Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1662: Hạt Giống Hy Vọng: Những Ngày Đầu Khó Khăn

Ánh trăng non bắt đầu lấp ló trên bầu trời đêm, chiếu rọi lên những gương mặt đã bớt đi vẻ mệt mỏi, và đôi mắt họ, dù còn vương chút lo toan, nhưng đã ánh lên một niềm tin bất diệt vào ngày mai. Lời của Tạ Trần như một mạch nước ngầm, len lỏi vào từng thớ đất khô cằn của tâm hồn, gieo vào đó những hạt mầm của sự kiên nhẫn và lý trí. Đêm đó, giấc ngủ của Người Dân Thị Trấn An Bình không còn bị ám ảnh bởi hình ảnh những con 'hắc diệp trùng' đen kịt, mà thay vào đó là hình dung về những cánh đồng xanh tươi, nơi chim chóc ca hát và bướm ong dập dìu. Họ biết, con đường phía trước còn gian nan, nhưng ngọn hải đăng của niềm tin đã được thắp sáng.

Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng óng đầu tiên như những sợi tơ lụa mỏng manh, trải dài trên cánh đồng xanh mướt của Thị Trấn An Bình. Không khí sáng sớm trong lành, mát rượi, mang theo hơi sương ẩm ướt từ đất và mùi hương thanh khiết của cỏ cây. Tiếng chim sẻ lảnh lót trên những tán lá còn đọng sương, hòa cùng tiếng côn trùng vo ve thức giấc, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng, đánh thức cảnh vật sau một đêm dài. Dù vẫn còn đó sự hiện diện của dịch bệnh, nhưng một năng lượng mới, một ý chí kiên định đã len lỏi vào từng ngóc ngách của thị trấn nhỏ bé này.

Hàng chục người dân đã có mặt tại rìa cánh đồng, không ai bảo ai, nhưng tất cả đều mang trong mình một sự hăng hái lạ thường, khác hẳn với vẻ mệt mỏi và hoài nghi của ngày hôm qua. Họ chia thành từng nhóm nhỏ, những gương mặt còn vương nét ngái ngủ nhưng đôi mắt đã ánh lên sự quyết tâm. Lý Nghiên, với mái tóc búi cao gọn gàng và đôi mắt sáng rực của tuổi trẻ, cùng Trần Khoa trầm tĩnh hơn, đang đứng giữa một đống lớn cây non và những bó thảo dược thơm lừng. Họ kiên nhẫn phát cho từng người, tay chỉ trỏ, miệng dặn dò cách thức gieo trồng.

"Chúng ta sẽ trồng loại cúc vạn thọ này xen kẽ giữa các luống rau, hương của nó sẽ xua đuổi 'hắc diệp trùng' hiệu quả," Lý Nghiên giải thích, giọng nói rõ ràng và đầy nhiệt huyết, vang vọng khắp khoảng không gian yên tĩnh của buổi sớm. Cô cầm một cây cúc vạn thọ nhỏ, rễ còn dính đất ẩm, nâng niu như một bảo vật. "Đây không chỉ là một loài hoa, mà còn là một người bạn của cánh đồng. Nó sẽ bảo vệ những luống rau của chúng ta."

Bên cạnh Lý Nghiên, Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn hằn sâu dấu vết của thời gian, khẽ gật đầu tán thành. Ông đội chiếc nón lá đã bạc màu, đưa ngón tay khô gầy vuốt ve một cành thảo dược. "Đúng vậy, kinh nghiệm của người xưa cũng đã nói, đất c�� cỏ dại, chim chóc mới về. Nhưng phải biết chọn loại cỏ nào, cây nào. Không phải cứ mọc lên là tốt. Cái gì cũng có cái lý của nó." Lời ông nói chậm rãi, chất phác nhưng chứa đựng sự sâu sắc của bao năm gắn bó với đất đai. Ông liếc nhìn Thủ Lĩnh Dân Quân, người đang đứng cạnh đó, thân hình cường tráng trong bộ giáp sắt thô sơ, vẻ mặt cương nghị.

