Nhân gian bất tu tiên - Chương 1695: Lễ Tạ Ơn Mùa Vàng: Trái Ngọt Từ Bàn Tay Phàm Trần
Thôn Vân Sơn, vốn dĩ quanh năm thanh tĩnh, giờ đây như được khoác lên mình tấm áo mới, rực rỡ và náo nhiệt lạ thường. Sáng sớm, khi vầng dương vừa hé mình sau rặng núi Thiên Đăng, những tia nắng vàng óng đã trải khắp con đường đất nhỏ dẫn vào làng, nhảy múa trên mái ngói rêu phong của những ngôi nhà gỗ và đá giản dị. Không khí trong lành mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và thoang thoảng hương khói bếp vương vấn từ những mái nhà đã sớm đỏ lửa. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách qua ghềnh đá, tiếng gà gáy cục tác từ xa, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của sự sống.
Nhưng hôm nay, bản giao hưởng ấy có thêm những nốt nhạc rộn ràng hơn. Các con đường nhỏ quanh co được trang hoàng bằng vô số đèn lồng giấy đủ màu sắc, treo lơ lửng trên những sợi dây thừng vắt ngang qua những mái hiên. Cờ phướn làm từ vải thổ cẩm dệt thủ công, với những hoa văn tinh xảo, phấp phới trong làn gió nhẹ, như đang vẫy chào một ngày hội lớn. Các gia đình bày biện mâm cỗ thịnh soạn ngay trước sân nhà, với những sản vật tươi ngon nhất từ mùa màng mới: những hạt gạo trắng ngần vừa xay, những củ khoai lang bùi bùi, những con cá suối vừa bắt được, và đủ loại rau củ quả xanh tươi. Mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp nơi, quyến rũ bất kỳ ai đi ngang qua.
Trẻ con trong làng, với những bộ quần áo mới tinh tươm, nô đùa chạy nhảy khắp nơi, tiếng cười giòn tan vang vọng cả thung lũng. Chúng đuổi bắt nhau, trêu chọc nhau, đôi khi lại dừng lại tò mò nhìn ngắm những mâm cỗ đầy ắp, đôi mắt to tròn lấp lánh sự háo hức. Người lớn thì tất bật, ai nấy đều hân hoan, rạng rỡ, tay thoăn thoắt chuẩn bị những công đoạn cuối cùng cho buổi lễ chính thức sẽ diễn ra vào buổi trưa. Họ chuyện trò rôm rả, chia sẻ niềm vui và sự tự hào về một mùa vàng bội thu chưa từng thấy.
Giữa không khí náo nhiệt ấy, Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt và bộ áo vải bố cũ kỹ màu xám nhạt, bước đi chậm rãi. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, thường ngày ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại dịu đi, mang theo một nét hài lòng khó tả. Hắn không hề cố gắng hòa mình vào đám đông, mà chỉ lặng lẽ quan sát, như một người lữ khách đang chiêm ngưỡng một bức tranh sống động. Đi bên cạnh hắn là Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự hiếu học. Tiểu An hôm nay mặc một bộ áo vải thô mới, dù vẫn còn chút gầy gò, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn.
"Tiên sinh, con chưa bao giờ thấy làng mình vui như v���y!" Tiểu An ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, giọng nói trong trẻo reo lên. "Có phải vì lúa năm nay bội thu không ạ?"
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang theo sự ấm áp chân thành. Hắn vuốt nhẹ mái tóc đen dài của Tiểu An, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh vang lên: "Không chỉ vì lúa bội thu, mà còn vì đây là trái ngọt của chính bàn tay họ, Tiểu An à. Là thành quả của sự đoàn kết, của trí tuệ và của ý chí kiên cường mà họ đã cùng nhau kiến tạo nên."
Tiểu An dường như chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong lời nói của tiên sinh, nhưng cậu bé cảm nhận được sự trang trọng và tự hào trong đó. Cậu bé nhìn xung quanh, đôi mắt tò mò dõi theo những người dân đang hối hả.
