Nhân gian bất tu tiên - Chương 1709: Hạt Giống Trí Tuệ: Triết Lý Thiên Nhiên và Nông Nghiệp Mới
Thị Trấn An Bình, sau đêm tìm kiếm Tiểu Cúc đầy lo lắng, đã trở lại với nhịp sống thường nhật. Tuy nhiên, một tinh thần đoàn kết và ý thức cộng đồng mạnh mẽ hơn dường như đã len lỏi vào từng ngóc ngách, biểu hiện qua những nụ cười sẻ chia, những lời hỏi han ấm áp giữa những người dân. Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn vương vấn trên mái ngói rêu phong, Lý Mặc, Trần Tú và Vương Khải, ba học giả trẻ đầy nhiệt huyết, đã tề tựu trong một phòng làm việc tại hội quán Thị Trấn An Bình. Không khí trong căn phòng này, vốn thường tràn ngập sự sôi nổi và tranh luận, giờ đây lại mang một sắc thái trầm tư, thậm chí là bế tắc.
Xung quanh họ, những tấm bản đồ thổ nhưỡng chi tiết, những ghi chú cẩn thận về khí hậu qua từng mùa, và vô số cuốn sách về lý thuyết nông nghiệp từ các thư viện lớn được trải rộng khắp mặt bàn gỗ lim. Mùi mực mới xen lẫn mùi giấy cũ, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức. Ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, chiếu rọi lên những gương mặt trẻ trung nhưng đang hằn lên vẻ suy tư sâu sắc. Lý Mặc, với vóc dáng thư sinh và đôi mắt sáng, giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi. Hắn gõ nhẹ chiếc bút lông vào một điểm trên bản đồ, nơi đánh dấu một vùng đất cằn cỗi ở rìa Thị Trấn.
"Lý thuyết thì tuyệt vời, nhưng áp dụng vào vùng đất có độ chua cao và thường xuyên thiếu nước này thì lại nan giải. Các loại cây chúng ta thử nghiệm đều không phát triển như mong đợi," Lý Mặc thở dài, giọng nói mang theo chút thất vọng. Hắn đã dành không biết bao nhiêu đêm thức trắng, nghiền ngẫm từng trang sách, tính toán từng chỉ số, nhưng thực tế phũ phàng vẫn cứ hiện hữu. Những mô hình canh tác tối ưu mà hắn hằng tâm đắc dường như chỉ là lâu đài trên cát khi đối mặt với sự khắc nghiệt của tự nhiên.
Trần Tú, người luôn mang vẻ nghiêm túc và thực nghiệm, lật giở những cuốn sổ ghi chép dày cộp. Khuôn mặt thông minh của nàng giờ đây cũng ẩn chứa một nỗi băn khoăn. Đôi mắt sắc sảo của nàng rà soát từng con số, từng biểu đồ, nhưng vẫn không tìm thấy lời giải đáp. "Chúng ta đã phân tích thành phần đất, lượng mưa trung bình, nhiệt độ... chúng ta đã cố gắng định lượng mọi thứ có thể. Nhưng vẫn còn thiếu một mảnh ghép nào đó. Dường như có thứ gì đó sâu sắc hơn mà chúng ta chưa chạm tới," nàng nói, khẽ day day thái dương. Nàng tin vào khoa học, vào những con số và dữ liệu cụ thể, nhưng chính những con số ấy lại đang phản bội nàng, không thể giải thích được sự thất bại lặp đi lặp lại. Sự chênh lệch giữa lý thuyết và thực tiễn, giữa cái biết và cái hiểu, đang tạo nên một hố sâu ngăn cách.
Vương Khải, người thường giữ thái độ hòa nhã và luôn tìm kiếm sự cân bằng, xoa cằm suy tư. Vẻ phúc hậu trên khuôn mặt hắn giờ đây pha lẫn nét lo âu. Hắn nhớ lại lời của Lão Nông trong cuộc tranh luận hôm qua, những lời nói giản dị nhưng đầy trọng lượng. "Có lẽ chúng ta đã quá tập trung vào những con số mà bỏ qua 'linh hồn' của đất đai, như lời Lão Nông từng nói," hắn thì thầm, như đang tự nói với chính mình. Hắn cảm thấy có một sự thiếu sót lớn trong cách tiếp cận của họ, một sự thiếu sót không thể bù đắp bằng những phương trình hay công thức phức tạp nhất. Tri thức mà họ có được, dẫu uyên bác đến đâu, vẫn chỉ là bề mặt của một đại dương sâu thẳm mang tên "tự nhiên".
