Nhân gian bất tu tiên - Chương 1697: Mô Hình Tri Ân: Khắc Họa Sức Mạnh Nhân Gian
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng nhạt xuyên qua khung cửa sổ gỗ lim đã sờn màu, khẽ khàng len lỏi vào bên trong quán sách nhỏ, vẽ lên những vệt sáng lung linh trên từng chồng sách cổ kính, phủ bụi thời gian. Không khí trong quán mang một mùi hương đặc trưng của giấy cũ, mực khô và thoang thoảng chút hương trà mới pha, tạo nên một sự tĩnh lặng, ấm áp đến lạ thường. Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của một thư sinh, tay cầm một cuốn sách đã ngả màu ố vàng, bìa đã bong tróc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vạn vật thế gian lướt qua từng dòng chữ Hán cổ, chậm rãi và đầy suy tư. Hắn không đọc để tìm kiếm kiến thức mới mẻ, mà dường như đang đắm chìm trong dòng chảy của những tư tưởng cổ xưa, tìm thấy sự đồng điệu hay những triết lý ẩn sâu trong từng câu chữ.
Thư Đồng Tiểu An, với dáng vẻ gầy gò và đôi mắt thông minh lanh lợi, đang cẩn thận sắp xếp lại các giá sách, lau chùi từng cuốn một như thể đó là những bảo vật vô giá. Mỗi động tác của cậu đều tỉ mỉ, nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nào quá lớn, chỉ có tiếng sột soạt rất khẽ của giấy và tiếng cọ xát của khăn vải. Cậu bé hiểu rằng, đây không chỉ là một quán sách, mà còn là một nơi chốn của sự tĩnh lặng, nơi tiên sinh của cậu tìm thấy sự bình yên giữa dòng đời cuộn chảy. Thỉnh thoảng, Tiểu An lại ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy ngưỡng mộ, như muốn hỏi tiên sinh đang đọc gì, hay đơn giản là để cảm nhận sự hiện diện an bình của người.
Ở một góc quán, Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang ngồi xổm trên tấm chiếu cói cũ kỹ. Trên tay cô bé là một mảnh giấy cũ, đã nhăn nheo, và một mẩu than củi dùng làm bút. Cô bé đang hí hoáy vẽ vời, những nét vẽ nguệch ngoạc nhưng đầy sáng tạo. Miệng cô bé lẩm bẩm một giai điệu quen thuộc, đó là bài hát về 'dòng nước mang sự sống' mà cô bé đã học được ở Thôn Vân Sơn, một ca khúc đơn giản nhưng chất chứa niềm vui và sự biết ơn của những người dân phàm trần. Tiếng lẩm bẩm trong trẻo của Tiểu Hoa, dù nhỏ bé, lại như một dòng suối mát lành chảy qua sự tĩnh lặng của quán sách, mang theo hơi thở của cuộc sống, của niềm hy vọng mới mẻ.
Tạ Trần khẽ đưa mắt nhìn Tiểu Hoa, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười mỉm chi, một nụ cười hiếm hoi nhưng tràn đầy sự ấm áp. Hắn không nói gì, chỉ đơn giản là quan sát. Trong lòng Tạ Trần, một dòng suy nghĩ sâu sắc đang chảy trôi, êm đềm như dòng nước đầu nguồn. “Mầm xanh đã bén rễ,” hắn thầm nhủ, “và giờ đây, những bông hoa đầu tiên đang hé nở, không phải từ linh khí của trời đất, không phải từ sự ban phát của tiên gia, mà từ chính sức sống mãnh liệt của nhân gian, từ bàn tay lao động cần cù và khối óc sáng tạo của phàm nhân.” Hắn ngẫm nghĩ về những gì đã xảy ra ở Thôn Vân Sơn, về dòng thủy lợi mà Kỹ Sư Minh và Lão Nông đã cùng nhau xây dựng, về niềm vui và sự tự hào của những người dân khi họ tự mình tạo ra sự sống, tự mình gieo trồng và gặt hái.
