Nhân gian bất tu tiên - Chương 1730: Sợi Dây Ký Ức: Hội Kể Chuyện Thắp Sáng Tương Lai
Ánh trăng vẫn dịu dàng soi sáng dòng sông, phản chiếu những gương mặt rạng rỡ của đêm trước. Dẫu đã tàn canh, nhưng dư âm của những câu chuyện, của sự thấu hiểu và lòng đồng cảm vẫn còn vương vấn trong không khí, như một làn hương tinh khiết vươn lên từ Quán Trà Vọng Giang, lan tỏa khắp Thị Trấn An Bình. Tạ Trần đã khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng nhưng ẩn chứa bao nhiêu tầng ý nghĩa, bao nhiêu sự mãn nguyện. Anh biết, cái "phá cục" của anh không phải là những màn giao tranh long trời lở đất, không phải những phép tắc cao siêu hay lời nói đao to búa lớn, mà là một sự thức tỉnh âm thầm, một ngọn lửa nhỏ được nhen nhóm trong lòng người phàm.
Tiểu An, bên cạnh anh, vẫn miệt mài ghi chép. Từng nét bút của cậu bé không chỉ là những dòng chữ vô tri, mà là sự chắt lọc, sự thu gom những tinh túy của một kỷ nguyên mới đang dần hình thành. Cậu bé biết, mình đang là nhân chứng của một khoảnh khắc lịch sử, nơi những giá trị thực sự của con người được khẳng định, nơi "Thiên Đạo" suy kiệt nhường chỗ cho "Nhân Đạo" trỗi dậy. Cậu bé sẽ là người kế thừa, người tiếp nối, mang theo những câu chuyện, những triết lý này đến những thế hệ mai sau, để sự luân hồi của vạn vật tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải để 'thành tiên', mà để 'sống trọn vẹn' như một con người.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh còn rụt rè len lỏi qua kẽ lá, đánh thức vạn vật sau một đêm dài yên tĩnh, Quán Sách Vô Thường đã tràn ngập một bầu không khí khác lạ. Tiếng lật sách xột xoạt của Tạ Trần, tiếng bút lông sột soạt trên giấy của Tiểu An, cùng tiếng gió nhẹ thoảng qua cửa sổ mang theo hương hoa dại từ vườn, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm của tri thức v�� sự thanh bình. Mùi giấy cũ, mực Tàu thoang thoảng, cùng hương thảo mộc khô dịu nhẹ đặc trưng của quán sách, càng làm cho không gian trở nên ấm cúng, đậm chất hoài cổ.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ đã ngả màu thời gian. Làn da trắng nhợt của anh dưới ánh nắng sớm lại càng thêm phần thanh thoát, đối lập hoàn toàn với vẻ cường tráng của những tu sĩ mà anh từng biết. Đôi mắt sâu thẳm của anh, thường ngày vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang một chút xa xăm, như đang dõi theo dòng chảy vô tận của thời gian, hoặc đang đắm chìm vào những suy nghiệm sâu xa hơn cả những con chữ trên trang giấy. Anh không đọc, chỉ lật giở từng trang một cách chậm rãi, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó vô hình, nằm ngoài phạm vi của ngôn ngữ.
Anh không cần phải lên tiếng, nhưng Tiểu An, đang ngồi đối diện, vẫn cảm nhận được sự hiện diện của anh, như một ngọn hải đăng trí tuệ. Cậu bé, với vẻ ngoài gầy gò nhưng đôi mắt lại toát lên sự thông minh lanh lợi, chăm chú ghi chép vào cuốn sổ tay dày cộp của mình. Gương mặt cậu bé vẫn còn vương vấn sự hào hứng và xúc động từ đêm qua, đôi lúc lại khẽ nhíu mày suy nghĩ, rồi lại vội vã viết tiếp, sợ bỏ lỡ bất cứ chi tiết nào. Cậu bé vẫn đang cố gắng sắp xếp những dòng cảm xúc, những câu chuyện, những bài học mà mình đã chứng kiến.
