Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1654: Bàn Tay Thời Gian: Nghề Xưa Dạy Lại, Giá Trị Tiếp Nối

Ánh trăng dịu dàng vẫn trải bạc trên dòng Vọng Giang, êm đềm như một dải lụa mềm mại vắt ngang qua Thị Trấn An Bình. Trong quán trà, khúc ca của bình minh mới đã cất lên, không phải bằng âm thanh dữ dội của sấm sét hay tiếng reo hò của chiến thắng, mà là bằng những lời chuyện trò ấm áp, tiếng bút sột soạt của Tiểu An, và ánh mắt lấp lánh niềm hy vọng. Tạ Trần, người đã lặng lẽ gieo mầm cho những thay đổi này, cảm nhận được sự kết nối lan tỏa trong không khí, một sự kết nối không cần đến linh khí hay pháp thuật, mà chỉ cần đến trái tim và sự thấu hiểu giữa con người. Đó là nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi nhân gian sẽ tìm thấy ý nghĩa trọn vẹn của sự tồn tại, nối dài mãi mãi trong vòng luân hồi vĩnh cửu của tri thức và tình người.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên mặt sông Vọng Giang lấp lánh. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi sương mát lạnh và mùi hương dịu nhẹ của hoa cỏ ven bờ. Tiếng chim hót ríu rít như những nốt nhạc vui tươi, hòa cùng tiếng nước sông chảy đều đều, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi sớm mai. Tại Quán Trà Vọng Giang, kiến trúc gỗ đơn giản với ban công nhìn ra sông, không khí đã bắt đầu rộn ràng. Những bàn ghế mộc mạc được sắp xếp gọn gàng, chờ đón những vị khách đầu tiên. Mùi trà thơm lừng thoang thoảng, quyện với mùi đất ẩm và hương hoa dại, mang lại cảm giác thư thái và dễ chịu.

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt lấp lánh sự thông minh và gương mặt gầy gò toát lên vẻ nhiệt huyết, đang ngồi đối diện với Kiều Nương. Cô gái trẻ năng động ấy, với đôi mắt sáng và nụ cười rạng rỡ, tràn đầy sức sống và tinh thần sáng tạo. Trước mặt họ là một tấm bản đồ phác thảo của Thị Trấn An Bình, trải rộng trên mặt bàn gỗ. Tiểu An, với một cây bút lông trong tay, vừa ghi chép vừa say sưa trình bày.

“Thưa Kiều Nương, con nghĩ chúng ta nên bắt đầu với nghề gốm của Thợ Gốm Lão Tôn và nghề dệt của Lão Bà Dệt Vải. Đó là những kỹ năng thiết thực nhất, dễ thu hút người trẻ tham gia, và cũng là những nghề đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiên nhẫn để truyền tải giá trị của cha ông,” Tiểu An nói, giọng nói của cậu bé vang lên đầy nhiệt huyết, nhưng cũng rất mực nghiêm túc. Cậu chỉ vào một khoảng đất trống trên tấm bản đồ, gần khu chợ, nơi có vẻ thích hợp để dựng một lán nhỏ. “Chúng ta có thể gọi nơi này là ‘Góc Nghề Xưa’, một nơi để các bô lão truyền dạy những tinh hoa mà ngàn đời đã hun đúc.”

Kiều Nương gật gù, đôi mắt cô lướt nhanh qua bản đồ, rồi lại nhìn về phía Tiểu An với vẻ tán thưởng. “Tiểu An nói rất đúng. Gốm sứ và dệt vải không chỉ là nghề, mà còn là nghệ thuật, là linh hồn của cuộc sống phàm nhân. Đặc biệt là với dự án ‘dệt cảnh quan’ của con, những kỹ thuật dệt truyền thống, những hoa văn cổ xưa từ tay Lão Bà Dệt Vải sẽ là nguồn cảm hứng vô tận. Chúng ta không chỉ học cách làm ra sản phẩm, mà còn học cách ‘dệt’ nên câu chuyện, ‘dệt’ nên ký ức vào từng thớ vải, từng viên gạch.” Cô dừng lại một chút, trầm tư. “Nhưng chúng ta cần một không gian đủ rộng, đủ yên tĩnh để các bô lão có thể chuyên tâm truyền dạy, lại không quá xa trung tâm để thu hút người trẻ. Và quan trọng nhất là phải có đủ vật liệu, đất sét, sợi vải… đây không phải là chuyện nhỏ.”

