Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1653: Hội Ngộ Giữa Dòng Chảy Thời Gian: Tri Thức Vô Giá

Ánh bình minh đầu tiên, những tia nắng vàng dịu xuyên qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, vẽ lên nền gạch một bức tranh sáng tối mơ hồ. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không gian vẫn tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng gió khẽ lướt qua những trang sách cổ, tạo nên một âm thanh xào xạc rất khẽ, như hơi thở của thời gian. Thư Đồng Tiểu An ngồi đối diện Tạ Trần, tay cầm cuốn sổ ghi chép đã sờn cũ, gương mặt cậu bé gầy gò nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ thông minh, lấp lánh sự suy tư sâu sắc. Nỗi băn khoăn từ đêm qua, từ những lời than thở của các cụ già và sự đối lập rõ rệt với nhiệt huyết của Kiều Nương, vẫn đeo đẳng trong tâm trí cậu.

“Tiên sinh,” Tiểu An khẽ gọi, giọng nói mang theo một chút lo âu, “Con vẫn băn khoăn về lời các cụ nói. Liệu kinh nghiệm của họ, những câu chuyện về một thời đã xa, có thực sự không còn chỗ đứng trong thời đại mới này, nơi mọi thứ đều đang vội vã đổi thay?” Cậu bé ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, tìm kiếm một lời giải đáp, một sự trấn an. Trong đôi mắt ấy, có sự kính trọng và cả một chút sợ hãi trước sự vô thường của vạn vật.

Tạ Trần không vội trả lời. Hắn khẽ lật một trang sách cũ, cuốn cổ thư ‘Vô Vi Chi Đạo’ đã ố vàng theo năm tháng, từng nét chữ như ẩn chứa những tầng nghĩa sâu xa mà chỉ những ai thực sự thấu hiểu nhân quả mới có thể cảm nhận. Hắn nhìn ra khung cửa sổ, nơi những giọt sương mai còn đọng trên lá cây, lung linh như những viên ngọc. “Tiểu An,” hắn cất tiếng, giọng trầm ấm nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường, như tiếng suối ngầm chảy qua ghềnh đá. “Mỗi thời đại có dòng chảy riêng, có những con sóng mới mẻ vươn tới. Nhưng con sóng ấy không thể thiếu đi những viên đá đã mài mòn từ thuở ban đầu, không thể thiếu đi dòng nước đã chảy hàng vạn năm.” Hắn quay lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Tiểu An. “Chúng là nền tảng, là ký ức, là những bài học không bao giờ cũ. Ký ức về một thời Thiên Đạo suy vi, về những con người đã từng khao khát thành tiên rồi lại ‘mất người’, về những nỗ lực giữ trọn nhân tính trong bão táp phong ba… tất cả đều là những viên đá quý giá, định hình dòng chảy của hiện tại.”

Tiểu An lắng nghe, đôi lông mày khẽ chau lại. Cậu bé đã quen với những lời nói ẩn dụ, triết lý của tiên sinh, nhưng để thấu hiểu hết thảy thì cần phải suy ngẫm thật kỹ lưỡng. “Vậy làm sao để… để nối lại dòng chảy ấy, để những viên đá không bị lãng quên dưới đáy sông, để họ không còn cảm thấy bị bỏ lại phía sau, tiên sinh?” Cậu bé hỏi, trong lòng tràn ngập mong muốn tìm ra một phương cách để dung hòa sự cũ mới, để không ai phải chịu cảnh “mất người” theo nghĩa đen của xã hội hay nghĩa bóng của tâm hồn.

