Nhân gian bất tu tiên - Chương 1700: Dòng Chảy Nhân Gian: Thử Thách và Trí Tuệ Tập Thể
Ánh trăng non bắt đầu ló dạng, chiếu sáng gương mặt nàng, không còn vẻ lạnh lùng băng giá mà thay vào đó là sự bình yên, cùng một niềm tin mới đang nhen nhóm trong sâu thẳm tâm hồn. Lăng Nguyệt Tiên Tử hít sâu một hơi, cảm nhận làn gió đêm mang theo hơi thở của Nhân Gian, của những con người đang hân hoan ăn mừng thành quả lao động của mình. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng càng thêm ấm nóng, như một lời khẳng định cho sự thay đổi trong tâm hồn nàng. Nàng vẫn là Lăng Nguyệt Tiên Tử, nhưng không còn là Lăng Nguyệt Tiên Tử của ngày xưa, của tiên môn lạnh lẽo. Nàng giờ đây là một người quan sát, một chứng nhân, và có lẽ, sẽ là một phần của kỷ nguyên mới này. Nàng biết, lễ hội này, sự hưng thịnh này, không phải là điểm kết thúc. Tạ Trần đã cảm nhận được “khí vận” Nhân Gian đang sôi trào, báo hiệu một thách thức lớn hơn sắp tới. Nhưng nàng cũng tin rằng, với tinh thần đoàn kết, với trí tuệ và ý chí kiên cường của những con người dưới kia, họ sẽ vượt qua mọi khó khăn. Và nàng, dù không thể can thiệp bằng tiên pháp, cũng sẽ tìm thấy một vai trò thầm lặng của riêng mình trong hành trình đó, một vai trò mà nàng tin là chân chính hơn bất kỳ con đường thành tiên nào.
***
Sáng sớm hôm sau, một ngày trọng đại của Thị Trấn An Bình và cả vùng đất lân cận, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong, Tạ Trần đã khẽ mở cánh cửa gỗ cũ kỹ của quán sách. Một làn gió mát lạnh, mang theo hương đất ẩm và mùi cỏ dại từ những cánh đồng lúa mới gặt, ùa vào thư phòng, xua đi chút ẩm mốc còn vương lại sau đêm. Hắn đứng lặng yên bên ngưỡng cửa, đôi mắt sâu thẳm lướt qua khung cảnh đang dần bừng tỉnh của thị trấn. Thân hình gầy gò của hắn, thường ngày ẩn mình trong những bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, giờ đây đứng đối lập với sự náo nhiệt đang trỗi dậy bên ngoài.
Khắp Thị Trấn An Bình đã được trang hoàng lộng lẫy. Từ những con ngõ nhỏ quanh co đến quảng trường trung tâm, đâu đâu cũng rực rỡ sắc màu của đèn lồng đỏ, dải lụa ngũ sắc và cờ phướn thêu hoa văn tinh xảo. Tiếng trống hội đã bắt đầu vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng sáo trúc thanh thoát và những làn điệu dân ca mang đậm hơi thở của đồng quê. Mùi hương của thức ăn đường phố, nào là bánh rán nóng hổi, nào là chè khoai dẻo thơm, quyện lẫn với mùi hương trầm thoang thoảng từ các ngôi miếu nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác, đánh thức mọi giác quan. Người người tấp nập đổ ra đường, ai nấy đều khoác lên mình những bộ quần áo đẹp nhất, gương mặt rạng rỡ niềm vui và sự háo hức. Họ kéo nhau đến khu vực khánh thành hệ thống thủy lợi mới, nơi sẽ diễn ra buổi lễ trọng đại nhất trong lịch sử Thị Trấn An Bình.
Trong quán sách, Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh ẩn dưới mái tóc bù xù, đang thoăn thoắt lau dọn bàn ghế. Cậu bé, gầy gò nhưng nhanh nhẹn, không ngừng liếc nhìn ra bên ngoài, sự háo hức hiện rõ trên từng nét mặt. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, thì đã chạy biến ra ngoài từ lúc nào, giúp Bà Chủ Quán Trà bày biện những mâm xôi gấc đỏ tươi và những bát chè trôi nước thơm lừng. Bà Chủ Quán Trà, với khuôn mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ thường trực, luôn miệng cười nói, mời chào khách đến quán mình.