Bà Chủ Quán Trà, với vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, đang bận rộn pha trà ở một góc quán. Bà đặt xuống một ấm trà mới pha, hương thơm lan tỏa khắp không gian, rồi vui vẻ góp lời. “Các con đừng lo lắng quá. Chuyện không gian, vật liệu, cứ để ta và Lão Trưởng Thôn lo liệu. Làng ta tuy nhỏ, nhưng tình người thì lớn. Chỉ cần thấy được ý nghĩa, thấy được tương lai của con cháu, thì ai cũng sẵn lòng giúp đỡ.” Bà Chủ Quán Trà quay sang Tiểu An, ánh mắt đầy trìu mến. “Ý tưởng của Tiểu An rất hay, đã chạm đến nỗi lòng của bao người già. Họ không chỉ muốn truyền lại nghề, mà còn muốn truyền lại cái tâm, cái đức. Nếu được như vậy, đây quả là một phúc lớn cho Thị Trấn An Bình của chúng ta.”

Tiểu An cảm thấy lòng mình ấm áp. Cậu nhớ lại lời Tạ Trần nói về sự kết nối giữa các thế hệ, về giá trị của tri thức không mất đi mà chỉ biến đổi. Cậu biết rằng, những lời nói của tiên sinh, dù chỉ là vài câu gợi mở, đã khơi dậy một dòng chảy mạnh mẽ trong cộng đồng. “Đúng vậy, thưa bà. Tiên sinh Tạ Trần thường nói, ‘Mỗi sợi chỉ dệt nên tấm vải cuộc đời đều mang dấu ấn của thời gian. Thiếu đi một sợi, bức tranh sẽ không trọn vẹn.’ Con tin rằng, khi chúng ta kết nối được những sợi chỉ ấy, bức tranh của Thị Trấn An Bình sẽ càng thêm rực rỡ, càng thêm bền vững.”

Kiều Nương nhìn Tiểu An, rồi ánh mắt cô dừng lại ở Lão Trưởng Thôn, người đang chậm rãi bước vào quán trà, gương mặt nhiều nếp nhăn thời gian nhưng ánh mắt vẫn tinh anh. “Con đã nghĩ đến việc kết hợp những kỹ thuật nhuộm màu tự nhiên từ lá cây, vỏ cây mà Lão Bà Dệt Vải biết, vào những sợi vải dùng cho ‘dệt cảnh quan’. Vừa giữ được nét truyền thống, vừa thân thiện với thiên nhiên, lại mang một vẻ đẹp mộc mạc, chân thật mà những sản phẩm công nghiệp khó có được.” Cô lấy ra một vài bản vẽ phác thảo, trên đó là những hình ảnh cây cầu được trang trí bằng những dải vải thổ cẩm rực rỡ, những bức tường đá được phủ bởi những tấm thảm dệt tay họa tiết cổ xưa. “Con đường mới không chỉ là nơi đi lại, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật, là nơi kể chuyện về lịch sử và văn hóa của làng ta.”

Lão Trưởng Thôn, sau khi nghe Tiểu An và Kiều Nương trình bày, khẽ gật đầu, nở một nụ cười hiền từ. “Ta đã thấy được ngọn lửa trong mắt các con, và ta tin vào điều đó. Ngày hôm qua, khi nghe những lời của Tôn Đại Thúc về ‘con đường của An Bình’, ta đã suy nghĩ rất nhiều. Quả thật, chúng ta không thể để những giá trị của cha ông mai một. 'Bình thường vĩnh cửu' không có nghĩa là đứng yên, mà là biến đổi để thích nghi, để gìn giữ những gì tinh túy nhất của nhân gian.” Ông uống một ngụm trà, rồi nói tiếp. “Ta sẽ cùng Lão Bán Sách Cũ, Thợ Gốm Lão Tôn và Lão Bà Dệt Vải bàn bạc kỹ lưỡng. Chúng ta sẽ tìm một khoảng sân rộng rãi, ngay cạnh bờ sông, nơi có thể đón ánh nắng và gió lành, để làm ‘Góc Nghề Xưa’. Chuyện vật liệu thì ta sẽ kêu gọi bà con trong làng cùng chung tay. Dù sao, đây cũng là chuyện của con cháu chúng ta.”

