Nhân gian bất tu tiên - Chương 1665: Lời Thì Thầm Của Đất: Tạ Trần Giữa Mùa Vụ Mới
Ánh tà dương vàng vọt của chương trước đã nhường chỗ cho rạng đông tinh khôi, đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài. Thị Trấn An Bình thức dậy với một nhịp điệu mới, không ồn ào vội vã như những ngày còn phụ thuộc vào tiên thuật, mà trầm lắng, bền bỉ như dòng chảy của con sông êm đềm.
Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An bước đi chậm rãi trên con đường đất ven cánh đồng, chân bước nhè nhẹ qua lớp sương đêm còn đọng trên cỏ. Bình minh vừa ló dạng, nhuộm một vệt vàng cam lên phía đông chân trời, xua đi những dải mây còn vương vấn sắc xám. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ cây nồng nàn sau một đêm yên giấc, và cả mùi hương thanh nhẹ của những loại thảo dược mới được rắc trên các luống đất. Gió sớm mơn man, vuốt ve mái tóc đen dài của Tạ Trần, khiến dải lụa buộc tóc khẽ bay. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, hiện lên thanh thoát lạ thường giữa khung cảnh bao la của cánh đồng. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, thường ngày ẩn chứa vẻ suy tư, giờ đây lại ánh lên vẻ tỉnh táo, dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất trên cánh đồng.
Trước mắt họ, những luống cây non xanh mướt trải dài tít tắp, như một tấm thảm khổng lồ đang dần hồi sinh. Người dân Thị Trấn An Bình đã có mặt từ sớm, mỗi người một việc, miệt mài trong ánh nắng ban mai. Họ không còn vẻ hối hả, lo âu như những ngày đầu khi loài sâu bọ mới xuất hiện, mà thay vào đó là sự tập trung, tỉ mỉ. Từng nhóm người cẩn thận đặt những chiếc bẫy đơn giản, được làm từ lá cây và nhựa cây dính, dưới gốc cây, ho��c rải những loại thảo dược xua đuổi mới theo công thức mà Quán Chủ Dược Thảo đã góp ý. Một số khác cúi mình xuống, kiểm tra tỉ mỉ từng lá cây, tìm kiếm dấu hiệu của loài sâu bọ mới mà Lý Nghiên và Mộ Dung Tuyết đã mô tả. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường, hòa cùng tiếng gió xào xạc và những âm thanh lao động nhỏ bé, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của cuộc sống phàm trần.
Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự hiếu kỳ thường trực, chăm chú quan sát mọi thứ. Cậu bé, trong bộ áo vải thô đã sờn, vẫn không quên ghì chặt cuốn sổ nhỏ và cây bút chì trên tay, sẵn sàng ghi chép lại bất cứ điều gì tiên sinh nói.
"Tiên sinh," Tiểu An khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh lặng, "loại sâu mới này thật khó đối phó hơn hắc diệp trùng. Chúng như thể biết cách né tránh vậy. Con thấy nhiều người đặt bẫy, rắc thuốc, nhưng số sâu bị bắt vẫn không nhiều như mong đợi."
Tạ Trần không quay đầu lại, ánh mắt hắn vẫn nhìn xa xăm về phía những luống cây xanh mướt, nơi từng giọt sương đêm đang tan chảy dưới nắng. Giọng hắn trầm tĩnh, như lời thì thầm của gió, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc về vạn vật. "Mỗi sinh linh đều có cách sinh tồn của nó, Tiểu An. Và con người cũng vậy. Sự sống không ngừng thích nghi. Loài sâu bọ này, chúng cũng đang học cách sinh tồn, học cách né tránh nguy hiểm. Điều đó không có gì lạ. Vạn vật trên đời, từ một hạt bụi đến một ngôi sao, đều phải trải qua quá trình này. Nếu chúng ta chỉ dùng một phương pháp cũ để đối phó với một vấn đề mới, thì e rằng sẽ khó có được kết quả như ý."
Hắn dừng lại trước một luống cải xanh non, khẽ cúi xuống xem xét một chiếc lá bị khoét vài lỗ nhỏ. "Nhưng con người có một thứ mà những loài sâu bọ kia không có, đó là trí tuệ để quan sát, để phân tích, để học hỏi. Chúng ta không chỉ né tránh hay phản ứng bản năng, mà còn có thể suy ngẫm, tìm ra gốc rễ của vấn đề, và từ đó tìm ra một con đường mới. Đây không phải là một cuộc chiến để tiêu diệt, mà là một quá trình để thấu hiểu và thích nghi. Hiểu được điều đó, chúng ta sẽ thấy mỗi thử thách đều là một cơ hội để tiến bộ."
Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn vì lao động, đang cẩn thận vun gốc cho một hàng đậu, ngẩng đầu lên thấy Tạ Trần và Tiểu An. Ông nở một nụ cười hiền lành, ánh mắt chất phác nhưng ánh lên vẻ kiên cường. "Sáng sớm tiên sinh đã ra đây rồi. Cây cối vẫn đang vật lộn với lũ sâu. Chúng tôi đã thử đủ cách, nhưng dường như chúng rất lỳ lợm. Nhưng chúng tôi sẽ không bỏ cuộc đâu, tiên sinh ạ. Đất đai đã nuôi sống chúng tôi bao đời, chúng tôi không thể để nó khô cằn vì mấy con sâu được."
Tạ Trần gật đầu, đáp lại nụ cười của Lão Nông. "Sự kiên trì của lão trượng và mọi người chính là sức mạnh lớn nhất. Cây cỏ có thể vật lộn, nhưng ý chí của con người thì không bao giờ. Mỗi hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Giá trị của lao động nằm ở sự bền bỉ, không phải ở kết quả tức thời. Đôi khi, chúng ta cần học cách lắng nghe lời thì thầm của đất, của cây cỏ. Chúng sẽ mách bảo chúng ta điều gì là đúng đắn."
Hắn cúi xuống, nhặt một nhúm đất ẩm, khẽ bóp nhẹ trong lòng bàn tay. Mùi đất thoang thoảng, mang theo sự sống và nguồn năng lượng vô tận. "Đất không vội vã. Cây không vội vã. Chúng ta cũng không nên vội vã. Hãy quan sát thật kỹ, học hỏi thật nhiều. Tự nhiên luôn có cách để tự điều chỉnh. Chúng ta chỉ cần tìm ra vị trí của mình trong dòng chảy đó, chứ không phải cố gắng bẻ cong nó theo ý muốn."
Tiểu An cẩn thận ghi chép lại từng lời của Tạ Trần, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. Cậu bé nhận ra rằng, tiên sinh không chỉ dạy cậu về sách vở, mà còn dạy về cách sống, về cách thấu hiểu thế giới xung quanh. Những lời nói của Tạ Trần, không mang tính ra lệnh hay chỉ dẫn cụ thể, mà là những gợi mở triết lý, giúp người nghe tự suy ngẫm và tìm thấy con đường cho riêng mình. Đây chính là cái "nhân quả" mà tiên sinh thường nhắc đến: gieo suy nghĩ, gặt hành động, gặt kết quả.
Họ tiếp tục đi dọc theo các luống cây, Tạ Trần thỉnh thoảng dừng lại, ngón tay khẽ chạm vào một chiếc lá, hoặc quan sát một con bọ nhỏ đang bò. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn thấu suốt mọi điều. Người dân, dù bận rộn với công việc, vẫn không quên hướng về phía Tạ Trần với sự kính trọng và niềm tin thầm lặng. Họ biết rằng, dù không có tiên pháp hay phép màu, Tạ Trần vẫn là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất của Thị Trấn An Bình, là người duy nhất có thể nhìn thấu cái "nhân quả" sâu xa đằng sau mọi sự vật, hiện tượng. Trong kỷ nguyên mà Thiên Đạo đã suy kiệt, và sự "mất người" là mối hiểm họa thường trực đối với các tu sĩ, thì một phàm nhân như Tạ Trần, người kiên trì giữ trọn nhân tính và trí tuệ của mình, lại trở thành ánh sáng dẫn lối cho cả một cộng đồng. Sự bình thản của hắn, sự thấu hiểu của hắn, đã tiếp thêm sức mạnh cho những đôi vai đang oằn mình gánh vác trách nhiệm bảo vệ cuộc sống bình thường của mình. Mỗi bước chân của Tạ Trần trên cánh đồng không chỉ là một chuyến đi dạo, mà là một hành trình củng cố niềm tin, một bài học về sự bền bỉ và thích nghi, gieo những hạt giống của trí tuệ vào mảnh đất tâm hồn của những người phàm trần.
