Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1666: Ngọn Lửa Nhỏ Trong Lòng Người: Kiên Trì Giữa Mùa Màng Khó Khăn

Đêm đã buông xuống, nhưng trong quán sách nhỏ, một ngọn lửa hy vọng và trí tuệ vẫn đang bùng cháy, soi sáng con đường phía trước, gieo vào lòng người những hạt giống của sự kiên định, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về "nhân quả" của mọi hành động. Họ hiểu rằng, những bước đi nhỏ bé, chậm rãi hôm nay, chính là những "nhân" quan trọng đang được gieo, để rồi một ngày nào đó, sẽ gặt hái được những "quả" lớn lao của một kỷ nguyên Nhân Gian thực sự, nơi con người không còn "mất người" mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường của mình.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng đầu ngày vàng nhạt đổ xuống cánh đồng rộng lớn của Thị Trấn An Bình, nhuộm một màu u hoài lên những hàng cây trồng còn mang dấu vết tàn phá của 'phiến diệp trùng'. Gió sớm thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và hương cỏ dại, nhưng không thể xua đi bầu không khí nặng trĩu bao trùm lên những người đang tụ tập. Đây đã là tuần thứ ba kể từ khi họ bắt đầu triển khai các biện pháp đối phó, và sự mệt mỏi đã bắt đầu hằn sâu trên từng gương mặt.

Lý Nghiên, với bộ y phục thư sinh gọn gàng nhưng nhuốm màu đất, đứng giữa cánh đồng, tay cầm một tấm bản đồ phác thảo đơn giản được vẽ trực tiếp trên nền đất khô. Ánh mắt y vẫn giữ vẻ tập trung, nhưng giọng nói lại trầm hẳn, mang theo một nỗi lo lắng khó giấu. Bên cạnh y, Trần Khoa, người đàn ông trung niên với đôi tay chai sạn lấm lem bùn đất, đang kiểm tra lại một gốc cây ngô bị sâu đục khoét, vẻ mặt y lộ rõ sự bực dọc và bất lực.

“...chỉ khoảng hai phần trăm diện tích thử nghiệm có dấu hiệu khả quan rõ rệt,” Lý Nghiên cất lời, giọng y thì thầm như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng của buổi sớm. Y dùng một cành cây nhỏ chỉ vào những ô vuông được khoanh vùng trên đất. “Phiến diệp trùng dường như đang thích nghi với các loại thảo dược xua đuổi của chúng ta. Chúng không chết, chỉ là di chuyển sang những khu vực chưa được xử lý, hoặc thậm chí... chúng đang phát triển khả năng miễn nhiễm.” Y dừng lại, nhìn quanh những gương mặt đang cúi gằm.

Trần Khoa, sau khi buông gốc cây ngô đã mục ruỗng, thở hắt ra một tiếng. “Chúng ta đã cố gắng đủ mọi cách. Từ xịt nước tỏi, rắc tro bếp, đến đặt bẫy keo từ nhựa cây... Mấy loại bẫy đơn giản thì chỉ bắt được một phần nhỏ, không đáng kể. Còn thảo dược thì... đúng như Lý Nghiên nói, chúng nhanh chóng quen thuộc. Chúng quá nhanh, quá nhiều... Có lẽ, vô ích thôi.” Giọng y pha lẫn sự nản chí và một chút phẫn uất. Y vốn là người thực tế, tin vào sức lao động và kết quả nhãn tiền, nên sự chậm chạp này làm y gần như suy sụp.

Những lời của hai người như một gáo nước lạnh dội vào niềm hy vọng mong manh còn sót lại. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, không phải tiếng bàn tán sôi nổi, mà là những âm thanh nhỏ nhặt, đầy vẻ thất vọng và chán nản. Vài người trẻ tuổi lẳng lặng quay lưng bỏ đi, đôi vai họ rũ xuống, mang theo gánh nặng của một mùa màng thất bát đang hiện hữu.

Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi vai gầy gò đã oằn nặng bao mùa vụ, ngồi bệt xuống giữa lối đi, đôi tay chai sạn bấu chặt vào đất. Chiếc nón lá che khuất gần nửa khuôn mặt, nhưng tiếng thở dài nặng nề của y vẫn vang vọng rõ mồn một. “Lại một mùa nữa... chẳng lẽ trời không cho chúng ta sống sao?” Giọng y khàn đặc, thốt ra như một lời than vãn với đất trời vô vọng, mang theo sự bất lực của một người đã dành cả đời gắn bó với ruộng đồng. Y đã chứng kiến biết bao mùa màng được mùa, mất mùa, nhưng chưa bao giờ thấy một loại sâu bệnh nào dai dẳng và khó đối phó đến vậy, lại trong cái thời khắc Thiên Đạo suy kiệt này. Niềm tin vào một "Thiên Đạo" công bằng, dù đã phai nhạt, vẫn thi thoảng trỗi dậy trong lòng những người nông dân chất phác.

Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đứng cách đó không xa, dưới bóng râm của một cây đa cổ thụ. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, thân hình gầy gò của hắn nổi bật giữa những người nông dân vạm vỡ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ, như đang đọc được những dòng suy nghĩ và cảm xúc hỗn độn trong lòng mỗi người. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tiểu An, một hành động vô thức mang theo sự trấn an. Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tỏa. Cậu bé nhìn lên Tạ Trần, như muốn hỏi, nhưng lại không dám cất lời, chỉ siết nhẹ bàn tay của tiên sinh mình.

Trong tâm trí Tạ Trần, một dòng suy nghĩ chậm rãi trôi qua. Hắn hiểu rằng, sự nản lòng này là điều tất yếu. Con người, vốn dĩ luôn khao khát kết quả nhanh chóng, đặc biệt khi phải đối mặt với những hiểm họa trực tiếp đến miếng cơm manh áo. Nhưng chính sự vội vã ấy, sự chấp niệm vào kết quả tức thì ấy, lại là nguồn gốc của bao nhiêu bi kịch trong quá khứ. Kỷ nguyên Tiên Đạo sụp đổ cũng bởi vì sự tham lam, vội vã tìm cầu sức mạnh và trường sinh, để rồi đánh mất nhân tính. Giờ đây, khi Nhân Gian mới đang chập chững những bước đi đầu tiên, bài học về sự kiên trì, về việc chấp nhận quá trình và sự vô thường của vạn vật, lại càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây không phải là lúc để ban phát những lời an ủi sáo rỗng, mà là lúc để họ tự mình chiêm nghiệm, tự mình tìm thấy sức mạnh từ bên trong.

Hắn nhìn những hàng cây còn xanh nhưng đã lốm đốm những vết sâu ăn, nhìn những giọt sương mai còn đọng trên lá như những giọt lệ. Cảnh tượng này, dù buồn thảm, nhưng lại mang trong mình một vẻ đẹp bi tráng của sự sinh tồn. Cuộc chiến với 'phiến diệp trùng' không chỉ là cuộc chiến giành lấy hạt gạo, mà còn là một bài kiểm tra cho ý chí, cho sự đoàn kết, và cho khả năng thích nghi của một kỷ nguyên Nhân Gian non trẻ. Không có tiên pháp, không có phép thuật diệu kỳ, họ chỉ có trí tuệ, kinh nghiệm, và đôi bàn tay lao động. Và chính điều đó, trong mắt Tạ Trần, mới là sức mạnh vĩ đại nhất.

