Nhân gian bất tu tiên - Chương 1733: Gánh Hàng Rong: Tìm Lại Ý Nghĩa Trong Kỷ Nguyên Mới
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả thị trấn An Bình, vẽ nên những vệt màu rực rỡ trên nền trời phía Tây, như một bức họa đang dần khép lại một ngày dài. Trong quán sách nhỏ, nơi ánh sáng đèn dầu đã được thắp lên, Tạ Trần khẽ gật đầu, lời nói của anh vang vọng, trầm ấm và sâu lắng, gieo vào lòng người nghe những hạt mầm triết lý. "Những di vật như thế này, những câu chuyện như thế này, chính là những 'điểm neo' giúp chúng ta không bị cuốn vào những ảo ảnh mới, mà vững vàng trên con đường 'Bình Thường Vĩnh Cửu'."
Mộ Dung Tuyết mỉm cười nhẹ nhõm, ánh mắt nàng dừng lại trên gương mặt thư sinh của Tạ Trần, rồi lại lướt qua những gương mặt phàm trần xung quanh. Nàng cảm nhận được sự bình yên đang lan tỏa, một sự bình yên chân thực, không chút giả tạo hay hào nhoáng của tiên đạo. Nàng đã từng chứng kiến quá nhiều sự truy cầu, quá nhiều sự mất mát, và giờ đây, nàng biết rằng con đường mà Tạ Trần đang đi, tuy không có hào quang của thần tiên, nhưng lại là con đường chân chính nhất để bảo vệ và củng cố một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy giá trị đích thực của mình trong sự giản dị và chân thành.
Lão Gia Phủ vuốt râu, cái gật đầu của ông ta không còn vẻ miễn cưỡng hay kiêu ngạo, mà là một sự đồng tình sâu sắc. Ông nhìn mảnh ngọc trên bàn, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang dần nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, và trong khoảnh khắc đó, dường như ông đã nhìn thấy một phần của chính mình trong câu chuyện về những "ảo ảnh" của quá khứ. Tiểu Hoạt Bát, với ánh mắt giờ đây chứa chan sự trân trọng, nâng niu mảnh ngọc, không còn coi nó là một "bảo bối" mang sức mạnh siêu phàm, mà là một "người kể chuyện" thầm lặng về lịch sử, về những bài học quý giá. Em ôm chặt nó vào lòng, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ một vật tưởng chừng vô tri, vô giác.
Bà Lão Bán Nước gật gù, nếp nhăn trên trán bà giãn ra, nụ cười hiền từ càng thêm rạng rỡ. "Đúng là tiên sinh Tạ Trần nói có lý. Cứ tưởng đồ cổ thì phải linh thiêng, hóa ra giá trị lại nằm ở cái chuyện nó kể. Mình cứ mải nghĩ đến thần tiên, quên mất cái bình thường, cái thật của đời người." Lời nói chất phác của bà như một minh chứng rõ ràng nhất cho sự chuyển hóa trong nhận thức của người dân, một sự giác ngộ về giá trị của "Nhân Đạo" đang dần thẩm thấu vào mọi ngóc ngách của cuộc sống phàm trần.
Tiểu An, với đôi mắt sáng rực, vẫn cặm cụi ghi chép. Từng chữ, từng dòng, như đang góp phần dệt nên một trang mới cho bộ sử "Nhân Gian Bất Tu Tiên", nơi giá trị thực sự không nằm ở quyền năng phi phàm mà ở sự thấu hiểu, trân trọng ký ức và những giá trị bình dị của Nhân Gian, đang dần định hình rõ nét. Câu chuyện về mảnh ngọc cổ, về những ảo ảnh của quá khứ và giá trị của sự bình thường, khép lại trong ánh đèn dầu ấm áp, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về con đường phía trước, con đường "Bình Thường Vĩnh Cửu".
***
Sáng muộn tại thị trấn An Bình, ánh nắng dịu dàng rải vàng trên những mái nhà ngói cổ kính, len lỏi qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá. Gió mát nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của đất ẩm và mùi thức ăn thoang thoảng từ các quán hàng mới mở. Con phố chính, vốn đã bắt đầu nhộn nhịp với tiếng cười nói, tiếng rao hàng xa xa và tiếng bước chân hối hả của những người đi chợ, bỗng như trầm xuống một nhịp khi Trần Tam, người bán hàng rong quen thuộc, xuất hiện.
