Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1650: Vô Thường Chi Đạo: Dòng Chảy Vạn Vật

Chiều hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải dài trên Rừng Thanh Phong, xuyên qua kẽ lá tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Tiếng rì rầm của công việc đã trở nên quen thuộc, không còn là âm thanh xa lạ gây hoảng sợ. Tiếng xẻ gỗ nhẹ nhàng, tiếng đá được đặt xuống cẩn thận, tất cả hòa quyện với tiếng chim hót líu lo và tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng lao động hài hòa với thiên nhiên. Mùi đất mới, mùi gỗ thông thoang thoảng trong không khí, không còn mang theo sự lo lắng mà thay vào đó là một cảm giác của sự khởi đầu, của sự kiến tạo.

Kiều Nương một mình đi ra khu vực công trường. Cô không còn mang vẻ mặt phẫn nộ hay sợ hãi tột độ như hôm trước. Thay vào đó là sự trầm tư, một vẻ quan sát tĩnh lặng. Bước chân cô nhẹ nhàng hơn, không còn nặng trĩu những gánh nặng của nỗi sợ hãi. Cô đến gần hơn, đứng nấp sau một gốc cây lớn, lặng lẽ dõi theo công việc của những người thợ.

Cô thấy Lý Kiến đang chỉ dẫn các thợ xây cách đặt từng viên đá, từng gốc cây sao cho không làm tổn hại đến hệ sinh thái xung quanh. Anh không chỉ đơn thuần là một người chỉ huy, mà là một người đồng hành, một người giải thích cặn kẽ từng bước đi, từng lý do. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi, không ngừng ghi chép và đưa ra những lời khuyên dựa trên những kiến thức cổ thư mà cậu đã nghiên cứu. Họ không chỉ xây một con đường, họ đang xây dựng một triết lý.

Kiều Nương đặc biệt chú ý đến một vài người thợ. Họ không vội vàng, không thô bạo. Khi dịch chuyển một tảng đá, họ nhẹ nhàng đặt nó sang một bên, tránh làm tổn thương những cây con nhỏ mọc xung quanh. Cô thậm chí còn thấy một người thợ đặt một bát nước trong vắt bên cạnh gốc cây lớn, như một cách tỏ lòng tôn kính, một cử chỉ giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Nó không phải là một lời cầu khấn thần linh, mà là một sự tôn trọng thực sự đối với sự sống, một cách để nói rằng "chúng tôi không phá hủy, chúng tôi đang xây dựng cùng với các bạn."

Những hình ảnh đó, những âm thanh đó, những cử chỉ nhỏ bé đó đã dần dần xua đi những đám mây u ám trong tâm trí Kiều Nương. Cô bắt đầu hiểu những lời của Lão Trưởng Thôn và Dương Quân. Đây không phải là sự phá hoại. Đây là một cách khác để tồn tại, một cách để hòa hợp. Những nỗi sợ hãi cố hữu của cô, những chấp niệm về cái cũ, về sự bất biến, dần dần được ánh sáng của sự thấu hiểu xoa dịu. Cô nhận ra rằng, có lẽ, có lẽ họ không tệ như mình nghĩ. Có lẽ thay đổi... cũng không phải lúc nào cũng là tận thế. Nó có thể là một cánh cửa mới, dẫn đến một tương lai tốt đẹp hơn, nếu con người biết cách bước qua nó một cách khôn ngoan và tôn trọng.

Kiều Nương lặng lẽ đứng nhìn một lúc lâu nữa, cho đến khi vệt nắng cuối cùng dần phai nhạt. Nỗi sợ hãi đã vơi đi nhiều, thay vào đó là một sự bình yên lạ lùng, một sự chấp nhận thầm lặng. Cô quay người bước đi, nhưng không phải với vẻ mặt nặng trĩu hay phẫn nộ. Trên đường về nhà, cô cúi xuống, nhặt một cành hoa rừng nhỏ, màu tím biếc, đặt nó bên vệ đường, ngay cạnh một tảng đá mới được đặt xuống. Đó là một hành động tượng trưng, một lời hòa giải, một sự chấp nhận lặng lẽ của cô đối với con đường mới, đối với sự thay đổi đang diễn ra. Nỗi sợ hãi vẫn có thể tiềm ẩn trong lòng người, nhưng những hạt mầm của sự thấu hiểu và thích nghi đã được gieo, hứa hẹn sẽ nảy mầm và đơm hoa kết trái trong kỷ nguyên Nhân Gian mới. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và Kiều Nương, dù chỉ là một phàm nhân nhỏ bé, đã trở thành một phần của dòng chảy vĩ đại ấy.