Không khí trong quán trà tràn đầy năng lượng và sự lạc quan. Tiểu An và Kiều Nương cảm thấy như gánh nặng trên vai đã vơi đi phần nào. Họ biết rằng, với sự ủng hộ của các bô lão, ý tưởng về ‘Góc Nghề Xưa’ không chỉ là một giấc mơ, mà sẽ sớm trở thành hiện thực, góp phần tạo nên một tương lai mà Tạ Trần đã lặng lẽ định hình – một tương lai nơi giá trị của con người, của tri thức, của sự kết nối được đặt lên hàng đầu, không cần đến sự phù phiếm của tu tiên để tìm thấy ý nghĩa.

***

Giữa trưa, ánh nắng vàng ươm trải khắp Thị Trấn An Bình, len lỏi qua những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, chiếu sáng những con hẻm nhỏ và các quán trọ, cửa hàng san sát. Không khí nhộn nhịp vừa phải, tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, và tiếng bước chân hối hả của người qua lại. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn phàm trần. Mùi thức ăn từ các quán ăn, mùi gỗ mục và đất ẩm, pha lẫn mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một thứ hương vị rất đỗi đời thường và chân thật.

Tại một khoảng sân rộng rãi, nay đã được gọi là "Góc Nghề Xưa", không khí còn tấp nập hơn cả khu chợ. Đây là khoảng đất mà Lão Trưởng Thôn đã nhanh chóng sắp xếp, một nơi lý tưởng với ánh sáng tự nhiên và không gian thoáng đãng, lại không quá xa trung tâm thị trấn. Dưới bóng mát của một cây đa cổ thụ, Thợ Gốm Lão Tôn, với đôi bàn tay chai sạn dính đầy đất sét và vẻ mặt hiền từ, đang say sưa hướng dẫn một nhóm thanh niên trẻ tuổi. Chiếc bàn xoay gốm của ông quay đều, những khối đất sét biến hóa kỳ diệu dưới đôi tay điêu luyện. Kế bên, Lão Bà Dệt Vải, mái tóc bạc búi gọn gàng, đôi tay thoăn thoắt trên khung cửi, tiếng lách cách đều đặn như một bản nhạc, hướng dẫn các cô gái trẻ cách dệt nên những tấm vải mịn màng, rực rỡ sắc màu từ những sợi tơ thô. Lão Trưởng Thôn đi lại giữa các nhóm, thỉnh thoảng nở một nụ cười hài lòng khi thấy sự nhiệt tình của lớp trẻ và sự tận tâm của các bô lão.

Tuy nhiên, không phải ai cũng tìm thấy sự dễ dàng trong công việc. Tại một góc, một thanh niên có tên A Cường, với vóc dáng khỏe khoắn của một người lao động, đang vật lộn với khối đất sét trên bàn xoay của mình. Khuôn mặt cậu lộ rõ vẻ chán nản, mồ hôi lấm tấm. Khối đất sét dưới tay cậu cứ méo mó, không thể nào thành hình được. Cậu đã thử đi thử lại cả chục lần, nhưng kết quả vẫn chỉ là một đống đất vô định. Cậu đấm mạnh xuống bàn, tiếng "thịch" khô khốc vang lên, thể hiện sự bực bội tột cùng.

“Nào, A Cường, đừng vội. Đất cũng như người, cần phải có thời gian để thấm nhuần, để định hình,” Thợ Gốm Lão Tôn nói, giọng ông trầm ấm, kiên nhẫn. Ông đặt tay lên vai A Cường, bàn tay chai sạn nhưng đầy kinh nghiệm. “Con xem, đất này tuy mềm, nhưng cũng có tính khí của nó. Con càng muốn ép buộc nó nhanh chóng thành hình, nó càng chống cự. Phải dùng cái tâm, dùng sự kiên nhẫn để cảm nhận, để khống chế, nhưng không phải là đàn áp. Nó cần được vuốt ve, nắn nót, từng chút một, rồi tự khắc nó sẽ hiện ra hình hài mà con mong muốn.”