Tiểu Hoa chạy vào, hai má ửng hồng vì nắng và niềm vui, ôm theo một giỏ đầy bánh trái mà Bà Chủ Quán Trà vừa cho. Cô bé đặt giỏ xuống bên cạnh bàn trà của Tạ Trần, rồi ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh như sao.
“Anh Tạ Trần ơi, hôm nay vui lắm! Con nghe nói nước sẽ chảy đến tận ruộng của Lão Nông đấy!” Giọng nói trong trẻo của Tiểu Hoa vang lên, đầy phấn khích.
Tạ Trần quay lại, mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy hiếm khi xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú của hắn, nhưng khi nó nở ra, lại mang một vẻ ấm áp lạ thường, xua tan đi vẻ suy tư thường trực. Hắn khẽ vuốt mái tóc đen dài của Tiểu Hoa, ánh mắt trìu mến.
“Đúng vậy. Đây là thành quả của bao nhiêu công sức và trí tuệ của mọi người. Không chỉ là nước chảy đến ruộng, mà còn là niềm tin, là sự đoàn kết mà Nhân Gian đã dày công xây đắp.” Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh. Hắn không nói thẳng về “khí vận” hay “nhân quả”, nhưng trong câu chữ của hắn, ẩn chứa những đạo lý sâu xa mà chỉ những người có duyên mới có thể thấu hiểu.
Tiểu An nghe vậy, cũng ngẩng đầu lên, lau xong chiếc bàn cuối cùng. “Tiên sinh, con thấy mọi người ai cũng vui vẻ. Ngay cả Kỹ Sư Minh cũng không ngủ được cả đêm, cứ đi đi lại lại kiểm tra hệ thống. Cậu ấy nói, đây là ngày trọng đại nhất của đời mình.”
Tạ Trần gật đầu. “Đúng vậy. Mỗi công trình, dù lớn hay nhỏ, đều mang trong mình tâm huyết của người tạo ra nó. Và khi tâm huyết ấy được kết nối với niềm tin của cộng đồng, nó sẽ tạo nên sức mạnh vĩ đại.” Hắn nhìn ra bên ngoài, nơi những người dân An Bình đang nô nức đổ về phía quảng trường. Trong ánh mắt hắn, không chỉ là sự mãn nguyện, mà còn là một tia cảnh giác. Hắn cảm nhận được “khí vận” Nhân Gian đang mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng cũng chính vì thế, những thách thức tiềm ẩn cũng có thể xuất hiện, như một lẽ tất yếu của sự vô thường. Tuy nhiên, hắn tin rằng, chính sự đoàn kết này, chính trí tuệ tập thể này, sẽ là nền tảng vững chắc để Nhân Gian vượt qua mọi bão giông. Hắn đã lựa chọn con đường “vô vi”, không can thiệp trực tiếp, nhưng sự hiện diện của hắn, những lời nói gián tiếp của hắn, tựa như một dòng chảy ngầm, nhẹ nhàng định hướng cho dòng sông Nhân Đạo.
***
Giữa buổi sáng, khi mặt trời đã lên cao, tỏa nắng vàng như rót mật xuống Thị Trấn An Bình, lễ khánh thành hệ thống thủy lợi chính thức bắt đầu. Quảng trường trung tâm, nơi đặt cổng vòm khánh thành được trang trí bằng những dải lụa đỏ thắm và hoa tươi rực rỡ, chật kín ngư���i. Tiếng reo hò, tiếng nhạc lễ hội vang dội khắp không gian, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tạo nên một không khí hân hoan tột độ. Mùi hương hoa, mùi đất ẩm và mùi nước từ hệ thống kênh mương mới hòa quyện, mang đến cảm giác trong lành, mát mẻ.
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết của một người lãnh đạo cộng đồng, đứng trên bục cao, bộ đạo bào màu lam nhạt của y bay phấp phới trong gió. Đôi mắt y sáng rực niềm tự hào khi nhìn xuống hàng ngàn gương mặt phàm nhân đang ngước lên, chờ đợi. Giọng nói của Dương Quân vang lên rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự nhiệt huyết và quyết tâm.