Thủ Lĩnh Dân Quân vỗ mạnh vào vai một thanh niên đang vác một bao hạt giống. "Mọi người cố gắng lên, đây là tương lai của thị trấn chúng ta! Mỗi hạt giống các ngươi gieo xuống hôm nay, là một viên gạch xây nên bức tường bảo vệ mùa màng. Đừng nản chí! Chúng ta là người của An Bình, chúng ta sẽ không bao giờ lùi bước!" Giọng ông vang dội, đầy khí thế, thổi bùng lên tinh thần hăng hái của mọi người. Ông không chỉ là người chỉ huy, mà còn là người truyền lửa.

Tiếng cuốc xẻng bắt đầu vang lên lạch cạch khắp cánh đồng, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng. Người dân bắt đầu đào đất, gieo trồng cây non. Mỗi người một việc, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu chung. Những đôi tay thoăn thoắt, cần mẫn, không ngừng nghỉ. Những giọt mồ hôi đã bắt đầu lấm tấm trên trán, nhưng không ai kêu ca. Họ cảm nhận được sự kết nối giữa mình và mảnh đất này, một sự kết nối mà bao lâu nay đã bị quên lãng dưới cái bóng của "tiên thuật" và "thuốc diệt sâu" tiện lợi.

Ở một góc khác của cánh đồng, Thợ Mộc Làng, một người đàn ông trung niên với đôi vai rộng và bàn tay rắn chắc, đang cùng vài người trẻ khác bắt đầu dựng khung cho những "nhà" nhỏ bằng gỗ và rơm rạ. Mùi gỗ tươi và rơm khô thoang thoảng trong không khí. "Cái này là để chim làm tổ đó. Chim én, chim sẻ, chúng nó sẽ về đây làm nhà, rồi giúp chúng ta bắt sâu," Thợ Mộc Làng giải thích với giọng khàn khàn nhưng đầy tự hào, tay thoăn thoắt đóng những thanh gỗ lại với nhau. Tiếng búa gõ cộc cộc đều đặn, như một nhịp điệu của sự kiến tạo, của một khởi đầu mới. Những ngôi nhà chim nhỏ xinh dần hình thành, trông chờ những vị khách đặc biệt sẽ ghé thăm. Người dân nhìn những công trình đơn sơ ấy với một sự thích thú và hy vọng, như thể mỗi ngôi nhà nhỏ ấy là một lời hứa, một niềm tin vào sự trở về của tự nhiên. Họ hiểu rằng, đây không chỉ là việc trồng cây, mà là việc xây dựng lại một mối quan hệ, một sự cân bằng đã đánh mất.

***

Mặt trời đã lên cao, treo lơ lửng giữa bầu trời xanh biếc, chiếu rọi gay gắt xuống cánh đồng. Hơi nóng bốc lên từ mặt đất khô cằn, khiến không khí trở nên oi bức, ngột ngạt. Tiếng ve sầu râm ran khắp nơi, như tiếng kêu than cho sự mệt mỏi của vạn vật dưới cái nắng như đổ lửa. Những giọt mồ hôi đã không còn là lấm tấm, mà là từng dòng chảy dài trên gương mặt rám nắng của người dân. Công việc trở nên nặng nhọc hơn bội phần. Sự hăng hái ban đầu dần bị thay thế bởi sự mệt mỏi và, không thể tránh khỏi, là một chút nản lòng.

Một vài luống cây mới trồng, vốn được kỳ vọng sẽ mang lại hy vọng, đã bị 'hắc diệp trùng' tấn công không thương tiếc. Lá cây xanh non lấm tấm những lỗ nhỏ, như bị hàng ngàn mũi kim chích vào, một số đã úa vàng và héo rũ. Hình ảnh ấy như một gáo nước lạnh dội vào tinh thần đang lên của mọi người. Một nhóm người dân tập trung quanh một cây rau bị sâu ăn gần trụi, tiếng than vãn khe khẽ vang lên, lẫn trong tiếng gió khô khốc.

