Nhân gian bất tu tiên - Chương 1690: Dòng Chảy Lan Tỏa: Khi Trí Tuệ Phàm Nhân Vươn Xa
Tạ Trần ngồi lặng lẽ dưới gốc Cổ Thụ Trấn Yêu, nhấp một chén trà nóng. Hắn cảm nhận được hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, một cảm giác quen thuộc và an yên. Anh nhìn ngắm những cánh đồng xanh mướt đang dần hiện hình, những dòng kênh mương uốn lượn như những dải lụa bạc, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Toàn cảnh dự án thủy lợi hiện lên như một biểu tượng sống động của sự hợp tác, trí tuệ và kiên trì của con người. Những khuôn mặt rạng rỡ của người dân đang tụ họp ăn mừng, ánh mắt họ lấp lánh niềm hạnh phúc giản dị mà chân thật. Tạ Trần thấy rõ sự biến đổi của Nhân Gian, từ một nơi từng phụ thuộc vào tiên đạo, giờ đây đang tự mình kiến tạo nên tương lai. Hắn thấy sự vô thường của vạn vật, nhưng cũng thấy được sự vĩnh cửu của nhân tính.
Thư Đồng Tiểu An, với cuốn sổ ghi chép dày cộp, chạy đến bên Tạ Trần, ánh mắt rạng rỡ như hai vì sao nhỏ, đầy vẻ hào hứng và nhiệt huyết. Cậu bé gầy gò, nhưng mỗi bước chạy đều tràn đầy năng lượng, như thể đang mang trong mình một kho tàng tri thức quý giá. "Tiên sinh, con đã ghi lại tất cả! Từ ý tưởng của người, đến kỹ thuật của Kỹ Sư Minh, sự khéo léo của Lão Tôn, và cả sức mạnh đoàn kết của dân làng. Đây chính là 'Nhân Đạo' mà người nói, phải không ạ? Một dòng chảy của sự sống và trí tuệ." Giọng cậu bé trong trẻo, hăm hở, thể hiện niềm say mê học hỏi không ngừng. Tiểu An không chỉ là một người ghi chép, mà còn là một người tổng hợp, một người thấu hiểu sâu sắc những giá trị mà Tạ Trần đã gieo. Cậu bé đã chứng kiến từng bước đi của dự án, từ những ý tưởng ban sơ đến thành quả rực rỡ hôm nay, và cậu bé biết rằng mình đang là một phần của một câu chuyện vĩ đại, một câu chuyện về sự trỗi dậy của phàm nhân.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn ấm áp như ánh trăng rằm. Hắn nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu An, cảm nhận sự tin cậy và nhiệt huyết từ cậu bé. "Đúng vậy, Tiểu An. Đó là sự tiếp nối, sự học hỏi, và lòng nhân ái. Đó là dòng chảy của cuộc sống, do chính bàn tay con người tạo nên. Mỗi giọt nước, mỗi mầm xanh hôm nay, đều là minh chứng cho sự vĩnh cửu của nhân gian." Giọng hắn trầm ấm, như tiếng suối chảy, gột rửa đi mọi tạp niệm. Hắn biết, Tiểu An, với khả năng ghi chép và tổng hợp tri thức từ cả hai nguồn – kinh nghiệm dân gian của Lão Tôn và khoa học hiện đại của Kỹ Sư Minh – sẽ đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc bảo tồn và phát triển 'Nhân Đạo' cho các thế hệ tương lai. Cậu bé không chỉ là một người học trò, mà còn là một người kế thừa, một nhịp cầu nối tri thức, đảm bảo rằng những giá trị quý báu sẽ không bao giờ bị lãng quên.
Tạ Trần nhìn ra xa, về phía những ngôi làng đang sáng đèn, nơi tiếng cười nói vẫn còn vẳng vọng. Hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc trong tâm hồn. Hắn đã từ bỏ con đường tu tiên, không phải vì không có khả năng, mà vì không muốn đánh mất chính mình, không muốn "mất người". Giờ đây, hắn thấy những con người phàm tục này, bằng chính sức lực và trí tuệ của họ, đang kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu". Đây không phải là sự kết thúc của Thiên Đạo, mà là sự khởi đầu của Nhân Đạo, một con đường mà con người tự do tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống, không bị ràng buộc bởi những chấp niệm hư vô.
Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Dòng nước mát lành không chỉ tưới tắm cho ruộng đồng mà còn tưới tắm cho những tâm hồn, gột rửa đi những tàn dư của sự mê tín, của sự phụ thuộc vào quyền năng siêu nhiên. Nó nuôi dưỡng tinh thần tự chủ, tinh thần hợp tác và lòng nhân ái sâu sắc trong cộng đồng. Những điều này, đối với Tạ Trần, còn quý giá hơn bất kỳ tiên pháp nào. Hắn biết rằng, dù Thiên Đạo có suy kiệt đến đâu, dù tiên môn có không còn, thì Nhân Gian vẫn sẽ tiếp tục tồn tại và phát triển, bởi vì con người đã tìm thấy sức mạnh thực sự của mình – sức mạnh của trí tuệ, lòng nhân ái và ý chí kiên cường để "sống một đời bình thường" nhưng trọn vẹn. Và đó mới chính là vẻ đẹp vĩnh cửu của Nhân Gian.
***
Bình minh của ngày hôm sau, một luồng nắng nhẹ dịu dàng trải dài trên Thị Trấn An Bình, đánh thức những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, nhuộm vàng những con đường đất còn đọng hơi sương. Không khí trong lành mang theo mùi gỗ mới, mùi đất ẩm và thoang thoảng hương hoa dại từ những khu vườn nhỏ. Quán xá bắt đầu mở cửa, tiếng rao hàng khe khẽ cất lên hòa cùng tiếng bước chân rộn ràng của người dân. Tuy nhiên, hôm nay, sự nhộn nhịp ấy có phần khác lạ. Tại quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, một đoàn người đông đảo đang tề tựu, họ đến từ những thôn làng và thị trấn lân cận, mỗi người mang một vẻ ngoài, một phong cách ăn vận khác nhau, từ những bộ áo vải thô màu chàm sẫm của dân vùng núi, đến những chiếc áo nâu sờn của người nông dân dưới xuôi, và cả những bộ trang phục tươm tất hơn của các trưởng thôn, lý trưởng.
Tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt, nhưng không phải là sự huyên náo thường ngày mà là những lời thì thầm to nhỏ, chứa đựng sự tò mò pha lẫn chút hoài nghi. "Nghe nói vùng An Bình này tìm ra cách dẫn nước về đồng không cần tiên pháp?" một người đàn ông trung niên với khuôn mặt rám nắng hỏi nhỏ người bên cạnh. "Làm gì có chuyện đó, phàm nhân chúng ta sao có thể làm được những việc ấy mà không nhờ đến tiên môn? Chắc là có chút mánh khóe gì thôi." Người kia lắc đầu, đôi mắt vẫn quét một vòng dò xét khắp quảng trường. Sự thành công vang dội của dự án thủy lợi ở Thị Trấn An Bình đã lan truyền như một câu chuyện thần thoại, đến tai các cộng đồng lân cận, nhưng không phải ai cũng tin. Suốt bao đời, họ đã quen với việc trông chờ vào những phép màu của tiên nhân, hoặc ít nhất là những kỹ thuật được truyền lại từ các tông môn để giải quyết những vấn đề lớn như hạn hán, lũ lụt. Ý tưởng phàm nhân tự mình kiến tạo nên kỳ tích như vậy dường như quá sức tưởng tượng, thậm chí là một sự báng bổ.
Sương, với vẻ ngoài sáng sủa, thông minh và trang phục gọn gàng, toát lên sự năng động của một người lãnh đạo trẻ, cùng Kỹ Sư Minh, thư sinh nho nhã với cặp kính cận trên sống mũi, đầy vẻ tri thức và cẩn trọng, đứng ở phía trước, chào đón đoàn khách bằng những nụ cười cởi mở và ánh mắt tự tin. Bên cạnh họ, Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh lạ thường, đang hăng hái chuẩn bị cuốn sổ và bút lông, sẵn sàng ghi chép mọi điều. Cậu bé cảm thấy lồng ngực mình sục sôi một niềm tự hào khó tả. Đây không chỉ là một chuyến tham quan, mà là một sự kiện trọng đại, một minh chứng sống động cho những gì Tạ Trần tiên sinh đã luôn nói về "Nhân Đạo".
