Nhân gian bất tu tiên - Chương 1684: Hội Nghị Bên Sông: Kiến Tạo Vĩnh Cửu Từ Kinh Nghiệm
Sáng sớm sau đêm mưa gió tan tác, bầu trời Nhân Gian như vừa được gột rửa, trong vắt một màu ngọc bích, không vương chút bụi trần. Những đám mây trắng muốt trôi lững lờ, tựa hồ những dải lụa tiên buông hờ hững trên nền trời xanh thẳm, báo hiệu một ngày mới an lành và tràn đầy hy vọng. Gió nhẹ mơn man, mang theo hơi ẩm mát lành từ mặt đất và mùi hương thanh khiết của cỏ cây vừa tắm gội. Trong không khí trong lành ấy, một không gian vốn dĩ tĩnh mịch và chỉ vương mùi giấy cũ, mực và gỗ, nay lại trở nên sống động hơn bao giờ hết.
Bên trong quán sách của Tạ Trần, nơi những tri thức cổ kim được cất giữ, một nhóm nhỏ những người đang kiến thiết tương lai của Nhân Gian đã tề tựu. Không phải là một cu��c tụ họp ồn ào hay phô trương, mà là một buổi thảo luận nghiêm túc, tập trung, nơi trí tuệ và kinh nghiệm đan xen. Ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ gỗ, rọi lên những chồng sách cao ngất, điểm xuyết lên dáng hình gầy gò, thư sinh của Tạ Trần đang ngồi ở góc quen thuộc. Hắn không nói nhiều, chỉ lặng lẽ pha trà, động tác ung dung tự tại, như thể mọi việc bên ngoài đều không thể làm xao động tâm tư hắn. Thế nhưng, đôi mắt sâu thẳm của hắn, ẩn dưới hàng mi dài, lại ánh lên vẻ tỉnh táo, thấu thị, dõi theo từng biểu cảm, từng câu chữ thoát ra từ những người xung quanh.
Kỹ Sư Minh, với vóc dáng trẻ tuổi nhưng toát lên vẻ tri thức và thực tế, đã trải tấm bản đồ lớn trên mặt bàn gỗ cổ kính. Tấm bản đồ được vẽ tỉ mỉ, đánh dấu chi tiết từng đoạn sông, từng khu vực công trình thủy lợi. Hắn cúi đầu, dùng ngón tay chỉ vào một vài điểm được khoanh tròn, giọng nói chuyên nghiệp nhưng không kém phần cẩn trọng, mang theo chút suy tư: “Trận mưa vừa qua, quả thực đã bộc lộ rõ những hạn chế trong tính toán tải trọng và vật liệu chống xói mòn ở khu vực hạ lưu, đặc biệt là những đoạn cong và nơi dòng chảy xiết. Lượng bùn đất tích tụ quá lớn, vượt xa dự kiến ban đầu của chúng ta.” Hắn ngước lên, ánh mắt lộ vẻ tập trung cao độ, xen lẫn một chút tự vấn. Với tư cách là người chịu trách nhiệm chính về kỹ thuật, hắn cảm thấy áp lực nặng nề. Hắn đã dốc hết tâm huyết và kiến thức học được để xây dựng công trình này, nhưng thiên nhiên, với sức mạnh vô thường của nó, đã cho hắn một bài học về sự khiêm tốn. Hắn nhận ra rằng, lý thuyết sách vở dù có hoàn mỹ đến đâu, khi đối mặt với thực tế khốc liệt của tự nhiên, vẫn có những giới hạn nhất định. Điều này thôi thúc hắn phải tìm kiếm những giải pháp không chỉ dựa trên kiến thức hiện đại mà còn phải dung hòa với kinh nghiệm bản địa.
