Nhân gian bất tu tiên - Chương 1664: Mỗi Thử Thách, Một Bài Học: Tương Lai Không Vội Vã
Trong ánh đèn dầu leo lét của quán sách, cuộc thảo luận đã kéo dài đến tận khuya, nhưng không khí vẫn đặc quánh sự tập trung và một nỗi lo lắng âm ỉ. Tạ Trần đã kết thúc lời hắn bằng hình ảnh về một kỷ nguyên Nhân Gian đang được gieo hạt, nơi con người là những người tiên phong, những người gieo hạt đầu tiên cho hành trình vĩ đại ấy. Lời hắn dường như lan tỏa một làn sóng bình yên, xoa dịu phần nào những trăn trở trong lòng Lý Nghiên, Trần Khoa và những người khác. Họ hiểu rằng, con đường phía trước không trải đầy hoa hồng, nhưng họ có niềm tin vào trí tuệ và sự đoàn kết của chính mình.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè vẽ nên đường viền vàng óng cho những ngọn núi xa xăm, nhuộm hồng những đám mây lững lờ trôi trên nền trời xanh biếc, cộng đồng Thị Trấn An Bình đã tề tựu đông đủ tại rìa Cánh Đồng Vĩ Đại. Mùi sương sớm còn vương vấn trên từng ngọn cỏ, hòa lẫn với hương đất mới cày xới và thoang thoảng mùi thảo mộc dịu nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống đang bừng tỉnh. Không khí bao trùm một vẻ trang nghiêm, nhưng cũng không kém phần hăng hái. Từng hàng cây non xanh mướt, những luống rau cải đang vươn mình đón nắng, tất cả đều là thành quả của bao ngày lao động miệt mài, và giờ đây, chúng đang đối mặt với một mối đe dọa mới, vô hình nhưng đầy hiểm nguy.
Lý Nghiên, với vẻ mặt tập trung và ánh mắt tinh anh, đứng giữa đám đông, bên cạnh là Trần Khoa với những bản phác thảo và ghi chép chi chít. Nàng mặc một bộ y phục gọn gàng, màu xanh chàm, càng tôn lên dáng vẻ thanh mảnh nhưng đầy kiên nghị của một người trí thức. Trong tay nàng là một vài mẫu cây con đã bị cắn phá tan hoang, những vết nham nhở trên lá như bằng chứng cho sự tàn phá của loài sâu bọ mới.
"Loại sâu bọ mới này, chúng tôi tạm gọi là 'phiến diệp trùng'," Lý Nghiên cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi sớm. "Chúng có đặc tính khác với 'hắc diệp trùng' mà chúng ta đã đối phó trước đây. Hắc diệp trùng thường tập trung ăn rễ, còn phiến diệp trùng lại chuyên phá hoại lá non, đặc biệt là những chồi non mới nhú. Tốc độ sinh sản của chúng cũng rất nhanh, chỉ sau một đêm có thể thấy rõ sự khác biệt. Dựa trên những quan sát tỉ mỉ của Trần Khoa và tôi, cũng như sự tư vấn của Quán Chủ Dược Thảo, chúng tôi đề xuất một phương pháp tiếp cận đa chiều."
Nàng giơ cao một nhúm lá xanh đậm, tỏa ra một mùi hương hăng nồng, đặc trưng. "Đây là 'phục linh thảo'. Theo kinh nghiệm của Quán Chủ Dược Thảo, loại thảo dược này có một mùi hương đặc biệt mà nhiều loài sâu bọ rất ghét. Chúng tôi sẽ giã nhỏ phục linh thảo, sau đó hòa với một ít tro bếp sạch và rắc quanh gốc cây. Mùi hương sẽ tạo thành một lớp màn chắn vô hình, khiến phiến diệp trùng tránh xa. Tuy nhiên, phục linh thảo không có tác dụng diệt trừ, mà chỉ xua đuổi. Vì vậy, chúng ta cần một giải pháp bổ sung để kiểm soát số lượng của chúng."