"Làm thế này liệu có ích gì không? Chúng nó vẫn cứ ăn như thường, còn nhanh hơn chúng ta trồng nữa!" Một người đàn ông trung niên, tay vẫn cầm cuốc, đặt mạnh xuống đất, giọng đầy vẻ chán nản. "Ngày hôm qua tiên sinh Tạ Trần nói phải kiên nhẫn, nhưng kiên nhẫn đến bao giờ? Cứ đà này thì chẳng mấy chốc mà chẳng còn gì để mà thu hoạch!"

Một phụ nữ khác, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, xoa xoa vầng trán nhăn nheo. "Đúng đó, trước đây dùng thuốc diệt sâu tuy có hại đất, nhưng sâu bệnh không thấy đâu. Giờ chúng ta cứ như đang nuôi chúng lớn vậy." Lời nói của họ tuy không trực tiếp phản đối, nhưng ẩn chứa một sự hoài nghi sâu sắc vào phương pháp mới. Họ là những người phàm trần, cần cơm ăn áo mặc hàng ngày, và sự chờ đợi đôi khi là một sự xa xỉ.

Lý Nghiên, với gương mặt lấm lem bùn đất và mồ hôi, khẽ thở dài. Cô biết sự lo lắng của họ là chính đáng. Cô và Trần Khoa, hai học giả trẻ tuổi, đã dành bao đêm để nghiên cứu, để tìm ra giải pháp này, nhưng sự thay đổi của tự nhiên không phải là một phép tính đơn giản. Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. "Mọi sự đều cần thời gian, chú à. Cân bằng sinh thái không thể khôi phục trong một sớm một chiều. Chúng ta đã phá vỡ nó trong nhiều thập kỷ, giờ cần phải kiên nhẫn xây dựng lại. Giống như một cái cây bị bệnh lâu ngày, không thể chỉ một liều thuốc mà khỏi ngay được. Cần phải dưỡng sức, vun trồng từ từ."

Trần Khoa, cúi sát xuống đất, kiểm tra kỹ lưỡng một chiếc lá bị sâu ăn, vẻ mặt đầy suy tư. Anh dùng một que gỗ nhỏ gạt đi những con 'hắc diệp trùng' đang bám vào. "Chúng ta cần phải kiên trì theo dõi, điều chỉnh. Có thể chúng ta cần phải trồng thêm loại cây xua đuổi mạnh hơn ở những khu vực này, hoặc tìm cách thu hút thêm loài chim ăn sâu." Giọng anh trầm và đều, tập trung vào giải pháp kỹ thuật, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trong ánh mắt.

Từ xa, Tạ Trần, đi cùng Thư Đồng Tiểu An, chậm rãi bước qua những luống rau. Hắn mặc bộ áo vải cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, vẫn giữ vẻ thanh thoát dù giữa cái nắng chói chang. Bước chân hắn nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nào đáng kể, như thể hắn đang hòa mình vào từng hơi thở của cánh đồng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như hồ thu không đáy, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất: từ vết cắn của 'hắc diệp trùng' trên lá, đến giọt mồ hôi lăn dài trên má người nông dân, và cả ánh mắt mệt mỏi xen lẫn hoài nghi của họ. Tiểu An, với đôi mắt to tròn, cũng chăm chú nhìn theo, em có vẻ lo lắng hơn khi thấy những chiếc lá bị sâu ăn.