Hắn nhớ lại ánh mắt của Lăng Nguyệt Tiên Tử từ trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, ánh mắt đầy băn khoăn và dao động. Hắn biết nàng đã chứng kiến tất cả, chứng kiến một sự thật mà tiên đạo đã cố gắng che giấu hàng ngàn năm: rằng con người, không cần tiên, vẫn có thể sống trọn vẹn, thậm chí còn trọn vẹn hơn. "Sự vô tư trong ánh mắt của Tiểu Hoa, của những đứa trẻ khác, chính là thứ mà những kẻ truy cầu trường sinh đã đánh mất," Tạ Trần suy tư. "Họ đánh đổi nhân tính, đánh đổi những cảm xúc chân thực nhất để đổi lấy cái ảo ảnh của sự bất tử, của quyền năng siêu phàm. Nhưng những gì họ nhận được, chỉ là sự cô độc, là nỗi sợ hãi về 'mất người'." Hắn khẽ đặt cuốn sách xuống, một cử chỉ chậm rãi, đầy ý nghĩa. Tiếng lật giấy rất khẽ, nhưng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, lại có vẻ vang vọng.
Tạ Trần nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của sách cũ và trà, cảm nhận sự sống động của hai đứa trẻ xung quanh. Hắn không ngừng suy ngẫm về "Nhân Đạo", về con đường mà hắn đã vô tình đặt nền móng. "Con người, bản chất đã là một dòng chảy không ngừng của sự thay đổi, của sự thích nghi. Họ không cần một Thiên Đạo bất biến, một quy tắc cứng nhắc. Cái họ cần, là khả năng tự định đoạt vận mệnh của mình, khả năng tạo ra giá trị từ chính đôi tay và trí óc. Những con kênh kia, những cánh đồng lúa xanh mướt kia, không chỉ là thành quả của lao động, mà còn là biểu tượng của niềm tin, của sự tự chủ mà phàm nhân đã tìm thấy. Đó là một sự luân hồi mới, không phải của sinh tử, mà của tri thức và ý chí." Hắn mở mắt ra, nhìn về phía Tiểu Hoa đang say sưa vẽ. Cô bé đã vẽ một dòng nước uốn lượn, bên cạnh là những bông lúa trĩu hạt, và một vài ngôi nhà nhỏ. Dù nét vẽ còn non nớt, nhưng lại toát lên một vẻ đẹp chân thực, một niềm hạnh phúc giản dị mà ít ai có thể tìm thấy trong thế giới của tiên pháp.
“Tiên sinh,” Tiểu Hoa ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hồn nhiên, “con vẽ dòng nước này có giống thật không ạ? Nước mang đến nhiều lúa quá trời luôn!” Giọng nói trong trẻo của cô bé như một lời xác nhận cho những suy tư của Tạ Trần. Hắn khẽ gật đầu, nở một nụ cười dịu dàng, ấm áp. “Rất giống, Tiểu Hoa,” hắn đáp, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh. “Dòng nước ấy không chỉ mang đến lúa, mà còn mang đến sự sống, mang đến niềm vui, và cả những ước mơ nữa.” Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống bàn, chuẩn bị cho một ngày mới như mọi ngày. Một ngày mới, không có phép thuật cao siêu, không có linh khí cuồn cuộn, nhưng lại tràn đầy ý nghĩa và sự trọn vẹn của cuộc sống phàm trần. Hắn biết, những gì đang diễn ra ở nhân gian, chính là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người sẽ tự tìm thấy con đường của mình, không cần đến bất k��� sự ban ơn nào từ Thiên Đạo đã suy tàn.
***
Khi Tạ Trần vừa mở cửa quán sách, những tia nắng ấm áp của giữa buổi sáng đã tràn ngập con phố An Bình, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và những con đường lát đá xanh. Một làn gió nhẹ mang theo hương hoa dại từ những ngọn đồi xa xăm và chút mùi đất ẩm sau một đêm sương muối. Không khí trong lành, dễ chịu, hứa hẹn một ngày mới an lành. Tuy nhiên, khác với mọi ngày, trước cửa quán sách của hắn đã có một nhóm người đứng chờ sẵn. Dẫn đầu là Lão Nông với khuôn mặt hiền hậu, làn da đen sạm vì nắng gió, đôi bàn tay chai sạn đặt trên một bó lúa vàng tươi trĩu hạt. Ông vẫn đội chiếc nón lá quen thuộc, ánh mắt ánh lên vẻ mong chờ và sự kính trọng sâu sắc. Bên cạnh Lão Nông là Kỹ Sư Minh, một thanh niên trẻ trung, đôi mắt sáng ngời sự thông minh và nhiệt huyết, khuôn mặt rạng rỡ niềm tự hào. Phía sau họ, Dương Quân đứng thẳng tắp, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của người luyện võ, đôi mắt sắc sảo quan sát mọi thứ. Kế bên Dương Quân là Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, gương mặt nàng ẩn chứa một sự suy tư khó tả. Cùng với họ là vài người dân đại diện cho các làng lân cận, tất cả đều mang một vẻ mặt hân hoan, trang trọng.
