Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1723: Hương Thuốc Nồng Nàn: Khát Vọng Y Thuật Cổ Truyền

Đêm trên Cao Nguyên Linh Phong đã qua, để lại dư âm của tiếng cười, câu chuyện và sự thấu hiểu lan tỏa. Nơi phương xa ấy, một kỷ nguyên mới của sự kết nối giữa người với người đã thực sự đâm chồi, không cần tiên pháp thần thông, mà bằng trí tuệ, lòng nhân ái và những "tầm nhìn mới" của con người. Ánh bình minh trên cao nguyên rạng rỡ bao nhiêu, thì ở Thị Trấn An Bình, một buổi sáng khác cũng đang hé mở, mang theo những khát vọng mới mẻ, những dòng chảy nhân quả tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại định hình nên con đường của Nhân Gian trong tương lai. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây nó mang một sắc thái khác, sâu sắc hơn, chân thực hơn.

Trong quán sách cũ kỹ của Tạ Trần, ánh nắng sớm khẽ lướt qua những ô cửa s�� gỗ, nhảy nhót trên từng kệ sách cao ngất, phủ một lớp bụi vàng mơ lên những trang giấy đã ngả màu thời gian. Không khí trong quán luôn đặc quánh mùi giấy cũ, mực tàu và chút hương đàn hương thoang thoảng, một mùi hương vừa thân thuộc vừa bí ẩn, như chính những câu chuyện ẩn chứa bên trong mỗi cuốn sách. Tiếng lật sách xào xạc của Tạ Trần, tiếng chuông gió khẽ ngân khi có làn gió nhẹ lướt qua ngưỡng cửa, cùng với tiếng bút lông sột soạt của Thư Đồng Tiểu An đang cẩn trọng sao chép những bản thảo mới, tất cả tạo nên một bản hòa âm của sự yên bình, tĩnh lặng và tri thức. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn ngồi sau chiếc bàn gỗ đã bạc màu, đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt trên từng dòng chữ cổ. Hắn không đọc, hắn đang lắng nghe, lắng nghe từng nhịp đập của Nhân Gian, lắng nghe những dòng chảy nhân quả vô hình đang cuộn mình trong từng số phận. Tiểu An, vẫn với chiếc áo vải thô cũ kỹ, đôi mắt thông minh lấp lánh sự hiếu kỳ, đang miệt mài học hỏi, đôi lúc lại ngước lên nhìn tiên sinh của mình, dường như mu��n hiểu được cả thế giới qua ánh mắt trầm tư ấy.

Giữa không gian tĩnh mịch đó, một bóng dáng mảnh mai khẽ bước vào, mang theo chút gió bụi từ bên ngoài. Đó là Linh Hoa, một cô gái trẻ với vóc dáng thanh tú và đôi mắt to tròn, lấp lánh vẻ thông minh xen lẫn sự kiên trì. Trang phục của nàng giản dị, không chút phô trương, nhưng lại toát lên sự năng động và nhiệt huyết của tuổi trẻ. Trên tay nàng, một cuốn sách cũ, đã ám mùi thảo dược thoang thoảng, được nàng ôm chặt như một báu vật. Nàng bước đi có chút bồn chồn, nhưng ánh mắt kiên định ấy lại cho thấy một quyết tâm không lay chuyển. Nàng đứng trước bàn của Tạ Trần, cúi đầu thật sâu, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một nỗi niềm chất chứa:

"Thưa tiên sinh, con đã đi khắp nơi, gõ cửa biết bao bậc danh y, nhưng không ai chịu truyền thụ y thuật cổ truyền một cách chân chính. Họ chỉ quan tâm đến lợi lộc, đến việc bảo vệ bí truyền, hoặc tệ hơn, họ cho rằng y thuật phàm nhân không còn giá trị trong thời đại này, khi mà tiên pháp có thể chữa bách bệnh, thậm chí trường sinh." Linh Hoa khẽ nâng mắt, ánh nhìn đầy thất vọng. "Họ nói rằng, con gái thì nên ở nhà thêu thùa may vá, hoặc tìm một người đàn ông tốt để nương tựa, chứ không nên ôm mộng hão huyền cứu giúp chúng sinh bằng những bài thuốc dân gian tầm thường. Con... con không cam lòng, tiên sinh ạ. Con thấy bao người bệnh tật thống khổ, bao sinh linh lầm than, mà y thuật tiên gia lại quá xa vời với đa số phàm nhân. Chẳng lẽ, y thuật cổ truyền của Nhân Gian lại cứ thế mà mai một sao?"