Tạ Trần dừng lại bên một luống cây con đang oằn mình dưới nắng. Hắn không nói gì ngay, chỉ nhẹ nhàng cúi xuống, chạm tay vào một chiếc lá đang héo úa. Hắn cảm nhận được sự yếu ớt, sự đấu tranh của nó. "Vạn vật sinh sôi, đều có quy luật của nó," hắn trầm giọng nói, giọng điệu nhẹ nhàng như làn gió thoảng, nhưng lại có sức nặng của ngàn cân. Lời nói của hắn không phải là trách móc, mà là sự thấu hiểu sâu sắc. "Một hạt giống nảy mầm, cần mưa dầm nắng hạn, cần đợi chờ... và cả sự nhẫn nại của người vun trồng. Chúng ta đã quá quen với việc can thiệp thô bạo, muốn mọi thứ phải theo ý mình, mà quên mất rằng tự nhiên có nhịp điệu riêng của nó."

Thư Đồng Tiểu An kéo nhẹ vạt áo của Tạ Trần, đôi mắt em ánh lên vẻ bối rối. "Tiên sinh, vậy chúng ta cứ chờ sao? Em thấy 'hắc diệp trùng' vẫn nhiều quá! Chúng ăn hết rau của mọi người mất!" Em chỉ vào một đám 'hắc diệp trùng' đang bò lúc nhúc trên một chiếc lá, vẻ mặt đầy sợ hãi.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng ấm áp, xoa nhẹ đầu Tiểu An. "Chờ đợi không phải là không làm gì, Tiểu An. Chờ đợi là quan sát, là học hỏi, là điều chỉnh. Chúng ta đang tạo ra những điều kiện tốt nhất để tự nhiên có thể tự chữa lành. Con người chúng ta đã quá tự phụ, cho rằng mình có thể điều khiển vạn vật. Nhưng 'nhân quả' không bỏ sót một ai. Những gì chúng ta gieo, chúng ta sẽ gặt. Hôm nay, chúng ta đang gieo những hạt mầm của sự cân bằng, sự hài hòa. Quá trình này không thể vội vàng. Nó cần sự kiên định, cần lòng tin vào quy luật vĩ đại của đất trời."

Hắn quay sang nhìn những người dân đang lắng nghe, ánh mắt hắn không phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. "Chúng ta không thể hy vọng một cánh đồng đã bệnh nặng sẽ khỏe mạnh trở lại chỉ sau một ngày. Giống như một dòng sông bị ô nhiễm, không thể trong phút chốc mà nước trở nên trong xanh. Cần thời gian để lắng lọc, để những gì vốn dĩ thuộc về nó quay trở lại. Cái khó khăn mà chúng ta đang đối mặt hôm nay, chính là 'quả' của những 'nhân' chúng ta đã gieo trong quá khứ. Và bây giờ, chúng ta đang gieo một 'nhân' mới, một 'nhân' của sự tôn trọng và hòa hợp với tự nhiên. 'Quả ngọt' sẽ đến, nhưng nó cần thời gian để chín."

Lời của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, cũng không phải là một lời hứa hão huyền. Đó là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, thấm thía, về sự vô thường và quy luật của vạn vật. Nó khiến những người dân đang nản chí phải suy ngẫm. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía những luống cây non, và rồi nhìn về phía Tạ Trần, người phàm nhân không tu hành nhưng lại có một trí tuệ sâu sắc hơn bất kỳ vị tiên nào họ từng biết. Họ tiếp tục nhổ bỏ những cây bệnh nặng, thay thế bằng cây mới hoặc phun dung dịch thảo dược tự chế do Quán Chủ Dược Thảo điều chế. Dù tay chân mỏi nhừ, lưng đau nhức, nhưng trong ánh mắt họ đã không còn sự hoài nghi tuyệt vọng, mà thay vào đó là một tia kiên định, một sự chấp nhận rằng đây là một hành trình dài, cần sự bền bỉ.

