Nhân gian bất tu tiên - Chương 1674: Dòng Chảy Kiến Tạo: Vươn Ra Cộng Đồng
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả bầu trời và rải những ánh nắng vàng nhạt cuối cùng lên mái ngói của Thị Trấn An Bình, Tạ Trần mới rời khỏi căn phòng họp của Ủy Ban Nông Vụ. Hắn đi bộ chậm rãi trở về quán sách của mình, bước chân nhẹ nhàng như không chạm đất. Bên trong quán sách, mùi giấy cũ, mực và hương trầm thoang thoảng, mang lại cảm giác yên bình, tĩnh tại quen thuộc. Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chăm chỉ sắp xếp lại những cuốn sách trên kệ, tiếng lật giấy nhẹ nhàng hòa cùng tiếng gió thổi qua khung cửa sổ.
Tạ Trần ngồi xuống chiếc ghế bên cửa sổ, tay cầm một chén trà nóng. Hắn dõi mắt nhìn ra ngoài, nơi dòng người đang đổ về từ trụ sở Ủy Ban Nông Vụ. Trên mỗi gương mặt, dù là lão nông hiền hậu, người dân chất phác, hay các thành viên trẻ tuổi đầy nhiệt huyết của Ủy ban, đều ánh lên sự phấn khởi và một niềm hy vọng mãnh liệt. Họ nói cười rôm rả, thảo luận sôi nổi về dự án thủy lợi sắp tới, về những con đập, những con kênh, về viễn cảnh những cánh đồng bội thu và cuộc sống ấm no.
Hắn khẽ mỉm cười. Không cần phép thuật cao siêu, không cần thần thông quảng đại, nhân loại vẫn có thể kiến tạo nên những điều vĩ đại bằng chính trí tuệ, sự đoàn kết và đôi tay lao động của mình. Cái gọi là ‘phá cục’ không phải là lật đổ, mà là thấu hiểu và chuyển hóa. Đây chính là ‘Nhân Đạo’ mà hắn hằng mong đợi – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi con người tìm thấy ý nghĩa tồn tại mà không cần phải đánh đổi nhân tính để thành tiên.
Thư Đồng Tiểu An, sau khi sắp xếp xong một chồng sách, quay sang nhìn Tạ Trần, đôi mắt lấp lánh sự tò mò và ngưỡng mộ. “Tiên sinh, con người thật là tài giỏi phải không ạ? Họ có thể làm được nhiều điều phi thường!” Tiểu An nói, giọng điệu trong trẻo, tràn đầy sự kinh ngạc trước những gì mình vừa chứng kiến và nghe ngóng được.
Tạ Trần quay lại nhìn Tiểu An, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa cả một biển triết lý. Hắn đặt chén trà xuống, khẽ xoa đầu thư đồng: “Đúng vậy, Tiểu An. Con người có một sức mạnh tiềm ẩn vô hạn, không phải là sức mạnh của thần tiên, mà là sức mạnh của trí tuệ, của ý chí, và của lòng nhân ái. Họ học hỏi từ tự nhiên, từ kinh nghiệm của tổ tiên, và từ những khám phá mới. Mỗi con người là một phần của dòng chảy vĩnh cửu, luân hồi và kiến tạo không ngừng.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng hoàng hôn đang dần tắt, nhưng những ngọn đèn trong thị trấn đã bắt đầu rực rỡ, “Dự án 'Hệ Thống Thủy Lợi Vĩnh Cửu' này sẽ là một công trình mang tính biểu tượng cho sự phát triển khoa học kỹ thuật của Nhân Gian, thu hút sự chú ý và có thể là nhân tài từ các vùng khác. Và rồi, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bằng chính trí tuệ và đôi tay của mình, không ngừng học hỏi và kiến tạo.”
Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhiều thách thức. Nhưng hắn tin rằng, những hạt giống đã được gieo sẽ nảy mầm mạnh mẽ, và dưới bầu trời không còn sự áp đặt của Thiên Đạo, phàm nhân sẽ tự mình viết nên câu chuyện về một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của sự bình thường vĩnh cửu, của sự trọn vẹn và hòa hợp.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ lớn của trụ sở Ủy Ban Nông Vụ, rải ánh vàng lên những trang bản đồ và bản vẽ kỹ thuật được trải rộng trên bàn tròn, một cuộc họp mở rộng đã bắt đầu. Không khí trong phòng nghiêm túc hơn những cuộc họp trước, nhưng cũng không kém phần sôi nổi. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ vọng lại từ các góc phòng, tiếng lật giấy xào xạc, tiếng bút lông sột soạt trên những cuộn giấy ghi chép, thỉnh thoảng lại có tiếng chén trà sứ va vào nhau lanh canh, điểm xuyết vào sự tĩnh mịch của buổi sớm. Mùi giấy cũ và mực, xen lẫn hương thảo dược thoang thoảng từ những bình trà được pha chế tinh tế, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của nơi tri thức và sự cần mẫn giao hòa.
Bàn tròn lớn kê giữa phòng, xung quanh là những gương mặt đại diện cho tương lai và hiện tại của Nhân Gian. Sương, với vẻ ngoài thông minh và khí chất lãnh đạo trẻ tuổi, ngồi thẳng lưng ở vị trí chủ tọa, ánh mắt nàng quét một lượt qua từng người, từ Kỹ Sư Minh ngồi bên cạnh với vẻ chuyên nghiệp và tự tin, đến Thị Trưởng Thành phúc hậu nhưng lộ rõ nét lo âu, và các đại diện từ các làng, thị trấn lân cận. Mỗi người trong số họ đều mang một vẻ ngoài đặc trưng: vị đại diện Thôn Vân Sơn với làn da rám nắng và đôi mắt chất phác, vị từ Mộc Diệp Thôn với vẻ ngoài săn bắn mạnh mẽ, hay những người đại diện từ các thị trấn nhỏ hơn, mang theo những lo toan và hy vọng riêng của cộng đồng mình. Tạ Trần, như thường lệ, chọn một góc khuất của căn phòng, tựa mình vào giá sách, lặng lẽ lật một cuốn kinh thư cổ. Hắn không nói gì, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn thỉnh thoảng lại ngước lên, lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ, dường như thấu tỏ mọi suy nghĩ ẩn sâu bên trong.
Sương đứng dậy, giọng nói của nàng vang lên rõ ràng, dứt khoát nhưng cũng đầy thuyết phục: “Thưa quý vị đại diện, như chúng ta đã thảo luận, dự án ‘Hệ Thống Thủy Lợi Vĩnh Cửu’ không chỉ là một giải pháp tình thế. Nó là nền tảng cho sự phát triển bền vững của toàn bộ khu vực chúng ta. Hệ thống này không chỉ giải quyết vấn đề hạn hán cho An Bình, mà còn là giải pháp chống lũ, điều hòa nguồn nước cho cả khu vực chúng ta, từ những cánh đồng lúa phì nhiêu của Thị Trấn An Bình đến những mảnh đất màu mỡ của Thôn Vân Sơn, hay cả những khu rừng cần nước của Mộc Diệp Thôn.” Nàng dùng một cây gậy nhỏ chỉ vào bản đồ lớn được vẽ tay tinh xảo, thể hiện những con đập, hồ chứa và hệ thống kênh mương phức tạp, uốn lượn như những mạch máu trên cơ thể địa hình.
Kỹ Sư Minh tiếp lời, bước lên phía trước, dùng thước gỗ chỉ vào những điểm chiến lược trên bản đồ. “Với mô hình đập điều tiết và kênh mương liên hoàn này, chúng ta có thể tối ưu hóa lượng nước, giảm thiểu rủi ro thiên tai đến mức thấp nhất. Chúng tôi đã tính toán kỹ lưỡng về địa hình, dòng chảy, và cả lượng mưa trung bình của nhiều năm qua. Mỗi con đập không chỉ giữ nước mà còn có cơ chế xả lũ thông minh, đảm bảo không gây ngập úng cho hạ lưu. Hệ thống kênh mương sẽ được xây dựng theo nhiều cấp độ, vừa cung cấp nước tưới tiêu, vừa đóng vai trò như những tuyến đường thủy nhỏ để vận chuyển nông sản.” Giọng Kỹ Sư Minh đầy tự tin và chuyên nghiệp, từng lời nói đều mang sức nặng của tri thức khoa học. Hắn vươn tay, chỉ vào một cụm chi tiết trên bản đồ: "Đây là một thiết kế mang tính đột phá, tích hợp cả kiến thức về thủy văn cổ xưa của ông cha ta và những phép tính toán cơ học hiện đại. Chúng ta sẽ sử dụng đá núi chắc chắn để xây đập, nhưng cũng sẽ dùng những loại vật liệu tổng hợp mới để gia cố và tạo độ bền vĩnh cửu."
