Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1670: Hệ Sinh Thái Hồi Sinh: Triết Lý Nông Vụ Mới

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây, nhưng trong Quán Sách, ba con người, ba thế hệ, vẫn đang chìm đắm trong những suy tư về một tương lai mà họ đang từng bước kiến tạo. Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong lòng, một thứ bình yên không đến từ sự tĩnh lặng của vạn vật, mà đến từ sự chuyển động, sự sinh sôi, nảy nở của chính "nhân gian" xung quanh hắn. Con đường của "sống một đời bình thường" đã không còn là một ước nguyện cá nhân của riêng hắn, mà đã trở thành một con đường chung của cả nhân gian, được dệt nên bởi những nỗ lực thầm lặng, những phát hiện nhỏ bé, và những trái tim biết tri ân. Đó là một sức mạnh vĩ đại nhất – sức mạnh của nhân tính, của sự kiên trì, và của tình người, đang dẫn lối cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tự mình viết nên định mệnh của mình, thoát ly khỏi vòng trói buộc của Thiên Đạo suy tàn.

Những lời đúc kết của Tạ Trần, tựa như hạt mầm triết lý gieo vào mảnh đất màu mỡ của lòng người, đã âm thầm nảy nở. Sương, Lý Nghiên, và Trần Khoa mang theo những suy nghĩ ấy, cùng Lão Nông và cộng đồng Thị Trấn An Bình, bước vào một giai đoạn mới, không chỉ dừng lại ở việc đẩy lùi dịch bệnh, mà còn là kiến tạo một lối sống hài hòa hơn, bền vững hơn với tự nhiên.

***

Bình minh vừa hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, chiếu rọi cánh đồng lúa xanh mướt của Thôn Vân Sơn, nơi những giọt sương đêm vẫn còn đọng lấp lánh trên đầu lá. Không khí buổi sớm trong lành, mát rượi, mang theo mùi đất ẩm, mùi lúa non thanh khiết và thoang thoảng hương hoa dại nở ven bờ. Tiếng chim hót ríu rít từ những lùm cây ven suối, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, và tiếng gà gáy vẳng xa từ các thôn xóm nhỏ tạo nên một bức tranh yên bình, thanh tĩnh.

Trên con đường mòn đất đỏ dọc theo bờ ruộng, Sương, Lý Nghiên, Trần Khoa và Lão Nông đang bước đi, ánh mắt chăm chú quan sát từng mảnh đất, từng ngọn lúa. Sương, với mái tóc đen buộc gọn gàng và trang phục đơn giản, năng động, dừng lại trước một khóm lúa, đôi mắt thông minh của cô bé nheo lại, tập trung vào những chi tiết nhỏ nhất. Cô khẽ cúi xuống, chỉ vào vài chấm đỏ nhỏ xíu đang cần mẫn bò trên lá lúa xanh non.

“Lão Nông, người xem này, bọ rùa đã nhiều hơn hẳn!” Sương nói, giọng cô bé chứa đựng sự phấn khích không hề che giấu, nhưng vẫn đủ trầm tĩnh để không phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng. “Và cả những con chim sẻ kia nữa, chúng đang tìm thức ăn trên lá lúa.”

Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió, đôi tay chai sạn đặt trên chiếc nón lá đã bạc màu, mỉm cười hiền hậu. Nụ cười ấy không chỉ là sự hài lòng, mà còn là một chút ngạc nhiên, một chút tự hào. Ông lão ngước nhìn lên bầu trời xanh trong, nơi vài chú chim sẻ đang chao lượn điệu nghệ, rồi bất ngờ sà xuống một đám lúa, mổ lia lịa vào những con sâu non đang ẩn mình.