***

Buổi chiều muộn, khi ánh hoàng hôn vàng óng bắt đầu nhuộm đỏ những áng mây cuối chân trời, quán sách của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh mịch cố hữu của nó. Ánh nắng yếu ớt lách qua khung cửa sổ gỗ, vẽ nên những vệt sáng xiên vẹo trên nền gạch cũ kỹ và những kệ sách cao chất đầy những cuốn sách ố vàng. Mùi giấy cũ, mực và một chút hương trầm thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa cổ kính, vừa ấm cúng, nơi thời gian dường như trôi chậm lại, mời gọi người ta dừng chân và suy ngẫm. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, ngồi tĩnh lặng sau quầy. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn dĩ đã ẩn chứa vạn vật thế gian, giờ đây lướt trên từng dòng chữ của một cuốn cổ thư đã ngả màu thời gian. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, càng tôn lên vẻ thanh tú, thoát tục của một thư sinh. Tiếng lật sách khẽ khàng là âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh, hòa cùng tiếng gió nhẹ lay động những chiếc lá bàng bên ngoài.

Trong không gian yên bình ấy, một bóng người nhẹ nhàng bước vào. Đó là Kiều Nương. Ngoại hình của cô vẫn hiền lành, nhưng đôi mắt, dù vẫn còn chút ưu tư và luyến tiếc, đã không còn sự căng thẳng đến tột độ hay nét phẫn nộ của những ngày trước. Thay vào đó, một tia tò mò và khao khát tìm hiểu đã len lỏi vào. Cô không còn bước đi nặng nề như mang trên vai gánh nặng của cả thế gian, mà là một bước chân nhẹ nhõm hơn, dù vẫn còn chút dè dặt. Trên tay cô là một tấm vải dệt tinh xảo, màu sắc trang nhã, hoa văn được thêu tỉ mỉ, mềm mại đến lạ thường. Đó là thành quả của đôi bàn tay khéo léo, của tâm huyết người thợ dệt, mang theo một ý nghĩa sâu xa hơn là một món quà đơn thuần.

Kiều Nương khẽ cúi đầu, đặt tấm vải lên mặt quầy. Giọng cô trầm ấm, nhưng pha chút ngập ngừng: “Tiên sinh Tạ Trần, đây là chút lòng thành của tiểu nữ, mong tiên sinh nhận cho. Tiểu nữ... thực sự cảm kích những lời khuyên và sự thấu hiểu của tiên sinh và mọi người.”

Tạ Trần ngẩng đầu, đôi mắt anh như thấu triệt mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc ẩn sâu trong lòng Kiều Nương. Anh mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ sức làm ấm lòng người. Anh nhẹ nhàng đón lấy tấm vải, ngón tay lướt qua những đường chỉ tinh xảo. “Vải dệt này tinh xảo, Kiều Nương có tâm rồi. Ngồi xuống đi.”

Kiều Nương khẽ thở phào nhẹ nhõm, như trút bỏ được gánh nặng vô hình. Cô đặt tấm vải lên bàn, rồi chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, nơi thường ngày vẫn dành cho những khách quen lui tới hàn huyên. Ánh mắt cô vô thức nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi những chiếc lá bàng đã ngả vàng, đang lìa cành trong gió chiều. Chúng nhẹ nhàng xoay tròn, chao liệng, rồi khẽ khàng đáp xuống mặt đất, như một vũ điệu trầm buồn nhưng không kém phần duyên dáng của tạo hóa. Trong khoảnh khắc đó, tâm trí Kiều Nương vẫn còn vương vấn những hình ảnh về công trường xây dựng con đường, về những người thợ đang làm việc cẩn trọng, về cành hoa rừng tím biếc mà cô đã đặt bên vệ đường. Nỗi sợ hãi đã giảm bớt, nhưng sự thấu hiểu vẫn còn đang chập chờn, cần một ngọn đèn soi rọi để trở nên rõ ràng. Cô tự hỏi, liệu sự thay đổi này có thực sự là một khởi đầu mới, hay chỉ là một vòng luẩn quẩn của sự mất mát và tiếc nuối? Liệu những điều cô trân trọng, những giá trị cũ kỹ, có thực sự biến mất vĩnh viễn, hay chúng sẽ tái sinh trong một hình hài khác, mà cô chưa thể nhận ra? Ánh mắt Tạ Trần dõi theo cô, thấu hiểu mọi suy tư, mọi giằng xé trong nội tâm người phụ nữ phàm trần ấy. Anh biết rằng, để một hạt mầm triết lý có thể nảy nở, cần phải có thời gian và sự kiên nhẫn để nó bén rễ sâu vào lòng đất tâm hồn.

