Nhân gian bất tu tiên - Chương 1731: Hòn Đá Ký Ức: Di Vật Cổ Trong Kỷ Nguyên Bình Thường
Ánh trăng non treo mình trên vòm trời thăm thẳm, điểm xuyết bởi hàng vạn vì sao lấp lánh như những hạt kim cương vương vãi trên tấm vải nhung đen tuyền. Dưới tán cây cổ thụ già cỗi trong sân Quán Trà Vọng Giang, không khí ấm cúng của Hội Kể Chuyện đã tan dần, chỉ còn lại dư âm của những lời đúc kết sâu sắc từ Tạ Trần. Mọi người đã lặng lẽ ra về, mang theo không chỉ những câu chuyện mà còn là những hạt giống triết lý mới mẻ gieo vào tâm khảm. Tiểu An vẫn đứng đó, dõi theo bóng lưng Tạ Trần khuất dần trong màn đêm tĩnh mịch, tay siết chặt cuốn sổ ghi chép, lòng dấy lên một niềm kính phục và một sự thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết về con đường "Nhân Đạo" mà tiên sinh đang khai mở. Cậu bé biết, ngọn lửa nh��n tính vừa được thắp lên sẽ không dễ dàng lụi tàn, và chính cậu, một thư đồng nhỏ bé, cũng có một phần trách nhiệm trong việc gìn giữ và lan tỏa nó.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn vương vấn trên đỉnh núi, nhuộm vàng những mái ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình, một không khí trong lành, mát mẻ bao trùm khắp nơi. Mùi đất ẩm sau sương đêm hòa quyện với hương hoa dại thoang thoảng từ những khu vườn nhỏ, tạo nên một bức tranh thanh bình đến nao lòng. Tiếng chim hót líu lo, ríu rít từ những tán cây xanh mướt như bản giao hưởng của buổi sớm mai, xen lẫn tiếng lá cây xào xạc khẽ khàng khi làn gió nhẹ lướt qua.
Trong cái không khí tinh khôi ấy, Tiểu Hoạt Bát, một đứa trẻ tầm tám, chín tuổi với đôi mắt sáng như sao và vẻ mặt lanh lợi, đang chạy nhảy tung tăng trên con đường mòn nhỏ dẫn vào Rừng Thanh Phong. Em mặc một chiếc áo vải thô cũ sờn vai, ống quần xắn cao, để lộ đôi chân nhỏ bé lấm lem đất cát. Rừng Thanh Phong không phải là một nơi nguy hiểm, mà là một khu rừng nhỏ bao quanh thị trấn, nơi người dân thư���ng vào kiếm củi, hái nấm, hoặc đơn giản là tìm chút không khí trong lành. Hôm nay, Tiểu Hoạt Bát được giao nhiệm vụ đi hái một ít lá thuốc dại cho bà nội, nhưng tâm trí em lại bị cuốn hút bởi một chú bướm có đôi cánh màu lam rực rỡ, đang chập chờn lượn lờ giữa những khóm hoa dại ven một con suối nhỏ chảy róc rách.
Tiếng suối chảy róc rách, tiếng côn trùng rỉ rả trong vòm lá tạo nên một âm thanh êm dịu, ru ngủ. Tiểu Hoạt Bát không chút để tâm, em mải miết đuổi theo chú bướm, tiếng cười khúc khích vang vọng trong không gian tĩnh lặng của rừng. Đôi mắt em dán chặt vào từng động tác bay lượn của chú bướm, bàn chân nhỏ bé nhanh nhẹn lướt qua những tảng đá rêu phong và đám cỏ dại. Một bước chạy vội vàng, chân em bất ngờ vấp phải một vật cứng ẩn mình dưới lớp đất ẩm ven bờ suối. Em mất thăng bằng, ngã nhào xuống, may mắn là không bị thương nặng, chỉ kịp kêu lên một tiếng "Ối!" nho nhỏ.
