Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1724: Hương Đạo Y: Linh Hoa Và Sự Trưởng Thành Của Y Thuật Nhân Gian

Ánh nắng chiều đã hoàn toàn khuất dạng bên ngoài tiệm thuốc, nhưng trong lòng Linh Hoa, một ngọn lửa mới đã được thắp lên, bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Lời nói của Mộ Dung Tuyết, "Ngày mai, hãy đến đây từ sáng sớm, ta sẽ bắt đầu dạy ngươi từ những điều cơ bản nhất," như một lời tiên tri, mở ra một cánh cửa mới cho cuộc đời nàng. Đêm đó, Linh Hoa trằn trọc không ngủ, trong đầu nàng hiện lên vô vàn hình ảnh về những cuộn sách y, những loại thảo dược, và cả những khuôn mặt bệnh nhân đang mong chờ được cứu chữa. Nàng hiểu rằng đây không chỉ là một cơ hội, mà còn là một trọng trách lớn lao.

Sáng sớm hôm sau, khi sương còn đọng trên những mái nhà ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình, Linh Hoa đã có mặt trước Tiệm Thuốc Đông Y Cổ. Ngôi nhà gỗ cổ kính, nằm nép mình bên con đường lát đá, vẫn còn chìm trong màn sư��ng mỏng, nhưng từ bên trong đã thoảng ra mùi thảo dược nồng nàn, ấm áp. Cánh cửa gỗ nặng nề mở hé, để lộ bóng dáng thanh lịch của Mộ Dung Tuyết đang ngồi bên chiếc bàn gỗ lim, tay cầm một cuốn sách cổ, vẻ mặt trầm tư. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu nhỏ hắt lên những ngăn kéo tủ thuốc chi chít, mỗi ngăn đều được khắc tên một loại dược liệu bằng chữ Hán cổ. Không khí trong tiệm yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa và tiếng lật sách nhẹ nhàng của Mộ Dung Tuyết.

"Sư phụ," Linh Hoa khẽ gọi, giọng nói còn chút ngập ngừng.

Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng khẽ ánh lên vẻ hài lòng. "Ngươi đến rồi. Tốt. Con đường học y cần sự tinh tấn và đúng giờ." Nàng chỉ vào một chiếc ghế nhỏ đối diện. "Ngồi xuống đi. Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu từ căn bản nhất: nhận diện dược liệu."

Những ngày sau đó, Tiệm Thuốc Đông Y Cổ trở thành thế giới của Linh Hoa. Mộ Dung Tuyết không giảng giải hoa mỹ, cũng không hứa hẹn điều gì cao xa. Nàng chỉ dẫn Linh Hoa từ những việc nhỏ nhặt nhất: cách nhận biết từng loại thảo dược qua hình dáng, màu sắc, mùi vị; cách phân biệt dược tính hàn, nhiệt, ôn, lương; cách sao tẩm, phơi sấy, bào chế. Linh Hoa miệt mài học hỏi, đôi khi đến quên cả ăn ngủ. Tay nàng chai sạn vì giã thuốc bằng cối và chày đá, mắt nàng mỏi nhừ vì đọc những cuốn sách y cổ, ghi chép tỉ mỉ từng công thức, từng đặc tính. Mùi thảo dược nồng nặc thấm vào từng thớ vải y phục của nàng, hòa quyện vào hơi thở, trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống.

"Y thuật không chỉ là học công thức, mà là thấu hiểu cơ địa, cảm nhận sinh khí. Sai một ly, đi một dặm," Mộ Dung Tuyết thường nói, giọng nàng trầm ấm nhưng ẩn chứa sự nghiêm khắc. "Một vị thuốc sai, có thể hại một đời người. Một liều lượng lệch lạc, có thể biến thuốc bổ thành thuốc độc. Ngươi phải học cách cân bằng, Linh Hoa. Cân bằng giữa âm và dương, giữa hàn và nhiệt, giữa hư và thực."

