Nhân gian bất tu tiên - Chương 1693: Những Nốt Trầm Đầu Tiên: Hợp Tác Kiến Tạo
Trong ánh chiều vàng ruộm của ngày hôm trước, Tạ Trần đã khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự an yên sâu thẳm, biết rằng hành trình chỉ mới bắt đầu. Ánh sáng của tri thức và lòng nhân ái đã bắt đầu chiếu rọi khắp Nhân Gian, nhưng con đường "Bình Thường Vĩnh Cửu" còn dài, còn nhiều thử thách. Quả nhiên, bình minh của ngày mới không chỉ mang theo niềm hy vọng mà còn cả những nốt trầm đầu tiên trong bản giao hưởng của kỷ nguyên đang hình thành.
***
Sáng sớm, một không khí trong trẻo và mát mẻ bao trùm Thị Trấn An Bình. Những tia nắng vàng ươm đầu tiên lách qua kẽ lá, đậu trên những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, làm bừng sáng những hạt sương đêm còn đọng lại. Tiếng g�� gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng rao hàng đều đặn của những người bán hàng sớm, tiếng lộc cộc của bánh xe ngựa trên đường lát đá và tiếng bước chân vội vã của những người bắt đầu một ngày mới. Dù nhộn nhịp, nhưng thị trấn vẫn giữ được một vẻ yên bình, thân thiện đặc trưng, một sự ồn ào rất đỗi đời thường.
Trong một căn phòng họp mới tinh, được xây dựng ngay trung tâm thị trấn, với những bức tường gỗ được bào nhẵn và những chiếc bàn ghế mộc mạc nhưng vững chãi, Ủy Ban Liên Minh Sông Nước đang tề tựu. Hương gỗ mới và mùi đất ẩm từ bên ngoài theo làn gió nhẹ ùa vào, hòa quyện với mùi trà xanh thoang thoảng trên bàn. Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết, ngồi ở vị trí chủ tọa. Đôi mắt sáng của hắn lướt qua từng gương mặt trong phòng, cố gắng duy trì sự điềm tĩnh và quyết đoán dù trong lòng không tránh khỏi một chút căng thẳng. Hai bên hắn là Kỹ Sư Minh, người trẻ tuổi với vẻ năng động và ánh mắt tập trung, cùng Thợ Gốm Lão Tôn, mái tóc đã điểm sương nhưng đôi tay vẫn chai sạn vì đất sét, gương mặt hiền từ ẩn chứa sự sâu sắc của kinh nghiệm. Các Đại Diện Cộng Đồng từ nhiều làng mạc khác nhau cũng có mặt, nét lo lắng hiện rõ trên gương mặt họ, xen lẫn sự mong chờ.
Ở một góc khuất, sát bên ô cửa sổ đang mở, Tạ Trần bình thản ngồi đó, trên tay là một cuốn sách cổ bìa đã sờn. Hắn không có vẻ vội vã hay bận tâm, chỉ lẳng lặng lật từng trang, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn thỉnh thoảng lại lướt qua mọi người, như thể nhìn thấu được những lo âu và suy tư đang hiện hữu. Thân hình hắn vẫn gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, nhưng khí chất trầm tĩnh của hắn lại mang đến một sự an định kỳ lạ cho căn phòng. Bên cạnh hắn, Thư Đồng Tiểu An chăm chú ghi chép, cây bút lông lướt thoăn thoắt trên giấy, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu học, thỉnh thoảng lại ngước nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ.
Dương Quân hít một hơi sâu, giọng nói rõ ràng và dứt khoát vang lên, phá vỡ bầu không khí hơi nặng nề: "Các vị, chúng ta đã cùng nhau xây dựng nên một hệ thống thủy lợi đáng tự hào. Nhưng bất cứ công trình nào, khi đưa vào vận hành thực tế, cũng sẽ không tránh khỏi những vấn đề phát sinh. Tôi mong các vị hãy trình bày thẳng thắn những khó khăn, những trục trặc đã gặp phải trong tuần đầu vận hành thử nghiệm. Chỉ khi đối diện với sự thật, chúng ta mới có thể tìm ra giải pháp tốt nhất."