Họ mang theo một vật được phủ kín bằng một tấm vải đỏ thêu họa tiết đơn giản, kích thước vừa phải, được hai người thanh niên khiêng vác cẩn thận. Ánh mắt của mỗi người đều ánh lên sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc, như thể họ đang đứng trước một vị thánh hiền chứ không phải một thư sinh bình thường. Không khí trở nên trang trọng hơn khi Lão Nông bước lên phía trước, bó lúa vàng tươi trong tay ông như một biểu tượng của sự no đủ, của mùa màng bội thu, kết quả của sự lao động miệt mài và trí tuệ phàm trần. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ trước quán cũng dường như dịu đi, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đầy ý nghĩa.
“Tiên sinh Tạ Trần,” Lão Nông cất giọng trầm ấm, chất phác nhưng đầy trang trọng, “chúng tôi, những người dân của Thôn Vân Sơn và các làng lân cận, đến đây để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc nhất của mình. Nhờ có những lời chỉ dẫn của tiên sinh, nhờ có sự đoàn kết của chúng tôi, mà năm nay mùa màng bội thu, con trẻ không còn lo thiếu nước. Đây là thành quả của ‘Nhân Đạo’ mà tiên sinh đã chỉ lối, đã gieo mầm.” Ông đưa bó lúa về phía Tạ Trần, những hạt lúa vàng óng ánh trong nắng sớm như những viên ngọc quý giá, tượng trưng cho sự thịnh vượng và an bình.
Tiếp lời Lão Nông, Kỹ Sư Minh bước lên, ánh mắt đầy nhiệt huyết. “Tiên sinh, đây là mô hình thu nhỏ của hệ thống thủy lợi mà chúng tôi đã cùng nhau xây dựng. Nó không chỉ là những con kênh, những con đập đơn thuần, mà là minh chứng cho trí tuệ và sự đồng lòng của phàm nhân. Mỗi con kênh nhỏ được khắc họa, mỗi con đập được mô phỏng trên mô hình này, đều chứa đựng mồ hôi, nước mắt và niềm tin sắt đá của chúng tôi. Chúng tôi muốn tặng nó cho tiên sinh, để tiên sinh thấy được ‘quả’ mà ‘nhân’ đã gieo. Nó là sự tri ân của chúng tôi, cũng là lời khẳng định rằng, chúng tôi, những phàm nhân, có thể tự mình tạo nên tương lai.” Vừa nói, Kỹ Sư Minh vừa cẩn thận vén tấm vải đỏ ra, để lộ ra một mô hình tinh xảo của hệ thống kênh mương, đập nước, và những cánh đồng lúa xanh mướt, được chạm khắc từ gỗ quý và đá nhỏ, với những chi tiết được làm tỉ mỉ đến kinh ngạc. Dòng nước được mô phỏng bằng những sợi thủy tinh trong suốt, lấp lánh dưới ánh nắng, uốn lượn qua những cánh đồng thu nhỏ.
Tạ Trần nhìn mô hình, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một vẻ dịu dàng, trân trọng. Hắn không vội vàng nhận lấy, mà đứng đó, lắng nghe từng lời nói, cảm nhận tấm lòng chân thành của nh���ng người phàm nhân. Hắn nhìn thấy trong ánh mắt của họ không còn sự sợ hãi, không còn sự trông chờ vào những thế lực siêu nhiên, mà là sự tự tin, sự kiêu hãnh của những người đã tự mình làm chủ vận mệnh. “Lão Nông, Kỹ Sư Minh, và toàn thể chư vị,” Tạ Trần cất giọng điềm tĩnh, ấm áp, “lòng biết ơn này, Tạ Trần xin được trân trọng nhận lấy. Nhưng công lao thực sự, lại thuộc về sự nỗ lực không ngừng nghỉ, về ý chí kiên cường và tinh thần đoàn kết của chính các ngươi. Các ngươi đã chứng minh rằng, không cần đến sức mạnh hư vô, không cần những phép tắc siêu phàm, con người vẫn có thể tạo ra những điều vĩ đại, những kỳ tích làm thay đổi cuộc sống. Các ngươi đã chứng minh rằng, hạnh phúc và sự no đủ không phải là món quà từ trời ban, mà là thành quả của trí tuệ và lao động.”