Hơi choáng váng, Tiểu Hoạt Bát ngồi dậy, phủi đất trên quần áo. Ánh mắt em vô tình lướt qua nơi mình vừa vấp ngã. Một v���t gì đó màu xám xanh, lấp ló dưới lớp đất mục nát, thu hút sự chú ý của em. Sự tò mò trẻ thơ trỗi dậy, em dùng bàn tay nhỏ bé của mình bới lớp đất ẩm ra. Dần dần, một mảnh ngọc hình bầu dục, có kích thước bằng lòng bàn tay em, hiện ra. Bề mặt của nó không nhẵn bóng mà có những đường vân mờ ảo, xoắn xuýt vào nhau, trông như những ký hiệu cổ xưa đã phai nhạt theo thời gian. Mảnh ngọc mang một màu xám xanh đục, nhưng khi ánh nắng chiều tà, vốn đã yếu ớt xuyên qua tán lá, chiếu rọi vào, nó lại lấp lánh một cách kỳ lạ, như có một nguồn sáng yếu ớt đang ngủ vùi bên trong.
"Oa! Đây chắc là bảo bối của tiên nhân! Con nhặt được rồi!" Tiểu Hoạt Bát reo lên sung sướng, tiếng nói trong trẻo vang vọng cả một góc rừng. Trái tim nhỏ bé của em đập thình thịch vì phấn khích. Trong ký ức của em, những câu chuyện về tiên nhân, về bảo bối pháp khí luôn là điều kỳ diệu nhất. Em chưa bao giờ thấy một vật nào giống như vậy. Nó không giống những hòn đá bình thường mà em vẫn thường nhặt được ven suối. Mảnh ngọc này mang một vẻ cổ kính, một sự bí ẩn mà đôi mắt trẻ thơ của em không thể nào lý giải. Em cẩn thận đào nó lên, dùng vạt áo cũ lau sạch lớp đất bám vào. Bề mặt ngọc có vẻ thô ráp nhưng lại mát lạnh khi chạm vào, mang theo chút ẩm ướt của đất rừng. Em nâng niu mảnh ngọc trong tay, như thể đang cầm một báu vật vô giá. Ánh mắt em lấp lánh sự tò mò và một niềm hy vọng mãnh liệt về một điều kỳ diệu. Với cái "bảo bối" vừa tìm được, Tiểu Hoạt Bát không còn nghĩ đến việc hái thuốc hay đuổi bướm nữa. Em ôm chặt mảnh ngọc vào lòng, chạy thật nhanh về phía thị trấn, muốn khoe với tất cả mọi người về phát hiện vĩ đại của mình, đặc biệt là với tiên sinh Tạ Trần, người luôn biết mọi thứ. Làn gió mát của buổi chiều tà lùa qua những tán lá, như đang thì thầm kể lại một câu chuyện cổ, một câu chuyện mà giờ đây, một đứa trẻ đã vô tình chạm vào.
***
Khi màn đêm buông xuống, phủ một lớp áo đen huyền bí lên Thị Trấn An Bình, mang theo theo chút gió heo may se lạnh, quán sách của Tạ Trần vẫn sáng đèn. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy lan tỏa khắp không gian, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, tĩnh lặng và trầm mặc. Mùi giấy cũ, mực, và hương trà thoang thoảng hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của tri thức và sự an yên. Trong quán, Tạ Trần vẫn trầm ngâm bên bàn trà, tay cầm một cuốn sách cổ, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ như đang tìm kiếm điều gì đó xa xôi. Thân hình gầy gò của anh tựa vào ghế mây, vẻ ngoài thư sinh, làn da trắng nhợt càng làm nổi bật khí chất siêu thoát. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không chút phô trương.
Đối diện anh, Tiểu An đang cặm cụi ghi chép vào cuốn sổ dày của mình. Đôi mắt cậu bé tinh anh, chăm chú, ghi lại những điều đã được nghe, được thấy trong buổi Hội Kể Chuyện đêm qua. Mỗi tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, mỗi tiếng bút sột soạt trên giấy của Tiểu An đều không phá vỡ sự yên tĩnh mà ngược lại, còn làm tăng thêm vẻ thanh bình của quán sách.
Đúng lúc đó, một làn gió nhẹ lùa qua cửa, mang theo tiếng bước chân gấp gáp và hơi thở hổn hển. "Két!" Cánh cửa gỗ khẽ mở, và Tiểu Hoạt Bát, với vẻ mặt hớn hở, tràn đầy phấn khích, chạy thẳng vào quán. Tay em vẫn nắm chặt mảnh ngọc màu xám xanh, không thể chờ đợi thêm một khắc nào để khoe 'chiến lợi phẩm' của mình. "Tiên sinh Tạ Trần, người xem này! Con tìm thấy một viên đá có phép thuật! Chắc là của một vị tiên nhân đánh rơi!" Em nói líu lo, giọng điệu đầy tự hào và hãnh diện, như thể vừa lập được một công lớn. Đôi mắt em sáng rực lên dưới ánh đèn lồng, phản chiếu niềm tin mãnh liệt vào điều kỳ diệu.
Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, ánh mắt anh dừng lại trên mảnh ngọc trong tay Tiểu Hoạt Bát, rồi chuyển sang gương mặt rạng rỡ của đứa trẻ. Anh không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Tiểu An cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt tò mò nhìn chằm chằm vào vật thể lạ mà Tiểu Hoạt Bát đang nắm giữ, rồi lại quay sang nhìn Tạ Trần, chờ đợi một lời giải thích. Tiểu An đã quen với việc tiên sinh luôn có thể nhìn thấu mọi sự, giải đáp mọi thắc mắc.
Ch��a kịp để Tạ Trần lên tiếng, một cái bóng lưng còng, tóc bạc phơ bước vào. Đó là Bà Lão Bán Nước, người hàng xóm thân thiện và hiền từ của quán sách. Bà đã nghe thấy tiếng reo hò của Tiểu Hoạt Bát khi em chạy qua con hẻm nhỏ, và sự tò mò đã thúc đẩy bà ghé qua xem. "Ôi chao, trông nó cổ kính thật." Bà lão nói, giọng điệu mang theo chút hoài niệm. "Thời xưa người ta hay dùng những thứ như vậy để tu luyện đấy nhỉ? Ai biết chừng nó còn linh nghiệm!" Bà lão tiến lại gần, đôi mắt mờ đục nheo lại quan sát mảnh ngọc, trên môi nở một nụ cười hiền hậu. Những lời của bà không chỉ là sự tò mò mà còn là một phần ký ức của một thế hệ đã từng sống trong kỷ nguyên tu tiên, nơi mọi vật dường như đều có thể ẩn chứa linh khí, ẩn chứa sức mạnh phi phàm.
Tiểu Hoạt Bát nghe vậy càng thêm tin tưởng vào phát hiện của mình, em gật đầu lia lịa. "Đúng vậy đó bà! Con nghĩ nó chắc chắn là bảo bối của tiên nhân!"
Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở rất nhẹ, gần như không nghe thấy, nhưng Tiểu An vẫn nhận ra. Anh nhẹ nhàng đón lấy mảnh ngọc từ tay Tiểu Hoạt Bát. Cảm giác thô ráp, lạnh lẽo của vật thể cổ xưa truyền qua đầu ngón tay anh. Anh chậm rãi xoay nó, đôi mắt sâu thẳm chăm chú quan sát từng đường vân, từng vết thời gian hằn trên bề mặt đã mờ đi của nó. Anh không vội vàng đưa ra kết luận, mà dường như đang lắng nghe câu chuyện mà mảnh ngọc muốn kể, câu chuyện của một thời đại đã qua, một thời đại mà giờ đây chỉ còn lại những mảnh vỡ, những ký ức rời rạc. Ánh sáng đèn lồng hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ trầm tư, suy lắng. Anh cảm nhận được sự "chấp niệm" của con người vào quyền năng, vào sự phi phàm, ngay cả khi Thiên Đạo đã suy kiệt, và kỷ nguyên "thành tiên" đã lùi xa vào dĩ vãng. Nhưng giờ đây, trong kỷ nguyên "Nhân Gian" này, mọi giá trị đều cần được định nghĩa lại, mọi sự vật đều cần được nhìn nhận dưới một lăng kính khác, không phải của sức mạnh, mà của ý nghĩa, của câu chuyện, của sự "nhân quả" mà chúng mang theo.
***
Đêm càng về khuya, tiếng côn trùng ngoài cửa sổ càng trở nên rõ rệt hơn, như bản hòa tấu bất tận của tạo hóa. Ánh đèn lồng trong quán sách vẫn ấm áp, hắt lên khuôn mặt của Tạ Trần, Tiểu An, Tiểu Hoạt Bát và Bà Lão Bán Nước. Tạ Trần đặt mảnh ngọc lên mặt bàn trà bằng gỗ mun bóng loáng. Sự im lặng bao trùm, nhưng không phải là sự im lặng nặng nề, mà là sự im lặng của sự chờ đợi, của sự chiêm nghiệm. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần quét một lượt qua từng gương mặt đang hướng về anh: Tiểu Hoạt Bát với vẻ háo hức xen lẫn chút hồi hộp, Tiểu An với sự chăm chú và khao khát tri thức, và Bà Lão Bán Nước với vẻ mặt hiền từ, pha lẫn chút hoài niệm và tò mò.
