Nhân gian bất tu tiên - Chương 1689: Dòng Sông Kiến Tạo: Biểu Tượng Của Trí Tuệ Nhân Gian
Tiếng va chạm lanh lảnh của gốm sứ khi được xếp chồng lên nhau đã dứt từ lâu, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đầy mong đợi. Những chiếc van gốm đặc chế, được nung luyện qua ngọn lửa của kinh nghiệm và trí tuệ, giờ đây đã vượt qua khỏi lò nung, mang theo mình sự kiên cố của đất đá và sự tinh xảo của nghệ thuật. Chúng không còn là những vật phẩm thô cứng vô tri, mà đã trở thành những mạch máu tương lai, mang trong mình lời hứa của sự sống và thịnh vượng.
Sáng sớm hôm sau, một luồng khí mát lành mang theo hơi sương từ dòng sông chưa được kiểm soát len lỏi qua Thôn Vân Sơn, đánh thức những linh hồn phàm tục đang say giấc. Mặt trời vừa ló dạng sau rặng núi phía Đông, nhuộm hồng cả một góc trời, rọi những tia nắng vàng óng ả xuống con đập chính. Nơi đây, một không khí trang trọng nhưng cũng đầy phấn khởi bao trùm. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng gió xào xạc luồn qua những phiến đá, hòa cùng với tiếng lao xao của đám đông người dân đang tụ tập, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của niềm hy vọng. Mùi đất ẩm sau đêm sương giăng quyện với mùi cỏ non vươn mình, một hương vị quen thuộc của sự sống đang trỗi dậy.
Tại tâm điểm của con đập, Sương, Kỹ Sư Minh, Thợ Gốm Lão Tôn và Thư Đồng Tiểu An đứng cùng một nhóm người dân và các học việc trẻ. Những van gốm đặc chế, lấp lánh dưới nắng sớm, đã được lắp đặt hoàn chỉnh. Chúng không chỉ đơn thuần là những vật liệu chức năng, mà còn là minh chứng sống động cho sự kết hợp diệu kỳ giữa trí tuệ cổ xưa và khoa học hiện đại. Mỗi đường nét trên thân van đều mang dấu ấn của bàn tay lão luyện Lão Tôn, nhưng cấu trúc bên trong lại phản ánh sự tính toán tỉ mỉ của Kỹ Sư Minh. Sương đứng ở giữa, ánh mắt kiên định quét qua từng gương mặt, từ những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết đến những lão nông đã trải qua bao mùa màng khô cằn. Nàng cảm nhận được sức nặng của khoảnh khắc này, một khoảnh khắc không chỉ mở ra dòng nước mà còn mở ra một chương mới cho Nhân Gian.
Kỹ Sư Minh, với vóc dáng cao ráo và gương mặt sáng sủa toát lên vẻ thông minh, chuyên nghiệp, tiến lên phía trước. Anh ta đặt tay lên bộ phận điều khiển của chiếc van gốm lớn nhất, bàn tay run run một cách khó nhận ra, không phải vì sợ hãi mà vì một cảm xúc dâng trào khó tả. Bên cạnh anh, Lão Tôn mỉm cười hiền hậu, đôi bàn tay chai sạn dính đất sét của ông giờ đây đã được rửa sạch, nhưng những vết hằn của tháng năm lao động vẫn còn đó, minh chứng cho một đời tận hiến cho nghề gốm. Ông gật đầu khẽ, ánh mắt ánh lên vẻ mãn nguyện.