Tạ Trần khẽ khàng đặt cuốn sách xuống, ngón tay gầy guộc miết nhẹ trên bìa sách đã sờn. Hắn ngước lên nhìn Linh Hoa, ánh mắt như xuyên thấu tâm can nàng, nhìn thấy được ngọn lửa khát vọng đang bùng cháy dữ dội trong trái tim non trẻ ấy. Hắn không vội trả lời, mà để cho sự tĩnh lặng bao trùm, để những lời của Linh Hoa thấm sâu vào không gian, vào lòng người nghe. Thư Đồng Tiểu An cũng dừng bút, đôi mắt tò mò nhìn về phía Linh Hoa, dường như cũng cảm nhận được nỗi buồn và sự kiên định của nàng.

"Y thuật, suy cho cùng, là để cứu người," Tạ Trần cu���i cùng cũng cất lời, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, mang theo một sức nặng của triết lý. "Nó không phân biệt tiên phàm, không phân biệt nam nữ, giàu nghèo, chỉ phân biệt tâm. Cái tâm muốn cứu giúp, cái tâm muốn thấu hiểu sinh mệnh. Nếu y thuật chỉ để mưu lợi, để phô trương thần thông, thì đó chẳng còn là y thuật nữa, mà là một thứ xiềng xích trói buộc lương tri. Người ta chạy theo tiên đạo, mong cầu trường sinh, nhưng lại quên mất cái đạo lớn nhất của con người: sống một đời trọn vẹn, chân thực, và có ý nghĩa."

Hắn ngừng lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang nhảy múa trên những tán lá xanh. "Y thuật cổ truyền của Nhân Gian, nó không nằm ở những bài thuốc bí truyền hay những phương pháp thần diệu, mà nó nằm ở sự thấu hiểu vạn vật, sự kết nối giữa con người với thiên nhiên, với chính cơ thể mình. Nó là sự tinh túy của vô số thế hệ đã sống, đã quan sát, đã thử nghiệm và đã hy sinh. Nó là một phần không thể thiếu của Nhân Đạo, của cái gọi là 'sống'."

Linh Hoa lắng nghe từng lời của Tạ Trần, như người khát nước gặp được suối nguồn. Nàng cảm thấy một luồng khí ấm áp lan tỏa trong lòng, xua tan đi sự nản lòng và nghi ngờ đã đeo bám nàng bấy lâu. "Vậy... vậy tiên sinh tin rằng y thuật phàm nhân vẫn có thể tồn tại và phát triển trong thời đại này sao? Con đường con chọn... không phải là hão huyền?"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đủ sức làm ấm lòng người. "Hão huyền hay không, là do chính người hành giả định đoạt. Nếu tâm ngươi kiên định, nếu lòng ngươi vẫn hướng về chúng sinh, thì dù là một cọng cỏ dại cũng có thể trở thành thuốc quý, một lời an ủi cũng có thể xoa dịu nỗi đau. Vấn đề không phải là tiên hay phàm, mà là 'người'." Hắn khẽ thở dài, dường như nỗi bi tráng của một kỷ nguyên đang tàn lụi lại hiện hữu trong ánh mắt hắn. "Thiên Đạo suy kiệt, linh khí mỏng manh, đó là sự vô thường của tạo hóa. Nhưng Nhân Đạo, cái đạo của con người, lại là dòng chảy vĩnh cửu. Y thuật, chính là một dòng chảy quan trọng trong dòng Nhân Đạo ���y, nó giúp con người giữ trọn nhân tính, giúp họ sống một đời bình thường, có ý nghĩa."

