Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1655: Bệnh Dịch Lạ Kỳ: Thử Thách Của Đất Và Người

Dòng thời gian vẫn trôi, Thiên Đạo có thể sụp đổ, tiên môn có thể không còn, nhưng nhân gian này, với những con người biết trân trọng nhau, biết kể chuyện và lắng nghe, biết học hỏi từ quá khứ và kiến tạo tương lai, sẽ tìm thấy ý nghĩa trọn vẹn của sự tồn tại. Những bàn tay thời gian, dù chai sạn hay non nớt, sẽ cùng nhau dệt nên một tấm thảm cuộc đời mới, nơi mỗi sợi chỉ đều mang theo giá trị của tri thức, của tình người, và của sự luân hồi vĩnh cửu.

***

Bình minh vừa ló dạng, nhuộm hồng cả một góc trời phía Đông, gieo rắc những tia nắng vàng óng ả lên từng mái ngói thâm trầm của Thị Trấn An Bình. Lẽ ra, đây phải là khoảnh khắc thị trấn thức giấc trong sự nhộn nhịp quen thuộc, với tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, tiếng lách cách của xe ngựa lăn bánh trên con đường lát đá, và tiếng cười nói rộn ràng của những người dân bắt đầu một ngày mới. Mùi bánh mì nướng thơm lừng từ lò của ông lão làm bánh, mùi trà nóng thoang thoảng từ Quán Trà Vọng Giang, cùng mùi đất ẩm sau sương đêm đan xen, tạo nên một bức tranh thanh bình, ấm cúng.

Thế nhưng, sáng nay, một sự lo lắng lạ thường đang bao trùm lên từng ngóc ngách của thị trấn. Không khí không còn trong lành, mà trở nên nặng nề, dường như bị đè nén bởi một nỗi sợ hãi vô hình. Từ phía cổng làng, từng đoàn nông dân, với vẻ mặt thất thần, hối hả kéo vào thị trấn. Bước chân của họ không còn mang vẻ hăm hở của những người đi chợ sớm, mà nặng trĩu, uể oải, như thể gánh trên vai cả một tảng đá vô hình. Trên tay mỗi người, thay vì những bó rau tươi, những sản vật của mùa màng, lại là những cọng lúa, bắp ngô đã úa vàng, mục nát một cách bất thường. Những cọng lúa lẽ ra phải xanh tốt, trĩu hạt, giờ đây đã chuyển sang màu nâu sẫm, thân cây mềm oặt, lá úa tàn, và những hạt lúa non đã biến thành bột đen xì, khô khốc. Khi họ đi qua, một mùi ngai ngái, pha lẫn chút tanh tưởi của cây cỏ thối rữa lan tỏa trong không khí, khiến bất cứ ai ngửi thấy cũng phải nhíu mày.

Tiếng xôn xao, bàn tán về 'bệnh cây lạ' lan nhanh như cháy rừng. Từ quán trà đến tiệm thuốc, từ chợ búa đến con hẻm nhỏ, đâu đâu cũng nghe thấy những lời than vãn, những tiếng kêu cứu thảm thiết.

“Trưởng thôn ơi! Cứu lấy chúng tôi! Cả cánh đồng nhà tôi… chỉ sau một đêm… nó tàn lụi hết rồi!” Tiếng kêu khóc thảm thiết của Lão Nông, một người nông dân với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn vì quanh năm bám đất, vang lên giữa quảng trường thị trấn. Ông quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy một bó lúa đã biến thành màu than, đôi mắt đục ngầu vì nước mắt và sự tuyệt vọng. Chiếc nón lá bạc màu của ông rơi xuống đất, để lộ mái tóc đã bạc trắng như cước.

Những người dân xung quanh cũng không khá hơn. Họ vây quanh Lão Trưởng Thôn, từng người một giơ lên những mẫu cây bệnh, với vẻ mặt hoang mang tột độ. “Chưa từng thấy bệnh gì lạ như vậy! Thuốc thang gì cũng không ăn thua!” Một người phụ nữ trẻ khóc nức nở, tay run rẩy ôm lấy một cây bắp đã héo rũ, những hạt bắp non đã hóa đen sì.

