Nhân gian bất tu tiên - Chương 1682: Bình Minh Trên Đất Lở: Sự Yên Bình Lan Tỏa
Ánh bình minh vàng óng dần xua tan màn sương, chiếu rọi lên những gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ngời sáng ý chí. Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, một người quan sát, một điểm neo giữ cho sự vĩ đại của những điều bình thường, mỉm cười. Hắn biết, một ngày mới đã bắt đầu, và cùng với nó, một kỷ nguyên mới đang thực sự hé mở.
Tuy nhiên, bình minh ấy cũng không thể xua tan hoàn toàn cái không khí u ám, nặng nề đang bao trùm công trường thủy lợi. Sau một đêm dài vật lộn với cơn thịnh nộ của Thiên Đạo, những tàn tích của trận bão vẫn còn hiện hữu rõ ràng như một vết thương chưa lành. Tiếng gió rít nhẹ lướt qua những thân cây đổ, mang theo hơi lạnh buốt của buổi sớm và mùi bùn đất ẩm nồng, hòa lẫn với mùi cây cỏ bị dập nát. Dòng nước suối, dù đã rút bớt, vẫn còn vương vãi những tảng đá lớn và cành cây gãy mục, tạo nên một bức tranh hoang tàn, xơ xác.
Trên nền đất lầy lội, những người lao động phàm nhân, khuôn mặt bợt bạc vì thức trắng đêm, ngồi bệt xuống, mỏi mệt tựa lưng vào những bao đất còn sót lại. Ánh mắt họ thất thần, nhìn chằm chằm vào đống đổ nát trước mặt. Những con kênh vừa thành hình, những đoạn kè đá vừa được gia cố bằng bao nhiêu mồ hôi và công sức, giờ đây ngập sâu trong bùn đặc quánh, đất đá lở sạt từng mảng lớn, phơi bày những vết thương nham nhở của công trình. Tiếng bước chân nặng nhọc trên bùn, tiếng ho khan cố nén, và những tiếng thở dài nặng nhọc cứ thi thoảng vang lên, như những nốt nhạc buồn bã trong bản giao hưởng của sự kiệt quệ.
Sương, với mái tóc bết dính vào trán và xiêm y rách rưới, đi dọc công trường, mỗi bước chân đều như phải dùng hết sức lực cuối cùng. Nàng nhìn những gương mặt quen thuộc, những người đã cùng nàng sát cánh chiến đấu suốt đêm qua, giờ đây chỉ còn lại sự trống rỗng và mệt mỏi. Ánh mắt nàng quét qua từng khu vực hư hại, cố gắng giữ cho mình sự tỉnh táo để đánh giá thiệt hại, nhưng trong lòng nàng, một nỗi tuyệt vọng mong manh đang dần len lỏi. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu niềm tin đã đổ vào đây, liệu có phải tất cả sẽ tan thành mây khói chỉ sau một đêm mưa bão?
Kỹ Sư Minh, râu ria lởm chởm, quần áo dính đầy bùn, cũng đứng bên cạnh Sương, ánh mắt đầy trăn trở. Anh day day thái dương, cảm nhận cơn đau đầu như búa bổ. Trận mưa đêm qua không chỉ gây sạt lở bề mặt, mà còn làm lộ rõ những điểm yếu trong địa chất mà anh đã cố gắng tìm cách hóa giải. "Mưa lớn quá... bao nhiêu công sức đổ sông đổ bể rồi." Giọng Sương khàn đặc, lộ rõ sự kiệt sức, nàng khẽ nói, gần như là tự nói với chính mình. Nàng cảm thấy một sự bất lực trỗi dậy, một cảm giác bị thiên nhiên áp đảo đến nghẹt thở.
Kỹ Sư Minh gật đầu, khuôn mặt anh cũng không khá hơn, nhưng vẫn cố giữ vẻ tỉnh táo. "Địa chất chỗ này... vẫn còn yếu quá. Chúng ta cần một phương án khác, bền vững hơn." Anh thì thầm, ánh mắt lướt qua những vết nứt mới trên mặt đất, những mạch nước ngầm lộ thiên sau trận lở. Anh biết, việc khắc phục chỉ là tạm thời nếu không giải quyết tận gốc vấn đề địa chất phức tạp này. Áp lực đè nặng lên vai anh, không chỉ là trách nhiệm kỹ thuật, mà còn là gánh nặng của niềm tin mà mọi người đã đặt vào anh.