Hắn nhẹ nhàng đưa tay, đỡ lấy mô hình từ tay Kỹ Sư Minh và những người thanh niên. Cảm giác ấm áp của gỗ và đá chạm vào lòng bàn tay hắn, không phải là sự lạnh lẽo của linh khí hay kim loại, mà là hơi ấm của mồ hôi, của lòng ng��ời. Hắn khẽ nâng niu nó, ánh mắt lướt qua từng chi tiết tinh xảo, từng con kênh, từng ngôi nhà nhỏ được chạm khắc. “Đây không chỉ là mô hình của một hệ thống thủy lợi,” Tạ Trần tiếp lời, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng, “mà là biểu tượng của niềm tin, của sự tự chủ mà các ngươi đã tìm thấy. Nó là bằng chứng sống động cho việc con người có thể tự mình phá vỡ những xiềng xích của số mệnh, tự mình kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn. Hãy giữ vững niềm tin ấy, hãy tiếp tục phát huy trí tuệ và sự đoàn kết này, và ‘Nhân Đạo’ sẽ vĩnh cửu, không bao giờ suy tàn.”
Dương Quân đứng phía sau, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn Tạ Trần. Anh gật đầu tán thành, giọng nói rõ ràng, dứt khoát: “Lời của Tạ huynh thật thấm thía. Sức mạnh của lòng người, quả thực không gì sánh bằng. Ta tin rằng, với tinh thần này, nhân gian sẽ ngày càng phồn thịnh, không cần đến sự phù hộ của bất kỳ vị tiên nào.” Mộ Dung Tuyết đứng cạnh Dương Quân, ánh mắt nàng phức tạp nhìn Tạ Trần, rồi lại lướt qua Dương Quân, như thể đang cân nhắc điều gì đó sâu xa trong tâm khảm. Nàng đã chứng kiến sự biến đổi của nhân gian, chứng kiến những kỳ tích mà con người tạo ra, và nàng biết, Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại chính là người đã thắp lên ngọn lửa hy vọng và sự tự chủ ấy. Trong giây phút đó, nàng hiểu rằng, cái giá của quyền năng, của sự thành tiên, đôi khi lại là sự đánh đổi những giá trị nhân văn cao đẹp nhất. Mô hình thủy lợi trong tay Tạ Trần, không chỉ là một món quà, mà là một lời tuyên ngôn, một sự khẳng định đanh thép về con đường mới mà nhân gian đang bước đi.
***
Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn cao vút, nơi những làn mây trắng lãng đãng vờn quanh, một ngôi miếu đá nhỏ, đơn sơ đứng lặng lẽ, như một chứng nhân cho sự vĩnh hằng của núi non. Tiếng gió thổi vi vu qua những vách đá, mang theo hơi lạnh của độ cao, hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót và tiếng chuông gió ngân nga từ mái hiên miếu đá, tạo nên một bản giao hưởng của sự thanh tịnh và yên bình. Mùi cây cỏ dại, mùi đá ẩm và thoang thoảng hương trầm từ trong miếu lan tỏa, quyện vào không khí trong lành, mát mẻ, mang đến một cảm giác linh thiêng khó tả.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng lặng lẽ trên một mỏm đá nhô ra, tà bạch y của nàng khẽ bay trong gió mạnh, nhưng dáng người nàng vẫn vững vàng, bất động. Ánh mắt nàng xuyên qua làn mây mỏng, dõi xuống Thị Trấn An Bình phía dưới, nơi những ngôi nhà nhỏ bé như những hạt gạo, và dòng sông lấp lánh như một sợi chỉ bạc. Nàng đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Tạ Trần nhận món quà tri ân. Từ độ cao này, mọi thứ đều trở nên nhỏ bé, nhưng những cảm xúc, những thông điệp mà nàng thu nhận được, lại vô cùng rõ ràng và mạnh mẽ. Nàng nhìn thấy nụ cười bình dị nhưng đầy ý nghĩa của Tạ Trần, ánh mắt rạng rỡ của Lão Nông, Kỹ Sư Minh và những người dân, và mô hình thủy lợi được nâng niu trong tay hắn. Tất cả những hình ảnh ấy, như những mũi kim châm vào trái tim nàng, khuấy động những tầng sâu nhất trong tâm hồn đã từng lạnh lẽo như băng tuyết.
Chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh của nàng, vật phẩm từng là biểu tượng cho quy��n năng và sự lạnh lùng của tiên gia, giờ đây lại khẽ ấm lên, một hơi ấm dịu nhẹ lan tỏa, như một phản ứng vô thức trước những cảm xúc đang dâng trào trong lòng nàng. Nàng khẽ đưa tay chạm vào chiếc trâm, cảm nhận sự thay đổi tinh tế không chỉ ở vật phẩm vô tri, mà còn trong chính tâm hồn mình. Hơi ấm ấy không phải là linh khí, mà là một sự cộng hưởng với hơi ấm của tình người, của niềm vui giản dị mà nàng vừa chứng kiến.