“Hôm nay, chúng ta cùng nhau chứng kiến thành quả của trí tuệ và sức lao động của Nhân Gian! Hệ thống thủy lợi này, không chỉ mang nước về ruộng đồng, mà còn mang theo hy vọng, mang theo tương lai thịnh vượng cho mọi nhà!” Y dừng lại, nhường chỗ cho những tràng pháo tay vang dội. “Đây là minh chứng hùng hồn nhất rằng, phàm nhân chúng ta, không cần đến sức mạnh thần tiên, vẫn có thể tự mình kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của sự tự chủ và đoàn kết!”
Sau Dương Quân, Kỹ Sư Minh bước lên bục. Hắn là một người trẻ tuổi, thông minh và năng động, với đôi bàn tay chai sần vì ngày đêm lăn lộn trên công trường, và ánh mắt đầy nhiệt huyết của người làm khoa học, kỹ thuật. Hắn mặc bộ áo vải thô gọn gàng, gương mặt lấm lem bùn đất nhưng vẫn toát lên vẻ tự hào. Hắn bắt đầu giới thiệu về công trình, về những khó khăn đã vượt qua, về những đêm không ngủ để tính toán từng dòng chảy, từng khối đá. Giọng hắn đầy phấn khích khi mô tả cách dòng nước sẽ được dẫn từ nguồn núi cao, qua các kênh đào, hồ chứa, rồi phân phối đến từng thửa ruộng, từng khu vườn trong Thị Trấn An Bình và các làng lân cận.
“Và giờ đây,” Kỹ Sư Minh tuyên bố, tay giơ cao một chiếc khóa nước bằng đồng sáng bóng, “chúng ta sẽ cùng nhau mở dòng chảy đầu tiên, đưa sự sống đến với mảnh đất này!”
Một tiếng reo hò vang trời bật lên. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Kỹ Sư Minh. Hắn chầm chậm xoay chiếc khóa nước, một dòng nước trong vắt, mát lành bắt đầu trào ra, chảy vào kênh chính. Tiếng nước chảy róc rách, trong trẻo như một khúc ca chiến thắng, được khuếch đại bởi tiếng reo hò không ngớt của người dân. Ai nấy đều vỗ tay, nhảy múa, gương mặt ngập tràn niềm vui sướng. Đây không chỉ là nước, mà là biểu tượng của một cuộc sống mới, của sự tự chủ mà họ đã giành được bằng chính đôi tay và khối óc của mình.
Đúng lúc dòng nước bắt đầu chảy xiết, đổ vào kênh phụ dẫn đến khu ruộng của Lão Nông và các hộ dân phía Đông, một tiếng “rắc” nhỏ, khô khốc bất ngờ vang lên, chìm nghỉm giữa tiếng reo hò của đám đông. Ban đầu không ai để ý, nhưng chỉ vài hơi thở sau đó, một đoạn kênh phụ, vốn được xây dựng bằng những khối đá lớn, bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Một vết nứt lớn xuất hiện, lan nhanh như rễ cây trên mặt đá. Nước bắt đầu rò rỉ mạnh, không phải là một dòng chảy nhỏ, mà là một thác nước mini bất ngờ đổ xuống, xé toạc bờ kênh. Tiếng nước chảy xiết nay trở nên hung tợn, hòa cùng tiếng hô hoán của một vài người dân đứng gần đó.
“Nước… nước không ổn! Có lẽ là một vết nứt mới xuất hiện!” Kỹ Sư Minh, người đang quan sát dòng chảy với ánh mắt đầy tự hào, bỗng nhiên biến sắc. Hắn nhanh chóng nhận ra sự cố. Dòng nước rò rỉ ngày càng mạnh, bắt đầu tràn ra ngoài, đe dọa các khu vực lân cận, đặc biệt là những ngôi nhà nhỏ và khu chợ đang bày bán tấp nập. Không khí hân hoan bỗng chốc chuyển sang căng thẳng, lo lắng. Tiếng xôn xao bắt đầu nổi lên, át đi tiếng nhạc lễ hội.
