Nhân gian bất tu tiên - Chương 1734: Chân Thành Gieo Hạt: Gánh Hàng Rong Đơm Hoa Kết Trái
Ánh hoàng hôn cuối cùng khuất dần sau dãy núi, nhường chỗ cho màn đêm bao la, nhưng trong lòng Trần Tam, một tia sáng mới đã bừng lên, soi rọi con đường phía trước. Ông biết rằng, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, sẽ còn nhiều thử thách. Nhưng giờ đây, ông không còn cô đơn. Ông có một mục đích, một sự kết nối với cộng đồng, và một niềm tin mãnh liệt vào giá trị của "nhân tính", của sự "phục vụ" trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu". Sự thay đổi trong cách ông nhìn nhận công việc của mình không chỉ là một sự thích nghi đơn thuần, mà là một sự tái sinh, minh họa cho sự phát triển của văn minh phàm nhân và tinh thần "Nhân Đạo" đang ngày càng trở nên mạnh mẽ trong cộng đồng. Những bước chân của ông, hòa vào bóng đêm, mang theo một câu chuyện mới, một câu chuyện về sự luân hồi của vạn vật, về cách một con người có thể tìm thấy ý nghĩa và giá trị đích thực trong chính cuộc sống bình dị của mình, không cần đến bất kỳ phép màu hay sức mạnh siêu phàm nào. Ông đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới.
***
Bình minh hé rạng trên Thị Trấn An Bình, mang theo luồng gió mát lành mơn man qua từng mái ngói rêu phong, đánh thức những âm thanh đầu tiên của một ngày mới. Tiếng gà gáy vọng từ xa, tiếng chim hót líu lo trên cành cây khô trước quán sách của Tạ Trần, và tiếng bánh xe kẽo kẹt trên con đường đất ẩm ướt sau một đêm sương. Ánh nắng ban mai như những sợi tơ vàng mảnh dẻ, xuyên qua kẽ lá, rải rác trên nền đất, tạo nên những đốm sáng lung linh đầy sức sống. Thị trấn, vốn dĩ đã nhộn nhịp vừa phải, giờ đây càng thêm phần sinh động với những tiếng nói chuyện xôn xao, tiếng rao hàng vang vọng từ xa, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng bước chân vội vã của những người bắt đầu một ngày mưu sinh. Một mùi hương tổng hòa của thức ăn mới nấu, mùi gỗ, mùi đất và cả mùi mồ hôi thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bức tranh sống động, chân thực đến nao lòng.
Trong không khí ấy, Trần Tam xuất hiện. Gánh hàng của ông, vốn là những món đồ cũ kỹ, giản dị, nay đã được sắp xếp lại một cách cẩn thận, sạch sẽ và tươm tất hơn nhiều. Vài món hàng mới, được chế biến tỉ mỉ, khác hẳn những thứ ông vẫn thường bán, được đặt ở vị trí nổi bật nhất. Chúng không phải là những món đồ xa hoa, nhưng toát lên vẻ tinh xảo, chất lượng, như những hạt đậu được chọn lọc kỹ lưỡng, những túi lá trà xanh tươi hái từ sườn núi, hay những chiếc bánh đậu xanh nhỏ xinh được bọc trong lá chuối. Dù đã cố gắng giữ vẻ tự tin, ánh mắt ông thỉnh thoảng vẫn liếc về phía quán sách của Tạ Trần, nơi những giá trị mới đã nhen nhóm trong tâm hồn ông. Trong lòng Trần Tam, nỗi lo lắng vẫn còn đó, trộn lẫn với sự e ngại và một chút hoài nghi. "Liệu có ai chịu trả giá cao hơn cho những món hàng này không đây? Liệu cái 'chất lượng' và 'chân thành' mà Tạ tiên sinh nói có thực sự mang lại cơm áo cho mình và gia đình?" Ông lẩm bẩm tự nhủ, giọng khẽ khàng như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh của buổi sớm. Nỗi sợ thất bại, sự quen thuộc với lối mòn kinh doanh cũ, và cả áp lực mưu sinh nặng nề vẫn còn đè nặng lên vai ông, dù gánh hàng trên vai đã được sắp xếp gọn gàng hơn. Ông đã dành cả đêm để suy nghĩ, để chuẩn bị, để thổi một luồng sinh khí mới vào từng món đồ. Mỗi chiếc bánh, mỗi túi trà, mỗi vật dụng thủ công đều được ông đặt vào đó một phần tâm huyết, một phần hy vọng. Nhưng chuyển đổi không bao giờ là điều dễ dàng, đặc biệt là khi nó đi ngược lại thói quen cũ và những niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức về cách kiếm sống. Ông phải vượt qua chính mình, vượt qua nỗi sợ hãi về một con đường mới đầy rủi ro nhưng cũng đầy hứa hẹn.
