Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1708: Hạt Giống Trí Tuệ: Cuộc Tranh Luận Nông Nghiệp

Bình minh rạng rỡ sau đêm dài mệt mỏi đã xua tan đi phần nào bóng tối ám ảnh của Rừng Thanh Phong. Thị Trấn An Bình bừng tỉnh với một năng lượng mới, một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong từng ngóc ngách của phố phường. Tiếng rao hàng của những tiểu thương vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đất đã khô ráo sau sương đêm, và tiếng bước chân vội vã của những người dân đang bắt đầu một ngày mới. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi thoang thoảng của những lao động sớm, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có của một thị trấn phàm trần.

Tạ Trần và Lý Thanh Dao, cùng với Thư Đồng Tiểu An, bước chân trên con đường trở về quán sách của hắn. Họ vừa từ Thôn Vân Sơn quay lại, sau một đêm dài tìm ki��m và cuối cùng đã đưa Tiểu Cúc an toàn trở về vòng tay cha mẹ. Ánh nắng ban mai xuyên qua những tán cây cổ thụ ven đường, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên mặt đất, sưởi ấm cho vạn vật. Gió sớm vẫn còn mang theo hơi lạnh của núi rừng, nhưng không khí tràn ngập sự biết ơn và niềm vui.

Dọc đường đi, không ít người dân An Bình nhận ra họ. Những lời chào hỏi, những nụ cười hiền hậu và ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ được trao gửi. "Tạ công tử, Lý tiên tử, Tiểu An! Vất vả cho các vị rồi!" Một người phụ nữ bán bánh bao vừa đặt gánh hàng xuống đã vội vàng cất tiếng, khuôn mặt bà hằn rõ những nếp nhăn của thời gian nhưng ánh mắt lại sáng ngời. "Nghe nói Tiểu Cúc đã được tìm thấy an toàn. Thật là phúc đức cho làng Vân Sơn, và cũng là nhờ có sự giúp đỡ của các vị." Nàng ngập ngừng, rồi lại nói thêm, "Đêm qua... ai cũng lo lắng không ngủ được. Giờ thì yên tâm rồi."

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười nhẹ, trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn không nói nhiều, chỉ dùng ánh mắt thấu hiểu để đáp lại lòng biết ơn của họ. Đối với hắn, những lời cảm ơn này không phải dành cho cá nhân hắn, mà là dành cho tinh thần đoàn kết của cộng đồng, dành cho ý chí không bỏ cuộc của những phàm nhân nhỏ bé. Hắn hiểu rằng, đây chính là những khoảnh khắc chân thực nhất của nhân gian, nơi tình người được bộc lộ một cách thuần khiết, không vướng bận danh lợi hay sức mạnh siêu nhiên.

Lý Thanh Dao, đứng bên cạnh Tạ Trần, cúi đầu đáp lễ. Nụ cười của nàng giờ đây đã không còn chút lạnh lẽo hay vẻ xa cách của tiên gia. Ánh mắt nàng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, như thể nàng đã tìm thấy một phần của chính mình trong những ánh mắt chất phác, những lời nói mộc mạc ấy. Tối qua, khi ôm lấy Tiểu Cúc, nàng đã cảm nhận được sự ấm áp, sự yếu ớt nhưng cũng đầy sức sống của một sinh linh phàm trần. Giây phút ấy, mọi chấp niệm về tiên đạo, mọi sự vướng bận vào con đường tu luyện thăng cấp dường như tan biến. Nàng đã từng khao khát sức mạnh để bảo vệ, để tồn tại, nhưng giờ đây nàng nhận ra rằng, sự bảo vệ chân chính không nằm ở pháp thuật hay thần thông, mà ở chính tình người, ở sự đoàn kết mà nàng vừa chứng kiến. Nàng mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, không còn chút tiếc nuối.

Tiểu An thì năng động hơn, cậu bé chạy tới chạy lui, kể lại vắn tắt hành trình tìm kiếm cho những người tò mò. Giọng nói trong trẻo của cậu, xen lẫn những tiếng thở hổn hển, vang lên đầy tự hào khi nhắc đến việc Tạ Trần đã tinh ý phát hiện ra dấu vết, hay Lý Thanh Dao đã dũng cảm tiên phong vào hang động. Cậu bé, như một cầu nối giữa thế hệ cũ và thế hệ mới, đã hấp thụ trọn vẹn bài học về lòng dũng cảm và sự đoàn kết.