***
Khi mặt trời đã lên cao, tỏa nắng ấm áp khắp cánh đồng, Tạ Trần và Tiểu An dừng chân dưới tán một cây cổ thụ lớn nằm ở rìa cánh đồng An Bình. Gốc cây sần sùi, thân cây to lớn vươn thẳng lên trời, những cành lá sum suê tạo nên một vòm xanh mát rượi, che chở cho một khoảng không gian rộng rãi bên dưới. Nơi đây, không khí dịu mát hơn hẳn so với cái nắng chói chang trên cánh đồng, và cũng là điểm hẹn quen thuộc của nhóm chuyên gia và lãnh đạo cộng đồng.
Dưới tán cây, Lý Nghiên và Trần Khoa đã trải một tấm vải nhỏ trên mặt đất, bày biện la liệt các mẫu vật. Đó là những con sâu bọ mới được bắt, đang bò lổm ngổm trong những chiếc hộp thủy tinh nhỏ, cùng với các loại thảo dược khô, lá cây tươi và những bản vẽ chi tiết về cấu tạo của loài sâu. Lý Nghiên, với vẻ ngoài thư sinh nhưng ánh mắt sắc sảo, đang cẩn thận xem xét một mẫu sâu dưới kính lúp. Trần Khoa, rắn rỏi hơn, đang ghi chép các thông số vào một cuốn sổ dày cộp.
Mộ Dung Tuyết, thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, cũng đang nghiêng mình xem xét. Nàng dùng một chiếc nhíp nhỏ, khẽ gạt từng lớp vỏ chitin trên lưng con sâu, đôi mắt thông minh lấp lánh sự tập trung. Vẻ mặt nàng có chút trầm tư, nhưng không hề lộ vẻ nản lòng. Mùi thảo dược thoang thoảng từ những mẫu vật hòa quyện với mùi đất và lá cây, tạo nên một không khí vừa khoa học vừa gần gũi với tự nhiên.
Lão Nông, Quán Chủ Dược Thảo, và Thủ Lĩnh Dân Quân đang ngồi xung quanh, chăm chú lắng nghe và quan sát. Lão Nông gật gù, thỉnh thoảng đưa ra một câu hỏi thực tế về chu kỳ sinh trưởng của cây trồng. Quán Chủ Dược Thảo, với vẻ mặt khắc khổ nhưng ánh mắt am hiểu, lặng lẽ ngửi một loại lá cây, rồi khẽ lắc đầu như đang cân nhắc điều gì đó. Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, vẫn giữ vững vẻ trầm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn lộ rõ sự lo lắng cho an nguy của cộng đồng.
Tạ Trần đứng cách đó không xa, lặng lẽ quan sát. Hắn không ngồi xuống, cũng không chen vào cuộc thảo luận, chỉ đơn giản là đứng đó, như một phần của khung cảnh, nhưng sự hiện diện của hắn lại mang một trọng lượng vô hình. Đôi mắt hắn quét qua từng mẫu vật, từng gương mặt, từng cử chỉ, như thể đang thu nhận tất cả thông tin, không chỉ là những gì được nói ra, mà cả những gì ẩn chứa trong suy nghĩ và cảm xúc của mỗi người. Tiểu An đứng cạnh Tạ Trần, cũng im lặng quan sát, thỉnh thoảng liếc nhìn tiên sinh, cố gắng đọc lấy những suy nghĩ ẩn chứa trong ánh mắt ấy.
"Chúng tôi đã thử nghiệm các loại thảo dược xua đuổi mới, dựa trên những gợi ý của Quán Chủ Dược Thảo và kinh nghiệm của Lão Nông," Lý Nghiên lên tiếng, giọng nàng hơi trầm xuống, "nhưng hiệu quả còn chậm. Loại sâu này có khả năng thích nghi rất nhanh, có vẻ chúng đang 'học' cách tránh né các loại thảo dược này. Một số khu vực đã rải thuốc mạnh hơn, nhưng chỉ vài ngày sau, chúng lại xuất hiện trở lại, thậm chí còn hung hãn hơn." Nàng thở dài nhẹ, sự thất vọng không thể hoàn toàn che giấu.
