Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1651: Bình Minh Tư Duy: Kiều Nương Và Cơ Hội Mới

Dưới ánh trăng bạc đã khuất dần phía tây, nhường chỗ cho rạng đông hé lộ nơi chân trời phía đông, Thị Trấn An Bình vẫn chìm trong sự tĩnh mịch diệu kỳ. Hơi sương đêm còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong, đậu lại trên từng kẽ lá, phản chiếu thứ ánh sáng đầu tiên của ngày mới như những viên ngọc li ti. Tiếng gà gáy đâu đó xa xăm, báo hiệu một chu kỳ mới sắp sửa bắt đầu, một ngày mới tràn đầy hy vọng và những biến chuyển dù nhỏ nhoi nhưng ý nghĩa. Trong không gian thanh bình ấy, Tạ Trần vẫn ngồi bên bàn sách, nhưng không còn đọc. Ánh mắt sâu thẳm của hắn dõi qua khung cửa sổ, nơi bóng Kiều Nương vừa khuất dạng. Hắn biết, hạt giống đã được gieo, và giờ là lúc chờ đợi nó nảy mầm.

Từng bước chân của Kiều Nương trên con đường làng đá cuội không còn nặng trĩu những ưu tư. Mỗi bước đi như thấm đẫm sự nhẹ nhõm và một niềm tin mới mẻ. Nỗi sợ hãi cố hữu về sự "phá cục", về việc mất đi những gì thân thuộc khi đối mặt với sự thay đổi, giờ đây đã tan biến như sương mai gặp nắng. Thay vào đó, trong tâm khảm cô là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về "vô thường", về dòng chảy không ngừng của vạn vật, và quan trọng hơn, là vẻ đẹp tiềm ẩn trong sự biến đổi ấy. Cô không còn nhìn con đường mới xuyên Rừng Thanh Phong như một vết sẹo xấu xí trên mặt đất, mà như một mạch sống mới, một phần tất yếu của sự tuần hoàn. Triết lý "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần, không bằng lời giáo huấn khô khan, mà bằng những câu chuyện giản dị về tự nhiên, đã len lỏi vào tâm hồn cô, gột rửa đi lớp bụi chấp niệm, mở ra một tầm nhìn mới mẻ.

Bình minh dần lên, những tia nắng vàng óng ả đầu tiên xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Kiều Nương không về thẳng nhà. Thay vào đó, cô rẽ lối, đi về phía Rừng Thanh Phong, nơi công trường đang dần thành hình. Lòng cô thôi thúc, muốn tận mắt chứng kiến sự "biến đổi" mà cô đã chấp nhận, muốn cảm nhận rõ hơn cái "nhân quả" của sự kiến tạo. Không còn là cái nhìn dè dặt, e ngại như những ngày trước, lần này, trong đôi mắt cô ánh lên tia sáng của sự tò mò, của sự chủ động tìm hiểu. Mái tóc đen dài của cô, thường được búi cao đơn giản, giờ đây dường như cũng muốn được gió sớm mơn man, mang theo chút hương đất, hương lá, hương hoa dại từ khu rừng đang thức giấc. Chiếc áo vải bố dân dã của cô, tuy cũ kỹ nhưng gọn gàng, giờ đây lại toát lên một vẻ cần cù, sẵn sàng cho những khám phá mới.

Khi Kiều Nương đến gần công trường, tiếng chim hót líu lo chào ngày mới đã hòa cùng tiếng cuốc xẻng nhịp nhàng, tiếng đục đẽo gỗ đá vang lên một cách có trật tự. Mùi đất ẩm và mùi gỗ tươi xen lẫn mùi lá cây xanh mướt quyện vào không khí trong lành của buổi sớm. Cô đứng lại cách đó một quãng, dưới một gốc cổ thụ, quan sát những người thợ. Họ không hề vội vã hay cẩu thả. Từng nhát búa, từng cú đẩy xe cút kít đều được thực hiện một cách cẩn trọng, như thể họ đang chạm vào một vật phẩm quý giá. Con đường, thay vì thẳng băng v�� thô bạo, lại uốn lượn mềm mại theo địa hình tự nhiên của Rừng Thanh Phong. Những hàng cây cổ thụ vẫn đứng vững, kiêu hãnh, không bị đốn hạ bừa bãi. Chỉ có những cây đã khô mục, đã hoàn thành sứ mệnh của mình, mới được chọn để đẽo gọt thành những thanh gỗ chắc chắn, lát đường hoặc làm hàng rào chắn. Từng viên đá lát đường, từng phiến gỗ cũng được chọn lọc kỹ lưỡng, mài giũa cẩn thận, như thể mỗi vật liệu đều mang trong mình một linh hồn riêng, xứng đáng được tôn trọng.

