Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1671: Hạt Giống Tri Thức: Vươn Mình Trong Đất Mới

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả cánh đồng Thôn Vân Sơn, nhưng ánh sáng ấy không phải là dấu chấm hết cho một ngày lao động, mà là khúc dạo đầu cho một kỷ nguyên mới của tư duy và tri thức. Những người dân trở về nhà, trên gương mặt họ không chỉ có sự mệt mỏi của lao động, mà còn có sự mãn nguyện, niềm tin vào một tương lai tươi sáng. Tạ Trần, từ Quán Sách, nhìn ra phía xa, nơi những ánh đèn lấp lánh của Thôn Vân Sơn đã bắt đầu bật sáng. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng những bước đi đầu tiên đã vững chắc. Lời đúc kết của hắn về việc 'bồi đắp sự sống' không chỉ áp dụng cho nông nghiệp mà còn cho mọi khía cạnh của cuộc sống. Đó là một bài học mà nhân gian đang dần dần thấu hiểu, và hắn, một phàm nhân, đang bình lặng chứng kiến sự trỗi dậy của chính con người.

***

Khi nắng chiều đã ngả vàng nhạt, buông thứ ánh sáng dịu mát qua khung cửa sổ quán sách cũ kỹ, Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên chiếc bàn trà quen thuộc, nhấp từng ngụm trà nóng hổi, hương hoa cúc thoang thoảng lan tỏa trong không gian. Hắn, với thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt ít tiếp xúc với nắng gió, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, hòa mình vào bộ áo vải bố cũ kỹ, không chút phô trương.

Không lâu sau, cánh cửa quán sách khẽ mở, mang theo luồng gió mát lành và sự náo nhiệt của tuổi trẻ. Sương bước vào, gương mặt trẻ trung rạng rỡ, ánh mắt sáng ngời thể hiện sự thông minh và quyết tâm, mái tóc đen búi cao gọn gàng, bộ trang phục giản dị nhưng năng động. Theo sau nàng là Lý Nghiên và Trần Khoa. Lý Nghiên, với vẻ ngoài hiền lành, cử chỉ cẩn trọng, luôn mang theo một chồng sổ sách ghi chép. Trần Khoa, dáng người vạm vỡ hơn so với thư sinh, đôi tay chai sần nhưng ánh mắt tinh anh, đang ôm một chồng tài liệu và vài dụng cụ đo đạc đơn giản.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt lướt qua ba người trẻ tuổi, như nhìn thấy một dòng chảy sinh động đang tuôn trào. "Các ngươi đến rồi," hắn nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, không giấu được sự hài lòng.

Sương nhanh nhẹn đặt chồng sách của mình xuống chiếc bàn gỗ lớn, nơi đã có sẵn những cuốn thư tịch cổ về thực vật, côn trùng, và thổ nhưỡng. Mùi giấy cũ, mực khô và cả mùi đất thoang thoảng từ trang phục của ba người trẻ hòa quyện vào hương trà dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí vừa cổ kính vừa tươi mới. "Thưa tiên sinh, chúng con vừa từ cánh đồng về," Sương đáp, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết. "Những quan sát hôm nay thật sự đã mở ra nhiều điều mới mẻ. Chúng con nhận ra rằng, chúng ta không thể chỉ dừng lại ở việc đuổi sâu bệnh, mà phải hiểu được tại sao chúng lại xuất hiện, tại sao thiên địch lại quay lại. Đó là một vòng tuần hoàn, một triết lý sâu xa hơn mà chúng con cần đào sâu."

Lý Nghiên, cẩn trọng đặt cuốn sổ ghi chép của mình lên bàn, bổ sung: "Con đã tìm thấy một số ghi chép cổ về việc 'thuận theo tự nhiên' trong canh tác, nhưng chúng rất mơ hồ, nhiều chỗ chỉ là lời đồn đại hoặc mang màu sắc thần bí, thiếu đi sự lý giải tường tận. Chúng con muốn hệ thống hóa chúng, tìm ra cái gốc của vấn đề." Nàng lật giở những trang giấy đã ngả màu úa, đôi lông mày khẽ chau lại, thể hiện sự chăm chú và khao khát tri thức.