***

Ánh chiều tà dần lịm tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong quán sách của Tạ Trần, một ngọn đèn dầu đã được thắp lên, chiếu sáng không gian bằng thứ ánh sáng vàng ấm áp. Ngọn đèn lung linh phản chiếu trên những gáy sách cũ, tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo, như thể mỗi cuốn sách đều ẩn chứa một bí mật đang chờ được khám phá. Mùi trà mới pha thoang thoảng, quyện với mùi gỗ cũ của quán, mang lại cảm giác dễ chịu, an yên. Tạ Trần chậm rãi rót một chén trà nóng, hơi ấm bốc lên nghi ngút, xua tan đi chút lạnh giá của chạng vạng. Động tác của anh không hề vội vã, mỗi cử chỉ đều mang một vẻ tĩnh tại, như một phần của nghi lễ cổ xưa, mời gọi người đối diện cùng hòa mình vào dòng chảy của sự chiêm nghiệm.

Anh không nói gì ngay, chỉ nhẹ nhàng đẩy chén trà về phía Kiều Nương, rồi ánh mắt lại dừng trên tấm vải dệt mà cô đã mang đến. Ngón tay thon dài, thư sinh của anh khẽ lướt trên những hoa văn tinh xảo, như đang cảm nhận từng sợi tơ, từng đường kim mũi chỉ. Sau đó, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng cuối cùng của ngày đang lìa cành, chao nghiêng trong làn gió thoảng rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất ẩm ướt. Tiếng lá xào xạc như một lời thì thầm của tự nhiên, là khúc giao hưởng của sự chuyển giao giữa cái cũ và cái mới.

"Kiều Nương này," Tạ Trần cất giọng, trầm ấm và sâu lắng, như tiếng suối chảy qua khe đá, "cô thấy lá vàng kia không? Chúng lìa cành, nhưng đâu phải là mất đi? Chúng trở về với đất, nuôi dưỡng cho mầm non mới, cho cây cối đâm chồi vào mùa xuân. Đó là sự luân hồi, là vòng tuần hoàn bất tận của tạo hóa."

Kiều Nương ngẩng đầu, đôi mắt cô phản chiếu ánh sáng dịu của đèn dầu, trong đó vẫn còn chút băn khoăn, ưu tư. "Tiểu nữ... tiểu nữ vẫn còn sợ hãi, tiên sinh. Con đường mới đó, nó sẽ thay đổi mọi thứ, cả những gì chúng con đã quen thuộc. Những gốc cây cổ thụ, những dòng suối trong veo... Liệu những thứ tốt đẹp có còn không? Liệu linh khí có bị tổn hại, liệu thổ địa có quở trách? Tiểu nữ sợ rằng, khi cố gắng tạo dựng một cái mới, chúng ta lại đánh mất đi những giá trị ngàn đời." Nỗi lo lắng của cô không phải là sự cố chấp mù quáng, mà là sự bám víu vào những gì đã được định hình, những điều mang lại cảm giác an toàn trong một thế giới mà cô cảm thấy đang trôi đi quá nhanh, quá xa khỏi những gì cô từng biết. Nỗi sợ hãi mất mát, nỗi sợ hãi sự vô thường của vạn vật, vẫn còn bám rễ sâu trong tâm khảm người phàm trần bé nhỏ ấy.

Tạ Trần khẽ gật đầu, thấu hiểu. Anh nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống. Anh dùng ngón tay chạm nhẹ vào tấm vải dệt trên bàn, rồi lại chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm, chỉ còn nghe tiếng gió khẽ rít qua kẽ lá. "Cô dệt vải, phải chăng ban đầu chỉ là những sợi tơ thô, những bông bông mềm mại? Rồi qua đôi bàn tay khéo léo của cô, qua từng công đoạn xe sợi, nhuộm màu, dệt kim, chúng biến thành tấm lụa mềm mại, hoa văn tinh xảo, mang một vẻ đẹp hoàn toàn khác biệt. Sự thay đổi không phải là mất đi, mà là sự biến hóa, sự tái sinh. Quan trọng là cách chúng ta nắm giữ và định hình nó."