Đi phía sau hai thầy trò là Tiểu Đường mập mạp và Tiểu Hoa lanh lợi. Tiểu Đường, với khuôn mặt tròn trịa và vẻ hiền lành, không ngừng nhấm nháp một chiếc bánh gạo nướng thơm lừng. Cậu bé luôn mang theo một túi bánh kẹo tự làm, và hôm nay chiếc túi ấy dường như không bao giờ vơi. "Tiên sinh nói đúng đó Tiểu An! Cháu nghe ông nội nói, năm nay nước về đều, lúa tốt hơn hẳn mọi năm, chẳng cần lo hạn hán hay úng lụt nữa!" Tiểu Đường vừa nói vừa nhai, hai má phồng lên đáng yêu.
Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, cũng phụ họa: "Đúng đó! Cha cháu bảo, nhờ có Kỹ Sư Minh thúc thúc và các chú thợ gốm xây kênh, đắp đập, nên bây giờ nước tưới tận ruộng, lúa mới mẩy đều như vậy!" Cô bé chỉ tay về phía những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tít tắp, nơi những bông lúa đã bắt đầu ngả vàng, hứa hẹn một mùa gặt bội thu.
Tạ Trần chỉ lắng nghe, không nói thêm lời nào. Hắn biết, những điều mà Tiểu An, Tiểu Đường, Tiểu Hoa nói, tuy đơn giản, nhưng lại là sự thật hiển nhiên nhất. Đó là kết quả của một quá trình dài, của sự chuyển mình mạnh mẽ từ một xã hội phụ thuộc vào "Thiên Đạo", vào linh khí và những phép màu hư ảo, sang một kỷ nguyên "Nhân Đạo", nơi con người tự mình làm chủ vận mệnh, tự mình kiến tạo tương lai. Hắn nhìn những gương mặt rạng rỡ, những bàn tay chai sạn, những đôi mắt tràn đầy hy vọng, và trong lòng dâng lên một cảm giác bình yên sâu sắc. Đây chính là "Bình Thường Vĩnh Cửu" mà hắn hằng mong muốn, một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, không cần đến sự phù phiếm của tiên pháp hay sự bất tử hão huyền.
Xa xa, Vương Đại Ngưu, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, và Bách Lý Hùng, thân hình cường tráng, phong trần, đang cùng nhau khiêng một mâm cỗ lớn chứa đầy bánh trái và thịt nướng. Hai người họ, một là thợ săn chân chất, một là dũng tướng kiên nghị, giờ đây cười nói rôm rả, tiếng cười vang vọng khắp con đường. "Đại Ngưu huynh, sức huynh đúng là như trâu vậy!" Bách Lý Hùng vỗ vai Vương Đại Ngưu, "Nhưng mà, ta thấy huynh đang nhăm nhe cái đùi lợn nướng trên mâm của chúng ta đó nha!"
Vương Đại Ngưu gãi đầu cười hềnh hệch, "Ai dà, Bách Lý huynh nói đúng tim đen của ta rồi! Mùi thơm quá, bụng ta cứ biểu tình mãi thôi!"
Họ không chỉ khiêng vác, mà còn giúp đỡ mọi người sắp xếp bàn ghế, dựng lều bạt cho buổi tiệc mừng. Sự nhiệt tình và sức mạnh của họ làm cho công việc trở nên nhanh chóng và vui vẻ hơn. Họ không còn là những kẻ đơn độc chống lại yêu ma hay bảo vệ biên giới, mà đã trở thành một phần không thể thiếu của cộng đồng, cống hiến sức lực của mình cho sự phát triển chung.
