Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1732: Di Vật Cổ: Hồi Ức Về Ảo Ảnh Và Giá Trị Bình Dị

Ánh nắng ban mai lách qua khe cửa sổ, đậu nhẹ trên nền nhà gỗ đã mòn vẹt của quán sách Tạ Trần, rải những vệt vàng óng ả lên từng chồng sách cũ kỹ, ố màu thời gian. Mùi giấy mục, mực tàu và chút hương trà thảo mộc thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không khí tĩnh lặng, an yên đến lạ. Bên quầy gỗ trơn láng, Tạ Trần ngồi ngay ngắn, thân hình gầy gò của một thư sinh ẩn chứa một tâm hồn sâu thẳm. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật đôi mắt thâm thúy, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Anh khẽ xoay mảnh ngọc cổ trong lòng bàn tay, từng đường vân mờ ảo, từng vết xước nhỏ hiện rõ dưới ánh sáng.

Đối diện anh, Tiểu Hoạt Bát đứng ngay ngắn, đôi mắt sáng lanh lợi giờ đây không còn vẻ thất vọng hay hăm hở tìm kiếm phép màu như buổi tối hôm qua. Thay vào đó là một sự tò mò trong trẻo, một khao khát được thấu hiểu. Em chăm chú nhìn mảnh ngọc, rồi lại nhìn lên Tạ Trần, chờ đợi. Bên cạnh Tạ Trần, Tiểu An ngồi thẳng lưng, cây bút lông được mài sắc đặt ngay ngắn trên nghiên mực, tờ giấy Tuyên Thành trắng muốt đã được chuẩn bị sẵn sàng. Cậu bé chăm chú nhìn tiên sinh, rồi lại liếc mắt sang mảnh ngọc, vẻ mặt nghiêm túc, sẵn sàng ghi lại từng lời, từng ý.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh vang lên, như tiếng suối chảy qua ghềnh đá, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Ngọc này, quả thật không có linh khí, Tiểu Hoạt Bát. Ta đã xem xét kỹ càng, nó chỉ là một mảnh đá được mài giũa tinh xảo, trải qua bao năm tháng mà thôi." Anh khẽ vuốt ve bề mặt nhẵn bóng của mảnh ngọc, cảm nhận sự lạnh lẽo của vật chất vô tri. "Tuy nhiên, giá trị của nó, Tiểu Hoạt Bát, không nằm ở sức mạnh hay bất kỳ công năng huyền ảo nào như con vẫn nghĩ, mà ở câu chuyện nó mang theo, ở những ký ức nó gìn giữ."

Tiểu An khẽ lay động cây bút trong tay, ánh mắt đầy suy tư. "Tiên sinh, vậy nó kể câu chuyện gì ạ?" Giọng cậu bé nhỏ nhẹ, nhưng chứa đựng sự khao khát tri thức vô bờ. Cậu bé biết, mỗi lời Tạ Trần nói ra đều ẩn chứa những tầng nghĩa sâu xa, không chỉ là giải thích sự vật mà còn là khai mở tâm trí.

Tiểu Hoạt Bát, tuy nhỏ tuổi hơn, nhưng cũng đã dần quen với cách nói chuyện của Tạ Trần, không còn ngắt lời hay vội vã như trước. Em chỉ khẽ lay động thân hình bé nhỏ, hỏi lại, có chút ngập ngừng: "Nó... nó không phải bảo bối sao, anh Tạ Trần? Con tưởng đồ cổ thì phải là bảo bối của tiên nhân chứ?" Trong tâm trí non nớt của em, khái niệm "đồ cổ" vẫn gắn liền với sự thần bí, với những câu chuyện về các vị tiên nhân trong truyền thuyết mà người lớn vẫn thỉnh thoảng kể lại, dù những câu chuyện ấy giờ đây đã phai nhạt dần.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như xuyên qua lớp bụi thời gian, trở về một kỷ nguyên đã chìm vào quên lãng. Anh không trả lời trực tiếp câu hỏi của Tiểu Hoạt Bát, mà chậm rãi kể. "Con nhìn xem, mảnh ngọc này có những đường vân mờ ảo, những vết xước li ti, phải không? Mỗi đường vân, mỗi vết xước ấy, không phải là khuyết điểm, mà là dấu ấn của thời gian, là những trang sử câm lặng. Nó là một mảnh ghép của lịch sử, là ký ức về một kỷ nguyên khác. Nó là một bằng chứng sống động cho thấy con người đã từng 'mất người' như thế nào khi chạy theo quyền năng hư ảo, khi vứt bỏ 'nhân tính' của mình để đổi lấy cái gọi là 'bất tử'." Anh nhấn mạnh từ "ký ức", như muốn khắc sâu nó vào tâm trí đứa trẻ, để chúng hiểu rằng giá trị của một vật phẩm không chỉ nằm ở vẻ ngoài hay công dụng hiện hữu.

