Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1688: Nét Chạm Của Thời Gian: Di Sản Của Người Thợ Già

Mặt trời dần lên cao, rọi những tia nắng chói chang xuống công trường, nhưng không ai cảm thấy mệt mỏi. Trái lại, một dòng năng lượng mới đang cuộn trào trong huyết quản của mỗi người. Họ làm việc hăng say hơn nữa, với niềm tin vững chắc vào tương lai. Sự thành công của dự án thủy lợi này sẽ là tiền đề vững chắc, khuyến khích các làng khác trong vùng cũng như các vùng xa hơn học hỏi và áp dụng, mở rộng quy mô phát triển nông nghiệp và hạ tầng.

***

Đêm buông xuống, mang theo hơi mát của gió và ánh trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời thăm thẳm. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình, không gian tĩnh lặng và ấm cúng như thường lệ. Tiếng gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất đai từ những cánh đồng xa xăm. Bên trong, mùi giấy cũ, mực và gỗ quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của tri thức, của thời gian.

Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, không thắp đèn lồng, chỉ để ánh trăng bạc rọi vào căn phòng. Hắn không đọc sách, cuốn sách cũ trên tay chỉ là vật tượng trưng. Ánh mắt sâu thẳm của hắn hướng về phía xa, nơi những ánh đèn lồng từ các làng mạc lân cận đang rọi sáng, lung linh như những vì sao trên mặt đất. Hắn có thể cảm nhận được dòng chảy của sự sống, của niềm hy vọng đang cuộn trào theo những kênh mương mới. Hắn cảm nhận được sự chuyển mình của Nhân Gian, một sự chuyển mình thầm lặng nhưng đầy sức sống, không cần đến những phép màu của tiên nhân, mà chỉ bằng chính sức mạnh nội tại của con người.

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu của trà lan tỏa trong khoang miệng. Hắn đã chứng kiến mọi chuyện, từ khó khăn ban đầu cho đến giải pháp sáng tạo, và thành quả lao động của ngày hôm nay. Hắn thấy rõ sự trưởng thành của Sương, sự thông tuệ của Kỹ Sư Minh, và đặc biệt là sự nhạy bén, khả năng kết nối tri thức của Thư Đồng Tiểu An.

Ở một góc phòng, dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu, Thư Đồng Tiểu An vẫn miệt mài ghi chép. Cậu bé, với vẻ ngoài gầy gò nhưng đôi mắt tinh anh, đang cẩn thận dùng bút lông ghi lại những điều đã học được hôm nay: cách Lão Nông hướng dẫn kỹ thuật nện đất sét, cách Kỹ Sư Minh phân tích và pha trộn vật liệu, cách mọi người cùng nhau làm việc. Cuốn sổ đã sờn cũ của cậu bé, giờ đây không chỉ chứa những câu chữ của Tạ Trần, mà còn là kho tàng tri thức thực tiễn của Nhân Gian, của những con người đang tự mình kiến tạo tương lai. Tiếng bút lông ma sát trên giấy sột soạt đều đặn, như một bản nhạc nền êm ái trong đêm khuya.

Tạ Trần khẽ mỉm cười. Hắn thấu hiểu rằng, Tiểu An không chỉ là người ghi chép, mà còn là người lưu giữ và truyền bá tri thức, là nhịp cầu nối giữa quá khứ và tương lai. Cậu bé sẽ là người tổng hợp những kinh nghiệm dân gian với khoa học hiện đại, phát triển "Nhân Đạo" lên một tầm cao mới.

"Nước là nguồn sống, và trí tuệ con người là dòng chảy không ngừng nghỉ," Tạ Trần thì thầm tự nhủ, giọng hắn trầm ấm, vang vọng nhẹ trong không gian tĩnh lặng. "Bình thường, nhưng vĩnh cửu." Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự luân hồi của vạn vật. Hắn biết rằng, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo. Con đường mà họ đang đi, dù không có ánh hào quang của tiên nhân, không có những phép thuật diệu kỳ, nhưng lại mang một ý nghĩa vĩ đại không kém. Đó là con đường kiến tạo một thế giới nơi con người tự chủ, tự lực, và tự tìm thấy giá trị của chính mình.