Cách đó không xa, trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng lặng lẽ tại ngôi miếu đá. Nàng đã chứng kiến toàn bộ quang cảnh lễ hội, từ sự hân hoan ban đầu đến khoảnh khắc dòng nước được mở ra. Nàng đã cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ nhân tâm, từ niềm tin của phàm nhân. Nhưng giờ đây, khi tiếng “rắc” kia vang lên, dù nhỏ, cũng không thể thoát khỏi thính giác nhạy bén của nàng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng thu gọn toàn bộ sự cố dưới chân núi. Vẻ mặt nàng, vốn đã mang chút trầm tư, giờ đây lại hiện lên vẻ bất ngờ. Nàng đã nghĩ rằng mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ, nhưng dường như, Thiên Đạo vẫn luôn có những bài thử thách cho Nhân Gian, dù đó chỉ là một sự cố mang tính vật lý, không phải là phép thuật. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ rung lên, ánh sáng dịu nhẹ của nó bỗng trở nên sáng hơn một chút, như phản ứng với sự biến động bất ngờ dưới kia.
***
Sự cố xảy ra đột ngột, nhưng phản ứng của cộng đồng phàm nhân lại nhanh đến bất ngờ. Thay vì hoảng loạn, những tiếng hô hoán ban đầu nhanh chóng chuyển thành những mệnh lệnh dứt khoát và sự hợp tác không lời. Kỹ Sư Minh, dù gương mặt lấm lem bùn đất và mồ hôi, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn nhanh chóng lao xuống khu vực kênh rò rỉ, ánh mắt quét nhanh qua vết nứt, rồi hét lớn.
“Mọi người! Lấp chỗ này bằng đất đá! Nhanh lên! Phải làm giảm áp lực nước! Dương Quân, điều động người dân hỗ trợ!”
Dương Quân, không hề chần chừ, lập tức nhảy xuống khỏi bục phát biểu. Giọng y vang như tiếng chuông, trấn an đám đông và phân công nhiệm vụ. “Đừng hoảng sợ! Chúng ta đã xây dựng nên nó, chúng ta sẽ bảo vệ nó! Ai có sức khỏe, hãy theo Kỹ Sư Minh. Ai có kinh nghiệm về đất đai, hãy giúp Tôn Đại Thúc!”
Ngay lập tức, hàng trăm người dân, không ai bảo ai, bắt đầu hành động. Tiếng nước chảy xiết từ vết nứt tạo nên một âm thanh hỗn loạn, nhưng tiếng người hò hét, tiếng xẻng đào đất, tiếng đá lăn lại nhanh chóng lấn át, tạo nên một bản giao hưởng của sự nỗ lực. Mùi bùn đất, mùi nư��c và mùi mồ hôi con người hòa quyện, bốc lên nồng nặc trong không khí nắng gắt.
Tôn Đại Thúc, với gương mặt khắc khổ và đôi bàn tay chai sạn vì quen với đất đai, nhanh chóng lao đến. Ông, vẫn đội chiếc nón rơm quen thuộc, nhìn vết nứt rồi lập tức đưa ra lời khuyên. “Đất ở đây mềm, Kỹ Sư Minh! Phải dùng đá lớn chèn trước, rồi mới lấp đất và đất sét! Nhanh chóng tạo một bức tường tạm thời để ngăn dòng chảy!” Lão Nông, với làn da đen sạm và tay chân chai sạn, cũng gật đầu đồng tình, chỉ dẫn những người khác cách đào đất, cách trộn đất sét để tạo độ kết dính.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, với gương mặt dịu dàng và thanh lịch, nhanh chóng thiết lập một trạm y tế dã chiến, trấn an những người bị thương nhẹ do xô đẩy hoặc trượt chân. Nàng vẫn bình tĩnh, nhân hậu, từng cử chỉ đều chu đáo, tỉ mỉ. “Mọi người cẩn thận! Ai thấy không khỏe, hãy đến đây!”