A Cường ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ. “Nhưng thưa Lão Tôn, con đã cố gắng rất nhiều rồi. Mấy chục lần rồi, nó vẫn không ra cái hình thù gì cả! Mấy người kia họ làm một loáng đã xong, sao con lại kém cỏi thế này?” Cậu liếc sang mấy người bạn, họ đã nặn được những chiếc bát, chiếc chén tuy còn thô nhưng đã rõ ràng hình dáng. Cảm giác thua kém khiến A Cường càng thêm nản lòng. Cậu là một thanh niên quen với những công việc cần sức lực, cần sự nhanh chóng, chứ không phải sự tỉ mẩn, chậm rãi như thế này. Cái cảm giác chậm chạp, không có kết quả ngay lập tức khiến cậu cảm thấy như mình đang lãng phí thời gian.

Thợ Gốm Lão Tôn khẽ mỉm cười, nụ cười hiền từ ấy xua đi phần nào sự bực bội trong lòng A Cường. “Mỗi người một thiên phú, mỗi người một tốc độ. Con đường tu luyện phàm nhân, cũng như con đường làm gốm, không phải là cuộc đua. Cái quan trọng là con có giữ được cái tâm ban đầu không, có kiên trì đến cùng không. Người xưa có câu, ‘Nghệ thuật là sự kiên nhẫn.’ Con thấy đất sét này không? Nó được nhào nặn từ bùn lầy, trải qua nắng mưa, rồi được nung trong lửa. Nó đâu phải tự nhiên mà thành hình đâu? Nó cũng phải chịu đựng, phải biến đổi. Con người cũng vậy thôi.”

Tạ Trần, trong một khoảnh khắc đi ngang qua ‘Góc Nghề Xưa’, đã dừng lại. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn thấy được sự bực bội trong mắt A Cường, thấy được sự kiên nhẫn của Lão Tôn. Hắn hiểu rằng, đây chính là một trong những thử thách đầu tiên của cái gọi là ‘Bình Thường Vĩnh Cửu’. Con người, đặc biệt là thế hệ trẻ, đã quá quen với sự nhanh chóng, với những kết quả tức thì. Họ khao khát thành công, khao khát sức mạnh, đôi khi quên mất giá trị của quá trình, của sự kiên trì, của việc ‘sống một đời bình thường’ với những công việc đòi hỏi sự tỉ mẩn, chậm rãi. Sự ‘mất người’ mà Thiên Đạo gây ra không chỉ là đánh mất khả năng tu luyện, mà còn là đánh mất đi những giá trị cốt lõi ấy, đánh mất đi sự kết nối với bản chất của lao động, với sự kiên nhẫn của đất trời.

Tạ Trần nhớ lại lời mình đã nói với Tiểu An về “sự kiên trì của đất”. Hắn biết, Lão Tôn đang dùng chính triết lý đó để dẫn dắt A Cường. Hắn không can thiệp, vì hắn tin vào sự tự thân vận động của vạn vật, tin vào sức mạnh của lời dạy từ trái tim đến trái tim. Hắn chỉ đứng đó, như một cái bóng mờ, một người quan sát thầm lặng, nhưng sự hiện diện của hắn đã tiếp thêm một thứ năng lượng vô hình vào không khí.

A Cường, sau khi nghe lời Lão Tôn, không còn bùng nổ nữa. Cậu nhìn vào khối đất sét, rồi nhìn vào đôi tay chai sạn của Lão Tôn, trong lòng chợt dâng lên một cảm xúc khó tả. Không phải là sự tức giận, mà là một chút xấu hổ, và một chút tò mò. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi lại đặt tay lên khối đất, nhẹ nhàng hơn, cẩn trọng hơn. Lần này, thay vì cố gắng ép buộc, cậu thử cảm nhận. Cậu chậm rãi nhào nặn, lắng nghe từng tiếng “roẹt roẹt” của đất sét dưới tay. Từng chút một, từng chút một, khối đất dường như có vẻ mềm mại hơn, nghe lời hơn. Lão Tôn đứng bên cạnh, không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu.