Từ trong quán sách, nơi ánh sáng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua ô cửa sổ, Tạ Trần và Tiểu An lặng lẽ quan sát. Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, đang khẽ nhấp một ngụm trà. Y phục của hắn vẫn là chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Tiểu An, gầy gò với đôi mắt thông minh, mặc áo vải thô cũ, đang chăm chú nhìn ra ngoài.
"Sự thay đổi không bao giờ dễ dàng, đặc biệt là khi nó đi ngược lại thói quen cũ," Tạ Trần trầm giọng nói, lời nói súc tích, sâu sắc, như một dòng nước chảy chậm rãi nhưng có sức mạnh bào mòn đá tảng. Hắn không nói thẳng ra sự lo lắng của Trần Tam, nhưng câu nói của hắn như một lời khẳng định cho những gì Trần Tam đang cảm nhận. Đó không phải là lời an ủi, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của sự chuyển hóa.
Tiểu An gật đầu, ánh mắt đầy suy tư. "Con thấy Trần Tam đại thúc vẫn còn lo lắng lắm, tiên sinh. Dù gánh hàng của ông trông tươm tất hơn nhiều rồi." Thư đồng vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết chiều sâu trong lời nói của Tạ Trần, nhưng sự hiếu kỳ và mong muốn học hỏi đã thúc đẩy cậu bé quan sát và đặt câu hỏi.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt y nhìn ra xa, về phía Trần Tam đang cẩn thận bày biện hàng hóa. Y không nói thêm, chỉ để sự im lặng nói lên tất cả. Hắn hiểu rằng, con đường mà Trần Tam đang đi là một con đường tự khám phá, tự chuyển hóa. Lời nói của hắn chỉ là hạt mầm, còn việc chăm sóc để hạt mầm ấy nảy nở thành cây là của Trần Tam. Hắn không trực tiếp can thiệp, nhưng sự hiện diện của hắn, những lời nói triết lý của hắn đã gieo vào lòng Trần Tam một động lực mạnh mẽ để thay đổi. Trần Tam cố gắng giữ vẻ tự tin, nhưng những động tác của ông vẫn còn chút gượng gạo. Ông mỉm cười chào mời vài người qua đường, nhưng họ chỉ nhìn ngó qua loa rồi lại tiếp tục bước đi, chưa ai dừng lại mua. Nỗi lo lắng trong lòng ông càng lúc càng lớn, nhưng tia hy vọng nhỏ bé vẫn chưa tắt hẳn. Ông tự nhủ, "Cứ từ từ, cứ kiên nhẫn. Tạ tiên sinh nói đúng, cái gì cũng cần thời gian." Ông hít một hơi thật sâu, mùi hương tổng hòa của chợ búa buổi sớm như tiếp thêm sức mạnh cho ông, giúp ông vững vàng hơn trên con đường mới mẻ này.