Khi họ rẽ vào con phố nhỏ dẫn đến quán sách, sự nhộn nhịp của chợ búa dần lùi lại, thay vào đó là không khí tĩnh lặng và bình yên hơn. Quán sách nhỏ của Tạ Trần vẫn vậy, cánh cửa gỗ cũ kỹ hé mở, mời gọi những tâm hồn yêu tri thức. Bước vào trong, mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng quen thuộc lập tức bao trùm lấy họ, mang lại cảm giác bình yên đến lạ.

Tạ Trần chậm rãi bước vào, đ��i mắt lướt qua những kệ sách cao ngất, chứa đầy tri thức của nhân gian. Hắn đặt chiếc gùi nhỏ đựng vài vật dụng cần thiết xuống góc phòng, rồi đi đến bàn trà, bắt đầu pha một ấm trà nóng. Động tác của hắn chậm rãi, tao nhã, như thể mỗi cử chỉ đều mang theo một triết lý riêng. Hắn rót trà vào ba chén nhỏ, hơi nóng từ chén trà bốc lên, mang theo hương thơm thanh khiết, xua tan đi cái lạnh còn vương vấn của buổi sáng.

Lý Thanh Dao không nói gì, nàng nhẹ nhàng đặt thanh kiếm đã lâu không dùng đến vào một góc khuất, rồi bắt đầu sắp xếp lại những chồng sách có phần lộn xộn trên bàn. Nàng vốn là một tiên tử cao ngạo, tay quen cầm kiếm, thân quen với pháp quyết, nhưng giờ đây, nàng lại thấy sự bình yên lạ thường trong những công việc đời thường này. Mỗi cuốn sách được đặt ngay ngắn, mỗi trang giấy được vuốt phẳng phiu, dường như đều mang một ý nghĩa mới. Nàng nghĩ về những lời Tạ Trần đã nói, về "sức mạnh thực sự nằm ở sự trân trọng những gì bình thường nhất". Nàng đã từng tìm kiếm sức mạnh ở đỉnh cao của tiên đạo, ở những công pháp huyền ảo, nhưng tất cả đều dẫn đến sự "mất người". Giờ đây, nàng tìm thấy sức mạnh ấy trong chính những khoảnh khắc phàm trần, trong sự kết nối với cộng đồng, trong việc giúp đỡ những người yếu thế. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi nàng, như một đóa hoa vừa hé nụ sau một đêm mưa.

Tiểu An ngồi xuống bên cạnh Tạ Trần, đôi mắt thông minh của cậu bé vẫn còn ánh lên sự hưng phấn của cuộc phiêu lưu đêm qua, nhưng cũng pha lẫn vẻ tò mò khi nhìn Lý Thanh Dao đang tỉ mỉ sắp xếp sách. Cậu bé biết, tiên tử này đã thay đổi rất nhiều. Từ một người lạnh lùng, xa cách, nàng giờ đây đã trở nên gần gũi, ấm áp hơn. Cậu bé đưa tay cầm lấy một cuốn sách cũ, lật giở những trang giấy đã ngả màu thời gian. "Tiên sinh, sau này con có thể giúp Lý tiên tử sắp xếp sách không ạ?" Cậu hỏi, giọng nói đầy nhiệt huyết.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, ánh mắt khẽ nhìn Lý Thanh Dao, rồi lại quay sang Tiểu An. "Đương nhiên rồi. Tri thức cũng cần được sắp xếp gọn gàng, như vậy mới có thể dễ dàng tìm thấy và truyền lại cho đời sau." Hắn nói, giọng trầm ấm. "Mỗi cuốn sách đều là một hạt mầm. Chúng ta gieo hạt, chăm sóc, rồi chờ đợi chúng nảy mầm, đơm hoa kết trái." Hắn không chỉ nói về sách, mà còn nói về những bài học, những kinh nghiệm mà họ vừa trải qua đêm qua.