Trần Khoa, với vẻ ngoài thực dụng và có phần tay chân dính đất hơn Lý Nghiên, lúc này bước tới, trên tay là một chiếc lọ thủy tinh nhỏ chứa đầy một chất lỏng sánh đặc màu hổ phách. "Để thu hút và tiêu diệt một phần phiến diệp trùng, chúng tôi đã thử nghiệm một loại bẫy đơn giản nhưng khá hiệu quả. Chúng ta sẽ dùng nhựa cây 'mật hoa tử' – loại cây thường mọc ở ven rừng – pha loãng với mật ong. Chất lỏng này có mùi ngọt ngào, thu hút lũ sâu bọ. Sau đó, chúng ta sẽ phết hỗn hợp này lên những mảnh gỗ nhỏ hoặc vỏ cây khô, rồi treo chúng ở độ cao vừa phải giữa các luống cây. Khi phiến diệp trùng bị thu hút đến và dính vào, chúng sẽ không thể thoát ra được." Hắn giải thích tỉ mỉ, vừa nói vừa làm mẫu, cho thấy sự cẩn trọng và tỉ mỉ trong từng chi tiết.
Quán Chủ Dược Thảo, dáng người gầy gò, vẻ mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự uyên bác của người đã dành cả đời gắn bó với cây cỏ, gật đầu xác nhận. Ông lúc này đã mang theo một giỏ lớn đầy ắp các loại lá cây, trong đó có rất nhiều phục linh thảo. "Phục linh thảo có mùi khá nồng, không hại cây cối, thậm chí còn có tác dụng cải thiện độ màu mỡ của đất nếu được dùng đúng cách. Nhưng như Lý Nghiên đã nói, nó chỉ xua đuổi. Hiệu quả thực sự cần thời gian để kiểm chứng, và chúng ta cần kiên nhẫn quan sát, điều chỉnh liều lượng và vị trí đặt bẫy. Tự nhiên là một cuốn sách lớn, càng đọc càng thấy sự phức tạp của nó." Giọng ông trầm ấm, mang theo sự từng trải của tháng năm.
Một người dân, Người Dân A, gương mặt rám nắng và đôi mắt lộ rõ vẻ lo lắng, lên tiếng hỏi, giọng hơi vội vã: "Liệu có nhanh được không? Mấy luống cải của nhà tôi đã bị ăn trụi gần hết rồi. Nếu cứ chậm chạp thế này, không biết chúng ta có còn gì để thu hoạch nữa không." Nỗi lo về cái đói, về sự mất mát công sức hiện rõ trên từng nét mặt của những người xung quanh.
Tạ Trần, đứng cách đó không xa, thân hình gầy gò thư sinh của hắn nổi bật giữa những người nông dân vạm vỡ. Hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc chén sứ đơn giản. Ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, thấu hiểu nỗi lo lắng của họ, nhưng cũng nhìn xa hơn, vào bản chất của vấn đề. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi và cuốn sổ ghi chép trên tay, đứng bên cạnh hắn, chăm chú lắng nghe từng lời, từng động thái.
Tạ Trần khẽ quay sang Tiểu An, giọng nói trầm tĩnh, đủ để Tiểu An nghe rõ, nhưng cũng như một tiếng thì thầm hòa vào không gian: "Tiểu An à, con thấy đó, mỗi vấn đề đều là một bài học mà tự nhiên ban tặng cho chúng ta. Con người cần học cách lắng nghe nó, và quan trọng hơn cả là học cách kiên nhẫn. Một cái cây cần bao tháng ngày để từ hạt mầm vươn mình thành thân gỗ vững chắc, kết trái ngọt lành. Một giải pháp cũng vậy, nó cần thời gian để phát huy hết tác dụng, cần sự thử nghiệm, điều chỉnh không ngừng. Chẳng có gì trên đời này có thể đạt được nhanh chóng mà bền vững cả. Con đường của tự nhiên là con đường của sự luân chuyển tuần hoàn, không vội vàng, không hấp tấp. Chúng ta, những người phàm trần, đang học cách sống hòa hợp với nó, và đó là một quá trình dài."