Tạ Trần, đứng giữa đám đông đang hối hả, không trực tiếp tham gia vào việc lấp đắp, nhưng ánh mắt hắn vẫn không ngừng quan sát. Thân hình thư sinh gầy gò của hắn dường như bị nuốt chửng giữa biển người lao động. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua khu vực sự cố, nhìn từng động tác của Kỹ Sư Minh, từng lời chỉ dẫn của Tôn Đại Thúc. Hắn thấy một nhóm người đang cố gắng lấp đất từ trên xuống, tạo ra một áp lực không đều lên vết nứt. Khẽ nhíu mày, Tạ Trần bước đến gần Dương Quân, người đang đích thân vác một tảng đá lớn.
“Dương Quân,” Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm tĩnh, chỉ đủ để y nghe thấy giữa tiếng ồn ào. “Chỗ chân móng này, cần phải gia cố thêm từ bên dưới… như cái gốc cây cổ thụ vậy. Nếu chỉ lấp từ trên, áp lực nước có thể làm rỗng ruột bên trong, rồi lại sụp đổ.”
Lời nói của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, mà là một gợi ý ẩn ý, một so sánh tinh tế. Nhưng Dương Quân, người đã quá quen thuộc với trí tuệ phi phàm của Tạ Trần, lập tức hiểu ra. Y không nói thêm lời nào, chỉ gật đầu mạnh một cái, rồi ngay lập tức điều động một nhóm người khỏe mạnh đào sâu hơn ở chân vết nứt, dùng những tảng đá lớn hơn và đất sét đặc biệt để gia cố từ bên trong, như Tạ Trần đã ám chỉ. Sự thay đổi trong cách xử lý này ngay lập tức mang lại hiệu quả rõ rệt, dòng nước rò rỉ bắt đầu giảm bớt cường độ.
Thợ Gốm Lão Tôn, với đôi bàn tay chai sạn dính đất sét, cùng với Lão Nông và hàng trăm người dân khác, ai có sức thì vác đá, ai có kinh nghiệm thì lấp đất, tất cả đều chung tay. Họ tạo thành một bức tường người vững chắc, mỗi người một việc, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu chung: bảo vệ thành quả của mình. Tiếng xẻng đào đất, tiếng đá lăn, tiếng nước bắn tung tóe và tiếng hô hoán hòa vào nhau, tạo nên một khung cảnh lao động đầy sức sống và nghị lực.
Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn dõi theo từng cử động dưới chân núi. Nàng chứng kiến sự hỗn loạn ban đầu, rồi sự chuyển mình thành một trật tự đáng kinh ngạc. Nàng thấy Tạ Trần, một phàm nhân không hề có chút pháp lực, chỉ bằng vài lời nói khẽ, đã có thể thay đổi cục diện. “Họ không cần sức mạnh phi phàm, chỉ cần sự đồng lòng và trí tuệ…” nàng thầm nghĩ, giọng nói nội tâm nàng không còn mang chút hoài nghi nào. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng, giờ đây, không chỉ ấm, mà còn tỏa ra một ánh sáng dịu nhẹ, như phản chiếu sự ấm áp và thấu hiểu đang lan tỏa trong tâm hồn nàng. Nàng đã chứng kiến những tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng phải bất lực trước Thiên Đạo suy tụp, nhưng giờ đây, nàng thấy những phàm nhân này, bằng chính sức lực và trí tuệ của mình, đang giải quyết một vấn đề mà nếu không có sự đoàn kết, có lẽ đã trở thành một thảm họa. Đây chính là “Nhân Đạo” mà Tạ Trần luôn nói đến.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây. Ánh nắng chiều tàng yếu ớt vẫn còn vương lại trên những đỉnh núi, nhưng Thị Trấn An Bình đã được thắp sáng bởi hàng ngàn chiếc đèn lồng, lung linh như những vì sao rơi xuống trần gian. Tiếng reo hò mừng rỡ từ xa vọng lại, không còn là tiếng hô hoán khẩn trương, mà là tiếng hân hoan của chiến thắng. Dòng nước lại chảy êm đềm trong hệ thống thủy lợi, mang theo hy vọng và niềm vui. Sự cố đã được khắc phục hoàn toàn. Những người dân, tuy mệt mỏi và lấm lem bùn đất, nhưng gương mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười. Họ đã chứng minh được sức mạnh của mình.