Tạ Trần khẽ mỉm cười. Nụ cười của hắn luôn khiến người đối diện cảm thấy bình yên đến lạ, dù trong đó ẩn chứa biết bao nhiêu suy tư về thế sự. “Chỉ cần một người biết lắng nghe, một người biết kể chuyện. Tri thức không mất đi, chỉ là cách truyền đạt cần được đổi mới, cần được thổi một luồng sinh khí mới để nó không trở thành những chấp niệm cũ kỹ, mà là nguồn cảm hứng cho sự sáng tạo.” Hắn khép cuốn sách, nhẹ nhàng đặt nó lên bàn, tựa hồ đang đặt xuống một phần gánh nặng của quá khứ. “Nếu những người già có thể kể lại câu chuyện của họ, không phải bằng sự than vãn về quá khứ, mà bằng sự thấu hiểu về hiện tại và những bài học cho tương lai, thì những người trẻ sẽ tự khắc tìm đến, tự khắc trân trọng. Con đường đó, Tiểu An, không phải là con đường của thần thông hay phép thuật, mà là con đường của nhân tình, của sự kết nối giữa các thế hệ.”

Tiểu An ghi chép cẩn thận từng lời của Tạ Trần, nét chữ non nớt nhưng đều đặn, như đang khắc ghi từng viên gạch đầu tiên cho một cây cầu vô hình nối liền quá khứ và tương lai. Cậu bé hiểu rằng, tiên sinh không hề nói thẳng ra một giải pháp cụ thể, nhưng đã gieo vào lòng cậu một hạt giống của ý tưởng, một định hướng rõ ràng. Cậu nhìn cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' trên bàn, cảm nhận được sự hiện hữu của Thiên Đạo, không phải là một thực thể quyền năng mà là một quy luật tự nhiên, một vòng luân hồi bất tận của sự sinh diệt và biến đổi. Và trong vòng luân hồi ấy, con người, với những câu chuyện và tri thức của mình, chính là dòng chảy không ngừng nghỉ, là nhân quả mà không ai có thể phá vỡ. Quán sách vẫn yên tĩnh, nắng vẫn dịu dàng, nhưng trong tâm trí Tiểu An, một kế hoạch lớn lao hơn cả những phép thuật tu tiên đã bắt đầu hình thành, một kế hoạch để giữ trọn những giá trị nhân sinh, để không ai phải "mất người" trong dòng chảy của thời gian.

***

Chiều tà, ánh hoàng hôn rải vàng trên dòng sông Vọng Giang, nhuộm đỏ cả một góc trời. Gió nhẹ thổi qua những tán liễu rủ ven sông, tạo nên những âm thanh xào xạc như lời thì thầm của quá khứ. Tại Quán Trà Vọng Giang, không khí có phần trầm lắng hơn mọi ngày. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán, với ban công nhìn thẳng ra dòng sông, càng khiến cho không gian thêm phần hoài cổ. Mùi trà thơm dịu hòa quyện với mùi ẩm của nước sông và hương hoa cỏ dại, tạo nên một cảm giác yên bình đến nao lòng.

Lão Trưởng Thôn, với bộ râu bạc phơ và ánh mắt tinh anh nhưng đượm buồn, ngồi bên một bàn trà, nhâm nhi chén nước. Bên cạnh ông là Tôn Đại Thúc, gương mặt khắc khổ, bàn tay chai sạn của một người nông dân lão luyện, và Lão Bán Sách Cũ, gầy gò, mắt cận thị, vẻ mặt hiền lành, đang lật dở một cuốn sách cũ. Họ đều là những người đã trải qua biết bao thăng trầm của Thị Trấn An Bình, chứng kiến sự thay đổi chóng mặt của thời cuộc, từ thời Thiên Đạo còn thịnh đến khi linh khí dần suy kiệt, và giờ đây là kỷ nguyên “bình thường vĩnh cửu” đang dần định hình.

“Lại một ngày trôi qua,” Lão Trưởng Thôn thở dài, đặt chén trà xuống. “Thị trấn ngày càng đổi thay. Con đường mới đang dần hình thành, những ngôi nhà mới mọc lên. Người trẻ thì hăng hái, nhiệt huyết, đúng là sức trẻ. Nhưng chúng ta… những kinh nghiệm, những câu chuyện của một thời đã xa, liệu có còn ai nhớ đến, có còn ai muốn nghe không?” Ánh mắt ông nhìn xa xăm ra dòng sông, nơi những con thuyền nhỏ đang lướt nhẹ, mang theo những chuyến hàng mới, những hơi thở mới của cuộc sống.

