Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1663: Cánh Đồng Vĩ Đại: Phòng Thí Nghiệm Của Nhân Gian

Bình minh vừa ló dạng, một tấm màn sương mỏng như dải lụa trắng vắt mình qua những hàng cây xanh mướt rìa cánh đồng Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sớm trong lành, mát rượi, mang theo hương đất ẩm nồng và mùi sương đêm còn đọng trên lá. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đậu trên những giọt sương lấp lánh như hàng ngàn viên ngọc nhỏ, hứa hẹn một ngày mới tràn đầy sinh khí. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường, hòa cùng tiếng gió nhẹ xào xạc, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, đánh thức cả thị trấn.

Tại quảng trường nhỏ cạnh rìa cánh đồng, đã có hàng trăm người dân tập trung, không còn vẻ uể oải hay nghi ngại như những ngày đầu. Thay vào đó là một sự háo hức khó tả, một tinh thần chủ động mà chỉ những con người từng trải qua thử thách mới có được. Họ là những nông dân quanh năm gắn bó với đất đai, những người thợ thủ công quen với sự tỉ mỉ, những bà nội trợ tảo tần, và cả những đứa trẻ hồn nhiên. Tất cả đều mang trong mình một ý chí mới, một niềm tin được thắp lên từ con bọ rùa bé nhỏ của ngày hôm qua và những lời lẽ sâu sắc của Tạ Trần.

Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, đứng giữa một tấm bản đồ lớn được vẽ cẩn thận trên nền đất. Đó không phải là bản đồ hành chính, mà là b��n đồ chi tiết của cánh đồng, được chia thành từng ô vuông nhỏ, mỗi ô tượng trưng cho một mảnh đất mà một gia đình sẽ chịu trách nhiệm. Bên cạnh ông là Lý Nghiên và Trần Khoa, hai gương mặt trẻ tuổi tràn đầy nhiệt huyết, một người năng động, một người trầm tĩnh, nhưng cả hai đều ánh lên vẻ quyết tâm. Lý Nghiên, với bộ trang phục gọn gàng tiện lợi cho công việc thực địa, đang dùng một cây gậy tre chỉ vào từng ô đất, giải thích cặn kẽ. Trần Khoa, trầm tĩnh hơn, tay cầm sổ ghi chép, thỉnh thoảng lại điều chỉnh vài nét vẽ trên bản đồ đất bằng một cành cây khô.

"Mỗi tấc đất này là trách nhiệm của chúng ta!" Giọng Thủ Lĩnh Dân Quân vang dội, đầy uy lực nhưng cũng thấm đẫm sự khích lệ. "Hãy coi nó như một thử thách, một cơ hội để chúng ta tự mình tìm ra con đường. Con đường của Nhân Gian, không phụ thuộc vào ai khác ngoài chính chúng ta!" Ông nhìn lướt qua những gương mặt dưới ánh bình minh, ánh mắt dừng lại ở vài gương mặt già nua còn chút e dè, rồi lại chuyển sang những người trẻ tuổi đầy hăng hái. Ông hiểu rằng, sự thay đổi luôn đi kèm với hoài nghi, nhưng niềm tin, một khi đã nảy mầm, sẽ phát triển mạnh mẽ.

Lý Nghiên tiếp lời, giọng cô đầy nhiệt huyết: "Chúng ta sẽ ghi chép lại mọi thứ! Loại cây nào thu hút thiên địch tốt nhất, loại nào xua đuổi hiệu quả. Chúng ta sẽ quan sát từng ngày, từng giờ. Đây không chỉ là trồng trọt, đây là tri thức của chính chúng ta! Tri thức được đúc kết từ mồ hôi, từ sự kiên trì và từ những lần thất bại rồi đứng dậy!" Cô nhấn mạnh từng chữ, muốn truyền tải tầm quan trọng của việc thu thập dữ liệu, của phương pháp khoa học mà họ đang cố gắng áp dụng vào công việc đồng áng truyền thống. Đối với cô, mỗi ô đất không chỉ là một mảnh ruộng, mà là một phòng thí nghiệm sinh học khổng lồ, nơi những quy luật của tự nhiên được khám phá và ứng dụng.