Tạ Trần quan sát tất cả, thấu hiểu từng ánh mắt, từng nụ cười. Hắn thấy được sự "phá cục" đang diễn ra một cách tự nhiên, không cần một cuộc chiến tranh long trời lở đất, không cần những phép thuật kinh thiên động địa. Cái "cục" của Thiên Đạo, của sự phụ thuộc, của những chấp niệm hư vô, đang dần tan vỡ bởi chính sự trỗi dậy của nhân tính, của trí tuệ con người. Hắn biết rằng, hành trình của "Nhân Đạo" chỉ mới bắt đầu, nhưng những hạt mầm đầu tiên đã nảy mầm, đâm chồi, và hứa hẹn một mùa vàng bội thu không chỉ về lúa gạo, mà còn về ý nghĩa của sự tồn tại. Đây không phải là một sự kết thúc, mà là một khởi đầu, một sự luân hồi của vạn vật, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo và phát triển.
***
Khi vầng dương lên cao, tỏa nắng chói chang khắp Thôn Vân Sơn, mọi người bắt đầu tề tựu tại sân đình làng. Sân đình, thường ngày là nơi trẻ con chơi đùa, người già hóng mát, nay đã trở thành trung tâm của buổi lễ. Một bàn thờ đơn sơ được dựng lên ngay chính giữa sân, khác hẳn với những bàn thờ lộng lẫy trong các đền miếu thờ thần linh hay tiên nhân. Trên bàn thờ không có tượng phật, tượng thánh, hay bất kỳ hình ảnh nào của một vị thần linh siêu nhiên. Thay vào đó, chỉ có một bình gốm cắm đầy hoa dại đủ màu sắc vừa hái từ sườn núi, những đĩa trái cây tươi ngon vừa thu hoạch, và đặc biệt là những bó lúa trĩu hạt, vàng óng, tượng trưng cho thành quả lao động của một năm. Hương trầm dịu nhẹ tỏa ra từ lư hương bằng đất nung, hòa quyện với mùi lúa mới và mùi đất ẩm, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng vô cùng gần gũi.
Hàng trăm người dân từ Thôn Vân Sơn và các làng lân cận đã tụ tập đông đủ. Họ đứng thành từng hàng ngay ngắn, ánh mắt rạng rỡ, tràn đầy niềm tự hào và hân hoan. Không còn những ánh mắt lo âu, cầu khẩn như khi tạ ơn thần linh, mà thay vào đó là sự kiêu hãnh và niềm tin vào chính bản thân. Tạ Trần đứng khuất trong đám đông, cạnh một gốc cây cổ thụ lớn, như một cái bóng lặng lẽ. Hắn không muốn thu hút sự chú ý, chỉ muốn lặng lẽ quan sát, để cảm nhận trọn vẹn từng khoảnh khắc của buổi lễ trọng đại này.
Trên bục gỗ cao hơn một chút, Dương Quân xuất hiện. Hôm nay, hắn mặc một bộ đạo bào màu lam nhạt, không quá cầu kỳ nhưng vẫn toát lên vẻ thanh cao và nho nhã. Gương mặt tuấn tú của hắn tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, đôi mắt sáng rực nhìn khắp lượt những người dân đang hiện diện. Bên cạnh hắn là Kỹ Sư Minh, một thanh niên trẻ tuổi với đôi tay khéo léo và ánh mắt thông minh, Thợ Gốm Lão Tôn với bàn tay chai sạn dính đầy đất sét và vẻ mặt hiền từ, và Lão Nông, với làn da đen sạm, tay chân chai sạn, khuôn mặt khắc khổ nay đã nở một nụ cười mãn nguyện. Họ, chính là những người đã cùng nhau kiến tạo nên hệ thống thủy lợi, mang lại mùa vàng bội thu cho toàn vùng.