Thường ngày, hình ảnh Trần Tam với gánh hàng trĩu nặng trên vai, luôn miệng rao bán những món đồ thủ công đơn giản hay vật dụng gia đình quen thuộc, đã trở thành một phần không thể thiếu của con phố này. Khuôn mặt ông thường tươi rói, ánh mắt lấp lánh sự tinh nhanh của người buôn bán, và giọng rao hàng của ông luôn vang vọng, đầy năng lượng. Nhưng hôm nay, một sự khác biệt rõ rệt bao trùm lên dáng vẻ gầy gò, lưng hơi còng của ông. Bước chân Trần Tam nặng nề, lê từng bước chậm chạp trên con đường lát đá, như thể mỗi bước đi đều kéo theo một gánh nặng vô hình còn lớn hơn cả gánh hàng đang oằn vai ông.
Gánh hàng của ông, được bày biện cẩn thận với những món đồ gỗ đẽo, vài chiếc lược sừng, những cuộn chỉ ngũ sắc và những chiếc bát sành men giản dị, giờ đây trông thật lạc lõng giữa những quầy hàng rực rỡ sắc màu, bày bán những món đồ mới lạ, bắt mắt hơn. Những người qua đường, vốn quen thuộc với ông, chỉ lướt nhìn rồi vội vã bước đi, không một ai dừng lại hỏi mua, không một tiếng chào hỏi thân tình. Ánh mắt ông, thường ngày sáng rõ, giờ đục ngầu và vô hồn, nhìn chằm chằm xuống mặt đất, như thể đang tìm kiếm câu trả lời cho một vấn đề nan giải nào đó ẩn sâu trong từng hạt bụi.
Trần Tam đi qua khu chợ, không còn tha thiết rao hàng. Tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực ông, hòa lẫn vào tiếng ồn ào của phố xá, trở nên lạc lõng và bi ai. Ông cảm thấy mình như một mảnh gỗ mục trôi dạt giữa dòng sông chảy xiết của thời đại mới, một người đã bị bỏ lại phía sau. Bao nhiêu năm gắn bó với cái gánh hàng này, bao nhiêu năm đã mài dũa đôi tay, học cách nhìn người, học cách bán hàng, vậy mà giờ đây, tất cả dường như trở nên vô nghĩa.
"Thời thế đổi rồi, người ta đâu còn cần những thứ này nữa..." Ông thì thầm, giọng nói khản đặc, chỉ đủ để chính ông nghe thấy. "Chắc ta phải bỏ nghề thôi." Ý nghĩ đó như một lưỡi dao cứa vào trái tim ông, đau nhói. Bỏ nghề? Vậy thì ông sẽ làm gì? Cả đời ông đã gắn liền với cái gánh hàng này, với những món đồ thủ công mộc mạc, với nụ cười của những người khách quen. Giờ đây, khi những nụ cười ấy dần tắt, khi những món đồ của ông không còn được ưa chuộng, ông cảm thấy mình cũng đang dần mất đi một phần quan trọng của bản thân.
Ông dừng chân gần quán sách của Tạ Trần, một nơi mà ông thường qua lại, nhưng hiếm khi bước vào. Quán sách yên bình đó, với những cuốn sách xếp chồng ngay ngắn và mùi mực thơm dịu, luôn tạo cho ông một cảm giác vừa ngưỡng mộ vừa xa lạ. Hôm nay, cái xa lạ ấy lại trở thành một điểm tựa vô hình. Ông đặt gánh hàng xuống, tiếng va chạm lạch cạch của những món đồ cũ kỹ nghe đến là buồn. Dáng người ông từ từ ngồi thụp xuống lề đường, lưng tựa vào bức tường rêu phong, cúi đầu nhìn đất, đôi tay xoa xoa thái dương nhăn nheo, vẻ mặt chán chường, thất vọng tột cùng.