Trần Khoa, sau khi điều chỉnh xong một vài chi tiết trên bản đồ, ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén sau cặp kính. "Chúng ta sẽ chia sẻ mọi thông tin, mọi kinh nghiệm. Nếu có gia đình nào gặp khó khăn, hãy cùng nhau tìm cách giải quyết. Không ai bị bỏ lại phía sau. Sự thành công của một người là sự thành công của tất cả chúng ta." Anh nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng lời nói lại mang sức nặng của sự cam kết, củng cố thêm tinh thần đoàn kết mà Thủ Lĩnh Dân Quân đã gieo mầm. Anh biết rằng, trong một xã hội không còn tiên đạo để dựa dẫm, sự hợp tác và chia sẻ tri thức chính là sức mạnh lớn nhất của phàm nhân.

Dưới chân bản đồ, những người dân bắt đầu nhận nhiệm vụ của mình. Tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần, thay vào đó là những tiếng trao đổi cụ thể về kế hoạch, về loại hạt giống, về cách trồng trọt. Một bà lão lưng còng, tay run run nhận lấy một bó cây non từ tay Lý Nghiên, khẽ lắc đầu mỉm cười. "Chà, cả đời ta chỉ biết trồng trọt theo lối cũ, cứ gieo hạt rồi chờ trời mưa, sâu bệnh thì phun thuốc. Giờ lại phải học làm 'thí nghiệm' sao?" Lời bà lão nói ra, vừa có vẻ hoài cổ, vừa có chút hóm hỉnh, nhưng ánh mắt bà lại ánh lên một niềm thích thú lạ thường. Bà đã chứng kiến quá nhiều sự thay đổi trong cuộc đời mình, từ thời Thiên Đạo còn thịnh, cho đến khi linh khí suy kiệt, rồi bây giờ là kỷ nguyên của phàm nhân tự cường. Bà hiểu rằng, dù già nua, mình vẫn phải học hỏi, vẫn phải thích nghi để có thể cùng con cháu xây dựng một cuộc sống mới.

Một nhóm thanh niên trai tráng hăng hái kiểm tra cuốc, xẻng, bình tưới nước. Những người phụ nữ cẩn thận chọn lựa hạt giống, phân loại các loại thảo dược xua đuổi côn trùng. Không khí tràn đầy năng lượng, một năng lượng đến từ sự tự chủ, từ trách nhiệm được đặt lên vai mỗi cá nhân, mỗi gia đình. Họ không còn chỉ là những người nông dân bị động, chờ đợi sự ban phát của tự nhiên hay sự can thiệp của tiên nhân. Giờ đây, họ là những người kiến tạo, những người đang chủ động định hình tương lai của chính mình và cộng đồng.

Từ quán sách của mình, Tạ Trần lẳng lặng quan sát mọi việc. Hắn vẫn gầy gò, thân hình thư sinh, làn da trắng nhợt dưới ánh nắng ban mai. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, nhưng không còn là sự suy tư nặng nề của những ngày đầu. Thay vào đó, là một sự hài lòng nhẹ nh��m. Hắn thấy được sự chuyển mình trong nhân tâm, thấy được "quả ngọt" của những "nhân" mà hắn đã gieo. Bên cạnh hắn, Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cặm cụi vẽ lại cảnh tượng này vào cuốn sổ của mình. Thỉnh thoảng, cậu bé lại ngẩng đầu lên, nhìn Tạ Trần với ánh mắt ngưỡng mộ và hỏi những câu hỏi ngây thơ về thế giới xung quanh.

"Tiên sinh, tại sao mọi người lại chia ra từng ô đất nhỏ như vậy ạ? Không trồng cả cánh đồng lớn thì sẽ nhanh hơn chứ?" Tiểu An hỏi, ngón tay nhỏ chỉ về phía cánh đồng đang dần rộn ràng.