Mộ Dung Tuyết đặt chiếc nhíp xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào đám đông. "Cấu tạo của chúng khá đặc biệt, có lớp vỏ chitin dày hơn bình thường, có lẽ chúng đã tiến hóa để chống lại một số loại độc tính tự nhiên. Điều này cho thấy chúng không phải là loài sâu bọ thông thường, mà có lẽ đã trải qua một quá trình biến đổi nào đó, có thể là do sự suy kiệt của linh khí, hoặc sự thay đổi của Thiên Đạo đã tạo ra những loài sinh vật thích nghi theo cách riêng của chúng. Có lẽ chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn về chu kỳ sinh trưởng của chúng, điểm yếu của chúng nằm ở đâu. Không chỉ là tiêu diệt, mà phải hiểu rõ chúng, như một phần của hệ sinh thái mới này."
Lão Nông gật gù, "Đúng vậy, tiên tử nói phải. Ngày xưa, khi linh khí còn dày đặc, cây cối mạnh khỏe, sâu bọ cũng không hoành hành đến mức này. Giờ đây, mọi thứ đều yếu ớt đi, mà sâu bọ lại trở nên hung tợn hơn. Có lẽ là do trời đất đang thay đổi."
Trần Khoa tiếp lời: "Chúng tôi cũng đang cố gắng phân tích cấu tạo hóa học của lớp vỏ chitin này, hy vọng tìm ra một thành phần có thể bị khắc chế. Nhưng quá trình này đòi hỏi thời gian, và nguồn lực của chúng ta còn hạn chế."
Tạ Trần, lúc này mới khẽ cất tiếng, giọng điềm tĩnh, như một dòng nước mát chảy qua những tâm hồn đang căng thẳng. "Vạn vật đều có một chu kỳ, một quy luật sinh tồn. Điều chúng ta cần làm là thấu hiểu nó, không phải cưỡng cầu. Sự vội vã chỉ làm mất đi cơ hội nhìn thấy những điều tiềm ẩn. Loài sâu bọ này cũng là một sinh linh, một phần của tự nhiên. Chúng ta có thể coi chúng là kẻ thù, nhưng cũng có thể coi chúng là những người thầy. Chúng đang dạy chúng ta về sự th��ch nghi, về sự bền bỉ, và về giới hạn của sự can thiệp. Nếu chúng ta chỉ nghĩ đến việc tiêu diệt, chúng ta sẽ mãi mãi chạy theo chúng trong một cuộc chiến không hồi kết. Nhưng nếu chúng ta học cách thấu hiểu, tìm ra sự cân bằng, có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy một con đường khác."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Mộ Dung Tuyết. "Lời của Mộ Dung cô nương rất chí lý. Chúng ta cần một phương pháp tổng thể hơn, không chỉ là trừ diệt. Một hệ sinh thái cân bằng tự nó sẽ điều chỉnh. Chúng ta không có tiên thuật để tạo ra một hệ sinh thái hoàn hảo, nhưng chúng ta có trí tuệ để tìm kiếm sự hài hòa. Chính trong sự hài hòa đó, chúng ta sẽ tìm thấy giải pháp bền vững."
Thủ Lĩnh Dân Quân nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay cường tráng. "Chúng ta sẽ tiếp tục. Người dân tuy có chút nản lòng, nhưng niềm tin vẫn còn đó. Lời tiên sinh nói sẽ củng cố họ. Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Dù chết cũng không lùi bước!" Giọng hắn tuy kiên quyết, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự trân trọng đối với những lời của Tạ Trần, không phải là mệnh lệnh, mà là sự định hướng tinh thần.
Quán Chủ Dược Thảo, gầy gò khắc khổ, khẽ gật đầu. "Mỗi loại cây đều có công dụng riêng. Có lẽ chúng ta cần tìm thêm những loại cây mới, những loại thảo dược mà chúng ta chưa từng nghĩ tới, những loại cây có thể giúp cây trồng tự vệ, chứ không phải chỉ là xua đuổi sâu bọ."
Tiểu An ghi chép tất cả vào cuốn sổ nhỏ. Cậu bé hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến chống lại sâu bọ, mà là một cuộc hành trình khám phá, một bài học về cách sống trong một thế giới không còn tiên đạo. Tạ Trần đã không ban cho họ phép màu, nhưng hắn đã ban cho họ trí tuệ và niềm tin, những thứ còn quý giá hơn bất kỳ tiên thuật nào. Trong cái nắng ấm áp của buổi sáng, dưới tán cây cổ thụ, những con người phàm trần này đang cùng nhau tìm kiếm một con đường, một tương lai cho chính mình, bằng chính sức lực và trí tuệ của mình, từng chút một, bền bỉ và kiên cường.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu nhuộm vàng óng những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, hắt những tia nắng cuối cùng qua khung cửa sổ quán sách của Tạ Trần, không khí trong quán trở nên ấm áp và tĩnh lặng lạ thường. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu thoang thoảng, hòa quyện với chút hương trầm dịu nhẹ từ lư hương đặt trên bàn, tạo nên một không gian thanh bình, tách biệt khỏi những lo toan của thế giới bên ngoài.