Cuối cùng, Tạ Trần cất tiếng, giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng nước suối mát lành len lỏi qua từng kẽ đá. "Tiểu Hoạt Bát, đây là một vật cổ, nhưng không phải là bảo bối có phép thuật như con nghĩ." Lời nói của anh nhẹ nhàng, không mang chút phán xét hay phủ định, nhưng lại chứa đựng một sự thật giản dị, trực tiếp đi vào lòng người. "Có lẽ nó từng là một vật trang trí, một phần của kiến trúc nào đó đã đổ nát từ thời xa xưa, khi con người còn say mê những vẻ đẹp tinh xảo. Hoặc, cũng có thể nó là một đồ dùng bình thường, một món đồ chơi được chế tác tinh xảo từ thời ấy, khi mà sự ngưỡng vọng vào sức mạnh phi phàm còn rất mãnh liệt, khiến người ta tin rằng mọi thứ đều có thể ẩn chứa linh khí."
Tạ Trần khẽ nâng mảnh ngọc lên, để ánh đèn hắt vào những đường vân mờ ảo trên bề mặt. "Thời gian đã làm mờ đi mọi thứ, kể cả những suy nghĩ về sức mạnh. Những thứ mà người đời xưa coi là 'linh vật', là 'pháp bảo', giờ đây, khi Thiên Đạo suy kiệt, khi linh khí mỏng manh, chúng chỉ còn là những mảnh vụn của một quá khứ đã qua. Chúng không còn linh tính, không còn sức mạnh để 'thành tiên' hay 'phá cục' như con người từng lầm tưởng." Anh không dùng những lời lẽ cao siêu, khó hiểu, mà dùng những hình ảnh gần gũi, dễ hình dung, để giải thích một triết lý sâu xa. "Con thấy đấy, nó không phát ra ánh sáng kỳ lạ, không có chút linh khí nào. Nó chỉ là một hòn đá, một mảnh ngọc được bàn tay con người chạm khắc, mang dấu ấn của một thời đại, chứ không phải mang quyền năng của thần linh."
Tiểu Hoạt Bát ban đầu hơi xụ mặt xuống. Đôi mắt sáng lanh lợi của em thoáng hiện lên sự thất vọng. Trong tâm trí non nớt của em, 'bảo bối' phải là thứ có thể biến hóa, có thể bay lượn, có thể làm phép. Nhưng lời của Tạ Trần lại quá đỗi bình thường, quá đỗi thực tế. Nó dập tắt đi cái mộng tưởng về một món đồ 'phép thuật' mà em vừa mới nhặt được. Tuy nhiên, Tạ Trần không dừng lại ở đó. Anh biết, việc loại bỏ một 'chấp niệm' không phải là phủ định hoàn toàn, mà là hướng nó sang một giá trị khác, chân thực hơn.
"Giá trị của nó bây giờ không nằm ở việc nó có thể làm gì, Tiểu Hoạt Bát ạ," Tạ Trần tiếp tục, giọng anh càng thêm trầm tư. "Mà ở câu chuyện nó kể về một thời đã qua, về sự tò mò mà nó khơi gợi trong lòng con. Nó là một mảnh ghép của lịch sử, là ký ức về một kỷ nguyên khác. Nó là một bằng chứng sống động cho thấy con người đã từng 'mất người' như thế nào khi chạy theo quyền năng hư ảo, khi vứt bỏ 'nhân tính' của mình để đổi lấy cái gọi là 'bất tử'." Anh nhấn mạnh từ "ký ức", như muốn khắc sâu nó vào tâm trí đứa trẻ. "Mỗi vết xước, mỗi đường vân trên mảnh ngọc này đều là một dòng thời gian, là một mảnh vỡ của những niềm tin, những khát vọng, và cả những sai lầm của người xưa. Nó không mang lại sức mạnh, nhưng nó mang lại sự thấu hiểu. Sự thấu hiểu về 'vô thường' của vạn vật, về sự thay đổi của 'nhân quả'."