Hắn mở mắt, nhìn về phía những ánh đèn lồng xa xăm. Dưới ánh trăng, cả Thị Trấn An Bình và các làng lân cận chìm trong giấc ngủ, nhưng một tương lai mới đang dần hé mở. Một tương lai nơi con người không còn khao khát thành tiên, mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường, được kiến tạo bằng trí tuệ, lòng nhân ái và ý chí kiên cường. Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, một thư sinh, lặng lẽ ngồi đó, chứng kiến tất cả, với một trái tim bình yên và mãn nguyện.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ của quán sách, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên chồng sách cũ và kệ gỗ mộc mạc. Không khí trong quán vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng chim hót líu lo ngoài hiên và tiếng lật sách khe khẽ của Thư Đồng Tiểu An. Cậu bé đã thức dậy từ rất sớm, miệt mài với cuốn sổ ghi chép, cố gắng sắp xếp lại những dòng suy tư từ đêm qua. Mùi gi���y cũ, mực và gỗ vẫn vấn vít, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức, vừa cổ kính lại vừa tràn đầy sức sống.

Không lâu sau, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, Sương và Kỹ Sư Minh cùng bước vào. Sương, với vẻ ngoài trẻ trung, năng động, mái tóc đen mượt buộc gọn gàng, ánh mắt thông minh và đầy nhiệt huyết, vẫn toát lên sự quyết tâm của một người lãnh đạo trẻ. Kỹ Sư Minh, bên cạnh nàng, vẫn giữ vẻ gọn gàng, chuyên nghiệp, ánh mắt tập trung vào những bản vẽ kỹ thuật trên tay. Cả hai đều đã quen với việc tìm đến Tạ Trần mỗi khi gặp phải những vấn đề khó khăn mà trí tuệ và công nghệ hiện đại dường như chưa thể lý giải thấu đáo. Tạ Trần vẫn ngồi bên bàn trà quen thuộc, dáng vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt dưới ánh sáng mờ ảo của buổi ban mai. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự.

"Tiên sinh, chúng con đang gặp phải một nút thắt," Sương mở lời, giọng nàng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa chút băn khoăn. Nàng đặt một chồng bản vẽ kỹ thuật lên bàn, "Dự án thủy lợi đang tiến triển rất tốt, nhưng khi tính toán đến hệ thống van điều tiết và bộ lọc cho các nhánh kênh nhỏ, chúng con lại vướng mắc. Nước từ sông lớn mang theo nhiều tạp chất, lại có tính ăn mòn nhất định. Chúng con cần một loại van hoặc bộ lọc đặc biệt, không chỉ chịu được áp lực cao mà còn phải bền bỉ với thời gian, chống ăn mòn hiệu quả."

Kỹ Sư Minh gật đầu, bổ sung: "Chúng tôi đã thử nghiệm nhiều loại hợp kim và vật liệu composite tiên tiến nhất mà chúng ta có được. Nhưng hoặc là chúng quá đắt đỏ, không thể sản xuất hàng loạt cho toàn bộ hệ thống, hoặc là tuổi thọ của chúng không đạt được như mong muốn trong môi trường khắc nghiệt này. Hơn nữa, việc bảo trì, thay thế cũng sẽ tốn kém và phức tạp." Anh ta chỉ vào một sơ đồ trên bản vẽ, giải thích chi tiết hơn về các thử nghiệm thất bại và những vấn đề phát sinh. Vẻ mặt anh ta hiện rõ sự tập trung, nhưng cũng không giấu được một chút bất lực khi đối mặt với một vấn đề tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nan giải.