Trần Khoa, với đôi tay vẫn còn vương chút bùn đất, chỉ vào một bản vẽ phác thảo mà hắn vừa hoàn thành. "Con nghĩ chúng ta có thể thiết kế những 'khu vực xanh' nhỏ để thu hút chim và côn trùng có ích. Ví dụ, trồng thêm những bụi cây dại, hay xây những đống đá nhỏ làm nơi trú ẩn cho thằn lằn, rắn nước. Chúng là những người bạn tự nhiên của chúng ta, nhưng từ trước đến nay, chúng ta lại cố gắng đẩy chúng đi." Hắn nói, giọng nói tuy không hoa mỹ nhưng chất chứa sự thực tế và sáng tạo, đôi mắt tinh anh lấp lánh ý tưởng. "Chúng ta không chỉ diệt trừ, mà phải kiến tạo. Kiến tạo một môi trường sống mà mọi loài có thể cộng sinh."

Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt hắn lướt qua từng gương mặt trẻ, từng cử chỉ, từng lời nói. Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu dần chuyển thành hậu vị ngọt thanh, như triết lý nhân sinh vậy. "Vạn vật sinh sôi, tương sinh tương khắc," hắn chậm rãi nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng của sự thấu hiểu. "Đất có linh, cây có hồn. Con người, khi hòa mình vào đó, cũng sẽ tìm thấy câu trả lời." Hắn không trực tiếp chỉ dẫn, mà chỉ gieo những hạt giống suy tư, khuyến khích họ tự mình khám phá. "Sự cân bằng không phải là một trạng thái tĩnh, mà là một vũ điệu không ngừng của sinh và diệt, của cho và nhận. Các ngươi đang học cách lắng nghe vũ điệu ấy, thay vì cố gắng chỉ huy nó."

Thư Đồng Tiểu An, với chiếc áo vải thô cũ kỹ và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang ngồi một góc, chăm chú quan sát và ghi chép vào cuốn sổ nhỏ của mình. Cậu bé là hiện thân của thế hệ kế cận, hiếu học, tò mò, và khao khát khám phá. Cậu bé không bỏ sót bất kỳ lời nào của Sương, Lý Nghiên, Trần Khoa, hay những lời gợi mở của tiên sinh Tạ Trần. Với Tiểu An, quán sách này không chỉ là nơi chứa đựng sách vở, mà còn là một trường học sống động, nơi tri thức không chỉ được truyền thụ mà còn được tạo ra. Cậu bé khẽ ghi xuống: "Sự cân bằng... vũ điệu của sinh và diệt..."

Sương nhìn về phía Tạ Trần, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và hiểu biết. "Lời tiên sinh nói thật sâu sắc. Chúng con nhận ra rằng, những phương pháp cũ của chúng ta, dù có vẻ hiệu quả tức thời, nhưng lại phá vỡ sự cân bằng tự nhiên. Chúng ta chỉ nhìn thấy bề nổi, mà không thấy dòng chảy ngầm." Nàng dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Chúng con muốn không chỉ nghiên cứu về cây trồng, mà còn về toàn bộ hệ sinh thái. Từ vi khuẩn trong đất, côn trùng trên lá, đến các loài chim trên trời. Mối liên hệ giữa chúng là gì? Làm thế nào để chúng ta có thể 'trợ giúp' tự nhiên mà không can thiệp thô bạo?"

Lý Nghiên gấp cuốn sách cũ lại, suy tư: "Chính những kiến thức mà tiên sinh đã chỉ dẫn về 'nhân quả' đã giúp chúng con thay đổi cách nhìn. Mỗi hành động của chúng ta trên cánh đồng đều tạo ra một hệ quả, không chỉ tức thời mà còn lâu dài. Diệt trừ một loài sâu có thể vô tình loại bỏ một thiên địch quan trọng, dẫn đến một vấn đề lớn hơn sau này."

Trần Khoa gật đầu đồng tình. "Chúng con đã bắt đầu phác thảo một bản đồ sinh thái của cánh đồng, ghi lại sự phân bố của từng loài cây, từng loại côn trùng, thậm chí cả hướng gió và dòng nước. Hy vọng có thể tìm ra những quy luật ẩn giấu."

