Nhân gian bất tu tiên - Chương 1735: Tự Do và Trách Nhiệm: Những Mầm Non Tư Duy Của Kỷ Nguyên Mới
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, mang theo một vẻ đẹp tĩnh lặng, dịu dàng. Bên trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, mùi giấy cũ quyện với hương trà thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, an yên. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố cũ kỹ, vẫn ngồi bên bàn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo thường trực. Hắn khẽ đặt cuốn sách cũ kỹ xuống, tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng như một lời thì thầm của thời gian. Nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi hắn, một nụ cười không phô trương nhưng chất chứa sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn vừa chứng kiến một hạt mầm đã nảy nở, lặng lẽ nhưng kiên định.
Tiểu An, thư đồng bé nhỏ với đôi mắt lấp lánh thông minh, ngồi bên cạnh, chăm chú lắng nghe những lời vừa rồi của Tạ Trần và quan sát sự mãn nguyện hiện rõ trên khuôn mặt Trần Tam khi ông quay lưng bước đi. Cậu bé g���t gù, vẻ mặt nghiêm túc, như đang cố gắng khắc ghi từng triết lý, từng bài học vào tâm trí non trẻ của mình. Sự chuyển hóa của Trần Tam, từ một người bán hàng rong lo âu đến một người tìm thấy niềm vui và ý nghĩa trong công việc của mình, đã trở thành một minh chứng sống động cho những lời giảng của Tạ Trần. Đó không chỉ là một câu chuyện về kinh doanh, mà còn là một bài học về "Nhân Đạo", về cách con người tìm thấy sự trọn vẹn ngay trong những điều bình dị nhất, không cần đến sự phù phép của tiên lực hay sự can thiệp của Thiên Đạo.
Tiếng bước chân của Trần Tam dần xa, hòa vào sự huyên náo còn vương lại của buổi chiều tà nơi phố chợ. Nhưng ngay khi sự tĩnh lặng vừa kịp bao trùm quán sách, một âm thanh khác lại bắt đầu vang vọng từ phía con đường dẫn đến Trường Học Phàm Nhân gần đó. Đó là tiếng tranh luận sôi nổi, pha lẫn sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, vọng vào qua khung cửa sổ mở hé. Tiếng nói cao thấp, những từ ngữ mạnh mẽ được thốt ra, tạo thành một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của những tư tưởng đang va chạm.
Tiểu An, đôi mắt lanh lợi khẽ chớp, ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh. Cậu bé dường như bị cuốn hút bởi sự mãnh liệt trong những lời lẽ ấy. "Tiên sinh," cậu khẽ hỏi, giọng nói tự nhiên, pha chút tò mò, "các bạn ấy đang tranh luận về điều gì mà gay gắt vậy ạ? Con nghe có vẻ họ đang nói về... tự do?"
Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng ẩn chứa một tia hứng thú. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh tao của lá trà lan tỏa trong vòm miệng, như đang thưởng thức hương vị của chính cuộc sống. "Chuyện xưa nay vẫn thế thôi, Tiểu An," hắn đáp, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối chảy qua khe đá. "Con người luôn muốn hiểu về bản chất của chính mình, và của thế giới này. Đặc biệt là những mầm non của kỷ nguyên mới, khi bức màn của Thiên Đạo đã được vén lên, họ sẽ tự hỏi nhiều hơn về định nghĩa của cuộc đời, về mục đích của sự tồn tại. Con có muốn ra ngoài nghe không?"
Tiểu An không cần suy nghĩ, cậu bé gật đầu lia lịa, đôi mắt toát lên vẻ háo hức. Cậu đã quen với việc Tạ Trần không bao giờ trực tiếp ra lệnh hay ép buộc, mà luôn mở ra những cánh cửa cho cậu tự mình khám phá. Cậu bé đứng dậy, chiếc áo vải thô cũ kỹ xộc xệch theo từng cử động, và theo bước Tạ Trần. Hắn đặt chén trà xuống, khẽ đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng không gây ra một tiếng động nào đáng kể. Tạ Trần và Tiểu An cùng bước ra hiên quán sách, nơi ánh nắng chiều vẫn còn vương vấn trên những bậc đá cũ. Mùi giấy cũ và mực từ bên trong quán sách vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây đã hòa lẫn với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều và hương hoa dại thanh khiết từ khu vườn nhỏ cạnh trường học. Gió nhẹ thổi qua, xào xạc những tán lá cây bàng cổ thụ, như đang thì thầm những câu chuyện từ ngàn xưa.