Sương, nàng ngồi đối diện Kỹ Sư Minh, mái tóc đen mượt buộc gọn gàng, gương mặt lấm lem bùn đất từ đêm qua đã được rửa sạch, nhưng vẫn còn vương chút mệt mỏi. Tuy nhiên, ánh mắt nàng lại rạng rỡ sự quyết đoán và trách nhiệm. Nàng l���ng nghe từng lời của Kỹ Sư Minh, đôi lúc lại gật gù, thỉnh thoảng ghi chép vào cuốn sổ tay đã sờn cũ. Giọng nàng trầm ổn, tổng hợp mọi ý kiến một cách khéo léo: “Vậy là, chúng ta cần một giải pháp không chỉ hiệu quả về kỹ thuật, mà còn phải phù hợp với điều kiện thổ nhưỡng và khả năng của người dân. Không thể cứ mãi dùng sức người để chống chọi với sức trời, cũng không thể chỉ dựa vào những vật liệu đắt đỏ, khó tìm. Cái chúng ta cần, là sự bền vững, sự hòa hợp.” Nàng nhìn quanh, ánh mắt lướt qua những gương mặt chất phác của các đại diện làng lân cận đang ngồi quanh bàn. Nàng hiểu rằng, để một dự án có thể thành công và duy trì lâu dài, nó không chỉ cần có sự ủng hộ mà còn cần sự tham gia thực sự từ cộng đồng. Trách nhiệm của nàng là phải tổng hợp những ý kiến đa dạng này, đảm bảo mỗi người đều cảm thấy được lắng nghe và tin tưởng vào kế hoạch mới, biến nó thành kế hoạch chung của tất cả mọi người.
Vương Đại Ngưu, với thân hình vạm vỡ, cao lớn và khuôn mặt chất phác, thật thà, đang ngồi gác tay lên đầu gối, chăm chú lắng nghe. Anh ta không phải là người của sách vở hay kỹ thuật phức tạp, nhưng lại là người hiểu rõ nhất về dòng sông, về đất đai và về sức lao động của người dân. Khi Sương dứt lời, anh ta hắng giọng, giọng nói hào sảng, chất phác vang lên trong không gian tĩnh lặng: “Dân làng ta có câu ‘Nước chảy đá mòn’, nhưng nếu biết cách nương theo thì lại thành ‘Nước nâng thuyền xuôi’. Không phải cứ chặn là tốt. Có khi mình cứ cố tình chống lại, thì nó lại càng hung hãn hơn. Phải hiểu cái tính nết của con sông.” Lời nói của Vương Đại Ngưu tuy đơn giản nhưng lại chứa đựng kinh nghiệm thực tế hàng đời của những người sống dựa vào sông nước. Anh ta đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần con người cố gắng chế ngự thiên nhiên bằng sức mạnh, rồi cuối cùng lại nhận lấy thất bại. Niềm tự hào của anh ta không phải là sự tự mãn, mà là niềm tin vào trí tuệ dân gian, vào khả năng thích nghi và sự bền bỉ của phàm nhân.
Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, ngồi c��nh Sương, tay cầm bút lông và cuốn sổ nhỏ. Cậu bé không ngừng ghi chép, từng nét chữ ngay ngắn, cẩn thận. Mọi lời nói, mọi ánh mắt, mọi cử chỉ đều được cậu bé thu vào tầm mắt và ghi nhớ. Cậu bé hiếu học, tò mò, và luôn muốn hiểu rõ mọi thứ. Cậu bé cảm thấy hứng thú đặc biệt với cách những người lớn thảo luận, cách họ kết hợp giữa kiến thức hiện đại và kinh nghiệm truyền thống. Cậu bé biết rằng, đây chính là những bài học quý giá nhất mà không trường lớp nào có thể dạy được.
Các Đại Diện Các Làng Lân Cận, những lão nông từng trải với vẻ khắc khổ nhưng ánh mắt lại tinh tường, cũng lần lượt đưa ra ý kiến của mình. "Mấy năm trước, làng Hạ ta cũng bị lụt một trận, đê vỡ tan tành. Sau đó, chúng tôi học theo cách của các cụ, trồng thêm tre, liễu ven sông. Giờ thì lũ có lớn mấy cũng khó mà phá được bờ." Một lão nông râu bạc phơ trầm ngâm nói, tay vuốt chòm râu bạc. "Nhưng cũng phải xem loại đất. Đất cát thì tre khó bám rễ. Đất sét thì lại khác." Một lão nông khác bổ sung. Những lời nói chất phác, nhưng lại là những bài học xương máu, được đúc kết từ hàng trăm năm sống chung với dòng nước. Họ quan tâm sâu sắc đến kế hoạch này, bởi nó ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống, đến mùa màng của họ. Sự lo lắng và mong muốn hợp tác thể hiện rõ trên từng khuôn mặt.