Tạ Trần, sau khi lặng lẽ rời khỏi đám đông, trở về quán sách của mình. Hắn ngồi bên cửa sổ, nơi làn gió đêm mát lành mơn man qua mái tóc đen dài. Hắn nhìn ra Thị Trấn An Bình đang rực rỡ ánh đèn lồng, nơi những người dân lại tiếp tục lễ hội, ăn mừng chiến thắng nhỏ nhưng đầy ý nghĩa của họ. Mùi thức ăn từ lễ hội, mùi đất ẩm và mùi nước vẫn còn thoang thoảng trong không khí, nhưng giờ đây, chúng mang một vẻ bình yên đến lạ. Trong quán sách, Tiểu An và Tiểu Hoa đã ngủ gật trên ghế, sau một ngày dài chạy nhảy và lo lắng.
Đúng lúc đó, một bóng dáng thanh thoát xuất hiện trước cửa quán sách. Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn trong bộ bạch y tinh khôi, mái tóc đen nhánh buông xõa, bước đến, lặng lẽ đứng đó. Ánh mắt nàng không còn sự lạnh lùng của một tiên tử xa cách, mà thay vào đó là sự thấu hiểu, một chút ngưỡng mộ và một tia ấm áp khó tả. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt hai người giao nhau trong khoảnh khắc. Không cần lời nói, nàng chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu đầy ý nghĩa, như thể nàng đã tìm thấy câu trả lời cho mọi hoài nghi của mình, đã xác nhận được giá trị của con đường mà Tạ Trần đã chọn. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, ấm áp, không còn một chút lạnh lẽo nào.
Tạ Trần đáp lại bằng một nụ cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa sự mãn nguyện. Hắn biết rằng “Nhân Đạo” đã vượt qua một thử thách nữa, đã chứng minh được khả năng tự cường, tự chủ của mình.
“Nước chảy không ngừng, cũng như lòng người…” Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm, đôi mắt vẫn nhìn về phía thị trấn đang rực rỡ ánh đèn. “…có thể uốn mình nhưng không bao giờ ngừng chảy. Quan trọng là biết nương theo dòng chảy, và không ngừng vun đắp cho nó.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói gì, chỉ lắng nghe. Nàng hiểu rằng, Tạ Trần không chỉ nói về dòng nước của hệ thống thủy lợi, mà còn nói về dòng chảy của cuộc đời, dòng chảy của “nhân quả” và “Nhân Đạo”. Nàng đã chứng kiến sự kiên cường, trí tuệ và tình đoàn kết của phàm nhân. Nàng đã thấy họ tự mình giải quyết vấn đề, không cần đến pháp thuật hay linh khí. Và nàng, giờ đây, không còn thấy mình là một người ngoài cuộc, mà là một phần của dòng chảy ấy, dù là một phần thầm lặng. Nàng khẽ quay người, hòa mình vào bóng đêm, nhưng trong lòng nàng, một niềm tin mới đã được thắp lên, ấm áp hơn bất kỳ ngọn lửa linh khí nào.
Tạ Trần, sau khi Lăng Nguyệt Tiên Tử rời đi, khẽ đứng dậy, bước đến bàn trà. Hắn lấy ra một quyển Cổ Thư cũ kỹ, chính là cuốn “Vô Vi Chi Đạo” mà hắn vẫn thường ghi chép. Hắn đặt bút xuống, viết thêm vài dòng chữ thanh thoát, như một lời đúc kết cho những gì đã diễn ra: “Sức mạnh chân chính không nằm ở khả năng điều khiển vạn vật, mà nằm ở khả năng hòa mình vào vạn vật, để vạn vật tự sinh sôi, tự phát triển. Dòng chảy của sự sống, của trí tuệ, của tình người, ấy mới là đạo lý trường tồn.” Hắn tin rằng, sự cố nhỏ này, được giải quyết bằng trí tuệ tập thể, là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy “Nhân Đạo” có khả năng vượt qua những thách thức lớn hơn trong tương lai, không cần đến sức mạnh phi thường. Và quyển Cổ Thư của hắn, sẽ là nền móng triết lý vững chắc cho kỷ nguyên mới này, nơi con người sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng luân hồi và tự hoàn thiện.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.