Lý Thanh Dao nghe thấy lời Tạ Trần, nàng quay đầu lại, mỉm cười với Tiểu An. "Vậy thì Tiểu An, con phải học cách trân trọng từng trang sách, bởi mỗi trang đều chứa đựng trí tuệ và công sức của biết bao người." Nàng nói, giọng nói dịu dàng, không còn chút nào của sự cao ngạo. Nàng cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một cảm giác thuộc về, mà nàng chưa bao giờ có được khi còn ở trong tiên môn. Nàng đã từ bỏ con đường thành tiên, nhưng nàng đã tìm thấy con đường của chính mình, con đường của nhân tính, của trí tuệ, và của sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường.

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng đã lên cao hơn, chiếu rọi khắp Thị Trấn An Bình. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường xây dựng một "Nhân Đạo" vĩ đại hơn, một kỷ nguy��n "Bình Thường Vĩnh Cửu" vẫn còn dài. Nhưng những hạt mầm đầu tiên đã được gieo. Sự đoàn kết, lòng dũng cảm, và trí tuệ của phàm nhân đã được khẳng định. Và quan trọng hơn, những thế hệ kế tiếp, như Tiểu An, như những học giả trẻ khác, sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không còn bị trói buộc bởi những ảo ảnh của tiên đạo. Hắn tin rằng, chính sự luân hồi của vạn vật, sự truyền thừa của trí tuệ và kinh nghiệm từ thế hệ này sang thế hệ khác, sẽ là nền tảng vững chắc nhất cho một tương lai tươi sáng.

***

Giữa buổi sáng, khi ánh nắng đã ngập tràn khắp Thị Trấn An Bình, mang theo hơi ấm dễ chịu, một không khí sôi nổi khác lại bùng lên tại hội trường cộng đồng. Đây là một căn phòng rộng rãi, được xây dựng bằng gỗ và đá, mái ngói đỏ tươi. Dù giản dị nhưng bên trong lại được trang hoàng gọn gàng, sạch sẽ, với những chiếc bàn gỗ dài và những băng ghế đá được sắp xếp ngay ngắn. Trên tường treo một vài bức tranh thủy mặc đơn giản, miêu tả cảnh đồng quê yên bình và những mùa m��ng bội thu, như để nhắc nhở về mục đích chính của nơi này.

Hôm nay, hội trường là nơi tụ họp của một nhóm học giả trẻ tuổi, những người tràn đầy nhiệt huyết và khát khao thay đổi. Họ không mặc những bộ y phục lộng lẫy như tu sĩ, cũng không mang vẻ phong trần của hiệp khách, mà chỉ là những bộ đồ vải đơn giản, có phần hơi nhăn nhúm vì thức khuya nghiên cứu. Trên những chiếc bàn phía trước, bày la liệt các bản đồ đất, các mô hình thu nhỏ của hệ thống tưới tiêu, những mẫu đất khác nhau từ các vùng miền, và cả những lọ thủy tinh chứa đầy hạt giống đủ loại. Không khí trong hội trường mang một vẻ trang nghiêm của học thuật, nhưng cũng phảng phất sự hăng hái, sôi nổi của tuổi trẻ.

Tạ Trần và Lý Thanh Dao cũng có mặt, ngồi ở hàng ghế cuối cùng, lặng lẽ quan sát. Bên cạnh Tạ Trần là Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò nhưng đôi mắt lại sáng ngời vẻ thông minh, chăm chú ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ. Lý Thanh Dao, với y phục giản dị hơn thường ngày, ánh mắt nàng lướt qua từng học giả trẻ, từ ánh mắt rực lửa của Lý Mặc, sự kiên định của Trần Tú, đến vẻ điềm đạm của Vương Khải. Nàng cảm nhận được một nguồn năng lượng mới, một sự khao khát kiến tạo mà nàng chưa từng thấy ở những tu sĩ chỉ biết tranh giành tài nguyên và quyền lực.

Lão Nông, một người dân bản địa với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn vì lao động, ngồi ở hàng ghế đầu. Ông đội chiếc nón lá quen thuộc, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại tinh anh, chăm chú lắng nghe từng lời nói của các học giả. Đôi khi, ông lại khẽ nhíu mày, có vẻ như đang cân nhắc những điều họ nói có thực sự hợp lý hay không. Bên cạnh ông là Ông Lão Tiều Phu, người đã cùng họ vượt qua đêm dài tìm kiếm Tiểu Cúc. Ông lão gật gù, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt chòm râu bạc, vẻ mặt trầm tư.