"Mỗi vết xước, mỗi đường vân trên mảnh ngọc này đều là một dòng thời gian, là một mảnh vỡ của những niềm tin, những khát vọng, và cả những sai lầm của người xưa," Tạ Trần tiếp tục, giọng anh mang một chút hoài niệm, một chút tiếc nuối cho những người đã từng lạc lối. "Nó không mang lại sức mạnh, nhưng nó mang l��i sự thấu hiểu. Sự thấu hiểu về 'vô thường' của vạn vật, về sự thay đổi của 'nhân quả'. Người xưa, họ nhìn những vật phẩm như thế này, không phải bằng ánh mắt của sự trân trọng lịch sử, mà bằng khát khao của sự siêu phàm, của quyền năng. Họ chấp niệm vào việc 'thành tiên', tin rằng những vật này là chìa khóa để mở ra cánh cửa đó. Và chính chấp niệm ấy đã khiến họ đánh mất những giá trị thật sự, đánh mất chính bản thân mình."

Tiểu An, vẫn chăm chú ghi chép, khẽ đặt bút xuống, đôi mắt nhìn Tạ Trần đầy ngưỡng mộ. Cậu bé cất giọng, nhỏ nhẹ nhưng đầy suy tư, như đang tổng kết lại những gì vừa nghe được. "Ký ức... cũng là một loại sức mạnh, nhưng không phải để chiến đấu, mà để thấu hiểu và trân trọng." Lời của Tiểu An không chỉ là sự lặp lại mà còn là một sự chiêm nghiệm sâu sắc, chứng tỏ cậu bé đã thực sự thấm nhuần triết lý của tiên sinh. Cậu bé đã bắt đầu thấy được sợi dây liên kết giữa quá khứ, hiện tại và tương lai thông qua những lời giảng giải của Tạ Trần.

Tạ Trần nhìn Tiểu An, khẽ gật đầu tán thưởng, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi anh. "Đúng vậy. Nó dạy chúng ta rằng, không phải mọi thứ cổ xưa đều ẩn chứa sức mạnh siêu phàm. Đôi khi, giá trị lớn nhất lại nằm ở sự bình dị, ở câu chuyện mà nó mang theo, và ở cách chúng ta nhìn nhận nó." Anh quay lại nhìn Tiểu Hoạt Bát, đôi mắt anh đầy bao dung. "Sự thật là, những thứ tưởng chừng vô tri từ quá khứ này chính là những 'điểm neo' quý giá. Chúng giúp chúng ta nhìn lại, chiêm nghiệm về 'Bình Thường Vĩnh Cửu', củng cố giá trị của lịch sử và tri thức. Chúng là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giúp thế hệ mới như con xây dựng một tương lai vững chắc mà không cần đến sự ảo tưởng về sức mạnh phi phàm." Giọng Tạ Trần trầm ấm, những lời anh nói như thấm vào từng thớ gỗ của quán sách, vào từng trang sách cũ, và vào tâm hồn của hai đứa trẻ. Anh tin rằng, việc gieo mầm tri thức và sự thấu hiểu vào những tâm hồn non trẻ này chính là cách tốt nhất để bảo vệ "nhân tính" trong kỷ nguyên mới.