Kiều Nương nhìn thấy Lý Kiến, chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết, đang cùng Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt thông minh, giải thích cho một nhóm người dân khác về thiết kế của con đường. Lý Kiến chỉ vào những rãnh thoát nước nhỏ, được xây bằng đá cuội, dẫn nước mưa chảy xuống suối một cách tự nhiên, tránh gây xói mòn đất. Cậu giải thích về việc sử dụng vật liệu tự nhiên, không chỉ để đảm bảo độ bền mà còn để giữ gìn vẻ đẹp hài hòa với cảnh quan rừng.

"Con đường này không chỉ để đi, mà còn là để tôn vinh vẻ đẹp của rừng, của làng chúng ta!" Thư Đồng Tiểu An hào hứng nói, giọng trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh lặng, đôi mắt cậu bé sáng ngời niềm tự hào.

Lời của Tiểu An như một tiếng chuông thức tỉnh trong tâm trí Kiều Nương. Cô chợt hiểu ra rằng, sự thay đổi không nhất thiết phải là sự đối lập với truyền thống, với tự nhiên. Nó có thể là một sự tiếp nối tinh tế, một sự kiến tạo trong hài hòa. Cô nhớ lại lời Tạ Trần, về việc sợi tơ thô qua bàn tay người thợ dệt có thể biến thành tấm lụa tuyệt đẹp. Phải chăng con đường này cũng vậy? Từ những vật liệu thô mộc của tự nhiên, qua bàn tay khéo léo và khối óc sáng tạo của con người, nó sẽ trở thành một tác phẩm nghệ thuật, một minh chứng cho sự đồng điệu giữa con người và cảnh vật.

Kiều Nương chậm rãi bước lại gần hơn, đôi chân cô nhẹ như không chạm đất. Cô đưa tay chạm vào một thân cây được dùng làm hàng rào chắn bên đường. Vỏ cây sần sùi, thô ráp, nhưng bên trong lại ẩn chứa sự vững chãi và ấm áp của gỗ. Cô cảm nhận được từng thớ gỗ, từng vết chạm khắc đơn giản nhưng tinh xảo trên phiến đá lát đường, những hoa văn tượng trưng cho sự gắn kết giữa đất trời, núi rừng và con người. Đó không phải là sự phá hoại, mà là sự tôn tạo. Đó không phải là sự "mất đi", mà là sự "tái sinh" trong một hình hài mới.

"Thì ra, thay đổi cũng có thể tinh tế đến vậy. Không phải là phá hủy, mà là kiến tạo một cách hài hòa," cô thì thầm, giọng nói như tan vào làn gió sớm, chỉ đủ mình cô nghe thấy. Một cảm giác bình yên sâu sắc lan tỏa trong lồng ngực. Nỗi sợ hãi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự ngưỡng mộ, một niềm hy vọng. Kiều Nương nhìn những người thợ đang miệt mài làm việc, nhìn Lý Kiến và Tiểu An đang say sưa giải thích, và nhìn cả con đường đang dần hiện rõ hình hài, như một dải lụa mềm mại vắt ngang qua khu rừng. Cô biết, đây chính là "nhân quả" của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận. Và chính cô, Kiều Nương, cũng đã trở thành một phần của dòng chảy ấy, một phần của bình minh tư duy trong kỷ nguyên Nhân Gian mới. Cô quay người, không vội vã trở về nhà, mà muốn nán lại thêm chút nữa, để hít thở bầu không khí trong lành của khu rừng, để lắng nghe tiếng chim hót và tiếng suối chảy, để cảm nhận sự chuyển mình tinh tế của vạn vật. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình không còn cô độc, mà là một phần của một tổng thể vĩ đại, nơi mỗi sinh linh, mỗi hạt bụi đều có ý nghĩa riêng trong vòng tuần hoàn bất tận của tạo hóa. Nỗi lo sợ về sự "mất người" khi xã hội thay đổi đã hoàn toàn biến mất, bởi cô nhận ra rằng, chính trong sự thay đổi, con người lại tìm thấy những giá trị mới, những kết nối mới, để "sống một đời bình thường" một cách trọn vẹn hơn bao giờ hết.

***

Chiều tà, nắng vàng trải dài trên mặt sông, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi nước mát lành, làm dịu đi cái nóng bức còn vương vấn của ban ngày. Tại Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, có ban công nhìn thẳng ra dòng sông thơ mộng, một buổi họp mặt thân mật đang diễn ra. Tiếng nước sông chảy êm đềm, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây cổ thụ ven sông, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ và tiếng pha trà thanh thoát, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ thường. Mùi trà thơm lừng, quyện với mùi nước sông và hương hoa cỏ dại, tạo nên một trải nghiệm giác quan khó quên.