Lý Mặc, chàng thư sinh trẻ tuổi với ánh mắt sắc sảo và dáng vẻ đầy tự tin, là người đầu tiên đứng lên trình bày. Giọng nói của hắn vang dội, tràn đầy nhiệt huyết. "Chư vị tiền bối, các vị đồng môn! Tôi tin rằng, để tối ưu hóa sản xuất nông nghiệp trong kỷ nguyên mới, chúng ta phải từ bỏ những phương pháp canh tác cũ kỹ, lạc hậu. Chúng ta phải áp dụng hệ thống luân canh tiên tiến, kết hợp với phân bón hữu cơ từ chất thải chăn nuôi để phục hồi thổ nhưỡng. Đây không chỉ là cách tăng năng suất, mà còn là cách bảo vệ đất đai, đảm bảo sự phát triển bền vững cho thế hệ mai sau!" Hắn chỉ tay vào một sơ đồ phức tạp trên bảng vẽ, minh họa một chu trình khép kín giữa trồng trọt và chăn nuôi, đầy rẫy những con số và ký hiệu mà Lão Nông phải nheo mắt nhìn.

Tiểu An nhanh chóng ghi chép lại những điểm chính mà Lý Mặc vừa nói. Cậu bé cảm thấy hứng thú với những ý tưởng mới mẻ này, dù có một vài thuật ngữ cậu chưa hiểu rõ. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn trầm tĩnh, thấu hiểu. Hắn nhìn Lý Mặc, nhìn ngọn lửa nhiệt huyết trong đôi mắt trẻ, và thầm tán thưởng sự dũng cảm khi dám phá bỏ những lối mòn cũ.

Tiếp lời Lý Mặc là Trần Tú, một cô gái trẻ với vẻ ngoài thanh tú nhưng ánh mắt kiên định. Trên tay nàng là một cuốn sổ ghi chép dày cộp, nàng lật giở từng trang một cách tỉ mỉ. "Tôi đã dành ba tháng qua để thử nghiệm hạt giống X trong điều kiện khô hạn khắc nghiệt nhất ở vùng đất phía Tây. Kết quả cho thấy, năng suất của loại hạt này có giảm khoảng mười phần trăm so với điều kiện lý tưởng, nhưng khả năng chống chịu sâu bệnh và hạn hán lại tăng lên đến ba mươi phần trăm!" Nàng giơ cao một mẫu h��t giống nhỏ trong lòng bàn tay, ánh mắt tràn đầy sự tự hào. "Đây chính là chìa khóa cho những vùng đất cằn cỗi, nơi mà cây trồng thông thường khó có thể sinh trưởng. Chúng ta không thể chỉ chăm chăm vào năng suất tối đa, mà còn phải nghĩ đến sự ổn định, sự thích nghi của cây trồng với điều kiện tự nhiên."

Lý Thanh Dao, nghe Trần Tú trình bày, khẽ gật đầu. Nàng nhận ra sự thực tế trong lời nói của cô gái trẻ. Trong tiên đạo, người ta thường tìm kiếm những phép thuật có thể thay đổi thiên nhiên, ép buộc nó tuân theo ý mình. Nhưng ở đây, những con người phàm trần này lại tìm cách hòa hợp với thiên nhiên, tìm cách thích nghi và tận dụng những gì nó ban tặng. Đó là một triết lý khác biệt hoàn toàn, nhưng lại mang một vẻ đẹp giản dị và hiệu quả đến không ngờ.

Vương Khải, một thanh niên có vẻ ngoài điềm đạm, với nụ cười hiền lành luôn trực trên môi, là người cuối cùng trình bày. Hắn đợi cho không khí lắng xuống một chút, rồi mới chậm rãi cất lời. "Mỗi phương pháp mà Lý Mặc và Trần Tú đưa ra đều có những ưu điểm và nhược điểm riêng. Vấn đề của chúng ta không phải là chọn một phương pháp duy nhất để áp dụng cho tất cả, mà là làm sao để dung hòa, để kết hợp những tinh hoa của từng ý tưởng, và quan trọng hơn cả, là làm sao để người dân, những người nông dân chân lấm tay bùn, dễ dàng tiếp nhận và áp dụng những kiến thức này vào thực tiễn canh tác của họ." Hắn nói, giọng điệu từ tốn nhưng lời lẽ lại có trọng lượng, như một người đã suy nghĩ rất kỹ về vấn đề. "Tri thức mới mẻ đến đâu đi chăng nữa, nếu không được người dân đón nhận và thực hành, thì cũng chỉ là những cuốn sách nằm im lìm trên kệ mà thôi."