***

Thời gian trôi chậm rãi trong qu��n sách, ánh nắng buổi sáng dần chuyển sang sắc vàng dịu của buổi trưa, nhuộm một màu ấm áp lên từng vật dụng. Câu chuyện về mảnh ngọc cổ của Tạ Trần đã lan truyền ra ngoài, thu hút thêm những người hàng xóm hiếu kỳ. Bà Lão Bán Nước, với lưng còng và mái tóc bạc phơ, đã khệ nệ mang theo gánh nước chè tươi đặt ở góc quán, vừa bán vừa lắng nghe. Nụ cười hiền từ thường trực trên môi bà, nhưng đôi mắt đã hằn sâu nếp nhăn lại ánh lên vẻ suy tư. Lão Gia Phủ, với thân hình béo tốt và bộ râu dài được chải chuốt cẩn thận, cũng xuất hiện, áo gấm lụa là sang trọng, nhưng thái độ không còn hống hách như thuở xưa. Ông ta ngồi xuống chiếc ghế đẩu, tay vuốt râu, ánh mắt dò xét từ mảnh ngọc đến Tạ Trần, rồi đến những đứa trẻ đang lắng nghe.

Tạ Trần đặt mảnh ngọc lên bàn, một cử chỉ dứt khoát nhưng nhẹ nhàng, như đặt một viên ngọc quý. Anh dùng tay phác họa không gian, hình ảnh trong lời kể của mình, không cần đến bất kỳ sự khoa trương nào, nhưng lời nói lại có sức lay động lòng người. "Ngày xưa, người ta tin rằng những mảnh ngọc như thế này có thể dẫn lối đến tiên giới, mang lại sức mạnh vô biên, trường sinh bất lão." Giọng anh trầm bổng, như một người kể chuyện già đang gợi lại những truyền thuyết cổ xưa. "Họ chấp niệm vào từng đường vân, từng vết khắc, cố gắng giải mã những bí ẩn mà họ tin rằng sẽ mang lại cho họ quyền năng siêu phàm. Họ chiến đấu, tranh giành, thậm chí hy sinh cả nhân tính, tình thân, để có được nó... để đổi lấy cái gọi là 'bất tử'."

Bà Lão Bán Nước khẽ rùng mình, hai tay bà nắm chặt lấy gánh nước chè. "Thật đáng sợ! May mà giờ chúng ta không còn vậy nữa." Bà thốt lên, giọng run run, như vẫn còn ám ảnh bởi những câu chuyện về những kẻ tu tiên đã hóa điên vì chấp niệm. Bà nhớ lại những lời kể về những vị tiên nhân từng cưỡi mây đạp gió ngang qua trấn, nhưng ánh mắt họ lại lạnh lẽo như băng giá, không chút hơi ấm của nhân gian.

Lão Gia Phủ vuốt bộ râu dài, vẻ mặt đầy suy tư. Ông ta từng là một người rất coi trọng vật chất và quyền lực, ông ta luôn tìm kiếm những món đồ cổ quý hi��m, không phải vì giá trị lịch sử mà vì mong muốn nó ẩn chứa một bí mật nào đó, có thể giúp ông ta giàu có hơn, quyền uy hơn. "Vậy mà ta cứ nghĩ nó có thể đáng giá bạc vạn, thậm chí là vô giá nếu nó chứa đựng bí kíp tu luyện hay linh đan diệu dược nào đó." Ông ta thở dài, giọng nói lộ rõ sự thất vọng xen lẫn một chút... giác ngộ. Từ khi Thiên Đạo suy kiệt, những thứ ông ta từng coi trọng đã mất đi giá trị, thay vào đó là sự bình yên, giản dị của cuộc sống hàng ngày.

"Giá trị của nó, Lão Gia Phủ, tùy thuộc vào cách chúng ta nhìn nhận," Tạ Trần ôn tồn nói. "Đối với người xưa, nó là một vật phẩm mang theo ảo ảnh của quyền năng, của sự vĩnh cửu. Đối với chúng ta ngày nay, nó là một bài học." Anh khẽ nhấc mảnh ngọc lên, để ánh sáng trưa hắt vào, làm lộ rõ những chi tiết nhỏ nhặt. "Kỷ nguyên tiên đạo, tưởng chừng huy hoàng, lại là một kỷ nguyên mà con người chạy theo những thứ không phải của mình. Họ muốn trở thành thần, muốn bất tử, muốn vượt lên trên quy luật của 'vô thường'. Nhưng càng cố gắng, họ càng đánh mất đi chính bản thân mình. Họ trở nên lạnh lùng, vô cảm, coi thường sinh mệnh phàm trần, chỉ vì một ảo ảnh."

