Nhân gian bất tu tiên - Chương 1692: Tiếng Vọng Tri Thức: Cuộc Sống Nở Hoa
Tạ Trần bước ra khỏi đại sảnh, hòa mình vào dòng người đang tản đi, tiếng nói cười rộn rã, nhưng tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những lời cuối cùng mình đã thốt ra, về sự cân bằng của đất trời, về nhân quả của vạn vật. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh, tựa như những đốm sáng hy vọng đang len lỏi giữa màn đêm u tối của một kỷ nguyên sắp tàn. Hắn không cần thành tiên, không cần quyền năng vô hạn. Hắn chỉ cần được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và chứng kiến Nhân Gian tìm thấy con đường "Bình Thường Vĩnh Cửu" của chính mình. Những hạt mầm tri thức đã gieo, giờ đây đang nảy mầm trong tâm hồn phàm nhân, và Tạ Trần biết, đó mới chính là khởi đầu của một hành trình vĩ đại.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ gỗ lim đã sờn màu của quán sách "Vạn Quyển Thư" ở Thị Trấn An Bình. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong luồng sáng vàng óng, vẽ nên một bức tranh tĩnh lặng và cổ kính. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng quyện lẫn với hương trầm nhẹ thoang thoảng từ góc phòng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, an yên đến lạ. Tiếng lật sách xào xạc đâu đó, cùng tiếng bút lông sột soạt trên giấy, là những âm thanh quen thuộc của buổi bình minh tại nơi đây.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, làn da trắng nhợt ít tiếp xúc với nắng gió, ngồi phía sau quầy. Hắn mặc một bộ áo vải bố màu xám nhạt, giản dị nhưng toát lên vẻ thanh thoát. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, lướt qua từng hàng chữ trên cuốn sách cổ đang mở. Hắn nhâm nhi chén trà xanh còn vương hơi ấm, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, giúp tinh thần thêm phần minh mẫn. Hắn không vội vã, không thúc ép, chỉ lặng lẽ cảm nhận dòng chảy của thời gian, của tri thức và của sự sống.
Đối diện với hắn, Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cần mẫn sắp xếp lại những cuộn bản vẽ kỹ thuật và chồng ghi chép dày cộp từ Đại Hội Liên Minh Sông Nước ngày hôm qua. Những trang giấy trắng tinh được điểm xuyết bằng những nét chữ ngay ngắn, những ký hiệu phức tạp và những phác thảo chi tiết về các dự án thủy lợi. Tiểu An là một người ghi chép tận tâm, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, từ những lời phát biểu quan trọng đến những câu hỏi chất vấn, những đề xuất giải pháp, và cả những lời nhận xét sâu sắc của tiên sinh Tạ Trần. Cậu bé hiểu rằng, những ghi chép này không chỉ là tài liệu tham khảo, mà còn là nền móng cho tri thức của kỷ nguyên mới.
"Tiểu An, con đã hệ thống lại các vấn đề mà các liên minh dự kiến gặp phải chưa?" Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống, giọng nói trầm, điềm tĩnh vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Hắn không cần nhìn, nhưng vẫn biết Tiểu An đang làm gì, và tâm trí cậu bé đang nghĩ gì.
Tiểu An ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng ngời. Cậu bé đã quen với những câu hỏi bất ngờ của tiên sinh, luôn đi thẳng vào trọng tâm vấn đề. "Dạ rồi thưa tiên sinh." Cậu bé nhẹ nhàng đặt cuộn giấy đang sắp xếp xuống, tay chỉ vào một chồng tài liệu khác. "Con đã phân loại chúng theo vùng địa lý và tính chất vấn đề. Từ vùng đồi núi phía Tây, họ lo ngại về việc duy trì dòng chảy ổn định trên địa hình dốc, dễ bị xói mòn và sạt lở. Vùng đồng bằng sông nước thì lại gặp vấn đề về kiểm soát lũ lụt cục bộ, cũng như việc dẫn nước lên các khu đất cao hơn, không phụ thuộc vào dòng chảy tự nhiên."
Cậu bé ngừng lại một chút, sắp xếp lại suy nghĩ. "Con nghĩ rằng vấn đề lớn nhất vẫn là sự khác biệt về địa hình và nguồn lực giữa các làng. Mỗi nơi có một thổ nhưỡng, một khí hậu riêng, và cũng có những nguyên vật liệu đặc thù. Việc áp dụng cùng một mô hình cho tất cả các nơi là điều không thể. Hơn nữa, việc vận chuyển vật liệu và trao đổi kỹ thuật qua lại giữa các vùng cũng s��� gặp nhiều trở ngại, đặc biệt là ở những nơi xa xôi, hẻo lánh."