Trong khoảnh khắc đó, Trần Tam cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ bao trùm lấy mình. Ông không sợ đói kém, bởi vì ông là một người chăm chỉ, luôn tìm cách để kiếm sống. Cái ông sợ là sự vô dụng, sự mất đi ý nghĩa của bản thân trong cái dòng chảy không ngừng của cuộc đời. Ông đã từng chứng kiến nhiều người tu sĩ "mất người" vì quá ham mê quyền năng, đánh mất cảm xúc và nhân tính. Còn ông, một phàm nhân, lại đang đứng trước nguy cơ "mất người" theo một cách khác: mất đi mục đích sống, mất đi sự kết nối với cộng đồng mà ông đã phục vụ bấy lâu. Những món đồ ông bán không còn chỉ là hàng hóa, chúng là một phần của câu chuyện cuộc đời ông, là cầu nối giữa ông và những con người xung quanh. Giờ đây, khi những sợi dây kết nối ấy đang dần đứt gãy, ông cảm thấy mình trôi nổi, lạc lõng, như một linh hồn không nơi nương tựa. Nỗi thất vọng sâu sắc ấy không chỉ là về việc kinh doanh ế ẩm, mà là về một sự thay đổi lớn lao hơn trong cái thế giới mà ông từng tin là vĩnh cửu.
***
Trong quán sách của Tạ Trần, không khí vẫn yên tĩnh và ấm cúng như thường lệ. Tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tạ Trần, tiếng bút sột soạt của Tiểu An khi cậu bé cặm cụi chép bài, và tiếng gió nhẹ nhàng thổi qua ô cửa sổ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tri thức và sự bình yên. Mùi giấy cũ, mực thơm và hương gỗ đàn hương thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng mà chỉ quán sách này mới có.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò và làn da trắng nhợt, đang ngồi bên bàn đọc sách, đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng dòng chữ, chứa đựng một vẻ tỉnh táo và suy tư hiếm thấy. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng khí chất trầm tĩnh và uyên bác của anh lại khiến người ta không thể nào xem nhẹ. Mái tóc đen dài của anh được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng làm nổi bật sự thanh tú trên khuôn mặt anh.
Tiểu An ngồi bên cạnh, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, chăm chú theo dõi những con chữ trên trang giấy. Thỉnh thoảng, cậu lại ngẩng đầu lên, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi con phố vẫn đang diễn ra nhịp sống thường ngày. Chính nhờ sự tò mò và quan sát tinh tế của cậu bé mà mọi sự thay đổi nhỏ nhất trong thị trấn đều không thoát khỏi tầm mắt của Tạ Trần.
"Tiên sinh, Trần Tam lão bá hôm nay sao vậy?" Tiểu An khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy vẻ quan ngại. "Trông ông ấy buồn quá." Cậu bé chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi Trần Tam đang ngồi thu mình bên lề đường, dáng vẻ thảm não.
Tạ Trần khẽ gập cuốn sách đang đọc, đặt nó lên bàn một cách nhẹ nhàng. Ánh mắt anh nhìn ra ngoài, xuyên qua khung cửa sổ, dừng lại trên dáng người khắc khổ của Trần Tam. Sự bình yên thường thấy trên gương mặt anh thoáng chút suy tư, một nếp nhăn nhỏ xuất hiện giữa hai lông mày thanh tú. Anh đã sớm nhận ra sự bất thường trong bước chân của người bán hàng rong này, và giờ đây, khi Tiểu An hỏi, anh càng thêm khẳng định những gì mình đã cảm nhận.
"Ông ấy đang lạc lối, Tiểu An à," Tạ Trần trầm giọng, thanh âm điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Giống như nhiều người khác trong thời đại này, họ cần tìm lại phương hướng trong dòng chảy mới." Anh ngừng một chút, ánh mắt lướt qua những giá sách cũ kỹ, rồi lại trở về với cảnh tượng bên ngoài. "Thời đại này, khi những ảo ảnh của tiên đạo đã tan biến, và cái gọi là 'phép thuật' không còn là thước đo giá trị, con người phải đối mặt với một sự thật trần trụi hơn: tìm kiếm ý nghĩa trong chính cuộc sống bình thường của họ. Trần Tam lão bá, ông ấy đang phải vật lộn với sự thay đổi đó."