"Van đã mở!" Kỹ Sư Minh hô vang, giọng anh ta tràn đầy sự phấn khích, "Dòng chảy ổn định, áp lực hoàn hảo! Kỹ thuật gốm của Lão Tôn thật sự là kỳ diệu, kết hợp hoàn hảo với thiết kế của chúng ta!" Anh ta từ từ xoay tay cầm, một tiếng "rào rào" vang lên, lúc đầu nhỏ nhẹ như tiếng thở của đất, sau đó lớn dần, hùng tráng như tiếng trống trận báo hiệu mùa màng bội thu. Dòng nước trong xanh từ hồ chứa, được tích tụ bao ngày, giờ đây ào ạt đổ vào hệ thống kênh mương. Nước chảy xiết qua những rãnh đất mới được gia cố, tạo thành những dòng bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời, như một mạch máu khổng lồ bắt đầu bơm sự sống vào lòng đất khô cằn. Hơi nước mát lạnh phả vào không khí, mang theo sự sảng khoái và một lời hứa thầm lặng.
Sương không giấu được sự hân hoan, nàng bước tới gần mép kênh, nhìn dòng nước cuồn cuộn chảy. "Nước đã về! Nhìn xem, nó chảy thật mạnh mẽ và đều đặn! Cảm ơn Lão Tôn, cảm ơn Kỹ Sư Minh, cảm ơn tất cả mọi người!" Giọng nàng trong trẻo như tiếng suối reo, lan tỏa niềm vui đến mọi người xung quanh. Nàng biết, thành công này không chỉ là của riêng ai, mà là kết quả của sự hợp lực, của niềm tin vào khả năng kiến tạo của con người. Nó là minh chứng rằng, ngay cả khi Thiên Đạo suy kiệt, Nhân Gian vẫn có thể tự mình tìm thấy con đường để sinh tồn và phát triển.
Lão Tôn vuốt râu, nụ cười hiền từ trên môi càng rạng rỡ. "Đâu dám nhận hết công. Cái nghề cũ của ta nay mới tìm được chỗ dụng võ, cũng nhờ cái tâm của các cháu mà thôi." Ông nói, giọng trầm ấm nhưng chứa đầy sự tự hào. Đối với ông, đây không chỉ là việc chế tạo ra những chiếc van gốm, mà còn là sự hồi sinh của một nghề thủ công truyền thống, một phần di sản của tổ tiên, được thế hệ trẻ trân trọng và tiếp nối. Ông cảm thấy mãn nguyện khi thấy tri thức và kinh nghiệm cả đời mình không bị mai một, mà được kết hợp với sự sáng tạo của người trẻ để tạo nên những điều phi th��ờng. Ông nhìn những người học việc trẻ đang chăm chú quan sát, ánh mắt họ lấp lánh sự hiếu kỳ và nhiệt huyết, và ông biết rằng ngọn lửa của nghề gốm sẽ không bao giờ tắt.
Người dân xung quanh, ban đầu còn ngỡ ngàng, giờ đã vỡ òa trong niềm vui sướng. "Nước về rồi! Nước về rồi!" Tiếng hò reo phấn khích vang vọng khắp con đập, lan xa đến những ngọn đồi. Họ vỗ tay, ôm chầm lấy nhau, có người còn bật khóc vì xúc động. Đã bao năm rồi, họ phải sống trong cảnh hạn hán triền miên, mùa màng thất bát, giờ đây, dòng nước mát lành này như một phép màu, một lời giải đáp cho bao nhiêu lời cầu nguyện. Họ không cần tiên pháp, không cần thần thông, chỉ cần sức lao động, trí tuệ và sự đoàn kết, họ đã tự tạo ra kỳ tích của riêng mình.
Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt thông minh lấp lánh, vẫn là người ghi chép cần mẫn nhất. Cuốn sổ đã sờn cũ của cậu bé giờ đây được lấp đầy bởi những nét chữ cẩn thận, ghi lại mọi lời dạy của Lão Tôn, mọi công thức pha trộn, mọi kỹ thuật nung, và cả những thông số kỹ thuật mà Kỹ Sư Minh vừa đọc. Cậu bé hiểu rằng, đây không chỉ là những kiến thức kỹ thuật khô khan, mà còn là một phần của "Nhân Đạo" – một tri thức được đúc kết từ cuộc sống, từ lao động, từ sự kết nối giữa con người và tự nhiên, giữa quá khứ và hiện tại. Mỗi dòng nước chảy qua van gốm, mỗi tiếng reo hò của người dân, đều được cậu bé ghi lại một cách tỉ mỉ, như thể đang lưu giữ từng mảnh ghép của một kỷ nguyên mới. Cậu bé tin rằng, sự kết hợp giữa truyền thống và hiện đại, như cách Lão Tôn và Kỹ Sư Minh đã làm, sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho sự phát triển của Nhân Gian, một sự phát triển bền vững không dựa vào bất kỳ sự ban ơn nào của tiên đạo. Cậu bé cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải ghi lại tất cả, để những thế hệ sau này có thể học hỏi, để ngọn đuốc tri thức và sự sáng tạo không bao giờ tắt lụi.