Lời của Dương Quân như mở một nút thắt. Một Đại Diện Cộng Đồng từ làng phía Tây, một người đàn ông trung niên với gương mặt rám nắng, khẽ nhấc tay, giọng nói pha chút lo lắng: "Thưa chủ tọa, đoạn kênh qua làng chúng tôi, cụ thể là đoạn gần bờ sông cũ, sau vài ngày nước chảy xiết, xuất hiện vài vết nứt nhỏ, nước rò rỉ khá nhiều. Tuy chưa ảnh hưởng lớn đến lượng nước tưới tiêu, nhưng e rằng nếu để lâu sẽ trở thành vấn đề." Hắn dừng lại, nhìn quanh, như tìm kiếm sự đồng cảm.
Kỹ Sư Minh gật đầu, vẻ mặt hơi suy tư nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp. Hắn đã ghi chú lại tỉ mỉ. "Đây là vấn đề chúng ta đã lường trước ở một mức độ nào đó, thưa các vị. Chất lượng địa hình ở khu vực đó không đồng nhất, lớp đất sét phía dưới khá mềm, dễ bị xói mòn khi dòng nước thay đổi áp lực. Chúng tôi đã cố gắng gia cố, nhưng thiên nhiên vẫn luôn có những bất ngờ mà tính toán ban đầu khó lòng bao quát hết." Hắn nói, giọng trầm xuống một chút, ẩn chứa sự thất vọng nhỏ nhoi với chính bản thân mình vì không thể dự đoán được mọi thứ.
Thợ Gốm Lão Tôn, vuốt chòm râu bạc, chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ấm và đều đều: "Đúng vậy. Dòng chảy của nước vốn dĩ vô thường, nó sẽ tìm ra điểm yếu nhất để len lỏi. Từng có lần, người xưa dùng một loại đất sét đặc biệt, trộn với vôi tôi và một ít sợi thực vật khô, để trám những vết nứt tương tự. Loại hỗn hợp này khi khô sẽ cứng như đá nhưng lại có độ đàn hồi nhất định, rất phù hợp cho những nơi chịu áp lực nước liên tục." Lão đưa ra một giải pháp dựa trên kinh nghiệm cha ông, một sự kết hợp giữa trí tuệ truyền thống và sự hiểu biết về vật liệu tự nhiên.
Một Đại Diện Cộng Đồng khác, lần này là một phụ nữ trẻ từ làng phía Bắc, lên tiếng: "Chúng tôi cũng gặp một vấn đề khác, thưa các vị. Hệ thống cống dẫn nước vào các cánh đồng của chúng tôi, mặc dù đã được thiết kế tỉ mỉ, nhưng việc điều chỉnh lượng nước cho từng thửa ruộng vẫn còn gặp khó khăn. Một số nơi thừa nước, một số nơi lại thiếu, đặc biệt là vào những giờ cao điểm. Chúng tôi chưa tìm ra cách tối ưu để phân bổ đều."
Cứ thế, từng người một, các Đại Diện Cộng Đồng lần lượt trình bày những vấn đề của mình: cống bị kẹt do rác thải trôi, đường ống bị tắc nghẽn bởi rễ cây, hay thậm chí là những tranh chấp nhỏ về việc ai được lấy nước trước, ai được lấy nước sau. Mỗi câu chuyện là một minh chứng cho sự phức tạp của việc đưa một hệ thống lớn vào thực tế, nơi không chỉ có yếu tố kỹ thuật mà còn có cả yếu tố con người.
Dương Quân lắng nghe một cách nghiêm túc, thỉnh thoảng lại đặt câu hỏi để làm rõ vấn đề. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng. Hắn đã đặt hết niềm tin vào "Nhân Đạo", vào khả năng tự chủ của con người, nhưng những khó khăn ban đầu này như một lời nhắc nhở rằng con đường không hề dễ dàng. Hắn nhìn sang Tạ Trần, người vẫn đang đọc sách, nhưng đôi mắt hắn cảm nhận được sự hiện diện vững chãi, an định từ vị thư sinh. Tạ Trần không nói gì, nhưng sự bình thản của hắn dường như lan tỏa, giúp Dương Quân lấy lại bình tĩnh, nhắc nhở hắn rằng mọi vấn đề đều có cách giải quyết, miễn là con người không từ bỏ. Hắn biết, Tạ Trần tin vào khả năng của họ, tin vào "sống một đời bình thường" nhưng không hề tầm thường.