Có những lúc, Linh Hoa cảm thấy như lạc vào một mê cung vô tận của tri thức. Hàng trăm, hàng ngàn loại thảo dược với tên gọi phức tạp, dược tính chồng chéo, biến hóa khôn lường. Nàng ghi nhớ từng chút một, nhưng đôi khi vẫn nhầm lẫn giữa Hoài Sơn và Sơn Dược, giữa Mạch Môn và Thiên Môn. Khi Mộ Dung Tuyết đặt một nắm rễ cây khô trước mặt, yêu cầu nàng phân biệt, Linh Hoa sẽ ngửi, nếm, quan sát thật kỹ, nhưng vẫn có lúc, nàng phải lắc đầu ngao ngán.

"Khó quá... liệu ta có thể làm được không?" Nỗi hoài nghi thầm lặng đôi lúc gặm nhấm tâm trí nàng. Nàng sợ mình không đủ thông minh, không đủ nhạy bén để nắm bắt được tinh túy của y thuật. Nàng sợ mình sẽ phụ lòng tin của Mộ Dung Tuyết, phụ lòng mong mỏi của Tạ Trần. Ánh đèn dầu leo lét trong đêm khuya, in bóng nàng đơn độc trên vách tường đầy các tủ thuốc, càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn và áp lực.

Nhưng rồi, mỗi khi nỗi sợ hãi chực nuốt chửng, hình ảnh những khuôn mặt đau khổ vì bệnh tật lại hiện lên trong tâm trí Linh Hoa, xua tan đi sự nản lòng. Nàng nhớ đến lời nói của mình với Mộ Dung Tuyết: "Con nguyện ý, con sẵn sàng đối mặt với tất cả những gian khó ấy. Dù có phải hy sinh, con cũng không hối hận!" Lời thề ấy như một ngọn hải đăng, soi sáng con đường mờ mịt. Nàng lại miệt mài với những chiếc cối giã thuốc, với chiếc cân tiểu ly chính xác đến từng li, với những trang sách y học cổ truyền đã ngả màu thời gian.

Mộ Dung Tuyết luôn quan sát Linh Hoa một cách tỉ mỉ. Nàng không can thiệp quá nhiều vào quá trình học của Linh Hoa, nhưng mỗi khi cô gái trẻ mắc lỗi, nàng sẽ nhẹ nhàng chỉ ra, giải thích cặn kẽ, không một chút nóng giận. "Người học y phải có tâm, Linh Hoa. Tâm không tịnh, thuốc không linh. Y thuật là một con đường tu thân, không phải là một phép màu. Ngươi phải lắng nghe cơ thể mình, lắng nghe cơ thể người bệnh. Đó là cách duy nhất để thấu hiểu." Nàng chỉ dẫn Linh Hoa cách rèn luyện sự tập trung, cách giữ cho tâm trí thanh tịnh, ngay cả khi đối mặt với sự phức tạp của bệnh tật. Nàng dạy Linh Hoa cách rửa sạch các dụng cụ y tế một cách cẩn thận nhất, đảm bảo vệ sinh tuyệt đối, bởi vì một chút cẩu thả cũng có thể gây ra hậu quả khôn lường. Những thao tác lặp đi lặp lại, tưởng chừng nhàm chán, nh��ng lại rèn giũa cho Linh Hoa sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và lòng trách nhiệm. Qua từng ngày, đôi bàn tay Linh Hoa từ non nớt, vụng về đã trở nên khéo léo, thuần thục hơn. Nàng đã có thể nhận biết hàng trăm loại dược liệu chỉ bằng khứu giác, có thể cân đo đong đếm chính xác mà không cần nhìn, có thể ghi chép hàng chục trang sách mà không mỏi. Mùi thảo dược trong tiệm thuốc, ban đầu còn nồng gắt, giờ đây đã trở nên quen thuộc, thậm chí là dễ chịu đối với nàng, như một mùi hương của sự sống và hy vọng. Ánh mắt kiên định của Linh Hoa giờ đây đã không còn chút non nớt, mà thay vào đó là sự hiểu biết và một ngọn lửa nhiệt huyết âm ỉ cháy. Mộ Dung Tuyết nhìn nàng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười kín đáo, một nụ cười mà chỉ người đã trải qua phong ba bão táp mới có thể hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó.

***

Sau vài tháng miệt mài học việc tại Tiệm Thuốc Đông Y Cổ, Mộ Dung Tuyết quyết định đã đến lúc Linh Hoa phải đối mặt với thực tế. Nàng cần phải vận dụng những kiến thức đã học vào thực tiễn, đối diện với những ca bệnh cụ thể, cảm nhận được sự đau đớn và nỗi khổ của con người.