"Con thấy đó, Tiểu An," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một dòng suối chảy qua khe đá. "Những câu chuyện bình dị nhất đôi khi lại chứa đựng những đạo lý sâu sắc nhất. Không cần thần thông quảng đại, không cần những phép tắc cao siêu để thay đổi một con người, hay thậm chí là cả một kỷ nguyên. Chỉ cần một chút thấu hiểu nhân tình thế thái, một chút lòng chân thành." Anh khẽ đặt cuốn sách xuống, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên bìa sách đã sờn cũ, đôi mắt nhìn thẳng vào Tiểu An, như muốn truyền đạt một điều gì đó mà ngôn ngữ khó có thể diễn tả hết. "Cái 'phá cục' mà mọi người vẫn thường nhắc đến, hay cái 'vô thường' của vạn vật, kỳ thực không phải là sự hủy diệt, mà là sự chuyển hóa, sự thức tỉnh từ bên trong."
Tiểu An ngẩng đầu lên, nét mặt đầy vẻ chiêm nghiệm. "Vâng, tiên sinh. Con thấy mọi người đêm qua đều rất trân trọng những câu chuyện về sự thật, lòng tốt, và cách giải quyết vấn đề bằng trí tuệ, không phải bằng sức mạnh." Cậu bé lật trang sổ, tìm kiếm một đoạn mình đã ghi chép, rồi đọc nhỏ giọng: "'Kho báu' không nhìn thấy được, là 'pháp bảo' của lòng nhân ái... Tình yêu thương, đó chính là nguồn sức mạnh vĩ đại nhất, hơn cả mọi thần thông phép thuật..." Cậu bé ngưng lại, đôi mắt toát lên vẻ bối rối nhẹ. "Con vẫn đang suy nghĩ, tiên sinh. Ngay cả Lão Khách Buôn, một người vốn chỉ mưu cầu lợi lộc, cũng đã thay đổi. Vậy liệu những lời nói của tiên sinh, những câu chuyện này, có thể thực sự đủ mạnh để chống lại cái 'chấp niệm' về sức mạnh, về sự 'thành tiên' đã ăn sâu vào tâm khảm của biết bao người trong hàng ngàn vạn năm qua không ạ?"
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Anh biết, đó chính là câu hỏi mà không chỉ Tiểu An, mà còn rất nhiều người khác đang thầm đặt ra, và cũng là một phần trong "xung đột nội tâm" của chính anh. Liệu những hạt mầm triết lý anh gieo có đủ sức bén rễ và lớn mạnh, hay chỉ là những lời nói thoáng qua trong một dòng chảy lịch sử vĩ đại?
"Cái 'chấp niệm' đó, Tiểu An, giống như một cây cổ thụ đã bám rễ sâu vào đất," Tạ Trần nhẹ nhàng đáp. "Không thể dùng bạo lực mà nhổ bỏ nó ngay lập tức. Nhưng ta có thể gieo những hạt mầm mới xung quanh nó, tưới tắm bằng những câu chuyện, bằng sự thấu hiểu. Rồi một ngày nào đó, những hạt mầm ấy sẽ lớn lên, rễ của chúng sẽ đan xen, ôm trọn lấy gốc cây cổ thụ. Cổ thụ vẫn đó, nhưng sự sống mới sẽ bao trùm, và giá trị của nó sẽ không còn nằm ở sự thống trị hay sức mạnh, mà ở sự dung hòa, sự hòa hợp với vạn vật xung quanh."
