Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1694: Dòng Nước Hẹn Mùa Vàng: Tri Ân Và Khởi Đầu Mới

Sau những ngày miệt mài, đất đá và nước đã hòa quyện, ý chí phàm nhân đã cùng nhau bện chặt, tạo nên một kỳ tích giữa nhân gian. Dòng nước đã được thuần hóa, không còn hung dữ chảy xiết hay lay lắt khô cạn, mà ngoan ngoãn uốn lượn theo ý con người. Từ những khe núi sâu thẳm, dòng suối trong vắt giờ đây được dẫn lối qua những đường kênh kiên cố, len lỏi qua từng thửa ruộng, mang theo sự sống và niềm hy vọng mới. Khắp nơi, tiếng cuốc xẻng đã im bặt, thay vào đó là những tiếng cười nói rộn ràng, những lời ca ngợi công sức mà họ đã cùng nhau bỏ ra.

***

Trong Thôn Vân Sơn nhỏ bé, nơi những mái nhà gỗ và đá nép mình bên sườn đồi, buổi sáng hôm ấy rộn ràng hơn bất kỳ ngày nào khác. Mặt trời vừa ló dạng sau rặng núi phía đông, trải những tia nắng vàng óng ả xuống thung l��ng, đánh thức vạn vật bằng sự ấm áp diệu kỳ. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách hòa cùng tiếng gà gáy vang vọng khắp thôn xóm, tạo nên một bản giao hưởng thanh bình của buổi sớm mai. Mùi đất ẩm nồng sau cơn mưa đêm qua hòa quyện với mùi cỏ cây tươi mới, phảng phất đâu đó mùi khói bếp ấm áp từ những căn nhà đang chuẩn bị bữa sáng, tạo nên một bầu không khí yên bình, thanh tĩnh, gần gũi với thiên nhiên đến lạ. Không khí trong lành, mát mẻ, như gột rửa hết mọi ưu phiền.

Dân làng tụ tập đông đủ bên bờ kênh thủy lợi mới, nơi những phiến đá cuội được xếp ngay ngắn, những bờ đất được đắp cao và nện chặt. Dòng nước trong xanh, mát lạnh từ thượng nguồn chảy đều đặn, uốn lượn qua những cánh đồng đã được chuẩn bị sẵn sàng cho mùa vụ mới. Những thửa ruộng bậc thang, sau bao ngày khô cằn nứt nẻ, giờ đây đã được san phẳng, ngậm đầy nước, chờ đợi những hạt mầm đầu tiên. Trẻ em trong làng, với những bộ quần áo vá víu nhưng sạch sẽ, chạy nhảy vui đùa dọc theo bờ k��nh, tiếng cười giòn tan vang vọng. Người lớn thì trò chuyện rôm rả, ai nấy đều mang vẻ mặt rạng rỡ của sự biết ơn và hy vọng, như thể vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân. Trên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, được phủ tấm vải trắng tinh, bày biện mâm lễ đơn sơ nhưng đầy lòng thành kính: vài nén hương trầm, đĩa hoa quả tươi vừa hái, và những chén nước trong vắt lấy từ chính dòng kênh.

Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió, đôi tay chai sạn vì quanh năm bám đất, và mái tóc bạc phơ được giữ gọn dưới chiếc nón lá đã ngả màu thời gian, đứng trang trọng trước mâm lễ. Đôi mắt ông hằn sâu những nếp nhăn của tuổi tác và gian khổ, nhưng giờ đây lại ánh lên niềm vui sướng và tự hào không thể che giấu. Ông cất giọng trầm ấm, vang vọng khắp khoảng sân làng, dù không to nhưng đủ để mọi người lắng nghe: "Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây, không phải để cầu xin các vị thần linh ban mưa thuận gió hòa, mà là để tri ân chính công sức của chúng ta, của mỗi người, của mỗi gia đình đã đổ xuống mảnh đất này." Ông dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc, mỗi người một vẻ mệt mỏi nhưng đều tràn đầy nghị lực. "Dòng nước này không chỉ mang theo sự sống, tưới mát cho cây lúa sắp gieo, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của sự đoàn kết và trí tuệ của Nhân Gian chúng ta. Bao đời nay, chúng ta phụ thuộc vào trời đất, khát khao tiên nhân cứu giúp. Nhưng giờ đây, không cần tiên nhân, chúng ta vẫn có thể tự mình kiến tạo tương lai! Chúng ta đã làm được!"