Một buổi chiều tà, khi ánh nắng đã bắt đầu ngả vàng trên những mái nhà tranh ở Thôn Vân Sơn, Mộ Dung Tuyết dẫn Linh Hoa đến thăm một Ông Lão Nông bị sốt cao và ho kéo dài. Thôn Vân Sơn là một ngôi làng nhỏ bé, yên bình, nằm nép mình dưới chân núi, bao quanh bởi những cánh đồng lúa xanh mướt và một con suối nhỏ chảy róc rách. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy thì thầm, tiếng gà gáy thưa thớt hòa quyện với mùi đất ẩm, mùi cỏ cây và mùi khói bếp thoang thoảng, tạo nên một bức tranh thôn dã thanh bình.

Họ bước vào căn nhà gỗ nhỏ, nơi Ông Lão Nông đang nằm thều thào trên giường. Khuôn mặt ông tái mét, đôi mắt trũng sâu, hơi thở nặng nhọc. Ông Lão Nông vốn là một người chất phác, cần cù, cả đời gắn bó với mảnh ruộng, giờ đây bị bệnh tật giày vò, trông tiều tụy đến đáng thương.

"Ai... ai cứu lão già này với..." Ông lão ho khù khụ, giọng nói yếu ớt, đứt quãng.

Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu ra hiệu cho Linh Hoa. "Hôm nay, ngươi sẽ tự mình thăm khám và chẩn bệnh cho ông lão này, Linh Hoa. Ta sẽ đứng đây quan sát."

Linh Hoa hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh bản thân. Đây là lần đầu tiên nàng được tự mình thực hiện những gì đã học, không có sự can thiệp trực tiếp của sư phụ. Nàng run rẩy đặt ngón tay lên cổ tay Ông Lão Nông, bắt đầu bắt mạch. Mạch tượng của ông lão nhanh, phù, lại có chút huyền, cho thấy phong nhiệt đang xâm nhập. Nàng cẩn thận xem lưỡi ông lão, thấy rêu lưỡi mỏng, vàng nhạt, đầu lưỡi hơi đỏ. Sau đó, nàng nhẹ nhàng hỏi han về các triệu chứng: ho có đờm hay không, đờm màu gì, có đau họng, có sợ gió, sợ lạnh không.

"Sư phụ, con... con vẫn chưa rõ mạch tượng này," Linh Hoa thì thầm, đôi mày khẽ nhíu lại. "Nó có vẻ là phong nhiệt, nhưng lại có chút khí hư..." Nàng cảm thấy bối rối, những kiến thức đã học bỗng chốc trở nên mơ hồ trước một ca bệnh thực tế. Áp lực của việc nắm giữ sinh mạng một con người đè nặng lên vai nàng. Nàng sợ mình sẽ chẩn đoán sai, sợ mình sẽ làm tình hình của ông lão tệ hơn.

Mộ Dung Tuyết không nói gì, chỉ khẽ đặt tay lên vai Linh Hoa, một cử chỉ nhỏ nhưng lại mang đến sự ấm áp và động viên. Nàng chỉ khẽ nói, đủ để Linh Hoa nghe thấy: "Hãy nhớ lời ta, y thuật là dùng tâm để cảm nhận. Người bệnh không chỉ đau thể xác, mà còn đau cả tâm hồn. Ngươi phải lắng nghe cả những điều không nói ra."

Lời nói của Mộ Dung Tuyết như một tia sáng xé tan màn sương mù trong tâm trí Linh Hoa. Nàng nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng gạt bỏ những lo lắng, tập trung hoàn toàn vào Ông Lão Nông. Nàng không chỉ nghe những lời ông lão nói, mà còn cảm nhận hơi thở yếu ớt, nhìn vào đôi mắt mệt mỏi, cảm nhận sự run rẩy của cơ thể già nua. Nàng nhớ lại những bài học về "bát cương" – âm dương, biểu lý, hàn nhiệt, hư thực – và cách chúng biểu hiện trên cơ thể người bệnh.