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra con phố dần tỉnh giấc. Tiếng rao hàng của một bà lão bán bánh, tiếng bước chân vội vã của những người bắt đầu một ngày mới, tất cả đều là những âm thanh quen thuộc của một cuộc sống bình dị. "Sức mạnh thực sự, Tiểu An, không nằm ở việc áp đặt ý chí lên người khác, mà ở việc khơi gợi những điều tốt đẹp nhất trong mỗi con người. Khi mỗi cá thể tự thức tỉnh, tự tìm thấy giá trị của mình, tự nguyện sống với lòng nhân ái, thì đó mới là sức mạnh vĩ đại nhất, bền vững nhất."
Tiểu An lắng nghe từng lời, đôi mắt sáng lên. Cậu bé cảm thấy như mình vừa chạm đến một tầng ý nghĩa sâu xa hơn của triết lý "Vô Vi Chi Đạo" và "Nhân Đạo". Đó không chỉ là việc không làm gì, mà là làm những điều đúng đắn một cách tự nhiên, không cưỡng cầu, để vạn vật tự sinh sôi nảy nở theo quy luật vốn có của nó. Cậu bé lại lật trang sổ, viết thêm vài dòng chữ, nét bút kiên định hơn, vững vàng hơn, như thể đang khắc sâu những lời răn đó vào tâm khảm mình, sẵn sàng cho vai trò kế thừa và lan tỏa tư tưởng ấy trong tương lai. Hương trà thơm nồng từ quán trà đối diện, mùi bánh ngọt mới ra lò, cùng tiếng cười trẻ thơ vọng lại từ đầu phố, tất cả dường như đang minh chứng cho lời nói của Tạ Trần: Cuộc sống bình thường, giản dị này, chính là khởi nguồn của mọi giá trị chân thực nhất.
***
Khi màn đêm buông xuống, Quán Trà Vọng Giang lại một lần nữa sáng đèn rực rỡ, nhưng không khí đêm nay dường như còn náo nhiệt hơn, ấm cúng hơn đêm trước gấp bội. Ánh đèn lồng đỏ treo khắp nơi lung linh chiếu rọi, vẽ nên những vệt sáng huyền ảo trên mặt bàn gỗ mộc mạc và những gương mặt háo hức của khách nhân. Hầu hết các bàn đều chật kín người, từ những cụ già tóc bạc trầm tư, Lão Người Đánh Cờ với bộ râu dài khẽ vuốt, đến những đứa trẻ hiếu động như Tiểu Hoạt Bát đang chạy nhảy khắp nơi, đôi mắt tròn xoe đầy tò mò. Mọi người ngồi vây quanh một sân khấu nhỏ được trang trí đơn giản bằng lồng đèn và hoa dại, ánh mắt đều hướng về người kể chuyện đang đứng trên đó. Tiếng nước sông chảy êm đềm bên ngoài, tiếng chim hót đâu đó trong vòm lá, cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ và tiếng pha trà rộn ràng bên trong quán, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động v�� một cộng đồng đang tìm thấy giá trị của sự kết nối. Mùi trà thơm nồng, mùi bánh ngọt mới ra lò, cùng hương hoa cỏ từ ven sông thoang thoảng theo làn gió mát, tạo nên một không gian vô cùng dễ chịu và thư thái.
Tạ Trần và Tiểu An vẫn ngồi ở một góc khuất quen thuộc, nơi họ có thể dễ dàng quan sát mọi người mà không quá nổi bật. Tạ Trần, vẫn với vẻ trầm tĩnh thường thấy, khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát dịu và hương thơm thanh thoát lan tỏa trong khoang miệng. Anh lắng nghe, không phải bằng đôi tai, mà bằng cả tâm hồn mình, từng câu chuyện, từng lời kể, từng cảm xúc đang được chia sẻ. Tiểu An thì ngược lại, cậu bé không ngừng ghi chép, nét mặt chăm chú đến mức quên cả hít thở. Cậu bé biết, đây là những viên ngọc quý giá, là minh chứng sống động cho những gì tiên sinh Tạ Trần đã dạy.