Lão Nông, sau khi nghe cả ba học giả trình bày, cuối cùng cũng cất tiếng, giọng ông trầm đục nhưng rõ ràng. "Lý thuyết thì hay đó, các cháu ạ. Ta nghe cũng thấy có lý. Nhưng đất đai ở mỗi vùng, mỗi làng lại một khác, mùa màng năm nay khác năm xưa, thời tiết thất thường. Liệu những điều các cháu nói có thực tế không? Có phải là chỉ dành cho những vùng đất màu mỡ, cho những người có của ăn của để để đầu t��? Hay là chỉ là những lời nói suông, xa rời thực tế của người nông dân chúng ta?" Ông không nói thẳng là không tin, nhưng ánh mắt ông chất chứa sự hoài nghi của một người đã gắn bó cả đời với đồng ruộng, đã trải qua không biết bao nhiêu mùa màng được mùa, mất mùa. Ông Lão Tiều Phu cũng khẽ gật đầu, đồng tình với Lão Nông.

Cuộc tranh luận bắt đầu trở nên sôi nổi hơn. Lý Mặc cố gắng giải thích những thuật ngữ khoa học, Trần Tú đưa ra những con số thống kê chi tiết, còn Vương Khải thì cố gắng hòa giải, tìm kiếm điểm chung. Tuy nhiên, sự khác biệt giữa lý thuyết và kinh nghiệm thực tiễn, giữa nhiệt huyết của tuổi trẻ và sự thận trọng của người già, dần đẩy cuộc tranh luận vào bế tắc. Các học giả trẻ có phần sốt ruột, họ cảm thấy Lão Nông quá bảo thủ, quá bám víu vào những cách làm cũ. Còn Lão Nông lại thấy những người trẻ này quá lý thuyết suông, chưa thực sự hiểu được những khó khăn, phức tạp của công việc đồng áng.

Lý Thanh Dao quan sát vẻ mặt của từng người, từ sự nhiệt huyết của Lý Mặc cho đến sự lo lắng của Lão Nông. Nàng nhận ra, đây không phải là một cuộc chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của tư tưởng. Và trong cuộc chiến này, không có ai là hoàn toàn đúng, cũng không có ai là hoàn toàn sai. Chỉ có sự thiếu sót trong việc thấu hiểu lẫn nhau. Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, đôi mắt nàng ẩn chứa một câu hỏi thầm lặng: liệu hắn sẽ làm gì?

Tạ Trần, vẫn trầm tĩnh như cũ, khẽ nhấp một ngụm trà nữa. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng nhìn thấy được ngọn lửa trí tuệ vẫn đang bùng cháy trong những người trẻ này. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười thấu hiểu. Hắn biết, đã đến lúc hắn phải lên tiếng.

***

Buổi trưa dần đến, ánh nắng bên ngoài hội trường đã trở nên gắt gao hơn, xuyên qua những ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng chói chang trên nền đất. Không khí trong hội trường cũng trở nên nóng hơn, không chỉ bởi nhiệt độ bên ngoài, mà còn bởi cuộc tranh luận đang dần đi vào bế tắc. Các học giả trẻ, với những lý lẽ và con số khô khan, đang cố gắng thuyết phục Lão Nông, nhưng dường như họ càng nói, ông lão lại càng nhíu mày sâu hơn. Sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, dù đáng quý, đôi khi lại thiếu đi sự mềm dẻo và khả năng lắng nghe. Họ tập trung vào việc chứng minh sự đúng đắn của lý thuyết mà bỏ qua kinh nghiệm thực tiễn quý báu của những người đã gắn bó cả đời với đất đai.