Đột nhiên, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn. Ông lão không chỉ bị phong nhiệt, mà còn có phần chính khí hư suy do tuổi tác và lao lực. Cần phải vừa khu phong thanh nhiệt, vừa bổ khí dưỡng âm. Linh Hoa nhanh chóng viết ra một bài thuốc trên mảnh gi���y nhỏ: Kim Ngân Hoa, Liên Kiều để thanh nhiệt giải độc; Cát Cánh, Hạnh Nhân để tuyên phế chỉ khái; Hoàng Kỳ, Đảng Sâm để bổ khí; và một chút Cam Thảo để điều hòa các vị thuốc.

Mộ Dung Tuyết đọc qua bài thuốc, khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tự hào kín đáo. "Bài thuốc này ổn. Ngươi hãy tự tay sắc thuốc và hướng dẫn ông lão dùng."

Linh Hoa cẩn thận sắc thuốc, hương thơm của thảo dược nhanh chóng lan tỏa khắp căn nhà nhỏ, xua đi mùi ẩm mốc và bệnh tật. Nàng bón từng thìa thuốc cho Ông Lão Nông, dặn dò ông giữ ấm, nghỉ ngơi đầy đủ và kiêng cữ những món ăn lạnh, khó tiêu.

Ba ngày sau, khi Linh Hoa và Mộ Dung Tuyết trở lại Thôn Vân Sơn, Ông Lão Nông đã có thể ngồi dậy, khuôn mặt hồng hào hơn, tiếng ho cũng đã thuyên giảm đáng kể. "Cô y sĩ... cô y sĩ Linh Hoa, cô đúng là ân nhân của lão già này!" Ông lão nắm chặt tay Linh Hoa, đôi mắt ngấn lệ vì xúc động và biết ơn. "Nếu không có cô, chắc lão đã không qua khỏi rồi."

Linh Hoa cảm thấy một niềm vui sướng lan tỏa trong lòng, một niềm vui không thể so sánh với bất kỳ thành tựu nào khác. Nàng khẽ mỉm cười. "Ông lão, ông đã đỡ hơn nhiều rồi. Hãy giữ ấm và uống thuốc đúng bữa. Con sẽ dặn dò người nhà sắc thêm vài thang nữa cho ông uống đến khi khỏi hẳn." Niềm tin của ông lão vào nàng, vào y thuật, là minh chứng sống động nhất cho giá trị của những ngày tháng miệt mài học hỏi. Mộ Dung Tuyết đứng cạnh, quan sát cảnh tượng đó, khóe môi nàng khẽ cong lên. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, Linh Hoa đã không còn là một học trò non nớt, mà đã thực sự bước chân vào con đường của một lương y. Con đường này không chỉ đòi hỏi tri thức, mà còn cần cả một tấm lòng.

***

Vài tháng nữa trôi qua, những câu chuyện về "cô y sĩ trẻ" Linh Hoa bắt đầu lan truyền khắp Thị Trấn An Bình và các thôn làng lân cận. Tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, nơi luôn là trung tâm của những tin tức, những câu chuyện đời thường và những cuộc bàn luận sâu sắc, Thư Đồng Tiểu An háo hức kể cho tiên sinh nghe.

Buổi chiều hôm ấy, ánh nắng vàng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ gỗ, rọi lên những chồng sách cũ kỹ, phủ một lớp bụi thời gian lấp lánh. Mùi giấy cũ, mực và trà thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, triết lý. Tạ Trần ngồi bên bàn, tay cầm một cuốn sách cổ đã ngả màu, đôi mắt sâu thẳm lướt trên từng dòng chữ. Bên cạnh hắn, Tiểu An đang chăm chỉ sắp xếp lại những cuộn tre, nhưng miệng không ngừng luyên thuyên.

"Tiên sinh, gần đây người dân trong thôn ai cũng khen cô y sĩ Linh Hoa, nói cô ấy chữa bệnh mát tay lắm ạ," Tiểu An nói, đôi mắt toát lên vẻ ngưỡng mộ. "Mấy hôm trước, Bà Lão Bán Nước bị đau bụng dữ dội, cứ tưởng không qua khỏi, vậy mà cô Linh Hoa chỉ kê vài thang thuốc, lại dặn dò kiêng khem cẩn thận, thế là bà ấy khỏi hẳn. Giờ ai cũng bảo cô ấy là 'phúc tinh' của thôn mình!"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn đặt cuốn sách xuống, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang vương vấn trên tán cây cổ thụ. "Thật sao? Vậy là cái tâm và sự kiên trì của nàng đã đơm hoa kết trái." Giọng nói của hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không giấu được sự hài lòng. Hắn nhớ lại cô gái trẻ với ánh mắt kiên định năm nào, khao khát học y để cứu người. Hắn biết, hạt giống nhân quả mà hắn đã gieo, giờ đây đã nảy mầm và đang phát triển mạnh mẽ.