“Mô hình… một thứ phàm trần lại có thể chứa đựng sức mạnh và ý nghĩa lớn đến vậy sao?” Lăng Nguyệt Tiên Tử tự hỏi, giọng nói nội tâm vang vọng trong tâm khảm, lạnh lùng nhưng đầy băn khoăn. Nàng đã từng coi những vật phẩm phàm trần là tầm thường, vô giá trị, chỉ có linh khí và pháp bảo mới là thứ đáng để truy cầu. Nhưng giờ đây, một mô hình làm từ gỗ và đá lại mang trong mình một sức nặng, một giá trị tinh thần mà không một pháp bảo nào có thể sánh được. “Chúng không còn cần ta… không cần tiên đạo nữa sao?” Câu hỏi đó như một lưỡi dao sắc bén cứa vào niềm tin đã tồn tại hàng ngàn năm của nàng. Tiên đạo suy tàn, linh khí cạn kiệt, và giờ đây, ngay cả sự hiện diện của tiên gia cũng trở nên thừa thãi trong mắt phàm nhân.
Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu không khí se lạnh của núi cao, cảm nhận sự cô độc vây bủa. Tâm trí nàng hiện lên những hình ảnh đối lập: một bên là sự truy cầu trường sinh bất tử, sự cô độc và tàn khốc của tiên đạo, nơi linh khí cạn kiệt và “mất người” là cái giá phải trả; một bên là cuộc sống phàm trần đầy đủ, tiếng cười trẻ thơ, sự đoàn kết và lòng nhân ái mà nàng vừa chứng kiến. Nàng đã từng tin rằng, chỉ có sức mạnh siêu phàm mới có thể cứu vãn thế giới này, mới có thể mang lại sự bình yên. Nhưng những gì nàng thấy ở Thôn Vân Sơn, ở Thị Trấn An Bình, ở Tạ Trần và những người phàm nhân kia, lại đang chứng minh điều ngược lại một cách hùng hồn.
“Tạ Trần… ngươi đã làm được điều mà các tông môn vĩ đại nhất, những vị tiên quân uy nghiêm nhất cũng không thể làm được: gieo mầm hy vọng vào chính trái tim phàm nhân,” nàng thầm thì, gi��ng nói mang theo một chút chua xót, một chút ngưỡng mộ, và rất nhiều băn khoăn. Chấp niệm về tiên đạo, về sứ mệnh bảo vệ Thiên Đạo đã ăn sâu vào tâm hồn nàng hàng ngàn năm, giờ đây đang bị lung lay dữ dội. Nàng không còn là Lăng Nguyệt Tiên Tử của ngày xưa, lạnh lùng và vô cảm. Tâm hồn nàng đã bị lay động, những chấp niệm về tiên đạo đã bị lung lay đến tận gốc rễ. Nàng vẫn chưa thể hoàn toàn buông bỏ, nhưng nàng biết, một quyết định quan trọng đang chờ đợi nàng, một sự lựa chọn sẽ định đoạt con đường tương lai của chính mình.
Lăng Nguyệt Tiên Tử mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hơn một chút, nhưng vẫn còn đầy sự băn khoăn về con đường tương lai của chính mình. Nàng khẽ đưa tay chạm vào Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận hơi ấm vẫn còn lan tỏa. Bóng dáng nàng quay lưng đi, hòa vào bóng tối của Thiên Đăng Sơn, dần khuất vào làn sương mỏng. Con đường nàng đi không còn là con đường của một tiên tử bảo vệ Thiên Đạo, mà có lẽ, sẽ là con đường của một người tìm thấy ý nghĩa mới trong sự phát triển của Nhân Đạo. Nàng v���n chưa biết mình sẽ làm gì, sẽ trở thành ai, nhưng nàng biết, nàng không thể tiếp tục là Lăng Nguyệt Tiên Tử của quá khứ. Ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn về phía ánh đèn lồng của Thôn Vân Sơn, như thể nàng đang lưu giữ lại khoảnh khắc ấm áp và bình yên ấy trong tâm khảm. Một sự chuyển mình lớn lao đang diễn ra bên trong nàng, một sự thay đổi sẽ định hình lại toàn bộ vận mệnh của nàng, có thể là một người bảo vệ thầm lặng cho nhân gian, hoặc thậm chí là một trụ cột cho kỷ nguyên mới, dù không còn tu tiên theo cách cũ.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.