Trong đám đông hỗn loạn ấy, Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường ngày, giờ đây lại ánh lên sự lo lắng tột độ. Cậu bé, gầy gò trong chiếc áo vải thô cũ kỹ, chen lấn qua đám người, chạy vội về phía quán sách nhỏ của Tạ Trần. Cậu không quên mang theo một vài cọng lúa bị bệnh, cẩn thận đặt chúng lên bàn. “Tiên sinh Tạ Trần, đây là bệnh gì vậy ạ? Con chưa bao giờ thấy cây cối lại chết nhanh và kỳ lạ đến vậy. Cây trông cứ như bị rút hết sự sống, chỉ còn lại cái vỏ khô héo. Mùi của nó c��ng thật khó chịu, không giống mùi cây mục nát bình thường.”

Tạ Trần, như thường lệ, đang ngồi bên cửa sổ quán sách, tay cầm một cuốn sách cổ đã ố vàng, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những gì đang diễn ra trên đường phố. Khuôn mặt thanh tú của anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt ấy lại ánh lên vẻ suy tư sâu sắc, dường như anh đang nhìn xuyên qua lớp vỏ của sự kiện bề ngoài, chạm đến tận cốt lõi của vấn đề. Anh không vội trả lời Tiểu An, chỉ nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, đưa tay chạm nhẹ vào cọng lúa bị bệnh. Cảm giác lạnh lẽo một cách bất thường truyền đến đầu ngón tay anh, không phải cái lạnh của sương đêm hay gió thu, mà là một sự lạnh lẽo khó tả, như thể sự sống đã hoàn toàn bị tước đoạt, để lại một cái xác rỗng tuếch.

Trong lòng Tạ Trần, một dòng suy nghĩ cuộn chảy. Hắn đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự mờ nhạt của ranh giới tiên phàm, và cái giá của sự tu luyện. Hắn đã nỗ lực kiến tạo một kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi con người tìm thấy giá trị nhân sinh, nơi trí tuệ và sự kiên trì của phàm nhân là nền tảng. Những hoạt động như "Góc Nghề Xưa" vừa qua chính là những viên gạch đầu tiên, những dấu hiệu đáng mừng. Nhưng giờ đây, một thử thách mới đã xuất hiện, một thứ không thể dùng kinh nghiệm cũ để giải quyết, một điều đe dọa trực tiếp đến sinh kế, đến nền tảng của cái "bình thường" ấy. Liệu đây có phải là một tiếng thở dài cuối cùng của Thiên Đạo suy kiệt, hay là một dấu hiệu của sự thay đổi sâu sắc hơn trong quy luật vận hành của nhân gian? Hắn biết, một vấn đề lớn như thế này không thể giải quyết bằng một phép thuật đơn thuần, càng không thể dựa vào sức mạnh tu tiên đã dần trở nên vô nghĩa. Đây là lúc trí tuệ phàm nhân phải được phát huy, phải tự tìm ra con đường cho mình.

“Tiểu An,” Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa một sự nghiêm nghị. “Mọi sự vật, hiện tượng trên đời đều có nguồn gốc. Cây cối héo úa, không chỉ vì thiếu nước hay sâu bệnh. Đôi khi, là vì bản chất của đất đã thay đổi, hoặc có một thứ gì đó đã tác động sâu sắc đến vòng luân hồi của sự sống. Con hãy ghi nhớ điều này: Một hạt giống muốn nảy mầm, cần có đất tốt, nước trong, và ánh sáng. Nhưng quan trọng hơn cả, nó cần một sự cân bằng.”

Cậu bé Tiểu An gật đầu, cố gắng ghi nhớ từng lời của Tạ Trần, dù trong lòng vẫn còn đầy hoang mang. Cậu nhìn những cọng lúa khô héo trên bàn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tiếng than vãn của nông dân vẫn vang vọng. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng cậu, một cảm giác rằng thị trấn An Bình, và có lẽ cả nhân gian này, đang phải đối mặt với một vấn đề lớn hơn bất kỳ điều gì mà họ từng biết đến.