Tiểu An ghi chép không ngừng nghỉ, từng nét bút của cậu bé đều cẩn trọng, như sợ bỏ sót dù chỉ một từ của Tạ Trần. Cậu bé đã hiểu rằng, những gì Tạ Trần đang kể không chỉ là câu chuyện về một mảnh ngọc, mà là câu chuyện về cả một kỷ nguyên, về một triết lý sống.

Đúng lúc ấy, cánh cửa quán sách khẽ mở, một bóng dáng thanh lịch, dịu dàng bước vào. Đó là Mộ Dung Tuyết, y sư tài hoa, người từng chứng kiến sự thịnh suy của tiên đạo. Nàng vận y phục màu xanh ngọc, bước chân nhẹ nhàng, không gây tiếng động. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh, thanh tú, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một nỗi buồn man mác, như vẫn còn vương vấn những ký ức về một thời đã qua. Nàng không vội vàng tiến lại gần, mà dừng lại ở ngưỡng cửa, lặng lẽ lắng nghe lời Tạ Trần. Ánh mắt nàng khẽ lướt qua mảnh ngọc trên bàn, rồi dừng lại trên khuôn mặt thư thái của Tạ Trần, như tìm thấy sự đồng điệu. Nàng đã từng thấy vô số "bảo bối" như vậy, từng chứng kiến vô số sinh mạng bị nghiền nát dưới bánh xe của sự truy cầu quyền năng. Lời nói của Tạ Trần, đối với nàng, không phải là một bài học mới mẻ, mà là một sự xác nhận, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về những gì nàng đã trải qua.

"Họ chấp niệm vào từng đường vân, từng vết khắc, cố gắng giải mã những bí ẩn mà họ tin rằng sẽ mang lại cho họ quyền năng siêu phàm," Tạ Trần tiếp tục, không hề nhận ra sự xuất hiện của Mộ Dung Tuyết. "Họ tin rằng sức mạnh sẽ mang lại sự giải thoát, nhưng thực chất, nó lại trói buộc họ vào vòng luẩn quẩn của dục vọng và ảo tưởng. Họ không nhận ra rằng, giá trị thực sự của cuộc sống nằm ở chính sự 'bình thường', ở những cảm xúc chân thật, ở tình người, ở sự thấu hiểu 'nhân quả' chứ không phải ở việc cố gắng phá vỡ nó. Chính sự 'mất người' đó đã dẫn đến sự suy kiệt của Thiên Đạo, bởi vì khi con người không còn là con người, thì Thiên Đạo cũng mất đi ý nghĩa tồn tại."

Lời anh nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như tiếng chuông cảnh tỉnh. Bà Lão Bán Nước gật gù, nếp nhăn trên trán bà giãn ra, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. "Đúng là tiên sinh Tạ Trần nói có lý. Cứ tưởng đồ cổ thì phải linh thiêng, hóa ra giá trị lại nằm ở cái chuyện nó kể. Mình cứ mải nghĩ đến thần tiên, quên mất cái bình thường, cái thật của đời người." Lời của bà không chỉ là sự đồng tình mà còn là một sự giác ngộ, một sự chuyển hóa trong nhận thức, cho thấy triết lý "Nhân Đạo" đang dần thẩm thấu vào mọi ngóc ngách của cuộc sống. Lão Gia Phủ trầm ngâm vuốt râu, ánh mắt không còn vẻ tham lam hay hối tiếc, mà thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. Ông ta bắt đầu hiểu rằng, những thứ mà ông ta từng theo đuổi có thể chỉ là những ảo ảnh phù phiếm, và giá trị thực sự nằm ở một nơi khác, bình dị hơn nhiều.