Tạ Trần, trong suốt buổi thảo luận, vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, thỉnh thoảng lại đưa chén trà lên môi nhấp một ngụm. Hắn không can thiệp trực tiếp vào cuộc tranh luận, không đưa ra bất kỳ mệnh lệnh hay chỉ dẫn nào. Hắn chỉ rót trà cho mọi người, ánh mắt bình thản như mặt hồ thu, nhưng lại mang một sự thấu hiểu sâu sắc. Khi những ý kiến bắt đầu chồng chéo, khi Kỹ Sư Minh có vẻ hơi lúng túng trước những kinh nghiệm dân gian không nằm trong sách vở, Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống, phát ra một âm thanh nhỏ nhẹ đủ để thu hút sự chú ý. Hắn không nói lớn, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng suối reo giữa rừng khuya: “Thiên địa vạn vật, đều có quy luật riêng của nó. Sức mạnh của sự chống đối, dù có lớn đến đâu, cũng khó lòng sánh bằng sức mạnh của s�� nương theo, sự hòa hợp. Một cây sậy mềm mại có thể đứng vững trước bão táp, trong khi một cây cổ thụ cứng cỏi lại có thể bật gốc. Có lẽ, chúng ta không cần phải ‘chế ngự’ dòng sông, mà là tìm cách ‘cùng tồn tại’ với nó.”
Lời nói của Tạ Trần không phải là một mệnh lệnh, cũng không phải là một giải pháp cụ thể, nhưng nó lại như một luồng gió mát thổi tan đi những bế tắc trong suy nghĩ của mọi người. Kỹ Sư Minh chợt bừng tỉnh, ánh mắt hắn ánh lên một tia sáng. Hắn đã quá chú trọng vào việc "chống đỡ", "gia cố", mà quên mất triết lý cơ bản về sự hòa hợp với tự nhiên. Sương khẽ gật đầu, bút lông trong tay nàng dừng lại một chút, như đang suy ngẫm về những hàm ý sâu xa trong lời của Tạ Trần. Vương Đại Ngưu gãi đầu, cười hì hì: "Tiên sinh nói chí phải! Con người mà cứ cố chấp chống lại trời đất, thì chỉ có thua thôi!" Các lão nông cũng gật gù tán đồng, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy vẻ kính trọng. Không khí trong quán sách trở nên thông suốt hơn, những ý tưởng bắt đầu tuôn chảy một cách hài hòa, kết nối giữa tri thức hiện đại và kinh nghiệm truyền thống, tất cả đều hướng về một mục tiêu chung: kiến tạo một hệ thống thủy lợi bền vững, không chỉ để chống lũ mà còn để hòa mình vào dòng chảy của tự nhiên.
Sau buổi thảo luận căng thẳng nhưng hiệu quả tại quán sách, nhóm người quyết định trực tiếp ra bờ sông để khảo sát và đưa ra những điều chỉnh cuối cùng cho kế hoạch. Giữa trưa, ánh nắng vàng dịu trải đều trên mặt nước sông, lấp lánh như dát bạc. Bầu trời vẫn xanh trong, vài gợn mây trắng lững lờ trôi, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Dòng sông, sau trận mưa lớn đêm qua, không còn hung hãn cuồn cuộn mà đã trở nên hiền hòa hơn, chỉ còn tiếng nước chảy đều đều, rì rầm như lời thủ thỉ của thiên nhiên. Mùi đất ẩm sau mưa, mùi nước sông trong lành và mùi cây cỏ dại ven bờ hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của vùng đất sau bão táp. Không khí trong lành, thoáng đãng, mang lại cảm giác bình yên nhưng cũng không ngừng nhắc nhở về sức mạnh tiềm tàng của tự nhiên.