***

Quán Trà Vọng Giang, thường ngày là nơi yên bình để trò chuyện và chia sẻ, nơi tiếng nước sông chảy êm đềm, tiếng chim hót líu lo hòa cùng mùi trà thơm ngát, tạo nên một không gian thư thái. Những chiếc bàn gỗ mộc mạc, những chiếc ghế tre đơn sơ, và ban công nhìn ra sông thơ mộng là nơi lý tưởng để người dân An Bình tạm gác lại những lo toan đời thường. Nay, không khí ấy đã bị phá vỡ. Mùi trà thơm bị lấn át bởi mùi ngai ngái của cây cỏ thối rữa, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ đã biến thành những lời bàn tán xôn xao, đầy lo lắng. Quán trà, thay vì là nơi thư giãn, nay trở thành trung tâm của sự hoang mang.

Lão Trưởng Thôn, với dáng người thẳng thắn thường ngày, giờ đây lại có chút khom lưng. Khuôn mặt khắc khổ của ông càng thêm nhăn nhó, nhưng đôi mắt tinh anh vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, cố gắng trấn an dân làng. Ông đứng giữa quán, tay vỗ nhẹ lên vai một người nông dân đang than khóc. “Bà con bình tĩnh! Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách. Hoang mang lúc này không giúp ích gì. Ông Chủ Tiệm Thuốc, Quán Chủ Dược Thảo, hai vị có thấy điều gì bất thường không?”

Ông Chủ Tiệm Thuốc, người gầy gò, đeo kính, vẻ mặt hiền lành thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự bối rối tột độ. Ông cẩn trọng đặt một cọng lúa bị bệnh lên bàn, dùng chiếc kính lúp nhỏ của mình để kiểm tra từng chi tiết. Mùi thảo dược quen thuộc trên người ông dường như cũng không còn đủ sức xoa dịu không khí căng thẳng. “Chưa từng thấy loại bệnh nào như vậy! Lá cây không có đốm, thân cây không bị mục rỗng do sâu bọ. Nó không giống bệnh khô vằn, cũng không phải sương muối. Cứ như… cây bị hút kiệt sinh khí vậy.” Ông lắc đầu, vẻ mặt bất lực. “Rễ cây vẫn bám chặt vào đất, nhưng lại khô quắt từ bên trong. Không có dấu hiệu của nấm mốc hay vi khuẩn mà ta biết.”

Quán Chủ Dược Thảo, người cũng gầy gò và có vẻ mặt khắc khổ tương tự, cũng cúi xuống xem xét. Ông đưa một mảnh lá úa tàn lên mũi ngửi, rồi nếm thử một chút. “Thảo dược chữa bệnh cây thông thường đều vô dụng. Ta đã thử dùng vài loại dược liệu có tính ấm, tính hàn để trung hòa, nhưng không có tác dụng. Có lẽ… đây không phải bệnh thông thường, không thể dùng phương pháp của y học phàm nhân để lý giải. Dường như có một sức mạnh nào đó đã rút cạn sự sống của chúng, và không để lại bất cứ dấu vết nào của bệnh tật.” Giọng ông đầy nghi hoặc và bất an.

Kiều Nương, với vẻ ngoài thanh tú và tâm hồn yêu cái đẹp, giờ đây sắc mặt tái nhợt. Cô ngồi cạnh Tiểu An, lắng nghe những lời than vãn của các nông dân, nhận ra mối đe dọa không chỉ với mùa màng mà còn với cả kế sinh nhai của gia đình mình, của cả thị trấn. Cô từng ấp ủ ý tưởng về “dệt cảnh quan”, về một tương lai tươi sáng cho thị trấn, nhưng giờ đây, tất cả dường như đang đứng trên bờ vực sụp đổ. Cô thì thầm với Tiểu An, giọng run run: “Nếu mùa màng thất bát, chúng ta sẽ sống ra sao đây? Cả làng sẽ đói mất. Bao nhiêu công sức của bà con, của các bô lão dạy nghề, tất cả… tất cả đều sẽ tan thành mây khói sao?”

Tiểu An nắm chặt tay Kiều Nương, cố gắng trấn an cô, nhưng trong lòng cậu cũng đang rối bời. Cậu nhìn về phía Tạ Trần, người đang ngồi ở một góc khuất, bình thản đọc sách như không có chuyện gì xảy ra. Ánh mắt Tạ Trần vẫn dõi theo mọi diễn biến, đặc biệt là những mẫu cây bị bệnh mà Ông Chủ Tiệm Thuốc và Quán Chủ Dược Thảo đang cẩn trọng xem xét. Anh không tham gia vào cuộc bàn luận, nhưng mỗi khi ánh mắt anh quét qua những cọng lúa úa tàn, rồi lại nhìn về phía Kiều Nương và Tiểu An, dường như anh đang suy tính một điều gì đó rất sâu xa.