Những lời nói chân thành của Lão Nông như một làn gió mát thổi qua lòng người, khiến ai nấy đều gật gù đồng tình, nhiều người không kìm được xúc động. Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của người luyện võ, tiến lên một bước. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của hắn nhìn bao quát đám đông. Hắn mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai: "Lão Nông nói rất đúng. Đây chỉ là bước khởi đầu. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua những khó khăn ban đầu, đã chứng minh rằng khi phàm nhân đoàn kết, không có gì là không thể. Mạng lưới thủy lợi này sẽ là nền móng vững chắc cho sự phát triển của chúng ta. Và tôi tin, chúng ta sẽ cùng nhau làm nhiều hơn thế nữa!" Giọng nói của Dương Quân rõ ràng, dứt khoát, mang theo một niềm tin mãnh liệt, khiến ai nấy đều cảm thấy một nguồn năng lượng mới đang trỗi dậy trong lòng.

Theo hiệu lệnh của Lão Nông, dân làng cùng nhau dâng hương, khẽ cúi đầu tạ ơn đất trời và công sức của chính mình. Sau đó, từng người, từng người một, từ người già đến trẻ nhỏ, đều ném những bông hoa dại nhỏ xíu, đủ sắc màu, xuống dòng kênh như một lời tri ân, một lời cầu nguyện cho mùa màng bội thu. Những cánh hoa mỏng manh trôi nhẹ trên mặt nước trong xanh, theo dòng chảy uốn lượn về phía những cánh đồng. Cảnh tượng giản dị nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người, một sự kết nối sâu sắc giữa con người với đất đai, với thiên nhiên, và với nhau.

Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, đứng nép mình bên một gốc cây cổ thụ già cỗi, tán lá sum suê che khu��t một phần thân hình hắn. Hắn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, dõi theo từng hành động, từng gương mặt của dân làng. Hắn không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu, nụ cười bình yên, mãn nguyện nở trên môi. Nụ cười ấy không phải của một vị cứu tinh được ca tụng, mà là của một người quan sát, một người thấu hiểu. Hắn cảm nhận được niềm vui chân thật, sự ấm áp lan tỏa từ trái tim những con người này. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, hắn trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Và giờ đây, hắn đang chứng kiến nó, đang thấy những hạt mầm của một "Bình Thường Vĩnh Cửu" đang nảy mầm, đâm chồi. Thiên Đạo có thể suy kiệt, tiên môn có thể tranh giành, nhưng nhân gian, bằng chính nội lực của mình, vẫn tìm thấy con đường để sinh tồn và phát triển, một con đường không cần đến phép thuật hay những lời hứa hão huyền về sự bất tử. Cuộc sống tìm thấy con đường của nó, khi không bị ràng buộc, và đây chính là minh chứng hùng hồn nhất.

***

Trong hội trường lớn của Thị Trấn An Bình, giữa trưa nắng nhẹ và gió mát, không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của các thương nhân từ bên ngoài vọng vào, hòa cùng tiếng xe ngựa lọc cọc và tiếng bước chân hối hả, tạo nên một bản nhạc đời thường của một thị trấn đang trên đà phát triển. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mới của những công trình đang xây dựng, mùi đất và mùi mồ hôi của những người lao động, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của cuộc sống phàm trần.

Ủy ban Liên minh Sông nước tổ chức một buổi họp báo cáo và định hướng quan trọng. Trên chiếc bàn gỗ lớn đặt giữa hội trường, trải rộng một tấm bản đồ da chi tiết, chi chít những ký hiệu và đường nét màu mực đen, đỏ, xanh, thể hiện mạng lưới thủy lợi đã hoàn thiện. Những đường kênh chính, phụ, các hồ chứa, cống điều tiết, và các điểm phân phối nước đều được vẽ một cách tỉ mỉ, đánh dấu rõ ràng, tựa như một mạng lưới huyết mạch đang nuôi sống cả vùng đất rộng lớn. Ánh nắng nhẹ từ cửa sổ hắt vào, làm nổi bật những đường vẽ trên bản đồ, như một minh chứng cho thành quả lao động.