“Đúng vậy, Sương cô nương. Mấy ngày nay ta đã thấy. Đất đai như có linh tính, biết tự mình chữa lành vậy,” Lão Nông đáp, giọng ông lão khàn khàn nhưng chứa đầy sự tin tưởng. Ông từng tin vào những bài cúng bái, vào sự phù hộ của thần linh, nhưng giờ đây, ông đang chứng kiến một phép màu khác, một phép màu đến từ sự quan sát và thấu hiểu. Ông nhớ lại những năm tháng xưa, khi Thiên Đạo còn thịnh, các tu sĩ có thể vẫy tay hóa phép, diệt trừ sâu bệnh trong chớp mắt. Nhưng cái giá của sự tiện lợi ấy là gì, ông chưa từng thực sự nghĩ đến, cho đến khi Tạ Trần xuất hiện, và những lời nói của Sương, của Mộ Dung Tuyết, Lý Nghiên bắt đầu gieo vào tâm trí ông những hạt mầm nghi vấn.

Lý Nghiên, với trang phục gọn gàng và cuốn sổ tay luôn mang bên mình, đã nhanh chóng ghi chép lại những quan sát của Sương. Ánh mắt cô bé tập trung, thể hiện sự chú ý đến từng chi tiết nhỏ. “Đây không phải tự chữa lành đơn thuần, Lão Nông. Đây là dấu hiệu của một hệ sinh thái đang bắt đầu cân bằng trở lại, nhờ vào việc chúng ta đã không phá hủy hoàn toàn môi trường sống của các loài thiên địch,” Lý Nghiên giải thích, giọng cô bé cẩn trọng, tỉ mỉ. “Trước đây, chúng ta thường sử dụng những phương pháp mạnh để diệt trừ ‘phiến diệp trùng’, vô tình cũng tiêu diệt luôn cả bọ rùa, chim sẻ, và những loài côn trùng có lợi khác. Giờ đây, khi chúng ta ngừng can thiệp một cách thô bạo, tự nhiên đang dần tìm lại được sự hài hòa vốn có của nó.”

Trần Khoa, với dáng người vạm vỡ, quần áo đã dính vài vết bùn đất do vừa kiểm tra hệ thống mương nước, gật đầu đồng tình. “Đúng vậy, Lão Nông. Những con ‘phiến diệp trùng’ giờ đây không còn hoành hành như trước nữa. Chúng ta đã tạo ra một môi trường mà chúng phải đối mặt với nhiều kẻ thù tự nhiên hơn, thay vì chỉ bị chúng ta săn đuổi.” Anh chàng nhiệt tình, hăng hái, luôn sẵn sàng xắn tay vào làm những công việc thực tế nhất. Sự thay đổi trong tư duy của anh cũng rất rõ ràng. Từ một người chỉ quen với việc “chiến đấu” chống lại sâu bệnh, giờ đây anh đã học cách “hòa hợp” với chúng.

Lão Nông cúi xuống, dùng ngón tay chai sạn khẽ vuốt ve một ngọn lúa, cảm nhận sự mềm mại, tươi xanh của nó. Ông lão ngẫm nghĩ, cái gọi là ‘cân bằng’ này quả thực rất kỳ diệu. Bao đời nay, người nông dân chỉ biết cấy lúa, gặt lúa, khi có sâu bệnh thì tìm cách diệt trừ. Chưa bao giờ họ nghĩ rằng, việc diệt trừ đôi khi lại là nguyên nhân của những vấn đề lớn hơn. “Vậy là, chúng ta phải học cách sống chung với sâu bệnh sao?” ông lão hỏi, trong giọng nói có chút hoài nghi, nhưng cũng đầy sự tò mò.

Sương mỉm cười nhẹ. “Không hẳn là sống chung một cách thụ động, Lão Nông. Mà là tạo ra một môi trường mà sâu bệnh không thể phát triển quá mức, đồng thời nuôi dưỡng những loài thiên địch để chúng tự điều tiết số lượng sâu hại. Giống như một dòng sông, nếu chúng ta cứ đắp đập, ngăn dòng, thì dòng chảy sẽ bị ngưng trệ, ô nhiễm. Nhưng nếu chúng ta để dòng sông tự chảy, tự điều tiết, nó sẽ luôn trong lành và mang lại sự sống.” Cô bé dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua cánh đồng lúa đang lay động trong gió sớm. Khung cảnh cho thấy sự sống đang tự điều chỉnh, tự cân bằng một cách uyển chuyển. Đó không phải là sự tự chữa lành thần kỳ, mà là sự trở về với quy luật vốn có của vạn vật.