Trên sân khấu, Lão Khách Buôn lại một lần nữa đứng lên, vẻ mặt ông vẫn còn vương vấn sự chiêm nghiệm sâu sắc từ đêm qua, nhưng giờ đây đã thêm phần tự tin và mạnh mẽ. Ông hắng giọng, ánh mắt quét qua một lượt khán giả, rồi dừng lại ở Tạ Trần như một sự xác nhận vô hình.
"Kính thưa quý vị, lão phu xin được kể tiếp câu chuyện của mình, câu chuyện về những đổi thay trong cuộc đời này," Lão Khách Buôn bắt đầu, giọng ông khàn đi đôi chút vì xúc động, nhưng lại đầy sức hút. "Chuyến buôn ấy, sau khi gặp gỡ tiên sinh Tạ Trần và ngộ ra cái lẽ 'nhân quả', lão phu đã thay đổi cách nhìn nhận mọi việc. Nhưng cuộc đời đâu phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Chuyến buôn qua vùng núi hẻo lánh, lão phu đã gặp phải một toán cướp hung hãn. Chúng không phải loại cướp thông thường, mà là những kẻ bị đói khát dồn vào đường cùng, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng."
Lão Khách Buôn ngừng lại, hớp một ngụm trà. Khán giả nín thở lắng nghe, những ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của ông. "Lúc ấy, bản năng mách bảo lão phu phải cầu xin, hoặc dùng mưu mẹo để thoát thân. Nhưng rồi, lời tiên sinh Tạ Trần lại vang vọng trong đầu: 'Mỗi hành động đều có hệ quả của nó.' Lão phu chợt nhận ra, việc chống cự chỉ khiến họ thêm tuyệt vọng, việc cầu xin chỉ khiến lão phu thêm hèn mọn. Lão phu quyết định làm điều khác biệt. Lão phu không chống cự, cũng không cầu xin hèn mọn, mà là kể cho chúng nghe về nỗi khổ của người nông dân đã làm ra số hàng này, về những gia đình đang chờ đợi số tiền ít ỏi từ việc bán chúng. Lão phu kể về những bàn tay chai sạn, về những giọt mồ hôi rơi trên đồng ruộng, về những đêm thức trắng lo toan. Lão phu kể về cái giá trị thực sự của những món hàng này, không phải là bạc, mà là công sức, là hy vọng của biết bao người."
Lão Khách Buôn thở dài, ánh mắt ông lấp lánh một niềm tin vững chắc. "Kỳ lạ thay, th��� lĩnh toán cướp, một kẻ vốn mặt mũi bặm trợn, với ánh mắt hung dữ, lại lặng thinh. Hắn lắng nghe từng lời của lão phu, ánh mắt hắn từ từ thay đổi, không còn vẻ hung tợn mà thay vào đó là một sự trống rỗng, một nỗi đau vô hình. Cuối cùng, hắn không cướp sạch. Hắn chỉ lấy đi một phần nhỏ, đủ để những kẻ dưới trướng hắn sống qua ngày, và dặn lão phu hãy cẩn thận hơn trên đường đi. Hắn còn nói, 'Đừng nghĩ ai cũng may mắn như ông, có thể chọn lựa con đường của mình.' Lão phu nhận ra, đôi khi, sự chân thành, sự thấu hiểu còn mạnh hơn cả đao kiếm, hơn cả bất kỳ pháp bảo thần thông nào. Nó có thể chạm đến cái phần 'nhân tính' sâu thẳm nhất, dù đã bị che lấp bởi tuyệt vọng."
Tiếng vỗ tay vang lên, không phải là tiếng vỗ tay rầm rộ, mà là những tràng vỗ tay trầm ấm, đầy sự thấu cảm và tôn trọng. Lão Khách Buôn cúi đầu, rồi nhường chỗ cho người kể chuyện tiếp theo.