Kỹ Sư Minh và Thợ Gốm Lão Tôn ghi chú liên tục, thỉnh thoảng lại trao đổi ý kiến với nhau bằng những lời thì thầm. Sự khác biệt trong phương pháp của họ – một bên là khoa học hiện đại, một bên là kinh nghiệm cổ truyền – ban đầu có vẻ như một xung đột nhỏ, nhưng giờ đây lại bổ sung cho nhau một cách kỳ diệu. Kỹ Sư Minh có thể tính toán chính xác lưu lượng, áp lực, nhưng Thợ Gốm Lão Tôn lại hiểu rõ về tính chất của từng loại đất, từng loại vật liệu tự nhiên, và cách chúng tương tác với nước theo thời gian. Họ là hai mảnh ghép hoàn hảo cho bức tranh giải pháp.
Tạ Trần khẽ lật trang sách, ánh mắt thoáng qua Kỹ Sư Minh và Thợ Gốm Lão Tôn. Hắn thấy được sự phối hợp nhịp nhàng giữa trí tuệ và kinh nghiệm, giữa cái mới và cái cũ. Đây chính là cái mà hắn mong muốn. Không có phép thuật siêu nhiên, không có linh khí, chỉ có trí tuệ phàm nhân kết hợp lại, cùng nhau vượt qua thử thách. Hắn biết, những vấn đề nhỏ này, tuy gây lo lắng ban đầu, nhưng lại là cơ hội để Ủy Ban Liên Minh thực sự trưởng thành, để các thành viên học cách hợp tác, tin tưởng lẫn nhau, và xây dựng nên một nền tảng vững chắc cho những dự án lớn hơn trong tương lai. Mỗi trục trặc nhỏ là một bài học, mỗi giải pháp tìm được là một bước tiến của tri thức.
***
Sau cuộc họp căng thẳng nhưng đầy hiệu quả vào buổi sáng, khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình, Dương Quân, Kỹ Sư Minh và Thợ Gốm Lão Tôn lại cùng nhau tìm đến quán sách nhỏ của Tạ Trần. Quán sách nằm khuất mình trong một con hẻm yên tĩnh, là nơi mà thời gian dường như trôi chậm hơn, nơi mà mỗi cuốn sách đều cất giữ một câu chuyện, một triết lý. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, suy tư, mang lại cảm giác bình an nhưng cũng đầy trí tuệ.
Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy sách cũ kỹ, ánh sáng vàng nhạt từ cửa sổ chiếu xiên qua, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Hắn đang chậm rãi đọc một cuốn kinh thư cổ, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ tĩnh tại của một người đã nhìn thấu nhân gian. Tiếng lật sách nhẹ nhàng là âm thanh duy nhất trong quán, cho đến khi ba vị khách bước vào.
Dương Quân gật đầu chào Tạ Trần, giọng nói có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự nhiệt huyết: "Tạ huynh, chúng tôi đã tổng hợp các vấn đề và thảo luận sơ bộ về những phương án giải quyết. Nhưng trong lòng vẫn còn vài điều trăn trở, muốn thỉnh giáo huynh." Hắn nhìn Tạ Trần với ánh mắt mong đợi, như thể vị thư sinh này là ngọn hải đăng giữa biển khơi.
Kỹ Sư Minh, với vẻ mặt hơi thất vọng, tiến lại gần, đặt bản ghi chú lên quầy. "Chúng tôi đã tính toán kỹ lưỡng mọi khía cạnh, từ vật liệu, địa hình, đến lưu lượng nước. Nhưng thiên nhiên vẫn luôn có những bất ngờ mà chúng tôi chưa thể lường trước được. Những vết nứt, những chỗ rò rỉ... khiến tôi tự hỏi liệu những kiến thức mà chúng tôi học được có thực sự đủ để đối phó với sự phức tạp của thực tế hay không." Hắn nói, giọng điệu ẩn chứa một sự bối rối, một sự nghi ngờ nhỏ về năng lực của bản thân, một xung đột nội tâm giữa lý thuyết và thực tiễn. Hắn đã tin vào khoa học, vào sự chính xác của các con số, nhưng những lỗi nhỏ này lại nhắc nhở hắn về giới hạn của lý trí con người.
