Nhân gian bất tu tiên - Chương 1698: Sức Mạnh Từ Mô Hình: Gieo Hạt Tương Lai
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên của một ngày mới lấp lánh như dát vàng lên mái ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sớm trong lành, mát rượi, mang theo chút hơi sương còn vương vấn từ đêm qua, hòa quyện với mùi giấy cũ, mực và trà thoang thoảng từ quán sách nhỏ của Tạ Trần. Tiếng lật sách khe khẽ, tiếng bút lông sột soạt điểm xuyết vào sự tĩnh lặng của ban mai, như một bản giao hưởng êm ái của tri thức và bình yên.
Tạ Trần, dáng người gầy gò thư sinh trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, đang cẩn trọng đặt mô hình thủy lợi lên chiếc bàn trà đã được lau dọn sạch sẽ giữa quán. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ gỗ chạm khắc, rọi thẳng vào mô hình, khiến những chi tiết nhỏ bé bằng gỗ và đá trở nên sống động, lấp lánh như được phủ một lớp bụi vàng. Làn da trắng nhợt của Tạ Trần càng nổi bật dưới ánh sáng dịu nhẹ, và đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn dĩ đã luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại chứa đựng một sự ấm áp khó tả khi ngắm nhìn thành quả của lòng người. Hắn khẽ vuốt ve bề mặt mô hình, cảm nhận sự mộc mạc nhưng tinh xảo của từng đường nét, từng con kênh, từng chiếc đập nhỏ, tất cả đều được chế tác bằng sự tỉ mỉ và tình cảm chân thành.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh ẩn sau mái tóc rối bù, vừa đặt cuốn sách giáo khoa xuống, lập tức bị thu hút bởi vật phẩm mới lạ trên bàn. Bên cạnh Tiểu An, cô bé Tiểu Hoa nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, cũng nhanh chóng chạy đến, cả hai vây quanh Tạ Trần với vẻ tò mò không giấu diếm. Tiếng bước chân non nớt của chúng vang vọng nhẹ nhàng trên sàn gỗ, phá vỡ sự tĩnh lặng ban đầu của quán sách.
“Tiên sinh, đây là gì ạ? Có phải là pháp khí không ạ?” Tiểu An, với bản tính hiếu học và trí tò mò bẩm sinh, không thể kiềm chế mà hỏi, giọng nói trong trẻo vang lên, chứa đựng sự háo hức xen lẫn chút ngây thơ. Cậu bé vẫn còn nhớ những câu chuyện về các tiên gia và pháp bảo thần thông, và trong tâm trí non nớt của cậu, những vật phẩm tinh xảo thường gắn liền với thế giới tu tiên huyền ảo.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ sức xua đi vẻ trầm mặc thường ngày của hắn, làm ấm lòng những người xung quanh. Hắn không vội trả lời, chỉ nhẹ nhàng dùng ngón tay chỉ vào từng chi tiết trên mô hình, chậm rãi giải thích, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, như đang kể một câu chuyện cổ xưa, nhưng lại mang đậm hơi thở của hiện tại và tương lai. “Đây không phải pháp khí, Tiểu An. Hay nói đúng hơn, đây là ‘pháp khí’ do chính bàn tay và trí tuệ của con người tạo ra. Nó là biểu tượng của sự đoàn kết và ý chí kiên cường.”
Hắn dừng lại, ánh mắt dõi sâu vào đôi mắt trong veo của Tiểu An, như muốn gieo vào đó một hạt giống tri thức và niềm tin. “Con thấy đó, từng con kênh, từng đoạn đập nước nhỏ bé này, không hề được tạo ra bởi linh khí hay phép thuật của tiên gia. Chúng được đắp nên từ đất đá, từ những giọt mồ hôi của Lão Nông, Kỹ Sư Minh và biết bao người dân khác. Mỗi phiến đá, mỗi khúc gỗ đều chứa đựng sự tính toán tỉ mỉ, sự bền bỉ không ngừng nghỉ, và trên hết, là sự đồng lòng, chung sức của cả một cộng đồng.”