Lý Nghiên bổ sung: “Hơn nữa, việc này còn giúp đất đai màu mỡ hơn, cây lúa khỏe mạnh hơn, không còn phải gánh chịu dư lượng thuốc trừ sâu. Năng suất có thể không tăng đột biến, nhưng sẽ ổn định và bền vững hơn về lâu dài.” Cô bé chỉ vào một mảng đất ẩm ướt ven bờ ruộng. “Chúng ta cũng cần tạo ra những vùng đất nhỏ, trồng các loại cây dại, cây bụi làm nơi trú ngụ cho các loài côn trùng có ích và chim chóc. Đây là những ‘người bảo vệ’ thầm lặng của chúng ta.”

Lão Nông ngẫm nghĩ, những lời này tuy đơn giản nhưng lại mở ra cả một chân trời mới trong suy nghĩ của ông. Bao năm qua, ông luôn được dạy rằng cỏ dại là phải nhổ sạch, sâu bọ là phải diệt tận gốc. Giờ đây, những người trẻ này lại nói rằng phải “sống chung”, phải “tạo môi trường” cho chúng. Ông nhìn Sương, nhìn Lý Nghiên, nhìn Trần Khoa, những con người trẻ tuổi nhưng lại mang trong mình một loại trí tuệ mà thế hệ ông chưa từng có. Trí tuệ ấy không phải là phép thuật của tiên nhân, mà là sự quan sát tỉ mỉ, sự suy luận logic, và trên hết là lòng kính trọng đối với sự sống.

“Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống,” Lão Nông lẩm bẩm, câu nói quen thuộc của ông giờ đây pha lẫn một sự thấu hiểu mới. Không chỉ là mồ hôi của người nông dân, mà còn là sự vun đắp của đất trời, của muôn loài. “Xem ra, chúng ta đã bỏ quên quá nhiều điều rồi.”

Sương khẽ gật đầu. “Không phải là bỏ quên, Lão Nông. Mà là chúng ta đang học lại. Học cách lắng nghe tự nhiên, học cách hòa hợp với nó. Đây là con đường mà ‘Nhân ��ạo’ chúng ta sẽ đi, một con đường không cần đến sự can thiệp của thần tiên, mà dựa vào chính trí tuệ và sự kiên trì của con người.” Ánh mắt cô bé kiên định, nhìn về phía chân trời đang dần rạng rỡ, nơi mặt trời đã nhô lên cao, đổ những tia nắng vàng óng ả lên cánh đồng lúa, như một lời hứa về một tương lai tươi sáng, nơi sự sống sinh sôi nảy nở theo quy luật tự nhiên, được con người nâng niu và bảo vệ. Đây là bước đầu của một nền nông nghiệp bền vững, hài hòa với thiên nhiên, một hình mẫu mà Sương tin rằng sẽ sớm lan tỏa ra khắp Nhân Gian, củng cố triết lý 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đã khơi gợi.

***

Chiều muộn, nắng chiều dịu nhẹ đổ những bóng dài qua khung cửa sổ Quán Sách của Tạ Trần. Trong không gian quen thuộc ấy, một nhóm nhỏ gồm Sương, Lý Nghiên, Trần Khoa, Lão Nông, Quán Chủ Dược Thảo và vài người dân đang ngồi quây quần quanh một bàn trà đơn sơ. Không khí trong quán ấm cúng, thoang thoảng mùi giấy cũ, mùi trà thảo mộc thoang thoảng. Tiếng nói chuyện trầm ấm xen lẫn tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, tạo nên một sự hòa quyện giữa tri thức và cuộc sống đời thường.