***

Khi ánh chiều tà phủ xuống thị trấn An Bình, nhuộm vàng những mái nhà rêu phong và con đường đất nung, một không khí dịu mát hơn bao trùm cảnh vật. Nắng chiều không còn gay gắt, mà trở nên mềm mại, như một lời an ủi sau một ngày lao động vất vả. Những cơn gió nhẹ mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ cây tươi mới và chút hương thảo dược thoang thoảng từ những luống rau vừa được vun trồng.

Tại quán sách của Tạ Trần, ánh đèn lồng đã được thắp sáng, hắt ra thứ ánh sáng vàng dịu, ấm cúng. Bên trong, Lý Nghiên, Trần Khoa, Lão Nông và Quán Chủ Dược Thảo tập trung quanh một chiếc bàn lớn. Trên bàn trải một tấm bản đồ lớn của cánh đồng thị trấn, chi chít những ký hiệu và ghi chú bằng mực tàu. Họ đang tổng kết lại công việc của một ngày, đánh dấu những điểm đã làm được, những khu vực cần chú ý hơn, và những khó khăn đã gặp phải. Quán Chủ Dược Thảo, với vẻ mặt khắc khổ nhưng ánh mắt tinh anh, đang dùng một cành cây khô để chỉ vào bản đồ.

"Hôm nay chúng ta đã trồng được một lượng lớn cây thu hút thiên địch, đặc biệt là cúc vạn thọ và bạc hà ở các khu vực phía Đông và giữa cánh đồng," Lý Nghiên báo cáo, giọng cô có chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy sự tập trung. Cô đưa tay xoa xoa thái dương, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. "Tuy nhiên, 'hắc diệp trùng' vẫn còn rất nhiều ở khu vực phía Tây. Có vẻ chúng ta cần thêm bọ rùa và chim ăn sâu để đối phó với mật độ côn trùng ở đó." Cô gạch một vòng tròn màu đỏ trên bản đồ, đánh dấu khu vực cần quan tâm đặc biệt.

Lão Nông khẽ nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm lan tỏa trong cổ họng. "Ta thấy có vài cây bạc hà bắt đầu có hiệu quả. Mùi hương của nó quả thực làm 'hắc diệp trùng' tránh xa. Nhưng chim thì cần thời gian để quen chỗ ở mới, để thấy những 'ngôi nhà' của Thợ Mộc Làng là an toàn để làm tổ. Chúng ta không thể vội vàng được." Ông nói, giọng trầm tư, thấm đẫm kinh nghiệm của bao mùa vụ.

Tạ Trần vẫn an nhiên ngồi ở bàn trà quen thuộc của mình, tay cầm một cuốn sách cổ đã ngả màu ố vàng. Hắn không ngẩng đầu khỏi sách, nhưng mỗi lời nói của hắn đều như thấm vào không khí, mang theo một sự sâu sắc khó tả. "Thiên đạo vận hành, có sinh có diệt. Một cái cây bệnh, cũng là một phần của vòng tuần hoàn. Không thể chỉ thấy cái xấu mà vội vàng hủy diệt tất cả. Phải tìm ra cái gốc, cái căn nguyên để nó tự điều chỉnh. Chúng ta đang làm điều đó, đang tạo cơ hội cho tự nhiên cân bằng lại." Giọng hắn bình thản, nhưng lại khiến Lý Nghiên và Trần Khoa phải suy nghĩ. Cái "gốc", cái "căn nguyên" mà Tạ Trần nói đến, không chỉ là vấn đề sinh thái, mà còn là bản chất của sự sống, của mối quan hệ giữa con người và vạn vật.

Trần Khoa, sau một hồi trầm tư, ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Trần. "Vậy theo tiên sinh, chúng ta nên tiếp tục kiên trì với phương pháp này, hay nên thử thêm các biện pháp khác mạnh hơn? Một số người dân đã bắt đầu lo lắng, họ muốn dùng lại thuốc diệt sâu, dù biết nó không tốt về lâu dài." Anh đặt câu hỏi thẳng thắn, không giấu giếm áp lực đang đè nặng lên vai mình và Lý Nghiên. Họ là những người trẻ, mang theo tri thức mới, nhưng vẫn phải đối mặt với sự hoài nghi và mong muốn kết quả nhanh chóng của cộng đồng.