Trong một góc phòng, Lý Thanh Dao và Thư Đồng Tiểu An lặng lẽ quan sát. Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự hiếu học, chăm chú lắng nghe từng lời tranh luận, cố gắng nắm bắt những khái niệm phức tạp. Cậu bé ghi chép một cách cẩn thận, dù nhiều điều vẫn còn quá sức với sự hiểu biết non nớt của mình. Lý Thanh Dao, với bạch y thanh thoát và dung nhan tuyệt mỹ, ngồi thẳng lưng, ánh mắt phượng sắc bén giờ đây lại ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Nàng đã trải qua bao nhiêu triều đại, bao nhiêu kỷ nguyên của tu hành, đã từng đứng trên đỉnh cao của quyền năng, nhìn thấu những bí ẩn của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, trong thế giới phàm nhân này, nàng lại cảm thấy như một học trò nhỏ bé, đang khám phá những quy luật hoàn toàn khác biệt.
Nàng đã chứng kiến sự bất lực của sức mạnh siêu nhiên khi đối mặt với những vấn đề đời thường nhất của con người. Nàng đã thấy Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại có khả năng lay động lòng người và dẫn dắt họ tìm thấy lối đi bằng trí tuệ và sự thấu hiểu. "Mảnh ghép còn thiếu... Liệu có phải là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về tự nhiên, vượt trên những gì khoa học có thể đo đạc?" nàng tự nhủ. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, về "linh hồn" của vạn vật, về sự kết nối vô hình giữa con người và thế giới xung quanh. Với tư cách là một cựu tiên tử, nàng từng tin rằng mọi thứ đều có thể được kiểm soát, được định hình bằng pháp thuật và ý chí mạnh mẽ. Nhưng cuộc sống phàm nhân đã dạy nàng một bài học khác: sự tôn trọng, sự lắng nghe, và sự hòa hợp. Những điều mà tu sĩ thường coi là "phàm tục", lại chính l�� nền tảng của sự tồn tại bền vững.
Lý Mặc gõ nhẹ bút vào bản đồ, nét mặt vẫn còn nặng trĩu. Trần Tú lật giở những cuốn sách ghi chép, đôi mắt sắc sảo vẫn không rời những con số. Vương Khải xoa cằm, trầm ngâm suy tư, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí. Lý Thanh Dao nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Nàng nhìn thấy những hàng cây xanh mướt, những đám mây trôi lãng đãng trên bầu trời trong xanh. Nàng tự hỏi, liệu có phải chính những thứ giản dị ấy lại ẩn chứa những bí mật mà con người đã lãng quên trong quá trình theo đuổi sức mạnh và tri thức cao siêu? Sự bế tắc hiện tại của các học giả trẻ không phải là do thiếu thông minh hay thiếu nỗ lực, mà là do họ đang tìm kiếm câu trả lời ở những nơi quá xa xôi, trong khi chân lý có thể nằm ngay dưới chân họ, trong từng nắm đất, từng cọng cỏ.
Sự đấu tranh nội tâm giữa niềm tin vào khoa học thuần túy và sự mở lòng đón nhận tri thức cổ xưa, những kinh nghiệm dân gian mà Lão Nông đã chia sẻ, đang diễn ra mạnh mẽ trong tâm trí của mỗi học giả. Họ là thế hệ mới, được giáo dục trong một kỷ nguyên đề cao lý trí và thực nghiệm, nhưng giờ đây họ đang phải đối mặt với một thực tế rằng, có những điều không thể chỉ giải thích bằng lý trí, không thể chỉ đo đạc bằng những dụng cụ tinh vi. Cái "linh hồn" của đất đai mà Lão Nông nhắc đến, chính là sự sống, là sự tương tác phức tạp giữa vô vàn yếu tố tự nhiên mà khoa học hiện đại mới chỉ bắt đầu chạm tới.