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi, ung dung. Hắn đặt chén trà xuống, không vội vàng trả lời. Đôi mắt hắn lướt qua những bản vẽ phức tạp, rồi dừng lại ở những đường nét đơn giản, thô mộc trên một góc trang giấy đã ố vàng. "Đôi khi," hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, vang vọng nhẹ trong không gian tĩnh lặng, "giải pháp cho cái mới lại nằm trong những thứ tưởng chừng đã cũ kỹ, bị lãng quên." Hắn không nhìn Sương hay Kỹ Sư Minh, ánh mắt hắn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt sương mai còn đọng trên lá cây, lung linh dưới nắng. "Vạn vật tuần hoàn, cái cũ chưa hẳn đã mất đi giá trị, chỉ là chúng ta chưa tìm thấy cách để chúng lại tỏa sáng mà thôi."

Lời nói của Tạ Trần không trực tiếp, không đưa ra giải pháp cụ thể, nhưng lại như một làn gió nhẹ đánh thức những suy nghĩ tiềm ẩn. Thư Đồng Tiểu An, đang miệt mài ghi chép ở góc phòng, bỗng ngừng tay. Đôi mắt tinh anh của cậu bé sáng lên. Cậu bé nhớ lại những câu chuyện cổ mà Tạ Trần từng kể, về những người thợ thủ công tài ba có thể tạo ra những vật phẩm bền chắc vượt thời gian, những công trình kiến trúc vững chãi hàng trăm năm không suy suyển. "Thưa tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng hơi run vì sự phấn khích, "Hay là chúng ta nên tìm đến những bậc thầy thủ công, những người đã dùng tay để tạo ra những thứ phi thường từ vật liệu bình dị? Chẳng phải có những loại gốm sứ có thể bền hơn đá, chống chịu được sự bào mòn của dòng chảy sao?"

Sương và Kỹ Sư Minh nhìn nhau. Một tia sáng bừng lên trong suy nghĩ của họ. Đúng vậy, họ đã quá tập trung vào những công nghệ mới, vào những vật liệu tổng hợp, mà quên mất rằng, trong kho tàng tri thức dân gian, trong những nghề thủ công truyền thống tưởng chừng đã lỗi thời, có thể ẩn chứa những bí mật, những kỹ thuật mà khoa học hiện đại chưa thể sánh kịp. "Gốm sứ..." Kỹ Sư Minh lẩm bẩm, ánh mắt anh ta bắt đầu lấp lánh sự hứng thú, "Đúng vậy! Có những loại gốm đặc biệt đã được sử dụng từ xa xưa cho các công trình thủy lợi, những chum vại chứa nước, những ống dẫn nước ngầm. Chúng có độ bền đáng kinh ngạc!"

Sương gật đầu, vẻ mặt hân hoan. "Tiểu An, ý kiến của con thật sự rất đáng giá. Chúng ta đã quá chú trọng vào việc tìm kiếm những giải pháp 'mới', mà quên mất đi những 'cũ' quý báu. Vậy chúng ta nên tìm ai bây giờ?" Nàng quay sang Tạ Trần, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và lòng biết ơn. Hắn vẫn mỉm cười, không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, như một sự khẳng định cho hướng đi mà họ vừa tìm thấy. Hắn biết rằng, hạt giống đã gieo, và những mầm non của trí tuệ đang tự mình vươn lên. Cái giá trị của sự "bình thường" chính là ở chỗ đó, không cần những phép màu, chỉ cần một chút gợi mở, một chút suy ngẫm, con người sẽ tự mình kiến tạo nên những điều phi thường.

***

Buổi chiều muộn, gió nhẹ thổi hiu hiu, mang theo chút se lạnh của hoàng hôn. Ánh nắng đã ngả màu cam sẫm, nhuộm vàng con đường đất dẫn vào xưởng gốm cũ kỹ của Thợ Gốm Lão Tôn. Cảnh vật nơi đây như chìm trong một bức tranh hoài cổ: những mái ngói rêu phong, bức tường đất nện đã bạc màu thời gian, và mùi đất sét khô, mùi gỗ mục, cùng với hương khói than cũ vấn vít trong không khí. Nơi đây toát lên một vẻ cổ kính, tĩnh lặng, mang chút buồn bã của một nghề đang dần mai một, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn ẩn chứa sự kiên cường của một truyền thống đã ăn sâu vào đất đai và tâm hồn người dân.