Lão Trưởng Thôn, với gương mặt khắc khổ nhưng hiền từ, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng và ánh mắt tinh anh, đang chủ trì buổi họp. Ông là người từng trải, luôn giữ một nụ cười ấm áp, thể hiện sự thấu hiểu và lòng nhân ái sâu sắc. Bên cạnh ông là Lý Kiến, chàng thanh niên khỏe khoắn với ánh mắt sáng ngời nhiệt huyết, và một vài người dân có tiếng nói, có tâm huyết trong làng. Điều đặc biệt là Kiều Nương cũng có mặt. Cô ngồi đó, không còn vẻ rụt rè, e ngại như trước, mà ánh mắt cô giờ đây ánh lên tia sáng của sự hiểu biết và quyết tâm.

"Con đường này là của chung, nên mọi người đều nên góp sức, góp ý," Lão Trưởng Thôn mở lời, giọng nói trầm ấm và từ tốn. "Chúng ta không chỉ xây một con đường để đi, mà còn là xây một con đường cho tương lai của Thị Trấn An Bình, một con đường mang đậm bản sắc của chúng ta, hài hòa với đất trời. Kiều Nương, cô thấy sao?"

Lời mời gọi của Lão Trưởng Thôn khiến Kiều Nương thoáng giật mình. Cô đã quen với việc lắng nghe, với việc giữ im lặng trước những cuộc thảo luận của cộng đồng. Nhưng giờ đây, trong lòng cô có một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn chia sẻ những suy nghĩ mới mẻ đã nảy nở sau cuộc trò chuyện với Tạ Trần và buổi sáng chứng kiến công trình. Cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt lướt qua những gương mặt đang nhìn mình với sự mong đợi.

Lý Kiến, nhận thấy sự ngần ngại của Kiều Nương, liền tiếp lời: "Vừa rồi, chúng tôi đã thảo luận về việc làm sao để con đường không chỉ bền vững mà còn đẹp đẽ, hòa mình vào cảnh quan. Chúng tôi đang thử nghiệm các vật liệu mới, bền hơn, thân thiện với môi trường hơn. Nhưng để con đường thực sự có hồn, thực sự là của An Bình, thì cần đến sự sáng tạo của mỗi người."

Những lời của Lý Kiến như một tia lửa châm ngòi cho ý tưởng đã nhen nhóm trong đầu Kiều Nương. Cô nhìn xuống đôi tay mình, nơi những vết chai sạn vẫn còn hằn sâu từ những năm tháng miệt mài bên khung cửi. Cô nhớ lại những tấm vải dệt dở, những sợi tơ thô mà Tạ Trần đã dùng để ẩn dụ cho sự biến đổi.

"Ta... ta nghĩ, nghề dệt của chúng ta, có lẽ cũng có thể góp phần vào con đường này..." Giọng Kiều Nương ban đầu còn chút ngần ngại, nhưng rồi trở nên mạnh dạn hơn, rõ ràng hơn. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô, không phải với sự nghi ngờ, mà với sự tò mò.

Lý Kiến và Lão Trưởng Thôn ngạc nhiên nhìn Kiều Nương. Họ chưa từng nghĩ đến việc nghề dệt truyền thống, vốn chỉ dùng để may mặc, lại có thể liên quan đến việc xây dựng con đường. Nhưng ánh mắt họ dần sáng lên khi Kiều Nương bắt đầu giải thích ý tưởng của mình.

"Chúng ta có thể dùng kỹ thuật dệt truyền thống của làng để tạo ra những tấm thảm vải bền chắc," Kiều Nương nói, tay cô tự nhiên bắt đầu phác thảo những đường nét trên mặt bàn gỗ mộc mạc, như thể đang dệt một tấm vải vô hình. "Những tấm thảm này có thể có hoa văn tượng trưng cho sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên, những biểu tượng của Rừng Thanh Phong, của dòng sông Vọng Giang. Chúng ta có thể dùng chúng để lát lên một số đoạn đường dốc, vừa chống trơn trượt, vừa tạo điểm nhấn mỹ thuật. Hoặc, ta có thể dùng những tấm vải này để trang trí các điểm dừng chân, những chòi nghỉ ven đường, tạo nên một không gian đặc trưng của An Bình."

Cô dừng lại một chút, thấy Lý Kiến và Lão Trưởng Thôn vẫn đang lắng nghe chăm chú, ánh mắt họ đầy khích lệ. Sự tự tin trong cô càng lớn hơn.