Tiểu Hoa, với trí tưởng tượng phong phú và khả năng liên hệ nhanh nhạy của trẻ thơ, lập tức reo lên, giọng nói vui vẻ và hoạt bát như tiếng chim hót buổi sớm. “À, giống như những con kênh mà anh Kỹ Sư Minh đã kể, giúp cả làng có nước ấy ạ! Con nhớ anh ấy bảo, cả làng cùng đào, cùng gánh, cùng nghĩ cách dẫn nước từ suối cao về.” Cô bé quay sang nhìn Tạ Trần, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ hiểu biết.
“Đúng vậy, Tiểu Hoa,” Tạ Trần nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, “Cái mô hình này, nó không chỉ là m��t vật trang trí. Nó là một câu chuyện. Câu chuyện về cách con người đã vượt qua khó khăn, không cần trông chờ vào bất kỳ sức mạnh siêu phàm nào. Mỗi đường nét trên đây là một bài học về sự khéo léo, về sự kiên nhẫn, về lòng tin vào khả năng của chính mình. Nó cho thấy rằng, sức mạnh lớn nhất không phải nằm ở linh khí vô hình, mà nằm ở trí tuệ hữu hình và ý chí sắt đá của phàm nhân. Đó chính là nền tảng của ‘Nhân Đạo’ – một con đường được xây dựng từ những điều bình dị nhưng vĩ đại như thế.”
Tạ Trần tiếp tục chỉ từng ngóc ngách của mô hình, giải thích cho hai đứa trẻ những chi tiết mà một người lớn bình thường có thể bỏ qua. “Con nhìn xem, dòng nước này, nó không chỉ chảy qua những con kênh, mà còn chảy qua những thửa ruộng, nuôi dưỡng từng hạt mầm. Và con đường này, nó không chỉ nối liền các làng, mà còn nối liền những trái tim, những ý tưởng. Khi con người cùng nhau làm việc, cùng nhau suy nghĩ, không có khó khăn nào là không thể vượt qua. Nước không tự chảy lên cao, mà phải có người khơi nguồn, có người dẫn đường, có người bảo vệ. Đó là sự hợp tác, sự cống hiến, không phải vì muốn thành tiên, mà vì muốn có một cuộc sống tốt đẹp hơn ngay tại đây, ngay lúc này.”
Tiểu An và Tiểu Hoa lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt mở to, như đang cố gắng thấu hiểu từng lời nói sâu sắc của Tạ Trần. Đối với chúng, đây không chỉ là một câu chuyện về kỹ thuật xây dựng thủy lợi, mà còn là một bài học về cuộc sống, về cách mà con người có thể tự mình tạo ra những điều kỳ diệu. Tạ Trần nhìn chúng, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Hắn biết, những hạt mầm của “Nhân Đạo” đang được gieo vào những tâm hồn non nớt này, không phải bằng những giáo điều cao siêu, mà bằng những ví dụ thực tế, bằng những câu chuyện về sự nỗ lực và thành quả của chính con người. Sự bình yên trong quán sách, với tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tiếng lật sách và giọng nói trầm ấm của Tạ Trần, đã vẽ nên một bức tranh hoàn hảo về một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người được đề cao hơn mọi thứ linh khí. Hắn tin rằng, chính nh��ng đứa trẻ này, với những bài học mà chúng đang được học, sẽ là những người tiếp nối, giữ gìn và phát triển “Nhân Đạo” một cách vững vàng nhất. Mô hình thủy lợi nhỏ bé, nằm yên vị trên bàn trà, giờ đây không chỉ là một vật tri ân, mà còn là một biểu tượng, một lời nhắc nhở không lời về sức mạnh tiềm tàng của phàm nhân.