Đúng lúc đó, cánh cửa quán sách khẽ mở, tiếng chuông gió ngân lên trong trẻo. Bà Lão Bán Nước, sau khi bán hết gánh hàng buổi sáng, ghé qua quán sách như một thói quen. Bà lưng còng, tóc bạc, nhưng nụ cười hiền từ và đôi mắt tinh anh luôn toát lên vẻ ấm áp, nhân hậu. Bà cũng nhìn thấy Trần Tam bên ngoài, và một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra từ miệng bà.
"Đúng vậy, Trần Tam là người tốt, làm việc chăm chỉ, nhưng thời buổi này khó khăn quá..." Bà lão nói, giọng bà đầy vẻ đồng cảm. Bà đặt một chiếc giỏ mây nhỏ đựng vài củ khoai lang luộc lên bàn, rồi ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc. "Hàng hóa của ông ấy giờ đâu còn ai chuộng nữa. Người ta giờ thích cái mới, cái lạ, chứ mấy thứ đồ cũ kỹ, đơn sơ thì chẳng mấy ai để ý."
Tạ Trần nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn hướng về phía Trần Tam. Trong tâm trí anh, câu chuyện của Trần Tam không chỉ là một vấn đề kinh tế đơn thuần, mà là một ví dụ điển hình cho những thách thức mà con người phải đối mặt trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu". Cái gọi là "mất người" của phàm nhân không phải là đánh mất tu vi hay cảm xúc do tu luyện, mà là đánh mất đi sự kết nối với cộng đồng, mất đi mục đích sống khi những giá trị cũ không còn phù hợp.
Anh nghĩ về những "điểm neo" mà anh đã nói đến đêm qua. Mảnh ngọc cổ là một "điểm neo" của quá khứ, giúp người ta không quên lịch sử và những bài học cũ. Còn Trần Tam, ông ấy cần một "điểm neo" mới cho hiện tại và tương lai của mình. Không phải là một phép màu, không phải là một sự trợ giúp vật chất, mà là một sự thay đổi trong nhận thức, một sự tái định nghĩa về giá trị của công việc và cuộc sống.
Tạ Trần biết rằng, việc anh cần làm không phải là đưa ra giải pháp trực tiếp, mà là gieo một hạt giống suy nghĩ vào lòng Trần Tam, để ông tự mình khám phá ra con đường mới. Anh tin vào khả năng tự cường của con người, tin vào "nhân tính" vốn có, và tin rằng mỗi cá nhân đều có thể tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc sống nếu họ được gợi mở đúng hướng. Anh không muốn can thiệp quá sâu vào lựa chọn của người khác, bởi đó sẽ lại là một dạng "áp đặt", tương tự như cách Thiên Đạo cũ đã áp đặt con đường tu tiên. Nhiệm vụ của anh là trở thành một người dẫn đường thầm lặng, một người "gieo mầm triết lý", để mỗi người tự mình khai phá mảnh đất tâm hồn mình. Anh gập sách lại, đặt lên bàn, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa, trầm ngâm. Tựa như một bậc thầy cờ, anh đang suy nghĩ về nước đi tiếp theo, không phải để thắng một ván cờ, mà để mở ra một ván cờ mới, ý nghĩa hơn cho cuộc đời Trần Tam. Tiểu An chăm chú nhìn Tạ Trần, cố gắng thấu hiểu những suy nghĩ sâu xa ẩn chứa trong ánh mắt của tiên sinh, cảm nhận được sự phức tạp của cái gọi là "dòng chảy mới" mà Tạ Trần vừa nhắc đến. Cậu bé ghi lại những lời đó vào cuốn sổ, biết rằng đó là một bài học quý giá nữa về "Nhân Đạo".
***
Tiếng chuông gió lại khẽ ngân vang, lần này không phải là Bà Lão Bán Nước, mà là Trần Tam. Ông ngập ngừng ở ngưỡng cửa, ánh mắt đục ngầu của ông thoáng chút e dè, nhưng dường như có một l���c hút vô hình nào đó đã dẫn lối ông bước vào không gian yên tĩnh và ấm cúng này. Quán sách, với mùi trà thanh mát và mùi giấy cũ đặc trưng, dường như mang một ma lực xoa dịu tâm hồn ông. Tạ Trần nhìn ông, khẽ mỉm cười, ánh mắt anh điềm tĩnh và thấu hiểu, không chút phán xét.