Tạ Trần khẽ gật đầu, môi mỏng nở một nụ cười nhẹ, ẩn chứa sự thấu hiểu. "Đúng vậy. Vạn vật hữu hình, đều có quy luật riêng của nó. Chúng ta không thể dùng một khuôn mẫu mà áp đặt lên tất cả. Cái gọi là 'phá cục' không phải là phá bỏ mọi thứ, mà là tìm ra một quy luật mới, phù hợp hơn với thực tại, và từ đó, kiến tạo nên một trật tự hài hòa." Hắn nhấp thêm một ngụm trà. "Vậy con đã nghĩ ra phương hướng giải quyết cho những vấn đề đó chưa?"
Tiểu An cúi đầu suy nghĩ, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. "Dạ, con đã tham khảo các bản vẽ cũ và những ghi chép về kỹ thuật của Thợ Gốm Lão Tôn và Kỹ Sư Minh. Con nghĩ rằng, thay vì áp dụng một giải pháp duy nhất, chúng ta cần khuyến khích các cộng đồng tự nghiên cứu, dựa trên nguyên tắc chung và những công trình mẫu đã có, để tìm ra giải pháp phù hợp nhất với điều kiện địa phương của họ. Ví dụ, về vấn đề xói mòn trên sườn dốc, có thể kết hợp kỹ thuật gia cố bằng gốm với việc trồng các loại cây có rễ sâu, giúp giữ đất. Còn về việc dẫn nước lên cao, con đã tìm thấy vài bản phác thảo về cọn nước cải tiến, hoặc có thể nghiên cứu thêm về nguyên lý bình thông nhau."
Tạ Trần mỉm cười mãn nguyện. "Rất tốt. Tri thức không phải là một dòng sông chảy một chiều từ người dạy sang người học. Nó là một mạng lưới giao thoa, nơi mỗi cá nhân đều có thể đóng góp và kiến tạo. Con đã nắm được tinh thần đó." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu lên cao. "Ngươi thấy đó, Tiểu An, cái gọi là 'Thiên Đạo' đang suy yếu, nhưng 'Nhân Đạo' lại đang trỗi dậy. Con người, bằng trí tuệ và sự kiên trì, đang dần tìm thấy con đường riêng của mình. Mỗi một vấn đề được giải quyết, mỗi một khó khăn được vượt qua, đều là một viên gạch xây nên kỷ nguyên mới."
Tiểu An nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Cậu bé biết, tiên sinh không chỉ dạy cậu kỹ thuật hay tri thức, mà còn dạy cậu cách nhìn nhận thế giới, cách sống và cách làm người. Những lời nói của Tạ Trần luôn mang một tầng �� nghĩa sâu xa, không chỉ dừng lại ở bề nổi của sự việc. Cậu bé nhanh chóng ghi lại những lời của tiên sinh vào cuốn sổ tay nhỏ, cẩn thận từng nét chữ. "Con sẽ tiếp tục nghiên cứu và tổng hợp, thưa tiên sinh. Con tin rằng, với sự hợp tác của các liên minh và những tri thức mà chúng ta đã có, Nhân Gian sẽ vượt qua được mọi thách thức."
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lại quay về cuốn sách cổ. Trong sự yên bình của quán sách, hắn cảm nhận được sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, khám phá con đường của chính mình. Những vấn đề mà Tiểu An vừa nêu ra, cũng chính là những hạt mầm cho sự phát triển của các ngành khoa học và công nghệ phàm nhân, một sự phát triển không dựa vào tiên pháp hay linh khí, mà dựa vào trí tuệ và lòng nhân ái của con người.
***
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng vàng ươm rải đều khắp con phố, chiếu rọi vào bên trong quán sách, khiến không gian vốn đã ấm cúng càng thêm phần sáng sủa. Bầu không khí tĩnh lặng ban sáng dần nhường chỗ cho sự náo nhiệt hơn. Tiếng nói chuyện rộn ràng, tiếng cười nhẹ, và tiếng chén trà va chạm khẽ khàng bắt đầu vang lên. Mùi giấy, mực, trà quyện lẫn với mùi mồ hôi thoang thoảng của những lữ khách vừa trải qua một chặng đường dài, mang theo hơi thở của những vùng đất xa xôi.