Đại diện Thôn Vân Sơn, một lão nông da đen sạm, tay chân chai sạn, khẽ nhíu mày, giọng nói chất phác nhưng đầy lo lắng: “Hệ thống này nghe thì hay đó, nhưng liệu nguồn lực của chúng tôi có đủ? Thôn Vân Sơn của chúng tôi tuy đất rộng, nhưng nhân lực thì ít ỏi, chi phí xây dựng những thứ to lớn như vậy e rằng quá sức. Và nước liệu có được phân chia công bằng? Chúng tôi sợ rằng khi nguồn nước khan hiếm, Thị Trấn An Bình sẽ ưu tiên mình trước, bỏ mặc những làng nhỏ như chúng tôi.” Ánh mắt ông lão đầy sự hoài nghi và thận trọng, phản ánh nỗi lo chung của những cộng đồng nhỏ bé trước một dự án lớn.
Một đại diện khác, đến từ một thị trấn chuyên về thủ công nghiệp, cũng lên tiếng: “Việc xây dựng quy mô lớn như vậy chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến luồng giao thương hiện tại của chúng tôi, có thể làm tắc nghẽn đường thủy, đường bộ trong thời gian dài. Liệu có phương án nào để giảm thiểu những tác động tiêu cực này không?”
Thị Trưởng Thành, với vẻ mặt phúc hậu nhưng có chút lo âu, khẽ ho một tiếng, ra hiệu cho mọi người giữ trật tự. “Quý vị cứ yên tâm. Ủy Ban Nông Vụ đã lường trước những vấn đề này. Chúng ta sẽ thành lập một ủy ban liên cộng đồng để quản lý và giám sát việc phân bổ nguồn lực cũng như nước. Mọi quyết định sẽ dựa trên sự đồng thuận và công bằng.” Ông quay sang Sương và Kỹ Sư Minh, ra hiệu cho họ tiếp tục giải thích. “Hòa bình là trên hết! Lợi ích của cộng đồng luôn là ưu tiên hàng đầu.”
Sương gật đầu, điềm tĩnh trả lời từng câu hỏi, Lý Nghiên và Trần Khoa, cùng Quán Chủ Dược Thảo và Lão Nông, cũng nhiệt tình tham gia thảo luận, bổ sung thêm những chi tiết về cây trồng, về đất đai và về cách hòa hợp với tự nhiên, về những kinh nghiệm cổ xưa trong việc quản lý nước và sử dụng các loại cây để giữ đất. Những lời giải thích của họ dần xua tan đi một phần lo lắng trong lòng các đại diện. Tuy nhiên, sự hoài nghi vẫn còn đó, ẩn hiện trong ánh mắt của một số người. Việc phối hợp giữa các cộng đồng, với những lợi ích và tập quán khác nhau, là một thách thức không hề nhỏ.
Tạ Trần, trong góc phòng, khẽ nhấp một ngụm trà. Hắn biết rằng, những lo lắng đó là hoàn toàn chính đáng. Con người vốn dĩ có bản tính vị kỷ, và sự hợp tác trên quy mô lớn luôn đòi hỏi sự vượt lên khỏi những toan tính cá nhân. Nhưng hắn cũng tin vào sức mạnh của lý trí và lòng nhân ái. Hắn khẽ đặt chén trà xuống, giọng nói trầm ấm nhưng đủ để những người ở gần nghe thấy, như một lời thì thầm nhưng lại mang sức nặng của một chân lý: “Dòng chảy tự nhiên, ắt tìm được lối. Lòng người hòa hợp, ắt thành dòng lớn.” Hắn không giải thích thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi lại tiếp tục lật trang sách. Nhưng lời nói của hắn như một làn gió nhẹ, thổi vào tâm trí những người đang lắng nghe, gợi mở một chiều sâu khác cho cuộc tranh luận, nhắc nhở họ về bản chất của sự liên kết và tương hỗ trong vạn vật. Đó không phải là một mệnh lệnh, không phải là một giải pháp cụ thể, mà là một triết lý, một định hướng về cách tiếp cận vấn đề, dựa trên sự thấu hiểu và hòa hợp. Tạ Trần suy ngẫm, cái thách thức lớn nhất không nằm ở kỹ thuật hay vật chất, mà nằm ở chính nhân tâm. Liệu phàm nhân có đủ trí tuệ và lòng kiên nhẫn để kiến tạo nên một kỷ nguyên mà không cần đến Thiên Đạo, mà chỉ dựa vào chính mình? Đó là câu hỏi hắn luôn trăn trở, và dự án này chính là một lời giải đáp.