"Mời Trần Tam lão bá," Tạ Trần khẽ nói, chỉ tay vào chiếc ghế đối diện anh, bên cạnh chiếc bàn gỗ đã ngả màu thời gian. Trên bàn, một ấm trà đang nghi ngút khói, hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa. Tiểu An, vẫn ngồi cạnh Tạ Trần, ngẩng đầu lên nhìn Trần Tam với đôi mắt tò mò, rồi lại cúi xuống tiếp tục chép bài, nhưng tai vẫn chú ý lắng nghe.
Trần Tam chậm rãi bước vào, đặt gánh hàng xuống một góc, rồi ngồi xuống. Ông cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ khi thoát khỏi cái ồn ào của phố xá, và hơn hết là thoát khỏi cái cảm giác cô đơn, lạc lõng bao trùm lấy ông suốt buổi sáng. Ông nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn chén trà nóng hổi đang bốc hơi, như thể đang tìm kiếm những lời lẽ thích hợp để bắt đầu câu chuyện của mình.
"Tiên sinh..." Tr���n Tam bắt đầu, giọng ông khản đặc, chứa đựng nỗi thất vọng sâu sắc. "Ta... ta không biết phải làm sao nữa. Hàng hóa của ta không ai mua, ta cứ nghĩ mình sẽ làm cái nghề này đến già... nhưng giờ thì..." Ông thở dài nặng nề, đôi mắt lại nhìn xuống đất, như thể không dám đối diện với sự thật phũ phàng. "Ta vô dụng rồi."
Những lời đó thoát ra từ miệng ông như trút đi một gánh nặng. Ông không chỉ nói về việc kinh doanh ế ẩm, mà là về sự mất mát mục đích, về cảm giác mình đã trở nên lạc hậu, vô giá trị trong một thế giới đang đổi thay quá nhanh chóng. Nỗi sợ hãi "mất người" theo cách của một phàm nhân, mất đi sự kết nối và ý nghĩa tồn tại, hiện hữu rõ ràng trong từng câu chữ của ông.
Tạ Trần không cắt lời. Anh chỉ nhẹ nhàng rót một chén trà nóng, hơi nước bốc lên làm mờ đi một phần khuôn mặt thanh tú của anh, nhưng ánh mắt anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh và kiên nhẫn. Anh đặt chén trà trước mặt Trần Tam, như một lời mời gọi ông hãy bình tâm, hãy chậm rãi suy nghĩ. Mùi trà thanh mát xộc vào mũi Trần Tam, giúp ông cảm thấy dịu đi phần nào những lo âu đang đè nặng.
Khi Trần Tam kết thúc những lời than thở, Tạ Trần mới khẽ đặt chén trà của mình xuống, tạo ra một âm thanh nhỏ trong sự tĩnh lặng của quán sách. "Ông Trần Tam," Tạ Trần bắt đầu, giọng anh trầm ấm và sâu lắng, không chút vội vã. "Có bao giờ ông tự hỏi, ngoài việc kiếm sống, công việc của ông còn mang lại điều gì khác cho những người xung quanh không? Chẳng hạn, sự tiện lợi, một nụ cười, hay một câu chuyện?"
Câu hỏi của Tạ Trần như một tia sét đánh ngang tai Trần Tam. Ông ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đục ngầu giờ đây chứa đựng vẻ ngạc nhiên tột độ. Ông chưa bao giờ nghĩ về điều đó. Cả đời ông, việc bán hàng chỉ đơn thuần là mưu sinh, là kiếm tiền để nuôi sống gia đình. Ông chưa từng nghĩ rằng, công việc của mình còn có thể mang những ý nghĩa sâu xa hơn.
"Điều gì khác sao?" Trần Tam lặp lại, giọng ông ngập ngừng, như đang nếm thử một khái niệm hoàn toàn mới mẻ. "Ta chỉ nghĩ đến việc bán hàng để nuôi sống gia đình..." Ông trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những món đồ cũ kỹ trong gánh hàng của mình. Trong đầu ông, những món đồ đó chỉ là vật trao đổi, là phương tiện để đạt được mục đích kiếm sống. Nhưng lời của Tạ Trần đã mở ra một cánh cửa khác, một cách nhìn nhận khác về công việc mà ông đã gắn bó cả đời.