Từ phía một nhóm người đang ngồi nghỉ, một Đại Diện Làng, khuôn mặt già nua và khắc khổ, cất giọng than thở, ánh mắt mất niềm tin. "Cứ thế này thì bao giờ mới xong được chứ? Liệu có phải... trời không cho chúng ta làm không?" Lời nói của ông như một lưỡi dao cứa vào trái tim Sương và Kỹ Sư Minh. Họ hiểu, đó không chỉ là sự mệt mỏi về thể xác, mà còn là sự lung lay về niềm tin, về ý chí. Cái gọi là "Thiên Đạo" đôi khi không cần ra tay trực tiếp, chỉ cần một trận cuồng phong, một cơn mưa lớn, cũng đủ để gieo rắc sự hoài nghi và phá hủy ý chí của phàm nhân. Sự kiệt sức của mọi người, từng ánh mắt thất thần, từng tiếng thở dài, tất cả đều là biểu hiện của một cuộc chiến nội tâm đang diễn ra: liệu ý chí con người có thể thực sự chống lại thiên uy?
Sương siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Nàng không thể để sự tuyệt vọng này lan tràn. Nàng đã hứa, đã tin tưởng vào con đường này. Nàng nhìn Kỹ Sư Minh, ánh mắt như muốn hỏi: "Chúng ta sẽ làm gì đây?" Và Kỹ Sư Minh, dù mệt mỏi đến rã rời, cũng đáp lại bằng một cái nhìn kiên định. Họ biết, đây chính là lúc cần thể hiện bản lĩnh của những người tiên phong, của thế hệ mới, những người không dựa vào phép thuật mà dựa vào trí tuệ và lòng kiên trì. Nhưng nói thì dễ, làm thì khó. Giữa đống bùn lầy và sự nản lòng của cộng đồng, một giải pháp đột phá, một tia hy vọng, dường như vẫn còn rất xa vời. Không khí lạnh lẽo của buổi sớm, cùng với sự mệt mỏi về thể xác và tinh thần, đang dần bóp nghẹt ý chí của những người phàm nhân kiên cường ấy.
***
Nắng đã lên cao hơn, xuyên qua những đám mây còn vương lại, chiếu rọi những tia sáng yếu ớt xuống công trường. Không khí vẫn còn se lạnh, và mùi bùn đất ẩm nồng vẫn chưa tan hết. Tuy nhiên, một m��i hương khác, nhẹ nhàng hơn, thoang thoảng như hương trầm, bắt đầu lan tỏa, mang theo một sự yên bình lạ lùng. Trong lúc mọi người vẫn đang chìm trong sự mệt mỏi và nản lòng, Tạ Trần lặng lẽ xuất hiện ở rìa công trường. Hắn không xuất hiện một cách ồn ào hay phô trương, mà chỉ như một cái bóng vừa thoát ra từ màn sương sớm, tĩnh lặng và an nhiên. Hắn không nói một lời, chỉ đứng đó, tựa lưng vào một gốc cây cổ thụ còn sót lại sau trận bão, thân hình gầy gò của hắn như hòa vào bức tranh hoang tàn, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại tạo nên một sự đối lập lạ thường. Đôi mắt ấy không chứa đựng sự phán xét, cũng không có vẻ bi lụy, mà chỉ là sự quan sát tĩnh lặng, như một mặt hồ không gợn sóng, phản chiếu mọi sự vật mà không bị chúng làm lay động.