Trong tâm trí Tạ Trần, những lời than thở, những vẻ mặt lo lắng của người dân không chỉ là âm thanh đơn thuần, mà là những sợi chỉ mỏng manh của nhân quả đang đan xen vào nhau. Hắn hiểu rằng, sự suy tàn của Thiên Đạo không chỉ thể hiện qua việc linh khí mỏng dần, mà còn qua những biến đổi khó lường trong tự nhiên, những thách thức mới mà phàm nhân chưa từng gặp phải. Đây không phải là lúc để hắn thể hiện bất kỳ phép thuật hay sức mạnh nào, mà là lúc để cộng đồng tự tìm ra giải pháp, để trí tuệ phàm nhân tự khẳng định giá trị của mình. Hắn phải là một chất xúc tác, một người định hướng thầm lặng, chứ không phải một vị cứu tinh dùng thần thông.

Hắn nhớ lại lời mình đã nói với Tiểu An: "Mọi sự vật, hiện tượng trên đời đều có nguồn gốc... quan trọng hơn cả, nó cần một sự cân bằng." Sự cân bằng ấy, giờ đây dường như đã bị phá vỡ. Nhưng phá vỡ bởi điều gì? Phải chăng là một "bệnh" của Thiên Đạo đang lan xuống nhân gian? Hay là một dấu hiệu cho thấy nhân gian phải tự tìm ra một quy luật vận hành mới, một sự cân bằng mới cho chính mình? Tạ Trần khẽ lật một trang sách, ánh mắt thoáng qua đám cây bệnh trên bàn, rồi lại nhìn về phía Kiều Nương, Tiểu An, Lão Trưởng Thôn, và những người dân đang tụ tập. Hắn thấy được sự tuyệt vọng, nhưng cũng thấy được sự kiên cường trong đôi mắt họ. Và đó chính là điều quan trọng nhất: nhân tính.

***

Khi chiều tà buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ lên bầu trời, những đám mây dày đặc bắt đầu kéo đến, che khuất ánh nắng yếu ớt, tạo nên một cảm giác ảm đạm, u buồn. Tạ Trần, cùng với Tiểu An và Kiều Nương, đã không thể ngồi yên trong quán trà. Họ cùng nhau đi ra cánh đồng lúa của Lão Nông, nơi nguồn gốc của nỗi sợ hãi đang hiện hữu rõ ràng nhất.

Khung cảnh thật thê lương và đau lòng. Những cánh đồng lúa xanh mướt, từng là niềm tự hào và nguồn sống của bao thế hệ, giờ đây đã biến thành một màu vàng úa, khô héo đến rợn người. Những thân cây lúa gục ngã, lá úa tàn, và những bông lúa non đã chuyển sang màu đen sẫm, như thể bị một bàn tay vô hình nào đó bóp nát, hút cạn toàn bộ sự sống. Tiếng gió thổi qua những cánh đồng khô héo, tạo nên âm thanh xào xạc thê lương, như tiếng thở dài của đất mẹ, hay tiếng khóc than của những linh hồn cây cối đang dần lụi tàn. Mùi đất ẩm trộn lẫn với mùi cây cỏ thối rữa, nặng nề và khó chịu, như một lời nhắc nhở về sự mục ruỗng đang diễn ra. Bầu không khí u ám, trầm mặc, tràn ngập sự tuyệt vọng.

Lão Nông, với đôi vai gầy gò, đứng lặng lẽ bên cạnh cánh đồng của mình, nước mắt lưng tròng. “Đời tôi chưa từng thấy cây nào lại chết kiểu này… Cứ như có thứ gì đó đã rút hết sự sống của nó đi vậy.” Giọng ông run rẩy, đầy uất nghẹn. Ông đã gắn bó cả cuộc đời với đồng ruộng, từng hạt gạo làm ra đều thấm đẫm mồ hôi và công sức của ông, nhưng giờ đây, tất cả dường như đã trở thành vô nghĩa.