Tạ Trần, người đã ngồi im lặng quan sát từ đầu, bỗng đặt chén trà xuống bàn, tạo ra một tiếng khẽ. Tiếng động nhỏ bé ấy, trong không gian đang căng thẳng, lại thu hút sự chú ý của mọi người. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng khuôn mặt, từ những học giả trẻ đang hăng say tranh luận đến Lão Nông đang trầm tư, và cả Lý Thanh Dao đang dõi theo hắn. Giọng nói của hắn vang lên, trầm tĩnh và rõ ràng, như một dòng nước mát xoa dịu không khí nóng bức.

"Đất đai cũng như con người, mỗi nơi một tính. Cùng là đất, nhưng có nơi phì nhiêu màu mỡ, có nơi cằn cỗi sỏi đá. Cùng là con người, nhưng có người khỏe mạnh cường tráng, có người yếu ớt bệnh tật. Liệu có một phương thuốc duy nhất có thể chữa khỏi mọi bệnh tật, hay một công thức duy nhất có thể khiến mọi loại đất đều bội thu?" Hắn nói, lời lẽ không cao siêu, không dùng thuật ngữ học thuật phức tạp, mà lại mang tính chất ẩn dụ, gần gũi với cuộc sống. "Liệu có phương pháp nào có thể dung hòa được sự đa dạng ấy, thay vì chỉ tìm kiếm một chuẩn mực duy nhất để áp đặt lên vạn vật?"

Lời nói của Tạ Trần như một tia sáng xuyên qua màn sương mù của cuộc tranh luận. Các học giả trẻ, ban đầu có chút ngỡ ngàng, họ nhìn nhau, rồi nhìn Tạ Trần. Ánh mắt họ dần chuyển từ vẻ bối rối sang suy ngẫm. Lão Nông, nghe Tạ Trần nói, đôi lông mày nhíu chặt của ông giãn ra một chút. Ông Lão Tiều Phu ở bên cạnh gật gù tán thành, vẻ mặt thấu hiểu. Ông lão đã sống đủ lâu để biết rằng, thế giới này không có một chân lý duy nhất, mà chỉ có sự dung hòa và thích nghi.

Lý Mặc, người nhiệt huyết nhất, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Hắn gãi đầu, ánh mắt thoáng vẻ bừng tỉnh. "Ý tiên sinh là... chúng ta cần tùy biến cho từng loại đất, từng vùng khí hậu, từng tập quán canh tác riêng biệt, thay vì áp dụng một cách cứng nhắc?" Hắn hỏi, giọng điệu đã không còn vẻ tự tin thái quá như trước, mà thay vào đó là sự cầu thị.

Trần Tú, cô gái thực tế và tỉ mỉ, cũng lập tức nắm bắt được ý tứ của Tạ Trần. "Và kết hợp kinh nghiệm của Lão Nông, những người đã gắn bó với đất đai cả đời, hiểu rõ từng mạch đất, từng cơn gió, từng giọt sương? Đó chẳng phải là kho báu tri thức mà chúng ta đã vô tình bỏ qua trong những con số và lý thuyết của mình sao?" Nàng nói, ánh mắt nhìn Lão Nông với vẻ kính trọng hơn.

Vương Khải, người luôn tìm kiếm sự dung hòa, gật đầu liên tục, nụ cười hiền lành giờ đây đã trở nên rạng rỡ. "Một sự tổng hòa giữa tri thức mới mẻ của chúng ta và kinh nghiệm truyền thống quý báu của tiền bối. Đó chính là chìa khóa! Không phải ai cũng đúng, không phải ai cũng sai, mà là cùng nhau tìm ra con đường tốt nhất." Hắn nói, giọng điệu đầy phấn khởi.

Lão Nông, thấy các học giả trẻ đã chịu lắng nghe và suy ngẫm, cuối cùng cũng nở một nụ cười hiền hậu. "Đúng vậy! Nếu các cậu chịu lắng nghe những lời tâm sự của đất, của cây, và của những người đã đổ mồ hôi trên đó, thì không gì là không thể. Đất đai không biết nói, nhưng nó có cách riêng để mách bảo chúng ta." Ông nói, giọng điệu không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự cởi mở, sẵn lòng chia sẻ. "Ta đã thấy những hạt giống tốt nhất cũng không thể nảy mầm trên đất cằn, và những công thức phức tạp nhất cũng vô dụng khi trời hạn hán kéo dài. Nhưng ta cũng đã thấy, chỉ cần một chút kinh nghiệm, một chút khéo léo, một chút thấu hiểu, thì ngay cả mảnh đất khô cằn nhất cũng có thể cho ra quả ngọt."

