Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1685: Hội Hè An Bình: Khúc Ca Đoàn Kết và Trí Tuệ Phàm Nhân

Ánh tà dương cuối ngày buông mình xuống dòng sông An Bình, nhuộm một màu vàng óng lên mặt nước tĩnh lặng, phản chiếu những ánh đèn lồng bắt đầu le lói thắp sáng dọc bờ. Khung cảnh ấy, cùng với tiếng cười nói râm ran còn vương lại từ buổi hội nghị bên sông, vẽ nên một bức tranh bình yên đến nao lòng. Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ấy không phải là sự tự mãn, mà là sự mãn nguyện sâu sắc, một niềm bình yên lan tỏa khắp tâm hồn. Hắn biết, một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi cuộc sống bình thường lại trở thành điều vĩ đại nhất, một "bình thường vĩnh cửu" đang thực sự hé mở, từng chút một, ngay trên mảnh đất lở này. Hắn chỉ cần ở đó, như một cái cây cổ thụ, lặng lẽ chứng kiến. Con đường của "bình thường vĩnh cửu" vẫn còn dài, nhưng những bước chân đầu tiên đã được đặt xuống, vững chãi và đầy hy vọng.

Ngày hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, Thị Trấn An Bình đã bừng tỉnh trong một không khí khác lạ, một sự rộn ràng phấn khích chưa từng thấy. Khắp các con đường, từ con hẻm nhỏ nhất đến quảng trường trung tâm, đều được trang hoàng bởi những chiếc đèn lồng đủ màu sắc, đỏ tươi, vàng rực, xanh ngọc, hồng phấn, treo san sát nhau tạo thành những dải lụa mềm mại vắt ngang không trung. Những băng rôn chúc mừng, viết bằng thư pháp mộc mạc nhưng đầy tâm huyết, giăng mắc khắp nơi, ca ngợi tinh thần đoàn kết và ý chí kiên cường của người dân. Hương vị của lễ hội đã bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi đất ẩm sau trận mưa, mùi gỗ mới của những gian hàng vừa được dựng lên, và thoang thoảng hương hoa dại ven sông.

Người dân Thị Trấn An Bình, sau những ngày vất vả đối mặt với thiên tai và miệt mài kiến thiết, giờ đây lại hối hả chuẩn bị cho một ngày hội lớn. Các gian hàng ẩm thực, với những nồi lẩu bốc khói nghi ngút, những xiên thịt nướng thơm lừng, hay những món bánh truyền thống được chế biến tỉ mỉ, đã sẵn sàng chào đón thực khách. Tiếng cười nói rộn rã, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng nhạc cụ dân gian vang lên từ những góc phố, tạo nên một bản hòa tấu vui tươi, xua tan mọi mệt mỏi và lo âu. Đặc biệt, khu vực gần dự án thủy lợi, nơi vừa trải qua cuộc "đại tu" ngoạn mục, được trang trí lộng lẫy nhất. Một sân khấu nhỏ bằng gỗ mới tinh đã được dựng lên ngay cạnh dòng sông, hướng mặt về phía con đê vững chãi, như một biểu tượng cho sự chiến thắng của ý chí con người trước thiên nhiên.

Sương, với vẻ ngoài nhanh nhẹn và tràn đầy năng lượng, cùng với Vương Đại Ngưu vạm vỡ và một số thanh niên trai tráng khác, đang tất bật kiểm tra những khâu chuẩn bị cuối cùng. Sương kiểm tra lại hệ thống âm thanh, đảm bảo rằng mọi lời nói, mọi tiếng hát sẽ vang vọng khắp cả khu vực. Nàng liếc nhìn những chiếc đèn lồng lung linh trên cao, rồi lại nhìn xuống những chiếc ghế tre đã được sắp xếp ngay ngắn. Nụ cười rạng rỡ luôn nở trên môi nàng, đôi mắt sáng ngời ánh lên niềm tự hào và mãn nguyện. "Vương Đại Ngưu, anh xem lại mấy cột cờ đã chắc chắn chưa? Gió hôm nay khá mạnh đấy," nàng dặn dò, giọng nói thanh thoát nhưng đầy uy quyền của một người lãnh đạo.