***

Giữa trưa, ánh nắng dịu hơn, nhưng dòng kênh nước chảy róc rách ven Thị Trấn An Bình vẫn mang theo một vẻ tĩnh lặng như một dải lụa xanh biếc uốn lượn giữa cánh đồng. Tạ Trần và Tiểu An bước đi dọc bờ kênh, tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ hòa lẫn vào âm thanh của dòng nước. Không khí nơi đây trong lành hơn, mang theo mùi hoa dại thoang thoảng và hương vị mát lành của cây cỏ thủy sinh.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, đang cẩn trọng kiểm tra những cây thủy sinh mọc ven bờ. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, như thể nàng đang mang trong mình gánh nặng của cả nhân gian. Đôi tay nàng khéo léo lật từng chiếc lá, quan sát những dấu hiệu nhỏ nhất của sự sống và bệnh t���t. Nàng không chỉ là một thầy thuốc chữa bệnh cho người, mà còn là người thấu hiểu "bệnh tật" của cả tự nhiên.

Không xa chỗ nàng, Lão Nông vẫn ngồi bệt xuống gốc cây cổ thụ đã chứng kiến bao thăng trầm của An Bình. Đôi mắt y trống rỗng, nhìn chằm chằm vào dòng nước đang chảy, như thể đang tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi vô vọng của mình trong dòng chảy vô tận ấy. Tạ Trần đến gần Lão Nông, không nói một lời nào. Hắn chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh y, trên nền đất ẩm ướt, không chút ngại ngần. Sự im lặng của Tạ Trần, đôi khi, còn có sức mạnh hơn vạn lời an ủi. Nó cho phép Lão Nông cảm thấy không đơn độc trong nỗi tuyệt vọng của mình.

Mộ Dung Tuyết, sau khi hoàn thành việc kiểm tra, cũng khẽ thở dài. Nàng chậm rãi bước lại gần, gương mặt đượm vẻ suy tư. Nàng nhìn Tạ Trần và Lão Nông, rồi ánh mắt dừng lại ở một chiếc lá bị sâu ăn còn sót lại trên cành. Nàng nhặt nó lên, quan sát tỉ mỉ những lỗ thủng nhỏ, những đường gân lá bị hủy hoại, như đang đọc một trang sách cổ.

Lão Nông, dường như cảm nhận được sự hiện diện của Tạ Trần, khẽ cất lời, giọng y khàn đặc, đầy vẻ uất ức. “Tiên sinh... có phải là chúng ta đã làm sai điều gì không? Hay là vận mệnh đã an bài? Cả đời tôi chưa từng thấy loại sâu nào lì lợm đến thế. Chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng... dường như tất cả đều vô ích.” Y ngẩng đầu lên, ánh mắt đục ngầu nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho nỗi khốn cùng này.

Tạ Trần khẽ đặt tay lên vai Lão Nông, một cái vỗ nhẹ nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. “Đất có lời của đất, nước có lời của nước, Lão Nông ạ. Vận mệnh... đôi khi là những gì chúng ta tự mình chọn lựa. Nhưng đôi khi, nó cũng là dòng chảy mà chúng ta phải học cách chấp nhận và thích nghi. Con người chúng ta, vốn dĩ, đã quen với việc muốn kiểm soát mọi thứ, muốn thay đổi mọi thứ theo ý mình. Nhưng tự nhiên, lại có những quy luật riêng, một sự vô thường không thể cưỡng cầu.”

Mộ Dung Tuyết gật đầu, đồng tình với lời Tạ Trần. Nàng đưa chiếc lá bị sâu ăn cho Tiểu An xem, rồi cất giọng dịu dàng nhưng đầy trọng lượng. “Tự nhiên có sự cân bằng của nó, Lão Nông. Chúng ta đã quen với việc trừ diệt, với việc xem mọi thứ cản trở chúng ta là kẻ thù. Mà quên mất việc thấu hiểu và hòa hợp. Chuyện này... không thể vội vàng được.” Nàng nhìn sâu vào mắt Lão Nông. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Nhưng cái 'đạo' mà chúng ta đang theo, cái 'đạo' của việc xây dựng lại Nhân Gian, lại đòi hỏi một sự kiên nhẫn vượt xa những gì chúng ta từng biết. Chúng ta không chỉ cứu lấy mùa màng, mà còn cứu lấy niềm tin vào chính bản thân mình, vào khả năng tự chủ của chúng ta.”