Tạ Trần ngồi sau bàn đọc sách, tay khẽ vuốt ve bìa cuốn "Vô Vi Chi Đạo" đã sờn cũ. Ánh mắt hắn, trầm tĩnh và sâu thẳm, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn cam tím đang từ từ bao phủ cả bầu trời, báo hiệu một ngày nữa sắp khép lại. Bên cạnh hắn, Thư Đồng Tiểu An đang chăm chú luyện chữ trên một tờ giấy xuyến chỉ, nét bút thanh thoát, cẩn trọng. Tiếng bút sột soạt trên giấy là âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên ắng trong quán.
Lý Nghiên, Trần Khoa, Lão Nông, Mộ Dung Tuyết, và Thủ Lĩnh Dân Quân đã quay trở lại quán sách. Trên gương mặt họ, dù vẫn còn hằn lên vẻ mệt mỏi sau một ngày dài lao động và suy tư trên cánh đồng, nhưng đã không còn vẻ tuyệt vọng hay nản lòng như những ngày đầu. Thay vào đó, một tia hy vọng mong manh đã le lói trong ánh mắt họ.
Họ kể về những tín hiệu tích cực nhỏ nhoi. Một vài chiếc bẫy được đặt đúng vị trí, theo phân tích của Mộ Dung Tuyết và kinh nghiệm của Lão Nông, đã bắt được nhiều sâu hơn so với những ngày trước. Một số cây trồng, được bảo vệ bằng phương pháp mới kết hợp giữa thảo dược xua đuổi và việc tạo môi trường sống cho thiên địch nhỏ bé, có vẻ ít bị ảnh hưởng bởi loài sâu bọ hơn so với các khu vực khác. Sự tiến triển rất chậm, rất nhỏ bé, nhưng không phải là không có. Nó như những đốm lửa nhỏ, đủ để sưởi ấm trái tim đang mỏi mệt của họ.
"Hôm nay, chúng tôi đã thấy một vài dấu hiệu khả quan," Lý Nghiên khẽ nói, giọng nàng pha chút nhẹ nhõm, "dù vẫn còn rất ít ỏi. Có vẻ như phương pháp kết hợp của chúng ta đang bắt đầu cho thấy hiệu quả, dù chậm. Loài sâu bọ này tuy thích nghi nhanh, nhưng chúng không thể hoàn toàn kháng cự lại sự thay đổi liên tục của các loại thảo dược và sự xuất hiện của thiên địch."
Trần Khoa gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Chúng tôi cũng phát hiện một số loài bọ cánh cứng nhỏ, vốn là thiên địch của loài sâu này, đang bắt đầu quay trở lại các khu vực đã được xử lý. Có lẽ hệ sinh thái đang bắt đầu tự điều chỉnh, dù rất chậm."
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt thông minh và nỗi buồn khó tả, khẽ gật đầu. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Loài sâu bọ này, chúng cũng là một phần của sinh mệnh. Nếu chúng ta chỉ tập trung vào việc tiêu diệt, chúng ta sẽ mãi mãi ở trong một cuộc chiến. Nhưng nếu chúng ta học cách hiểu chúng, học cách tạo ra một môi trường mà chúng không thể phát triển mạnh mẽ, đồng thời khuyến khích các thiên địch, đó mới là một giải pháp bền vững. Có lẽ chúng ta cần một phương pháp tổng thể hơn, không chỉ là trừ diệt. Một hệ sinh thái cân bằng tự nó sẽ điều chỉnh."
Lão Nông gật gù, ánh mắt ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những luống cây đang chìm dần vào bóng tối. "Lời tiên tử nói chí phải. Đất đai dạy cho chúng ta sự nhẫn nại. Mùa màng không thể vội vã. Ngày xưa, ông cha ta cũng vậy, không có tiên pháp, chỉ có kinh nghiệm và sự chịu khó. Họ sống hòa thuận với đất trời, thì đất trời cũng sẽ nuôi dưỡng họ."