Sương, Kỹ Sư Minh và Thư Đồng Tiểu An bước vào. Họ thấy Lão Tôn đang ngồi lặng lẽ bên bàn xoay gốm đầy bụi bặm. Ông lão, với mái tóc bạc phơ lưa thưa, khuôn mặt đầy nếp nhăn hằn sâu dấu vết của thời gian và lao động, đôi mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân trống. Bàn tay ông, chai sạn và biến dạng vì bao năm tháng nhào nặn đất, giờ đặt hờ trên khối đất sét đã khô cứng, dường như đã đánh mất đi sự linh hoạt vốn có. Một chiếc áo vải thô cũ kỹ bao trùm thân hình gầy gò của ông, càng làm tăng thêm vẻ mệt mỏi, u hoài. Không gian xưởng vắng lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua những khe hở, tạo nên một bản nhạc buồn bã.

"Kính chào Lão Tôn," Sương nhẹ nhàng lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh mịch. Lão Tôn giật mình, đôi mắt đục mờ từ từ hướng về phía họ. Ông hơi ngạc nhiên khi thấy những người trẻ tuổi, ăn vận gọn gàng, mang theo vẻ tri thức và sự quyết tâm, lại tìm đến nơi hẻo lánh này.

"Các vị tìm lão phu có việc gì?" Lão Tôn hỏi, giọng ông khàn khàn, yếu ớt, mang nặng sự mệt mỏi của tuổi già. Ông không còn vẻ nhiệt huyết như những ngày còn trai tráng, khi đôi tay ông có thể biến những khối đất vô tri thành những tác phẩm nghệ thuật có hồn.

"Thưa Lão Tôn," Sương cung kính đáp, "Chúng con đến đây là để cầu xin sự giúp đỡ của người. Chúng con đang thực hiện dự án thủy lợi cho toàn bộ vùng, nhưng lại gặp phải một vấn đề nan giải về vật liệu. Và chúng con tin rằng, chỉ có đôi bàn tay tài hoa cùng trí tuệ của người mới có thể giải quyết được."

Lão Tôn khẽ lắc đầu, nụ cười buồn bã hiện lên trên môi. "Nghề này giờ ai còn cần nữa? Tay chân tôi cũng đã chậm rồi, không còn làm được những thứ tinh xảo như xưa. Gốm sứ cổ truyền giờ chỉ còn là một thú chơi của kẻ nhàn rỗi, chứ đâu còn chỗ đứng trong thời đại mà máy móc có thể làm ra hàng vạn thứ tinh xảo hơn, nhanh hơn?" Giọng ông chứa đựng sự chua xót và cảm giác bị lãng quên, một nỗi niềm chung của những người thợ thủ công đã chứng kiến ngành nghề của mình dần mai một. Ông thở dài, ánh mắt lại quay về phía khoảng không vô định, như muốn chìm đắm trong những ký ức vàng son của một thời đã xa.

"Kính thưa Lão Tôn, chính là vì sự tinh xảo đó mà chúng con cần đến người," Sương kiên trì, giọng nàng vẫn tràn đầy sự tôn trọng. "Chúng con đã thử nhiều vật liệu mới, nhưng không loại nào có thể chịu đựng được dòng nước chảy xiết, lại vừa chống ăn mòn hiệu quả như những tác phẩm gốm sứ cổ truyền mà người đã tạo ra. Công trình thủy lợi này không chỉ là những con kênh dẫn nước, mà còn là mạch sống của cả một vùng đất, là tương lai của hàng vạn người dân. Chúng con cần những vật liệu có độ bền vững vượt thời gian, những thứ mà máy móc hiện đại chưa thể tái tạo được linh hồn và sự kiên cố như đôi bàn tay người thợ thủ công."