Lời hắn tuy nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm triết lý, như dòng nước mát xoa dịu những tâm hồn đang lo âu. Người dân tuy không nghe rõ từng chữ, nhưng cái không khí bình thản toát ra từ Tạ Trần dường như cũng truyền sang họ một chút an tâm. Họ bắt đầu phân tán, từng nhóm nhỏ hăng hái mang theo phục linh thảo và nhựa mật hoa tử, chuẩn bị cho ngày làm việc mới, một ngày mà họ sẽ phải đối mặt với thử thách bằng chính đôi tay và trí tuệ của mình.
***
Những ngày tiếp theo, Cánh Đồng Vĩ Đại của Thị Trấn An Bình thực sự trở thành một đại công trường của sự kiên trì và sáng tạo. Dưới ánh nắng vàng như mật, lúc dịu dàng của buổi sớm, khi gay gắt của buổi trưa, người dân hăng hái làm việc trên những ô đất của mình. Mùi đất ẩm và cây cỏ non xen lẫn với mùi hăng nồng của phục linh thảo, mùi ngọt ngào của nhựa cây pha mật ong, tạo nên một bản hòa tấu mùi hương độc đáo, đặc trưng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ của con người. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven rìa cánh đồng, tiếng gió rì rào lướt qua những hàng cây con, tất cả đều là âm thanh của một thế giới đang dần tìm lại sự cân bằng.
Mỗi gia đình, mỗi nhóm nhỏ, đều tự mình thử nghiệm trên phần đất được giao. Một người đàn ông trung niên, Người Dân B, với vóc dáng gầy gò nhưng đôi tay chai sạn, cẩn thận rắc từng nhúm bột phục linh thảo đã được giã nhỏ quanh gốc cải, ánh mắt anh ta tập trung cao độ, như thể mỗi hạt bột đều chứa đựng một niềm hy vọng mong manh. Vợ anh, một người phụ nữ chất phác, tỉ mỉ treo những chiếc bẫy tự chế làm từ mảnh gỗ nhỏ phết nhựa cây, cẩn thận buộc chúng vào những cọc tre mảnh mai, sao cho chúng không quá gần cây trồng nhưng vẫn đủ sức thu hút lũ sâu bọ. Họ làm việc cần mẫn, không ngừng nghỉ, mồ hôi lấm t���m trên trán, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên một sự kiên định.
Thư Đồng Tiểu An, với cuốn sổ ghi chép dày cộp và cây bút lông trong tay, đi khắp cánh đồng, dáng người nhỏ nhắn thoăn thoắt len lỏi giữa các luống cây. Đôi mắt toát lên vẻ thông minh của nàng chăm chú quan sát từng chi tiết nhỏ: số lượng sâu bọ trên lá, tình trạng của cây trồng, màu sắc của đất, và cả phản ứng của các loài côn trùng có ích. Nàng ghi lại tất cả một cách cẩn thận, nét chữ ngay ngắn trên trang giấy, như một nhà khoa học trẻ đang thu thập dữ liệu quý giá. Trong lòng nàng, sự phức tạp của tự nhiên ngày càng hiện rõ. Nàng nhận ra rằng, mỗi loài cây, mỗi loài vật đều có vai trò riêng, và chỉ một sự thay đổi nhỏ cũng có thể dẫn đến những hệ quả khó lường. Nhiệm vụ của nàng không chỉ là ghi chép, mà còn là học hỏi, để một ngày nào đó, nàng có thể cùng tiên sinh Tạ Trần và những người khác thấu hiểu sâu sắc hơn quy luật vận hành của nhân gian.