Tạ Trần không vội trả lời, hắn nhẹ nhàng lật một trang sách cổ, miết nhẹ ngón tay lên những dòng chữ đã phai mờ. "Tiểu An à, một cái cây lớn có thể cho bóng mát, nhưng để hiểu hết về nó, chúng ta phải quan sát từng chiếc lá, từng cành cây nhỏ. Cánh đồng này cũng vậy. Nếu trồng một thể, chúng ta chỉ thấy một tổng thể mơ hồ. Nhưng khi chia nhỏ ra, mỗi ô đất là một thế giới riêng, một bài học riêng. Mỗi gia đình sẽ tự tay gieo trồng, tự tay chăm sóc, tự tay quan sát. Họ sẽ học được điều gì hiệu quả, điều gì không. Đó không chỉ là học về cây cối, mà là học về sự kiên nhẫn, về sự tinh tế của tự nhiên, và về chính bản thân mình."

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, hương trà thoang thoảng lan tỏa trong không khí buổi sáng. "Người ta thường muốn nhìn thấy kết quả lớn lao ngay lập tức, nhưng vạn vật đều có quy luật của nó. Một dòng sông muốn chảy về biển lớn, phải bắt đầu từ những giọt nước nhỏ, qua những con suối, những dòng kênh. Sự thay đổi vĩ đại, thường được kiến tạo từ những hành động nhỏ bé, kiên trì mỗi ngày." Hắn nhìn về phía cánh đồng, nơi những dáng người nhỏ bé đang cần mẫn làm việc. Hắn thấy một sự khởi đầu, không phải của một phép màu, mà của một quá trình, một hành trình dài của nhân loại trong việc tự giải quyết vấn đề, tự tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống mà không cần đến Thiên Đạo hay sự ban ơn của tiên nhân.

Hành động của những người dân Thị Trấn An Bình lúc này, tuy nhỏ bé, nhưng lại là những "nhân" vô cùng quan trọng, đang gieo xuống nền móng cho một "quả" lớn lao của kỷ nguyên Nhân Gian. Họ không chỉ trồng trọt, họ đang gieo mầm hy vọng, gieo mầm tri thức, và gieo mầm của một tương lai tự chủ. Mỗi tiếng cuốc xẻng, mỗi hạt giống được gieo, mỗi lời trao đổi kinh nghiệm đều là một mảnh ghép, đang từng chút một hoàn thiện bức tranh về một thế giới nơi con người tự mình làm chủ vận mệnh của mình.

***

Nắng lên cao, bao trùm cánh đồng Thị Trấn An Bình trong một vẻ rực rỡ, ấm áp. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi đất tươi mới, mùi cây non thanh khiết và cả hương thoang thoảng của những bông hoa dại mới nở. Cánh đồng rộng lớn, giờ đây như một tấm thảm đa sắc màu, không còn là một màu xanh đơn điệu của cây lương thực. Mỗi ô đất là một bức tranh riêng, một 'thí nghiệm' độc đáo, thể hiện sự sáng tạo và khác biệt của từng gia đình. Âm thanh trên cánh đồng cũng trở nên sống động hơn, không còn là sự im lặng nặng nề của những ngày dịch bệnh hoành hành. Tiếng xẻng đào đất đều đều, tiếng nước tưới cây rì rào, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây mới trồng, tiếng côn trùng vo ve không còn đáng sợ mà như một phần của bản giao hưởng tự nhiên.

Ở ô đất phía tây, gia đình ông Tám đang cẩn thận trồng xen kẽ những luống cúc vạn thọ màu cam rực rỡ và những cây bạc hà xanh tươi giữa hàng ngô mới nhú. Họ tin rằng màu sắc và mùi hương đặc trưng của những loại cây này sẽ thu hút bướm và ong, đồng thời xua đuổi 'hắc diệp trùng'. Ông Tám, với khuôn mặt rám nắng và đôi tay chai sạn của một người nông dân lão luyện, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu, lau giọt mồ hôi trên trán, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng. "Đời người làm ruộng, chưa bao giờ thấy cảnh này. Trồng hoa, trồng rau thơm giữa ruộng lúa, ruộng ngô. Mới lạ, nhưng có lẽ lại là cái lẽ của đất trời." Ông lẩm bẩm, vừa nói vừa nhổ nhẹ một cây cỏ dại.