Tôn Đại Thúc khẽ gật đầu, đồng tình. “Đúng vậy, Lão Trưởng Thôn. Giờ chúng nó chỉ thích những thứ mới mẻ, những con đường mới, nào có để tâm đến chuyện cũ. Chúng ta già rồi, những thứ chúng ta biết, người trẻ đâu còn cần nữa. Những câu chuyện về cách trồng lúa, cách xem thời tiết bằng kinh nghiệm, cách nhận biết cây thuốc dại… giờ đều có sách vở, có những công cụ mới cả rồi.” Giọng ông chứa đựng sự tiếc nuối và một chút cảm giác vô dụng.

Lão Bán Sách Cũ, người luôn say mê với những trang sách, cũng khẽ thở dài, vuốt ve bìa sách cũ kỹ trong tay. “Sách cũ tuy rách nát, nhiều chữ nghĩa cổ xưa khó hiểu, nhưng chứa đựng cả một kho tàng tri thức. Tiếc thay, người đọc ngày càng ít. Người trẻ chỉ tìm kiếm những cuốn sách ‘mới’, những kiến thức ‘mới’ để làm giàu cho bản thân, nhưng lại quên mất rằng, gốc rễ của mọi tri thức đều nằm ở những gì đã được đúc kết từ ngàn xưa.”

Đúng lúc ấy, Tiểu An cùng Tạ Trần bước vào quán trà. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt hắn vẫn dõi theo những gì đang diễn ra. Tiểu An, với sự hăng hái và ý tưởng mới mẻ vừa nảy sinh, tiến đến gần bàn của các cụ, cung kính cúi chào. “Thưa các cụ, con có một ý tưởng nhỏ, mong các cụ chỉ giáo. Con nghĩ rằng, những kinh nghiệm, những câu chuyện của các cụ là báu vật vô giá, không nên để mai một.” Cậu bé nhìn từng người, ánh mắt chân thành và đầy nhiệt huyết. “Con đường mới mà Kiều Nương và Lý Kiến đang xây dựng, hay những ngôi nhà mới mọc lên, dù có hiện đại đến đâu, cũng không thể tách rời khỏi nền móng của quá khứ, của những giá trị mà các cụ đã giữ gìn.”

Lão Trưởng Thôn nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy ngạc nhiên. “Báu vật gì chứ, Tiểu An. Giờ chúng ta già rồi, những thứ chúng ta biết, người trẻ đâu còn cần nữa.” Ông lặp lại, nhưng lần này, trong giọng nói đã có chút dao động trước sự chân thành của cậu bé.

Tôn Đại Thúc cũng gật gù. “Đúng vậy, chúng nó giờ chỉ thích những thứ mới mẻ, những con đường mới, nào có để tâm đến chuyện cũ. Những câu chuyện về mùa màng, về những trận lụt lịch sử, về cách người xưa đã đối phó với khó khăn… chúng con nói ra, có khi chúng lại cho là chuyện cổ tích, không thực tế.”

Từ bàn trà bên cạnh, Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, giọng điềm đạm nhưng đủ để mọi người trong phạm vi gần đó nghe thấy rõ ràng. “Một con đường mới, nếu thiếu đi nền móng vững chắc từ những con đường cũ, những kinh nghiệm đã được đúc kết từ bao đời, liệu có thể đi xa được không? Một cái cây muốn vươn cao, rễ phải bám sâu. Một xã hội muốn phát triển bền vững, không thể thiếu đi gốc rễ là những giá trị, những bài học từ quá khứ.” Lời của hắn không trực tiếp phản bác ai, nhưng lại như một làn gió mát thổi vào tâm trí đang u hoài của các cụ, khiến họ phải suy ngẫm.