Tạ Trần thỉnh thoảng cũng xuất hiện trên cánh đồng. Hắn không trực tiếp tham gia lao động nặng nhọc, thân hình thư sinh gầy gò của hắn không phù hợp với việc đồng áng. Thay vào đó, hắn chậm rãi bước đi, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư, quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn dừng lại ở một vài ô đất, trò chuyện với người dân. Những lời hắn nói thường không trực tiếp giải quyết vấn đề, mà là những câu hỏi gợi mở, những lời khuyên mang tính triết lý, giúp họ nhìn nhận vấn đề từ một góc độ khác, sâu sắc hơn.
Một buổi chiều, khi ánh nắng đã bắt đầu dịu xuống, những đám mây trắng bồng bềnh trôi trên nền trời xanh biếc, Người Dân B, sau nhiều ngày miệt mài mà vẫn thấy lũ sâu bọ dường như không giảm đáng kể, đã không giấu nổi vẻ mệt mỏi và nản lòng. Anh ta ngồi phệt xuống đất, nhìn những luống rau cải của mình vẫn bị cắn phá, dù đã rắc phục linh thảo và đặt bẫy rất nhiều lần.
"Tiên sinh," Người Dân B gọi khẽ, giọng nói chứa đựng sự thất vọng và một chút tuyệt vọng. "Đã ba ngày rồi mà lũ sâu vẫn còn nhiều quá, cây của tôi vẫn bị ăn liên tục. Phục linh thảo có vẻ không mạnh như thuốc tiên. Chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng dường như là vô ích." Anh ta ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và lo lắng.
Tạ Trần khẽ ngồi xổm xuống bên cạnh anh ta, gương mặt thanh tú không chút biểu cảm lo âu, chỉ có sự điềm tĩnh thường thấy. Hắn nhìn vào đôi mắt mệt mỏi của Người Dân B, rồi lại nhìn ra cánh đồng rộng lớn, nơi hàng trăm con người vẫn đang lặng lẽ làm việc. "Anh B à, thuốc tiên có thể chữa bệnh tức thì, nhưng nó có dạy người cách tự chữa lành không? Có dạy người cách nhận biết căn nguyên của bệnh tật để phòng tránh không? Có dạy người cách sống hòa hợp với vạn vật không?"
Hắn ngừng một lát, để những câu hỏi ấy thấm vào lòng Người Dân B. "Tự nhiên thay đổi không ngừng, nó không đứng yên chờ đợi chúng ta. Chúng ta cũng phải học cách thích nghi, không ngừng tìm tòi, học hỏi và điều chỉnh. Sự kiên trì không phải là việc làm đi làm lại một hành động mà không thay đổi, mà là không ngừng tìm kiếm những con đường mới, không ngừng học hỏi từ những thất bại. Cái 'thuốc đắng' của sự kiên nhẫn chính là bài học quý giá nhất mà chúng ta đang nhận được từ tự nhiên. Nó không phải là một loại thần dược chữa bách bệnh, mà là một quá trình tôi luyện ý chí, trí tuệ và sự thấu hiểu."
Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và những nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt, lúc này cũng đi tới. Ông đội chiếc nón lá đã sờn cũ, trên tay cầm một chiếc cuốc. Ông nghe được cuộc trò chuyện giữa Tạ Trần và Người Dân B. Lão Nông đặt tay lên vai một người trẻ đang định bỏ cuộc, đang cúi gằm mặt xuống đất, vẻ mặt chán nản. "Thằng nhóc, đừng thấy khó mà nản. Cây lúa cũng phải qua mấy tháng nắng mưa, bao nhiêu công sức vun trồng mới ra được hạt gạo trắng ngần. Trồng trọt là việc của trời, nhưng cũng là việc của lòng người. Càng khó, càng phải giữ lấy cái tâm, cái ý chí không bỏ cuộc. Ông già này đã thấy bao nhiêu mùa vụ được mùa, mất mùa. Nhưng chưa bao giờ thấy đất phụ lòng người kiên trì cả. Chẳng qua là chúng ta chưa tìm đúng cách, hoặc chưa đủ kiên nhẫn mà thôi." Lời ông nói, tuy mộc mạc nhưng ẩn chứa kinh nghiệm sống sâu sắc, truyền cho người trẻ một nguồn động lực âm thầm.