Khí chất bình thản toát ra từ Tạ Trần như một luồng gió mát lành, dần xua đi sự nặng nề, u ám của buổi sớm. Mùi hương trầm nhẹ nhàng từ đâu đó bay đến, vương vấn trong không khí, như một liệu pháp tinh thần vô hình. Những tiếng thì thầm nhỏ bắt đầu vang lên từ những người đang nghỉ ngơi, ánh mắt họ dần chuyển hướng về phía Tạ Trần. Thư Đồng Tiểu An, người đang cố gắng dọn dẹp những mảnh đá vụn dưới sự hướng dẫn của Lão Nông, là người đầu tiên nhận ra hắn. Cậu bé, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đã chứng kiến toàn bộ đêm qua, và cậu bé biết, Tạ Trần không phải là một tu sĩ với phép thuật hô phong hoán vũ, nhưng sự hiện diện của hắn luôn mang lại một sức mạnh kỳ lạ.
"Tiên sinh Tạ Trần!" Tiểu An reo lên đầy vui mừng, quên cả mệt mỏi. Cậu bé bỏ dở công việc, chạy vội về phía Tạ Trần, ánh mắt rạng rỡ như thấy được một vị cứu tinh. "Người đã đến!"
Sương và Kỹ Sư Minh cũng quay lại, ánh mắt của họ phức tạp hơn rất nhiều. Vừa là sự kính trọng đối với trí tuệ và sự bình thản của Tạ Trần, vừa là niềm hy vọng mong manh về một lời khuyên, một gợi mở nào đó có thể giúp họ thoát khỏi bế tắc hiện tại. "Tạ tiên sinh..." Sương khẽ gọi, giọng nàng vẫn còn khàn đặc vì mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt nàng đã ánh lên một tia sáng mới. Nàng nhớ lại lời nói của hắn đêm qua, về "ý chí con người còn kiên cường hơn dòng nước", và những lời gợi mở về "thuận theo tự nhiên", "tìm con đường của nước". Lời nói ấy, dù không trực tiếp, đã khơi gợi ý tưởng cho Kỹ Sư Minh để hóa giải trận sạt lở trước.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười rất nhẹ, một nụ cười không nói lên điều gì cụ thể, nhưng lại chứa đựng sự thấu hiểu và động viên vô hạn. "Tiếp tục đi... Dòng nước sẽ tìm thấy con đường của nó. Cũng như ý chí của con người." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng nước chảy qua khe đá, không ồn ào nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu. Lời nói của hắn không phải là một mệnh lệnh, cũng không phải là một lời khuyên cụ thể về kỹ thuật, mà là một lời động viên vô hình, một triết lý sâu sắc. Hắn không trực tiếp chỉ ra cách giải quyết, mà chỉ gieo vào lòng người một niềm tin, một hướng đi.
Lời nói ấy, đơn giản nhưng sâu sắc, như một dòng suối mát lành chảy qua những tâm hồn khô cạn. Mọi người xung quanh, những người đang mệt mỏi và nản lòng, dần cảm nhận được sự bình yên từ hắn. Họ không hiểu rõ ý nghĩa sâu xa của câu nói, nhưng cái khí chất an nhiên tự tại của Tạ Trần, cùng với niềm tin không lay chuyển trong ánh mắt hắn, đã lan tỏa một cách kỳ lạ.
Kỹ Sư Minh nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn đống đổ nát, ánh mắt anh dần trở nên sáng rõ hơn. "Dòng nước sẽ tìm thấy con đường của nó..." Anh lẩm bẩm, như đang chiêm nghiệm. Lời nói của Tạ Trần dường như đã mở ra một cánh cửa trong tâm trí anh, gợi ý về một phương pháp tiếp cận khác, không phải là chống lại tự nhiên một cách tuyệt đối, mà là tìm cách hòa mình vào nó, dẫn dắt nó theo ý muốn của con người, bằng trí tuệ và sự khéo léo.
Sương cũng cảm thấy một luồng năng lượng mới tràn vào cơ thể. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự biết ơn. Hắn không cần dùng đến bất kỳ phép thuật nào, không cần phô trương sức mạnh, chỉ bằng sự hiện diện và vài lời nói đơn giản, đã khơi dậy ý chí chiến đấu trong lòng mọi người. Đây chính là sức mạnh của "vô vi", của sự không can thiệp trực tiếp mà vẫn tác động sâu sắc đến nội tâm và hành động của vạn vật. Sự bình yên của Tạ Trần không phải là sự thờ ơ, mà là sự thấu hiểu sâu sắc bản chất của vạn vật, của "nhân quả" và "vô thường", từ đó mà hắn có thể trở thành một điểm neo giữ vững chắc cho ý chí phàm nhân trong cơn bão tố.