***
Thời gian trôi chậm rãi, mặt trời dần lên cao, phủ một lớp nắng ấm áp, trong trẻo lên toàn bộ khu chợ. Ánh sáng vàng óng tràn ngập không gian, làm nổi bật màu sắc tươi mới của rau củ quả, lấp lánh trên những gánh hàng rong đủ loại. Tiếng ồn ào của chợ búa giờ đây đã trở nên sầm uất hơn, tiếng mặc cả, tiếng cười nói, tiếng rao hàng hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Mùi bánh mới nướng thơm lừng từ quán bên cạnh, mùi hương liệu từ các món hàng của Trần Tam, và cả mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ đêm qua, tất cả đan xen vào nhau, tạo nên một không khí dễ chịu và thân thiện.
Trần Tam vẫn kiên nhẫn đứng bên gánh hàng của mình. Không còn chỉ là những tiếng rao hàng đơn thuần, giờ đây ông bắt đầu kể những câu chuyện nhỏ về từng món hàng. Với chiếc bánh đậu xanh, ông chậm rãi giới thiệu: "Bánh đậu xanh này, tôi tự tay xay bột, không pha tạp, chọn loại đậu hạt đều, mẩy nhất. Nước đường tôi dùng là đường phèn nấu chảy, ngọt thanh tự nhiên, không gắt cổ. Mời bà dùng thử, đảm bảo sẽ thấy khác biệt!" Ông nâng niu chiếc bánh, ánh mắt tràn đầy sự chân thành và tự hào. Với túi trà, ông kể về những buổi sáng sương sớm, ông lên núi hái từng búp trà non, rồi tự tay sao vàng, giữ trọn hương vị thiên nhiên. Sự chân thành trong lời nói của Trần Tam, cùng với chất lượng rõ ràng của sản phẩm, bắt đầu thu hút sự chú ý. Những người qua đường, ban đầu chỉ tò mò liếc nhìn, giờ đã bắt đầu dừng lại.
Bà Lão Bán Nước, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền từ, là một trong những người đầu tiên dừng chân. Bà đã quen thuộc với Trần Tam từ bao năm nay, biết ông là người thật thà chất phác. Bà cầm lấy một chiếc bánh đậu xanh nhỏ, cắn thử một miếng. Đôi mắt bà lão chợt sáng lên, nụ cười giãn rộng. "Ôi chao, Trần Tam! Bánh của cậu hôm nay ngon lạ thường! Ngọt thanh, mà không hề ngán! Cứ như bánh của nhà làm ngày xưa vậy!" Bà lão cảm thán, giọng nói đầy bất ngờ và hài lòng. Sự thay đổi trong chất lượng món hàng của Trần Tam khiến bà không khỏi ngạc nhiên. Bà lão đã từng thử nhiều loại bánh, nhưng hương vị mộc mạc, tinh khiết c��a chiếc bánh này như đánh thức ký ức về những món ăn tuổi thơ, về những giá trị chân thực đã bị lãng quên.
Ngay sau đó, Tiểu Hoạt Bát, một cậu bé nhỏ bé, lanh lợi, đôi mắt sáng ngời, đang chạy nhảy khắp nơi trong chợ, cũng bị thu hút bởi hương thơm đặc biệt từ gánh hàng của Trần Tam. Cậu bé dừng lại, nhìn chằm chằm vào những thanh kẹo lạc giòn tan được xếp ngay ngắn. "Trần Tam đại thúc, kẹo lạc này thơm giòn hơn mọi khi nhiều ạ! Cả lớp con ai cũng thích!" Tiểu Hoạt Bát hào hứng reo lên, khuôn mặt rạng rỡ. Cậu bé cầm một thanh kẹo, cắn một miếng, vị ngọt bùi của lạc, vị giòn tan của đường quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Những món đồ chơi gỗ an toàn cho trẻ con, được Trần Tam tự tay gọt đẽo tỉ mỉ, cũng khiến Tiểu Hoạt Bát thích mê.