Lý Thanh Dao, với sự nhạy cảm của một người đã từng ở ranh giới giữa phàm và tiên, cảm nhận được sự chuyển dịch tinh tế trong tâm hồn của những người trẻ này. Họ đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự giác ngộ mới, nơi trí tuệ không chỉ là việc thu thập và phân tích thông tin, mà còn là khả năng thấu cảm, khả năng hòa mình vào dòng chảy của tự nhiên. Nàng hiểu rằng, Tạ Trần không có mặt ở đây, nhưng câu hỏi gợi mở của anh từ chương trước vẫn còn vang vọng trong tâm trí các học giả, như một hạt giống đã được gieo, đang chờ đợi thời cơ để nảy mầm và phát triển thành một cây cổ thụ tri thức mới.
***
Khi mặt trời dần xuống núi, nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà và con đường lát đá của Thị Trấn An Bình, ba học giả trẻ Lý Mặc, Trần Tú và Vương Khải tìm đến quán sách của Tạ Trần. Vẻ mặt họ vẫn còn hằn lên sự mệt mỏi và bế tắc, nhưng trong ánh mắt đã thấp thoáng một tia hy vọng mong manh, một niềm tin rằng Tạ Trần có thể cho họ một gợi ý, một hướng đi mới.
Quán sách của Tạ Trần, như thường lệ, vẫn chìm trong không khí yên tĩnh và thanh tịnh. Mùi giấy cũ, mùi mực và một chút hương thảo dược thoang thoảng từ những kệ sách gỗ đã sờn màu, tạo nên một cảm giác ấm cúng đến lạ thường. Ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn dầu nhỏ treo lơ lửng, hắt lên những cuốn sách cổ, khiến chúng trông càng thêm huyền bí và mời gọi. Nơi đây, dường như thời gian trôi chậm hơn, và mọi lo toan của thế giới bên ngoài đều được gác lại.
Tạ Trần đang ngồi sau quầy tính tiền, thân hình gầy gò của hắn ẩn mình trong chiếc áo vải bố cũ kỹ. Hắn đang đọc một cuốn sách đã ngả màu thời gian, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ với vẻ tỉnh táo và suy tư. Bên cạnh hắn, Thư Đồng Tiểu An cặm cụi chép bài trên một tập giấy tre, nét chữ tuy còn non nớt nhưng rất ngay ngắn, phản ánh sự hiếu học và chăm chỉ của cậu bé. Lý Thanh Dao, với vẻ đẹp thanh thoát và an nhiên, cũng đang đọc sách ở một góc yên tĩnh, nàng đã hoàn toàn hòa mình vào không gian tri thức này.
Khi ba học giả bước vào, Tạ Trần ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười. Nụ cười của hắn luôn mang một vẻ gì đó rất đỗi bình thản, nhưng lại có khả năng xoa dịu những tâm hồn đang bối rối. "Mấy vị học giả trẻ đến đây, chắc hẳn là có điều muốn thỉnh giáo chăng?" Tạ Trần nói, giọng trầm tĩnh, không nhanh không chậm, như một dòng suối mát lành chảy qua những phiến đá cổ.
Lý Mặc tiến lên một bước, vẻ mặt đầy thành kính. "Tiên sinh Tạ Trần, chúng tôi đã cố gắng hết sức, dốc cạn tâm trí vào những lý thuyết và con số, nhưng dường như có một bức tường vô hình ngăn cản chúng tôi thấu hiểu sâu sắc hơn về đất đai và cây trồng. Có vẻ như tri thức hiện đại của chúng tôi vẫn chưa đủ để giải quyết những vấn đề thực tiễn mà nhân gian đang đối mặt." Hắn cúi đầu, thừa nhận sự bất lực của mình. Những đêm không ngủ, những cuộc tranh luận nảy lửa, tất cả đều dẫn đến một ngõ cụt.
Tạ Trần khép cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng xuống bàn. Đôi mắt hắn nhìn thẳng vào ba người, như muốn thấu tỏ mọi suy nghĩ trong lòng họ. "Tri thức là vô hạn, nhưng cách tiếp cận thì hữu hạn. Các vị đã nhìn ra những con số, những dữ liệu khô khan, nhưng đã thật sự 'nhìn' thấy chưa? Đã thật sự cảm nhận được hơi thở của đất, sự lay động của lá, hay nhịp đập của sự sống chưa?" Câu hỏi của Tạ Trần không phải là một lời trách móc, mà là một lời gợi mở, như một làn gió nhẹ đánh thức những chiếc lá đang ngủ quên.