Anh ngừng lại một chút, để lời mình thấm vào tâm trí Kiều Nương. "Vạn vật trong nhân gian này, từ hạt cát nhỏ bé đến ngọn núi cao ngất trời, từ dòng suối róc rách đến đại dương bao la, không có gì là bất biến. Núi cao rồi cũng có ngày phong hóa thành cát bụi, sông cạn rồi cũng có lúc nước biển dâng tràn. Mưa xuân tưới mát cây cối, nhưng rồi nắng hè sẽ làm khô hạn đất đai, để rồi thu vàng lá rụng, đông về tuyết phủ trắng xóa. Mỗi mùa, mỗi khoảnh khắc đều mang một vẻ đẹp riêng, một sự sống riêng. Nếu chúng ta chỉ chấp niệm vào vẻ đẹp của mùa xuân mà không chấp nhận sự khắc nghiệt của mùa đông, liệu đó có phải là một cuộc sống trọn vẹn?"

Kiều Nương cúi đầu suy ngẫm. Những lời Tạ Trần nói không phải là những lý lẽ khô khan, mà là những hình ảnh, những câu chuyện mà cô có thể nhìn thấy, cảm nhận được xung quanh mình mỗi ngày. Cô nhớ lại những lời của Lão Trưởng Thôn về cây thị bị sét đánh mà vẫn đâm chồi mới. Cô nhớ những người thợ xây đã cẩn trọng nhặt từng viên đá, bảo vệ từng cây non. Cô bắt đầu nhìn thấy một sợi dây liên kết giữa những thứ tưởng chừng như đối lập: sự cũ kỹ và cái mới, sự mất mát và sự tái sinh.

"Thiên Đạo cũng vậy," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói anh mang một vẻ triết lý sâu sắc, "nó không phải là một thực thể cứng nhắc, bất biến. Thiên Đạo cũng có sự tuần hoàn của riêng nó, sự suy yếu và sự tái sinh. Nhân gian này cũng như vậy. Những con đường chúng ta xây, những ngôi nhà chúng ta dựng, chúng không phải là thứ tồn tại vĩnh cửu. Nhưng qua bàn tay của chúng ta, chúng ta có thể kiến tạo nên những giá trị mới, những mối nhân quả mới. Chúng ta có thể học cách để sự thay đổi diễn ra một cách hài hòa, tôn trọng. Sự 'mất người' mà các tu sĩ từng phải đối mặt, là do họ cố chấp bám víu vào một 'Thiên Đạo' đang suy kiệt, cố gắng níu giữ một cái cũ đã không còn phù hợp, để rồi đánh mất chính mình. Còn phàm nhân chúng ta, chúng ta không sùng bái sức mạnh, chúng ta trọng chữ 'sống', một cuộc sống chân thực, trọn vẹn, và biết cách thuận theo dòng chảy của vạn vật."

Kiều Nương ngẩng lên, ánh mắt cô đã sáng rõ hơn, những đám mây u ám trong tâm trí dường như đã tan biến. Cô cảm nhận được hơi ấm từ chén trà trên tay, và cả sự ấm áp lan tỏa từ những lời Tạ Trần. Cô đã bắt đầu thấu hiểu. Nỗi sợ hãi về sự mất mát không hoàn toàn biến mất, nhưng nó đã được thay thế bằng một sự chấp nhận, một sự tò mò về những gì sẽ đến. Cô nhận ra rằng, vẻ đẹp của sự biến đổi không nằm ở việc nó thay đổi điều gì, mà nằm ở cách con người đón nhận và định hình sự thay đổi ấy. Dòng chảy của cuộc sống là vô thường, nhưng trong chính sự vô thường ấy, con người có thể tìm thấy một vẻ đẹp vĩnh cửu, một ý nghĩa sâu sắc hơn về sự tồn tại.

***

Đêm đã về khuya. Ngoài kia, màn đêm buông xuống Thị Trấn An Bình một cách tĩnh mịch, nhưng không hề đáng sợ. Thay vào đó là một sự thanh bình đến lạ lùng, khi ánh trăng bạc vằng vặc chiếu rọi qua những tán cây, vẽ nên những bóng đổ mờ ảo trên mặt đất. Tiếng gió đêm khẽ rì rào, mang theo hơi sương mát lạnh, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của tự nhiên. Trong quán sách, ánh đèn dầu vẫn còn thắp sáng, nhưng câu chuyện đã đi đến hồi kết. Không khí không còn trầm tư như lúc chạng vạng, mà tràn ngập một sự thanh thản, tĩnh lặng và một niềm hy vọng mong manh vừa được gieo.