Hắn đưa tay lấy một mảnh giấy nhỏ, đặt lên bàn. Tay hắn cầm bút lông, chấm vào nghiên mực, rồi nhẹ nhàng viết vài nét chữ thư pháp. Từng nét, từng chữ đều mang theo một vẻ đẹp cổ điển và một sức mạnh nội tại. "Ta biết một người, y thuật tinh thông, y đức vẹn toàn. Nàng từng nói, 'Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?' Nàng có thể là người mà cô đang tìm kiếm." Tạ Trần đưa mảnh giấy cho Linh Hoa, ánh mắt hắn lại trở về vẻ trầm tư thường ngày, nhưng nụ cười nhẹ vẫn còn vương vấn trên môi. "Hãy đến 'Tiệm Thuốc Đông Y Cổ' nằm trong con hẻm nhỏ phía Đông thành. Nàng tên là Mộ Dung Tuyết."

Linh Hoa đón lấy mảnh giấy, cảm giác như đang cầm một thứ báu vật vô giá. Nàng cúi đầu thật sâu, lòng tràn ngập sự biết ơn và một niềm hy vọng mãnh liệt. "Con... con xin tạ ơn tiên sinh!" Nàng quay người bước ra khỏi quán, từng bước chân như nhẹ bẫng, mang theo một mục đích mới, một con đường mới đã được mở ra. Tạ Trần nhìn theo bóng nàng, khóe môi khẽ cong lên. Hắn biết, một hạt giống tốt đã được gieo, và rồi nó sẽ nảy mầm, đơm hoa kết trái, làm phong phú thêm cho bức tranh Nhân Gian đang trên đà đổi thay. Thư Đồng Tiểu An, sau khi Linh Hoa đi khỏi, khẽ hỏi Tạ Trần, giọng nói còn non nớt nhưng đầy sự tò mò: "Tiên sinh, cô ấy sẽ tìm được điều mình muốn chứ ạ?" Tạ Trần không trả lời ngay, hắn chỉ nhìn vào cuốn sách cổ trên tay, lẩm bẩm như nói với chính mình, cũng như với Tiểu An: "Ý nghĩa cuộc sống... không phải là tìm kiếm, mà là kiến tạo. Mỗi người sẽ tự viết nên câu chuyện của mình."

***

Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng đã ngả vàng, dịu mát hơn, nhưng vẫn đủ để soi rọi con đường nhỏ dẫn vào Tiệm Thuốc Đông Y Cổ. Con hẻm này nằm khuất sau những dãy nhà sầm uất của Thị Trấn An Bình, nhưng lại không hề vắng vẻ. Trái lại, nó tấp nập người ra vào, không phải những kẻ buôn bán ồn ào, mà là những người bệnh, những cụ già với bước chân nặng nề, những bà mẹ bế theo con thơ, tất cả đ���u mang theo một niềm hy vọng mong manh. Ngôi nhà gỗ cổ kính của tiệm thuốc hiện ra, toát lên vẻ trang nghiêm và bình dị, như một chốn trú ẩn an lành giữa dòng đời xuôi ngược. Bên trong, mùi thảo dược nồng nặc lan tỏa khắp không gian, hòa quyện với mùi thuốc bắc đun liu riu và chút hương liệu thanh khiết, tạo nên một bản giao hưởng của những mùi hương đặc trưng, khiến người ta cảm thấy lòng mình thanh thản lạ thường.

Tiếng cối giã thuốc đều đều vang lên từ phía sau, tiếng cân thuốc lạch cạch, tiếng người nói chuyện nhỏ nhẹ, tất cả đều tạo nên một không khí yên tĩnh nhưng không hề buồn tẻ. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục màu xanh ngọc giản dị nhưng thanh thoát của một y sư, đang cúi mình cẩn thận kê đơn thuốc cho một cụ già lưng còng. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng đôi tay lại khéo léo và vững vàng, mỗi động tác đều chứa đựng sự tận tâm và chuyên nghiệp. Nàng lắng nghe cụ già kể bệnh, ánh mắt đầy sự thấu hiểu, rồi từ tốn kê toa, dặn dò từng li từng tí.