Tạ Trần không nói thêm, chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Trần Tam, gợi mở, không áp đặt. Anh biết rằng, những hạt giống triết lý không thể ép buộc nảy mầm, chúng cần thời gian để thấm sâu vào tâm hồn và tự mình phát triển. Anh muốn Trần Tam tự mình khám phá ra ý nghĩa thực sự của "phục vụ", của "kết nối", của "nhân tính" trong một kỷ nguyên mà Thiên Đạo đã suy tàn, và con người phải tự mình tìm lấy giá trị.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, Trần Tam bắt đầu suy nghĩ. Ông nhớ lại những lần ông mang hàng đến tận nhà cho một bà lão ốm yếu không thể ra chợ. Ông nhớ lại nụ cười rạng rỡ của một đứa trẻ khi nhận được món đồ chơi gỗ ông tự tay đẽo. Ông nhớ lại những câu chuyện phiếm bên gánh hàng, những lời hỏi thăm sức khỏe, những lời khuyên nho nhỏ mà ông và khách hàng dành cho nhau. Phải rồi, đó không chỉ là giao dịch mua bán. Đó là sự tiện lợi, là niềm vui, là những câu chuyện, là những sợi dây kết nối vô hình giữa ông và cộng đồng.
Ông đã quá mải mê với nỗi lo về lợi nhuận và sự thay đổi của thị trường mà quên mất đi những giá trị phi vật chất mà công việc của ông đã và đang mang lại. Ông đã đánh đồng giá trị của bản thân với số tiền kiếm được, mà quên đi giá trị của sự "phục vụ", của "nhân tình thế thái". Lời nói của Tạ Trần đã chạm đến một phần sâu thẳm trong tâm hồn ông, nơi những giá trị nhân văn vẫn còn ngủ yên dưới lớp bụi của lo toan và thất vọng.
Tiểu An, vẫn cặm cụi chép bài, ngước mắt nhìn Tạ Trần và Trần Tam. Cậu bé hiểu rằng tiên sinh đang dạy một bài học không chỉ cho Trần Tam, mà còn cho chính cậu và bất kỳ ai đang tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc sống. Đó là bài học về việc nhìn xa hơn cái bề ngoài, nhìn sâu hơn vào bản chất của mọi sự vật, hiện tượng. "Vô thường" không chỉ là sự thay đổi của vạn vật, mà còn là sự thay đổi trong cách nhìn nhận giá trị, và để "bình thường vĩnh cửu" tồn tại, con người cần không ngừng thích nghi, không ngừng tìm kiếm ý nghĩa mới trong những điều cũ.
Trần Tam nhìn chén trà, rồi lại nhìn Tạ Trần. Ánh mắt ông vẫn còn sự suy tư, nhưng đã bớt đi vẻ đục ngầu, thay vào đó là một tia sáng le lói của sự thức tỉnh. Ông không còn cảm thấy mình vô dụng, mà chỉ là đang đứng trước một cánh cửa mới, một cơ hội để tái định nghĩa mục đích sống của mình trong kỷ nguyên mới này.
***
Hoàng hôn dịu nhẹ buông xuống, nhuộm hồng cả thị trấn An Bình, vẽ nên một bức tranh thanh bình và thơ mộng. Những con phố, vốn đã bớt đi sự hối hả của ban ngày, giờ đây chìm trong ánh sáng ấm áp, huyền ảo, với tiếng cười nói nhẹ nhàng, tiếng rao hàng từ xa vọng lại và mùi thức ăn đêm thoang thoảng.
Trần Tam bước ra khỏi quán sách của Tạ Trần. Gánh hàng vẫn trĩu nặng trên vai, nhưng bước chân ông giờ đây đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Không còn là những bước lê nặng nề, vô hồn như buổi sáng, thay vào đó là những bước đi vững vàng, mang theo một sự kiên định mới. Ánh mắt ông, không còn đục ngầu vì thất vọng, mà thay vào đó là sự suy tư, thậm chí là một tia sáng hy vọng đang nhen nhóm sâu thẳm trong đáy mắt.