Tạ Trần vẫn đứng đó, như một cái cây cổ thụ vững chãi, chứng kiến những tia hy vọng nhỏ bé đang dần nhen nhóm trong ánh mắt của những người xung quanh. Hắn biết, công việc vẫn còn rất nhiều, và những thách thức phía trước cũng không hề nhỏ. Nhưng cái quan trọng nhất, cái hạt mầm của ý chí và niềm tin, đã được gieo trồng và đang dần đâm chồi. Đây chính là bản chất của "sống một đời bình thường", không cần thành tiên, không cần phép thuật, mà vẫn có thể tạo nên những điều vĩ đại, những điều có thể thay đổi vận mệnh của cả một kỷ nguyên.
***
Sau lời nói của Tạ Trần, hoặc chỉ đơn thuần là sự hiện diện bình yên của hắn, một luồng sinh khí mới dường như len lỏi khắp công trường. Ánh nắng buổi chiều đã ấm áp hơn, xua đi hoàn toàn cái lạnh lẽo của buổi sớm. Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo mùi đất ẩm hòa lẫn với mùi mồ hôi của sự lao động hăng say, một mùi hương của quyết tâm đang dần trỗi dậy. Những tiếng xẻng xúc đất, vốn yếu ớt và nặng nhọc, giờ đây trở nên dứt khoát và mạnh mẽ hơn. Tiếng hò reo nhỏ bắt đầu vang lên, cùng với tiếng đá lăn và tiếng nước chảy được khơi thông, tạo nên một bản hòa tấu của sự hồi sinh.
Sương, được tiếp thêm sức mạnh tinh thần từ sự hiện diện của Tạ Trần, đứng thẳng người, ánh mắt nàng rực rỡ như vừa tìm thấy ánh sáng dẫn đường. Nàng hít thở sâu, cảm nhận luồng năng lượng mới đang chảy trong huyết quản. "Chúng ta sẽ làm lại! Lần này sẽ kiên cố hơn, bền vững hơn!" Giọng nàng tràn đầy năng lượng, dứt khoát và đầy tự tin, xua tan hoàn toàn cái vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng ban sáng. Nàng tin rằng, với ý chí và trí tuệ của phàm nhân, họ có thể kiến tạo nên một công trình vững chắc hơn bất kỳ phép thuật nào.
Kỹ Sư Minh, với ánh mắt đã hoàn toàn tỉnh táo và đầy tự tin, bắt đầu chỉ đạo cụ thể. Anh không còn vẻ trăn trở, bế tắc như trước. Lời gợi mở của Tạ Trần về "thuận theo tự nhiên" và "con đường của nước" đã giúp anh tìm ra một phương pháp tiếp cận mới. "Sử dụng cọc gỗ lim này, đóng sâu xuống. Kết hợp với đá tảng để tạo lớp kè vững chắc, dẫn dòng nước đi theo hướng chúng ta muốn, chứ không phải chống lại nó một cách vô ích." Anh chỉ tay vào những điểm sạt lở, đưa ra những chỉ dẫn rõ ràng, dứt khoát. "Và chúng ta sẽ đào thêm một kênh dẫn phụ nhỏ hơn, sâu hơn, để giảm áp lực dòng chảy chính, đồng thời tận dụng nó để tưới tiêu cho những vùng đất cao hơn." Kỹ sư Minh đã kết hợp khéo léo giữa kỹ thuật xây dựng và sự thấu hiểu về địa hình, về dòng chảy, như Lão Nông đã từng gợi ý.