Vương Đại Ngưu, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, cười ha hả, vỗ ngực đôm đốp. "Ha ha, Sương tiểu thư cứ yên tâm! Mấy cái cột cờ này còn chắc hơn cả gốc cây cổ thụ ở đầu làng ấy chứ! Sức người có hạn nhưng lòng người vô hạn! Nhìn xem, công trình của chúng ta vững chãi hơn xưa nhiều!" Hắn chỉ tay về phía con đê mới được gia cố, vẻ mặt đầy tự hào. "Kẻ nào dám động vào con đê này, ta sẽ cho biết tay!"

Thư Đồng Tiểu An, mặc dù gầy gò và có vẻ yếu ớt so với Vương Đại Ngưu, nhưng lại chạy lăng xăng khắp nơi, đôi mắt to tròn lanh lợi không ngừng quan sát. Cậu bé phụ giúp các chú, các bác mang vác đồ đạc, sắp xếp bàn ghế, và thỉnh thoảng lại dừng lại, cẩn thận ghi chép vào cuốn sổ nhỏ đã cũ kỹ của mình. Cậu ghi lại cách mọi người phối hợp, cách họ giải quyết những vấn đề nhỏ phát sinh, và cả những câu chuyện vui, những lời trêu ghẹo nhau giữa chừng. Đối với Tiểu An, đây không chỉ là một lễ hội, mà còn là một kho tàng kiến thức sống động, một bài học thực tiễn về sự đoàn kết và sáng tạo của phàm nhân. Cậu bé tò mò hỏi Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đang giúp mẹ bày bán những món đồ chơi thủ công: "Tiểu Hoa, em có muốn nghe anh kể chuyện về cách chú Kỹ Sư Minh và cô Sương đã cùng nhau sửa lại con đê không?"

Tiểu Hoa, đôi mắt to tròn lanh lợi nhìn lên Sương, rồi lại nhìn sang Thư Đồng Tiểu An. "Anh Sương ơi, chừng nào thì bắt đầu kể chuyện về trận mưa lớn và cách mọi người đã chiến thắng ạ?" Cô bé hỏi, giọng nói trong trẻo vang lên, chứa đầy sự háo hức. Với Tiểu Hoa, những câu chuyện về anh hùng và kỳ tích luôn có sức hấp dẫn đặc biệt, và giờ đây, những anh hùng đó lại là những người cô bé quen thuộc, những người sống ngay trong làng của mình.

Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt, mái tóc đen dài buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, đứng tựa cửa quán sách của mình. Hắn mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, lướt qua từng gương mặt, từng hành động của người dân. Hắn đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết của lá trà. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, một nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện nở trên môi. Hắn thấy được sự biến chuyển trong lòng người, từ nỗi lo âu, sợ hãi sau trận mưa, đến sự kiên cường, đoàn kết khi khắc phục, và giờ đây là niềm vui sướng, tự hào trong ngày hội. Đây chính là "Nhân Đạo" mà hắn hằng chiêm nghiệm, một con đường không cần đến phép thuật cao siêu, mà chỉ cần đến ý chí và tình người. Hắn thấu hiểu rằng, những bước chân đầu tiên của kỷ nguyên "bình thường vĩnh cửu" không phải là những tuyên bố hùng tráng, mà là những khoảnh khắc đời thường, những nụ cười giản dị, những bàn tay chung sức như thế này. Tiếng ồn ào của lễ hội, đối với hắn, không phải là sự phiền nhiễu, mà là bản giao hưởng của sự sống, của hy vọng. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hít thở sâu, cảm nhận mùi hương của Nhân Gian đang bùng nở quanh mình, và một niềm tin vững chắc hơn vào con đường mà hắn đã chọn.