Linh Hoa đứng đợi ở góc tiệm, lòng đầy hồi hộp. Mảnh giấy giới thiệu của Tạ Trần được nàng siết chặt trong tay, như một sợi chỉ mỏng manh kết nối nàng với tương lai. Nàng quan sát Mộ Dung Tuyết, cảm nhận được sự dịu dàng và uyên bác toát ra từ người phụ nữ này. Đây có lẽ chính là người thầy mà nàng đã tìm kiếm bấy lâu, một người không chỉ tinh thông y thuật mà còn có một trái tim nhân ái. Khi cụ già đã nhận thuốc và rời đi, Linh Hoa hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm tiến lên. Nàng cúi đầu thật sâu, bày tỏ sự kính cẩn tột cùng.

"Thưa Mộ Dung cô nương, con là Linh Hoa. Con được Tạ tiên sinh giới thiệu đến đây để cầu học y thuật." Giọng nàng run run, nhưng lại chứa đựng một quyết tâm không thể lay chuyển. Nàng đưa mảnh giấy ra, đôi tay khẽ run rẩy.

Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, nhận lấy mảnh giấy. Ánh mắt nàng lướt qua nét chữ quen thuộc, rồi dừng lại ở cái tên "Tạ Trần". Một tia cảm xúc khó tả thoáng hiện lên trong đôi mắt nàng, không phải sự ngạc nhiên, mà là một chút hoài niệm, một chút trêu ghẹo, như thể nàng đã đoán trước được sự việc này. Nàng khẽ nở một nụ cười kín đáo, rồi lẩm bẩm một mình, đủ nhỏ để chỉ mình nàng nghe thấy, nhưng Linh Hoa vẫn kịp nghe được một phần: "Tạ Trần... Hắn lại muốn ta bận rộn thêm sao? Đúng là cái đồ phàm nhân gây rắc rối." Tuy lời nói có vẻ trách móc, nhưng ngữ điệu lại chứa đựng một sự quen thuộc và một chút ấm áp khó nói thành lời.

Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy bao dung nhìn thẳng vào Linh Hoa. Nàng không vội vàng hỏi han hay chất vấn, mà chỉ im lặng quan sát, như đang đọc được cả một câu chuyện dài qua ánh mắt kiên định của cô gái trẻ. Linh Hoa cảm thấy như mọi suy nghĩ, mọi khát vọng của mình đều bị đôi mắt ấy nhìn thấu, nhưng nàng không hề sợ hãi, mà trái lại, càng thêm tin tưởng. Mộ Dung Tuyết chậm rãi gấp mảnh giấy lại, đặt nó sang một bên. Nàng nhìn Linh Hoa, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sức nặng của kinh nghiệm và trải nghiệm:

"Y thuật không phải con đường dễ đi, Linh Hoa. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn vô bờ bến, lòng trắc ẩn sâu sắc và đôi khi là cả sự hy sinh thầm lặng. Ngươi sẽ phải đối mặt với bệnh tật, với sự đau khổ, với cái chết. Ngươi sẽ phải học cách thấu hiểu không chỉ bệnh tình, mà còn cả tâm can của người bệnh. Có những lúc, ngươi sẽ cảm thấy bất lực, cảm thấy tuyệt vọng. Ngươi có sẵn sàng không? Sẵn sàng đối mặt với tất cả những điều đó, sẵn sàng từ bỏ những ham muốn cá nhân để dâng hiến cho con đường này không?"