Tạ Trần, hắn vẫn lặng lẽ đứng từ xa, hòa mình vào đám đông nhưng lại có vẻ tách biệt. Dáng người thư sinh gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, nhuốm màu nắng sớm, như một bức tượng sống động của sự quan sát và thấu hiểu. Hắn không nói một lời, chỉ dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm của những con người đang hân hoan trước mặt. Hắn nhìn thấy niềm hạnh phúc chân thật, không pha lẫn chút tạp niệm hay sự truy cầu hư vô. Hắn cảm nhận được dòng chảy của nhân quả đang cuồn cuộn vận hành, không phải do một bàn tay vô hình nào đó điều khiển, mà do chính những con người phàm tục này tự mình kiến tạo. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười không chỉ là sự mãn nguyện, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc về vẻ đẹp của cuộc sống bình thường, của những giá trị nhân sinh mà hắn luôn trân trọng. Hắn biết rằng, những chiếc van gốm này, được tạo ra từ kinh nghiệm hàng trăm năm và trí tuệ hiện đại, sẽ bền bỉ hơn bất kỳ vật liệu nào khác. Chúng sẽ trở thành những mạch máu kiên cố cho hệ thống thủy lợi, mang lại sự sống cho những cánh đồng, cho những làng mạc, không cần đến bất kỳ sự phù phép nào. "Một thế giới không cần tiên đạo," Tạ Trần thầm nhủ, giọng hắn trầm ấm vang vọng trong tâm trí, "nhưng lại cần những đôi bàn tay tài hoa như thế này, cần những khối óc biết kết nối quá khứ và hiện tại. Sự hợp tác giữa các kỹ sư hiện đại và các nghệ nhân truyền thống sẽ trở thành một đặc điểm nổi bật của nền văn minh Nhân Gian mới, thúc đẩy sự phát triển toàn diện và bền vững." Hắn nhìn những khuôn mặt rạng rỡ của người dân, những giọt nước mắt hạnh phúc của lão nông, và hắn biết rằng, đây mới là chân lý vĩnh cửu của cuộc sống.
***
Buổi trưa, nắng nhẹ nhàng rải đều trên những cánh đồng lúa gần Thôn Vân Sơn, mang theo hơi ấm dễ chịu. Tiếng nước chảy rì rào trên ruộng, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây, tiếng cười nói rộn ràng của người nông dân, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống. Mùi đất ẩm và mầm xanh non tơ đang vươn mình, một hương vị của sự khởi đầu, của mùa màng bội thu đang đến gần. Bầu không khí ấm áp, tràn đầy sức sống và lao động hăng say bao trùm khắp nơi.
Dòng nước mát lành, trong vắt như ngọc bích, chảy đều đặn qua các nhánh kênh nhỏ, len lỏi vào từng thửa ruộng. Những người nông dân, trong đó có Vương Đại Ngưu và Lão Nông, đang hối hả gieo hạt, cấy mạ, bàn tay thoăn thoắt, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng rạng rỡ niềm vui. Những thửa ruộng khô cằn nứt nẻ ngày nào giờ đã biến thành những hồ nước nhỏ trong vắt, phản chiếu ánh nắng mặt trời như những tấm gương khổng lồ. Từng mầm xanh đầu tiên đã bắt đầu nhú lên, yếu ớt nhưng kiên cường, hứa hẹn một vụ mùa bội thu chưa từng có. Khung cảnh lao động hăng say, với những nụ cười rạng rỡ và những giọt mồ hôi lấp lánh trên khuôn mặt, khắc họa rõ nét sự hồi sinh và niềm hy vọng mới của Nhân Gian. Họ không còn phải cúi đầu cầu xin mưa thuận gió hòa từ các vị thần tiên trên cao, mà bằng chính đôi tay và khối óc của mình, họ đã tự tạo ra sự thịnh vượng.
Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn vì bao năm gắn bó với đất đai, vừa cấy mạ vừa cười lớn. "Đời ta chưa từng thấy nước về nhanh và đều thế này! Không còn lo hạn hán nữa rồi!" Giọng ông chất phác nhưng chứa đựng cả một đời người nông dân, cả một đời gắn liền với nỗi lo thiếu nước. Ông ngước nhìn lên trời, không phải để cầu nguyện, mà là để cảm tạ sự khéo léo của con người. Ông nhớ lại những năm tháng khắc nghiệt, khi những cánh đồng nứt nẻ vì khô hạn, khi những giọt mồ hôi rơi xuống mà không đổi lấy được một hạt lúa. Giờ đây, nhìn dòng nước mát lành tưới tắm cho từng gốc mạ, ông cảm thấy một sự bình yên sâu sắc chưa từng có. Đây không phải là sự ban ơn của Thiên Đạo, mà là thành quả xứng đáng cho trí tuệ và sự kiên trì của con người.
Vương Đại Ngưu, thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác, thật thà, cũng đang cặm cụi cấy mạ. Anh ta thò tay xuống dòng nước, cảm nhận sự mát lành đang chảy qua kẽ ngón tay. "Đúng là kỳ tích của con người! Ta cứ nghĩ phải có tiên pháp mới làm được điều này, ai ngờ..." Anh ta dừng lại, nhìn về phía con đập xa xa với ánh mắt ngưỡng mộ. Từ một người chỉ quen dùng sức mạnh cơ bắp để săn bắn và bảo vệ làng, Đại Ngưu giờ đây đã chứng kiến một loại sức mạnh khác, một sức mạnh đến từ trí tuệ và sự đoàn kết, còn vĩ đại hơn cả những lời đồn thổi về tiên pháp. Anh ta nhận ra rằng, những gì con người có thể làm được khi hợp sức lại, còn vượt xa cả những gì họ từng mơ tưởng. "Kẻ nào dám động vào anh Tạ Trần, ta sẽ cho biết tay!" Anh thầm nhủ, lòng tràn đầy lòng biết ơn và sự trung thành. Đối với anh, Tạ Trần không chỉ là một thư sinh, mà là người đã mang lại sự sống mới cho làng mình.
Sương đứng trên bờ ruộng, quan sát mọi thứ với ánh mắt rạng rỡ. Nàng không chỉ thấy những cánh đồng đang hồi sinh, mà còn thấy những tâm hồn đang bừng nở. Nàng quay sang Kỹ Sư Minh, người đang say sưa ghi lại các thông số về dòng chảy. "Đây mới chỉ là khởi đầu. Chúng ta cần đảm bảo hệ thống này được bảo trì tốt, và tiếp tục nghiên cứu để mở rộng hơn nữa, mang nước đến nhiều nơi hơn." Giọng nàng đầy nhiệt huyết và quyết tâm. Sương biết rằng, con đường phía trước còn dài, còn rất nhiều thách thức. Nhưng với sự đoàn kết và trí tuệ của Nhân Gian, nàng tin rằng họ có thể vượt qua tất cả. Nàng nhìn những người nông dân đang làm việc, trong lòng dâng lên một cảm giác tự hào sâu sắc. Đây là "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã nói, là con đường mà con người tự kiến tạo, không dựa dẫm vào bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ để tiếp tục cống hiến, để xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người.