Tạ Trần khẽ vuốt cằm, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều đang dần tắt. "Tri thức không phải là sức mạnh để thống trị, mà là ngọn đèn soi rọi để thấu hiểu. Các ngươi đang gieo những hạt giống tri thức đầu tiên vào mảnh đất khô cằn của sự thiếu hi��u biết. Đây là một hành trình dài, nhưng mỗi bước đi đều mang ý nghĩa. Hãy nhớ rằng, Thiên Đạo có thể suy kiệt, nhưng Nhân Đạo sẽ không bao giờ tàn lụi, bởi Nhân Đạo được xây dựng trên nền tảng của sự sống, sự học hỏi và sự thích nghi không ngừng." Lời hắn nói như một lời tiên tri, một lời khẳng định cho con đường mà Nhân Gian đang chọn. Sự ra đời của 'Nhóm Nghiên Cứu Sinh Thái Nông Nghiệp' tại Thị Trấn An Bình này báo hiệu sự hình thành của các 'trung tâm tri thức' và 'lĩnh vực khoa học' mới trong kỷ nguyên Nhân Gian, không chỉ giới hạn ở nông nghiệp mà có thể mở rộng sang các lĩnh vực khác như y học, kỹ thuật. Lời đúc kết của Tạ Trần về 'vòng tròn sinh mệnh' và 'sự cân bằng vô hình' không chỉ áp dụng cho nông nghiệp mà còn gợi mở về triết lý quản trị xã hội, giáo dục, và cách con người tương tác với nhau trong tương lai.

Tiểu An ngước lên, đôi mắt sáng rực. "Vậy là, tiên sinh muốn chúng con trở thành những người hiểu biết về vạn vật, để sống hòa hợp với chúng?" Cậu bé hỏi, giọng non nớt nhưng đầy sự nghiêm túc.

Tạ Trần không trả lời trực tiếp, chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười ẩn ý. Ánh mắt hắn nhìn về phía Tiểu An, như nhìn thấy một tương lai mà hắn đang cố gắng kiến tạo, một tương lai nơi thế hệ trẻ sẽ không còn khao khát thành tiên, mà khao khát thấu hiểu và bồi đắp sự sống. Đêm dần buông, quán sách chìm vào sự tĩnh lặng, nhưng trong lòng những người trẻ, hạt giống của tri thức đã bắt đầu nảy mầm, hứa hẹn một vụ mùa bội thu của sự hiểu biết.

***

Buổi trưa hôm sau, nắng nhẹ và ấm áp bao phủ Thị Trấn An Bình. Mùi thảo dược nồng nàn lan tỏa từ Tiệm Thuốc Đông Y Cổ, hòa quyện với mùi gỗ cũ kỹ và một chút hương trầm thoang thoảng. Bên trong tiệm, Quán Chủ Dược Thảo, với vẻ ngoài gầy gò, khắc khổ, nhưng đôi mắt lại sáng quắc sự tinh anh, đang ngồi trầm tĩnh bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Ông mặc một bộ áo vải thô đã sờn, tay mân mê vài cành rễ cây khô.

Trước mặt ông, nhóm nghiên cứu của Sương, Lý Nghiên, Trần Khoa, cùng với Lão Nông, đang chăm chú lắng nghe. Lão Nông, với làn da đen sạm, tay chân chai sạn, đầu đội nón lá, ngồi đối diện Quán Chủ Dược Thảo, ánh mắt đầy vẻ tôn kính. Ông là cầu nối giữa thế hệ truyền thống và thế hệ mới, giữa kinh nghiệm dân gian và tri thức khoa học.

Quán Chủ Dược Thảo chậm rãi đặt cành rễ xuống bàn. "Mỗi loại cây đều có một vị trí trong chuỗi sinh mệnh. Không có loài nào hoàn toàn 'có hại'. Vấn đề là ở sự mất cân bằng. Giống như bệnh tật trong cơ thể người, không phải diệt trừ mầm bệnh, mà là phục hồi chính khí, tăng cường sức đề kháng. Khi cơ thể khỏe mạnh, bệnh tật tự khắc lùi bước. Đất đai cũng vậy, khi hệ sinh thái khỏe mạnh, sâu bệnh tự khắc được ki���m soát." Giọng ông trầm tĩnh, chứa đựng triết lý sâu xa đã được đúc kết qua bao năm gắn bó với thảo dược và sự sống.

Lão Nông gật gù, vẻ mặt nghiêm nghị. "Đúng vậy, ngày xưa ông cha ta cũng nói 'đất có thổ công, sông có hà bá'. Giờ nghe Quán Chủ nói, ta mới hiểu đó là cách người xưa nói về sự cân bằng tự nhiên, về sự tôn trọng dành cho linh hồn của đất, của nước. Chúng ta đã quên mất điều đó, chỉ nghĩ đến việc khai thác mà không nghĩ đến việc bồi đắp."