Tạ Trần khẽ đặt cuốn "Vô Vi Chi Đạo" xuống bàn, ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh chiều đang tắt dần, rồi lại quay về phía những người đang ngồi trong quán. Giọng hắn trầm ấm, như tiếng suối chảy, mang theo sự thanh thản và trí tuệ. "Sự sống không bao giờ dễ dàng. Nhưng chính trong khó khăn, trí tuệ và sự kiên cường của nhân loại mới được mài giũa. Mỗi loại sâu, mỗi thử thách mà tự nhiên ban tặng, đều là một bài học. Chúng ta không chỉ chống lại chúng, mà còn học cách chung sống, học cách hiểu hơn về dòng chảy của vạn vật, về 'nhân quả' mà chúng ta tạo ra khi can thiệp."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào tâm trí mỗi người. "Các vị đã thấy đấy, chỉ từ những hành động nhỏ, kiên trì, không vội vã, chúng ta đã bắt đầu thấy được những hạt giống của sự thay đổi. Đây không phải là một phép màu, mà là kết quả của sự quan sát tinh tế, sự hợp tác chặt chẽ, và trên hết, là niềm tin vào chính bản thân mình. Chúng ta không còn trông chờ vào Thiên Đạo, không còn khao khát thành tiên để giải quyết mọi vấn đề. Chúng ta đang tự mình xây dựng tương lai, bằng chính sức lao động và trí tuệ phàm trần của mình."
Thủ Lĩnh Dân Quân, với vẻ mặt cương nghị, khẽ siết chặt tay. "Chúng tôi sẽ truyền đạt lại những lời này cho mọi người. Niềm tin là quan trọng nhất lúc này. Và chúng tôi tin vào con đường chúng ta đang đi. Chúng tôi tin vào chính mình, vào Thị Trấn An Bình này."
Quán Chủ Dược Thảo khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm. "Mỗi loại cây đều có công dụng riêng. Và mỗi con người cũng vậy. Chính sự đa dạng này mới tạo nên sức mạnh."
Tiểu An, lúc này đã ngừng luyện chữ, ánh mắt cậu bé nhìn Tạ Trần đầy ngưỡng mộ. Cậu bé hiểu rằng, tiên sinh không chỉ là người thầy của sách vở, mà là người thầy của cả nhân gian. Tạ Trần không ban cho họ sức mạnh siêu phàm, nhưng hắn đã ban cho họ một thứ quý giá hơn: khả năng tự mình tìm thấy con đường, khả năng tin tưởng vào trí tuệ và lòng kiên cường của chính mình.
"Đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn vang vọng trong không gian quán sách, "một kỷ nguyên Nhân Gian sẽ không được xây dựng trong một sớm một chiều. Nó sẽ được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu, của lòng kiên trì và của sự đoàn kết không ngừng nghỉ. Mỗi thử thách, mỗi khó khăn, đều là một bài học, một viên gạch lát đường cho con đường phía trước. Hãy nhớ rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Và chính chúng ta, những người phàm trần này, đang gieo những hạt mầm đầu tiên cho hành trình ấy."
Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một sự ấm áp lạ thường, như ánh nắng cuối cùng của ngày đang ôm trọn lấy cả căn quán. "Đừng vội vã. Đừng nản lòng. Hãy tin vào dòng chảy của tự nhiên, và tin vào chính nhân tính của mình. Đó chính là con đường dẫn đến sự trọn vẹn, một sự trọn vẹn không cần thành tiên, nhưng lại l�� nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người thực sự làm chủ vận mệnh của chính mình."
Lời của Tạ Trần không phải là một giải pháp cụ thể cho vấn đề sâu bọ, mà là một lời nhắc nhở về tầm nhìn, về tinh thần. Nó không chỉ củng cố niềm tin cho những người đang ngồi trong quán, mà còn gieo vào lòng họ một hạt giống của sự kiên định, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về "nhân quả" của mọi hành động. Họ hiểu rằng, những bước đi nhỏ bé, chậm rãi hôm nay, chính là những "nhân" quan trọng đang được gieo, để rồi một ngày nào đó, sẽ gặt hái được những "quả" lớn lao của một kỷ nguyên Nhân Gian thực sự, nơi con người không còn "mất người" mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường của mình. Ngoài kia, đêm đã buông xuống, nhưng trong quán sách nhỏ, một ngọn lửa hy vọng và trí tuệ vẫn đang bùng cháy, soi sáng con đường phía trước.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.