Tạ Trần, hắn vẫn đứng từ xa, dưới bóng cây cổ thụ già cỗi, lặng lẽ quan sát cảnh tượng đầy sức sống. Hắn không can thiệp, không chỉ đạo, chỉ đơn thuần là một người chứng kiến, một người thấu hiểu. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên người hắn. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tĩnh tại, như một hồ nước không gợn sóng. Hắn cảm nhận được sự đối lập rõ rệt giữa những kỳ tích mà nhân loại tự tạo ra bằng trí tuệ và sự hợp tác, so với những "kỳ tích" mà tiên đạo hứa hẹn nhưng lại đi kèm với sự tha hóa, sự mất mát nhân tính. Niềm tin vào "Vô Vi Chi Đạo" của hắn được củng cố mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn thấy rõ sự vô thường của vạn vật, nhưng cũng thấy được sự bền bỉ, kiên cường của nhân tính. Dòng nước không chỉ mang lại sự sống cho cây trồng mà còn gột rửa những tư tưởng cũ, nuôi dưỡng tinh thần tự chủ, hợp tác và lòng nhân ái sâu sắc trong cộng đồng. Hắn biết rằng, đây là một khởi đầu mới, một bước ngoặt quan trọng trong hành trình của Nhân Gian, thoát ly khỏi sự ràng buộc của Thiên Đạo. Sự thành công vang dội của dự án thủy lợi này sẽ là tiền đề vững chắc, khuyến khích các làng khác trong vùng cũng như các vùng xa hơn học hỏi và áp dụng, mở rộng quy mô phát triển nông nghiệp và hạ tầng trên khắp Nhân Gian. Khả năng kết hợp trí tuệ truyền thống và kỹ thuật hiện đại, như đã thấy trong dự án này, sẽ trở thành một đặc điểm nổi bật của nền văn minh phàm nhân mới, giúp họ vượt qua nhiều thách thức lớn hơn trong tương lai. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi đất ẩm và cỏ non, cảm nhận sự sống đang dâng trào trong từng thớ đất, từng hơi thở của con người.
***
Chiều tà, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Gió nhẹ nhàng thổi qua tán lá của Cổ Thụ Trấn Yêu, tạo nên những âm thanh xào xạc như lời thì thầm của thời gian. Từ xa, tiếng cười nói hân hoan của dân làng vẫn còn vẳng lại, tiếng chim hót líu lo dần thưa thớt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của buổi tối. Mùi hương đất và cỏ cây, xen lẫn với mùi khói bếp thoảng nhẹ từ những ngôi nhà xa xa, tạo nên một bầu không khí yên bình, trầm lắng nhưng chứa đựng sự mãn nguyện sâu sắc. Linh khí dồi dào từ cây cổ thụ, thứ linh khí đã trở nên hiếm hoi trong thế giới suy kiệt này, vẫn bao bọc lấy nơi đây, mang lại cảm giác thanh tịnh và an lành.
Tạ Trần ngồi lặng lẽ dưới gốc Cổ Thụ Trấn Yêu, nhấp một chén trà nóng. Hắn cảm nhận được hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, một cảm giác quen thuộc và an yên. Anh nhìn ngắm những cánh đồng xanh mướt đang dần hiện hình, những dòng kênh mương uốn lượn như những dải lụa bạc, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Toàn cảnh dự án thủy lợi hiện lên như một biểu tượng sống động của sự hợp tác, trí tuệ và kiên trì của con người. Những khuôn mặt rạng rỡ của người dân đang tụ họp ăn mừng, ánh mắt họ lấp lánh niềm hạnh phúc giản dị mà chân thật. Tạ Trần thấy rõ sự biến đổi của Nhân Gian, từ một nơi từng phụ thuộc vào tiên đạo, giờ đây đang tự mình kiến tạo nên tương lai. Hắn thấy sự vô thường của vạn vật, nhưng cũng thấy được sự vĩnh cửu của nhân tính.