Sương, cẩn thận ghi chép vào cuốn sổ của mình, ngẩng đầu lên hỏi: "Vậy thì, chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn về mối liên hệ giữa các loài, và cách chúng ta có thể 'trợ giúp' tự nhiên tìm lại sự cân bằng, thưa Quán Chủ?" Nàng khao khát đào sâu vào bản chất của vấn đề, không muốn dừng lại ở những giải pháp tạm thời.

Quán Chủ Dược Thảo khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi làm gương mặt khắc khổ của ông thêm phần phúc hậu. "Chính xác. Con người là một phần của tự nhiên, không phải kẻ thống trị. Học hỏi từ nó, hòa mình vào nó, đó là đạo lý chân chính. Trong các sách cổ của y học, không chỉ nói về cách chữa bệnh cho người, mà còn nói về cách chữa bệnh cho đất, cho cây. Có những loại thảo mộc không chỉ dùng làm thuốc, mà còn có thể cải tạo thổ nhưỡng, xua đuổi côn trùng mà không cần diệt trừ chúng. Chúng ta cần tìm lại những tri thức ấy, kết hợp với những quan sát mới của các ngươi."

Lý Nghiên, với vẻ ngoài hiền lành nhưng ánh mắt tràn đầy sự ham học hỏi, lật giở cuốn sách cổ mà nàng mang theo. "Con đã đọc được về một loại cây 'Cát tường thảo' có khả năng thu hút các loài bọ ăn sâu, nhưng không tìm thấy mô tả chi tiết về nó. Liệu Quán Chủ có biết về loại cây này không?"

Quán Chủ Dược Thảo khẽ nhắm mắt, như đang lục tìm trong kho tàng ký ức. "Cát tường thảo... đúng là có. Đó là một loại cây thân mềm, hoa tím nhỏ, thường mọc ở ven suối. Nó có hương thơm đặc biệt, không chỉ thu hút bướm ong mà còn hấp dẫn một số loài bọ rùa. Người xưa còn dùng lá của nó để xua đuổi sâu bệnh cho rau màu. Nhưng nó rất khó trồng và cần một môi trường ẩm ướt đặc biệt."

Trần Khoa nghe vậy, ánh mắt tinh anh lập tức lóe lên ý tưởng. "Vậy thì chúng ta có thể thử nghiệm trồng Cát tường thảo ở những khu vực ẩm ướt trên cánh đồng, hoặc tạo ra những rãnh nước nhỏ để tạo điều kiện cho nó phát triển. Nếu nó có thể thu hút bọ rùa, thì đó là một giải pháp hữu hiệu." Hắn cầm bút phác thảo nhanh vài nét vào bản đồ sinh thái của mình.

Cuộc thảo luận diễn ra sôi nổi. Quán Chủ Dược Thảo không chỉ truyền đạt kiến thức cổ truyền, mà còn lắng nghe những quan sát, những ý tưởng mới mẻ từ nhóm trẻ. Ông chỉ dẫn về cách nhận biết các loại đất, cách đọc dấu hiệu của sự mất cân bằng qua màu sắc của lá cây, qua sự phát triển của cỏ dại. Ông kể về những câu chuyện xưa về việc người dân đã từng sống hòa hợp với thiên nhiên như thế nào, làm thế nào họ đã biết ơn từng hạt mưa, từng giọt sương, từng cọng cỏ.

"Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống," Lão Nông lặp lại câu nói quen thuộc của mình, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn. "Không chỉ mồ hôi của con người, mà còn là sự ban tặng của đất trời, sự cộng sinh của vạn vật. Chúng ta phải biết trân trọng tất cả."

Sương nhìn Lão Nông, rồi nhìn Quán Chủ Dược Thảo, trong lòng cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ giữa quá khứ và hiện tại. Tri thức không phải là thứ thuộc về riêng ai, mà là dòng chảy không ngừng, được bồi đắp qua bao thế hệ. Họ, những người trẻ, đang là mắt xích tiếp nối dòng chảy ấy, không chỉ học hỏi từ sách vở, từ kinh nghiệm, mà còn từ chính sự sống.