Một thanh niên trẻ, gương mặt tràn đầy sức sống và lý tưởng, bước lên sân khấu. Cậu ta cúi chào mọi người, vẻ mặt có chút bồn chồn nhưng đôi mắt lại ánh lên sự tự tin khi đối mặt với đám đông. "Kính thưa các vị tiền bối, các vị bằng hữu," cậu ta bắt đầu, giọng nói trong trẻo, đầy nhiệt huyết. "Con xin được kể một câu chuyện về gia đình. Trong làng con, có hai gia đình vốn là anh em ruột thịt, nhưng vì một mảnh đất nhỏ mà mâu thuẫn dai dẳng, thề không nhìn mặt nhau đã gần mười năm. Họ xây hàng rào ngăn cách, không ai nói với ai nửa lời, ngay cả con cái của họ cũng bị cấm giao du. Con đã không đứng về phe nào, không phán xét ai đúng ai sai, bởi con hiểu, trong những mâu thuẫn như vậy, không ai hoàn toàn đúng, cũng không ai hoàn toàn sai. Tất cả chỉ là những 'chấp niệm' và sự thiếu thấu hiểu lẫn nhau."
Cậu ta hớp một ngụm nước, rồi tiếp tục. "Con chỉ lẳng lặng tìm hiểu gốc rễ vấn đề, lắng nghe từng lời oán trách, từng nỗi niềm của cả hai bên. Con không tìm cách giải quyết bằng lời khuyên, mà con kể lại cho họ nghe những kỷ niệm đẹp đẽ của họ thuở bé, về những lần họ cùng nhau chăn trâu cắt cỏ, cùng nhau đắp đập bắt cá, cùng nhau chia sẻ miếng cơm manh áo trong những ngày đói kém. Con kể về những lời thề non hẹn biển của cha mẹ họ, về tình anh em ruột thịt đã từng gắn bó sâu đậm như thế nào. Con không phán xét, chỉ kể lại những điều đã qua, những sợi dây 'nhân tình' đã bị lãng quên."
Nụ cười rạng rỡ nở trên môi chàng thanh niên. "Và rồi, kỳ diệu thay, không cần đến quan phủ hay người có quyền thế đứng ra phân xử, chính họ đã tự tay phá bỏ hàng rào ngăn cách, tự hóa giải được hiềm khích. Họ nhận ra rằng, mảnh đất kia, dẫu có giá trị đến đâu, cũng không thể sánh bằng tình nghĩa ruột thịt. Cha mẹ con từng dạy, một lời nói ấm áp còn hơn ngàn vạn lời cay nghiệt. Con đã áp dụng nó, và thấy nó thật đúng. Cái 'phá cục' của con không phải là đánh nhau, mà là kể chuyện, là khơi gợi lại những ký ức đẹp đẽ, là hàn gắn những vết thương lòng."
Tiếng vỗ tay lại vang lên, lần này thì mạnh mẽ hơn, đầy sự tán thưởng cho trí tuệ và lòng nhân ái của chàng thanh niên. Lão Người Đánh Cờ, người vẫn ngồi im lặng nãy giờ, khẽ vuốt chòm râu bạc của mình, đôi mắt tinh anh lấp lánh. "Lời giải của Tiểu Khách Buôn kia," ông cất tiếng, giọng trầm ấm nhưng đầy sắc sảo, "như một nước cờ hay vậy. Không đi thẳng, không ép buộc, mà lại đánh vào lòng người. Đó mới là chân đạo, cái đạo mà tiên nhân cũng khó lòng thấu tỏ." Rồi ông quay sang nhìn Tạ Trần, khẽ gật đầu như một sự đồng tình thầm lặng.
Tiểu Hoạt Bát, nãy giờ vẫn ngồi yên một cách bất ngờ, bỗng kéo nhẹ vạt áo Tạ Trần, đôi mắt to tròn ngước lên đầy tò mò. "Tiên sinh, vậy là không cần đánh nhau cũng có thể giải quyết được mọi việc sao? Kể chuyện có thể mạnh đến thế ư ạ?"