Giữa trưa, khi mặt trời lên cao và nắng đẹp trải vàng khắp Thị Trấn An Bình, lễ hội đạt đến đỉnh điểm của sự sôi động. Trên sân khấu nhỏ được dựng cạnh bờ sông, Sương và Kỹ Sư Minh đứng cạnh nhau, gương mặt rạng rỡ và tự tin. Sương bước lên trước, giọng nói trong trẻo nhưng hùng hồn của nàng vang vọng qua loa phóng thanh, thu hút sự chú ý của mọi người. "Kính thưa quý vị đồng bào, quý đại diện các làng lân cận! Hôm nay, chúng ta tụ họp tại đây không chỉ để ăn mừng một công trình thủy lợi được củng cố, mà còn để tôn vinh tinh thần bất khuất, sự đoàn kết và trí tuệ của chính chúng ta!" Nàng dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt, thấy niềm tự hào và sự đồng lòng trong ánh mắt họ. "Chúng ta đã chứng minh rằng, không cần đến phép thuật thần tiên, không cần đến sự phù hộ của bất kỳ vị thánh thần nào, chỉ cần ý chí và lòng người, chúng ta có thể làm nên những điều phi thường! Chúng ta đã biến dòng nước hung hãn thành người bạn, biến nỗi sợ hãi thành động lực, biến sự tàn phá thành cơ hội để xây dựng những điều vững bền hơn!" Tiếng reo hò, vỗ tay vang dội, hòa cùng tiếng trống hội dồn dập, làm rung chuyển cả không gian. Vương Đại Ngưu vỗ tay mạnh đến nỗi lòng bàn tay đỏ ửng, miệng không ngừng hô "Hay lắm! Hay lắm!"

Tiếp lời Sương, Kỹ Sư Minh, trông có vẻ hơi gầy gò vì làm việc quá sức nhưng đôi mắt lại sáng ngời trí tuệ, bước lên với một bản vẽ cuộn tròn trong tay. Hắn không hùng biện như Sương, mà dùng giọng điệu điềm tĩnh, khoa học để trình bày. "Qua trận mưa lớn vừa rồi, chúng ta đã rút ra được nhiều bài học quý giá. Chúng tôi, những người làm kỹ thuật, đã nhận ra rằng tri thức trong sách vở thôi là chưa đủ. Chính kinh nghiệm ngàn đời của các lão nông, chính sự hiểu biết sâu sắc về dòng chảy, về thổ nhưỡng của người dân địa phương, đã giúp chúng ta hoàn thiện hơn thiết kế của mình." Hắn chỉ vào bản vẽ. "Sự kết hợp giữa tri thức và kinh nghiệm, giữa thiết kế và thực tiễn, chính là nền tảng vững chắc nhất cho tương lai. Chúng ta không chỉ xây dựng một con đê chống lũ, mà chúng ta đang kiến tạo một hệ sinh thái hài hòa, một mối quan hệ bền vững giữa con người và tự nhiên." Lời nói của hắn, tuy không khoa trương nhưng lại chạm đến lòng người, bởi nó thể hiện sự khiêm tốn và tinh thần học hỏi không ngừng. Các đại diện làng lân cận cũng lần lượt lên sân khấu, chia sẻ niềm vui và những kinh nghiệm quý báu mà họ đã học được từ Thị Trấn An Bình, khẳng định sự gắn kết giữa các cộng đồng, cho thấy rằng sự hợp tác giữa các làng đã trở thành một mô hình kiểu mẫu. Chưởng Quán Tiệm Rượu, béo tốt và vui vẻ, liên tục mang những vò rượu ngon ra mời khách, nụ cười xởi lởi luôn nở trên môi. "Rượu ngon đây! Uống vào quên hết sầu lo! Chúc mừng An Bình, chúc mừng nhân gian!"

Trong khi đó, ở một góc khuất dưới gốc cây cổ thụ, Tạ Trần đứng lặng lẽ, bên cạnh là Thư Đồng Tiểu An. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường lệ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một niềm vui khó tả. Hắn thấy nụ cười rạng rỡ trên môi những người lao động, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào của các cụ già, và sự tò mò, háo hức của những đứa trẻ. Mỗi gương mặt, mỗi ánh mắt đều là một câu chuyện, một minh chứng sống động cho ý chí và khả năng của phàm nhân. Bà Mối Mai, béo tròn, đeo kính và mái tóc búi cao, vẫn sôi nổi như thường lệ. Nàng bận rộn giới thiệu các thanh niên trai tráng cho các cô gái, không ngừng nói nhanh như gió. "Cô nương này tháo vát, đảm đang, lại khéo tay làm bánh. Chàng trai kia khỏe mạnh, chất phác, lại vừa tham gia xây đê có công lớn! Hai đứa mà đến với nhau thì trăm năm hạnh phúc, gia đình ấm no!" Trong khi đó, Tiểu Lão Bà, lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt sáng quắc, ngồi cạnh một chiếc bàn đá, vừa cằn nhằn về tiếng ồn, vừa không ngừng chia sẻ những chiếc bánh nướng nóng hổi cho lũ trẻ con đang vây quanh. "Mấy đứa nhóc này, ồn ào quá đi mất! Nhưng mà ăn đi, ăn cho có sức mà lớn, mà sau này còn xây thêm nhiều con đê nữa!" Mặc dù lời nói có vẻ cằn nhằn, nhưng ánh mắt bà lại chất chứa đầy sự yêu thương và quan tâm.