Tạ Trần, trong chiếc áo vải bố đơn giản, nhẹ nhàng quỳ xuống. Anh không vội vã, không dùng đến bất kỳ linh lực hay thần thông nào. Thay vào đó, anh dùng ngón tay thon dài, trắng nhợt của mình, chạm nhẹ vào một cây lúa bị bệnh. Cảm giác lạnh lẽo một cách bất thường, như thể chạm vào một khối băng, truyền đến đầu ngón tay anh. Không chỉ là cái lạnh vật lý, mà còn là một sự lạnh lẽo khó tả, xuyên thấu vào tận xương tủy, một sự trống rỗng đến cùng cực. Từ thân cây, một luồng khí âm u rất nhẹ tỏa ra, không phải yêu khí nồng nặc của yêu ma, cũng không phải ma khí dữ tợn của quỷ vật, mà là một thứ gì đó khó định nghĩa, tựa như sự 'kiệt quệ' của chính vùng đất, của sự sống bị cướp đoạt một cách tàn nhẫn và triệt để.

Tạ Trần nhắm mắt lại, đôi môi khẽ mấp máy. Hắn không nói gì, chỉ dùng cảm quan và sự tinh tế phi thường của mình để cảm nhận. Hắn cảm thấy một sự mất cân bằng sâu sắc, một lỗ hổng trong vòng tuần hoàn tự nhiên. Dường như, không phải là bệnh tật tấn công, mà là sự sống bị rút cạn, bị hút đi bởi một thực thể vô hình nào đó, khiến cây cối chết từ gốc rễ, chết một cách thê thảm và vĩnh viễn.

Kiều Nương, với vẻ mặt đầy ưu tư, cũng cúi xuống, chạm vào một cọng lúa. Cô cảm nhận được sự lạnh lẽo ấy, và một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong lòng. “Vậy có cách nào cứu vãn không, tiên sinh Tạ Trần?” Cô hỏi, giọng đầy hy vọng mong manh, như thể Tạ Trần là người duy nhất có thể đưa ra câu trả lời.

Tiểu An, cầm quyển sổ nhỏ và cây bút lông, nhanh chóng ghi chép lại những quan sát của Tạ Trần, cố gắng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Cậu bé nhìn vào vẻ mặt trầm tư của Tạ Trần, biết rằng tiên sinh đang suy nghĩ rất sâu xa.

Tạ Trần không trả lời trực tiếp. Anh nhẹ nhàng đứng dậy, phủi nhẹ đất trên tay áo. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những đám mây xám xịt đang chồng chất, như dự báo một cơn bão lớn sắp đến. “Sự sống được nuôi dưỡng từ đất. Khi đất kiệt quệ, sự sống cũng sẽ héo tàn.” Anh nói, giọng trầm ấm nhưng đầy suy tư, như thể đang nói với chính mình, hoặc với một thực thể vô hình nào đó. “Mỗi vấn đề đều có nguyên nhân. Mỗi nguyên nhân đều có cách giải quyết. Điều quan trọng là phải tìm ra đúng nguồn gốc.”

Anh quét ánh mắt qua cả cánh đồng rộng lớn, rồi nhìn về phía Lão Nông, Kiều Nương và Tiểu An. Hắn biết, đây sẽ là một thử thách lớn, một thử thách mà sức mạnh siêu nhiên không thể giải quyết. Nó đòi hỏi sự quan sát tinh tế, sự phân tích cẩn trọng, và quan trọng nhất là sự đoàn kết, trí tuệ của phàm nhân. Sự "lạnh lẽo bất thường" và "luồng khí âm u" từ cây bệnh không phải là dấu hiệu của một bệnh dịch thông thường, mà là một ám chỉ rằng có một điều gì đó căn bản hơn đang thay đổi trong thế giới này, một sự thay đổi mà con người phải tự mình đối mặt, tự mình tìm ra lời giải đáp. Chính trong lúc Thiên Đạo suy kiệt nhất, chính trong lúc phàm nhân bị đẩy đến giới hạn, thì tiềm năng vô hạn của trí tuệ con người mới có cơ hội bừng sáng. Đây là lúc để nhân gian tự "vá trời" theo cách của riêng mình, không cần đến tiên nhân hay thần linh.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free