Trần Tam, khuôn mặt khắc khổ nay đã giãn ra, nụ cười rạng rỡ, chân thành nở trên môi. Ánh mắt ông tràn đầy sự tự tin và niềm vui. "Cảm ơn quý khách đã tin tưởng. Mỗi món hàng tôi đều đặt hết tâm huyết vào đó, mong quý khách dùng ngon miệng." Ông nói, giọng điệu kh��ng còn vẻ rụt rè mà trở nên tự nhiên, ấm áp hơn nhiều. Ông miệt mài phục vụ khách hàng, tay thoăn thoắt gói bánh, đong trà, không ngừng kể những câu chuyện nhỏ về nguồn gốc, về công sức ông đã bỏ ra để tạo nên những món đồ ấy.
Dần dần, gánh hàng của ông bắt đầu vơi đi. Tiếng cười nói và lời khen ngợi xung quanh gánh hàng ngày một nhiều hơn. Không còn cảnh ông phải rao to để thu hút khách, giờ đây khách hàng tự tìm đến, bị cuốn hút bởi sự khác biệt và chất lượng mà ông mang lại. Một người đàn ông trung niên khen ngợi loại gỗ ông dùng để làm đũa, nói rằng nó bền chắc và không bị mối mọt. Một phụ nữ trẻ mua vài túi trà, nói rằng chồng nàng rất thích hương vị thanh khiết của nó. Cảm giác ấm áp của ánh nắng ban trưa, làn gió mát nhẹ phảng phất, và sự mịn màng của những món hàng chất lượng khi chạm vào, tất cả dường như đang xoa dịu những lo lắng ban đầu của Trần Tam. Niềm vui từ sự đón nhận của cộng đồng đã xua tan mọi nghi ngại, thay vào đó là một niềm mãn nguyện sâu sắc. Ông nhận ra rằng, giá trị thực sự không nằm ở việc bán được nhiều hàng, mà nằm ở việc nhận được sự tin tưởng và nụ cười hài lòng của khách hàng. Đó chính là những giá trị phi vật chất mà Tạ Trần đã nhắc đến, và giờ đây, ông đã tự mình trải nghiệm được điều đó.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Thị Trấn An Bình bằng những gam màu ấm áp, dịu dàng. Không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo hương thơm của cỏ cây và mùi khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà xung quanh. Tiếng chim hót nhẹ từ cửa sổ quán sách, tiếng lật sách khẽ khàng, và đôi khi là tiếng bước chân nhẹ nhàng của Tạ Trần trên nền gỗ cũ, tất cả tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, bình yên, gợi mở suy tư.
Trần Tam trở về từ chợ, gánh hàng đã trống rỗng, không còn một món đồ. Nhưng đôi vai ông không hề trĩu nặng mà nhẹ nhàng lạ thường, như thể mọi gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Trên môi ông là một nụ cười rạng rỡ, chân thành, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Ông không vội vã về nhà mà dừng lại trước quán sách của Tạ Trần. Ánh mắt ông giao với Tạ Trần, chứa chan sự biết ơn sâu sắc. Chính những lời nói tưởng chừng đơn giản của vị thư sinh này đã thay đổi hoàn toàn cách nhìn của ông về cuộc đời và công việc.
Lão Gia Phủ, với vẻ ngoài béo tốt, ăn mặc sang trọng, râu dài, vốn dĩ có vẻ hống hách, giờ đây cũng tình cờ đi ngang qua. Ông ta vừa mua vài món đồ thủ công từ Trần Tam, và cũng không khỏi ấn tượng bởi sự thay đổi của người bán hàng rong này. Lão Gia Phủ khẽ gật đầu tán thưởng Trần Tam, một cử chỉ hiếm hoi từ một người vốn chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân.
Tạ Trần và Tiểu An đang ngồi đọc sách bên bàn, dưới ánh đèn dầu dịu nhẹ. Ánh mắt Tạ Trần bình thản, nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu và hài lòng sâu sắc. Hắn khẽ đặt cuốn sách xuống, nhìn Trần Tam.