Tạ Trần ngồi lặng lẽ bên cạnh, nhâm nhi chén trà, ánh mắt hắn dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của mọi người. Hắn vẫn giữ vẻ ngoài thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe, nhưng sự hiện diện của hắn, tựa như một điểm neo vững chắc, lại định hướng cho cả cuộc thảo luận.

Sương và Lý Nghiên trải ra những tấm biểu đồ vẽ tay, những hình vẽ đơn giản nhưng rõ ràng, minh họa mối quan hệ phức tạp giữa sâu bệnh, thiên địch và cây trồng. Sương dùng một cành cây nhỏ chỉ vào biểu đồ, giải thích cặn kẽ. “Chúng ta đã quá tập trung vào việc ‘diệt trừ’ một loài. Nhưng thiên nhiên không vận hành như vậy. Mỗi loài, dù là ‘hại’ hay ‘lợi’ trong mắt chúng ta, đều có vai trò riêng trong chuỗi thức ăn, trong hệ sinh thái,” Sương nói, giọng cô bé nhiệt huyết nhưng vẫn giữ sự lý trí. “Việc chúng ta cần làm không phải là loại bỏ hoàn toàn ‘kẻ thù’, mà là tạo ra một môi trường mà các loài tự cân bằng lẫn nhau. Nếu chúng ta diệt hết ‘phiến diệp trùng’, thì bọ rùa sẽ không có thức ăn, chim sẻ sẽ không có mồi, và rồi chính chúng ta sẽ phá vỡ sự cân bằng đó.”

Lý Nghiên tiếp lời, chỉ vào một phần khác của biểu đồ, nơi mô tả vòng đời của các loài côn trùng. “Chúng ta đã phân tích dữ liệu từ những ngày đầu tiên khi ‘phiến diệp trùng’ xuất hiện, cho đến nay. Rõ ràng, việc sử dụng các loại thuốc diệt sâu ban đầu đã làm giảm số lượng côn trùng có ích một cách đáng kể. Khi đó, ‘phiến diệp trùng’ có cơ hội bùng phát mạnh hơn sau mỗi đợt. Chỉ khi chúng ta ngừng can thiệp thô bạo, để thiên nhiên tự điều chỉnh, các loài thiên địch mới có thể hồi phục và kiểm soát sâu bệnh một cách tự nhiên.” Cô bé lật sang một trang khác, trên đó là danh sách các loài cây có thể trồng xen canh.

Quán Chủ Dược Thảo, người đàn ông gầy gò với vẻ mặt khắc khổ nhưng ánh mắt đầy tri thức, khẽ gật đầu, đưa tay vuốt chòm râu lưa thưa. “Chính xác. Giống như việc một cây thuốc cần đất tốt, nước trong, nhưng cũng cần những loài cây khác xung quanh để tạo bóng mát, giữ độ ẩm, hoặc thậm chí là hút đi sâu bệnh hại. Mỗi loại cây đều có công dụng riêng, và khi chúng được đặt đúng chỗ, chúng sẽ hỗ trợ lẫn nhau. Chúng ta có thể trồng một số loại thảo mộc có mùi hương đặc biệt ven ruộng, không chỉ giúp xua đuổi một số loài sâu hại, mà còn thu hút những loài côn trùng có ích khác đến thụ phấn, giúp cây lúa khỏe mạnh hơn.” Ông lão nói, giọng bình thản, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự uyên bác về thế giới thực vật.

Lão Nông, với vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa suy nghĩ, gãi đầu. Ông đã sống cả đời với ruộng đồng, nhưng những điều này lại quá đỗi mới mẻ đối với ông. “Vậy là… chúng ta không chỉ trồng lúa, mà còn phải trồng cả… cỏ dại, cây bụi, để chim chóc, bọ rùa có chỗ trú ngụ sao?” Ông hỏi, giọng điệu vẫn còn chút ngờ vực, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự tò mò và khao khát học hỏi. Cái thói quen diệt cỏ, diệt sâu đã ăn sâu vào tiềm thức của người nông dân bao đời nay, giờ đây lại bị đặt dấu hỏi. Sự thay đổi tư duy này không hề dễ dàng, nhưng những bằng chứng cụ thể đã tác động mạnh mẽ đến ông.