"Chào mừng quý vị đại diện từ các thôn làng lân cận đã đến với Thị Trấn An Bình chúng tôi!" Sương cất giọng trong trẻo, vang dội nhưng không kém phần thân thiện. "Chúng tôi hiểu rằng quý vị có thể còn nhiều thắc mắc và hoài nghi về dự án thủy lợi của chúng tôi. Nhưng chúng tôi tin rằng, sau chuyến đi này, quý vị sẽ thấy rằng sức mạnh của con người, khi đoàn kết và vận dụng trí tuệ, có thể làm nên những điều phi thường."
Kỹ Sư Minh khẽ đẩy gọng kính, nét mặt điềm đạm nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ nhiệt huyết. "Chuyện dẫn nước về đồng, không phải là thần thông phép thuật, mà là sự tổng hòa của kinh nghiệm cha ông, những nguyên lý khoa học mà chúng tôi đã dày công nghiên cứu, và trên hết là sự đồng lòng của bà con." Giọng nói của hắn không quá lớn, nhưng rõ ràng và chắc chắn, như một lời khẳng định đanh thép giữa những làn sóng hoài nghi.
Một vị trưởng thôn từ vùng đất khô cằn phía Bắc, râu tóc bạc phơ, bước lên phía trước, chắp tay hành lễ. "Thưa cô nương, thưa công tử, chúng tôi đến đây với lòng hiếu học. Vùng đất chúng tôi đã mấy mùa hạn hán, ruộng đồng khô cằn, dân tình cơ cực. Nghe tin Thị Trấn An Bình có kỳ tích, chúng tôi không dám tin, nhưng cũng không thể không đến để tận mắt ch���ng kiến. Mong quý vị chỉ giáo." Ánh mắt ông vẫn còn một chút ngờ vực, nhưng thái độ đã lộ rõ sự mong mỏi.
Tiểu An nhìn những gương mặt ấy, ghi lại từng biểu cảm, từng lời nói vào sổ. Cậu bé hiểu rằng, những người này không phải không muốn tin, mà là họ chưa dám tin vào chính khả năng của mình, khả năng của một phàm nhân. Và nhiệm vụ của cậu, cùng với Sương và Kỹ Sư Minh, là giúp họ nhìn thấy ánh sáng của "Nhân Đạo".
***
Khi nắng đã lên cao, nhuộm một màu vàng óng trên những tán cây xanh biếc, đoàn tham quan tiến về khu vực kênh thủy lợi gần Thôn Lạc Hồng. Con đường đất dẫn ra cánh đồng giờ đây đã được san phẳng, hai bên là những hàng cây non mới trồng, hứa hẹn một tương lai xanh tươi. Tiếng nước chảy róc rách từ xa đã bắt đầu vọng đến, một âm thanh lạ lẫm và đầy mê hoặc đối với những người dân đã quen với cảnh sông ngòi khô cạn. Không khí tràn đầy sự háo hức, nhưng vẫn còn đó những ánh mắt dò xét, muốn tìm ra kẽ hở trong "kỳ tích" này.
Đến nơi, một hệ thống kênh mương phức tạp hiện ra trước mắt. Dòng nước trong veo, mát lạnh đang ào ạt chảy qua những con kênh được xây dựng vững chãi bằng đá và đất nện, uốn lượn mềm mại như những dải lụa bạc dẫn vào từng khu ruộng. Hàng chục chiếc van điều tiết, với đủ kích cỡ, được lắp đặt khéo léo dọc theo các nhánh kênh, màu gốm xám tro nổi bật giữa màu xanh của cây cỏ và màu trắng của dòng nước.
Sương và Kỹ Sư Minh đứng bên bờ kênh, chỉ tay giải thích từng chi tiết. "Đây là hệ thống dẫn nước chính, được thiết kế dựa trên nguyên lý chênh lệch độ cao và áp suất thủy tĩnh để đảm bảo dòng chảy ổn định. Chúng tôi đã tính toán kỹ lưỡng lưu lượng nước từ nguồn và nhu cầu của từng khu vực để phân bổ hợp lý nhất," Kỹ Sư Minh nói, giọng điệu chuyên nghiệp và rõ ràng. Hắn chỉ vào một bản vẽ kỹ thuật được cuộn tròn trên tay, phác thảo những đường nét phức tạp của hệ thống. "Mỗi van điều tiết này đều được làm từ một loại gốm đặc biệt, có khả năng chịu áp lực cao, chống ăn mòn từ nước và đất, đồng thời đảm bảo độ kín khít tuyệt đối để tránh thất thoát nước."