***
Cùng lúc đó, trên đỉnh Thiên Đăng Sơn cao vút, nơi không khí loãng và se lạnh quanh năm, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, tà áo bạch y tinh khiết khẽ lay động trong gió núi, như một đóa hoa tuyết vô nhiễm giữa trần gian. Ánh nắng vàng nhạt của buổi trưa chiếu rọi lên dung nhan tuyệt mỹ của nàng, làm nổi bật đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây lại chứa đựng sự mệt mỏi ẩn sâu, và mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản, càng tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Xung quanh nàng, tiếng gió thổi vi vu qua những vách đá, tiếng chim hót lảnh lót từ những bụi cây cổ thụ, và tiếng chuông gió khẽ ngân nga từ một ngôi miếu đá nhỏ đơn sơ trên đỉnh núi, tất cả tạo nên một bản nhạc thanh tịnh, tựa như lời thì thầm của đất trời. Mùi cây cỏ dại, mùi đất đá và một chút hương trầm thoang thoảng từ ngôi miếu cổ đã hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí linh thiêng và yên bình đến lạ.
Từ vị trí ấy, ánh mắt nàng dõi xuống Thị Trấn An Bình, nơi quán sách nhỏ của Tạ Trần ẩn hiện giữa những mái nhà ngói đỏ cam, những con đường đất nhỏ và những khu vườn xanh mướt. Nàng không còn nhìn thấy những bóng hình tiên đạo phô trương linh khí, không còn cảm nhận được sự uy nghiêm hay xa cách của thế giới tu tiên. Thay vào đó, những gì đập vào mắt nàng chỉ là những con người bình dị đang sống, đang lao động, đang cống hiến cho nhau, và tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ vang vọng lên từ xa. Mỗi hình ảnh ấy, dù nhỏ bé và tầm thường trong mắt của một tu sĩ từng đứng trên đỉnh cao của tiên đạo, lại mang một sức nặng, một ý nghĩa sâu sắc đến lạ.
Chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh của nàng, vật phẩm từng là biểu tượng cho quyền năng và sự lạnh lùng của tiên gia, giờ đây vẫn vương vấn một hơi ấm dịu nhẹ. Hơi ấm ấy không phải là linh khí, mà là một sự cộng hưởng kỳ lạ với những cảm xúc đang dâng trào trong lòng nàng, như nhắc nhở nàng về một phần nhân tính sâu thẳm đang trỗi dậy, một phần mà nàng đã cố gắng chôn vùi dưới lớp băng giá của tiên đạo trong suốt hàng ngàn năm.
“Thiên Đạo đã sụp đổ, tiên đạo đã tàn lụi…” Lăng Nguyệt Tiên Tử thì thầm trong tâm khảm, giọng nói nội tâm vang vọng rõ ràng trong sự tĩnh lặng của núi cao. “Nhưng Nhân Gian lại đang nở rộ, đang bừng sáng một cách mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Phải chăng, đây mới là con đường chân chính?” Câu hỏi đó không chỉ là một sự băn khoăn, mà là một sự chất vấn sâu sắc, một sự phá vỡ hoàn toàn những chấp niệm đã ăn sâu vào nàng. Nàng đã từng tin rằng sự trường sinh, sự bất tử, sức mạnh siêu phàm là mục đích tối thượng của mọi sinh linh. Nàng đã từng chứng kiến cảnh tu sĩ tranh giành linh khí, chiến đấu vì cơ duyên, và cuối cùng, đánh đổi cả nhân tính để đạt được hư vô.
Trong ký ức của nàng, tiên đạo là con đường của sự cô độc, của những cái giá phải trả đắt đỏ, nơi “mất người” là một định mệnh không thể tránh khỏi. Nhưng những gì nàng thấy ở dưới kia, ở Thị Trấn An Bình, lại là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Đó là cuộc sống phàm trần đầy đủ, tiếng cười trẻ thơ vô tư, sự đoàn kết của cộng đồng khi cùng nhau xây dựng, cùng nhau vun đắp. Đó là lòng nhân ái, là sự sẻ chia, là những giá trị mà tiên đạo đã từ bỏ từ rất lâu. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về giá trị của con người, về sự trọn vẹn không cần thành tiên, về việc sống một đời bình thường nhưng ý nghĩa. Những lời lẽ ấy, tưởng chừng đơn giản, nhưng giờ đây lại vang vọng trong tâm trí nàng với một sức mạnh lay động đến tận cốt tủy.