Tạ Trần, suốt buổi chỉ im lặng lắng nghe, giờ đây khẽ đặt chén trà xuống, tạo nên một tiếng động nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt hắn sâu thẳm, lướt qua từng gương mặt đang chăm chú nhìn hắn. “Diệt cỏ không thể làm cỏ hết mọc,” Tạ Trần cất lời, giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, vang vọng trong Quán Sách, khiến mọi người đều nín thở lắng nghe. “Chỉ khi đất đai màu mỡ, hạt giống tốt, thì cỏ dại mới không thể lấn át. Giống như trị bệnh, không chỉ trừ đi cái ngọn, mà phải bồi đắp cái gốc. Mùa màng cũng vậy, không chỉ trừ sâu, mà phải bồi đắp sự sống. Bảo vệ mùa màng, chính là bảo vệ sự sống, và sự cân bằng của nó.”

Những lời của Tạ Trần, ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, như một tia chớp xé toạc màn sương mù trong tâm trí mọi người. Lão Nông và những người dân khác đều gật gù, vẻ mặt bừng tỉnh. Họ nhận ra rằng, triết lý này không chỉ áp dụng cho ruộng đồng, mà còn cho cả cuộc sống của con người. Nếu cứ mãi chạy theo việc diệt trừ những thứ không mong muốn, mà không bồi đắp cho những điều tốt đẹp, thì sự bình yên sẽ không bao giờ thực sự đến. Đây là một sự chuyển đổi tư duy sâu sắc, từ việc đối đầu với tự nhiên sang việc hòa hợp, từ việc tiêu diệt sang việc nuôi dưỡng.

Trần Khoa, vốn là một người thực tế, cũng trầm ngâm suy nghĩ. “Vậy là, chúng ta phải học cách làm cho cây lúa của mình khỏe mạnh từ bên trong, thay vì chỉ dựa vào thuốc men từ bên ngoài,” anh nói, như tự nói với chính mình.

Sương nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy kính trọng. Cô bé biết rằng, những lời này của hắn không chỉ là lời khuyên về nông nghiệp, mà là một bài học triết lý sâu sắc về cách sống, về cách con người nên đối xử với thế giới xung quanh. Đó là sự luân hồi của vạn vật, là cách các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách chinh phục, mà bằng cách thấu hiểu và hòa hợp. Sự cam kết của Sương trong việc học hỏi và cống hiến liên tục là dấu hiệu của một mô hình lãnh đạo mới, dựa trên trí tuệ và tinh thần cộng đồng, chứ không phải quyền năng tiên thuật.

Một người dân trong nhóm, một phụ nữ trung niên với đôi bàn tay chai sạn, khẽ nói: “Vậy là, chúng ta đã hiểu sai bấy lâu nay. Cứ nghĩ rằng phải thật mạnh, phải thật nhanh để diệt sâu, di���t cỏ, mới là tốt. Giờ mới biết, đôi khi chậm rãi, kiên nhẫn, và thấu hiểu lại là cách tốt nhất.”

Tạ Trần khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không mang vẻ cao ngạo hay tự mãn, mà là một sự mãn nguyện sâu sắc. Hắn thấy trong ánh mắt của mọi người sự thay đổi, một sự khai sáng mà không một tiên nhân nào có thể mang lại. Đây chính là "Nhân Đạo", nơi con người tự tìm ra con đường của mình, không bị trói buộc bởi những chấp niệm về quyền năng hay trường sinh, mà sống trọn vẹn với ý nghĩa của sự tồn tại. Những lời đúc kết của Tạ Trần về việc 'bồi đắp sự sống' không chỉ áp dụng cho nông nghiệp mà còn cho mọi khía cạnh của cuộc sống, gợi ý về những bài học triết lý sâu sắc hơn sẽ được khám phá trong arc này, mở ra một kỷ nguyên nơi con người xây dựng cuộc sống bình thường của mình một cách bền vững và ý nghĩa.