Họ đứng trên bờ, ngay tại khu vực công trình thủy lợi vừa được củng cố. Những đoạn đê mới đắp, những hàng cọc gỗ đóng sâu xuống lòng đất vẫn còn nguyên vẹn, chứng tỏ sức lao động phi thường của người dân. Kỹ Sư Minh cúi ng��ời, dùng tay vốc một nắm đất ven bờ, quan sát kỹ lưỡng. Hắn đã lắng nghe lời Tạ Trần và những kinh nghiệm của các lão nông. Giờ đây, hắn không chỉ nhìn mọi thứ qua lăng kính của những con số và bản vẽ, mà còn bằng cảm nhận trực tiếp từ đất, từ nước. Hắn chỉ tay xuống dòng nước đang chảy nhẹ nhàng, giọng nói trầm tĩnh hơn, không còn quá cứng nhắc theo lý thuyết: “Ở đây, thay vì chỉ gia cố bằng đá, chúng ta có thể thử nghiệm trồng thêm loại cây thủy sinh có bộ rễ sâu, vừa giữ đất, vừa làm chậm dòng chảy. Ví dụ như loại bìm bìm nước, hoặc một số loại cây thân thảo có khả năng chịu ngập úng tốt. Chúng sẽ tạo thành một lớp ‘áo giáp’ tự nhiên cho bờ sông, lại không làm ảnh hưởng đến hệ sinh thái.” Trong đầu hắn, những bản phác thảo mới bắt đầu hình thành, không chỉ là những đường thẳng, khối vuông của bê tông và đá, mà là những đường cong mềm mại, xanh mướt của cây cỏ. Hắn đã vượt qua được xung đột nội tâm, vượt qua áp lực phải đưa ra một giải pháp hoàn hảo dựa trên kiến thức thuần túy, và bắt đầu chấp nhận sự linh hoạt, sự hòa hợp.
Một lão nông râu bạc phơ, ánh mắt tinh tường như chim ưng, bước đến gần, cúi xuống nhìn theo tay Kỹ Sư Minh. Ông lão gật gù, rồi trầm ngâm nói: “Đúng rồi, cây tre ven sông của làng ta ngày xưa cũng giữ đất rất tốt. Nhưng phải là loại tre chịu được ngập nước, và phải trồng đúng mùa. Hồi nhỏ, lão thường theo cha ra đây trồng tre, cắm cọc. Cái rễ tre nó bám sâu lắm, nước có lớn mấy cũng khó mà cuốn trôi.” Lời nói của lão nông không chỉ là kinh nghiệm, mà còn là một phần ký ức, một phần của văn hóa sống gắn liền với dòng sông. Ông lão còn chỉ ra những vị trí đất xốp, nơi dễ bị xói mòn hơn, và những khu vực có thể trồng những loại cây khác nhau để tối ưu hóa hiệu quả.
Thư Đồng Tiểu An, với bút lông và giấy, đã ngồi xổm bên cạnh Kỹ Sư Minh, cẩn thận phác thảo những gì hắn nói. Cậu bé không chỉ ghi chép, mà còn vẽ lại những ý tưởng, những hình dáng của rễ cây, của bờ kè sinh thái. Đôi mắt cậu bé lấp lánh sự tò mò và hiếu học. Cậu bé cảm thấy như mình đang được tham gia vào một cuộc phiêu lưu vĩ đại, nơi kiến thức không chỉ nằm trong sách mà còn ở trong đất, trong nước, trong lời nói của người dân. Cậu bé đã vẽ rất nhiều, những hình ảnh trực quan giúp mọi người dễ hình dung hơn về kế hoạch mới.
Sương, nàng đứng cạnh Kỹ Sư Minh và các lão nông, ánh mắt nàng lướt qua dòng sông, qua những gương mặt đang say sưa bàn luận. Nàng ghi chép nhanh chóng vào cuốn sổ tay, từng lời của Kỹ Sư Minh, từng kinh nghiệm của lão nông đều được nàng sắp xếp, tổng hợp. Ánh mắt nàng sáng lên, như thể một mảnh ghép lớn vừa được đặt vào đúng vị trí. Nàng hiểu rằng, đây chính là cách mà "Nhân Đạo" kiến tạo: sự kết hợp giữa tri thức hàn lâm và kinh nghiệm thực tiễn, giữa sự sáng tạo và sự tôn trọng tự nhiên.