***

Hoàng hôn buông xuống, ánh sáng vàng cam dịu nhẹ len lỏi qua ô cửa sổ, nhuộm một màu huyền ảo lên quán sách. Không khí trở nên tĩnh mịch hơn, chỉ còn tiếng gió khẽ thổi qua những trang sách cũ và tiếng bút lông sột soạt của Tiểu An. Câu chuyện của Tạ Trần về những ảo ảnh của quá khứ đã kết thúc, để lại một khoảng lặng đầy suy tư cho tất cả những người có mặt. Mộ Dung Tuyết, người đã lặng lẽ lắng nghe từ đầu, giờ đây mới khẽ cất bước tiến lại gần. Nàng nhìn mảnh ngọc trên bàn, rồi ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng chất chứa sự thấu hiểu sâu sắc, như một người tri kỷ đã cùng nhau trải qua bể dâu.

"Ta đã từng thấy những người có được 'bảo bối' quyền năng nhất," Mộ Dung Tuyết cất giọng, tiếng nàng nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang một sức nặng của những trải nghiệm xương máu. "Họ có thể hô phong hoán vũ, dời non lấp biển, nhưng tâm hồn họ lại khô cằn hơn cả sa mạc. Họ sống trong sự cô độc của quyền năng, bị vây hãm bởi nỗi sợ hãi mất đi những gì mình có, và nỗi ám ảnh truy cầu những gì mình chưa đạt được. Họ 'mất người' theo đúng nghĩa đen, đánh mất khả năng yêu thương, đồng cảm, và cả ký ức về chính bản thân họ. Sự bình yên của hiện tại, dù không có tiên khí, không có những phép thuật diệu kỳ, lại quý giá hơn vạn lần cái gọi là 'trường sinh bất lão' mà họ từng khao khát." Nàng khẽ thở dài, nỗi buồn thoáng qua trong đáy mắt, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng một vẻ bình thản, mãn nguyện. Nàng, với tư cách là một y sư, đã chứng kiến quá nhiều sự đau khổ do sự truy cầu quyền năng mang lại, và giờ đây, nàng trân trọng hơn bao giờ hết sự trọn vẹn của một cuộc sống bình thường.

Tiểu An, sau khi ghi lại những lời của Mộ Dung Tuyết, lại ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn đầy tò mò. "Vậy thì, giá trị của mảnh ngọc này là gì, thưa tiên sinh, khi mà nó không có sức mạnh, cũng không phải là thứ đáng để chấp niệm?" Câu hỏi của Tiểu An không phải là sự nghi ngờ, mà là khao khát được đào sâu hơn vào triết lý mà Tạ Trần đang truyền đạt. Cậu bé muốn tìm ra ý nghĩa cốt lõi, cái giá trị bền vững mà mọi người có thể nắm giữ.

Tạ Trần nhìn Tiểu An, rồi ánh mắt anh lướt qua Tiểu Hoạt Bát đang mân mê mảnh ngọc, qua Bà Lão Bán Nước đang gật gù, và dừng lại ở Lão Gia Phủ đang trầm ngâm. "Nó là một lời nhắc nhở," anh nói, giọng anh trầm ấm vang vọng trong không gian quán sách đang chìm dần vào bóng tối của buổi chiều tà. "Rằng chúng ta đã đi qua đâu, và chúng ta đang ở đâu. Nó là một tấm gương phản chiếu những sai lầm của quá khứ, những ảo ảnh mà con người từng chạy theo. Giá trị thực sự không nằm ở những gì nó 'có thể làm' như một bảo bối, mà ở bài học nó 'đã dạy' cho chúng ta. Nó dạy chúng ta rằng, sự truy cầu quyền năng vô hạn thường dẫn đến sự mất mát vô hạn, và sự trọn vẹn thực sự lại nằm ở chính cuộc sống 'bình thường', ở việc giữ gìn 'nhân tính' của mình."

Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu đồng tình, ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần đầy thấu hiểu, như hai tâm hồn đã tìm thấy nhau giữa dòng chảy của thời gian. Nàng đã từng mang trong mình nhiều gánh nặng của quá khứ, nhưng giờ đây, bên cạnh Tạ Trần, nàng cảm thấy một sự bình yên đến lạ. Lão Gia Phủ vuốt râu, khuôn mặt ông ta giờ đây đã hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo thường thấy, thay vào đó là sự suy ngẫm sâu sắc. Ông ta nhìn mảnh ngọc trên bàn, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang vẽ nên những vệt màu cuối cùng trên nền trời, có lẽ đang tự hỏi về ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình.

Tiểu Hoạt Bát, lúc này, không còn nhìn mảnh ngọc với ánh mắt của một đứa trẻ tìm kiếm phép thuật. Em cầm mảnh ngọc lên, mân mê những đường vân mờ ảo, như thể đang lắng nghe những câu chuyện thầm kín từ bên trong, những câu chuyện về những con người xưa cũ, về một thế giới đã khác. Ánh mắt em giờ đây không còn vẻ thất vọng mà thay bằng một sự trân trọng khác biệt, một sự tò mò chân thành về lịch sử. Em cảm thấy mảnh ngọc không còn lạnh lẽo nữa, mà dường như ấm áp lên trong lòng bàn tay. Em nâng niu nó, không phải vì nó có thể ban cho em sức mạnh, mà vì nó là một mảnh ghép của lịch sử, là một câu chuyện, là m���t lời nhắc nhở về giá trị của sự bình thường, của những điều chân thực.

Bà Lão Bán Nước cũng gật gù, nếp nhăn trên trán bà giãn ra, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. "Đúng là tiên sinh Tạ Trần nói có lý. Cứ tưởng đồ cổ thì phải linh thiêng, hóa ra giá trị lại nằm ở cái chuyện nó kể. Mình cứ mải nghĩ đến thần tiên, quên mất cái bình thường, cái thật của đời người." Lời của bà không chỉ là sự đồng tình mà còn là một sự giác ngộ, một sự chuyển hóa trong nhận thức, cho thấy triết lý "Nhân Đạo" đang dần thẩm thấu vào mọi ngóc ngách của cuộc sống.

"Mỗi vật cổ, mỗi câu chuyện, dù là nhỏ bé, đều là một phần của dòng chảy ký ức vĩ đại," Tạ Trần kết luận, ánh mắt anh nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi đêm đen bao la sắp nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn. "Chúng là tri thức mà các thế hệ sẽ trao truyền, không phải bằng sách vở hàn lâm khô khan, mà bằng những trải nghiệm sống động, bằng những sự kiện bình dị như thế này. Sự hiểu biết về quá khứ và giá trị của nó sẽ là nền tảng cho sự phát triển của thế hệ mới, giúp họ sống một đời bình thường, trọn vẹn với nhân tính của mình, không lặp lại những sai lầm của tiền nhân. Những di vật như thế này, những câu chuyện như thế này, chính là những 'điểm neo' giúp chúng ta không bị cuốn vào những ảo ảnh mới, mà vững vàng trên con đường 'Bình Thường Vĩnh Cửu'."

Tiểu Hoạt Bát gật đầu thật mạnh, ôm chặt mảnh ngọc vào lòng. Em đã học được một điều quý giá hơn bất kỳ loại phép thuật nào. Em biết, mình sẽ giữ gìn 'hòn đá ký ức' này thật cẩn thận. Tiểu An, với đôi mắt sáng rực, tiếp tục ghi chép, từng chữ, từng dòng, như đang góp phần dệt nên một trang mới cho bộ sử "Nhân Gian Bất Tu Tiên", nơi giá trị thực sự không nằm ở quyền năng phi phàm mà ở sự thấu hiểu, trân trọng ký ức và những giá trị bình dị của Nhân Gian, đang dần định hình rõ nét. Mộ Dung Tuyết khẽ mỉm cười, nhìn những đứa trẻ và những người phàm trần xung quanh, trong lòng nàng dâng lên một cảm giác bình yên sâu sắc. Nàng biết, con đường mà Tạ Trần đang đi, tuy không có hào quang c���a tiên đạo, nhưng lại là con đường chân chính nhất để bảo vệ và củng cố một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy giá trị đích thực của mình.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free