Cách đó không xa, một nhóm thanh niên đang tỉ mẩn dựng những "ngôi nhà" nhỏ bằng rơm và gỗ. Đó là những nơi trú ẩn được thiết kế đặc biệt để thu hút bọ rùa và các loài côn trùng có ích khác. Họ làm việc với sự tập trung cao độ, đôi khi lại trao đổi sôi nổi về cách tối ưu hóa cấu trúc, làm sao để những ngôi nhà này không chỉ vững chắc mà còn thật "ấm cúng" đối với những vị khách nhỏ bé. Tiếng cười đùa vang lên khi một con bọ rùa đầu tiên bò lên mái rơm của một ngôi nhà mới hoàn thành, như một lời chúc phúc cho công sức của họ.

Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An chậm rãi đi dọc theo những lối đi nhỏ giữa các ô đất. Tạ Trần vẫn giữ vẻ thư sinh, áo vải bố cũ kỹ, bước chân nhẹ nhàng như không chạm đất. Hắn không nói nhiều, chỉ quan sát, ánh m��t lướt qua từng chi tiết nhỏ: từ những cây non đang vươn mình đón nắng, đến những giọt sương còn đọng trên lá, hay những vệt đất bị xới lên. Hắn dường như đang đọc một cuốn sách vô hình, cuốn sách của tự nhiên, nơi mỗi sinh vật, mỗi hiện tượng đều là một trang viết sâu sắc về "nhân quả" và "vô vi".

Tiểu An, với đôi mắt to tròn đầy hiếu kỳ, liên tục hỏi. "Tiên sinh, tại sao cây này lại có màu sắc khác với cây của nhà kia ạ? Chúng có tác dụng gì khác nhau không?" Em chỉ vào một luống cải xanh bên cạnh một luống hoa cúc dại.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ làm ấm lòng người đối diện. Hắn nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu An. "Mỗi loại cây đều có một vị trí, một vai trò riêng trong tự nhiên, Tiểu An à. Cải xanh cho chúng ta rau ăn, hoa cúc dại thì đẹp, lại có thể xua đuổi côn trùng. Cũng như mỗi con người, mỗi gia đình chúng ta vậy. Chúng ta không ai giống ai, mỗi người có một sở trường, một nhiệm vụ riêng. Chúng ta đang học cách để chúng cùng nhau tỏa sáng, cùng nhau tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh." Hắn dừng lại bên một cây ổi đang ra hoa, chỉ cho Tiểu An thấy một chú chim sẻ nhỏ đang chuyền cành, rồi một con bọ rùa đang cặm cụi ăn 'hắc diệp trùng' trên lá. "Thấy không, Tiểu An? Chúng ta gieo hạt, chúng ta chăm sóc, nhưng chính tự nhiên mới là người thầy vĩ đại nhất. Chúng ta chỉ cần tạo điều kiện, rồi chúng sẽ tự tìm cách để cân bằng."

Lý Nghiên và Trần Khoa cũng đang đi thăm các ô đất, ghi chép lại mọi quan sát. Khuôn mặt Lý Nghiên tràn đầy hưng phấn khi cô thấy số lượng 'hắc diệp trùng' giảm đáng kể ở nhiều khu vực. Trần Khoa thì trầm tĩnh hơn, anh cẩn thận đo đạc, lấy mẫu đất, so sánh các chỉ số. Họ không chỉ là những nhà khoa học mang tri thức mới, mà còn là những người học trò chăm chỉ của tự nhiên.