***
Khi những vệt nắng cuối cùng của buổi chiều tà dần tắt lịm, nhường chỗ cho ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, Tạ Trần trở về quán sách của mình. Âm thanh lật sách xào xạc, tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, và tiếng bước chân nhẹ nhàng của Tiểu An đang sắp xếp lại kệ sách, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng quen thuộc. Mùi giấy cũ, mực, và hương trà nhẹ thoang thoảng từ ấm trà hắn vừa pha, lan tỏa khắp không gian, mang lại cảm giác yên bình, trầm mặc, nhưng cũng đầy trí tuệ. Hắn ngồi bên cửa sổ, nơi ánh sáng hoàng hôn vẫn còn vương vấn trên những mái nhà đối diện, nhìn ra phố phường đang dần lên đèn, những chấm lửa vàng cam bắt đầu bừng sáng trong màn đêm sắp buông.
Thư Đồng Tiểu An, sau khi đặt cuốn sách cuối cùng vào đúng vị trí, quay lại nhìn Tạ Trần. Đôi mắt toát lên vẻ thông minh của cậu bé chất chứa sự tò mò không giấu giếm. “Tiên sinh, hôm nay cuộc họp có vẻ căng thẳng lắm ạ? Con thấy các vị đại diện ai cũng có vẻ lo lắng, họ nói chuyện rất to, và hình như có cả cãi vã nữa.” Giọng Tiểu An trong trẻo, mang theo chút ngây thơ của một đứa trẻ chưa hiểu hết sự phức tạp của thế giới người lớn. Cậu bé tiến lại gần, rót thêm trà vào chén của Tạ Trần, động tác thành thục.
Tạ Trần nhận lấy chén trà nóng, hơi ấm truyền qua lòng bàn tay, làm dịu đi những suy tư còn vương vấn trong tâm trí. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm gần hết, chỉ còn những vầng sáng yếu ớt từ các ngôi nhà hắt ra. “Lo lắng là lẽ thường tình, Tiểu An. Mỗi người đều có cái nhìn riêng về lợi ích của cộng đồng mình, về những khó khăn mà họ phải đối mặt. Họ sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi mất mát, sợ hãi sự bất công. Đó là bản tính cố hữu của con người, cái ‘chấp niệm’ về lợi ích riêng. Nhưng dòng chảy lớn nhất, vẫn là dòng chảy của sự hợp tác, của sự thấu hiểu.” Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi rồi dần biến thành vị ngọt dịu.
“Hợp tác sao ạ?” Tiểu An hỏi, đôi mắt tròn xoe nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải thích sâu xa hơn. “Nhưng nếu họ không đồng ý thì sao? Nếu ai cũng chỉ muốn phần của mình thì dự án lớn như vậy làm sao mà thành công được?”
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. “Đó chính là nghệ thuật của nhân gian, Tiểu An. Không có phép thuật nào để bắt buộc lòng người phải thuận theo, cũng không có Thiên Đạo nào để an bài mọi thứ. Chỉ có sự chân thành, sự kiên nhẫn, và trí tuệ để tìm ra điểm chung giữa muôn vàn dị biệt. Các vị đại diện kia, dù có lo lắng, có tranh cãi, nhưng sâu thẳm trong lòng họ vẫn hướng về một mục tiêu chung: một cuộc sống tốt đẹp hơn cho cộng đồng của họ. Đó chính là hạt mầm của sự hợp tác.” Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những cuốn sách cổ trên kệ, nơi cất giữ biết bao tri thức và kinh nghiệm của nhân loại. “Hệ thống thủy lợi này không chỉ là những con đập, con kênh. Nó là một minh chứng cho khả năng của con người trong việc vượt qua những giới hạn của bản thân, của địa giới, để kiến tạo một tương lai chung. Nó là một bài học lớn về nhân quả: hành động của một người, một làng, có thể ảnh hưởng đến muôn người, muôn nơi.”