Tạ Trần, hắn vẫn đứng hơi lùi lại, như một người quan sát vô hình. Hắn không trực tiếp tham gia vào cuộc thảo luận sôi nổi, nhưng ánh mắt hắn dõi theo từng người, từng hành động. Hắn thấy được sự chuyển mình trong suy nghĩ của Kỹ Sư Minh, sự tin tưởng của các lão nông, và sự nhiệt huyết của Thư Đồng Tiểu An. Khi Kỹ Sư Minh và các lão nông đang tranh luận về loại cây nào phù hợp nhất, Tạ Trần khẽ cất tiếng, giọng trầm ấm, như tiếng gió thoảng qua: “Tự nhiên vốn có quy luật của nó. Thay vì đối đầu, tại sao không tìm cách hòa mình vào đó? Sức mạnh của sự nương theo, đôi khi còn lớn hơn sức mạnh của sự chống cự. Dòng nước, nếu bị ngăn chặn quá mức, sẽ tìm cách phá vỡ. Nhưng nếu được dẫn dắt một cách khéo léo, nó sẽ trở thành nguồn sống.”
Lời nói của Tạ Trần, tuy ngắn gọn, nhưng lại như một luồng chân khí thổi bùng lên ngọn lửa trí tuệ trong lòng mỗi người. Sương ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng gật đầu lia lịa, bút lông trong tay nàng dừng lại, như muốn khắc ghi từng chữ vào tâm trí. “Lời tiên sinh nói thật chí lý! Chúng ta cần một kế hoạch sống hòa hợp với dòng sông, không phải chiến đấu với nó. Sông nước là bạn, không phải là địch.” Nàng tự nhủ, triết lý "hòa hợp với tự nhiên" của Tạ Trần không chỉ là một ý tưởng trừu tượng, mà là một kim chỉ nam cho mọi hành động của họ. Kỹ Sư Minh cũng như trút được gánh nặng trong lòng. Hắn nhận ra, đôi khi, giải pháp tốt nhất không phải là tìm cách áp đặt ý chí con người lên tự nhiên, mà là tìm cách dung hòa, nương theo, biến sức mạnh của tự nhiên thành sức mạnh của chính mình. Những bản phác thảo trên giấy của Thư Đồng Tiểu An càng trở nên linh hoạt và sống động hơn, không còn chỉ là những đường nét kỹ thuật khô khan mà đã mang hơi thở của sự sống.
Họ tiếp tục bàn bạc, đi dọc bờ sông, quan sát từng ngóc ngách, từng khúc cua. Kỹ Sư Minh không ngừng điều chỉnh các thông số kỹ thuật, còn các lão nông lại bổ sung những kiến thức về địa chất, về cây cối, về thời tiết. Sự hợp tác giữa trí tuệ "chuyên gia" và kinh nghiệm "dân gian" diễn ra một cách nhịp nhàng, hiệu quả. Tạ Trần vẫn giữ vai trò của một người quan sát, một người gợi mở. Hắn không cần phải hành động trực tiếp, bởi những hạt mầm triết lý hắn gieo đã bắt đầu nảy nở, và thế hệ mới của Nhân Gian đang tự mình tìm thấy con đường kiến tạo "bình thường vĩnh cửu" bằng chính sức lực và trí tuệ của mình. Ánh nắng giữa trưa vẫn trải vàng trên dòng sông, phản chiếu lên những gương mặt lấm lem nhưng đầy hăng say và niềm tin. Một kế hoạch mới, vững chắc hơn, hài hòa hơn, đang dần hình thành từ sự kết hợp kỳ diệu ấy.