Kỹ Sư Minh cũng tiếp lời: "Chúng tôi có thể cung cấp nguyên liệu tốt nhất, và những tính toán chính xác về áp suất, lưu lượng nước để người dễ dàng hơn trong việc chế tác. Chúng tôi tin rằng, khi kỹ thuật hiện đại kết hợp với kinh nghiệm truyền đời của người, chúng ta sẽ tạo ra một thứ vật liệu độc đáo, hoàn hảo hơn bất kỳ loại nào đang tồn tại." Anh ta giơ một bản vẽ phác thảo về hình dạng van điều tiết, cố gắng giải thích rõ hơn về yêu cầu kỹ thuật.

Lão Tôn nghe vậy, ánh mắt vẫn còn chút hoài nghi, nhưng đã bắt đầu lộ ra một tia tò mò. Ông nhìn vào bản vẽ, rồi lại nhìn vào đôi bàn tay chai sạn của mình. Đã bao lâu rồi ông không còn được thử thách với những yêu cầu khó khăn đến vậy? Đã bao lâu rồi không còn ai thực sự coi trọng cái nghề mà ông đã gắn bó cả đời?

Thư Đồng Tiểu An, thấy Lão Tôn vẫn còn lưỡng lự, bước đến gần hơn. Cậu bé, với vẻ ngoài gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nói với một giọng chân thành và đầy ngưỡng mộ: "Tiên sinh Tạ Trần thường nói, mỗi một viên gạch, mỗi một sản phẩm đều có linh hồn của người thợ. Giá trị của người, của nghề không bao giờ mất đi, chỉ là đang chờ một cơ hội để tỏa sáng lại thôi ạ. Người đã dành cả đời để nắm bắt linh hồn của đất, để biến những thứ bình dị thành những tác phẩm có giá trị vĩnh cửu. Giá trị đó, không một cỗ máy nào có thể thay thế được. Chúng con đến đây, không phải chỉ để tìm một giải pháp, mà còn là để học hỏi, để kế thừa tinh hoa mà người đã gìn giữ bấy lâu."

Những lời nói của Tiểu An như một dòng nước mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn của Lão Tôn. 'Linh hồn của đất', 'giá trị vĩnh cửu', 'kế thừa tinh hoa' – những từ ngữ ấy đã đánh thức niềm tự hào, niềm đam mê đã ngủ quên bấy lâu trong ông. Đôi mắt đục mờ của Lão Tôn bỗng lóe lên một tia lửa, một tia sáng của niềm tin và hy vọng. Ông nhìn Tiểu An, nhìn Sương, nhìn Kỹ Sư Minh, và nhận ra rằng, thế hệ trẻ này không chỉ đến để lợi dụng sức lao động của ông, mà họ thực sự trân trọng giá trị của những điều tưởng chừng đã cũ kỹ.

Ông khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất sét cũ kỹ đang vấn vít trong không khí. "Được thôi," ông chậm rãi nói, giọng đã không còn vẻ mệt mỏi như trước, mà thay vào đó là một sự kiên định, một chút hồ hởi đã lâu không xuất hiện. "Nếu các con đã có lòng tin tưởng lão già này, thì lão sẽ cố gắng hết sức. Cái nghề này, không thể để nó mai một dễ dàng như vậy được." Ánh mắt ông giờ đây không còn xa xăm, mà đã tràn đầy sự tập trung, sự quyết tâm, như thể thời gian đã quay ngược trở lại, đưa ông về những năm tháng sung sức nhất, khi đôi tay ông còn có thể biến hóa vạn vật. Một nụ cười hiền từ, mãn nguyện hiện lên trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. Ông đã tìm thấy lại giá trị của mình, không phải bằng sức mạnh tiên đạo, mà bằng chính đôi bàn tay và trí tuệ phàm trần đã được truyền đời.