Họ gặp Lão Nông ở một góc cánh đồng, nơi ông đang tưới nước cho một luống đậu mới. Lão Nông, da đen sạm vì nắng gió, nhưng ánh mắt lại rạng rỡ một niềm vui khó tả. Ông đã chứng kiến quá nhiều mùa vụ, hiểu rõ đất đai như lòng bàn tay. "Cô Lý xem, hôm qua tôi thấy có vài con bọ rùa ở đây rồi. Đúng là phương pháp này có hiệu quả thật! Cái ông Tạ Trần nói không sai, cứ thuận theo tự nhiên thì trời đất sẽ không phụ lòng người." Giọng Lão Nông đầy vẻ mãn nguyện, pha chút tự hào. Ông đã từng hoài nghi, nhưng giờ đây, những dấu hiệu tích cực nhỏ bé đã củng cố niềm tin của ông vào con đường mới này.

Lý Nghiên mỉm cười rạng rỡ. "Vâng, Lão Nông. Những dữ liệu ban đầu cho thấy rất khả quan. Chúng ta cần kiên trì hơn nữa, và quan trọng là phải học hỏi từ những gì chúng ta đang làm mỗi ngày." Cô hiểu rằng, lời nói của Tạ Trần không chỉ là triết lý, mà còn là kim chỉ nam cho hành động. Cái "vô vi" không có nghĩa là không làm gì, mà là làm một cách thuận theo quy luật, không cưỡng ép, không vọng động.

Trần Khoa cũng gật đầu. "Chúng ta đang xây dựng một hệ thống tri thức mới, Lão Nông ạ. Tri thức của phàm nhân, để phàm nhân tự cứu lấy mình. Mỗi gia đình ở đây là một phần của hệ thống đó." Anh nhìn về phía xa, nơi những người dân vẫn đang miệt mài làm việc. Không khí trên cánh đồng không chỉ là sự chăm chỉ, mà còn là sự sáng tạo. Mỗi người dân đều trở thành một nhà "nghiên cứu" nhỏ bé, tự thử nghiệm, tự rút ra kinh nghiệm. Họ không còn chờ đợi mệnh lệnh từ cấp trên, hay lời phán của một vị tiên nhân. Họ tự mình tìm kiếm lời giải đáp, tự mình định đoạt vận mệnh của mình.

Tạ Trần, đứng lặng lẽ, cảm nhận được luồng sinh khí mới đang trỗi dậy trên cánh đồng. Hắn biết rằng, con đường phía trước vẫn còn dài, sẽ có những khó khăn, những thử thách mới. Nhưng cái tinh thần này, cái ý chí tự cường này, chính là thứ mà hắn muốn thấy. Không phải là một Thiên Đạo mới được xây dựng, mà là một Nhân Gian tự do, nơi con người sống trọn vẹn với nhân tính của mình, nơi mỗi cá nhân đều là một "điểm neo nhân quả" nhỏ bé nhưng ý nghĩa, cùng nhau kiến tạo nên một tương lai không cần thành tiên. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận mùi hương của đất, của cây cối, của sự sống đang trỗi dậy. Đây chính là "quả ngọt" của sự kiên nhẫn, của lòng tin vào "nhân quả" và "vô vi".

***

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời phía tây, ánh nắng vàng nhạt còn sót lại len lỏi qua những kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt đất. Gió chiều thổi hiu hiu, mang theo hơi mát và mùi hương dịu nhẹ của cỏ cây từ cánh đồng. Sau một ngày lao động miệt mài, quán sách của Tạ Trần trở thành điểm dừng chân quen thuộc, nơi mọi người tìm đến không chỉ để nghỉ ngơi mà còn để chia sẻ, để lắng nghe, và để tìm kiếm những lời khuyên sâu sắc. Ánh đèn lồng ấm áp hắt ra từ bên trong, chiếu sáng con đường nhỏ, mời gọi những tâm hồn đang cần sự tĩnh lặng.

Bên trong quán sách, tiếng gió xào xạc qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, hòa cùng tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần. Mùi giấy cũ, mực khô và hương trà thoang thoảng tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, ấm cúng và đầy suy tư. Tạ Trần vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc bên bàn trà, tay cầm cuốn cổ thư "Vô Vi Chi Đạo" đã ngả màu ố vàng, nhưng ánh mắt hắn không ngừng quan sát những người khách vừa bước vào.