Các đại diện cộng đồng lúc này đã không còn thì thầm. Họ mở to mắt nhìn, lắng nghe từng lời, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ vào mặt kênh, vào những chiếc van gốm trơn nhẵn, cảm nhận sự vững chãi và tinh xảo. Một vị đại diện từ vùng núi, người đã hoài nghi nhất ban đầu, giờ đây không khỏi kinh ngạc. Hắn cúi xuống, chạm tay vào dòng nước mát lạnh đang chảy xiết, cảm nhận sức sống mà nó mang lại.
Lão Tôn, với bàn tay chai sạn dính đầy đất sét, khuôn mặt hiền từ và nụ cười rạng rỡ, bước đến bên một chiếc van gốm. "Đất và nước, kết hợp thành nghệ thuật," ông nói, giọng điệu thanh thản và đầy tự hào. "Loại gốm này không phải là thứ gì thần kỳ, mà là sự kết tinh của kinh nghiệm hàng trăm năm của cha ông, kết hợp với những kiến thức mới của Kỹ Sư Minh. Chúng tôi đã thử nghiệm hàng chục lần, thay đổi tỷ lệ đất, nhiệt độ nung, để tìm ra công thức tốt nhất. Mỗi chiếc van này đều được tôi và các học việc trẻ tỉ mỉ nhào nặn, nung đốt bằng cả tấm lòng. Chúng nó không chỉ là vật liệu, mà còn có 'linh hồn của đất và lửa' trong đó, bền bỉ và kiên cường như chính con người vậy."
Ông Lão Tôn khẽ vỗ vào chiếc van, âm thanh trầm đục mà chắc nịch. Các đại diện sờ vào, cảm nhận được sự mát lạnh, mịn màng nhưng rắn chắc của bề mặt gốm. Họ không thể tin rằng một vật liệu tưởng chừng đơn giản như gốm lại có thể bền bỉ đến vậy, hơn hẳn những loại gỗ mục hay kim loại dễ gỉ mà họ thường dùng. Những lời giải thích của Kỹ Sư Minh về áp suất, về vật lý, đôi khi quá phức tạp đối với họ, nhưng những câu chuyện của Lão Tôn về đất, về lửa, về đôi bàn tay khéo léo lại chạm đến trái tim họ, khiến họ cảm thấy gần gũi và tin tưởng hơn.
Sương tiến lên, khẽ mỉm cười. "Để quý vị tận mắt chứng kiến sự vận hành, Kỹ Sư Minh sẽ thao tác điều chỉnh lưu lượng nước." Kỹ Sư Minh gật đầu, đi đến một van lớn, từ từ xoay tay cầm. Dòng nước đang chảy ổn định bỗng chốc mạnh mẽ hơn, rồi lại dịu đi theo ý muốn của hắn. Sự điều khiển trơn tru, chính xác khiến các đại diện không khỏi thốt lên những tiếng trầm trồ kinh ngạc. Sự hoài nghi trong ánh mắt họ dần tan biến, thay vào đó là sự ngưỡng mộ và khao khát học hỏi. Họ bắt đầu đặt ra những câu hỏi chi tiết hơn, không còn là những câu hỏi dò xét mà là những câu hỏi thực sự muốn tìm hiểu, muốn áp dụng.
Tiểu An cặm cụi ghi chép. Cậu bé viết về những con số kỹ thuật mà Kỹ Sư Minh đưa ra, về quy trình làm gốm của Lão Tôn, và cả những biểu cảm trên khuôn mặt của các đại diện – từ ngờ vực đến ngạc nhiên, rồi đến ngưỡng mộ. Cậu bé biết rằng, những ghi chép này không chỉ là tài li���u kỹ thuật, mà còn là bản ghi về sự thay đổi trong tư duy của con người, về cách mà "Nhân Đạo" đang dần thay thế "Thiên Đạo" trong tâm trí phàm nhân. Dòng nước mát lành không chỉ mang lại sự sống cho cây trồng mà còn gột rửa những tư tưởng cũ, nuôi dưỡng tinh thần tự chủ, hợp tác và lòng nhân ái sâu sắc trong cộng đồng.