Tiểu An, vẫn chăm chú ghi chép, khẽ đặt bút xuống, đôi mắt nhìn Tạ Trần đầy ngưỡng mộ. Cậu bé cất giọng, nhỏ nhẹ nhưng đầy suy tư, như đang tổng kết lại những gì vừa nghe được. "Ký ức... cũng là một loại sức mạnh, nhưng không phải để chiến đấu, mà để thấu hiểu và trân trọng." Lời của Tiểu An không chỉ là sự lặp lại mà còn là một sự chiêm nghiệm sâu sắc, chứng tỏ cậu bé đã thực sự thấm nhuần triết lý của tiên sinh.
Tạ Trần nhìn Tiểu An, khẽ gật đầu tán thưởng. "Đúng vậy. Nó dạy chúng ta rằng, không phải mọi thứ cổ xưa đều ẩn chứa sức mạnh siêu phàm. Đôi khi, giá trị lớn nhất lại nằm ở sự bình dị, ở c��u chuyện mà nó mang theo, và ở cách chúng ta nhìn nhận nó." Anh quay lại nhìn Tiểu Hoạt Bát, đôi mắt anh đầy bao dung. "Sự thật là, những thứ tưởng chừng vô tri từ quá khứ này chính là những 'điểm neo' quý giá. Chúng giúp chúng ta nhìn lại, chiêm nghiệm về 'Bình Thường Vĩnh Cửu', củng cố giá trị của lịch sử và tri thức. Chúng là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giúp thế hệ mới như con xây dựng một tương lai vững chắc mà không cần đến sự ảo tưởng về sức mạnh phi phàm."
Lời nói của Tạ Trần như một làn gió nhẹ, thổi bay đi sự thất vọng ban đầu trong lòng Tiểu Hoạt Bát, thay vào đó là một sự tò mò mới mẻ, một sự trân trọng khác biệt. Em ngẩng đầu nhìn mảnh ngọc trong tay mình một lần nữa, nhưng lần này, ánh mắt em không còn là sự khao khát 'phép thuật' mà là sự trân trọng một 'hòn đá ký ức'. Em cảm thấy mảnh ngọc không còn lạnh lẽo nữa, mà dường như ấm áp lên trong lòng bàn tay. Em nâng niu nó, mân mê những đường vân mờ ảo, bắt đầu tưởng tượng ra câu chuyện của nó, câu chuyện về những con người xưa cũ, về một th�� giới đã khác.
Bà Lão Bán Nước cũng gật gù, nếp nhăn trên trán bà giãn ra, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. "Đúng là tiên sinh Tạ Trần nói có lý. Cứ tưởng đồ cổ thì phải linh thiêng, hóa ra giá trị lại nằm ở cái chuyện nó kể. Mình cứ mải nghĩ đến thần tiên, quên mất cái bình thường, cái thật của đời người." Lời của bà không chỉ là sự đồng tình mà còn là một sự giác ngộ, một sự chuyển hóa trong nhận thức, cho thấy triết lý "Nhân Đạo" đang dần thẩm thấu vào mọi ngóc ngách của cuộc sống.
"Mỗi vật cổ, mỗi câu chuyện, dù là nhỏ bé, đều là một phần của dòng chảy ký ức vĩ đại," Tạ Trần kết luận, ánh mắt anh nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi đêm đen bao la. "Chúng là tri thức mà các thế hệ sẽ trao truyền, không phải bằng sách vở hàn lâm khô khan, mà bằng những trải nghiệm sống động, bằng những sự kiện bình dị như thế này. Sự hiểu biết về quá khứ và giá trị của nó sẽ là nền tảng cho sự phát triển của thế hệ mới, giúp họ sống một đời bình thường, trọn vẹn với nhân tính của mình."
Tiểu Hoạt Bát gật đầu thật mạnh, ôm chặt mảnh ngọc vào lòng. Em đã học được một điều quý giá hơn bất kỳ loại phép thuật nào. Em biết, mình sẽ giữ gìn 'hòn đá ký ức' này thật cẩn thận, không phải vì nó có thể ban cho em sức mạnh, mà vì nó là một mảnh ghép của lịch sử, là một câu chuyện, là một lời nhắc nhở về giá trị của sự bình thường, của những điều chân thực. Tiểu An, với đôi mắt sáng rực, tiếp tục ghi chép, từng chữ, từng dòng, như đang góp phần dệt nên một trang mới cho bộ sử "Nhân Gian Bất Tu Tiên", nơi giá trị thực sự không nằm ở quyền năng phi phàm mà ở sự thấu hiểu, trân trọng ký ức và những giá trị bình dị của Nhân Gian, đang dần định hình rõ nét.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.