Lý Nghiên và Trần Khoa là những người đầu tiên đến, gương mặt họ vừa có vẻ mừng rỡ vì những tiến bộ ban đầu, vừa lộ rõ nét lo lắng về một vấn đề mới. Lý Nghiên đặt chồng ghi chép dày cộp lên bàn, giọng cô không giấu nổi sự hưng phấn: "Tiên sinh, chúng ta đã có những tín hiệu rất khả quan! Số lượng 'hắc diệp trùng' đã giảm rõ rệt ở hầu hết các ô đất thử nghiệm. Ở một số khu vực, gần như không còn dấu vết của chúng nữa. Đây là minh chứng cho thấy phương pháp của chúng ta đang đi đúng hướng!" Cô rạng rỡ, ánh mắt long lanh niềm tự hào. Cô đã dồn hết tâm huyết vào việc này, và những kết quả ban đầu chính là sự đền đáp xứng đáng.

Trần Khoa, trầm tĩnh hơn, bổ sung: "Chúng tôi đã so sánh dữ liệu từ các ô đất có loại cây trồng khác nhau và các 'ngôi nhà' thiên địch khác nhau. Kết quả cho thấy, việc trồng xen kẽ cúc vạn thọ và bạc hà, kết hợp với việc xây dựng nơi trú ẩn cho bọ rùa và chim, mang lại hiệu quả cao nhất. Thậm chí, một số gia đình còn sáng tạo thêm, dùng vỏ trứng gà để xua đuổi sên, cũng rất thành công." Anh trình bày chi tiết, giọng điệu khách quan, nhưng bên trong vẫn là sự hài lòng không hề che giấu.

Tuy nhiên, niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, Lý Nghiên đột nhiên thở dài, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. "Nhưng... chúng ta lại phát hiện ra một loại sâu mới này. Chúng rất nhỏ, màu xanh lá cây, gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường, và chúng đang ăn lá non ở một số ô đất. Chúng di chuyển rất nhanh, và dường như không bị ảnh hưởng bởi những loại thảo dược xua đuổi mà chúng ta đang dùng cho 'hắc diệp trùng'." Cô đưa ra một chiếc lá bị khoét lỗ nhỏ li ti, trên đó có vài chấm xanh bé xíu đang lay động.

Trần Khoa trầm ngâm, đẩy cặp kính lên sống mũi. "Chúng ta cần phải nghiên cứu kỹ hơn về chúng. Có thể chúng là một phần của hệ sinh thái, một loài sâu bọ bản địa đã bị lãng quên, nay lại trỗi dậy khi 'hắc diệp trùng' suy yếu. Hoặc cũng có thể, chúng là một loại sâu mới xuất hiện do sự thay đổi của môi trường, một 'nhân quả' không ngờ tới từ chính sự can thiệp của chúng ta." Anh đặt câu hỏi, không phải để tìm câu trả lời ngay lập tức, mà là để gợi mở thêm hướng suy nghĩ. Anh hiểu rằng, mỗi hành động đều sẽ kéo theo những hệ quả, và tự nhiên luôn tìm cách tự điều chỉnh, đôi khi theo những cách bất ngờ nhất.

Lúc này, Lão Nông và Quán Chủ Dược Thảo cũng bước vào, trên tay Quán Chủ Dược Thảo là một bó thảo dược xanh tươi. Lão Nông, sau khi nghe câu chuyện về loại sâu mới, khẽ chép miệng. "Ngày xưa, sâu bọ thường có quy luật riêng, mùa nào sâu ấy, loại cây nào sâu ấy. Có lẽ chúng ta đã làm thay đổi điều gì đó, và tự nhiên đang phản ứng lại theo cách của nó. Đất trời có lẽ cũng giống lòng người, khó mà đoán biết hết được." Ông nói, giọng đầy kinh nghiệm của một người đã trải qua bao thăng trầm cùng đất đai.

