Nhân gian bất tu tiên - Chương 1699: Hội Làng An Bình: Hào Khí Khai Mở Tân Kỷ Nguyên
Ánh đèn dầu lay lắt hắt lên mô hình, như một ngọn hải đăng nhỏ bé dẫn lối cho tương lai của toàn Nhân Gian. Đêm dần buông, mang theo một làn gió se lạnh luồn qua những khe cửa sổ quán sách, mơn man trên gương mặt trầm tĩnh của Tạ Trần. Hắn vẫn ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư không, nơi những làn sóng "nhân khí" vô hình cuộn trào, báo hiệu một sự chuyển mình mạnh mẽ của thời cuộc. Giấc ngủ đến với hắn không trọn vẹn, những dự cảm về một thách thức mới, một biến cố lớn lao đang cận kề, cứ lảng vảng trong tâm trí, tựa như một khúc nhạc trầm buồn nhưng đầy hứa hẹn.
Sáng hôm sau, ánh bình minh vàng óng như mật rót tràn vào quán sách, xua tan đi sự u ám của đêm dài. Tạ Trần vẫn giữ thói quen dậy sớm, hắn pha một ấm trà nóng, hương trà thoang thoảng quyện vào không khí trong lành của buổi sớm mai. Hôm nay, có điều gì đó khác lạ. Tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tiếng bước chân vội vã từ bên ngoài đường phố Thị Trấn An Bình dường như rộn ràng hơn mọi ngày, mang theo một năng lượng hưng phấn khó tả. Hắn ngồi sau quầy, tay cầm một cuốn sách cũ đã ngả màu thời gian, nhưng đôi mắt hắn lại không hoàn toàn tập trung vào những dòng chữ cổ điển. Thay vào đó, hắn lắng nghe, cảm nhận từng âm thanh, từng hơi thở của cuộc sống đang trỗi dậy bên ngoài cánh cửa.
Thư Đồng Tiểu An, với vóc dáng gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi, đang cẩn thận sắp xếp lại chồng sách trên kệ. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn tràn đầy sự hiếu kỳ, thì hí hoáy dùng một chiếc khăn ẩm lau chùi những chiếc bàn gỗ đã cũ. Cả hai đứa trẻ, dù đang làm việc, cũng không khỏi bị thu hút bởi sự náo nhiệt khác thường từ bên ngoài.
“Tiên sinh, bên ngoài hôm nay sao mà ồn ào thế ạ?” Tiểu An không kìm được sự tò mò, ngẩng đầu lên hỏi, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian quán sách. “Hình như mọi người đều rất vui vẻ.”
Tiểu Hoa, nghe vậy, liền buông chiếc khăn lau, đôi mắt lấp lánh như sao đêm, nhảy nhót lại gần Tạ Trần. “Chắc là chuẩn bị cho lễ hội khánh thành hệ thống thủy lợi đó, anh Tạ Trần! Hôm qua con nghe Lão Nông nói, sẽ có rất nhiều đồ ăn ngon, còn có hát múa nữa!”
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đặt cuốn sách xuống bàn, ánh mắt hắn dịu dàng nhìn hai đứa trẻ. “Đúng vậy, Tiểu Hoa. Đó là ngày vui của cả trấn, là thành quả của sự cố gắng và đoàn kết của mọi người.” Hắn khẽ đưa tay vuốt ve mô hình thủy lợi thu nhỏ vẫn được đặt trang trọng trên bàn, nơi ánh nắng sớm đang rọi vào, làm nổi bật từng chi tiết tinh xảo của con kênh, của những cọn nước nhỏ bé. Trong lòng Tạ Trần, một làn sóng cảm xúc ấm áp lan tỏa. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa nội tâm mình và cái “khí vận” Nh��n Gian đang sôi trào bên ngoài. Cái “khí vận” ấy, không phải là linh khí của trời đất, không phải là sức mạnh của tiên gia, mà là một thứ năng lượng thuần túy hơn, chân thật hơn: hơi thở của sự sống, của niềm tin, của sự gắn kết giữa con người với con người. Đó là một bản giao hưởng hùng tráng, không lời, được viết nên bởi hàng ngàn trái tim phàm nhân đang cùng chung một nhịp đập.
“Khí vận Nhân Gian… đang sôi trào.” Hắn thầm thì trong tâm trí, không chỉ là một nhận định, mà còn là một sự xác nhận cho con đường mà hắn đã chọn, con đường mà hắn tin tưởng. “Sự thịnh vượng này, sự hưng phấn này, không phải là sự ban ơn từ Thiên Đạo, mà là do chính bàn tay và khối óc của con người tạo nên.” Hắn nhớ lại những lời nói của Kỹ Sư Minh tối qua, về những dự án mới, về con đường đá nối liền các làng, về sự tự lực và trí tuệ của phàm nhân. Đó chính là những hạt mầm mà hắn đã vô tình gieo trồng, và giờ đây, chúng đang nảy nở thành một khu vườn rực rỡ sắc màu.
Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt cuốn s��ch xuống, đưa mắt nhìn ra cửa sổ, nơi một tốp người đang hối hả chạy qua, trên tay cầm cờ phướn đủ màu sắc. Ánh nắng ban mai rọi chiếu vào những gương mặt rạng rỡ, những nụ cười tươi tắn, và cả những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán của những người lao động. Họ không có pháp lực, không có thần thông, nhưng trong mắt họ, Tạ Trần nhìn thấy một thứ sức mạnh còn kiên cường hơn cả linh khí: sức mạnh của ý chí, của niềm tin vào tương lai.
Tiểu An và Tiểu Hoa cũng chạy lại bên cửa sổ, đôi mắt tròn xoe ngắm nhìn cảnh tượng náo nhiệt. “Anh Tạ Trần ơi, lát nữa anh có đi xem không?” Tiểu Hoa hỏi, giọng đầy háo hức.
Tạ Trần chỉ cười, khẽ xoa đầu cô bé. “Rồi sẽ đến lúc chúng ta hòa mình vào dòng chảy đó. Nhưng bây giờ, hãy để mọi người tự tay vun đắp niềm vui của chính mình đã.” Hắn biết, vai trò của hắn không phải là kẻ dẫn dắt, cũng không phải là người cứu rỗi. Hắn chỉ là một "điểm neo nhân quả", một người quan sát thầm lặng, để "Nhân Đạo" có thể tự mình phát triển, tự mình vượt qua mọi khó khăn, và cuối cùng, tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve mô hình thủy lợi một lần nữa, như đang thì thầm một lời hứa với tương lai. Một lời hứa về sự trường tồn của ý chí con người, về một kỷ nguyên nơi phàm nhân sẽ là chủ nhân thực sự của vận mệnh mình.
Bên ngoài, tiếng trống hội bắt đầu vang lên, dồn dập và hùng tráng, hòa cùng tiếng sáo trúc du dương, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống và niềm hy vọng. Khí vận Nhân Gian, đã lắng đọng suốt bao năm tháng dưới sự đè nén của Thiên Đạo, giờ đây đang bùng lên mạnh mẽ, như một ngọn lửa bập bùng, báo hiệu một kỷ nguyên mới đã thực sự khai mở.
***
Đường phố Thị Trấn An Bình, từ sáng sớm cho đến tận chiều tà, đã biến thành một công trường lễ hội khổng lồ. Từng ngóc ngách, từng con hẻm đều rực rỡ sắc màu của cờ phướn, đèn lồng. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, tất cả đều được khoác lên một tấm áo mới, tươi tắn và hân hoan. Quảng trường nhỏ ��� trung tâm trấn, vốn dĩ chỉ là nơi trao đổi hàng hóa mỗi phiên chợ, giờ đây được trang hoàng lộng lẫy nhất, trở thành tâm điểm của mọi hoạt động.
Tiếng nói chuyện ồn ào hòa cùng tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên đường, tiếng bước chân hối hả của người dân tạo nên một bản giao hưởng sống động. Đâu đó, tiếng nhạc cụ dân gian vang lên rộn rã, tiếng cười đùa trẻ thơ trong trẻo như chuông bạc, và cả tiếng leng keng của những chiếc chuông gió treo trên mái hiên. Không khí tràn ngập mùi thức ăn thơm lừng từ các gian hàng ẩm thực: mùi bánh nướng, mùi thịt quay, mùi nước dùng nghi ngút khói. Xen lẫn vào đó là mùi gỗ tươi từ những vật trang trí mới, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, và cả mùi mồ hôi mặn mòi của những người lao động đang hăng say chuẩn bị. Một bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có của một thị trấn nhỏ, nơi mọi người đều thân thiện và cởi mở.
Kỹ Sư Minh, với vóc dáng thanh niên tràn đầy nhiệt huyết và trí tuệ, đôi mắt sáng ngời, đang đi lại giữa đám đông, tay cầm một bản vẽ cuộn tròn. Anh ta mặc bộ trang phục giản dị nhưng gọn gàng, toát lên vẻ năng động của một người tiên phong. “Nhanh tay lên bà con! Phải thật đẹp để ăn mừng ngày trọng đại!” Anh ta lớn tiếng hô hào, giọng nói vang dội nhưng không hề gắt gỏng, mà chứa đựng niềm hưng phấn lây lan. “Treo cao nữa lên! Đèn lồng này phải được thấy từ tận đầu làng!”