***

Vài ngày sau, xưởng gốm cũ kỹ của Lão Tôn đã hoàn toàn lột xác. Không còn vẻ tĩnh lặng, buồn bã của một nơi bị lãng quên, giờ đây xưởng tràn ngập sinh khí, tiếng động và sự hăng say. Ánh nắng ấm áp của buổi chiều rọi qua khung cửa sổ, chiếu sáng những hạt bụi nhảy múa trong không khí, nhưng không thể che khuất sự sôi nổi, nhiệt huyết đang bùng cháy trong từng góc xưởng. Tiếng đất sét được nhào nặn đều đặn, tiếng bàn xoay gốm quay đều đều, tạo nên những âm thanh trầm bổng, như một bản giao hưởng của sự sáng tạo. Thỉnh thoảng, tiếng vỗ nhẹ vào khối đất, tiếng trò chuyện sôi nổi và tiếng cười giòn tan của những người trẻ lại vang lên, tạo nên một bầu không khí ấm áp, tràn đầy sự học hỏi và kết nối giữa các thế hệ. Mùi đất sét tươi, mùi mồ hôi, mùi trà thoang thoảng từ ấm trà đặt cạnh lò nung, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của lao động và niềm đam mê.

Lão Tôn, với vẻ ngoài giờ đây đã rạng rỡ hơn nhiều, không còn chút mệt mỏi nào của tuổi già, đang say sưa hướng dẫn. Đôi bàn tay chai sạn của ông, từng đường nét, từng ngón tay đều di chuyển một cách khéo léo và điêu luyện đến không ngờ. Ông không chỉ dạy kỹ thuật nhào nặn, tạo hình, mà còn truyền thụ những bí quyết pha trộn đất sét, những công thức nung gốm đặc biệt đã được tích lũy qua bao thế hệ. "Nặn gốm không chỉ là dùng sức, mà là dùng tâm," ông nói, giọng ông giờ đây trầm ấm và đầy sức sống, "Hãy cảm nhận linh hồn của đất, nó sẽ mách bảo con phải làm gì. Mỗi loại đất có một cá tính riêng, phải biết lắng nghe nó, hòa mình vào nó, thì mới tạo ra được thứ gốm có hồn."

Sương và các học việc trẻ khác vây quanh, đôi mắt họ mở to, chăm chú lắng nghe từng lời, từng động tác của Lão Tôn. Nàng Sương, với sự nhạy bén của mình, nhanh chóng nắm bắt được những nguyên lý cơ bản. "Thật kỳ diệu, Lão Tôn!" nàng thốt lên, "Chỉ một chút thay đổi nhỏ trong tỷ lệ đất sét và cát nung đã tạo ra sự khác biệt lớn đến vậy trong độ bền và khả năng chịu nhiệt!"

Bên cạnh đó, Kỹ Sư Minh không ngừng làm việc với các thiết bị đo đạc, ghi lại các thông số kỹ thuật. Anh ta kết hợp kiến thức về áp suất và dòng chảy với những chỉ dẫn của Lão Tôn để tinh chỉnh thiết kế của những chiếc van gốm đặc biệt. "Nếu kết hợp với thiết kế van xoắn ốc này, chúng ta có thể tối ưu hóa dòng chảy và giảm thiểu ma sát đến mức thấp nhất. Chất liệu gốm đặc chế của Lão Tôn sẽ đảm bảo độ bền mà không một loại hợp kim nào có thể sánh bằng," Kỹ Sư Minh phân tích, ánh mắt anh ta tràn đầy sự hứng khởi khi thấy lý thuyết và thực hành đang hòa quyện một cách hoàn hảo.

Thư Đồng Tiểu An vẫn là người ghi chép cần mẫn nhất. Cuốn sổ đã sờn cũ của cậu bé giờ đây được lấp đầy bởi những nét chữ cẩn thận, ghi lại mọi lời dạy của Lão Tôn, mọi công thức pha trộn, mọi kỹ thuật nung. Cậu bé hiểu rằng, đây không chỉ là những kiến thức kỹ thuật, mà còn là một phần của "Nhân Đạo" – một tri thức được đúc kết từ cuộc sống, từ lao động, từ sự kết nối giữa con người và tự nhiên. "Chữ 'nghệ' trong 'nghệ nhân' không chỉ là kỹ năng," Tiểu An thì thầm, "mà còn là tâm huyết, là sự truyền thừa từ đời này sang đời khác. Nó là sự sống, là hơi thở của một nền văn minh."