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng cả một góc trời, nhóm người mới rời khỏi bờ sông. Họ trở về quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình, nơi không khí nhộn nhịp vừa phải của một ngày thường đang bao trùm. Tiếng trẻ con nô đùa xa xa, tiếng rao hàng nhỏ nhẹ của các tiểu thương, tiếng bước chân thong thả của người dân qua lại, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, tràn đầy sức sống của một cộng đồng đang phát triển. Mùi đồ ăn từ các quán nhỏ, mùi hương hoa từ các ban công, và mùi gỗ cũ từ các gian hàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác thân thuộc và ấm áp.
Họ dừng chân tại một quán trà nhỏ ven đường, nơi những chiếc bàn gỗ cũ kỹ và những chiếc ghế tre đơn sơ mời gọi. Sương, Kỹ Sư Minh, Vương Đại Ngưu, Thư Đồng Tiểu An cùng các đại diện làng lân cận ngồi quây quần. Tạ Trần vẫn giữ vị trí quen thuộc của mình, hơi tách biệt nhưng vẫn đủ gần để quan sát và lắng nghe. Một bình trà nóng hổi được đặt giữa bàn, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, xua tan đi chút mệt mỏi của cả buổi làm việc.
Thư Đồng Tiểu An, với khuôn mặt lấm lem mực nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời, cẩn thận đặt cuốn sổ ghi chép đã đầy ắp những ghi chú và phác thảo lên bàn. Cậu bé đã ghi lại gần như toàn bộ quá trình thảo luận và điều chỉnh, từng chi tiết nhỏ nhất. Sự tỉ mỉ và hiếu học của cậu khiến mọi người không khỏi mỉm cười.
Sương, nàng khẽ hớp một ngụm trà nóng, rồi đặt chén xuống, giọng nói dứt khoát nhưng vẫn giữ được sự trầm ổn, tổng kết lại toàn bộ kế hoạch: “Vậy là, chúng ta sẽ tập trung vào ba yếu tố chính. Thứ nhất, là sử dụng vật liệu bền vững tự nhiên, kết hợp giữa đá, gỗ, và đặc biệt là các loại cây thủy sinh có bộ rễ sâu để gia cố bờ sông, tạo nên một hệ thống phòng hộ sinh thái. Thứ hai, là áp dụng kỹ thuật gia cố linh hoạt, không cứng nhắc, cho phép dòng sông có không gian để ‘thở’, để tự điều chỉnh mà không bị cản trở hoàn toàn. Và thứ ba, là sự tham gia của cộng đồng trong việc giám sát và bảo trì thường xuyên, biến mỗi người dân thành một phần của công trình, một người bảo vệ dòng sông của mình.” Ánh mắt nàng lướt qua từng gương mặt, tìm kiếm sự đồng tình. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một kế hoạch kỹ thuật, mà còn là một cam kết xã hội, một lời hứa của cộng đồng với chính tương lai của mình.
Kỹ Sư Minh gật đầu hài lòng, vẻ mặt hắn toát lên sự mãn nguyện. Hắn đã tìm thấy sự cân bằng giữa lý thuyết và thực tiễn, giữa khoa học và tự nhiên. “Với những điều chỉnh này, tôi tin rằng hệ thống thủy lợi của chúng ta sẽ không chỉ chống chịu được những trận mưa lớn hơn mà còn trở thành một phần hài hòa của cảnh quan. Nó sẽ không còn là một công trình nhân tạo đơn thuần, mà sẽ là một hệ sinh thái sống động, một người bạn của dòng sông.” Hắn đã học được rất nhiều từ kinh nghiệm của các lão nông và từ những gợi ý triết lý của Tạ Trần. Hắn nhận ra rằng, kiến thức thực sự không chỉ nằm trong sách vở, mà còn ở trong lòng đất, trong dòng nước, và trong trí tuệ của những người đã sống gắn bó với chúng qua bao thế hệ.
Thư Đồng Tiểu An, nghe xong, không kìm được sự hớn hở: “Vậy là chúng ta sẽ không phải lo lắng nhiều nữa phải không ạ?” Cậu bé hỏi, ánh mắt ngây thơ nhưng đầy hy vọng. Với cậu, việc không còn phải lo lắng về lũ lụt là một điều tuyệt vời, một dấu hiệu của sự an bình.