Ánh mắt của Tạ Trần vẫn dõi theo A Cường. Hắn biết, một hạt mầm đã được gieo. Hạt mầm của sự kiên nhẫn, của sự thấu hiểu, của việc tìm thấy giá trị trong những công việc tưởng chừng như nhỏ bé nhất. ‘Góc Nghề Xưa’ không chỉ là nơi dạy nghề, mà còn là một trường học về nhân sinh, nơi con người học cách sống trọn vẹn, không cần thành tiên, mà vẫn có thể tạo ra những giá trị vĩ đại bằng chính đôi bàn tay và trái tim mình.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời An Bình. Những vệt nắng cuối cùng còn vương trên mái nhà, trên ngọn cây, vẽ nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng đầy tĩnh lặng. Trong quán sách của Tạ Trần, ánh đèn dầu đã được thắp lên, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, ấm áp. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu, mùi gỗ và đôi khi là mùi hương trầm nhẹ nhàng thoảng qua, tạo nên một không gian yên tĩnh, trầm lắng, mang lại cảm giác bình yên và tri thức. Tạ Trần ngồi bên bàn, thong thả lật từng trang sách cũ, đôi mắt hắn lướt qua những dòng chữ, những triết lý cổ xưa. Hắn không đọc, mà như đang chiêm nghiệm, đang hòa mình vào dòng chảy của thời gian và tư tưởng. Tiếng gió nhẹ thoảng qua cửa sổ, mang theo âm thanh xa xăm của tiếng nói cười từ những con phố đã lên đèn, và tiếng chim đêm bắt đầu cất tiếng hót.

Tiểu An, với vẻ mặt hớn hở, bước vào quán sách, làm phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Cậu bé không che giấu được sự phấn khích của mình. “Tiên sinh, hôm nay thật là một ngày tuyệt vời!” Giọng cậu bé vang lên đầy nhiệt huyết, đôi mắt sáng rực. “A Cường đã nặn được một chiếc bình tuy còn thô, nhưng cậu ấy đã không bỏ cuộc! Thợ Gốm Lão Tôn nói đó là ‘sự kiên trì của đất’ mà tiên sinh đã nói!”

Tạ Trần khẽ mỉm cười. Hắn đặt cuốn sách xuống, ánh mắt nhìn Tiểu An đầy vẻ mãn nguyện. Hắn không cần phải nói nhiều, chỉ cần một cái gật đầu nhẹ nhàng cũng đủ để Tiểu An hiểu rằng hắn đang lắng nghe, đang thấu hiểu. Hắn rót một chén trà nóng cho Tiểu An, hương trà thơm dịu nhẹ lan tỏa. “Vậy là, hạt mầm đã nảy nở, phải không, Tiểu An?” Giọng Tạ Trần trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Tiểu An cầm chén trà nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. “Vâng, tiên sinh. Ban đầu, A Cường rất nản lòng. Cậu ấy cứ đấm mạnh vào khối đất sét, muốn nó nhanh chóng thành hình. Nhưng Lão Tôn đã rất kiên nhẫn. Ông ấy nói rằng ‘Đất cũng như người, cần phải có thời gian để thấm nhuần, để định hình.’ Và rồi, A Cường đã lắng nghe. Cậu ấy đã thử cảm nhận đất sét, nắn nót từng chút một. Cuối cùng, cậu ấy đã nặn được một chiếc bình, tuy không hoàn hảo, nhưng tràn đầy ý nghĩa. Cậu ấy nói rằng, cậu ấy đã học được cách kiên nhẫn, học được cách trân trọng từng khoảnh khắc.”

Tiểu An tiếp tục kể, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào. “Không chỉ A Cường, mà các thanh niên khác cũng vậy. Họ không chỉ học được kỹ thuật làm gốm, dệt vải, mà còn học được cách sống chậm lại, học được giá trị của sự tỉ mỉ, của việc lao động bằng cả trái tim. Lão Bà Dệt Vải đã kể cho các cô gái nghe về những câu chuyện được dệt vào từng hoa văn cổ xưa, về ý nghĩa của từng màu sắc, từng sợi chỉ. Họ không chỉ dệt vải, mà còn dệt nên những câu chuyện, những ký ức của cha ông.”