Ông không có một kế hoạch cụ thể nào cho ngày mai, không có một "bí quyết" kinh doanh nào được Tạ Trần truyền thụ. Nhưng những lời nói của Tạ Trần, giản dị mà sâu sắc, đã gieo vào lòng ông một hạt giống mới: ý nghĩa của việc "phục vụ" cộng đồng. Ông đã hiểu rằng, giá trị của công việc không chỉ nằm ở lợi nhuận hay sự trao đổi vật chất, mà còn ở những giá trị phi vật chất mà nó mang lại cho những người xung quanh, cho xã hội.
Trần Tam đi chậm rãi trên con đường quen thuộc. Ông không còn cúi đầu nhìn đất, mà ngẩng cao đầu, ánh mắt quét qua những ngôi nhà, những gương mặt đang tấp nập trên phố. Ông nhìn những người nông dân gánh rau về nhà, những đứa trẻ chơi đùa bên hiên cửa, những cặp vợ chồng già cùng nhau đi dạo. Ông bắt đầu quan sát những nhu cầu thầm lặng của họ, những điều mà ông chưa từng để tâm trước đây. Một bà lão cần một chiếc giỏ đan mới mà không thể tự mình ra chợ xa? Một người thợ mộc cần loại gỗ đặc biệt mà ở đây hiếm có? Một gia đình trẻ cần những món đồ chơi gỗ an toàn cho con cái họ?
Những ý tưởng mới dần nhen nhóm trong đầu ông, từng chút một, như những đốm lửa nhỏ thắp sáng màn đêm tâm hồn ông. Ông không còn nghĩ đến việc "bán" hàng, mà nghĩ đến việc "mang lại" giá trị. Ông không còn cảm thấy mình là một người bị bỏ lại phía sau bởi dòng chảy thời gian, mà là một phần không thể thiếu của cộng đồng, một người có thể đóng góp theo một cách khác, ý nghĩa hơn.
"Phục vụ sao..." Trần Tam thầm nhủ, giọng ông khẽ khàng, nhưng tràn đầy sự kiên định. "Đúng vậy, mình có thể làm được nhiều hơn là chỉ bán hàng... Mình có thể tìm ra cách để mang lại điều tốt đẹp cho mọi người, như Tạ tiên sinh vẫn làm vậy." Một nụ cười nhẹ nhõm, lần đầu tiên sau nhiều ngày, nở trên khuôn mặt khắc khổ của ông. Đó là nụ cười của một người ��ã tìm thấy lại mục đích, tìm thấy lại niềm tin vào bản thân và vào cuộc sống.
Gánh hàng trên vai Trần Tam vẫn là những món đồ cũ kỹ, giản dị đó, nhưng giờ đây chúng không còn là gánh nặng của sự lỗi thời, mà là những công cụ tiềm năng để ông thực hiện sứ mệnh mới của mình. Ông cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn với những vật phẩm này, với những câu chuyện mà chúng có thể kể, với những giá trị mà chúng có thể mang lại. Ông không còn là Trần Tam của buổi sáng, người bán hàng rong thất vọng, mà là Trần Tam của buổi hoàng hôn, người bán hàng rong với một tầm nhìn mới, với một trái tim tràn đầy hy vọng.
Ánh hoàng hôn cuối cùng khuất dần sau dãy núi, nhường chỗ cho màn đêm bao la. Nhưng trong lòng Trần Tam, một tia sáng mới đã bừng lên, soi rọi con đường phía trước. Ông biết rằng, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, sẽ còn nhiều thử thách. Nhưng giờ đây, ông không còn cô đơn. Ông có một mục đích, một sự kết nối với cộng đồng, và một niềm tin mãnh liệt vào giá trị của "nhân tính", của sự "phục v��" trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu". Sự thay đổi trong cách ông nhìn nhận công việc của mình không chỉ là một sự thích nghi đơn thuần, mà là một sự tái sinh, minh họa cho sự phát triển của văn minh phàm nhân và tinh thần "Nhân Đạo" đang ngày càng trở nên mạnh mẽ trong cộng đồng. Những bước chân của ông, hòa vào bóng đêm, mang theo một câu chuyện mới, một câu chuyện về sự luân hồi của vạn vật, về cách một con người có thể tìm thấy ý nghĩa và giá trị đích thực trong chính cuộc sống bình dị của mình, không cần đến bất kỳ phép màu hay sức mạnh siêu phàm nào. Ông đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.