Tiểu An chăm chú lắng nghe, gương mặt cậu bé hiện rõ vẻ lo lắng nhưng cũng đầy sự tò mò. Cậu bé nhìn chiếc lá sâu ăn, rồi lại nhìn Lão Nông, như muốn tìm hiểu sâu hơn về mối liên hệ giữa con người và tự nhiên. Cậu bé cảm nhận được rằng, những lời nói của Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết không chỉ là an ủi, mà là những lời dạy về một triết lý sống sâu xa.

Tạ Trần tiếp lời, giọng hắn trầm ấm, như tiếng suối chảy nhẹ nhàng. “Sự sống, vốn dĩ là một dòng chảy không ngừng nghỉ của sự thích nghi. Phiến diệp trùng cũng đang thích nghi để tồn tại, giống như chúng ta. Nếu chúng ta chỉ dùng phương pháp trừ diệt, thì sẽ luôn có những loại khác xuất hiện, hoặc chính chúng sẽ trở nên mạnh hơn. Chúng ta cần tìm ra cách chung sống, cách để tự nhiên tự điều chỉnh, và chúng ta là một phần trong đó. Đây không phải là một cuộc chiến, mà là một bài học về sự hài hòa.”

Hắn khẽ vỗ vai Lão Nông thêm lần nữa. “Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Đúng vậy. Nhưng chính những giọt mồ hôi ấy, những nỗ lực ấy, mới làm nên giá trị của hạt gạo, và giá trị của cuộc sống. Đừng nhìn vào kết quả tức thì mà nản lòng, Lão Nông. Hãy nhìn vào quá trình mà chúng ta đang cùng nhau tạo ra. Mỗi ngày chúng ta không bỏ cuộc, mỗi ngày chúng ta tìm kiếm một phương pháp mới, mỗi ngày chúng ta động viên nhau, đó chính là hạt giống của một tương lai bền vững. Chúng ta đang gieo nhân cho một kỷ nguyên mới, nơi sức mạnh không đến từ thần thông, mà đến từ sự kiên cường của nhân tính.”

Lão Nông ngẩng đầu lên, đôi mắt không còn trống rỗng như trước. Y nhìn Tạ Trần, nhìn Mộ Dung Tuyết, rồi nhìn chiếc lá sâu ăn trong tay Tiểu An. Một tia sáng nhỏ, yếu ớt, nhưng kiên định, bắt đầu nhóm lên trong đáy mắt y. “Tôi... tôi hiểu rồi, tiên sinh. Chúng tôi sẽ cố gắng. Dù có khó khăn đến mấy, chúng tôi cũng sẽ không bỏ cuộc.”

Dòng nước kênh vẫn chảy, mang theo những lời th�� thầm của đất trời. Dưới ánh nắng trưa, bóng dáng ba con người và một cậu bé ngồi bên gốc cây cổ thụ, như một bức tranh tĩnh lặng nhưng chứa đựng vô vàn sự sống và hy vọng.

***

Khi màn đêm buông xuống, những ánh đèn lồng ấm áp bắt đầu thắp sáng Thị Trấn An Bình, xua đi bóng tối và mang lại cảm giác bình yên. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí ấm cúng bởi hương trầm thoang thoảng và mùi giấy cũ quen thuộc. Một cuộc họp nhỏ đang diễn ra, những gương mặt quen thuộc tụ họp quanh chiếc bàn gỗ đã sờn cũ: Lý Nghiên, Trần Khoa, Quán Chủ Dược Thảo, Mộ Dung Tuyết, và một vài người dân chủ chốt của thị trấn.

Không khí trong quán sách trầm lắng hơn thường lệ. Dù ánh đèn đã xua đi bóng tối bên ngoài, nhưng dường như nó không thể xua đi những u ám trong lòng mỗi người. Sự mệt mỏi sau một ngày dài vật lộn với cánh đồng, cùng với những báo cáo không mấy khả quan, đã làm cho tinh thần của mọi người trùng xuống.