“Vậy là, nếu chúng ta làm việc cùng nhau, thì mọi việc sẽ ổn thôi ạ?” Tiểu An hỏi, trong giọng nói đã bớt đi sự lo lắng ban đầu, thay vào đó là một niềm tin ngây thơ.
“Không hẳn là ‘sẽ ổn’, Tiểu An,” Tạ Trần đáp, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, như nhìn xuyên qua lớp sương mù của tương lai. “Con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách. Sẽ có những lúc nảy sinh mâu thuẫn, sẽ có những khó khăn về nguồn lực, về kỹ thuật. Nhưng chính trong những khó khăn đó, con người mới thực sự trưởng thành. Liên minh giữa các cộng đồng để xây dựng hệ thống thủy lợi này sẽ là một hình mẫu, một bài học quý giá cho việc mở rộng hợp tác sang các lĩnh vực khác, như giáo dục, y tế, hay thậm chí là cả giao thương. Nó sẽ tạo ra một cấu trúc xã hội mới, nơi các cộng đồng học cách sống dựa vào nhau, thay vì chỉ dựa vào sức mạnh của riêng mình.”
Hắn nhìn ra khung cảnh thị trấn đang lên đèn, một sự yên bình giả tạo bao trùm. “Tuy nhiên, sự phát triển của cơ sở hạ tầng phàm nhân này cũng sẽ đặt ra những câu hỏi mới về ‘chủ quyền’ và ‘lãnh thổ’. Sức mạnh của phàm nhân, khi không còn bị Thiên Đạo kìm hãm, có thể thu hút sự chú ý của những ‘thế lực bên ngoài’ vẫn còn níu kéo quá khứ, những tu sĩ còn sót lại hoặc những kẻ không muốn phàm nhân trở nên quá mạnh mẽ. Nhưng đó lại là một câu chuyện khác, một chấp niệm khác mà chúng ta sẽ phải đối mặt.” Tạ Trần khẽ thở dài, trong lòng thầm mong rằng những hạt giống của sự bình thường vĩnh cửu, của sự trọn vẹn và hòa hợp mà hắn đã gieo, sẽ đủ mạnh mẽ để nảy mầm và phát triển, bất chấp mọi phong ba bão táp.
***
Sáng hôm sau, tiết trời trong xanh, nắng ấm áp rải đều trên những con đường đất dẫn vào Thôn Vân Sơn, một ngôi làng nhỏ nằm nép mình bên con suối hiền hòa. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ ẩn mình dưới tán cây cổ thụ, khói bếp lững lờ bay lên từ các mái nhà, hòa vào không khí trong lành mang theo mùi đất, mùi cỏ và mùi khói bếp nhẹ nhàng. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tiếng gà gáy vang vọng từ xa và tiếng trẻ con nô đùa rộn rã trong sân làng, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, yên tĩnh, gần gũi với thiên nhiên.
Tại ranh giới giữa Thị Trấn An Bình và Thôn Vân Sơn, nơi một trong những kênh mương đầu tiên của dự án mở rộng sẽ được khởi công, một buổi lễ nhỏ đã được tổ chức. Không quá phô trương hay rầm rộ, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc. Các đại diện từ các cộng đồng lân cận, cùng với Sương, Kỹ Sư Minh, Thị Trưởng Thành và đông đảo người dân từ An Bình và Vân Sơn, đều có mặt. Tạ Trần không có mặt ở đó, hắn vẫn ở trong quán sách của mình, nhưng tinh thần của sự hợp tác, của ‘dòng chảy lớn của lòng người’ mà hắn đã gợi mở, đã hiện diện một cách mạnh mẽ, lan tỏa trong từng ánh mắt, từng nụ cười của những người tham gia.
Thị Trưởng Thành, mặc quan phục sang trọng nhưng giờ phút này lại để lộ vẻ mặt tràn đầy xúc động, đứng trước đám đông. Giọng ông vang vọng, mang theo sức nặng của trọng trách và niềm hy vọng: “Hôm nay, chúng ta không chỉ khởi công một con kênh. Đây không chỉ là một con kênh, đây là cây cầu nối giữa các cộng đồng, là minh chứng cho trí tuệ và lòng đoàn kết của chúng ta. Nó là hiện thân của ý chí phàm nhân, không còn trông chờ vào Thiên Đạo hay thần thông diệu pháp, mà tự tay kiến tạo vận mệnh của mình. Mỗi viên đá, mỗi nhát cuốc hôm nay sẽ là nền móng cho một tương lai thịnh vượng, nơi mọi người đều được hưởng lợi từ sự hợp tác và chia sẻ. Hòa bình là trên hết! Và sự bình an đó sẽ đến từ chính đôi bàn tay của chúng ta.”