***
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, đoàn tham quan được đưa đến Thôn Lạc Hồng. Không khí nơi đây khác hẳn với sự bận rộn ở quảng trường hay vẻ chuyên nghiệp tại kênh thủy lợi. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm, tường đất ẩn mình dưới những tán cây cổ thụ, mang một vẻ đẹp thôn dã, yên bình. Con đường đất nhỏ uốn lượn giữa những thửa ruộng lúa xanh mướt, nơi những bông lúa đang thì con gái, vươn mình đón gió. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách không ngừng từ con suối nhỏ chảy qua làng, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vọng lại, và tiếng trẻ con nô đùa rộn rã đã tạo nên một bức tranh sống động về sự thanh bình. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây, mùi kh��i bếp thoang thoảng và mùi hoa dại lan tỏa trong không khí trong lành, mát mẻ, mang lại cảm giác ấm cúng, an yên đến lạ thường.
Tại đây, họ không còn được nghe những lời giải thích kỹ thuật khô khan, mà là những câu chuyện đời thường, chân chất từ chính những người dân. Vương Đại Ngưu, thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác, thật thà, vận đồ thợ săn quen thuộc, nở một nụ cười rạng rỡ khi chào đón các vị khách. Hắn vỗ vai một vị đại diện, giọng nói hào sảng vang vọng. "Các vị thấy đó, cánh đồng này trước đây khô hạn đến nỗi cỏ dại còn chẳng mọc nổi. Giờ thì nhìn xem! Lúa tốt đến mức nào! Chỉ mới mấy tháng thôi, mà chúng tôi đã có vụ mùa bội thu. Nhờ có nước, mà đời sống bà con mình giờ đây khấm khá hơn rất nhiều." Hắn chỉ tay về phía những người nông dân đang hăng say làm việc trên đồng, tiếng cười nói rộn ràng. "Không chỉ có lúa, mà chúng tôi còn trồng thêm rau màu, nuôi cá nữa. Bữa ăn của mỗi nhà giờ đây không còn phải lo thiếu thốn, con cái được ăn no, mặc ấm, được đến trường học chữ."
Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió, tay chân chai sạn vì lao động, đội chiếc nón lá đã bạc màu, tiến đến. Ánh mắt ông tràn đầy vẻ hài lòng và hạnh phúc. "Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Nhưng trước đây, mồ hôi rơi xuống mà hạt gạo chẳng thấy đâu. Giờ thì khác rồi!" Ông nói, giọng run run vì xúc động. "Nhờ có nước, đất đai hồi sinh, cây cối xanh tốt, lòng người cũng phơi phới niềm hy vọng. Con cái chúng tôi giờ đây có thể mơ ước về một tương lai tươi sáng hơn, không còn phải lo cái đói, cái nghèo đeo bám. Ai bảo phàm nhân chúng tôi không làm được gì? Chúng tôi, bằng chính sức mình, đã thay đổi vận mệnh!"
Các đại diện cộng đồng lân cận lắng nghe chăm chú, ánh mắt họ không còn sự hoài nghi, mà thay vào đó là sự xúc động và ngưỡng mộ sâu sắc. Họ nhìn thấy niềm vui chân thật trong ánh mắt của Vương Đại Ngưu, sự mãn nguyện trên khuôn mặt Lão Nông, và sự hăng say lao động của những người dân khác. Họ đi dạo giữa cánh đồng, chứng kiến cảnh thu hoạch và gieo trồng, tự mình cảm nhận sự phì nhiêu của đất đai, sự mát lành của dòng nước. Một vài người cúi xuống, bốc một nắm đất ẩm lên, ngửi mùi hương của sự sống. Họ giao lưu với người dân, hỏi han về cuộc sống, về những thay đổi cụ thể.
Một vị đại diện trẻ tuổi từ một thị trấn xa xôi, với vẻ ngoài thư sinh, khẽ thở dài. "Chúng tôi đã quá quen với việc cầu xin tiên nhân ban phát phép màu, mà quên mất rằng, sức mạnh thực sự có thể nằm ngay trong chính đôi bàn tay và khối óc của mình." Anh ta nói, ánh mắt đầy hối hận. "Chúng tôi đã hoài nghi khả năng của chính mình, và của những người phàm tục khác. Thật đáng hổ thẹn."