Tạ Trần đứng dựa vào cột gỗ, vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt hắn dõi theo nhóm học sinh đang tụ tập cách đó không xa. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Tiểu An lắng nghe. Hắn biết, những cuộc tranh luận này, dù có vẻ ồn ào và đôi khi thiếu chín chắn, lại chính là những hạt mầm tư duy đang nảy nở, định hình nên hình hài của kỷ nguyên Nhân Gian mới. Hắn cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, không phải vì những gì hắn đã làm, mà vì những gì hắn đã gieo trồng, và giờ đây chúng đang bắt đầu đơm hoa kết trái. Những mầm non này, dù chưa hiểu hết được sự phức tạp của "nhân quả" hay "vô thường", nhưng đã bắt đầu đặt ra những câu hỏi cốt lõi, những câu hỏi mà chính các bậc tiên nhân xưa kia cũng chưa chắc đã tìm được lời giải đáp trọn vẹn. Trong ánh nắng chiều dịu nhẹ, bóng dáng thư sinh gầy gò của Tạ Trần dường như hòa vào cảnh vật, trở thành một phần của bức tranh yên bình nhưng đầy hứa hẹn của Thị Trấn An Bình. Hắn không phải là người định đoạt, mà chỉ là người quan sát, người gợi mở, để những dòng sông tư duy tự do tuôn chảy theo dòng chảy tự nhiên của chúng.
***
Nhóm học sinh tụ tập dưới gốc cây bàng cổ thụ lớn, nơi những tán lá rộng lớn che phủ một khoảng sân trường, tạo nên một không gian lý tưởng cho những buổi tranh luận s��i nổi sau giờ học. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng ve râm ran không dứt, và mùi hương của hoa đại thoang thoảng từ ngôi chùa cổ phía xa, tất cả tạo nên một bối cảnh vừa yên bình vừa sống động. Ánh nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất, trên những gương mặt trẻ trung đang hăng say tranh luận.
Lý Minh, một cậu thiếu niên với ánh mắt sáng ngời và tràn đầy năng lượng, là người đang chiếm lĩnh trung tâm cuộc tranh luận. Cậu ta vung tay, giọng nói nhiệt huyết, vang dội khắp khoảng sân. Ngoại hình của Lý Minh toát lên vẻ bộc trực, không chút che giấu. Cậu mặc một chiếc áo vải thô màu xanh lam, có lẽ đã bạc màu đôi chút vì nắng gió, nhưng không hề làm giảm đi sự tự tin trong từng cử chỉ. "Tự do là không bị ràng buộc!" Lý Minh khẳng định, đôi mắt cậu ta ánh lên sự kiên định. "Chúng ta đã thoát khỏi sự kiểm soát của tiên đạo, thoát khỏi những quy tắc cổ hủ đã trói buộc nhân gian suốt hàng ngàn năm! Vậy thì tại sao, tại sao chúng ta còn phải tự đặt ra những giới hạn vô hình cho chính mình? Tự do phải là tuyệt đối! Là quyền được làm những gì mình muốn, được sống theo ý mình mà không cần ai phán xét!" Cậu ta nhìn quanh, tìm kiếm sự đồng tình từ những người bạn xung quanh. Năng lượng của cậu ta dường như lan tỏa, khiến không khí xung quanh trở nên căng thẳng hơn.
Trần Thư, một cô gái trẻ với vẻ ngoài thanh tú, mái tóc đen dài được tết gọn gàng, ngồi đối diện với Lý Minh. Cô mặc một chiếc áo màu trắng ngà, sạch sẽ và trang nhã, trên tay luôn giữ một quyển sách cũ đã sờn gáy. Cử chỉ của Trần Thư chừng mực, điềm tĩnh, tạo nên sự đối lập rõ rệt với vẻ bùng nổ của Lý Minh. Cô không vội vàng phản bác, mà đợi cho Lý Minh kết thúc câu nói của mình, sau đó mới cất giọng. Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sự lý trí và thận trọng đáng kinh ngạc. "Lý Minh, nếu không có giới hạn, không có trách nhiệm, thì tự do đó có khác gì hỗn loạn?" Trần Thư chậm rãi hỏi, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Lý Minh, không một chút nao núng. "Một người tự do tuyệt đối làm mọi điều mình muốn, liệu có xâm phạm đến tự do của ng��ời khác không? Ai sẽ bảo vệ người yếu thế khỏi những kẻ mạnh hơn, những kẻ cũng lấy danh nghĩa 'tự do' để chà đạp lên người khác? Ai sẽ xây dựng xã hội, nếu mỗi người chỉ lo cho lợi ích của riêng mình? Chẳng phải tự do thực sự phải là tự do trong khuôn khổ, tự do đi kèm với trách nhiệm hay sao?"
Mai Linh, một cô bé với mái tóc tết gọn gàng, đôi mắt lanh lợi và luôn thể hiện sự tò mò, ngồi giữa Lý Minh và Trần Thư. Cô bé lắng nghe chăm chú từng lời, thỉnh thoảng lại ghi chép vài dòng vào một cuốn sổ nhỏ đã ố vàng. Mai Linh không vội đưa ra quan điểm của mình, mà cố gắng thấu hiểu cả hai luồng tư tưởng. Cô bé đại diện cho một thế hệ đang tìm kiếm sự cân bằng, không cực đoan nhưng cũng không chấp nhận sự ràng buộc một cách mù quáng. "Nhưng trách nhiệm quá lớn có phải lại là một gánh nặng, làm mất đi ý nghĩa của tự do không?" Mai Linh khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy suy tư. "Nếu chúng ta luôn phải lo sợ về hậu quả, luôn phải cân nhắc từng hành động để không làm tổn hại đến người khác, liệu chúng ta có còn thực sự được tự do làm những điều mình khao khát không? Chẳng phải điều đó lại quay về với những ràng buộc vô hình khác hay sao?"