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống bàn, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, từ sự lo lắng của Lý Nghiên, sự suy tư của Trần Khoa, đến kinh nghiệm của Lão Nông và Quán Chủ Dược Thảo. Hắn hít một hơi thật sâu, hương trà và mùi giấy cũ hòa quyện, tạo nên một sự tĩnh lặng đặc trưng của quán sách. "Mỗi sự can thiệp đều tạo ra một nhân quả mới. Tự nhiên không bao giờ đứng yên. Giống như dòng sông vậy, nó không ngừng chảy, không ngừng điều chỉnh. Chúng ta cần học cách quan sát, thấu hiểu, và thuận theo dòng chảy đó, chứ không phải cố gắng chặn đứng nó." Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng lời nói lại mang một sức nặng triết lý, như lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật và giới hạn của sự can thiệp của con người.

Hắn tiếp lời, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể xuyên thấu qua vách tường, nhìn ra cánh đồng rộng lớn dưới màn đêm. "Loại sâu mới này, nó không phải là một bất ngờ, mà là một phần tất yếu của quá trình. Khi một mắt xích trong chuỗi thức ăn bị yếu đi, mắt xích khác sẽ trỗi dậy để lấp đầy khoảng trống. Đó là lẽ tự nhiên. Chúng ta không thể kỳ vọng mọi thứ sẽ hoàn hảo ngay lập tức. Con đường của 'phàm nhân' là con đường của sự học hỏi không ngừng, của sự thích nghi liên tục. Chúng ta không có 'phép thuật' để giải quyết mọi chuyện trong chớp mắt, nhưng chúng ta có trí tuệ và sự kiên nhẫn để tìm ra căn nguyên."

Quán Chủ Dược Thảo, với vẻ mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại bừng lên sự nhiệt tình, đưa bó thảo dược ra. "Tôi có một vài loại thảo mộc có thể thử. Chúng không diệt trừ mà chỉ xua đuổi, liệu có tác dụng không? Tôi đã dùng loại này để bảo vệ cây thuốc quý trong vườn của mình khỏi một số loại sâu nhỏ. Có lẽ chúng ta có thể thử nghiệm trên một vài ô đất." Ông đề xuất, gợi ý một hướng đi mới, kết hợp tri thức dân gian với tinh thần thử nghiệm khoa học.

Cuộc thảo luận diễn ra sôi nổi. Mọi người cùng nhau đưa ra các giả thuyết, các giải pháp. Một vài người dân tiêu biểu cũng có mặt, lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại đóng góp ý kiến từ kinh nghiệm thực tế của mình. Không khí trong quán sách không còn vẻ nặng nề của sự thất vọng, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, sự quyết tâm và một niềm hy vọng mãnh liệt. Họ hiểu rằng, mỗi thử thách mới không phải là một chướng ngại vật không thể vượt qua, mà là một cơ hội để học hỏi, để trưởng thành.

Tạ Trần, dựa lưng vào ghế, nhìn những gương mặt đang say sưa bàn bạc. Hắn thấy được sự t�� chủ, sự đoàn kết đang dần hình thành trong cộng đồng này. Mỗi cá nhân, mỗi gia đình đều là một "phòng thí nghiệm" nhỏ, cùng nhau kiến tạo nên một "phòng thí nghiệm" vĩ đại mang tên Thị Trấn An Bình. Cái mà họ đang làm, không chỉ là khôi phục cân bằng sinh thái, mà còn là khôi phục niềm tin vào chính sức mạnh nội tại của con người. Con đường phía trước còn dài, sẽ có thêm nhiều loại sâu bọ mới xuất hiện, nhiều vấn đề mới cần giải quyết. Nhưng Tạ Trần biết, những "nhân" mà họ đang gieo, sẽ tạo ra những "quả" ngọt ngào, bền vững. Đây chính là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên Nhân Gian, nơi "sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống," và họ, những con người phàm trần này, chính là những người tiên phong, những người gieo hạt đầu tiên cho hành trình vĩ đại ấy.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free