Trong khi đó, tại Tiệm Thuốc Đông Y Cổ, không khí đã náo nhiệt hơn rất nhiều so với những ngày đầu Linh Hoa mới đến. Mùi thảo dược giờ đây không còn nồng gắt mà dịu nhẹ hơn, hòa quyện với tiếng người ra vào, tiếng hỏi thăm, tiếng cười nói nhẹ nhàng. Linh Hoa, giờ đây đã tự tin hơn rất nhiều, đang tự mình thăm khám cho một Ông Lão Nông khác bị phong thấp. Nàng không còn vẻ bối rối, lo lắng như trước. Đôi tay nàng đặt lên mạch ông lão một cách điềm tĩnh, ánh mắt nàng tập trung, thấu suốt.

"Bà cứ yên tâm dùng thuốc này, bệnh sẽ thuyên giảm nhanh thôi. Nhớ kiêng khem đồ lạnh nhé," Linh Hoa dặn dò Bà Lão Bán Nước, người vừa được nàng kê đơn thuốc bổ khí. Giọng nói của nàng rõ ràng, mạch lạc, đầy uy tín.

Bà Lão Bán Nước, lưng còng, tóc bạc, vẻ mặt hiền từ, khẽ gật đầu lia lịa. "Cảm ơn cô y sĩ Linh Hoa. Cô đúng là phúc tinh của thôn ta! Từ ngày có cô ở đây, chúng tôi bớt lo lắng bệnh tật đi nhiều. Cả cái tiệm thuốc này cũng rộn ràng hẳn lên."

Mộ Dung Tuyết đứng phía sau quầy thuốc, quan sát Linh Hoa làm việc. Khóe môi nàng khẽ cong lên thành một nụ cười mãn nguyện. Nàng không cần phải can thiệp, không cần phải chỉ dẫn từng ly từng tí nữa. Linh Hoa đã thực sự trưởng thành, không chỉ về y thuật mà còn về y đức. Nàng đã học được cách lắng nghe, cách thấu hiểu, cách đặt mình vào vị trí của người bệnh. Mộ Dung Tuyết nhìn những khuôn mặt vui vẻ, khỏe mạnh của người dân ra vào tiệm thuốc, lòng nàng dâng lên một cảm giác bình yên. Nàng biết, con đường mà nàng đã chọn, con đường của y thuật vì Nhân Gian, đang được tiếp nối bởi một thế hệ mới.

Sự trưởng thành của Linh Hoa không chỉ là câu chuyện cá nhân của nàng, mà còn là biểu tượng cho sự phát triển của xã hội phàm nhân trong kỷ nguyên mới. Nơi không còn sự mê tín vào tiên đạo, không còn sự tranh giành quyền lực, con người đang tìm thấy giá trị đích thực của cuộc sống trong những điều bình dị nhất: sức khỏe, lòng nhân ái, và tri thức được truyền thừa. Linh Hoa, với sự kiên trì và lòng trắc ẩn của mình, đã trở thành một nền tảng vững chắc cho sức khỏe cộng đồng. Nàng đã kết hợp y thuật cổ truyền mà Mộ Dung Tuyết truyền dạy với những hiểu biết mới mẻ, mang lại hy vọng cho những người dân khốn khổ vì bệnh tật. Lòng tin và sự kính trọng mà Linh Hoa nhận được từ cộng đồng cho thấy giá trị của "Nhân Đạo" đang lan tỏa và củng cố vững chắc hơn, đối lập với sự tranh giành quyền lực của các tông môn xưa kia.

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm. Nàng nhìn về phía xa xăm, nơi ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống, vẽ nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng đầy hoài niệm. Nàng biết, sự luân hồi của vạn vật, và hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không bao giờ ngừng lại. Và những người như Linh Hoa, những y sĩ trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, sẽ là những người tiếp tục hành trình ấy, thắp sáng ngọn lửa y đức trong Nhân Gian.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free