Lão Bán Sách Cũ, người vốn trầm tính, bỗng ánh mắt lóe sáng. Ông khẽ nâng cuốn sách cũ trong tay, như một vật báu. “Lời Tạ tiên sinh nói có lý. Sách cũ tuy rách nát, chữ nghĩa cổ kính, nhưng chứa đựng cả một kho tàng tri thức. Tri thức không mất đi, chỉ là cách chúng ta tiếp nhận nó. Đâu phải cứ mới là hay, cũ là bỏ đi. Cái cũ là nền tảng cho cái mới vươn lên.” Ông nhìn Tiểu An, trong ánh mắt đã không còn sự u hoài mà thay vào đó là một tia hy vọng.

Tiểu An, được lời Tạ Trần và sự hưởng ứng của Lão Bán Sách Cũ tiếp thêm động lực, nói tiếp, giọng đầy phấn khởi: “Chính là như vậy! Con muốn mời các cụ, mỗi tuần một buổi, tại đây, Quán Trà Vọng Giang này, kể cho chúng con nghe về những điều các cụ đã trải qua, đã học được. Kể về những câu chuyện lịch sử của Thị Trấn An Bình, về những kinh nghiệm canh tác, dệt vải, về những bài thuốc dân gian… Để chúng con không chỉ biết đi về phía trước, mà còn biết trân trọng gốc rễ của mình. Để những viên đá quý giá của quá khứ không bị chôn vùi, mà được đặt đúng chỗ trên con đường tương lai.”

Bà Chủ Quán Trà, một người phụ nữ phúc hậu, vẻ mặt hiền từ, luôn cười nói, nghe thấy vậy liền reo lên đầy nhiệt tình. Bà vốn là người rất cởi mở và hiếu khách, luôn mong muốn quán trà của mình là nơi tụ họp, gắn kết mọi người. “Ý hay đó Tiểu An! Quán của ta luôn rộng cửa đón các cụ, đón các cháu. Trà nước ta lo liệu! Cứ coi đây là nhà, là nơi để mọi người sẻ chia. Chuyện gì vui hơn khi thấy người già và người trẻ cùng ngồi lại, cùng kể chuyện và lắng nghe?” Nụ cười của bà như xua tan đi mọi sự ảm đạm, mang đến một luồng sinh khí mới cho quán trà.

Các cụ già nhìn nhau. Từ ban đầu là sự hoài nghi và mặc cảm, giờ đây, trong ánh mắt họ đã xuất hiện những tia sáng của sự phấn chấn, của niềm hy vọng. Có lẽ, những câu chuyện của họ, những kinh nghiệm cả đời đúc kết, thực sự vẫn còn giá trị. Có lẽ, họ không bị bỏ lại phía sau, mà chỉ cần một người như Tiểu An, một người biết lắng nghe và kết nối, để họ tìm lại được vị trí của mình trong dòng chảy vô thường của cuộc sống. Trong không khí của hoàng hôn dịu mát, những hạt mầm của sự kết nối đã bắt đầu nảy nở, hứa hẹn một bình minh mới cho những câu chuyện và tri thức cổ xưa.

***

Đêm dần buông, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, soi sáng cả dòng Vọng Giang lấp lánh. Gió đêm mát mẻ thổi qua, mang theo hơi ẩm của sông và mùi hương dịu nhẹ của những đóa hoa đêm. Quán Trà Vọng Giang, vốn đã yên bình, giờ lại càng thêm ấm cúng dưới ánh đèn lồng vàng vọt. Không gian không quá rộng nhưng đủ để những con người nơi đây xích lại gần nhau, cùng chia sẻ và lắng nghe. Tiếng trà rót nhẹ vào chén, tiếng cười nói trầm ấm của người già, tiếng chim đêm hót đâu đó ngoài cửa sổ, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự sống.

Hôm nay, quán trà không chỉ là nơi thưởng thức trà, mà đã trở thành một “Tàng Thư Các Sống”, nơi những câu chuyện và kinh nghiệm được truyền lại. Lão Trưởng Thôn, với vẻ mặt rạng rỡ hiếm thấy, ngồi ở vị trí trung tâm, bên cạnh là Lão Bán Sách Cũ và Tôn Đại Thúc. Đối diện họ là một nhóm thanh niên trẻ của Thị Trấn An Bình, trong đó có Kiều Nương, với đôi mắt kiên định và đầy khát vọng, và Tiểu An, cậu bé thư đồng đang cầm bút, chăm chú ghi chép từng lời. Không khí tràn ngập sự mong chờ và kính trọng.