"Hoặc hơn thế nữa," Kiều Nương tiếp tục, "chúng ta có thể thử nghiệm dệt sợi cây leo, sợi gai dầu, những vật liệu tự nhiên vốn rất bền chắc và dễ kiếm trong rừng, thành vật liệu gia cố cho những đoạn đường dễ xói mòn, đặc biệt là những đoạn gần bờ sông. Nó không chỉ bền vững, thân thiện với môi trường, mà còn giúp bảo tồn nghề dệt, tạo ra một hướng đi mới cho nó."

Lời nói của Kiều Nương vang lên rõ ràng, mạch lạc, không còn chút do dự nào. Những người có mặt đều im lặng, lắng nghe, suy ngẫm. Lý Kiến là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.

"Kỹ thuật dệt vật liệu gia cố... ý tưởng này thật sự rất táo bạo và có tiềm năng!" Cậu thốt lên, đôi mắt sáng rực. "Chúng ta đã nghĩ đến việc dùng đá, dùng gỗ, nhưng chưa ai nghĩ đến việc dùng vải dệt. Vải dệt từ sợi tự nhiên có thể có độ đàn hồi tốt, chịu được lực kéo, và quan trọng nhất là nó gắn liền v���i truyền thống của làng chúng ta!"

Lão Trưởng Thôn gật đầu lia lịa, nụ cười hiền hậu nở rộ trên môi. "Tuyệt vời, Kiều Nương! Cô đã khai sáng cho chúng tôi. Đây không chỉ là một ý tưởng xây dựng, mà còn là một cách để chúng ta gìn giữ và phát triển bản sắc của mình. Sự 'biến đổi' này không hề 'mất đi' cái cũ, mà là làm cho cái cũ tỏa sáng hơn, hữu dụng hơn."

Những người dân khác cũng bắt đầu xôn xao bàn tán, gương mặt ai nấy đều hân hoan. Họ nhìn Kiều Nương với một sự ngưỡng mộ mới mẻ. Sự tự ti trong lòng Kiều Nương dần tan biến, thay vào đó là một niềm vui, một sự hãnh diện khi ý tưởng của mình được đón nhận nồng nhiệt. Cô nhận ra rằng, lời Tạ Trần nói là đúng: khi lòng người cởi mở, khi chấp nhận sự "vô thường" của vạn vật, thì mọi thứ đều có thể trở thành cơ hội mới, để "phá cục" những lối mòn cũ kỹ và kiến tạo nên những giá trị bền vững cho "nhân gian" này. Cô đã không còn sợ hãi sự thay đổi, mà đã trở thành một phần của sự thay đổi, một người chủ động "sống một đời bình thường" theo cách riêng của mình, không cần đến con đường "thành tiên" hư ảo.

***

Đêm khuya, ánh đèn dầu leo lét trong quán sách của Tạ Trần, đổ bóng những kệ sách cao ngất ngưởng lên bức tường. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tạ Trần, hòa cùng tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của màn đêm và tiếng cười nói xa xăm từ phố phường đã vãn người. Mùi giấy cũ, mực, thảo dược từ các cuốn sách cổ quyện với mùi hương trầm dịu nhẹ thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, mang đậm chất triết lý, nhưng giờ đây, có thêm một chút ấm áp của sự mãn nguyện.

Tạ Trần ngồi sau bàn, tay cầm một cuốn cổ thư đã ngả màu thời gian, đọc trong im lặng. Đôi mắt hắn vẫn sâu thẳm, nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. Hắn không cần phải có mặt ở Quán Trà Vọng Giang, không cần phải nghe tận tai những lời Kiều Nương nói, nhưng hắn biết. Hắn biết rằng hạt giống đã bén rễ, và giờ đây nó đang nảy mầm.

Cánh cửa quán khẽ mở, một bóng người nhỏ bé lẻn vào. Đó là Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt thông minh, giờ đây đang rạng rỡ và hào hứng lạ thường. Cậu bé không ngừng hít thở hổn hển, như vừa chạy một quãng đường dài để mang theo tin tức quan trọng.

"Tiên sinh, tiên sinh!" Tiểu An khẽ kêu lên, giọng nói reo vui, phá tan sự tĩnh lặng của quán sách. "Người có biết không? Kiều Nương đã nghĩ ra một ý tưởng tuyệt vời! Ai cũng khen ngợi hết lời!"

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, ánh mắt nhìn Tiểu An đầy trìu mến. "Ồ? Kể ta nghe xem nào." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối chảy qua đá cuội.