Nghe lời chỉ đạo của Kỹ Sư Minh, Vương Đại Ngưu, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, reo hò đầy hăng hái. Anh ta vác chiếc xẻng lớn, oai phong như vác một thanh đại đao. "Ha! Có gì mà không làm được chứ! Cứ xúc hết bùn đất này đi là xong!" Anh ta hùng hổ lao vào đống bùn lầy, bắt đầu công việc. Sức mạnh của Vương Đại Ngưu, cùng với lòng trung thành và nghĩa khí, là một trụ cột quan trọng cho công trình này. Anh ta cùng các thanh niên trai tráng khác, như được truyền lửa, hăng say xúc bùn, di chuyển đá tảng, những tiếng hò reo của họ vang vọng khắp công trường.
Lão Nông, với đôi tay chai sạn và làn da đen sạm, cũng cười hiền từ. Ông đã chứng kiến bao mùa mưa lũ, bao lần đất lở, và ông hiểu sâu sắc ý nghĩa của sự kiên cường của con người. "Con người có thể dời núi lấp biển, huống chi mấy hòn đá này." Ông cất giọng trầm tư, nhưng ánh mắt lại lấp lánh niềm tin. Ông cùng một số người lớn tuổi khác, mặc dù thể lực không còn như xưa, vẫn miệt mài hướng dẫn các thanh niên cách đóng cọc, cách xếp đá sao cho vững chắc nhất, truyền thụ kinh nghiệm bao đời của phàm nhân trong việc chế ngự thiên nhiên.
Thư Đồng Tiểu An, sau một đêm dài chứng kiến sự vĩ đại của phàm nhân, không còn sợ hãi hay mệt mỏi. Cậu bé hăng hái cùng các bà con phụ nữ và trẻ em nhặt nhạnh những mảnh đá nhỏ, dọn dẹp cành cây, làm những công việc vừa sức mình. Trong tâm trí non nớt của cậu, không có phép thuật, không có tiên thuật, chỉ có sự đoàn kết và ý chí của con người. Cậu bé ngưỡng mộ Sương, Kỹ Sư Minh, Vương Đại Ngưu, Lão Nông, những người mà trong mắt cậu, không khác gì những vị anh hùng đang kiến tạo nên một thế giới tốt đẹp hơn. Cậu bé nhớ lại lời tiên sinh Tạ Trần, rằng "ý chí con người còn kiên cường hơn dòng nước", và giờ đây cậu đã thực sự hiểu được ý nghĩa của nó.
Cả công trường như một tổ kiến vĩ đại, mỗi cá nhân đều là một phần không thể thiếu, cùng nhau kiến tạo, cùng nhau hồi sinh. Những khuôn mặt mệt mỏi ban sáng giờ đây đã ánh lên tia hy vọng và quyết tâm. Mùi bùn đất, mùi mồ hôi, tiếng hò reo, tiếng xẻng xúc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của ý chí không ngừng vươn lên. Đây chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo, không ngừng vươn lên, cho dù Thiên Đạo có suy kiệt đến đâu chăng nữa.
Tạ Trần, vẫn đứng đó, như một cái cây cổ thụ, chứng kiến toàn bộ quá trình hồi sinh ấy. Hắn mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy không phải là sự tự mãn, mà là sự mãn nguyện. Hắn biết, sứ mệnh của hắn không phải là trực tiếp xây dựng, mà là gieo mầm niềm tin, là điểm tựa tinh thần, là người lan tỏa năng lượng bình yên. Khi thấy công việc đã vào guồng, mọi người đều hăng hái và tìm thấy lại ý chí của mình, Tạ Trần khẽ quay lưng. Hắn không cần ở lại để nhận lời ca tụng hay sự biết ơn. Hắn chỉ cần thấy những hạt mầm "nhân đạo" mà hắn đã gieo, giờ đây đã đâm chồi nảy lộc, xanh tươi và tràn đầy sức sống. Hắn biết, một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi cuộc sống bình thường lại trở thành điều vĩ đại nhất, một "bình thường vĩnh cửu" đang thực sự hé mở, từng chút một, ngay trên mảnh đất lở này. Hắn lặng lẽ rời đi, để lại phía sau một công trường đang rộn ràng tiếng nói cười và lao động hăng say, cùng với một niềm hy vọng mãnh liệt đang lan tỏa khắp Nhân Gian.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.