Trần Tú nhíu mày, suy nghĩ. "Nhìn thấy? Ý tiên sinh là... chúng tôi chưa thật sự quan sát đầy đủ chăng?" Nàng là một người của khoa học, luôn tin vào việc quan sát và phân tích khách quan. Nhưng lời của Tạ Trần dường như gợi ý một tầng nghĩa sâu xa hơn.
Tạ Trần khẽ gật đầu, không nói thêm. Hắn chỉ chậm rãi đưa tay chỉ vào một góc kệ sách cũ kỹ, nơi có một cuốn sách đã ngả màu thời gian, bìa sách làm bằng da dê đã phai bạc, không có hoa văn cầu kỳ, chỉ vẻn vẹn mấy chữ cổ kính: *Thiên Địa Quan Sát Ký*. "Ở góc kia, có một cuốn sách cũ, 'Thiên Địa Quan Sát Ký'. Nó không nói về công thức hay lý thuyết cao siêu, mà về cách một người nông phu cổ xưa đã dành cả đời để 'quan sát' từng hơi thở của đất, từng giọt sương trên lá, từng tia nắng xuyên qua tán cây. Đôi khi, giải pháp không nằm ở việc thêm vào, mà ở việc thấu hiểu sâu sắc những gì đã có, những gì tự nhiên ban tặng. Nó không phải là một cuốn sách hướng dẫn, mà là một cuốn nhật ký của sự chiêm nghiệm."
Ba học giả trẻ nhìn nhau, rồi ánh mắt họ đổ dồn về phía góc kệ sách mà Tạ Trần vừa chỉ. Vương Khải là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói mang theo một sự hối tiếc. "Quan sát... thấu hiểu... Có lẽ chúng tôi đã quá vội vàng, quá tập trung vào việc áp đặt ý chí của mình lên tự nhiên mà quên mất việc lắng nghe nó." Hắn chợt nhận ra rằng, trong quá trình theo đuổi tri thức mới, họ đã vô tình đánh mất đi sự kết nối nguyên thủy với thế giới xung quanh, điều mà những người nông phu cổ xưa đã nắm giữ.
Lý Thanh Dao, ngồi ở góc phòng, nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy suy tư. Nàng thầm nghĩ, "Vô vi chi đạo... không phải là không làm, mà là thuận theo tự nhiên để mọi thứ tự thành." Lời nói của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, không phải là chỉ dẫn cụ thể, mà chỉ là một tia sáng nhỏ, soi rọi vào một con đường mà h�� chưa từng nghĩ đến. Đó chính là sự tài tình của Tạ Trần, khả năng dẫn dắt mà không cần phô trương quyền lực hay tri thức. Hắn không phải là người ban phát câu trả lời, mà là người khơi gợi những câu hỏi đúng đắn, giúp người khác tự tìm thấy chân lý của riêng mình. Nàng đã từng chứng kiến hắn làm điều này không biết bao nhiêu lần, và mỗi lần như vậy, nàng lại càng thấu hiểu hơn về "Nhân Đạo" mà hắn đang xây dựng.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, không nói thêm. Hắn quay lại với cuốn sách của mình, như thể đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Lý Mặc, Trần Tú và Vương Khải nhìn nhau một lần nữa, trong ánh mắt họ giờ đây không còn là sự bế tắc mà là một tia sáng của sự khám phá, một niềm hứng khởi mới. Họ cúi chào Tạ Trần, rồi tiến đến góc kệ sách, nơi cuốn *Thiên Địa Quan Sát Ký* đang nằm đó, lặng lẽ chờ đợi. Bàn tay Lý Mặc run run chạm vào bìa sách đã cũ, cảm nhận từng vết sờn của thời gian. Trần Tú cẩn thận lấy cuốn sách ra, phủi nhẹ lớp bụi bám trên đó. Vương Khải đứng cạnh, ánh mắt đầy mong chờ. Thư Đồng Tiểu An, với sự tò mò của trẻ thơ, cũng ngước nhìn theo, đôi mắt cậu bé lấp lánh như những vì sao nhỏ.