Kỹ Sư Minh, với vẻ mặt hài lòng và tự tin, đứng bên cạnh bản đồ, dùng một chiếc que tre nhỏ chỉ vào từng chi tiết. Hắn, đại diện cho thế hệ mới, với kiến thức chuyên sâu về kỹ thuật và khả năng tư duy logic sắc bén, đã đóng góp không nhỏ vào việc thiết kế và giám sát thi công hệ thống. Giọng hắn rành rọt, tràn đầy nhiệt huyết: "Thưa các vị đại diện, với sự hợp tác của tất cả các cộng đồng, chúng ta đã hoàn thành gần như toàn bộ hệ thống thủy lợi liên xã, liên huyện. Từ những tính toán ban đầu, chúng ta không chỉ đảm bảo đủ nước cho mùa màng sắp tới, mà còn có thể phòng chống lũ lụt hiệu quả hơn trong mùa mưa bão." Hắn chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi có những dòng sông lớn. "Những cống xả tràn và hồ điều tiết mới sẽ giúp chúng ta kiểm soát dòng chảy, giảm thiểu thiệt hại do thiên tai gây ra. Với lượng nước được cung cấp ổn định và kỹ thuật canh tác đã được cải thiện, sản lượng lương thực dự kiến của toàn vùng sẽ tăng ít nhất ba thành trong vụ mùa này!" Lời nói của Kỹ Sư Minh dứt khoát, mang theo một sự tự tin vững chắc, khiến những người tham dự đều gật gù tán thưởng.

Tiếp lời Kỹ Sư Minh, Thợ Gốm Lão Tôn, với đôi bàn tay chai sạn dính đất sét, vẻ mặt hiền từ nhưng ánh mắt lại ánh lên niềm tự hào, bước lên phía trước. Ông mặc chiếc áo vải thô quen thuộc, giản dị nhưng toát lên vẻ chân chất của người thợ. "Lão hủ chỉ là một lão già cả đời gắn bó với đất sét. Nhưng nhờ có Kỹ Sư Minh cùng sự lắng nghe của các vị, chúng ta đã tìm ra loại đất sét tốt nhất, cách nung tốt nhất để làm ra những ống dẫn nước. Những ống dẫn đất nung của chúng ta đã chứng minh được độ bền và khả năng thích nghi với mọi địa hình, không hề thua kém bất kỳ vật liệu nào, thậm chí còn tốt hơn trong việc giữ nhiệt độ nước ổn định." Lão Tôn nói, giọng chất phác nhưng đầy cảm xúc. Ông khẽ chạm vào một đoạn ống gốm mẫu được đặt trên bàn, như chạm vào đứa con tinh thần của mình. "Đất và nước, kết hợp thành nghệ thuật. Đó là cái mà chúng ta đã làm được, bằng chính đôi tay và trí tuệ của phàm nhân."

Dương Quân lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt hắn sáng lên niềm vui và sự quyết tâm. H���n đứng dậy, dáng người thẳng tắp, ánh mắt cương nghị nhìn thẳng vào những người đang có mặt trong hội trường. "Kính thưa các vị, thành quả ngày hôm nay là minh chứng hùng hồn nhất cho khả năng của con người chúng ta. Mạng lưới thủy lợi này không chỉ là những dòng kênh dẫn nước, mà nó còn là biểu tượng của tinh thần hợp tác, của sự sáng tạo và của ý chí kiến tạo. Nó là minh chứng đầu tiên cho thấy con người chúng ta có thể tự mình xây dựng một tương lai tốt đẹp." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt, như muốn truyền đi ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng mình. "Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu! Mục tiêu của chúng ta không chỉ dừng lại ở việc đảm bảo lương thực. Tiếp theo, chúng ta sẽ tập trung vào phát triển hệ thống đường sá, cầu cống để giao thương thuận lợi hơn giữa các cộng đồng, để tri thức và hàng hóa được lưu thông, để kết nối những vùng đất xa xôi. Chúng ta sẽ xây dựng trường học để tri thức được lan tỏa, để con em chúng ta có thể học hỏi, phát triển tài năng, không còn bị bó hẹp trong phạm vi làng xã. Và chúng ta sẽ phát triển y viện, tìm kiếm những phương thuốc, những cách chữa trị bệnh tật để chăm sóc sức khỏe bách tính, để mỗi người dân đều có thể sống một cuộc đời khỏe mạnh, an lành." Giọng nói của Dương Quân vang vọng, hùng hồn, đầy khát vọng. "Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một Nhân Gian thịnh vượng, dựa trên trí tuệ và tình người, không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai, không cần đến những lời hứa hão huyền về tiên cảnh hay sự bất tử!"

Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, ngồi ở một góc khuất, chăm chú ghi chép từng lời, từng ý tưởng vào cuốn sổ tre của mình. Ánh mắt cậu sáng lên đầy ngưỡng mộ đối với Dương Quân, Kỹ Sư Minh và Lão Tôn. Cậu cảm thấy mình đang là một phần của một điều vĩ đại, một điều sẽ thay đổi cả Nhân Gian. Tạ Trần, vẫn với vẻ mặt bình thản, ngồi ở một góc khác của hội trường, khẽ nhấp chén trà nóng. Hắn không nói gì, không đưa ra bất kỳ chỉ thị hay lời khuyên nào, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo từng người, từng ánh mắt r���ng rỡ của hy vọng, từng lời nói đầy nhiệt huyết. Hắn cảm nhận được sức sống mãnh liệt đang trỗi dậy, một sức sống thuần túy, không vướng bận linh khí hay chấp niệm tu tiên. Hắn biết rằng, hạt mầm đã được gieo, và giờ đây, nó đang đâm chồi, nảy lộc, hứa hẹn một mùa vàng bội thu không chỉ về lúa gạo mà còn về trí tuệ và tình người.

***

Khi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, trên đỉnh Thiên Đăng Sơn cao vút, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng tựa vào thân cây tùng cổ thụ, cành lá xù xì vươn ra như những cánh tay ôm lấy bầu trời. Gió nhẹ lướt qua tán lá xào xạc, mang theo hơi lạnh từ độ cao và mùi hương thanh khiết của cây cỏ, hòa cùng mùi hương trầm thoang thoảng từ ngôi miếu đá nhỏ, đơn giản trên đỉnh núi. Tiếng chuông gió từ miếu khẽ ngân nga, âm vang trong không gian tĩnh mịch, như một bản nhạc buồn man mác.

Ánh mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày lạnh lùng và uy nghiêm, giờ đây lại chứa đựng sự suy tư sâu sắc, nhìn về phía xa xăm. Nơi ấy, dưới chân núi, Thị Trấn An Bình và c��c làng mạc nhỏ đang dần lên đèn, những ánh đèn lồng lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, tạo thành một dải ngân hà lộng lẫy giữa màn đêm sắp buông. Nàng có thể cảm nhận được sự hân hoan, niềm hy vọng đang lan tỏa khắp Nhân Gian, một thứ năng lượng thuần túy và mạnh mẽ hơn bất kỳ linh khí nào nàng từng biết, một thứ năng lượng không cần đến sự phù phép hay những lời chú giải huyền bí. Nó là sự sống, là niềm tin, là ý chí của phàm nhân.

Chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng, thường ngày lạnh lẽo và vô tri, giờ đây khẽ rung động theo gió, phát ra một ánh sáng bạc dịu nhẹ, như phản chiếu những cảm xúc phức tạp đang giằng xé trong lòng nàng. Nàng, một tiên tử đã sống qua bao thế kỷ, chứng kiến bao thăng trầm của Thiên Đạo, từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường tu tiên, vào sự vĩnh cửu của linh khí. Nàng đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự "mất người" của những tu sĩ cao ngạo, những kẻ vì theo đuổi sức mạnh mà đánh mất chính mình. Nhưng giờ đây, những phàm nhân kia, những kẻ mà nàng từng nghĩ là yếu ớt, lại đang xây dựng một thế giới sống động, phồn thịnh bằng chính đôi tay và trí óc của họ.