Dương Quân hắng giọng, âm thanh trầm ấm của hắn vang vọng khắp sân đình, thu hút mọi ánh nhìn. "Kính thưa toàn thể bà con cô bác, huynh đệ tỷ muội! Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây không phải để tạ ơn trời đất, không phải để cầu khẩn thần linh!" Giọng hắn dứt khoát, mạnh mẽ, vang lên đầy tự hào. "Chúng ta tạ ơn đôi bàn tay này, tạ ơn khối óc này, tạ ơn trái tim đoàn kết này! Trái ngọt mùa vàng mà chúng ta đang chiêm ngưỡng, là của chúng ta, là do chính chúng ta tạo ra!"
Lời nói của Dương Quân như một tiếng sấm vang giữa trời quang, chạm đến sâu thẳm tâm can mỗi người. Cả sân đình lặng phắc trong giây lát, rồi bùng nổ bởi những tràng vỗ tay rầm trời, những tiếng reo hò phấn khích. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má của nhiều người già, không phải vì bi thương, mà là vì niềm hạnh phúc vỡ òa, vì sự tự hào chưa từng có.
Lão Nông, được Dương Quân mời lên phía trước, bước tới bục gỗ, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động. "Cả đời tôi, bao nhiêu mùa gặt đi qua, chưa từng thấy một mùa màng nào bội thu đến thế. Bao năm qua, chúng ta luôn lo lắng hạn hán, lo sợ lũ lụt, phải cầu khấn ông trời, khấn các vị thần linh ban mưa thuận gió hòa. Nhưng năm nay..." Lão Nông đưa bàn tay run rẩy chỉ về phía những bó lúa trĩu hạt trên bàn thờ, "Năm nay, chúng ta không cầu khấn ai cả! Đây không phải phép màu, mà là mồ hôi của chúng ta, là trí tuệ của Kỹ Sư Minh, là sự chỉ dẫn của Dương Quân, và là sự kiên trì của mỗi người chúng ta!"
Lão Nông kể lại câu chuyện về những ngày đầu xây dựng hệ thống thủy lợi, về những khó khăn, những nghi ngờ, nhưng rồi tất cả đã được vượt qua bằng sự đồng lòng. Ông kể về những buổi họp thâu đêm của Ủy Ban Liên Minh Sông Nước, về những bản vẽ chi tiết của Kỹ Sư Minh, về những cánh cống, con đập được xây nên từ đất sét nung kiên cố của Thợ Gốm Lão Tôn. Ông kể về những ngày dân làng cùng nhau đào kênh, đắp đập, không quản nắng mưa, không tiếc công sức. Mỗi lời ông nói ra đều chạm đến ký ức và cảm xúc của những người có mặt, khiến họ thêm thấm thía giá trị của thành quả hôm nay.
Kỹ Sư Minh, với vẻ mặt khiêm tốn, cũng được mời lên phát biểu. "Những gì chúng ta làm, không phải là tiên thuật, cũng chẳng phải phép màu. Đó chỉ là sự hiểu biết về dòng chảy của nước, về độ bền của vật liệu, về cách con người có thể cùng nhau tạo ra những điều vĩ đại." Anh trình bày ngắn gọn về những nguyên lý kỹ thuật đằng sau hệ thống thủy lợi, về cách những con kênh được dẫn nước từ thượng nguồn, về cách những cánh cống điều tiết dòng chảy để đảm bảo nước tưới đều khắp các ruộng. Dù là những thuật ngữ kỹ thuật, nhưng qua lời giải thích dễ hiểu của anh, mọi người đều vỡ lẽ, và lại một tràng vỗ tay tán thưởng vang lên. Họ không chỉ tự hào về thành quả, mà còn tự hào về trí tuệ của chính mình.
Thợ Gốm Lão Tôn, với vẻ mặt hiền từ, kết lời: "Đất và nước, kết hợp thành nghệ thuật. Nhưng còn con người, đoàn kết lại, thì có thể tạo nên kỳ tích." Ông nói về sự bền bỉ của đất sét nung, về cách nó chịu đựng được dòng chảy xiết, về cách nó giữ nước để nuôi dưỡng sự sống. Và ẩn dụ sâu xa hơn, ông nói về sự bền bỉ của con người, về cách họ kiên trì, không bỏ cuộc, để cuối cùng gặt hái được trái ngọt.