Vương Đại Ngưu vỗ vai anh ta, cười lớn. "Không sao cả, ai cũng có lúc chưa thấy rõ. Điều quan trọng là giờ đây các vị đã thấy. Và Nhân Gian này, sẽ ngày càng vững mạnh hơn khi chúng ta biết đoàn kết và tin tưởng lẫn nhau." Tiếng cười của hắn vang vọng, mang theo sự lạc quan và niềm tin sắt đá vào tương lai của phàm nhân.
Tiểu An đứng đó, ghi lại từng lời, từng khoảnh khắc. Cậu bé hiểu rằng, đây không chỉ là vi���c dẫn nước về đồng, mà là việc khơi dậy niềm tin, khơi dậy ý chí tự chủ trong lòng mỗi người phàm. Đó là những hạt giống của "Nhân Đạo" đang được gieo trồng, và chúng sẽ nảy mầm, đơm hoa kết trái trên khắp Nhân Gian. Dòng nước mát lành không chỉ tưới tắm cho ruộng đồng mà còn tưới tắm cho những tâm hồn, gột rửa đi những tàn dư của sự mê tín, của sự phụ thuộc vào quyền năng siêu nhiên. Nó nuôi dưỡng tinh thần tự chủ, tinh thần hợp tác và lòng nhân ái sâu sắc trong cộng đồng.
***
Hoàng hôn buông xuống, những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên những mái nhà ở Thị Trấn An Bình, nhuộm một màu vàng cam ấm áp. Quán sách nhỏ của Tạ Trần, với tấm biển gỗ đơn sơ và những ô cửa sổ phủ đầy bụi thời gian, lại trở thành điểm dừng chân cuối cùng cho một vài vị đại diện cộng đồng. Họ không phải những người hăm hở về kỹ thuật, mà là những người có học thức, có suy tư, những người muốn tìm kiếm một lời giải đáp sâu sắc hơn, một triết lý ẩn chứa đằng sau thành công mà họ vừa chứng kiến.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, vẫn ngồi sau quầy sách cũ kỹ. Hắn chậm rãi pha trà, động tác điềm tĩnh và nhẹ nhàng như thể đang thực hiện một nghi lễ cổ xưa. Hương trà thơm thoang thoảng lan tỏa trong không gian tĩnh lặng, hòa quyện với mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một bầu không khí vừa trang trọng vừa ấm cúng. Những vị khách ngồi xung quanh, trên những chiếc ghế gỗ đơn giản, ánh mắt họ vẫn còn sự trầm tư, suy ngẫm về những gì đã thấy và nghe được trong ngày.
"Thưa tiên sinh," một vị đại diện, với vẻ ngoài nho nhã và đôi mắt sáng, khẽ cất lời, phá vỡ sự im lặng. "Chúng tôi đã tận mắt chứng kiến công trình thủy lợi, đã nghe Kỹ Sư Minh giải thích về nguyên lý, Lão Tôn kể về gốm sứ, và cả Vương Đại Ngưu, Lão Nông nói về cuộc sống đổi thay. Chúng tôi thấy nước chảy, thấy lúa tốt, thấy dân tình vui vẻ. Nhưng... điều gì thực sự làm nên sự khác biệt này, tiên sinh? Có phải chỉ đơn thuần là kỹ thuật và sự cần cù? Hay còn có một đi��u gì đó sâu xa hơn?"
Tạ Trần đặt chén trà đã pha xong xuống trước mặt mỗi người, khẽ nhấp một ngụm của mình. Giọng hắn trầm ấm, tĩnh lặng, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu. "Chẳng phải là ý chí của đất, sự kiên trì của hạt, và sự hợp sức của những bàn tay sao?" Hắn không trả lời trực tiếp, mà lại đặt ra một câu hỏi khác, buộc người nghe phải tự suy ngẫm. "Tất thảy vạn vật trong trời đất này, từ hạt cát đến ngọn núi cao, từ dòng nước đến ngọn lửa, đều có quy luật riêng của nó. Phàm nhân chúng ta, chẳng qua là học cách thấu hiểu những quy luật ấy, rồi thuận theo nó mà kiến tạo. Nước chảy từ cao xuống thấp, hạt cần đất để nảy mầm, con người cần trí tuệ để khai phá, cần lòng nhân ái để hợp tác. Đó chẳng phải là lẽ tự nhiên hay sao?"