***

Vài ngày sau buổi thảo luận tại Quán Sách, cánh đồng Thôn Vân Sơn đã khoác lên mình một diện mạo mới. Không còn là những hàng lúa thẳng tắp, đơn điệu, mà giờ đây, nó trở thành một bức tranh sống động của sự đa dạng và hài hòa. Ánh nắng ban ngày trải đều trên những ngọn lúa xanh mướt, gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hương của đất đai màu mỡ và những loài hoa dại mới nở. Trời xanh trong, điểm xuyết vài áng mây trắng, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ.

Dưới sự hướng dẫn của Sương, Lý Nghiên, Trần Khoa và Lão Nông, người dân đang bận rộn thực hiện các phương pháp nông nghiệp sinh thái mới. Những công việc này không còn mang vẻ nặng nhọc, mà thay vào đó là sự hứng khởi, sự tập trung của những người đang kiến tạo một điều gì đó mới mẻ.

Sương, với vẻ mặt rạng rỡ và tràn đầy năng lượng, đang hướng dẫn một người dân trung niên cách trồng những hàng cây hoa dại ven bờ ruộng. “Đúng rồi, bác cứ trồng loại hoa này xen kẽ vào đây. Hương của nó sẽ hấp dẫn ong bướm và một số loại bọ săn mồi,” cô bé nói, giọng điệu rõ ràng, dễ hiểu. Những bông hoa nhỏ li ti, đủ màu sắc, không chỉ làm đẹp cho cánh đồng mà còn là những “ngôi nhà” lý tưởng cho các loài côn trùng có ích. Các khu v���c nhỏ được dành riêng để trồng những bụi cây nhỏ, những loại cỏ dại không cạnh tranh trực tiếp với lúa, tạo nên những nơi trú ngụ an toàn cho bọ rùa, nhện và các loài chim nhỏ.

Lý Nghiên, tỉ mỉ ghi chép vào cuốn sổ tay, đang lấy mẫu đất ở nhiều vị trí khác nhau. Cô bé cùng Trần Khoa giám sát một nhóm khác đang trộn phân hữu cơ từ chất thải sinh hoạt của làng, chuẩn bị bón cho đất. Mùi phân hữu cơ nhẹ nhàng, không hề khó chịu, mà ngược lại, gợi lên cảm giác của sự sống, của sự tuần hoàn. “Chúng ta cần đảm bảo tỷ lệ dinh dưỡng phù hợp, và quan trọng nhất là phải ủ đủ thời gian để các vi sinh vật có lợi phát triển,” Lý Nghiên giải thích, giọng cô bé cẩn trọng. Trần Khoa, với đôi tay dính đầy bùn đất, nhiệt tình hướng dẫn bà con cách đảo trộn phân sao cho đúng kỹ thuật.

Lão Nông, với vẻ mặt tự hào không che giấu, đang đi cùng Thư Đồng Tiểu An và vài đứa trẻ khác. Ông lão chỉ vào một con nhện đang giăng tơ giữa hai ngọn lúa. “Cháu thấy không? Con nhện này không phải là có hại đâu. Nó đang giăng tơ đ��� bắt những con sâu ăn lá đấy,” ông giải thích cho Tiểu An, người đang tò mò với đôi mắt sáng rực. “Chúng ta phải học cách sống chung với chúng, học cách phân biệt ai là bạn, ai là thù, ai là người bảo vệ mùa màng của chúng ta.”

Thư Đồng Tiểu An, với chiếc áo vải thô cũ kỹ và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. “Vậy là, những con bọ rùa ăn sâu, con nhện bắt sâu. Chúng là những người bạn của cây lúa, thưa Lão Nông?” Tiểu An hỏi, giọng non nớt nhưng đầy sự hiếu kỳ. Đây là một phương pháp giáo dục hoàn toàn mới, không chỉ từ sách vở mà còn từ chính cuộc sống, từ ruộng đồng. Những đứa trẻ được khuyến khích quan sát, tìm hiểu, và ghi chép, trở thành những nhà khoa học nhí của làng.