Tạ Trần, đứng dưới gốc cây cổ thụ, khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được sự chuyển biến mạnh mẽ trong tâm thức của những phàm nhân này. Họ không còn cúi đầu trước số phận, không còn trông chờ vào sự ban phước của thần linh. Họ đã tìm thấy sức mạnh trong chính bản thân, trong sự đoàn kết, trong trí tuệ của mình. Cái chấp niệm về "thành tiên", về việc tìm kiếm sức mạnh siêu phàm, dường như đã bị thay thế bởi một chấp niệm mới, một chấp niệm về "nhân đạo", về việc kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp hơn ngay trên trần thế này.
Trên Thiên Đăng Sơn xa xăm, Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đang dùng thần thức dõi theo toàn bộ sự kiện. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi, giờ đây lại ánh lên một tia bàng hoàng, một chút gì đó khó hiểu. Nàng chứng kiến những nụ cười, những giọt nước mắt, những tràng vỗ tay rầm trời mà những phàm nhân kia dành cho nhau, không phải dành cho một vị thần nào. Nàng nghe rõ từng lời nói của Dương Quân, của Lão Nông, của Kỹ Sư Minh, và mỗi lời nói ấy như một mũi kim châm vào những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí nàng hàng ngàn năm qua.
Chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh của nàng khẽ rung động. Nó không còn lạnh lẽo vô tri như trước, mà phát ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, lan tỏa từ đầu ngón tay của nàng, rồi dần dần thấm vào sâu trong lòng nàng. Đó là một sự ấm áp không đến từ linh khí, mà là từ chính dòng chảy của sự sống, của niềm tin, của sự kết nối mà nàng đang cảm nhận từ dưới kia. Sự ấm áp này càng lúc càng mạnh mẽ, như muốn xóa tan đi chút lạnh lẽo vẫn còn sót lại của tu vi, của cái "bất tử" mà nàng từng theo đuổi.
Nàng nhớ lại lời của Tạ Trần: "Sự sống tìm thấy con đường của nó, khi không bị ràng buộc." Và nàng tự hỏi, liệu "Thiên Đạo" có phải là một sự ràng buộc? Liệu con đường tu tiên có phải là một sự lầm lạc? Những phàm nhân kia, không tu tiên, không cầu thần, lại đang tạo ra một thế giới đầy sức sống và hy vọng. Còn những tu sĩ, những người theo đuổi "Thiên Đạo", lại đang "mất người", đánh mất cảm xúc, ký ức, và nhân tính. Ai mới là kẻ đang "vá trời" thực sự? Ai mới là người tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại? Câu hỏi ấy, một lần nữa, vang vọng trong tâm trí nàng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, lung lay tận gốc rễ những chấp niệm ngàn năm.
***
Buổi lễ chính thức kết thúc, nhưng không khí lễ hội vẫn không hề giảm bớt. Người dân Thôn Vân Sơn và các làng lân cận cùng nhau chuyển sang khu vực tiệc mừng, nơi những mâm cỗ thịnh soạn đã được bày biện sẵn. Mặt trời bắt đầu lặn dần phía tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, rồi nhường chỗ cho ánh trăng bàng bạc. Những chiếc đèn lồng giấy được thắp sáng, lung linh huyền ảo, biến cả thung lũng thành một bức tranh đêm đầy màu sắc và ấm áp.