Đúng lúc đó, Thư Đồng Tiểu An, người nãy giờ vẫn chăm chú vẽ một bức tranh về cánh đồng, đột nhiên hớn hở chạy đến, tay nâng niu một vật nhỏ xíu. Đôi mắt em sáng rực lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ vui sướng. "Tiên sinh, tiên sinh! Con tìm thấy một con bọ rùa rất đẹp! Nó đang ăn 'hắc diệp trùng' trên lá ạ!" Em chìa bàn tay nhỏ ra, trong lòng bàn tay là một con bọ rùa nhỏ xíu, thân đỏ chấm đen, đang nhấm nháp một con 'hắc diệp trùng' bé tí.

Cả căn phòng bỗng chốc im lặng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào con bọ rùa nhỏ bé trên tay Tiểu An. Một sinh vật nhỏ xíu, nhưng sự xuất hiện của nó lại mang đến một luồng khí tươi mới, một tia sáng hy vọng giữa những lo toan. Đó chính là một trong những "thiên địch" mà họ đang cố gắng thu hút, một dấu hiệu cho thấy nỗ lực của họ không phải là vô ích.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ấm áp. Hắn nhẹ nhàng vuốt đầu Tiểu An, ánh mắt chứa đựng một niềm tin thầm lặng, một sự biết ơn đối với sự tinh tế của tự nhiên. "Thấy chưa, Tiểu An," hắn nói, giọng vẫn trầm tĩnh, "tự nhiên có cách của nó. Những 'người bạn' của cánh đồng đang dần trở lại. Chúng ta chỉ cần tạo điều kiện, rồi chúng sẽ làm phần việc của mình. Đây chính là 'quả ngọt' đầu tiên của sự kiên nhẫn, của lòng tin vào 'nhân quả' và 'vô vi'. Cái mà chúng ta thấy hôm nay, không phải là một phép màu, mà là sự vận hành vốn có của vạn vật. Chúng ta chỉ đang giúp nó trở lại đúng quỹ đạo."

Lý Nghiên và Trần Khoa nhìn nhau, rồi lại nhìn con bọ rùa nhỏ xíu. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng họ. Quán Chủ Dược Thảo gật gù, môi nở một nụ cười hiền hậu. Lão Nông khẽ chép miệng, ánh mắt hiện lên vẻ mãn nguy��n. Con bọ rùa nhỏ bé không chỉ là một minh chứng cho hiệu quả bước đầu của kế hoạch, mà còn là một biểu tượng, một lời khẳng định rằng con đường họ đang đi, tuy gian nan nhưng là đúng đắn. Nó củng cố niềm tin vào sự tự điều chỉnh của hệ sinh thái, vào sức mạnh tiềm ẩn của tự nhiên.

Họ tiếp tục bàn bạc, gạch xóa trên bản đồ, nhưng trong không khí đã không còn sự nặng nề, mà thay vào đó là một sự quyết tâm mới, một niềm hy vọng được thắp sáng từ một sinh linh nhỏ bé. Khó khăn vẫn còn đó, và con đường phía trước vẫn còn dài. Nhưng họ biết, mỗi hạt giống được gieo xuống, mỗi giọt mồ hôi rơi, mỗi con bọ rùa xuất hiện, đều là những "nhân" lành, đang từng chút một, kiến tạo nên một "quả" ngọt ngào cho tương lai. Họ đang đặt nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người học cách sống hòa hợp với vạn vật, nơi "sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống", và họ, những con người phàm trần này, chính là những người tiên phong, những người gieo hạt đầu tiên cho hành trình vĩ đại ấy.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free