Sương bước lên, gương mặt nàng rạng rỡ nhưng cũng đầy quyết tâm. “Kể từ hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau viết nên trang sử mới cho Nhân Gian, nơi con người làm chủ vận mệnh của mình. Dự án ‘Hệ Thống Thủy Lợi Vĩnh Cửu’ này sẽ là biểu tượng cho sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của sự đoàn kết và sáng tạo. Thách thức chắc chắn sẽ còn nhiều, nhưng tôi tin rằng, với trí tuệ của Kỹ Sư Minh, kinh nghiệm của Lão Nông và Quán Chủ Dược Thảo, và trên hết là lòng nhiệt huyết, sự đồng lòng của tất cả quý vị, chúng ta sẽ vượt qua mọi khó khăn. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, giá trị của một cuộc sống trọn vẹn, chân thực không cần phải đánh đổi bằng việc ‘thành tiên’, mà nằm ở chính sự gắn kết nhân ái này.”
Kỹ Sư Minh cùng các nhóm khảo sát, với bản vẽ kỹ thuật cuộn tròn trong tay, đã sẵn sàng bắt đầu công việc. Họ mang theo những dụng cụ đo đạc, những cuộn dây thừng và những viên đá đánh dấu. Người dân địa phương, ban đầu còn có chút tò mò và e dè, giờ đây quan sát với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa hy vọng. Một số người đàn ông khỏe mạnh từ Thôn Vân Sơn tự nguyện tiến lên, cầm lấy những chiếc cuốc, xẻng được chuẩn bị sẵn.
Thị Trưởng Thành và Sương cùng nhau đặt những viên đá đầu tiên xuống đất, đánh dấu vị trí khởi đầu của con kênh. Tiếng đá chạm đất vang lên khô khốc, nhưng lại mang theo âm hưởng của một sự khởi đầu mới mẻ, một lời hứa về tương lai. Sau đó, những người nông dân mạnh mẽ từ các làng cùng nhau cuốc nhát cuốc đầu tiên, đất tơi xốp bật lên, đánh dấu sự khởi công chính thức. Mùi đất ẩm xộc lên mũi, gợi nhớ về sự sống và sự sinh sôi. Tiếng reo hò nhỏ nhẹ của đám đông vang lên, không quá lớn, nhưng đủ để lan tỏa sự phấn khởi.
Đây không chỉ là một công trình kỹ thuật. Đây là một tuyên ngôn. Một tuyên ngôn của phàm nhân về khả năng tự chủ, về sự kiến tạo và về niềm tin vào chính mình. Sự thành công của “Liên Minh Thủy Lợi Liên Cộng Đồng” này sẽ là bài học quý giá cho việc mở rộng hợp tác sang các lĩnh vực khác, từ giáo dục đến y tế, và xa hơn nữa là mở rộng đến các khu vực địa lý rộng lớn hơn, xây dựng một mạng lưới liên kết vững chắc giữa các cộng đồng. Việc hợp tác liên cộng đồng này sẽ tạo ra một cấu trúc xã hội mới, nơi mọi người đều là một phần của tổng thể, cùng nhau hướng tới một mục tiêu chung. Tuy nhiên, sự phát triển mạnh mẽ này cũng tiềm ẩn những thách thức. Liệu một nền văn minh phàm nhân tự chủ như vậy có thực sự tồn tại bình yên, hay sẽ sớm thu hút sự chú ý của những thế lực còn sót lại của thời đại Thiên Đạo, những kẻ không muốn nhân gian thoát ly khỏi vòng kiểm soát? Và liệu những ranh giới về ‘chủ quyền’ và ‘lãnh thổ’ trong kỷ nguyên mới này sẽ được định hình ra sao? Những câu hỏi đó, tựa như những dòng chảy ngầm, vẫn âm thầm chảy phía dưới, chờ đợi thời khắc bộc lộ. Nhưng ở khoảnh khắc này, dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, tất cả chỉ là niềm hy vọng.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.