Một sự bình yên lạ lùng, một cảm giác mà nàng chưa từng trải qua trong hàng ngàn năm tu luyện, dần lan tỏa trong tâm hồn nàng. Nó không phải là sự bình yên của tĩnh tu, của vô ngã, mà là sự bình yên đến từ việc chấp nhận, từ việc thấu hiểu một chân lý mới. Nàng khẽ nh��m mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh vuốt ve gương mặt, cảm nhận hơi ấm từ Nguyệt Quang Trâm trên tay. Sự ấm áp ấy, như một sợi dây vô hình, đang kéo nàng ra khỏi cái vỏ bọc lạnh lẽo của tiên tử, đưa nàng đến gần hơn với những giá trị nhân sinh mà nàng từng khinh thường.
Chấp niệm về tiên đạo, về sứ mệnh bảo vệ Thiên Đạo đã ăn sâu vào tâm hồn nàng hàng ngàn năm, giờ đây đã bị lung lay dữ dội. Nàng không còn là Lăng Nguyệt Tiên Tử của ngày xưa, lạnh lùng và vô cảm, chỉ biết đến linh khí và phép thuật. Tâm hồn nàng đã bị lay động, những chấp niệm về tiên đạo đã bị lung lay đến tận gốc rễ. Nàng vẫn chưa thể hoàn toàn buông bỏ quá khứ, nhưng nàng biết, một quyết định quan trọng đang chờ đợi nàng, một sự lựa chọn sẽ định đoạt con đường tương lai của chính mình. Con đường ấy, có lẽ không còn là con đường của một tiên tử bảo vệ Thiên Đạo, mà có lẽ, sẽ là con đường của một người tìm thấy ý nghĩa mới trong sự phát triển của Nhân Đạo. Nàng vẫn chưa biết mình sẽ làm gì, sẽ trở thành ai, nhưng nàng biết, nàng không thể tiếp tục là Lăng Nguyệt Tiên Tử của quá khứ. Ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn về phía ánh đèn lồng của Thôn Vân Sơn, như thể nàng đang lưu giữ lại khoảnh khắc ấm áp và bình yên ấy trong tâm khảm. Một sự chuyển mình lớn lao đang diễn ra bên trong nàng, một sự thay đổi sẽ định hình lại toàn bộ vận mệnh của nàng, có thể là một người bảo vệ thầm lặng cho nhân gian, hoặc thậm chí là một trụ cột cho kỷ nguyên mới, dù không còn tu tiên theo cách cũ. Nàng mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hơn một chút, nhưng vẫn còn đầy sự băn khoăn về con đường tương lai của chính mình.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, những tia nắng cuối cùng len lỏi qua tán lá, xuyên qua ô cửa sổ của quán sách, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng cam rực rỡ. Không khí buổi chiều tối trở nên se lạnh hơn, mang theo chút mùi đất ẩm và hơi sương đêm sắp giáng xuống. Trong quán sách, Tạ Trần ngồi sau bàn, tay cầm một cuốn sách cổ đã ố vàng, ngón tay khẽ vuốt ve những trang giấy mỏng. Hắn không thực sự đọc, mà chỉ lơ đãng lật giở, thỉnh thoảng lại liếc nhìn mô hình thủy lợi tinh xảo đang nằm yên vị trên bàn trà. Ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu vừa được thắp lên hắt bóng hắn lên tường, tạo nên một hình ảnh trầm mặc và sâu sắc.
Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi chiều tà. Kỹ Sư Minh, với gương mặt cương nghị, đôi mắt sáng và bàn tay chai sạn của một người lao động, bước vào quán. Anh ta mang theo một làn gió của sự nhiệt huyết và niềm tự hào. Vừa nhìn thấy mô hình thủy lợi trên bàn, Kỹ Sư Minh lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt chứa chan sự tự hào về thành quả chung của cộng đồng.