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn vào ba người. Đôi mắt hắn vẫn bình thản như mặt hồ thu, nhưng lại chứa đựng một chiều sâu khó dò. Hắn không vội vàng trả lời, chỉ rót thêm trà vào ba chén sứ, mùi trà thơm dịu lan tỏa. "Thiên địa vạn vật, vốn dĩ vô thường. Dòng nước tự tìm đường đi, con người cũng vậy." Hắn nói, giọng trầm ấm, đều đều, không chút vội vã. "Nếu dòng nước chỉ biết đi theo một con đường cố định, nó sẽ bị tắc nghẽn. Nếu con người chỉ biết bám vào những kiến thức đã có, họ sẽ không thể tiến xa."
Thợ Gốm Lão Tôn gật gù, ánh mắt sáng lên vẻ thấu hiểu. "Lời Tạ tiên sinh nói rất đúng. Nước vốn mềm mại, nhưng lại có thể khắc đá. Bởi lẽ nó biết uyển chuyển, biết thích nghi, biết tìm khe hở để len lỏi, để rồi từ đó tạo nên những dòng chảy mạnh mẽ h��n." Lão chậm rãi nói, những ngón tay chai sạn khẽ miết vào chén trà, như đang cảm nhận sự mềm mại của đất sét trước khi được nung thành gốm.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, tiếp lời: "Vấn đề không nằm ở việc kiến thức của các vị có đủ hay không, mà nằm ở cách các vị đối mặt với những điều chưa biết. Đừng sợ biến đổi, hãy học cách thích nghi và dẫn dắt nó. Dòng nước rò rỉ không phải là thất bại, mà là dấu hiệu để các vị biết nơi nào cần gia cố, nơi nào cần thay đổi. Giống như một cái cây, để trưởng thành vững chãi, nó phải chịu đựng gió bão, phải uốn mình theo chiều gió, chứ không thể chỉ đứng yên một chỗ."
Dương Quân lắng nghe từng lời, đôi mắt sáng dần lên. Hắn hiểu rằng Tạ Trần không đưa ra một giải pháp kỹ thuật cụ thể nào, nhưng lại cho họ một triết lý sâu sắc để nhìn nhận vấn đề. "Thích nghi và dẫn dắt... Huynh muốn nói rằng chúng ta không chỉ khắc phục vấn đề hiện tại, mà còn phải thay đổi tư duy, linh hoạt hơn trong cách quản lý và thiết kế?" Hắn hỏi, giọng điệu đầy suy tư.
"Chính là vậy," Tạ Trần đáp. "Mỗi một trở ngại là một cơ hội để các vị học hỏi, để hệ thống trở nên hoàn thiện hơn, vững chãi hơn. Phải chăng, đây cũng chính là sự luân hồi của vạn vật? Từ những sai lầm nhỏ, chúng ta đúc kết kinh nghiệm, truyền lại cho thế hệ sau, để họ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo và hoàn thiện. Con người có thể không có tiên pháp, nhưng lại có trí tuệ và sự kiên trì để biến cái vô thường thành cái hữu dụng, biến cái khó khăn thành bài học quý giá."
Kỹ Sư Minh trầm ngâm. Lời nói của Tạ Trần như một làn gió mát thổi tan đi sự u ám trong lòng hắn. "Tôi đã quá cứng nhắc. Tôi chỉ nhìn vào những con số và bản vẽ, mà quên mất rằng dòng nước cũng có sinh mệnh của nó, nó sẽ phản ứng với môi trường xung quanh. Chúng tôi cần phải kết hợp chặt chẽ hơn nữa giữa lý thuyết và thực tiễn, giữa khoa học và kinh nghiệm dân gian." Hắn chợt nhận ra rằng, sự "mất người" không chỉ xảy ra với các tu sĩ vì linh khí, mà còn có thể xảy ra với bất kỳ ai nếu họ quá c�� chấp vào lý thuyết mà bỏ quên đi sự linh hoạt, sự thích nghi với thực tế.
Thợ Gốm Lão Tôn vuốt râu, mỉm cười hài lòng. "Sự kết hợp giữa trí tuệ kỹ thuật của Kỹ Sư Minh và kinh nghiệm truyền thống của lão già này, cùng với tinh thần lãnh đạo của Dương Quân, chính là nền tảng vững chắc cho Nhân Gian này. Không có giải pháp nào là hoàn hảo ngay từ đầu. Chúng ta phải học cách lắng nghe dòng nước, lắng nghe đất đai, lắng nghe cả tiếng lòng của người dân."