"Tạ tiên sinh, lời của người quả thật chí lý!" Trần Tam reo lên, giọng ông khẽ khàng nhưng tràn đầy sự phấn khích, như một dòng suối mát lành tuôn chảy sau cơn hạn hán. "Hôm nay ta đã bán hết hàng, và quan trọng hơn, ta cảm thấy vui vẻ hơn bao giờ hết! Mỗi lời khen của khách hàng, mỗi nụ cười... đều khiến ta cảm thấy công việc của mình thật có ý nghĩa. Ta đã tìm thấy một sự kết nối thật sự với những người mua hàng, không phải chỉ là sự trao đổi tiền bạc đơn thuần." Ông cúi đầu cảm tạ Tạ Trần, ánh mắt đầy sự biết ơn. Cảm giác nhẹ nhõm trên vai ông, sự ấm áp của ánh nắng ban trưa, và sự mịn màng của những món hàng chất lượng khi chạm vào, tất cả giờ đây đã biến thành một cảm giác mãn nguyện và thanh thản trong tâm hồn.
Tạ Trần chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng vào Trần Tam. Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, lời nói súc tích như những viên ngọc quý. "Ông đã tìm thấy giá trị thực sự trong công việc của mình, Trần Tam. Đó là thứ quý giá hơn mọi lợi nhuận, và nó sẽ tồn tại bền vững hơn mọi chiêu trò kinh doanh." Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận sự ấm áp của chiếc tách trong tay. "Chất lượng và chân thành không chỉ là phương thức kinh doanh, mà còn là một phần của 'Nhân Đạo'. Khi ông mang đến điều tốt đẹp cho người khác, ông cũng đang xây dựng nền tảng cho sự thịnh vượng của chính mình và của cả cộng đồng." Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều như gieo một hạt giống triết lý vào lòng người nghe.
Tiểu An, đôi mắt thông minh lấp lánh, chăm chú lắng nghe từng lời. Cậu bé đã chứng kiến toàn bộ quá trình chuyển biến của Trần Tam, từ sự lo lắng ban đầu đến niềm vui sướng cuối ngày. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Không phải chỉ bán hàng, mà là 'phục vụ' bằng cả tấm lòng và sự chân thành. Đó mới là Nhân Đạo của chúng ta." Tiểu An nói, giọng điệu đầy sự thấu hiểu, như thể cậu bé đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí mình, nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn những con chữ trong sách.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang nhuộm đỏ Thị Trấn An Bình, chứng kiến một sự chuyển hóa nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Sự thành công của Trần Tam, dù chỉ là một câu chuyện nhỏ trong dòng chảy cuộc sống, nhưng nó sẽ truyền cảm hứng cho các cá nhân khác trong Thị Trấn An Bình và xa hơn nữa. Nó khuyến khích họ tìm kiếm giá trị thực sự trong công việc v�� cuộc sống của mình, tạo nên một cộng đồng vững mạnh hơn dựa trên các giá trị nhân văn. Tiểu An sẽ tiếp tục hấp thụ những bài học từ Tạ Trần qua các câu chuyện đời thường như thế này, dần trở thành một người có cái nhìn sâu sắc về 'Nhân Đạo' và triết lý sống bình thường, đóng vai trò quan trọng trong việc giữ gìn và phát huy những giá trị này trong tương lai của kỷ nguyên Nhân Gian. Những câu chuyện về sự chuyển hóa cá nhân như Trần Tam sẽ là nền tảng cho sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân trong kỷ nguyên mới, nơi mỗi cá nhân đều tìm thấy ý nghĩa và giá trị của mình mà không cần đến sức mạnh tiên đạo. Hạt mầm đã được gieo, và giờ đây, chúng đang bắt đầu nảy mầm, đơm hoa kết trái, chậm rãi nhưng kiên định, vẽ nên một bức tranh về sự luân hồi của vạn vật, về một kỷ nguyên mới nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.