Xa xa, bên cạnh một gian hàng bán đồ thủ công, Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, tay cầm chiếc quạt giấy, bắt đầu cất giọng trầm bổng. "Này các vị, nghe ta kể chuyện đây! Câu chuyện về một trận mưa lớn chưa từng có, câu chuyện về ý chí của những người phàm trần đã làm nên kỳ tích..." Hắn kể lại chi tiết về những ngày mưa tầm tã, về nỗi lo sợ bao trùm thị trấn, về những nỗ lực không ngừng nghỉ của Sương, Kỹ Sư Minh, Vương Đại Ngưu và tất cả mọi người. Hắn dùng những lời lẽ hoa mỹ, những phép ẩn dụ sống động để miêu tả cuộc chiến giữa con người và dòng nước, và cách mà trí tuệ, lòng dũng cảm, và sự đoàn kết đã chiến thắng. "...Và thế là, dòng nước hung hãn đã bị thuần phục, không phải bởi một vị tiên nhân cưỡi mây đạp gió, hay một pháp bảo linh thiêng từ trên trời rơi xuống, mà bởi bàn tay của chính những người phàm trần này! Bằng chính sức lao động, bằng chính trí tuệ, và bằng chính tình người ấm áp!" Câu chuyện của hắn thu hút đông đảo người nghe, từ những cụ già tóc bạc đến những đứa trẻ còn ngây thơ. Tiếng vỗ tay, tiếng hò reo lại vang lên không ngớt, hòa cùng tiếng nhạc cụ dân gian, tạo nên một không khí lễ hội tưng bừng, hân hoan. Tạ Trần mỉm cười, hắn thấu hiểu rằng, những câu chuyện như thế này, được kể lại và truyền từ đời này sang đời khác, chính là nền tảng vững chắc cho một "Nhân Đạo" trường tồn, nơi con người tự tin vào sức mạnh của chính mình, không còn trông chờ vào bất kỳ sự cứu rỗi nào từ thế giới bên ngoài. Hắn nhìn Thư Đồng Tiểu An đang chăm chú lắng nghe, gương mặt cậu bé tràn đầy sự ngưỡng mộ và khao khát học hỏi, và Tạ Trần biết rằng, hạt mầm của tri thức và ý chí đã được gieo mầm trong thế hệ mới.

Khi ánh tà dương bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên bầu trời phía Tây, và những ngọn đèn lồng bắt đầu thắp sáng rực rỡ hơn dọc theo bờ sông, lễ hội tại Thị Trấn An Bình dần về cuối. Tiếng cười nói vẫn còn, nhưng đã dịu đi nhiều, nhường chỗ cho những cuộc trò chuyện thân mật hơn, những lời chia sẻ về một ngày vui trọn vẹn. Tạ Trần, sau một ngày dài lặng lẽ quan sát, trở về quán sách nhỏ của mình. Hắn bước vào, mùi giấy cũ và mực tàu quen thuộc bao trùm lấy hắn, mang lại một cảm giác bình yên đến lạ. Hắn ngồi xuống bên cửa sổ, nơi ánh tà dương vẫn còn vương vấn, nhuộm vàng lên những trang sách cũ kỹ xếp chồng trên bàn.