Ba người họ nhìn nhau, vẻ mặt dần trở nên sáng tỏ hơn, tìm thấy hướng đi mới trong những lời nói của Tạ Trần. Không còn sự thất vọng hay bối rối, thay vào đó là một sự quyết tâm mới, một niềm tin vững chắc hơn vào con đường họ đang đi. Tạ Trần không cần phải là một vị cứu tinh, hắn chỉ cần gieo những hạt mầm triết lý, để rồi chính con người sẽ tự mình vun trồng, tự mình kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của "sống một đời bình thường" được nâng niu và trân trọng. Hắn khẽ mỉm cười, cầm lại cuốn sách, tiếp tục lật dở những trang gi��y cũ, biết rằng hạt giống đã được gieo, và chúng sẽ nảy mầm theo cách riêng của mình.
***
Dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ của buổi trưa, vùng lân cận Thị Trấn An Bình trở nên sống động như một bức tranh đầy màu sắc. Tiếng cuốc xẻng va vào đất rộn ràng, tiếng nước chảy róc rách trong những kênh mương mới, tiếng người nói chuyện hăng hái, tiếng cười đùa vang vọng từ các đội lao động. Mùi đất ẩm sau khi đào xới, mùi cỏ cây thoang thoảng, và mùi mồ hôi của những người đang miệt mài làm việc quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và lao động.
Kỹ Sư Minh, với vóc dáng nhanh nhẹn, đang đứng bên một đoạn kênh bị nứt, tay cầm bản vẽ, miệng không ngừng chỉ đạo. Hắn không còn vẻ thất vọng của buổi sáng mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và niềm tin mới. "Hãy dùng loại đất sét này, trộn thêm chút vôi để tăng độ kết dính! Đảm bảo lấp đầy từng kẽ hở nhỏ nhất!" Hắn hướng dẫn, giọng nói vang dội nhưng rõ ràng. Hắn cúi mình xuống, dùng tay kiểm tra chất lượng của lớp bùn đ���t sét đang được trộn, cảm nhận độ mịn, độ dẻo của nó. Hắn biết, việc này không chỉ là áp dụng lý thuyết, mà còn là cảm nhận, là sự hòa mình vào vật liệu, vào thiên nhiên.
Bên cạnh hắn, Thợ Gốm Lão Tôn khẽ gật đầu đồng tình, gương mặt hiền từ ánh lên vẻ hài lòng. Lão dùng một cành cây nhỏ, vẽ lên mặt đất những ký hiệu đơn giản để minh họa cho cách trộn và đắp đất sét theo kinh nghiệm cha ông truyền lại. "Cần phải đắp từng lớp mỏng, miết chặt để loại bỏ hết không khí. Đất và nước, kết hợp thành nghệ thuật, cũng như con người và thiên nhiên, phải hòa hợp mới tạo nên sự bền vững." Lão chậm rãi giải thích, những lời nói thấm đẫm triết lý và kinh nghiệm. Lão quan sát những người thợ, thỉnh thoảng lại đưa tay chỉ dẫn một động tác nhỏ, một cách miết đất sao cho đúng kỹ thuật nhất.
Vương Đại Ngưu, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, đang cùng đội của mình trực tiếp làm việc nặng nhọc. Hắn vác những tảng đá nhỏ để gia cố bờ kênh, cuốc xẻng mạnh mẽ san lấp những chỗ trũng. Gương mặt hắn lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt lại rạng rỡ niềm vui. "Nào anh em, thêm chút sức nữa! Nước sẽ về đến ruộng chúng ta, tưới mát cho cây lúa của cả làng!" Hắn hét lớn, giọng nói đầy khí thế, truyền thêm năng lượng cho những người xung quanh. Hắn không chỉ là một người thợ mạnh mẽ mà còn là một thủ lĩnh tinh thần, một biểu tượng của sức mạnh và sự cần cù của phàm nhân. Hắn cảm nhận được sự thô ráp của đất đá trong tay, sự nặng nhọc của công việc, nhưng trên hết là sự thỏa mãn khi nhìn thấy công trình dần thành hình.