Tiểu An ngồi cạnh Tạ Trần, cặm cụi ghi chép từng lời. Cậu bé hiểu rằng, tiên sinh không muốn họ chỉ nhìn thấy cái bề ngoài của thành công, mà muốn họ đào sâu vào gốc rễ của vấn đề, vào bản chất của "Nhân Đạo".
Một vị đại diện khác, lớn tuổi hơn, râu tóc đã điểm bạc, khẽ vuốt chòm râu. "Trước đây, chúng tôi luôn tin rằng, những việc lớn lao như vậy, chỉ có tiên nhân mới có thể làm được. Phàm nhân chúng tôi yếu ớt, bé nhỏ, không thể chống lại được Thiên Đạo hay số mệnh an bài. Chúng tôi đã chấp nhận sự khốn khó như một lẽ tất yếu." Giọng ông chứa đựng sự hoài niệm và cả chút cay đắng.
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm. "Thiên Đạo có suy kiệt, nhưng Nhân Đạo lại đang trỗi dậy. Cái gọi là số mệnh, suy cho cùng cũng chỉ là tổng hòa của vô số nhân quả mà thôi. Khi con người thay đổi nhân, thì quả cũng sẽ khác. Khi con người thôi chấp niệm vào sự ban phát của thần linh, mà quay về tin tưởng vào chính mình, vào những giá trị chân thực của cuộc sống, thì đó chính là lúc Nhân Đạo được kiến tạo." Hắn nhấp một ngụm trà nữa, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một vẻ thấu triệt. "Sự thành công của dự án thủy lợi này, không phải là một phép màu ngẫu nhiên, mà là kết quả của sự thay đổi trong tư duy, trong chấp niệm của các vị. Đó là sự phá cục, phá vỡ cái cục diện cũ kỹ đã trói buộc chúng ta bao đời."
Những vị đại diện im lặng, suy ngẫm. Những lời của Tạ Trần không chỉ là triết lý suông, mà là sự tổng kết của những gì họ đã trải nghiệm trong ngày. Họ thấy rõ sự liên kết giữa lòng người và tự nhiên, giữa trí tuệ và thành quả. Họ nhận ra rằng, điều Tạ Trần nói không phải là chống lại Thiên Đạo, mà là tìm thấy con đường riêng của Nhân Đạo, một con đường không cần đến sự siêu nhiên, mà dựa vào chính sức mạnh nội tại của con người.
Tiểu An ngừng bút, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần. Cậu bé cảm nhận được một sự vĩ đại thầm lặng từ tiên sinh. Tạ Trần không hô hào, không ra lệnh, nhưng mỗi lời nói, mỗi hành động của hắn đều là một ngọn hải đăng, soi sáng con đường cho phàm nhân trong kỷ nguyên mới. Cậu bé biết rằng, sự thành công của dự án thủy lợi này chỉ là khởi đầu. Nó sẽ trở thành một "ngọn hải đăng" cho các cộng đồng phàm nhân khác, khuyến khích họ tự chủ và hợp tác. Việc các cộng đồng lân cận học hỏi sẽ dẫn đến sự hình thành các liên minh, mạng lưới hỗ trợ và trao đổi tri thức giữa các vùng, củng cố sức mạnh tổng thể của Nhân Gian. Và cậu bé, với cuốn sổ ghi chép này, sẽ trở thành một người ghi chép và truyền bá tri thức quan trọng, không chỉ về kỹ thuật mà còn về triết lý "Nhân Đạo", cho các thế hệ tương lai.
Tạ Trần nhìn ra ngoài, nơi bầu trời đêm đã hoàn toàn bao phủ, những vì sao bắt đầu lấp lánh như những hạt kim cương trên tấm màn nhung đen. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc. Hắn đã từ bỏ con đường tu tiên để giữ trọn nhân tính, và giờ đây, hắn thấy Nhân Gian đang dần tìm thấy con đường của chính mình, một con đường "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Sự lan tỏa của triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' và 'Nhân Đạo' sẽ dần thay đổi cấu trúc xã hội và cách thức giải quyết vấn đề trên khắp Nhân Gian, tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi sức mạnh của con người được đặt lên hàng đầu.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.