Không khí trong hội trường bỗng trở nên ấm áp và tràn đầy tinh thần hợp tác. Những học giả trẻ, không còn tranh cãi với nhau, mà bắt đầu quay sang trao đổi với Lão Nông, đặt ra những câu hỏi cụ thể hơn về đặc tính của đất đai địa phương, về những mùa màng đã qua, về những dấu hiệu của thời tiết mà người nông dân thường dựa vào. Tiếng bút sột soạt trên giấy của Thư Đồng Tiểu An trở nên dồn dập hơn, cậu bé ghi chép không ngừng, không muốn bỏ sót bất cứ chi tiết quý giá nào. Tạ Trần, nhìn cảnh tượng đó, khẽ mỉm cười. Hắn biết, đây chính là "vô vi chi đạo" của hắn. Hắn không cần phải tự mình đưa ra câu trả lời, mà chỉ cần đặt ra đúng câu hỏi, dẫn dắt mọi người tự tìm thấy chân lý của riêng mình. Sự thay đổi không đến từ một quyền lực áp đặt, mà đến từ sự thức tỉnh của trí tuệ và sự tự nguyện của con người.

Lý Thanh Dao, ngồi bên cạnh Tạ Trần, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Nàng mỉm cười nhẹ nhõm. Ánh nắng chiều đã bắt đầu len lỏi vào hội trường, nhuộm vàng cả không gian. Nàng nhìn những học giả trẻ đang hăng hái lập kế hoạch thử nghiệm chi tiết hơn, có sự tham vấn của Lão Nông. Nàng nhìn Tạ Trần, người vẫn trầm tĩnh như một pho tượng, nhưng lại có khả năng lay động lòng người sâu sắc đến vậy.

Nàng hiểu rằng, đây chính là con đường mà nhân gian đang đi. Con đường không có tiên thuật, không có thần thông, nhưng lại có trí tuệ, có kinh nghiệm, có sự ��oàn kết và lòng nhân ái. Sự kết hợp giữa tri thức khoa học mới và kinh nghiệm truyền thống sẽ là nền tảng cho sự phát triển bền vững của kỷ nguyên Nhân Gian. Nàng, một cựu tiên tử, đã tìm thấy vai trò mới của mình trong việc thúc đẩy sự phát triển của xã hội phàm nhân, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và kết nối giữa các tư tưởng, giữa những thế hệ khác nhau.

Tạ Trần đứng dậy, đi đến bên chiếc bàn bày đầy mẫu vật, hắn khẽ chạm tay vào một nắm hạt giống nhỏ. Những hạt mầm bé xíu, nhưng lại chứa đựng tiềm năng vô hạn. Hắn nhìn những hạt giống ấy, rồi lại nhìn những người trẻ tuổi đang hăng say thảo luận, và Lão Nông đang kể chuyện về những mùa màng đã qua. Hắn biết, việc thử nghiệm các phương pháp nông nghiệp mới này sẽ không phải là một con đường dễ dàng, sẽ có những thất bại, sẽ có những thử thách. Nhưng chính những nỗ lực ấy, những câu chuyện về sự cần cù, về lòng dũng cảm khi dám đổi mới, về sự kiên trì khi đối mặt với thiên nhiên, sẽ trở thành những bài học quý giá, được truyền lại từ đời này sang đời khác.

Ánh nắng chiều dần tàn, nhưng trong hội trường, một ngọn lửa mới đã được thắp lên. Ngọn lửa của trí tuệ, của hy vọng, của sự hợp tác. Nó hứa hẹn một tương lai tươi sáng, nơi con người không cần đến sức mạnh siêu nhiên để kiến tạo nên cuộc sống tốt đẹp cho chính mình. Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, một thư sinh, nhưng hắn biết rằng, "Nhân Đạo" đang đâm chồi nảy lộc, và những hạt giống của một kỷ nguyên mới, nơi cuộc sống bình thường chính là sự trọn vẹn nhất, đang được gieo trồng trên mảnh đất nhân gian này.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free