Tạ Trần khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện. Hắn đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm. Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian quán trà, như một lời răn dạy nhẹ nhàng: “Lo lắng là một phần của cuộc sống, Tiểu An. Con người không thể tránh khỏi những lo toan. Nhưng biết cách học hỏi và chuẩn bị, chúng ta sẽ ít phải lo sợ hơn. Trận mưa vừa qua là một bài học đắt giá, nhưng cũng là một món quà. Món quà của sự thức tỉnh, món quà của sự đoàn kết, món quà của tri thức mới. Từ đó mà chúng ta có thể xây dựng những điều vững bền hơn, không chỉ là con đê, mà là cả một niềm tin vào khả năng của chính mình.” Lời của hắn không chỉ an ủi Tiểu An, mà còn là một lời khẳng định cho tất cả mọi người về giá trị của những gì họ vừa trải qua. Hắn biết rằng, con đường của "bình thường vĩnh cửu" vẫn còn dài, nhưng những bước chân đầu tiên đã được đặt xuống, vững chãi và đầy hy vọng.
Vương Đại Ngưu vỗ mạnh vào vai Kỹ Sư Minh, tiếng vỗ nghe rõ ràng trong không gian quán trà. “Cứ làm theo kế hoạch này, có gì khó khăn, anh em dân làng sẽ cùng chung tay! Chúng ta đã chứng minh được rằng, sức người có thể dời núi lấp biển, huống chi là mấy cái con đê này! Miễn là có kế hoạch đúng đắn, có ý chí, thì không có gì là không thể!” Lời nói của anh ta không chỉ là sự ủng hộ, mà còn là một cam kết vững chắc từ cộng đồng, một lời khẳng định về sức mạnh của sự đoàn kết.
Các đại diện làng lân cận cũng gật gù tán thành, ánh mắt họ không còn vẻ lo lắng mà thay vào đó là niềm tin và sự quyết tâm. Họ đã trải qua một trận thử thách lớn, nhưng chính thử thách đó đã giúp họ tìm thấy sức mạnh tiềm ẩn trong chính mình, và quan trọng hơn, là sự đoàn kết không gì lay chuyển nổi.
Tạ Trần lặng lẽ uống trà, ánh mắt hắn dõi theo từng người. Hắn thấy sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp đang tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo. Hắn biết rằng, sự thành công của kế hoạch điều chỉnh này sẽ là một mô hình cho các dự án phát triển khác trong tương lai của Nhân Gian, thúc đẩy sự hợp tác giữa các lĩnh vực khác nhau, từ kỹ thuật đến nông nghiệp, từ quản lý đến giáo dục. Tư tưởng "hòa hợp với tự nhiên" của hắn, được mọi người tiếp thu và áp dụng, sẽ trở thành một triết lý cốt lõi trong kỷ nguyên Nhân Gian mới, nơi con người không còn khao khát quyền năng siêu phàm mà tìm về giá trị cốt lõi của sự sống. Thư Đồng Tiểu An, với sự hiếu học và khả năng ghi chép, cho thấy tiềm năng trở thành người lưu giữ và phát triển tri thức của thế hệ mới, chép lại không chỉ những bản vẽ kỹ thuật mà còn cả nh��ng triết lý sống. Việc củng cố hệ thống thủy lợi sẽ giải phóng nguồn lực và sự tập trung của cộng đồng cho những dự án lớn hơn, hoặc các vấn đề khác.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy không phải là sự tự mãn, mà là sự mãn nguyện sâu sắc, một niềm bình yên lan tỏa khắp tâm hồn. Hắn biết, một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi cuộc sống bình thường lại trở thành điều vĩ đại nhất, một "bình thường vĩnh cửu" đang thực sự hé mở, từng chút một, ngay trên mảnh đất lở này. Hắn chỉ cần ở đó, như một cái cây cổ thụ, lặng lẽ chứng kiến. Con đường của "bình thường vĩnh cửu" vẫn còn dài, nhưng những bước chân đầu tiên đã được đặt xuống, vững chãi và đầy hy vọng.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.