Người dân các làng cùng nhau ăn uống, trò chuyện rôm rả. Tiếng cười nói vang vọng khắp nơi, tiếng cụng ly giòn tan, và đôi khi là tiếng nhạc cụ dân gian vang lên, rộn ràng, vui tươi. Không phân biệt giàu nghèo, địa vị, tất cả mọi người đều ngồi quây quần bên nhau, chia sẻ niềm vui và những câu chuyện của mình. Đó là một khoảnh khắc của sự đoàn kết, của tình người, một khoảnh khắc mà sự khác biệt dường như tan biến.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ ngoài dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, đang cùng Tiểu Đường và Tiểu Hoa chia sẻ những món ăn ngon lành cho những người già trong làng. Gương mặt nàng, thường ngày toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, giờ đây lại rạng rỡ một nụ cười hiền hậu. "Bà cụ ăn thêm chút bánh này nhé, con vừa làm đấy ạ." Nàng ân cần nói với một bà lão tóc bạc phơ.
Tiểu Đường thì hào phóng chia sẻ những chiếc bánh kẹo tự làm của mình cho những đứa trẻ xung quanh, còn Tiểu Hoa lanh lợi chạy đi chạy lại, giúp đỡ mọi người.
Xa xa, Bách Lý Hùng và Vương Đại Ngưu, sau một ngày làm việc cật lực, giờ đây đang thi nhau uống rượu. Tiếng cười vang của họ, tiếng cụng chén chan chát, như làm cho không khí thêm phần náo nhiệt. "Nào, Đại Ngưu huynh! Hôm nay phải uống cho say mới được! Mùa vàng bội thu, còn gì vui hơn!" Bách Lý Hùng vỗ mạnh vào vai Vương Đại Ngưu, khiến đối phương cười ha hả.
Trong khi mọi người đang chìm đắm trong niềm vui, Tạ Trần lại chọn cho mình một góc riêng biệt. Hắn ngồi một mình bên bờ suối, dưới tán cây cổ thụ già nua. Ánh đèn lồng lấp lánh phản chiếu xuống mặt nước trong veo, tạo nên những đốm sáng lung linh. Hắn lắng nghe tiếng cười nói vui vẻ từ xa vọng lại, cảm nhận được sự bình yên sâu thẳm đang lan tỏa trong lòng. Đó là một sự bình yên không đến từ sự vắng mặt của xung đột hay phiền nhiễu, mà đến từ sự hiện diện của tình người, của trí tuệ, và của một cuộc sống chân thực.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, hít thở làn không khí mát lạnh của đêm, cảm nhận mùi đất ẩm, mùi cây tùng thoang thoảng. Hắn đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận được sự thay đổi vĩ đại đang diễn ra. Thiên Đạo suy tàn, nhưng Nhân Đạo lại trỗi dậy. Linh khí cạn kiệt, nhưng ý chí con người lại bừng cháy. Những người phàm nhân này, không hề tu luyện, không hề có sức mạnh siêu phàm, nhưng họ lại đang kiến tạo nên một thế giới tốt đẹp hơn, một "Bình Thường Vĩnh Cửu" mà hắn hằng mong đợi.
Mộ Dung Tuyết, sau khi giúp đỡ mọi người, nhẹ nhàng bước đến bên Tạ Trần. Nàng ngồi xuống cạnh hắn, cũng lặng lẽ nhìn ngắm ánh đèn lồng và lắng nghe tiếng suối chảy. "Cuộc sống này, có lẽ chỉ cần như vậy là đủ..." Nàng khẽ nói, giọng nói dịu dàng nhưng đầy suy tư. "Không cần tranh giành, không cần quyền lực, chỉ cần sự bình yên và tình người."
Tạ Trần mở mắt, ánh mắt xa xăm nhìn về phía ánh trăng đang dần lên cao, phủ một lớp bạc huyền ảo lên rặng núi Thiên Đăng. "Đúng vậy, Mộ Dung cô nương. Khi con người không còn hướng vọng hư vô, không còn bị ràng buộc bởi những chấp niệm về quyền năng hay sự bất tử, họ sẽ tìm thấy giá trị thực sự trong chính bản thân mình. Họ sẽ nhận ra rằng, hạnh phúc không nằm ở những điều xa vời, mà nằm ngay trong những gì họ có thể tự tay kiến tạo, trong sự kết n���i với đồng loại, và trong việc sống một đời trọn vẹn, chân thực."