Thư Đồng Tiểu An, sau một ngày chạy nhảy mệt nhoài, đôi má ửng hồng vì nắng gió và niềm vui, cũng lon ton chạy theo vào quán. Cậu bé ngồi xuống cạnh Tạ Trần, trên chiếc ghế tre nhỏ, say sưa lật giở cuốn sổ ghi chép của mình. Từng nét chữ nguệch ngoạc, nhưng đầy đủ chi tiết, ghi lại những điều cậu bé đã thấy, đã nghe, đã học được trong ngày hội. Từ lời phát biểu hùng hồn của Sương, sự phân tích khoa học của Kỹ Sư Minh, đến những câu chuyện đầy cảm hứng của Người Kể Chuyện, tất cả đều được ghi lại cẩn thận. Tiểu An ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn Tạ Trần. "Tiên sinh," cậu bé nói, giọng nói hơi khàn đi vì đã nói và reo hò nhiều trong ngày, "hôm nay con đã thấy được sức mạnh thật sự của con người. Không cần pháp thuật, họ vẫn tạo ra kỳ tích! Con đê kia, nó vững chắc hơn cả tường thành của một vị Tiên Đế!"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp. Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên bìa một cuốn sách cổ đã sờn cũ, đôi mắt hắn ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn đã nhìn thấy điều này từ rất lâu rồi. Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán sách, như một lời thì thầm của gió, của thời gian. "Đúng vậy, Tiểu An... Sức mạnh đó, vốn dĩ đã luôn tồn tại trong mỗi chúng ta, chỉ chờ được đánh thức. Con người không cần phải tìm kiếm sự vĩ đại ở những nơi xa xôi, hay trong những phép thuật thần thông. Sự vĩ đại nằm ngay trong những điều bình dị nhất: trong ý chí kiên cường khi đối mặt với khó khăn, trong sự đoàn kết khi chung tay kiến thiết, trong tình người ấm áp khi sẻ chia. Cái gọi là 'kỳ tích' không phải là biến không thành có, mà là biến những điều tưởng chừng không thể thành hiện thực, bằng chính bàn tay và trí tuệ của mình."

Hắn dừng lại một chút, khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong không khí. Ngoài kia, tiếng cười nói của lễ hội đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng nước chảy êm đềm của dòng sông An Bình, tiếng gió xào xạc luồn qua những tán lá cây cổ thụ, và tiếng chim đêm hót vọng từ xa. Mùi khói bếp ấm áp từ những ngôi nhà gần đó thoang thoảng bay vào, hòa quyện với mùi trà thanh khiết còn vương lại trong chén của hắn. Hắn mở mắt ra, nhìn về phía dòng sông, nơi ánh đèn lồng đủ màu sắc đang phản chiếu lung linh trên mặt nước tĩnh lặng, tạo thành một dải lụa vàng đỏ uốn lượn. Hình ảnh những con người phàm tục vui vẻ bên nhau, những nụ cười rạng rỡ, những bàn tay nắm chặt, hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Con sông ấy, như Nhân Gian, đã trải qua bão tố, được củng cố bằng trí tuệ và đoàn kết, và giờ đây chảy êm đềm, mang theo hy vọng của một kỷ nguyên mới.

Tạ Trần biết, sự thành công và tinh thần đoàn kết trong lễ hội này sẽ là động lực và mô hình cho các dự án phát triển cộng đồng lớn hơn trong tương lai, khẳng định khả năng tự trị của Nhân Gian. Thư Đồng Tiểu An, qua sự hiếu học và khả năng ghi chép của mình, sẽ trở thành người lưu giữ và truyền bá những tri thức, kinh nghiệm và triết lý 'Nhân Đạo' của thế hệ mới. Và Tạ Trần nhận ra rằng 'Vô Vi Chi Đạo' của mình không phải là thụ động, không phải là khoanh tay đứng nhìn, mà là tạo điều kiện để tiềm năng của con người tự do bộc lộ, là để họ tự tìm thấy con đường của chính mình, tự kiến tạo tương lai. Đó chính là một triết lý dẫn đường cho hắn và cho thế giới trong tương lai. Hắn nhấp một ngụm trà cuối cùng, cảm nhận vị ngọt đọng lại nơi đầu lưỡi. Con đường 'Bình Thường Vĩnh Cửu' đang được kiến tạo, từng chút một, bằng chính những khoảnh khắc như thế này, bằng chính những giá trị tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại vô cùng vĩ đại của con người. Và Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, một thư sinh, lặng lẽ ngồi đó, chứng kiến sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp đang tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo. Hắn biết, đó chính là ý nghĩa đích thực của sự "sống".

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free