Tạ Trần lắng nghe một cách chăm chú. Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang vẽ nên những vệt màu rực rỡ trên bầu trời An Bình. Hắn thấy được sự bình yên, thấy được niềm vui trong lời kể của Tiểu An. Hắn biết, đây chính là những viên gạch đầu tiên, những nền móng vững chắc cho kỷ nguyên mà hắn hằng mong ước – một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn, tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống mà không cần đến con đường tu tiên.

“Sự kiên trì của đất, sự dẻo dai của sợi vải, sự bền bỉ của con người… tất cả đều là những bài học vô giá,” Tạ Trần nói, giọng hắn chứa đựng một sự suy tư sâu sắc. “Khi con người biết trân trọng những giá trị ấy, biết kết nối với những gì tự nhiên, những gì chân thật nhất, thì họ sẽ không bao giờ ‘mất người’. Trái lại, họ sẽ trở nên phong phú hơn, trọn vẹn hơn. Đây không chỉ là một ‘Góc Nghề Xưa’, mà là một ‘Góc Tâm Hồn’, nơi những giá trị nhân sinh được nuôi dưỡng và truyền lại.”

Tiểu An gật đầu, cậu bé cảm nhận được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tạ Trần. “Vâng, tiên sinh. Con đã thấy các bô lão như được trẻ lại. Ánh mắt họ rạng rỡ niềm vui, niềm tự hào khi được truyền dạy, được thấy những kiến thức của mình vẫn còn giá trị. Lão Trưởng Thôn nói, ‘Đây chính là sự luân hồi vĩnh cửu của tri thức.’ Kiều Nương cũng rất hào hứng. Cô ấy nói rằng những hoa văn cổ, những kỹ thuật nhuộm màu truyền thống sẽ giúp dự án ‘dệt cảnh quan’ của cô ấy trở nên độc đáo và có chiều sâu hơn rất nhiều. Sẽ là một công trình mang đậm dấu ấn của Thị Trấn An Bình, một biểu tượng của sự hòa hợp giữa cũ và mới.”

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được một sự bình yên sâu sắc dâng lên trong lòng. Hắn biết, sự thành công của ‘Góc Nghề Xưa’ này sẽ là tiền đề cho nhiều hoạt động tương tự, khuyến khích sự phát triển của các nghề thủ công và văn hóa truyền thống trên khắp Nhân Gian. Kiều Nương sẽ kết hợp thành công các yếu tố truyền thống vào dự án ‘dệt cảnh quan’, tạo ra một công trình độc đáo, trở thành biểu tượng của sự hòa hợp giữa cũ và mới. Tiểu An, với sự thấu hiểu sâu sắc và nhiệt huyết của mình, sẽ tiếp tục phát triển vai trò của mình như một người lãnh đạo thế hệ mới, hiểu rõ giá trị của sự kết nối liên thế hệ và trở thành một trụ cột của kỷ nguyên ‘Bình Thường Vĩnh Cửu’.

Sự bình yên và niềm vui của Tạ Trần khi chứng kiến những thay đổi này cho thấy hắn đang dần đạt đến cảnh giới ‘vô vi’ tuyệt đối. Ước nguyện của hắn về một thế giới không cần thành tiên, mà vẫn có thể sống trọn vẹn, vẫn có thể làm nên những điều vĩ đại bằng chính nhân tính của mình, đang dần thành hiện thực. Dòng thời gian vẫn trôi, Thiên Đạo có thể sụp đổ, tiên môn có thể không còn, nhưng nhân gian này, với những con người biết trân trọng nhau, biết kể chuyện và lắng nghe, biết học hỏi từ quá khứ và kiến tạo tương lai, sẽ tìm thấy ý nghĩa trọn vẹn của sự tồn tại. Những bàn tay thời gian, dù chai sạn hay non nớt, sẽ cùng nhau dệt nên một tấm thảm cuộc đời mới, nơi mỗi sợi chỉ đều mang theo giá trị của tri thức, của tình người, và của sự luân hồi vĩnh cửu.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free