Tiểu An không cần đợi nhắc lần thứ hai, cậu bé bắt đầu kể lại chi tiết buổi họp tại Quán Trà Vọng Giang, từ những lời mở đầu của Lão Trưởng Thôn, đến sự ngần ngại ban đầu của Kiều Nương, và rồi là sự bùng nổ của ý tưởng. Cậu bé kể về việc Kiều Nương đã đề xuất dùng kỹ thuật dệt truyền thống để tạo ra những tấm thảm vải bền chắc, với hoa văn tượng trưng cho sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên, để lát lên những đoạn đường dốc hoặc trang trí các điểm dừng chân. Rồi cậu bé kể về ý tưởng táo bạo hơn, về việc dệt sợi cây leo, sợi gai dầu thành vật liệu gia cố cho những đoạn đường dễ xói mòn.

"Lý Kiến ca ca ngạc nhiên lắm, rồi mắt huynh ấy sáng rực lên!" Tiểu An hào hứng kể, hai tay cậu bé không ngừng khoa chân múa tay để minh họa. "Lão Trưởng Thôn cũng gật đầu khen ngợi không ngớt. Mọi người đều nói, đây không chỉ là cách để làm đẹp con đường, mà còn là cách để giữ gìn nghề dệt của làng, để nó không bị 'mất đi' trong sự thay đổi!"

Tạ Trần lắng nghe, khóe môi hắn vẫn giữ nụ cười nhẹ. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, thấu hiểu rằng những lời nói của Tiểu An không chỉ là kể chuyện, mà còn là một minh chứng sống động cho triết lý "nhân quả" mà hắn hằng theo đuổi. Hắn đã không dùng sức mạnh "tiên đạo" hay quyền năng siêu phàm để thay đổi thế giới. Hắn chỉ lặng lẽ gieo những hạt mầm của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận "vô thường", và để chúng tự nảy mầm trong lòng người.

"Chỉ cần lòng người cởi mở, thì mọi thứ đều có thể trở thành cơ hội mới," Tạ Trần nhẹ nhàng nói, giọng điệu ẩn chứa một sự bình yên sâu sắc. Câu nói ấy không chỉ là lời đáp cho Tiểu An, mà còn là sự tổng kết cho cả một quá trình.

Tiểu An ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt thông minh của cậu bé dường như hiểu được một phần nào đó ý nghĩa sâu xa trong lời của tiên sinh. Cậu bé biết, Tạ Trần không phải là một tu sĩ hùng mạnh, không có phép thuật kinh thiên động địa, nhưng lời nói của hắn lại có sức mạnh lay động lòng người, khiến những điều tưởng chừng như không thể lại trở thành hiện thực.

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã lên cao, chiếu sáng vằng vặc con đường mới đang dần thành hình xuyên qua Rừng Thanh Phong, và xa hơn là những mái nhà của Thị Trấn An Bình đang chìm vào giấc ngủ yên bình. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức mới đang len lỏi khắp nơi, không phải là linh khí cạn kiệt của "Thiên Đạo" đang suy tàn, mà là khí tức của sự sống, của sự sáng tạo, của niềm hy vọng. Một cảm giác bình yên và mãn nguyện dâng lên trong lòng hắn.

Đây chính là bình minh của kỷ nguyên Nhân Gian mà anh hằng mong đợi. Một kỷ nguyên không cần đến sự "thành tiên" của các tu sĩ, không cần đến những phép thuật cao siêu, mà chỉ cần sự thấu hiểu, lòng nhân ái, và sự cởi mở để chấp nhận "vô thường" của vạn vật. Ý tưởng của Kiều Nương về "dệt cảnh quan" hay "vật liệu dệt gia cố" sẽ không chỉ là một dự án thành công, mà còn mở ra một hướng đi mới cho nghề thủ công truyền thống, chứng minh rằng sự sáng tạo có thể tồn tại và phát triển ngay trong dòng chảy của thời đại mới. Sự cởi mở và khả năng thích nghi của Kiều Nương sẽ khuyến khích những người khác trong cộng đồng mạnh dạn hơn trong việc đổi mới và phát triển các lĩnh vực khác, từ nghệ thuật đến khoa học, từ kỹ thuật đến triết học. Thị Trấn An Bình sẽ là một ví dụ điển hình cho sự hài hòa giữa truyền thống và hiện đại, thiên nhiên và con người trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi mỗi người phàm nhân đều có thể tìm thấy ý nghĩa và sự trọn vẹn của cuộc sống mà không hề "mất người". Tạ Trần mỉm cười, hắn biết rằng, hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, sự luân hồi của vạn vật, sẽ tiếp tục được các thế hệ kế tiếp của "nhân gian" viết nên, mãi mãi về sau.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free