Cả cánh đồng, dù có lúc mệt mỏi, có lúc nản chí, nhưng vẫn không ai bỏ cuộc. Họ kiên trì rắc phục linh thảo, đặt bẫy, quan sát. Mỗi ngày, họ lại học được điều gì đó mới mẻ về lũ sâu bọ, về các loài cây, về đất đai, và quan trọng hơn cả, về chính sức mạnh tiềm ẩn trong lòng mỗi người phàm trần.
***
Đêm khuya, ánh trăng ẩn mình sau tầng mây dày đặc, khiến bóng tối bao trùm Thị Trấn An Bình càng trở nên tĩnh lặng và huyền hoặc. Gió đêm mang theo hơi sương lạnh lẽo, luồn lách qua những con hẻm nhỏ, nhưng trong quán sách của Tạ Trần, ánh đèn dầu vẫn tỏa ra một quầng sáng ấm áp, xua đi cái lạnh giá của màn đêm. Hương trà thoang thoảng, mùi giấy cũ và mùi mực hòa quyện, tạo nên một không gian vừa thanh tịnh vừa đậm chất triết lý.
Lý Nghiên, Trần Khoa, Lão Nông, Quán Chủ Dược Thảo và Thủ Lĩnh Dân Quân đang quây quần quanh chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi những cuốn sổ ghi chép, bản vẽ chi chít và vài mẫu cây bị sâu ăn nằm la liệt, như những bằng chứng sống cho cuộc chiến không ngừng nghỉ giữa con người và tự nhiên. Lý Nghiên, với vẻ mặt có phần mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo, đang trình bày những kết quả thu được trong những ngày qua.
"Dựa trên số liệu thu thập được từ Tiểu An và các quan sát của chúng tôi," Lý Nghiên cất tiếng, giọng nàng trầm hơn thường lệ, "hiệu quả của 'phục linh thảo' và các bẫy nhựa mật ong chỉ đạt khoảng 20-30%. Một số khu vực, số lượng 'phiến diệp trùng' có giảm nhẹ, nhưng ở những nơi khác, dường như chúng đ�� bắt đầu hình thành khả năng kháng lại mùi của thảo dược. Thậm chí, chúng tôi còn quan sát thấy một số con sâu vẫn bò qua lớp bột phục linh thảo để ăn lá non, mặc dù với tốc độ chậm hơn." Nàng thở dài nhẹ, sự thất vọng không thể hoàn toàn che giấu trong ánh mắt.
Trần Khoa gật đầu, vẻ mặt hắn đăm chiêu. "Điều này cho thấy tự nhiên không ngừng tiến hóa. Chúng ta có lẽ cần một phương pháp toàn diện hơn, hoặc cần nhiều thời gian hơn để hệ sinh thái tự điều chỉnh một cách tự nhiên. Việc can thiệp một cách đơn lẻ dường như không đủ sức để thay đổi cả một chuỗi mắt xích." Hắn vuốt nhẹ cằm, suy nghĩ tìm kiếm một hướng đi mới.
Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, lúc này lại lộ rõ vẻ lo lắng. "Người dân có vẻ đã bắt đầu nản lòng. Sự kiên trì của họ có giới hạn. Nếu không có kết quả rõ ràng hơn trong vài ngày tới, rất khó để duy trì tinh thần và niềm tin. Họ cần thấy hy vọng, cần thấy những thay đổi tích cực, dù là nhỏ nhất." Giọng hắn trầm nặng, phản ánh áp lực mà hắn đang gánh vác trên vai, không chỉ là an nguy mà còn là tinh thần của cả cộng đồng.