Cửa quán sách khẽ mở, một nhóm người bước vào. Họ là những đại diện từ các cộng đồng vùng đồi núi phía Tây, gương mặt khắc khổ nhưng ánh lên vẻ hân hoan. Áo quần của họ còn vương bụi đường, nhưng đôi mắt lại rạng rỡ niềm hy vọng. Theo sau họ là một thương nhân trung niên, dáng vẻ phong trần, đến từ một vùng sông nước trù phú hơn. Anh ta mang theo những cuộn bản vẽ phác thảo, cẩn thận ôm trong tay như báu vật.
"Tiên sinh Tạ Trần!" Đại diện thứ nhất, một người đàn ông trung niên với làn da rám nắng và bàn tay chai sạn, tiến đến gần quầy, giọng nói đầy sự kính trọng và hào hứng. "Chúng tôi đến từ làng Đá Mọc, thuộc vùng đồi núi phía Tây. Nhờ có những bản vẽ và lời khuyên quý báu của ngài, chúng tôi đã thành công trong việc dẫn nước từ đỉnh núi về, biến vùng đất khô cằn thành những ruộng bậc thang xanh tươi!"
Nụ cười chân chất của ông lan tỏa, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào. "Chỉ trong một mùa vụ, sản lượng lúa của làng chúng tôi đã tăng lên gấp đôi. Đời sống của bà con đã thay đổi rất nhiều. Không còn lo thiếu nước mỗi khi trời hạn, không còn phải vất vả gánh từng gáo nước từ suối xa về." Ông ta đặt một cuộn bản vẽ lên bàn, mở ra. "Nhưng... chúng tôi đang gặp một vấn đề nhỏ, tiên sinh ạ. Việc duy trì độ bền của các con kênh trên sườn dốc vẫn còn là một thách thức lớn. Nước chảy xiết dễ làm xói mòn bờ kênh, và việc gia cố thường xuyên rất tốn công sức."
Tạ Trần mỉm cười lắng nghe, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Hắn không trực tiếp đưa ra giải pháp, mà luôn khéo léo gợi mở, dẫn dắt người đối thoại tự tìm ra câu trả lời cho vấn đề của mình. "Các ngươi đã nghĩ đến việc sử dụng loại đất sét nào để gia cố bờ kênh chưa? Hoặc là kết hợp với loại cây nào có rễ sâu, vừa giúp giữ đất, vừa có thể mang lại lợi ích khác cho làng?" Giọng hắn trầm ấm, như một dòng suối mát lành gột rửa đi những lo lắng.
Người đàn ông làng Đá Mọc ngẩng người, dường như chưa từng nghĩ đến phương án đó. "Loại đất sét... và cây rễ sâu?" Ông ta lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự suy tư. "Ở làng chúng tôi có loại đất sét đỏ rất dẻo dai, và cả những bụi tre gai mọc bám rất chắc trên vách đá..."
Trong khi đó, thương nhân từ vùng sông nước cũng tiến đến, đặt cuộn bản vẽ của mình lên bàn. "Tiên sinh Tạ Trần, tôi là Trương Lượng, từ phàm nhân thương hội Tứ Hải. Chúng tôi đã học hỏi kỹ thuật của Thợ Gốm Lão Tôn để xây dựng những con đê kè bằng gốm nung đặc biệt, vô cùng vững chắc. Mùa lũ vừa rồi, chúng tôi đã ngăn chặn được những con nước dâng cao, bảo vệ được hàng ngàn mẫu ruộng và nhà cửa." Trương Lượng nói với vẻ hào hứng, không giấu nổi sự tự hào trong giọng nói. "Nhưng giờ đây, chúng tôi muốn phát triển hơn nữa. Vùng sông nước của chúng tôi có nhiều khu vườn trên cao, cần một hệ thống tưới tiêu hiệu quả hơn để không phụ thuộc hoàn toàn vào nước sông. Chúng tôi cần một loại máy bơm nước hiệu quả hơn, có thể đẩy nước lên cao mà không tốn quá nhiều sức người hay sức kéo của gia súc."
Tiểu An, vẫn cần mẫn ghi chép lia lịa. Đôi mắt cậu bé lướt qua những dòng chữ trên bản đồ và ghi chú. Khi nghe đến "máy bơm nước hiệu quả hơn", cậu bé liền nhanh chóng tra cứu trong chồng tài liệu. "Con đã thấy một bản v�� phác thảo về cọn nước cải tiến trong thư viện, thưa tiên sinh!" Cậu bé vội vã lật tìm. "Nó sử dụng nguyên lý lực nước chảy để quay guồng, có thể nâng nước lên một độ cao nhất định. Có lẽ, nếu cải tiến thêm một chút, hoặc kết hợp với một vài nguyên lý cơ học khác, chúng ta có thể tạo ra một hệ thống bơm nước hiệu quả hơn cho các khu vườn trên cao."