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, khẽ xoa đầu Tiểu Hoạt Bát. "Không phải mọi việc, Tiểu Hoạt Bát," anh đáp, giọng nói dịu dàng nhưng chứa đầy sự sâu sắc. "Nhưng rất nhiều việc. Kể chuyện là gieo hạt. Hạt giống của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn. Khi những hạt giống đó nảy mầm trong lòng người, chúng sẽ tạo nên sức mạnh còn vĩ đại hơn bất kỳ thần thông nào. Nó là sức mạnh của 'nhân tính', của 'nhân quả' tuần hoàn." Anh quay lại nhìn sân khấu, nơi những câu chuyện vẫn đang được kể, những giá trị vẫn đang được trao truyền. Anh biết, đây chính là cách để chống lại sự "mất người", là cách để "sống một đời bình thường" nhưng đầy ý nghĩa, và cũng là cách để tạo dựng nên một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn khao khát "thành tiên" một cách mù quáng, mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính bản thân mình.
***
Đêm dần về khuya, những ngọn nến trong lồng đèn đã cháy gần hết, ánh sáng yếu ớt hơn nhưng lại càng thêm phần ấm cúng. Buổi kể chuyện đã kết thúc, nhưng không khí trong Quán Trà Vọng Giang vẫn còn vương vấn sự xúc động và chiêm nghiệm. Mọi người vẫn nán lại, trao đổi những suy nghĩ, cảm nhận về các câu chuyện, giọng nói trầm ấm hơn, ánh mắt sâu lắng hơn. Họ không còn ồn ào như lúc ban đầu, thay vào đó là những tiếng thì thầm, những cái gật đầu thấu hiểu, như thể mỗi người đều đang tự mình giải mã những ẩn ý, những đạo lý sâu xa. Gió đêm từ sông thổi vào mát mẻ, mang theo hương thơm dịu của cỏ cây, hoa lá, cùng với ánh trăng sáng vằng vặc, những ngôi sao lấp lánh trên nền trời đen thẳm, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng, như một bức tranh thủy mặc của nhân gian.
Tạ Trần, sau một lúc quan sát và chiêm nghiệm, khẽ đứng dậy. Anh không cần phải lên tiếng, không cần một cử chỉ khoa trương, nhưng sự hiện diện của anh, vẻ trầm tĩnh và khí chất thanh tao của anh, lại tự nhiên thu hút sự chú ý của mọi người. Dường như, mọi ánh mắt đều tự động đổ dồn về phía anh, như những dòng suối nhỏ chảy về một đại dương vô biên. Anh bước ra giữa khoảng không gian vừa được giải phóng từ sân khấu, ánh mắt anh quét qua từng gương mặt, từ người già đến trẻ nhỏ, từ Lão Khách Buôn đầy kinh nghiệm đến chàng thanh niên trẻ đầy nhiệt huyết, từ Bà Chủ Quán Trà phúc hậu đến Tiểu Hoạt Bát vẫn còn ngái ngủ. Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại ở Tiểu An, người thư đồng nhỏ bé vẫn đang khép lại cuốn sổ dày cộp của mình, nét mặt đầy vẻ ngưỡng mộ và sẵn sàng học hỏi.
Tạ Trần cất tiếng, giọng anh trầm ấm, vang vọng nhưng không hề lớn tiếng, như một làn gió nhẹ nhàng lướt qua, chạm đến từng trái tim. "Mỗi câu chuyện mà các vị đã kể đêm nay, mỗi lời chia sẻ chân thành, đều là một hạt giống quý giá." Anh dùng một phép ẩn dụ quen thuộc, dễ hiểu, nhưng lại chứa đựng tầng tầng lớp lớp ý nghĩa. "Hạt giống của lòng nhân ái, của trí tuệ, của sự thấu hiểu. Nó sẽ nảy mầm và nuôi dưỡng mảnh đất Nhân Gian này, từng chút một, bền bỉ và kiên cường."