Các Đại Diện Cộng Đồng khác cũng không đứng ngoài cuộc. Họ xắn quần áo, cùng tham gia vào công việc sửa chữa, vừa làm vừa trao đổi kinh nghiệm. "Đúng là trăm hay không bằng tay quen, nhờ có kinh nghiệm của Lão Tôn mà chúng ta không mất nhiều công sức để tìm ra loại đất sét phù hợp," một Đại Diện Cộng Đồng cười nói, tay vẫn thoăn thoắt trộn đất. "Và nhờ có sự tính toán chính xác của Kỹ Sư Minh, chúng ta biết nên gia cố ở đâu, làm thế nào để đảm bảo độ bền vững."
Không khí làm việc hăng say, tràn đầy tinh thần hợp tác. Những vết nứt nhỏ được trám kỹ càng, những chỗ rò rỉ được vá lại, dòng chảy của nước được điều chỉnh một cách hợp lý hơn. Từ những vấn đề tưởng chừng như nhỏ nhặt, họ đã học được cách làm việc cùng nhau, cách kết hợp những tri thức khác nhau để tạo ra một giải pháp toàn diện. Tinh thần đoàn kết hiện rõ trên từng gương mặt, từng hành động. Những nụ cười hài lòng xuất hiện khi dòng nước trong xanh lại chảy đều đặn, không còn bị hao hụt. Họ đã cùng nhau chứng minh rằng, không cần đến tiên pháp hay linh khí, con người vẫn có thể vượt qua mọi khó khăn bằng chính trí tuệ, nghị lực và tinh thần hợp tác của mình.
Xa xa, trên một đỉnh núi khuất sau làn mây trắng, Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ quan sát cảnh tượng này. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng dõi theo từng chuyển động dưới chân núi, nơi những phàm nhân đang miệt mài kiến tạo. Nàng không còn vẻ lạnh lẽo, uy nghiêm như thường lệ, mà thay vào đó là một ánh nhìn phức tạp, chứa đựng sự suy tư sâu sắc. Nàng đã chứng kiến s�� suy tàn của Thiên Đạo, sự "mất người" của những tu sĩ cao ngạo. Nhưng giờ đây, những phàm nhân kia, những kẻ mà nàng từng nghĩ là yếu ớt, lại đang xây dựng một thế giới sống động, phồn thịnh bằng chính đôi tay và trí óc của họ.
Lời nói của Tạ Trần về "biến đổi" và "thích nghi" dường như cũng vang vọng trong tâm trí nàng. Nàng nhận ra rằng, không chỉ dòng nước cần thích nghi, mà cả những tiên nhân như nàng cũng cần phải buông bỏ chấp niệm cũ, học cách thích nghi với kỷ nguyên mới này. Sự luân hồi của vạn vật không chỉ là sự sống và cái chết, mà còn là sự thay đổi không ngừng của các thế hệ, của các tư duy, của các kỷ nguyên. Nàng từng tin vào con đường tu tiên, tin vào sự vĩnh cửu. Nhưng cái nhìn xuống thị trấn An Bình đang rộn ràng kia lại cho nàng thấy một ý nghĩa khác của sự tồn tại, một ý nghĩa nằm ngay trong sự bình dị, trong sự cố gắng không ngừng của con người. Có lẽ, nàng đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự chuyển mình lớn lao, không còn là một tiên tử bảo vệ Thiên Đạo, mà là một người sẽ tìm thấy ý nghĩa mới trong sự phát triển của Nhân Đạo.
Hành trình của Ủy Ban Liên Minh Sông Nước chỉ mới bắt đầu, những vấn đề nhỏ này chính là bài học đầu tiên, là nền tảng để họ vững vàng hơn khi đối mặt với những thách thức lớn hơn trong tương lai. Sự kết hợp giữa trí tuệ kỹ thuật, kinh nghiệm truyền thống và tinh thần lãnh đạo đã tạo nên một mô hình quản trị hiệu quả và bền vững đang hình thành trong Nhân Gian. Và Tạ Trần, từ quán sách của mình, có lẽ đang mỉm cười. Hắn biết rằng, con người đã tìm thấy con đường của riêng mình, con đường dẫn đến một "Bình Thường Vĩnh Cửu" không cần tiên pháp, một kỷ nguyên mà mỗi hạt mầm tri thức gieo xuống đều đâm chồi nảy lộc, kết trái ngọt lành.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.