Tạ Trần khẽ gật đầu tán thưởng Tiểu An. "Đúng vậy. Tri thức không ngừng phát triển. Những gì chúng ta có hôm nay, có thể là nền tảng cho những sáng tạo vĩ đại hơn vào ngày mai." Hắn quay sang Trương Lượng. "Cái gọi là 'máy bơm' không nhất thiết phải là một cỗ máy phức tạp. Đôi khi, một sự kết hợp khéo léo giữa các nguyên lý tự nhiên và một chút cải tiến kỹ thuật đã đủ để tạo nên sự khác biệt. Ngươi có thể tham khảo thêm về nguyên lý của 'bình thông nhau' và cách áp dụng nó vào việc dẫn nước lên cao."
Các đại diện cộng đồng và thương nhân Trương Lượng đều chăm chú lắng nghe, ánh mắt họ tràn đầy sự kính phục và niềm tin. Họ biết rằng, Tạ Trần kh��ng phải là một tiên nhân ban phát phép màu, mà là một người thầy, một người dẫn đường, giúp họ khai mở trí tuệ và tìm thấy sức mạnh tiềm ẩn trong chính mình. Hắn không giải quyết vấn đề thay họ, mà là chỉ cho họ con đường để tự mình giải quyết.
Những câu chuyện thành công nối tiếp nhau được kể, xen kẽ là những vấn đề mới mẻ nảy sinh. Có người kể về việc cải tạo đất nhiễm mặn bằng cách dẫn nước ngọt luân phiên, có người lại chia sẻ về việc xây dựng những kho chứa lương thực chống ẩm mốc bằng kỹ thuật thông gió tự nhiên. Mỗi câu chuyện là một minh chứng cho sự sáng tạo và kiên trì của phàm nhân.
Tạ Trần chỉ ngồi đó, lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa ra một lời gợi ý tinh tế, một câu hỏi khơi mở tư duy. Hắn không can thiệp sâu, nhưng sự hiện diện của hắn, những lời nói trí tuệ của hắn, lại như một ngọn hải đăng soi sáng con đường cho tất cả. Tiểu An thì miệt mài ghi chép, cậu bé biết rằng mỗi một câu chuyện, mỗi một vấn đề, mỗi một lời gợi ý của tiên sinh đều là những bài học quý giá, là nền tảng cho một thư viện tri thức vĩ đại của Nhân Gian trong tương lai. Sự đa dạng của các vấn đề mà các cộng đồng gặp phải cho thấy nhu cầu về những giải pháp kỹ thuật và xã hội phức tạp hơn, có thể dẫn đến việc phát triển các ngành khoa học mới hoặc các mô hình hợp tác đa ngành. Và việc Thư Đồng Tiểu An chăm chú ghi chép và hệ thống hóa tri thức báo hiệu sự hình thành một nền tảng giáo dục và truyền bá kiến thức rộng lớn trong tương lai, nơi mà mọi tri thức không còn bị độc quyền bởi tiên môn hay giới quý tộc.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả nền trời phía Tây bằng những dải màu cam, hồng, tím rực rỡ. Ánh nắng cuối ngày hắt vào quán sách, vẽ lên những vệt sáng dài trên sàn gỗ, rồi dần dần mờ nhạt. Khách hàng cuối cùng cũng đã rời đi, mang theo những lời khuyên quý báu, những bản vẽ mới đầy hy vọng, và những suy tư về tương lai. Tiếng nói cười rộn ràng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng quen thuộc của "Vạn Quyển Thư". Mùi trà đã nguội, quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một không khí trầm mặc, hoài niệm.
Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra thị trấn An Bình đang dần lên đèn. Từng đốm sáng lấp lánh như những vì sao nhỏ xíu trên mặt đất, mỗi đốm sáng là một mái nhà, một gia đình, một câu chuyện. Hắn cảm nhận được sự sống đang len lỏi, đang trỗi dậy mạnh mẽ trong từng ngóc ngách của nhân gian. Những câu chuyện thành công nhỏ bé mà hắn vừa nghe được, không chỉ là những thành tựu về thủy lợi hay nông nghiệp, mà còn là những mảnh ghép đang dệt nên một bức tranh lớn hơn về sự phát triển của nhân loại, một sự phát triển không dựa vào tiên pháp hay linh khí, mà dựa vào chính trí tuệ và nghị lực của con người.