Bên cạnh Kỹ Sư Minh là Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió, đôi tay chai sạn dính đầy đất cát, và chiếc nón lá đã bạc màu. Ông Lão gật gù tán thành, đôi mắt nheo lại vì cười, ánh lên vẻ tự hào khó tả. “Đúng vậy, đúng vậy! Cả đời này ta chưa từng thấy cảnh tượng nào náo nhiệt như vầy. Tất cả là nhờ hệ thống thủy lợi, nhờ tiên sinh Tạ Trần đã chỉ lối cho chúng ta. Giờ đây, nước về đến tận ruộng, mùa màng bội thu, bà con ai nấy cũng no đủ. Cái ăn cái mặc không lo, thì ai mà chẳng vui!”
Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại pha lẫn vẻ anh tuấn của người luyện võ, cũng xuất hiện giữa đám đông. Anh ta mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách, đôi mắt sáng rực lý tưởng. Anh ta không ngừng trò chuyện với mọi người, động viên và khích lệ, lan tỏa sự nhiệt huyết của mình. “Mọi người đã làm rất tốt! Tinh thần đoàn kết này chính là sức mạnh của Nhân Gian! Không có gì quý hơn khi chúng ta cùng nhau xây dựng cuộc sống của chính mình, không cần trông chờ vào bất kỳ phép màu nào!” Dương Quân nói, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, khiến những người xung quanh đều gật gù đồng tình.
Người dân hối hả trang trí. Những người phụ nữ khéo léo treo từng dải lụa thêu hoa, từng chiếc lồng đèn giấy đủ màu sắc lên các cành cây, mái hiên. Những người đàn ông thì cẩn thận dựng lên các gian hàng bằng tre nứa, xếp đặt bàn ghế. Trẻ con chạy nhảy nô đùa, đôi khi lại tò mò ngó vào các gian hàng đang dần hình thành.
Thợ Gốm Lão Tôn, với bàn tay chai sạn dính đầy đất sét, vẻ mặt hiền từ, đang cẩn thận đặt những chiếc bình hoa gốm mới nung, vẫn còn thoảng mùi đất nung, ra trước cửa tiệm của mình. “Đất và nước, kết hợp thành nghệ thuật,” ông lẩm bẩm, giọng trầm tĩnh nhưng đầy tự hào. Những chiếc bình hoa giản dị nhưng tinh xảo, mỗi chiếc đều được ông thổi hồn vào đó, giờ đây sẽ góp phần tô điểm cho ngày hội lớn.
Bà Chủ Quán Trà, với khuôn mặt phúc hậu, nụ cười luôn nở trên môi, đang tất bật chuẩn bị các loại trà thơm, bánh ngọt. “Khách đến chơi nhà, trà ngon sẵn sàng!” Bà nói với một vị khách quen, giọng điệu vui vẻ, hiếu khách. “Chưa bao giờ trấn mình lại có không khí nhộn nhịp như vậy. Thật đáng để ăn mừng!”
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục màu xanh ngọc dịu dàng, thanh lịch, đi qua các con phố. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng hôm nay, đôi lúc nàng cũng nở một nụ cười nhẹ khi nhìn thấy những cảnh tượng hân hoan xung quanh. Nàng không tham gia vào việc trang trí hay buôn bán, chỉ lặng lẽ quan sát mọi hoạt động, đôi mắt nàng thấu hiểu được niềm vui chân thành và sự gắn kết sâu sắc giữa những con người này. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói: “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?” Giờ đây, nàng thấy rõ hơn bao giờ hết, “nhân tính” đang nở rộ, tỏa sáng rực rỡ mà không cần đến bất kỳ sự ban phước nào từ “đạo” cả. Những khó khăn nhỏ như thiếu một vài nguyên vật liệu, hay những bất đồng ý kiến về cách trang trí, đều nhanh chóng được giải quyết bằng sự thảo luận, hợp tác và sẻ chia, không hề cần đến quyền năng siêu nhiên hay sự can thiệp của tiên nhân. Tinh thần đoàn kết ấy, như lời Dương Quân đã nói, chính là sức mạnh vĩ đại nhất của Nhân Gian. Nó đang chuẩn bị cho một thử thách lớn hơn, một cột mốc quan trọng mà Tạ Trần đã linh cảm được.
***
Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, nơi những con đường mòn quanh co dẫn đến một ngôi miếu đá nhỏ, đơn giản, Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ đứng đó, đón lấy làn gió chiều tà mơn man trên bạch y tinh khôi của nàng. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, thường ngày được búi cao gọn gàng, giờ đây buông xõa, bay trong gió, tựa như một dải lụa huyền ảo. Đôi mắt phượng sắc bén, thường mang vẻ lạnh lùng như băng tuyết, nay lại chứa đựng một sự suy tư sâu sắc, pha lẫn ngạc nhiên và một tia hy vọng mong manh.