Một người dân, vừa cẩn thận đặt xuống một cây con, nói với vẻ mặt phấn khởi: “Thật không ngờ, bao đời nay mình cứ nghĩ phải diệt sạch cỏ, sạch sâu. Giờ mới biết hóa ra chúng cũng có ích! Nhờ có Sương cô nương, Lý Nghiên tiểu thư, và những lời của tiên sinh Tạ Trần mà chúng ta mới vỡ l��� ra nhiều điều.”

Sương lắng nghe những lời đó, trong lòng cảm thấy một niềm vui khó tả. Cô bé biết rằng, sự thay đổi lớn nhất không phải là kỹ thuật mới, mà là sự thay đổi trong tư duy của con người. Từ chỗ chỉ biết dựa vào sức mạnh hủy diệt, giờ đây họ đã học cách dựa vào sự hiểu biết và sự hài hòa. Đây chính là sự trỗi dậy mạnh mẽ của thế hệ mới, những người sẽ tiếp tục xây dựng và định hình 'Nhân Đạo' theo cách riêng của họ, dựa trên trí tuệ và sự thấu hiểu.

Lão Nông, nhìn những đứa trẻ đang say sưa quan sát côn trùng, rồi nhìn những người dân đang miệt mài với công việc mới, cảm thấy một sự thanh thản trong lòng. Ông nhận ra rằng, cái gọi là ‘bình thường’ mà Tạ Trần nhắc đến không phải là sự trì trệ, mà là một sự vận động không ngừng, một sự thích nghi liên tục, một sự sinh sôi và tri ân không ngừng nghỉ. Những khó khăn vẫn còn đó, có thể ‘phiến diệp trùng’ sẽ thích nghi, hoặc một loài sâu bệnh mới sẽ xuất hiện. Nhưng ông tin rằng, với triết lý mới này, với sự hợp tác và trí tuệ của cả cộng đồng, họ sẽ tìm ra cách đối phó. Sự luân hồi của vạn vật là không ngừng, và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không chỉ qua sách vở mà qua chính bàn tay và khối óc của mình.

Cánh đồng Thôn Vân Sơn, giờ đây không chỉ là nơi sản xuất lúa, mà còn là một minh chứng sống động cho triết lý 'Nhân Đạo'. Nó là nơi mà con người không còn cố gắng thống trị tự nhiên, mà học cách sống hòa hợp, nương tựa lẫn nhau. Những hạt mầm của một nền nông nghiệp bền vững, hài hòa với thiên nhiên đang được gieo xuống, hứa hẹn sẽ trở thành hình mẫu, lan tỏa ra các vùng khác của Nhân Gian, củng cố triết lý 'Nhân Đạo'. Đây không chỉ là câu chuyện về một vụ mùa, mà là câu chuyện về sự khai mở của một kỷ nguyên mới, nơi con người tự mình viết nên định mệnh của mình, không cần đến phép màu hay quyền năng, chỉ cần trí tuệ, kiên trì và một trái tim biết tri ân sự sống.

Hoàng hôn lại bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả cánh đồng. Những người dân trở về nhà, trên gương m��t họ không chỉ có sự mệt mỏi của lao động, mà còn có sự mãn nguyện, niềm tin vào một tương lai tươi sáng. Tạ Trần, từ Quán Sách, nhìn ra phía xa, nơi những ánh đèn lấp lánh của Thôn Vân Sơn đã bắt đầu bật sáng. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng những bước đi đầu tiên đã vững chắc. Lời đúc kết của hắn về việc 'bồi đắp sự sống' không chỉ áp dụng cho nông nghiệp mà còn cho mọi khía cạnh của cuộc sống. Đó là một bài học mà nhân gian đang dần dần thấu hiểu, và hắn, một phàm nhân, đang bình lặng chứng kiến sự trỗi dậy của chính con người.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free