“Tiên sinh, người vẫn còn giữ mô hình này sao?” Kỹ Sư Minh hỏi, giọng nói vang dội nhưng cũng đầy vẻ kính trọng. “Chúng tôi đến đây là để báo cho người một tin vui. Nhờ có người mà chúng tôi mới có thể đoàn kết như vậy. Giờ đây, không chỉ có hệ thống thủy lợi, mà các làng lân cận cũng đã bắt đầu bàn bạc về những dự án lớn hơn. Chúng tôi còn đang nghĩ đến việc xây dựng một con đường đá nối liền các làng, để giao thương thuận tiện hơn, giúp bà con trao đổi hàng hóa, học hỏi kinh nghiệm lẫn nhau.”
Kỹ Sư Minh say sưa kể về những kế hoạch mới, về những buổi họp làng sôi nổi, về sự hào hứng của bà con khi tự tay xây dựng cuộc sống của mình. Anh ta nói về những người thợ rèn đang tìm cách cải tiến công cụ, những người thợ mộc đang học hỏi cách làm nhà vững chắc hơn, những người nông dân đang chia sẻ kinh nghiệm canh tác mới. Tất cả đều là những câu chuyện về sự tự lực, về trí tuệ phàm nhân, về ý chí không ngừng vươn lên mà không cần đến sự can thiệp của tiên đạo. Tiếng nói chuyện của Kỹ Sư Minh, dù không có linh khí hay phép thuật, lại mang một sức sống mãnh liệt, một niềm tin không gì lay chuyển được vào tương lai.
Tạ Trần lắng nghe một cách trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tán thưởng. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong lòng hắn, một làn sóng cảm xúc đang cuộn trào. Hắn cảm nhận được sự chuyển động trong “khí vận” của Nhân Gian, một s�� thay đổi tinh tế nhưng rõ rệt. Không phải là một sự biến động của linh khí, mà là một sự dâng trào của “nhân khí”, của niềm tin và ý chí con người. Một làn sóng năng lượng vô hình đang cuộn trào, báo hiệu một thử thách mới sắp đến, nhưng cũng là cơ hội để “Nhân Đạo” thể hiện sức mạnh thực sự của mình.
“Đó là sức mạnh của con người, Kỹ Sư Minh,” Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm và vang vọng trong không gian quán sách. “Sức mạnh đến từ sự đoàn kết, từ trí tuệ, và từ niềm tin vào chính mình. ‘Nhân Đạo’ không phải là một con đường đã định sẵn, không phải là một giáo điều cứng nhắc, mà là một dòng chảy không ngừng, luôn tìm cách vượt qua mọi chướng ngại. Nó là sự luân hồi của vạn vật, là sự tiếp nối của các thế hệ, mỗi thế hệ lại gieo thêm một hạt mầm, vun đắp thêm một nền móng cho cuộc sống.”
Hắn khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu không khí se lạnh của buổi tối, cảm nhận sự thay đổi trong không khí, trong dòng chảy vô hình của thời cuộc. Hắn biết, m��t thách thức mới đang hình thành ở phía chân trời, có thể là một thiên tai, một dịch bệnh, hay một khó khăn nào đó mà phàm nhân chưa từng đối mặt. Đó không phải là một xung đột bạo lực, mà là một "vấn đề" cần được giải quyết bằng trí tuệ và sự đồng lòng, một bài kiểm tra cho sự trưởng thành của "Nhân Đạo".
Trong tâm trí Tạ Trần, hình ảnh mô hình thủy lợi hiện lên rõ nét, từng chi tiết nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa. "Thách thức mới đang đến..." hắn thầm nhủ trong lòng, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, "Nhưng ta tin, Nhân Gian đã đủ vững vàng để đối mặt." Hắn mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hướng thẳng về phía mô hình trên bàn. Đó là một niềm tin không gì lay chuyển được vào khả năng của con người, vào sức mạnh của sự đoàn kết và trí tuệ. Hắn biết, vai trò của mình không phải là can thiệp trực tiếp, mà là một "điểm neo nhân quả" thầm lặng, một người quan sát và gián tiếp định hướng, để "Nhân Đạo" có thể tự mình phát triển, tự mình vượt qua mọi khó khăn, và cuối cùng, tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. ��nh đèn dầu lay lắt hắt lên mô hình, như một ngọn hải đăng nhỏ bé dẫn lối cho tương lai của toàn Nhân Gian.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.