Giữa lúc đó, Tạ Trần lặng lẽ ghé thăm. Hắn bước vào xưởng, không gây ra tiếng động nào, chỉ đứng từ xa quan sát. Dáng người thư sinh gầy gò của hắn hòa vào ánh nắng chiều, như một bức tượng sống động. Hắn nhìn đôi bàn tay chai sạn của Lão Tôn vẫn khéo léo không ngờ, nặn ra từng chiếc van gốm tinh xảo, cứng chắc và hoàn hảo. Hắn thấy ánh mắt rạng rỡ của Sương, Kỹ Sư Minh và những người học việc trẻ khi họ học được những điều mới mẻ, khi họ cảm nhận được giá trị của sự kết hợp giữa tri thức cũ và mới.

Hắn khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không chỉ là sự mãn nguyện, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc về dòng chảy của nhân quả. Hắn biết rằng, những chiếc van gốm này, được tạo ra từ kinh nghiệm hàng trăm năm và trí tuệ hiện đại, sẽ bền bỉ hơn bất kỳ vật liệu nào khác. Chúng sẽ trở thành những mạch máu kiên cố cho hệ thống thủy lợi, mang lại sự sống cho những cánh đồng, cho những làng mạc. "Một thế giới không cần tiên đạo," Tạ Trần thầm nhủ, giọng hắn trầm ấm vang vọng trong tâm trí, "nhưng lại cần những đôi bàn tay tài hoa như thế này, cần những khối óc biết kết nối quá khứ và hiện tại. Sự hợp tác giữa các kỹ sư hiện đại và các nghệ nhân truyền thống sẽ trở thành một đặc điểm nổi bật của nền văn minh Nhân Gian mới, thúc đẩy sự phát triển toàn diện và bền vững."

Hắn nhìn những chiếc van gốm đặc chế đã hoàn thành, xếp ngay ngắn trên kệ, chờ đợi được nung. Chúng không chỉ là những vật phẩm hữu dụng, mà còn là biểu tượng của sự hồi sinh, của niềm tin, của sự kết nối giữa các thế hệ. Việc khôi phục và tôn vinh các ngành nghề thủ công truyền thống như thế này sẽ dẫn đến sự đa dạng và phong phú trong đời sống vật chất và tinh thần của Nhân Gian, không chỉ dừng lại ở những công trình vĩ đại, mà còn ở sự tinh xảo trong từng nét chạm, từng sản phẩm.

Tạ Trần quay sang nhìn Tiểu An, cậu bé vẫn đang miệt mài ghi chép. Hắn biết, Thư Đồng Tiểu An, với khả năng ghi chép và tổng hợp tri thức từ cả hai nguồn – kinh nghiệm dân gian của Lão Tôn và khoa học hiện đại của Kỹ Sư Minh – sẽ đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc bảo tồn và phát triển 'Nhân Đạo' cho các thế hệ tương lai. Cậu bé không chỉ là một người học trò, mà còn là một người kế thừa, một nhịp cầu nối tri thức, đảm bảo rằng những giá trị quý báu sẽ không bao giờ bị lãng quên.

Hắn bước ra khỏi xưởng gốm, để lại phía sau một không gian tràn đầy sức sống và niềm hy vọng. Ánh chiều tà dần buông, nhưng trong lòng Tạ Trần, một tương lai rạng rỡ đang dần hiện rõ. Một tương lai nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường, được kiến tạo bằng trí tuệ, lòng nhân ái và ý chí kiên cường, nơi mỗi một nét chạm của thời gian, mỗi một di sản của người thợ già đều được trân trọng và tiếp nối. Hắn biết rằng, đó mới chính là vẻ đẹp vĩnh cửu của Nhân Gian.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free