Họ không biết cuốn sách này sẽ dẫn họ đi đâu, nhưng họ cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một niềm tin rằng đây chính là mảnh ghép còn thiếu mà họ đang tìm kiếm. Nó không phải là một phép thuật cao siêu hay một công thức bí truyền, mà là một lời nhắc nhở về giá trị của sự quan sát tinh tế, của sự kiên nhẫn, và của sự hòa hợp với tự nhiên – những giá trị đã bị lãng quên trong quá trình con người chạy theo những quyền năng và tri thức xa vời. Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, một thư sinh, nhưng hắn đã gieo vào lòng họ một hạt giống mới, hạt giống của sự thấu hiểu và trân trọng những điều giản dị nhất của cuộc sống.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng ấm áp trải khắp Thị Trấn An Bình, mang theo không khí trong lành và mát mẻ sau một đêm tĩnh lặng, một cảnh tượng đầy sức sống đã diễn ra tại một khu đất thử nghiệm nằm ở rìa thị trấn. Nơi đây, mùi đất ẩm và cỏ cây tươi mới lan tỏa trong không khí, hòa quyện với tiếng chim hót líu lo và tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ gần đó. Bầu không khí tràn đầy sự tập trung, nhưng cũng không kém phần năng lượng khám phá.
Nhóm học giả trẻ Lý Mặc, Trần Tú, Vương Khải không còn là những người bế tắc của ngày hôm qua. Họ đang say sưa làm việc trên mảnh đất, cùng với sự hiện diện của Lão Nông, người nông phu già dặn kinh nghiệm. Cuốn *Thiên Địa Quan Sát Ký*, với bìa da dê đã ngả màu, được đặt cẩn thận trên một tảng đá phẳng, như một người thầy im lặng chứng kiến sự chuyển mình của những người học trò.
Họ không còn chỉ đọc sách hay phân tích dữ liệu trên giấy. Thay vào đó, họ cúi xuống, chạm tay vào đất, cảm nhận từng hạt đất mềm mại, ngửi mùi hơi ẩm nồng nàn. Lý Mặc bốc một nắm đất lên, đưa gần mũi, hít hà thật sâu. "Đúng vậy! Cuốn sách này nói về việc 'đọc' các dấu hiệu của đất. Khi đất có màu này, độ ẩm kia, nó 'muốn' loại cây nào! Chúng ta đã bỏ qua ngôn ngữ của tự nhiên!" Hắn hào hứng reo lên, như vừa khám phá ra một bí mật vĩ đại. Hắn đã từng nghĩ rằng đất chỉ là một tập hợp các khoáng chất, nhưng giờ đây, hắn cảm nhận được sự sống, sự tương tác phức tạp của nó.
Trần Tú, người luôn chú trọng đến sự chính xác, giờ đây lại dùng đôi mắt sắc sảo của mình để quan sát những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt nhất. Nàng cẩn thận ghi chép vào cuốn sổ của mình không chỉ những con số về độ pH hay thành phần dinh dưỡng, mà còn là màu sắc của lá cây, hướng gió thổi, độ ẩm của không khí vào buổi sáng sớm, và thậm chí là loại côn trùng đang bò trên thân cây. "Và không chỉ đất, mà cả gió, nước, ánh sáng... Tất cả đều là một phần của một thể thống nhất. Nếu chúng ta biết cách quan sát, chúng ta sẽ tìm thấy sự cân bằng, sự hài hòa mà bấy lâu nay chúng ta đã cố gắng áp đặt bằng lý thuyết khô khan," nàng nói, giọng điệu đầy vẻ giác ngộ. Nàng nhận ra rằng, tri thức không chỉ nằm trong sách vở, mà còn nằm trong từng chi tiết nhỏ nhất của vũ trụ, chỉ cần con người biết cách mở lòng để đón nhận.
Lão Nông, với làn da đen sạm và đôi tay chai sạn, gật đầu, nở một nụ cười hiền hậu. "Đất có linh, cây có tình. Các cháu đã bắt đầu 'nghe' được tiếng nói của chúng rồi đó." Ông vỗ nhẹ vào vai Lý Mặc, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng. Những kinh nghiệm mà ông đã tích lũy qua bao thế hệ, giờ đây đã tìm được tiếng nói chung với tri thức của những người trẻ. Ông không cần phải giải thích phức tạp, chỉ cần một câu nói giản dị cũng đủ để xác nhận con đường đúng đắn mà họ đang đi.