Một nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện nở trên môi hắn. Hắn khẽ tự nhủ, giọng nói trầm lắng như tiếng gió thoảng qua khe cửa: "Mỗi hạt mầm tri thức gieo xuống, đều có ngày đâm chồi nảy lộc... và sẽ kết trái ngọt lành." Hắn không cần phải là một vị cứu tinh vĩ đại, không cần phải hô mưa gọi gió. Hắn chỉ là một người gieo hạt, một người chứng kiến, và sự mãn nguyện của hắn đến từ việc nhìn thấy những hạt mầm ấy nảy nở, tạo nên một thế giới mới, một kỷ nguyên mới. Dù vẫn còn những thách thức tiềm ẩn, những khó khăn không lường trước được, nhưng Tạ Trần tin vào khả năng của con người, tin vào triết lý "vô vi" của mình, rằng sự phát triển bền vững nhất phải đến từ nội lực, từ sự tự chủ của vạn vật.
Xa xa, trên một đỉnh núi cao nhất của dãy núi quanh Thị Trấn An Bình, nơi những cơn gió đêm bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo mùi đất đá và cây cỏ hoang dại, Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ đứng đó. Trong bộ bạch y thuần khiết, thân hình nàng thanh thoát nhưng cũng mang vẻ lạnh lẽo, uy nghiêm của một tiên tử cô độc. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng nhìn xuống Thị Trấn An Bình, nơi những ánh đèn nhỏ bé đang lấp lánh như những đốm lửa bập bùng giữa màn đêm rộng lớn.
Ánh mắt nàng phức tạp, chứa đựng cả sự tò mò, hoài nghi và một chút mệt mỏi ẩn sâu. Những lời Tạ Trần nói trong đại hội ngày hôm qua, và cả những câu chuyện nàng vô tình nghe được từ những phàm nhân đi ngang qua chân núi, đã gieo vào lòng nàng một hạt giống suy tư. "Sự phồn vinh này... không cần linh khí, không cần tiên pháp... Đây là một con đường khác sao? Một con đường mà Thiên Đạo đã bỏ qua?"
Nàng đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự mỏng manh của linh khí, và sự "mất người" của những tu sĩ càng tu luyện càng cao. Nàng đã từng tin rằng chỉ có con đường tu tiên mới là con đường duy nhất để cứu vãn thế giới, để tìm thấy sự vĩnh cửu. Nhưng giờ đây, những phàm nhân kia, những kẻ không hề có một chút linh căn, không hề sở hữu một phép thuật nào, lại đang kiến tạo nên một sự sống động, một sự phồn thịnh mà ngay cả các tiên môn cũng khó lòng đạt được trong bối cảnh Thiên Đạo suy yếu này.
Sự suy tư của Lăng Nguyệt Tiên Tử cho thấy nàng đang dần buông bỏ những chấp niệm cũ, những niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của tiên đạo. Nàng không còn chắc chắn về con đường mình đã chọn, nhưng nàng biết rằng, câu trả lời không nằm ở sự siêu phàm, mà có lẽ, nằm ngay trong sự bình dị của cuộc sống phàm trần này. Nàng đã từng nghĩ rằng phàm nhân yếu ớt, cần sự che chở của tiên nhân. Nhưng cái nhìn xuống thị trấn An Bình đang lên đèn kia lại cho nàng thấy một sức mạnh khác, một sức mạnh đến từ sự đoàn kết, từ trí tuệ và từ ý chí không ngừng vươn lên của con người. Có lẽ, nàng đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự chuyển đổi, từ một tiên tử bảo vệ Thiên Đạo, sang một người ủng hộ, hoặc thậm chí là một trụ cột bảo vệ kỷ nguyên "Nhân Đạo" sau này, nhưng dưới một hình thái hoàn toàn khác.
Gió đêm thổi qua, làm tà bạch y của nàng khẽ bay. Nàng vẫn đứng đó, như một bức tượng điêu khắc trên đỉnh núi cô độc, ánh mắt dõi theo những đốm sáng dưới chân núi, nơi một kỷ nguyên mới đang chầm chậm hình thành, một kỷ nguyên của con người, do con người và vì con người. Và Tạ Trần, từ trong quán sách của mình, khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự an yên sâu thẳm. Hắn biết rằng, hành trình chỉ mới bắt đầu. Con đường "Bình Thường Vĩnh Cửu" còn dài, còn nhiều thử thách, nhưng ánh sáng của tri thức và lòng nhân ái đã bắt đầu chiếu rọi khắp Nhân Gian.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.