Người Kể Chuyện, một lão già gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, tay phe phẩy chiếc quạt giấy đã bạc màu, đang say sưa kể một truyền thuyết cổ xưa về dòng Vọng Giang và Thị Trấn An Bình. Giọng ông lúc trầm hùng, lúc du dương, lôi cuốn người nghe vào thế giới của những huyền thoại. “…và thế là, con sông này, đã chứng kiến bao đời người, bao câu chuyện thương đau và vinh quang. Từ khi Thiên Đạo còn thịnh, linh khí tràn đầy, đến khi suy vi, phàm nhân phải tự cường. Mỗi hòn đá ven bờ, mỗi ngọn cây cổ thụ ngả bóng xuống dòng nước, đều có linh hồn của nó, đều mang theo những câu chuyện, những nhân quả không thể tách rời khỏi vận mệnh của chúng ta.”

Kiều Nương, người phụ nữ trẻ trung, chăm chỉ với nghề dệt, lắng nghe một cách chăm chú. Trong tâm trí cô, những lời kể của Người Kể Chuyện không chỉ là truyền thuyết, mà còn là nguồn cảm hứng cho dự án “dệt cảnh quan” của mình. Cô mạnh dạn lên tiếng, ánh mắt lấp lánh sự tò mò và ham học hỏi: “Thưa Người Kể Chuyện, vậy những cây cổ thụ ven sông mà ông vừa nhắc đến, liệu chúng có thể ‘nói’ cho chúng con biết điều gì không ạ? Chúng có thể là một phần trong ‘dệt cảnh quan’ của con đường mới không? Con đường mà chúng con đang xây dựng, con muốn nó không chỉ là một lối đi vật chất, mà còn là một mạch nối với linh hồn của đất, với ký ức của tiền nhân.”

Lão Trưởng Thôn, nghe Kiều Nương hỏi, đôi mắt ông bỗng bừng sáng. Lão không còn vẻ hoài nghi hay buồn bã như chiều tà nữa, thay vào đó là sự tự hào và hưng phấn. “Đương nhiên rồi, Kiều Nương! Ông nội của ta từng kể, cây liễu cổ thụ đầu làng, cây đa già ở cuối bến sông, chính là nơi những bậc cao nhân xưa thường ngồi đàm đạo, nơi linh khí quanh đó rất thanh tịnh, dù Thiên Đạo có suy kiệt đến mấy, nơi đó vẫn giữ được một phần tinh hoa của đất trời. Người xưa tin rằng, những cây cổ thụ ấy là nhân chứng sống, là điểm tựa cho những lời thề nguyền, cho những ước mơ. Chúng không chỉ là cây cối, mà là những ‘điểm neo nhân quả’ của làng ta, gắn kết mọi người qua bao thế hệ.”

Tôn Đại Thúc tiếp lời, giọng ông trầm ấm, chất phác nhưng đầy đạo lý: “Con đường mới tuy hiện đại, lát đá vững chắc, nhưng nếu thiếu đi những câu chuyện, những dấu ấn của cha ông, những kinh nghiệm về việc giữ đất, giữ nước, về việc hài hòa với tự nhiên, liệu nó có còn là ‘con đường của An Bình’ không? Con đường ấy không chỉ dẫn lối cho bước chân, mà còn phải dẫn lối cho tâm hồn, cho sự trọn vẹn của một đời người.” Ông khẽ gõ nhẹ ngón tay chai sạn xuống bàn trà, như muốn nhấn mạnh từng lời. “Chúng ta sống ở đây, trên mảnh đất này, không chỉ là những phàm nhân bình thường, mà là những phần của một nhân quả lớn lao, của một cộng đồng. Sự ‘mất người’ không chỉ là đánh mất khả năng tu luyện, mà còn là đánh mất đi những giá trị đó, đánh mất đi sự kết nối.”