Vương Khải, với khuôn mặt phúc hậu, nhìn vào một loại cây dại mọc gần đó, thân cây tuy nhỏ bé nhưng lại xanh tốt lạ thường trên vùng đất khô cằn. "Vậy thì, thay vì ép buộc cây trồng phải thích nghi với ý muốn của chúng ta, chúng ta hãy tìm hiểu xem loại cây nào sẽ 'thuận' với vùng đất này nhất, và làm thế nào để bồi dưỡng đất theo cách tự nhiên nhất, để nó có thể nuôi dưỡng sự sống một cách bền vững." Hắn nói, giọng điệu đầy sự phấn khởi. Hắn nhận ra rằng, mục tiêu không phải là chinh phục tự nhiên, mà là hòa hợp với nó, tôn trọng những quy luật vốn có của vạn vật.
Lý Thanh Dao đứng từ xa quan sát cảnh tượng đó. Nàng không tham gia vào những công việc chân tay, nhưng ánh mắt nàng dõi theo từng hành động, từng lời nói của nhóm học giả và Lão Nông. Trong lòng nàng cảm thấy một sự thấu hiểu sâu sắc về "Nhân Đạo" và triết lý "Vô Vi" của Tạ Trần. Nàng đã từng nghĩ rằng sức mạnh là điều tối thượng, nhưng giờ đây nàng thấy được vẻ đẹp của sự giản dị, của sự kiên trì, của trí tuệ được hun đúc từ sự quan sát và thấu hiểu. "Đây mới là chân lý của sự sống. Không phải chinh phục, mà là thấu hiểu và hòa hợp. Tạ Trần... anh ấy luôn nhìn thấy những điều sâu sắc nhất," nàng thầm nghĩ. Nàng nhận ra rằng, cuộc sống bình thường, không có tiên thuật hay thần thông, lại ẩn chứa một sức mạnh vô biên, một sự trọn vẹn mà nàng chưa từng tìm thấy trên con đường tu tiên.
Lý Mặc dùng tay bốc một nắm đất lên ngửi, cảm nhận mùi hương đặc trưng của nó. Trần Tú ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào về cấu trúc đất, về sự phân bố c���a rễ cây. Vương Khải và Lão Nông cùng nhau chỉ vào một loại cỏ dại, thảo luận về khả năng làm phân xanh hay chỉ dấu của loại đất. Họ bắt đầu phác thảo những kế hoạch mới, những ý tưởng sáng tạo tuôn trào, kết hợp tri thức cổ xưa về sự hài hòa tự nhiên với phương pháp khoa học của mình. Gương mặt họ rạng rỡ niềm hy vọng và cảm hứng, như những nhà thám hiểm vừa tìm thấy một châu lục mới.
Việc kết hợp tri thức cổ xưa về quan sát tự nhiên với phương pháp khoa học hiện đại sẽ không chỉ dừng lại ở nông nghiệp. Nó sẽ trở thành nền tảng cho nhiều phát minh và tiến bộ khác của kỷ nguyên Nhân Gian, từ y học cho đến kiến trúc, từ giáo dục cho đến nghệ thuật. Tầm ảnh hưởng của Tạ Trần, dù vô vi, vẫn tiếp tục định hình tư duy và hướng đi của thế hệ mới, biến hắn thành một "điểm neo" của trí tuệ và sự thấu hiểu, một người thầy không cần bục giảng, không cần danh xưng.
Lý Thanh Dao, một cựu tiên tử, cảm thấy mình đang ngày càng nhận ra giá trị thực sự của "Nhân Đạo". Nàng hiểu rằng, việc từ b��� quá khứ tiên đạo của mình để cống hiến cho sự phát triển của phàm nhân không phải là một sự hy sinh, mà là một sự lựa chọn cho một cuộc sống ý nghĩa hơn, trọn vẹn hơn. Nàng nhìn những người trẻ tuổi đang hăng say làm việc, nhìn Lão Nông đang tận tình chỉ dẫn, và cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong tâm hồn. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách chạy trốn khỏi nó, mà bằng cách hòa mình vào nó, lắng nghe nó, và kiến tạo nên một tương lai bền vững.
Ánh nắng chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả khu đất thử nghiệm. Những hạt giống của trí tuệ và sự thấu hiểu đã được gieo trồng, và chúng hứa hẹn sẽ nảy mầm, phát triển thành những mùa màng bội thu, không chỉ là lúa gạo, mà còn là sự thịnh vượng và hạnh phúc cho kỷ nguyên Nhân Gian, nơi cuộc sống bình thường chính là sự trọn vẹn nhất.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.