Lý Nghiên, sau khi trình bày lại những số liệu và quan sát của ngày hôm đó, thở dài, giọng y lộ rõ vẻ mệt mỏi. “Chúng ta đã gần cạn kiệt ý tưởng rồi, thưa các vị. Những phương pháp mới dường như chỉ làm chậm quá trình một chút, nhưng không thể ngăn chặn hoàn toàn. Phiến diệp trùng vẫn đang lan rộng. Nếu cứ thế này, mùa sau e là cũng khó mà giữ được.” Ánh mắt y lướt qua mọi người, tìm kiếm một tia hy vọng, một lời giải đáp.

Trần Khoa gật đầu, vẻ mặt y cũng đầy vẻ chán nản. “Tôi đã thử hết mọi loại bẫy, mọi loại thuốc xua đuổi có thể chế từ cây cỏ địa phương. Nhưng chúng quá thông minh, quá nhanh. Có lẽ, chúng ta cần một phương pháp triệt để hơn, một thứ gì đó mạnh mẽ hơn...” Y dừng lại, không nói hết câu, bởi vì y biết, trong kỷ nguyên này, "thứ gì đó mạnh mẽ hơn" thường có nghĩa là những thứ không thuộc về phàm nhân, những thứ mà họ đã cố gắng từ bỏ.

Một vài người dân khác cũng bắt đầu bộc lộ sự nản chí. “Chúng tôi đã đổ bao nhiêu công sức vào đó. Cả nhà tôi thức khuya dậy sớm, nhưng cây trồng vẫn cứ héo úa. Có phải chúng ta đang chống lại một điều gì đó... quá lớn lao không?” Một người phụ nữ khẽ nói, giọng nàng run run.

Trong khoảnh khắc im lặng nặng nề, Quán Chủ Dược Thảo, với vẻ mặt khắc khổ nhưng đôi mắt luôn ánh lên sự kiên định, nhẹ nhàng cất lời. “Đừng quên, chúng ta đã đẩy lùi chúng khỏi một số khu vực nhỏ. Dù không nhiều, nhưng đó là minh chứng cho sự nỗ lực, là bằng chứng cho thấy phương pháp của chúng ta có hiệu quả. Con đường này cần sự kiên trì vô hạn. Mỗi loại cây đều có công dụng riêng, và mỗi nỗ lực của chúng ta cũng vậy, không có gì là vô ích cả.” Giọng y trầm ấm, mang theo sức mạnh của kinh nghiệm và sự bền bỉ.

Mộ Dung Tuyết tiếp lời, gương mặt nàng dịu dàng nhưng ánh mắt lại sắc sảo. “Sự sống tìm cách tồn tại, và chúng ta cũng vậy. Chúng ta không đơn độc trong cuộc chiến này. Mỗi người đều là một phần của giải pháp, dù là một người nông dân miệt mài trên cánh đồng, một người nghiên cứu thảo dược như Quán Chủ Dược Thảo, hay một người thầy thuốc như ta. Sức mạnh của chúng ta nằm ở sự hợp tác, ở việc thấu hiểu tự nhiên, chứ không phải ở việc đối đầu với nó. Hãy nhớ rằng, Thiên Đạo không còn, nhưng nhân tính vẫn còn. Và chính nhân tính, sự đoàn kết này, mới là nền tảng cho sự tồn tại của chúng ta.”

Tạ Trần, ngồi ở một góc quán, khẽ nhấp một ngụm trà nóng. Hắn đã lắng nghe tất cả, từng lời nói, từng tiếng thở dài, từng tia hy vọng le lói. Hắn không vội vàng, không chen ngang. Hắn biết, mọi người cần được nói ra nỗi lòng của mình trước khi có thể lắng nghe. Bây giờ, khi những lời động viên đã được cất lên, là lúc hắn cần lên tiếng.