Anh hơi ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, như đang kết nối những câu chuyện nhỏ bé này với vũ trụ bao la. "Không cần những lời đao to búa lớn để thay đổi thế cục. Không cần những phép tắc cao siêu, những thần thông quảng đại để 'vá trời' hay 'cứu vãn Thiên Đạo'. Những điều đó, kỳ thực, chỉ là 'chấp niệm' của một thời đại đã qua, một thời đại mà con người đã 'mất người' vì chạy theo quyền năng hư ảo." Anh quay lại nhìn mọi người, ánh mắt thấu triệt nhưng đầy bao dung. "Chỉ cần sự chân thành trong đối đãi, sự sẻ chia trong hoạn nạn, và lòng tin vào giá trị của chính mình, vào 'nhân tính' vốn có của mỗi người. Đó chính là dòng chảy ký ức, là tri thức mà các thế hệ sẽ trao truyền, không phải bằng sách vở hàn lâm, mà bằng những câu chuyện, những trải nghiệm sống động."
Tạ Trần khẽ dừng lại, để cho những lời mình nói thấm sâu vào tâm trí mỗi người. "Chính những điều bình dị ấy, những giá trị 'nhân quả' mà chúng ta đã từng bỏ quên, chính là nền tảng để 'thắp sáng tương lai của chúng ta'." Anh khẳng định, giọng nói đầy sự tin tưởng. "Một tương lai không cần 'thành tiên', không cần tranh giành 'cơ duyên', mà là một tương lai nơi mỗi con người đều có thể 'sống một đời bình thường', trọn vẹn với những cảm xúc, những ký ức, và nhân tính của mình. Đó là 'phá cục' của chúng ta, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thức tỉnh của 'Nhân Đạo' trong mỗi người."
Mọi người lắng nghe trong im lặng tuyệt đối, ánh mắt ngưỡng mộ và thấu hiểu. Mỗi lời nói của Tạ Trần không chỉ là một lời kết thúc cho buổi kể chuyện, mà là một lời hiệu triệu, một triết lý sống đang được gieo vào tâm khảm họ. Tiểu An, với đôi mắt sáng rực, ghi lại từng chữ, từng câu, như muốn khắc sâu vào tâm khảm mình. Cậu bé biết, mình đang chứng kiến không chỉ một buổi kể chuyện, mà là sự ra đời của một nền văn hóa mới, một phương thức giáo dục không lời, sẽ truyền tải triết lý 'Nhân Đạo' và 'Vô Vi Chi Đạo' một cách tự nhiên và bền vững cho thế hệ tương lai.
Sau lời đúc kết của Tạ Trần, mọi người lần lượt đứng dậy, không ai nói một lời, chỉ cung kính cúi chào anh, rồi lặng lẽ ra về. Mỗi người đều mang theo những suy tư sâu sắc, một niềm hy vọng mới mẻ, và một sự thấu hiểu về giá trị đích thực của cuộc sống. Hội Kể Chuyện đêm nay không chỉ là một sự kiện giải trí, mà đã trở thành một cột mốc, một nơi mà những giá trị nhân văn được khẳng định, nơi những sợi dây ký ức được dệt lại, nơi con người tìm thấy ý nghĩa và giá trị của chính mình, trong một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi "Thiên Đạo" suy kiệt nhường chỗ cho "Nhân Đạo" trỗi dậy một cách mạnh mẽ và bền vững hơn bao giờ hết. Tiểu An nhìn theo bóng lưng của Tạ Trần khuất dần trong đêm, trong lòng thầm hứa sẽ trở thành người kế thừa xứng đáng, mang những câu chuyện này, những triết lý này, đến muôn nơi, để ngọn lửa nhân tính không bao giờ tắt.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.