Buổi trưa dần trôi, mùi thảo dược vẫn quyện chặt trong không khí, nhưng giờ đây, nó không chỉ là mùi của thuốc chữa bệnh, mà còn là mùi của tri thức đang được khai mở, mùi của hy vọng đang được ươm mầm. Nhóm nghiên cứu trẻ đã thu nhận được vô số kiến thức quý báu, không chỉ là những bài học về nông nghiệp, mà còn là những triết lý về cách sống, cách hòa hợp với tự nhiên. Họ biết rằng, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng với sự chỉ dẫn của những bậc tiền bối như Quán Chủ Dược Thảo và Lão Nông, cùng với tinh thần khao khát tri thức của chính mình, họ sẽ không ngừng tiến bước. Việc cộng đồng dần chấp nhận và học hỏi các phương pháp mới cho thấy khả năng lan tỏa của tri thức và sự thay đổi tích cực, đặt nền móng cho việc mô hình Thị Trấn An Bình có thể được nhân rộng ra các vùng khác của Nhân Gian.

***

Sáng sớm hôm sau, khi sương còn giăng mắc trên những ngọn cỏ, và mặt trời vừa hé rạng, nhuộm một màu cam dịu lên phía chân trời, cánh đồng Thôn Vân Sơn đã rộn ràng những âm thanh của sự sống và lao động. Tiếng chim hót líu lo từ những bụi cây ven ruộng, tiếng côn trùng kêu vo ve dưới tán lá, hòa cùng tiếng cuốc đất đều đặn và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, hăng say của nhóm nghiên cứu. Bầu không khí mát mẻ của buổi sáng sớm, xen lẫn mùi đất ẩm và cây cỏ tươi mới, mang lại một cảm giác bình yên nhưng cũng đầy sức sống.

Trên cánh đồng thí nghiệm, nhóm của Sương, cùng Lão Nông và một số người dân khác, đang tỉ mỉ thực hành các phương pháp mới. Trần Khoa, với đôi tay chai sần nhưng cử chỉ khéo léo, đang hướng dẫn một nhóm người dân cách trồng xen canh các loại cây. "Chúng ta sẽ trồng loại cây này ở đây để xua đuổi một số loài sâu bệnh, đồng thời thu hút bọ rùa," hắn giải thích, chỉ vào một hàng cây thân thấp, lá xanh mướt. "Các loài thiên địch sẽ tự tìm đến, và chúng ta không cần phải dùng đến hóa chất." Hắn còn hướng dẫn cách tạo những rãnh nước nhỏ chạy quanh ruộng, không chỉ để giữ ẩm cho đất mà còn là nơi trú ẩn cho các loài ếch, nhái, những "vệ sĩ" tự nhiên của cây trồng.

Lão Nông, với sự từng trải của một người cả đời gắn bó với đất, đang tỉ mỉ vun đất cho những cây con vừa được trồng. Ông cúi người, đôi tay run run nhưng vẫn rất cẩn trọng. "Phải vun đất kỹ vào, cây con mới khỏe được. Đúng là, làm nông không chỉ cần sức, mà còn cần cả cái đầu nữa," ông nói, giọng điệu chất phác nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Ông quay sang một người dân trẻ đang lóng ngóng. "Cháu thấy không? Cây con cũng như đứa trẻ vậy, cần sự chăm sóc tỉ mỉ. Đất tốt, nước đủ, ánh sáng vừa, thì tự khắc sẽ phát triển. Chứ ép buộc nó làm trái tự nhiên thì chỉ tổ hại thôi." Lão Nông còn chỉ dẫn cách đặt những "ngôi nhà" tự chế bằng tre gỗ ở ven ruộng, là những tổ chim đơn giản để thu hút các loài chim sẻ, chim chích về làm tổ, giúp chúng ăn sâu bọ.

Sương, với đôi mắt sáng ngời và nụ cười rạng rỡ, đang quan sát một đàn chim sẻ nhỏ vừa đáp xuống một bụi cây dại mà họ đã trồng từ tuần trước. "Hãy xem, những đàn chim sẻ đã bắt đầu quay lại làm tổ ở các bụi cây chúng ta trồng. Đó là tín hiệu tốt!" Nàng phấn khởi nói. "Khi chúng ta tạo ra một môi trường thân thiện, tự nhiên sẽ tự tìm đến để cân bằng." Lý Nghiên, bên cạnh, cẩn thận ghi lại số lượng chim, loại cây mà chúng ưa thích, và các hoạt động của chúng. Nàng còn theo dõi sự xuất hiện của các loài côn trùng có ích, ghi lại sự thay đổi về số lượng và chủng loại.