Hắn nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, phát ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, dừng lại ở Tiểu An đang chăm chú ngồi bên cạnh, tay cầm bút lông và một cuộn giấy, sẵn sàng ghi lại những lời hắn nói. Giọng Tạ Trần trầm ấm, vang vọng trong quán sách, mang theo sự thanh thản và trí tuệ sâu sắc, như thể những lời hắn nói đã được tôi luyện qua hàng ngàn năm.

“Vạn vật trên đời... đều có quy luật của nó. Một khi chúng ta chấp nhận s��� vô thường, chấp nhận rằng mọi thứ cần thời gian để phát triển, chúng ta sẽ không còn vội vã, không còn chấp niệm vào kết quả tức thì nữa. Sức mạnh của con người không nằm ở việc thay đổi tự nhiên một cách cưỡng ép, mà ở khả năng thích nghi và kiên trì. Chúng ta đã học cách tự đứng vững, không còn trông chờ vào 'tiên đạo' để giải quyết mọi vấn đề. Đây chính là bài học quý giá nhất của kỷ nguyên mới này.”

Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại có sức mạnh xoa dịu lạ thường. “Mục tiêu của chúng ta không chỉ là một mùa màng bội thu, mà là một kỷ nguyên bền vững, được xây dựng bằng chính đôi tay và trí tuệ của chúng ta. Mỗi thất bại nhỏ, mỗi bước lùi, đều là một kinh nghiệm quý giá. Chúng ta đang học cách sống, học cách tồn tại mà không cần đến sự phù hộ của bất kỳ vị tiên thần nào. Chúng ta đang gieo những hạt mầm của sự tự chủ, của sự đoàn kết. Những hạt mầm này không thể nảy nở trong một sớm một chiều, mà cần thời gian, cần sự kiên nhẫn, cần sự chăm sóc không ngừng nghỉ. Chính vì vậy, đừng nản lòng. Con đường chúng ta đi tuy gập ghềnh, nhưng lại là con đường dẫn đến sự trọn vẹn thật sự của nhân loại.”

Tạ Trần dừng lại một chút, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua vách tường, nhìn ra bầu trời đêm đầy sao. “Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Và chính chúng ta, những người phàm trần này, đang gieo những hạt mầm đầu tiên cho hành trình ấy. Mỗi hạt giống kiên trì, mỗi giọt mồ hôi, mỗi lời động viên, đều là một viên gạch xây nên tương lai. Hãy tin vào dòng chảy của tự nhiên, và tin vào chính nhân tính của mình. Bởi vì đó chính là ngọn lửa nhỏ trong lòng người, ngọn lửa sẽ soi sáng con đường, bất chấp bóng tối của khó khăn. Đó là sức mạnh bền bỉ nhất, mạnh hơn bất kỳ tiên pháp nào.”

Tiểu An, sau khi ghi chép xong lời của Tạ Trần, ngẩng đầu lên, đôi mắt cậu bé lấp lánh sự hiểu biết. Cậu bé cảm nhận được rằng, không có gì lớn lao hơn là khả năng con người tự mình đứng vững, tự mình tìm thấy con đường.

Mọi người trong quán sách dần dần ngẩng đầu lên, ánh mắt từ từ lấy lại sự kiên định. Những lời của Tạ Trần không phải là một giải pháp thần kỳ, mà là một lời nhắc nhở về tầm nhìn, về tinh thần. Chúng chạm đến sâu thẳm trong lòng mỗi người, xua tan đi màn sương của sự nản lòng. Họ bắt đầu thảo luận về các bước tiếp theo, không còn vẻ tuyệt vọng mà thay vào đó là một sự quyết tâm mới. Dù vẫn còn khó khăn, nhưng tinh thần đã vững vàng hơn. Họ hiểu rằng, cuộc chiến chống 'phiến diệp trùng' này không chỉ là về mùa màng, mà còn là về việc xây dựng nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên Nhân Gian thực sự, nơi con người không còn "mất người", mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường của mình. Ngọn lửa nhỏ của niềm tin và sự kiên trì đã bùng cháy trở lại, ấm áp và bền bỉ trong lòng mỗi người.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free