Tiểu An, ghi chép không ngừng, ngẩng đầu nhìn mọi người, đôi mắt cậu bé lấp lánh sự thấu hiểu. “Vậy là, con đường không chỉ là vật chất, mà còn là ký ức, là linh hồn của làng chúng ta. Là sự kết nối giữa những thế hệ, giữa con người và tự nhiên. Chúng con sẽ ghi nhớ và truyền lại, để con đường mới này không chỉ là một công trình, mà là một minh chứng cho sự ‘luân hồi vĩnh cửu’ của tri thức và tình người. Để chúng con có thể ‘sống một đời bình thường’, nhưng không hề ‘mất người’, mà ngược lại, còn phong phú hơn.”

Kiều Nương và các thanh niên khác gật đầu lia lịa, trong ánh mắt họ không còn sự mơ hồ mà thay vào đó là sự rõ ràng, là một tầm nhìn mới mẻ. Họ nhận ra rằng, tri thức của những người già không phải là gánh nặng của quá khứ, mà là ngọn hải đăng soi sáng cho tương lai. Những câu chuyện, những kinh nghiệm ấy chính là những sợi chỉ bền chắc, sẽ được cô dệt vào từng tấm vải, từng viên đá của con đường mới, tạo nên một công trình độc đáo, hài hòa giữa thiên nhiên và văn hóa, một biểu tượng của sự kết hợp giữa truyền thống và đổi mới.

Tạ Trần, ngồi ở một góc khuất trong quán sách của mình, nơi ánh đèn vàng vọt từ quán trà hắt sang, chỉ đủ để soi rõ đường nét thư sinh trên khuôn mặt hắn. Hắn không nói một lời, chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không phải của một vị tiên nhân cao ngạo, cũng không phải của một đạo sĩ xa lánh thế tục, mà là nụ cười của một phàm nhân, một người đã chứng kiến sự chuyển mình của nhân gian, đã gieo những hạt mầm của triết lý và giờ đây đang nhìn thấy chúng đâm chồi nảy lộc. Hắn cảm nhận được sự kết nối lan tỏa trong không khí, một sự kết nối không cần đến linh khí, không cần đến pháp thuật, mà chỉ cần đến trái tim và sự thấu hiểu giữa con người.

Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự ra đời của một truyền thống “kể chuyện và cố vấn” trong Thị Trấn An Bình, nơi kinh nghiệm của người già được trân trọng và truyền lại một cách có hệ thống, sẽ là một trong những viên gạch đầu tiên xây dựng nên nền văn minh phàm nhân phát triển bền vững, dựa trên sự hài hòa và kết nối. Tiểu An, với sự thấu hiểu mới mẻ và nhiệt huyết của mình, sẽ trở thành một cầu nối quan trọng, một người lãnh đạo thế hệ mới, thấu hiểu giá trị của cả cũ và mới. Còn ý tưởng của Kiều Nương về “dệt cảnh quan” sẽ được làm giàu thêm bởi những kiến thức truyền thống, tạo nên một công trình độc đáo, hài hòa giữa thiên nhiên và văn hóa, một minh chứng sống động cho việc con người có thể sống trọn vẹn, không cần thành tiên, mà vẫn giữ trọn nhân tính và làm nên những điều vĩ đại.

Ngoài kia, ánh trăng vẫn dịu dàng chiếu sáng, và dòng Vọng Giang vẫn êm đềm chảy. Trong quán trà, câu chuyện vẫn tiếp diễn, tiếng cười nói ấm áp, tiếng bút sột soạt của Tiểu An, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một khúc ca của bình minh mới. Tạ Trần biết, Thiên Đạo có thể sụp đổ, tiên môn có thể không còn, nhưng nhân gian này, với những con người biết trân trọng nhau, biết kể chuyện và lắng nghe, sẽ tìm thấy ý nghĩa trọn vẹn của sự tồn tại, và tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, nối dài mãi mãi trong vòng luân hồi vĩnh cửu.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free