Một người dân, vừa cúi xuống nhổ một cọng cỏ dại, vừa mỉm cười nói: "Đúng là lũ trẻ giờ thông minh thật. Cánh đồng của chúng ta lại có hy vọng rồi! Bao đời nay m��nh cứ nghĩ cỏ dại là phải diệt sạch, sâu bệnh là phải phun thuốc. Giờ mới biết hóa ra có cách khác, vừa không tốn kém, lại vừa giữ cho đất đai màu mỡ." Ánh mắt ông ta không còn sự hoài nghi ban đầu, mà thay vào đó là niềm tin và sự chấp nhận. Sự hoài nghi nội tâm của một số người dân lớn tuổi trong việc từ bỏ phương pháp canh tác truyền thống để tiếp thu những ý tưởng mới, dù đã có thành công ban đầu, giờ đây đã dần tan biến trước những kết quả rõ ràng.

Tuy nhiên, không phải mọi thứ đều suôn sẻ. Trần Khoa phát hiện một vài cây lúa ở rìa ruộng vẫn còn dấu hiệu bị "phiến diệp trùng" tấn công. Hắn nhíu mày, nhưng không hề nản chí. "Xem ra, chúng vẫn còn rất dai dẳng. Chúng ta cần tìm hiểu kỹ hơn về vòng đời của chúng, và cách chúng thích nghi với môi trường mới. Có lẽ chúng ta cần tìm thêm những loài thiên địch đặc biệt để đối phó với chúng." Đây chính là áp lực của nhóm nghiên cứu trẻ trong việc chứng minh hiệu quả và đồng thời đối mặt với sự phức tạp của hệ sinh thái tự nhiên. Sự kiên nhẫn và lòng tin c��n thiết để chờ đợi kết quả của các phương pháp sinh thái, thay vì mong muốn 'hiệu quả tức thì' như khi sử dụng các biện pháp can thiệp mạnh, là điều mà họ đang học cách chấp nhận.

Sương điềm tĩnh lại, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. "Không sao. Vạn vật đều có sự thích nghi của riêng mình. Chúng ta cũng phải thích nghi. Đây không phải là một cuộc chiến để diệt trừ, mà là một quá trình để thấu hiểu và điều chỉnh. Chúng ta sẽ tiếp tục quan sát, tiếp tục học hỏi, và tìm ra giải pháp." Nàng tin rằng, tri thức và sự kiên trì sẽ chiến thắng mọi thách thức.

Lão Nông nhìn những người trẻ, trong lòng dâng lên một sự xúc động. Ông nhận ra rằng, đây không chỉ là việc trồng trọt, mà là việc gieo những hạt giống của một tương lai mới. Một tương lai nơi con người không còn bị động trước thiên nhiên, không còn dựa dẫm vào sức mạnh siêu nhiên, mà chủ động kiến tạo cuộc sống của mình bằng trí tuệ và sự hợp tác. "Lão Tôn nói đúng," Lão Nông khẽ nói. "Đúng là lũ trẻ giờ thông minh thật. Chúng ta già rồi, chỉ biết làm theo nh���ng gì ông cha để lại. Nhưng chúng nó, chúng nó dám nghĩ, dám làm, dám thay đổi. Đây mới là hy vọng thực sự của Nhân Gian."

Hoàng hôn lại bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả cánh đồng. Những người dân trở về nhà, trên gương mặt họ không chỉ có sự mệt mỏi của lao động, mà còn có sự mãn nguyện, niềm tin vào một tương lai tươi sáng. Tạ Trần, từ Quán Sách, nhìn ra phía xa, nơi những ánh đèn lấp lánh của Thôn Vân Sơn đã bắt đầu bật sáng. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng những bước đi đầu tiên đã vững chắc. Lời đúc kết của hắn về việc 'bồi đắp sự sống' không chỉ áp dụng cho nông nghiệp mà còn cho mọi khía cạnh của cuộc sống. Đó là một bài học mà nhân gian đang dần dần thấu hiểu, và hắn, một phàm nhân, đang bình lặng chứng kiến sự trỗi dậy của chính con người. Những hạt giống tri thức đã được gieo xuống, không phải trong sách vở, mà trong lòng đất và trong trái tim của những người trẻ, hứa hẹn sẽ vươn mình mạnh mẽ, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi giá trị nhân sinh và sự sống hài hòa là nền tảng vững chắc nhất.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free