Mộ Dung Tuyết không chỉ hỏi về kiến thức, nàng đang hỏi về cái tâm, về cái đạo của một người làm y. Nàng đang thử thách Linh Hoa, kiểm tra xem ngọn lửa trong lòng cô gái trẻ có đủ mạnh mẽ để vượt qua những gian nan phía trước hay không. Không có những lời hứa hẹn về tiên thuật hay thần thông, chỉ có những lời lẽ chân thực nhất về gánh nặng và trách nhiệm của một lương y.

Linh Hoa không chút do dự, ánh mắt nàng càng thêm kiên định, như một ngọn lửa nhỏ bùng cháy dữ dội giữa màn đêm. "Thưa Mộ Dung cô nương, con hiểu. Con đã chứng kiến nhiều cảnh sinh ly tử biệt, đã thấy bao người yếu đuối vì bệnh tật mà không được cứu giúp. Con không cầu danh lợi, không cầu tiên đạo. Con chỉ mong có thể dùng chút sức lực nhỏ bé của mình để xoa dịu nỗi đau, để giúp con người sống một đời trọn vẹn hơn. Con nguyện ý, con sẵn sàng đối mặt với tất cả những gian khó ấy. Dù có phải hy sinh, con cũng không hối hận!"

Lời nói của Linh Hoa vang vọng trong tiệm thuốc, mang theo sự chân thành và nhiệt huyết của tuổi trẻ. Mộ Dung Tuyết nhìn nàng một hồi lâu, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt nàng lại ánh lên một tia phức tạp, như đang nhìn thấy chính mình của nhiều năm về trước. Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút trầm mặc từ quá khứ, nhưng rồi sự trầm mặc ấy nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho một ánh nhìn ấm áp và bao dung.

"Được rồi, Linh Hoa. Từ nay, ngươi chính là học trò của ta." Mộ Dung Tuyết nói, giọng nói của nàng giờ đây đã mềm mại hơn, chứa chan sự chấp thuận. "Con đường y thuật này, không phải để theo đuổi sự bất tử, mà là để giữ gìn sự sống. Không phải để vươn tới tiên cảnh, mà là để bảo vệ Nhân Gian. Ngươi hãy nhớ kỹ điều đó. Ngày mai, hãy đến đây từ sáng sớm, ta sẽ bắt đầu dạy ngươi từ những điều cơ bản nhất."

Linh Hoa không thể tin vào tai mình. Nàng đã tìm kiếm bấy lâu, đã thất vọng biết bao lần, vậy mà giờ đây, con đường lại mở ra trước mắt nàng một cách bất ngờ. Một cảm giác hy vọng dâng trào trong lòng, ấm áp và mạnh mẽ. Nàng cúi đầu thật sâu, nước mắt khẽ lăn dài trên má. "Con... con xin đa tạ sư phụ!"

Mộ Dung Tuyết chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng lại nhìn về phía xa xăm, như thể đang nhìn thấy một bức tranh lớn hơn của Nhân Gian, nơi những người như Linh Hoa sẽ tiếp nối và phát triển những giá trị vĩnh cửu. Sự tác động gián tiếp của Tạ Trần, thông qua việc giới thiệu người, cho thấy ảnh hưởng "vô vi" của hắn vẫn đang định hình xã hội mới, nơi các mối quan hệ và sự tin tưởng là nền tảng. Mối quan hệ giữa Mộ Dung Tuyết và Tạ Trần, dù không được nói rõ, nhưng lại được gợi nhắc một cách tinh tế, cho thấy nàng vẫn là một nhân vật quan trọng trong việc duy trì các giá trị của "Nhân Đạo".

Bên ngoài tiệm thuốc, ánh nắng chiều đã hoàn toàn khuất dạng, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Nhưng trong lòng Linh Hoa, một ngọn lửa mới đã được thắp lên, một ngọn lửa sẽ cháy mãi, soi sáng con đường y thuật mà nàng đã chọn. Một thế hệ y sư mới đang trưởng thành, kết hợp y thuật cổ truyền với những hiểu biết mới của kỷ nguyên Nhân Gian, để một lần nữa khẳng định rằng, sự luân hồi của vạn vật, và hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không bao giờ ngừng lại.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free