"Tiên đạo... Nhân đạo... Ai mới là kẻ đang 'vá trời' thực sự?" Nàng khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, giờ đây lại mang một chút mệt mỏi, một chút bàng hoàng. Những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí nàng đang bị lung lay bởi một thực tại mới mẻ, đầy sức sống. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần, cái thư sinh gầy gò ấy, đã nói trong một lần gặp gỡ tình cờ, khi hắn đang đọc sách dưới gốc cây đào cổ thụ: "Sự sống tìm thấy con đường của nó, khi không bị ràng buộc." Lời nói ấy, từng bị nàng coi là sự ngông cuồng của một phàm nhân, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí nàng như một lời tiên tri. Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, nhưng Nhân Đạo lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không cần ràng buộc bởi bất kỳ quy tắc hay giới hạn nào của tiên pháp.

Lăng Nguyệt khẽ đưa tay chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm. Cảm giác mát lạnh quen thuộc của tiên khí bỗng nhường chỗ cho một chút ấm áp lan tỏa từ đầu ngón tay, rồi dần dần thấm vào sâu trong lòng nàng, xóa tan đi chút lạnh lẽo vẫn còn sót lại của tu vi. Đó là một cảm giác lạ lẫm, một sự ấm áp không phải từ linh khí, mà là từ chính dòng chảy của sự sống, của niềm tin, của sự kết nối mà nàng đang cảm nhận từ dưới kia. Nàng vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa của tất cả những điều này, chưa thể hoàn toàn buông bỏ những chấp niệm ngàn năm. Nhưng nàng biết, một điều gì đó đã thay đổi sâu sắc trong nàng, và trong cả thế giới này. Sự luân hồi của vạn vật không chỉ là sự sống và cái chết, mà còn là sự thay đổi không ngừng của các thế hệ, của các tư duy, của các kỷ nguyên. Nàng từng tin vào con đường tu tiên, tin vào sự vĩnh cửu. Nhưng cái nhìn xuống Thị Trấn An Bình đang rộn ràng kia lại cho nàng thấy một ý nghĩa khác của sự tồn tại, một ý nghĩa nằm ngay trong sự bình dị, trong sự cố gắng không ngừng của con người. Có lẽ, nàng đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự chuyển mình lớn lao, không còn là một tiên tử bảo vệ Thiên Đạo, mà là một người sẽ tìm thấy ý nghĩa mới trong sự phát triển của Nhân Đạo, có thể là một người bảo vệ thầm lặng, hoặc thậm chí là một trụ cột cho kỷ nguyên mới, dù không còn tu tiên.

Hành trình của Ủy Ban Liên Minh Sông Nước chỉ mới bắt đầu, những vấn đề nhỏ được giải quyết hôm nay chính là bài học đầu tiên, là nền tảng để họ vững vàng hơn khi đối mặt với những thách thức lớn hơn trong tương lai. Sự kết hợp giữa trí tuệ kỹ thuật, kinh nghiệm truyền thống và tinh thần lãnh đạo đã tạo nên một mô hình quản trị hiệu quả và bền vững đang hình thành trong Nhân Gian. Kế hoạch mở rộng dự án của Dương Quân sang giao thông, giáo dục, y tế báo hiệu sự hình thành một nền văn minh phàm nhân hoàn chỉnh, với những thách thức và thành tựu mới, vượt xa chỉ là cung cấp lương thực. Và Tạ Trần, từ quán sách của mình, có lẽ đang mỉm cười. Hắn biết rằng, con người đã tìm thấy con đường của riêng mình, con đường dẫn đến một "Bình Thường Vĩnh Cửu" không cần tiên pháp, một kỷ nguyên mà mỗi hạt mầm tri thức gieo xuống đều đâm chồi nảy lộc, kết trái ngọt lành, một sự luân hồi của vạn vật, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo và phát triển.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free