Kiều Nương chậm rãi đứng dậy. Đôi vai cô không còn vẻ nặng trĩu, gương mặt hiền lành của cô giờ đây toát lên một sự bình yên nội tại. Nỗi lo lắng đã được gột rửa, thay vào đó là một cái nhìn kiên định hơn, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về quy luật vận hành của thế giới. Cô cúi mình thật sâu trước Tạ Trần, một cái cúi đầu không chỉ là lễ nghĩa mà còn là sự tôn kính chân thành từ tận đáy lòng.

"Cảm ơn tiên sinh đã khai sáng cho tiểu nữ," giọng Kiều Nương cất lên, không còn run rẩy hay ngập ngừng, mà trầm ấm và rõ ràng. "Tiểu nữ đã hiểu ra rồi. Dòng chảy vạn vật vốn là vô thường, nhưng trong vô thường lại ẩn chứa vẻ đẹp của sự vĩnh cửu. Chúng ta không thể ngăn cản sự thay đổi, nhưng chúng ta có thể học cách để hòa mình vào nó, để kiến tạo những điều tốt đẹp ngay trong dòng chảy ấy."

Lời nói của cô không chỉ là sự lặp lại những gì Tạ Trần đã nói, mà là một sự thấu hiểu đã được nội hóa, đã trở thành một phần trong triết lý sống của chính cô. Cô không còn sợ hãi sự 'phá cục' của những điều cũ kỹ, mà đã nhìn thấy 'nhân quả' của sự tái sinh, của những khởi đầu mới. Cô đã chấp nhận rằng, để 'sống một đời bình thường' một cách trọn vẹn, con người cần phải học cách 'thích nghi' và 'tôn trọng' dòng chảy tự nhiên của vạn vật. Sự chấp nhận này không phải là một sự đầu hàng, mà là một sự giải phóng, một bước tiến lớn trên con đường tìm kiếm sự bình yên trong kỷ nguyên Nhân Gian mới.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh ánh lên vẻ mãn nguyện. Anh biết rằng hạt giống triết lý mà anh đã gieo đã bén rễ, và nó sẽ tiếp tục nảy mầm, không chỉ trong tâm hồn Kiều Nương mà còn trong tâm hồn của nhiều người phàm nhân khác. Anh không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, như một sự xác nhận, một lời chúc phúc thầm lặng. Bởi lẽ, triết lý "Vô Vi Chi Đạo" của anh không cần những lời lẽ hoa mỹ hay sự phô trương, mà nó tự tỏa sáng qua sự thấu hiểu và hành động của mỗi người.

Kiều Nương quay người bước đi, bóng dáng cô dần khuất vào màn đêm tĩnh mịch của Thị Trấn An Bình. Từng bước chân của cô nhẹ nhàng, dứt khoát, không còn chút do dự hay nuối tiếc. Cô không phải là một người 'thành tiên' theo cách mà các tu sĩ từng khao khát, nhưng cô đã tìm thấy một loại "trường sinh" khác – sự vĩnh cửu trong vòng tuần hoàn của tự nhiên, trong sự tái sinh không ngừng của vạn vật. Sự chấp nhận của cô về sự biến đổi sẽ là nền tảng vững chắc để cô và những người khác trong cộng đồng dễ dàng đón nhận các dự án phát triển khác trong tương lai, nơi mà mọi sự kiến tạo đều dựa trên sự hài hòa và bền vững. Triết lý 'vô vi' của Tạ Trần, được truyền tải qua những câu chuyện về sự tuần hoàn tự nhiên, sẽ tiếp tục là kim chỉ nam cho sự phát triển của Nhân Gian, hướng tới sự cân bằng giữa sự phát triển và bảo tồn, giữa cái mới và cái cũ.

Tạ Trần, sau khi bóng Kiều Nương đã hoàn toàn khuất dạng, lại cúi xuống, tiếp tục đọc cuốn sách cổ của mình dưới ánh đèn dầu lung linh. Giữa không gian tĩnh lặng của quán sách, anh như một điểm neo nhân quả, lặng lẽ quan sát, lặng lẽ dẫn dắt, để những hạt mầm của sự thấu hiểu và thích nghi nảy nở, định hình nên một kỷ nguyên mới, nơi phàm nhân tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Vẻ đẹp của sự biến đổi và tái sinh, được Kiều Nương thấu hiểu, sẽ là một chủ đề bất tận, được lặp lại trong các câu chuyện về sự phát triển của nghệ thuật, khoa học và triết học trong kỷ nguyên mới, nơi mỗi con người đều là một phần của dòng chảy vĩ đại của vạn vật, khám phá ý nghĩa cuộc sống mà không hề 'mất người'.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free