Hắn biết, những gì Mộ Dung Tuyết nói, và những gì hắn đáp lại, chính là lời khẳng định cho triết lý "Nhân Đạo" đang dần thành hình. Đây không chỉ là một buổi lễ tạ ơn mùa vàng, mà còn là một buổi lễ tạ ơn cho chính nhân tính, cho trí tuệ và sự đoàn kết của phàm nhân. Sự thành công và lòng tự hào của buổi lễ này sẽ là động lực lớn, thúc đẩy cộng đồng phàm nhân mạnh dạn hơn trong việc giải quyết các vấn đề lớn khác, mở rộng quy mô hợp tác và phát triển các dự án "Nhân Đạo", như Dương Quân đã đề cập. Con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng họ đã có một nền tảng vững chắc, một niềm tin không gì lay chuyển.
Trên Thiên Đăng Sơn, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát buổi tiệc mừng dưới chân núi. Bóng đêm đã bao trùm lấy nàng, nhưng ánh đèn lồng lấp lánh từ Thôn Vân Sơn vẫn rọi lên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng, phản chiếu những cảm xúc phức tạp. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc nàng giờ đây vẫn tỏa ra m��t luồng hơi ấm dịu nhẹ, như thể nó đã hấp thụ được sự ấm áp từ tình người, từ niềm vui của phàm nhân. Nàng khẽ đưa tay chạm vào chiếc trâm, cảm nhận sự thay đổi tinh tế đang diễn ra trong chính mình.
Nàng không còn là Lăng Nguyệt Tiên Tử của ngày xưa, lạnh lùng và vô cảm. Tâm hồn nàng đã bị lay động, những chấp niệm về tiên đạo đã bị lung lay dữ dội. Nàng vẫn chưa thể hoàn toàn buông bỏ, nhưng nàng biết, một quyết định quan trọng đang chờ đợi nàng. Liệu nàng sẽ tiếp tục theo đuổi con đường tu tiên đã suy tàn, hay sẽ tìm thấy một ý nghĩa mới trong sự phát triển của "Nhân Đạo"?
Lăng Nguyệt Tiên Tử cuối cùng cũng xoay người, lặng lẽ rời đi, hòa vào bóng tối của Thiên Đăng Sơn. Bóng lưng nàng mang theo một sự thay đổi khó nhận thấy, một sự chuyển mình lớn lao đang diễn ra bên trong. Ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn về phía ánh đèn lồng của Thôn Vân Sơn, như thể nàng đang lưu giữ lại khoảnh khắc ấm áp và bình yên ấy trong tâm khảm. Con đường nàng đi không còn là con đường của một tiên tử bảo vệ Thiên Đạo, mà có lẽ, sẽ là con đường của một người tìm thấy ý nghĩa mới trong sự phát triển của Nhân Đạo, có thể là một người bảo vệ thầm lặng, hoặc thậm chí là một trụ cột cho kỷ nguyên mới, dù không còn tu tiên.
Dưới ánh trăng, Tạ Trần khẽ mỉm cười. Hắn biết rằng, con người đã tìm thấy con đường của riêng mình, con đường dẫn đến một "Bình Thường Vĩnh Cửu" không cần tiên pháp, một kỷ nguyên mà mỗi hạt mầm tri thức gieo xuống đều đâm chồi nảy lộc, kết trái ngọt lành. Sự luân hồi của vạn vật không chỉ là sự sống và cái chết, mà còn là sự thay đổi không ngừng của các thế hệ, của các tư duy, của các kỷ nguyên. Và hắn, một phàm nhân không tu hành, chỉ mong được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, giờ đây lại đang là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.