Lão Nông và Quán Chủ Dược Thảo ngồi lặng im, lắng nghe. Với kinh nghiệm sống và sự thấu hiểu tự nhiên sâu sắc, họ dường như không quá bất ngờ. Mọi thứ trong tự nhiên đều có quy luật riêng, và sự vội vàng chỉ dẫn đến sai lầm.
Tạ Trần, dựa lưng vào ghế, tay khẽ vuốt ve bìa cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' đã sờn cũ. Ánh mắt hắn vẫn bình thản, không một gợn sóng lo âu, như thể mọi thứ đều đã nằm trong dự liệu của hắn. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi trà và giấy cũ càng thêm đậm đà, mang đến một sự tĩnh lặng đến lạ lùng.
"Mọi người à," Tạ Trần cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, như một dòng suối mát chảy qua những tâm hồn đang căng thẳng. "Kết quả không đến từ một hành động duy nhất, cũng không phải là một phép màu xuất hiện trong chớp mắt. Nó đến từ sự tích lũy của vô số hành động nhỏ, từ sự kiên trì không ngừng theo thời gian. Chúng ta đang gieo hạt cho một tương lai, chứ không phải tìm một phép màu để giải quy���t mọi thứ ngay lập tức. Đây không phải là một trận chiến chóng vánh, mà là một hành trình dài, một quá trình học hỏi và thích nghi không ngừng."
Hắn khẽ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, ánh mắt xuyên thấu qua những khuôn mặt đang chăm chú nhìn hắn. "Quá trình này đòi hỏi sự kiên nhẫn và hợp tác chặt chẽ, vì kết quả không thể thấy ngay lập tức. Chúng ta không có tiên thuật để thay đổi tự nhiên bằng một cái phẩy tay, nhưng chúng ta có trí tuệ để quan sát, để phân tích, để điều chỉnh. Chúng ta có đôi tay để lao động, và hơn hết, chúng ta có một trái tim để yêu thương và tin tưởng lẫn nhau. Chính trong sự kiên nhẫn và hợp tác chặt chẽ đó, chúng ta mới thực sự tạo ra giá trị, học cách tự chủ và thích nghi với mọi biến động của nhân gian."
"Loại sâu bọ mới này, và cả những thách thức khác mà chúng ta sẽ gặp phải trong tương lai, không phải là chướng ngại vật mà là những người thầy. Chúng dạy chúng ta về sự vô thường của vạn vật, về giới hạn của sự can thiệp, và về sức mạnh của sự thích nghi. Đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài. Một kỷ nguyên Nhân Gian sẽ không được xây dựng trong một sớm một chiều. Nó sẽ được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu, của lòng kiên trì và của sự đoàn kết không ngừng nghỉ. Mỗi thử thách, mỗi khó khăn, đều là một bài học, một viên gạch lát đường cho con đường phía trước."
Lời của Tạ Trần không phải là một lời hứa hẹn về một giải pháp tức thời, mà là một lời nhắc nhở về bản chất của con đường mà họ đã chọn. Nó là một thông điệp về sự kiên nhẫn, về tầm nhìn xa, và về sức mạnh nội tại của con người khi không còn dựa dẫm vào Thiên Đạo. Mọi người lắng nghe, dù kết quả không như mong đợi, nhưng lời hắn đã thổi vào họ một niềm tin mới, một sự quyết tâm vững chắc hơn. Họ hiểu rằng, mỗi bước đi nhỏ hôm nay, dù không mang lại kết quả rực rỡ ngay lập tức, đều đang gieo những "nhân" quan trọng cho một "quả" lớn lao hơn trong tương lai. Con đường của phàm nhân, chính là con đường của sự học hỏi không ngừng, của sự thích nghi liên tục, và của niềm hy vọng kh��ng bao giờ tắt. Họ, những con người phàm trần này, đang xây dựng một tương lai cho chính mình, bằng chính sức lực và trí tuệ của mình, từng chút một, bền bỉ và kiên cường.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.