Thư Đồng Tiểu An, với cuốn sổ ghi chép dày cộp, chạy đến bên Tạ Trần, ánh mắt rạng rỡ như hai vì sao nhỏ, đầy vẻ hào hứng và nhiệt huyết. Cậu bé gầy gò, nhưng mỗi bước chạy đều tràn đầy năng lượng, như thể đang mang trong mình một kho tàng tri thức quý giá. "Tiên sinh, con đã ghi lại tất cả! Từ ý tưởng của người, đến kỹ thuật của Kỹ Sư Minh, sự khéo léo của Lão Tôn, và cả sức mạnh đoàn kết của dân làng. Đây chính là 'Nhân Đạo' mà người nói, phải không ạ? Một dòng chảy của sự sống và trí tuệ." Giọng cậu bé trong trẻo, hăm hở, thể hiện niềm say mê học hỏi không ngừng. Tiểu An không chỉ là một người ghi chép, mà còn là một người tổng hợp, một người thấu hiểu sâu sắc những giá trị mà Tạ Trần đã gieo. Cậu bé đã chứng kiến từng bước đi của dự án, từ những ý tưởng ban sơ đến thành quả rực rỡ hôm nay, và cậu bé biết rằng mình đang là một phần của một câu chuyện vĩ đại, một câu chuyện về sự trỗi dậy của phàm nhân.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn ấm áp như ánh trăng rằm. Hắn nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu An, cảm nhận sự tin cậy và nhiệt huyết từ cậu bé. "Đúng vậy, Tiểu An. Đó là sự tiếp nối, sự học hỏi, và lòng nhân ái. Đó là dòng chảy của cuộc sống, do chính bàn tay con người tạo nên. Mỗi giọt nước, mỗi mầm xanh hôm nay, đều là minh chứng cho sự vĩnh cửu của nhân gian." Giọng hắn trầm ấm, như tiếng suối chảy, gột rửa đi mọi tạp niệm. Hắn biết, Tiểu An, với khả năng ghi chép và tổng hợp tri thức từ cả hai nguồn – kinh nghiệm dân gian của Lão Tôn và khoa học hiện đại của Kỹ Sư Minh – sẽ đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc bảo tồn và phát triển 'Nhân Đạo' cho các thế hệ tương lai. Cậu bé không chỉ là một người học trò, mà còn là một người kế thừa, một nhịp cầu nối tri thức, đảm bảo rằng những giá trị quý báu sẽ không bao giờ bị lãng quên.
Tạ Trần nhìn ra xa, về phía những ngôi làng đang sáng đèn, nơi tiếng cười nói vẫn còn vẳng vọng. Hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc trong tâm hồn. Hắn đã từ bỏ con đường tu tiên, không phải vì không có khả năng, mà vì không muốn đánh mất chính mình, không muốn "mất người". Giờ đây, hắn thấy những con người phàm tục này, bằng chính sức lực và trí tuệ của họ, đang kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu". Đây không phải là sự kết thúc của Thiên Đạo, mà là sự khởi đầu của Nhân Đạo, một con đường mà con người tự do tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống, không bị ràng buộc bởi những chấp niệm hư vô.
Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Dòng nước mát lành không chỉ tưới tắm cho ruộng đồng mà còn tưới tắm cho những tâm hồn, gột rửa đi những tàn dư của sự mê tín, của sự phụ thuộc vào quyền năng siêu nhiên. Nó nuôi dưỡng tinh thần tự chủ, tinh thần hợp tác và lòng nhân ái sâu sắc trong cộng đồng. Những điều này, đối với Tạ Trần, còn quý giá hơn bất kỳ tiên pháp nào. Hắn biết rằng, dù Thiên Đạo có suy kiệt đến đâu, dù tiên môn có không còn, thì Nhân Gian vẫn sẽ tiếp tục tồn tại và phát triển, bởi vì con người đã tìm thấy sức mạnh thực sự của mình – sức mạnh của trí tuệ, lòng nhân ái và ý chí kiên cường để "sống một đời bình thường" nhưng trọn vẹn. Và đó mới chính là vẻ đẹp vĩnh cửu của Nhân Gian.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.