Từ vị trí này, nàng có thể bao quát toàn bộ Thị Trấn An Bình đang rực rỡ sắc màu dưới chân núi. Ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng, lung linh như những vì sao rơi xuống trần gian, hòa cùng tiếng trống hội, tiếng sáo, tiếng cười nói vọng lên, tạo thành một khúc nhạc sống động, tràn đầy sức sống. Đây là một cảnh tượng mà nàng, một tiên tử đã tu luyện hàng ngàn năm, chưa bao giờ được chứng kiến trong các tiên môn lạnh lẽo, cao ngạo. Trong tiên giới, sự uy nghiêm, tĩnh mịch là điều tối thượng; cảm xúc, nhân tính thường bị coi là những chấp niệm cản trở con đường tu đạo. Nhưng ở đây, dưới chân nàng, nàng thấy một thứ sức mạnh khác, một vẻ đẹp khác, hoàn toàn không cần đến linh khí hay pháp thuật.
Nàng khẽ siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay. Chiếc trâm, vốn dĩ là một pháp khí mang theo linh khí của Thiên Đạo, từ khi nàng tiếp xúc với Tạ Trần và những giá trị của Nhân Gian, nó không ngừng ấm lên. Hôm nay, sự ấm áp ấy càng trở nên rõ rệt, như một mạch đập nhẹ nhàng, phản chiếu sự chuyển biến mãnh liệt trong nội tâm nàng.
“Sức mạnh này… không phải đến từ linh khí, mà là từ chính nhân tâm.” Lăng Nguyệt Tiên Tử thầm nhủ, giọng nói nội tâm nàng vang vọng, mang theo chút run rẩy. Nàng đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự “mất người” của các tu sĩ khi họ cố gắng níu giữ quyền năng. Nàng đã từng hoài nghi về con đường của Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, không pháp lực, lại dám đối đầu với những quy tắc đã tồn tại hàng vạn năm. Nhưng giờ đây, những gì nàng thấy, những gì nàng cảm nhận, đang dần phá vỡ mọi định kiến, mọi giáo điều đã ăn sâu vào cốt tủy của nàng.
Tiếng gió thổi qua các khe đá, mang theo mùi hương của cây cỏ dại, mùi hương trầm thoang thoảng từ ngôi miếu nhỏ, và cả hơi thở của sự sống từ thị trấn dưới kia. Không khí trên đỉnh núi thanh tịnh, yên bình, nhưng trong lòng nàng, một cơn bão cảm xúc đang cuộn xoáy.
“Sự thịnh vượng này… không cần đến phép thuật. Tạ Trần, ngươi đã thành công…” Nàng không nói thành lời, nhưng trong ánh mắt nàng, không còn là sự lạnh lùng của một tiên tử, mà là sự ngưỡng mộ, pha lẫn một nỗi xót xa cho những gì nàng đã từng tin tưởng. Tu luyện để trường sinh, để siêu thoát, để đạt đến đỉnh cao của quyền năng – liệu đó có phải là con đường duy nhất? Hay còn một con đường khác, một con đường mà phàm nhân đang tự mình khai mở, một con đường mà ở đó, giá trị của “sống” được đề cao hơn “thành tiên”?
Lăng Nguyệt Tiên Tử hít sâu không khí trong lành, cảm nhận làn gió mang theo hơi thở của Nhân Gian, của những con người đang hân hoan ăn mừng thành quả lao động của mình. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng càng thêm ấm nóng, như một lời khẳng định cho sự thay đổi trong tâm hồn nàng. Nàng vẫn là Lăng Nguyệt Tiên Tử, nhưng không còn là Lăng Nguyệt Tiên Tử của ngày xưa, của tiên môn lạnh lẽo. Nàng giờ đây là một người quan sát, một chứng nhân, và có lẽ, sẽ là một phần của k�� nguyên mới này.
Nàng biết, lễ hội này, sự hưng thịnh này, không phải là điểm kết thúc. Tạ Trần đã cảm nhận được “khí vận” Nhân Gian đang sôi trào, báo hiệu một thách thức lớn hơn sắp tới. Nhưng nàng cũng tin rằng, với tinh thần đoàn kết, với trí tuệ và ý chí kiên cường của những con người dưới kia, họ sẽ vượt qua mọi khó khăn. Và nàng, dù không thể can thiệp bằng tiên pháp, cũng sẽ tìm thấy một vai trò thầm lặng của riêng mình trong hành trình đó, một vai trò mà nàng tin là chân chính hơn bất kỳ con đường thành tiên nào. Ánh trăng bắt đầu ló dạng, chiếu sáng gương mặt nàng, không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là sự bình yên, cùng một niềm tin mới đang nhen nhóm trong sâu thẳm tâm hồn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.