Cuộc tranh luận trở nên gay gắt hơn, những lời lẽ sắc bén va vào nhau như những thanh kiếm mài giũa. Lý Minh tiếp tục bảo vệ quan điểm của mình, cho rằng việc đặt ra trách nhiệm là một hình thức kiểm soát mới, một sự thay thế cho Thiên Đạo đã sụp đổ. Trần Thư kiên trì lập luận rằng trách nhiệm không phải là gánh nặng, mà là nền tảng để xây dựng một xã hội bền vững, nơi tự do của mỗi người được tôn trọng. Cả hai đều có lý lẽ riêng, đều xuất phát từ những khao khát chân thành của tuổi trẻ trong một kỷ nguyên mới, nơi mọi thứ đều đang được định nghĩa lại. Họ là những mầm non đầu tiên của "Nhân Đạo" đang cố gắng tìm ra con đường đúng đắn cho sự phát triển của loài người, không còn sự dẫn dắt của tiên nhân hay sự áp đặt của Thiên Đạo.
Giữa lúc cuộc tranh cãi đang lên đến đỉnh điểm, Tiểu An, người đã đứng lắng nghe từ xa cùng Tạ Trần, khẽ hắng giọng. C��u bé, sau khi nhận được cái gật đầu khích lệ từ Tạ Trần, đã mạnh dạn bước vào vòng tròn tranh luận. Chiếc áo vải thô cũ kỹ của cậu bé có vẻ hơi lạc lõng giữa những bộ quần áo tươm tất hơn của các bạn đồng trang lứa, nhưng ánh mắt thông minh và sự nghiêm túc của cậu bé lại khiến mọi người phải chú ý. "Tiên sinh từng nói," Tiểu An bắt đầu, giọng nói có chút ngập ngừng ban đầu, nhưng rồi trở nên chắc chắn hơn khi cậu bé nhớ lại lời của Tạ Trần, "tự do không phải là làm những gì mình muốn, mà là có quyền không làm những gì mình không muốn. Nhưng điều đó cũng đòi hỏi sự thấu hiểu về nhân quả." Cậu bé nhìn quanh, đôi mắt cậu bé không phải là đôi mắt của một người đưa ra quan điểm cá nhân, mà là đôi mắt của một người truyền đạt một triết lý sâu sắc hơn, một triết lý mà cậu bé vẫn đang cố gắng thấu hiểu.
Những lời của Tiểu An như một luồng gió mát thổi vào cuộc tranh luận đang gay gắt. Lý Minh ngẩn người, đôi mắt sáng bừng bỗng trở nên ngơ ngác. Trần Thư ngừng lời, quyển sách trên tay cô khẽ trượt xuống một chút, ánh mắt cô lóe lên sự suy tư. Mai Linh ngừng ghi chép, đôi mắt lanh lợi của cô bé nhìn chằm chằm vào Tiểu An, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp ẩn chứa trong câu nói tưởng chừng đơn giản ấy. Không khí xung quanh cây bàng cổ thụ bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, chỉ còn tiếng gió xào xạc và tiếng ve râm ran như một bản nhạc nền cho những dòng suy nghĩ đang cuộn chảy trong tâm trí mỗi người. Tiểu An, sau khi nói xong, lại lặng lẽ lùi về phía sau một chút, nhường không gian cho sự chiêm nghiệm của các bạn. Cậu bé hiểu rằng, vai trò của mình không phải là kết thúc cuộc tranh luận, mà là gieo thêm một hạt giống tư duy mới, để nó tự nảy mầm và phát triển trong tâm hồn mỗi người.
Mùi đất ẩm và hoa dại vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi giấy cũ và mực từ quán sách gần đó. Khung cảnh ấy, cùng với tiếng tranh luận sôi nổi và sau đó là sự tĩnh lặng đầy suy tư, đã vẽ nên một bức tranh sống động về sự phát triển của tư duy phàm nhân trong kỷ nguyên mới. Họ không còn chỉ lo lắng về việc tu luyện để thăng cấp, không còn bị ám ảnh bởi việc "thành tiên" hay sợ hãi "mất người". Thay vào đó, họ đang đối diện với những câu hỏi cốt lõi của "nhân sinh", tìm kiếm ý nghĩa của sự "sống một đời bình thường", và định nghĩa lại "tự do" trong một thế giới không còn Thiên Đạo. Những cuộc tranh luận như thế này, dù không có kết quả cuối cùng rõ ràng, lại là những bước đi quan trọng trên con đường xây dựng một "Nhân Đạo" vững chắc và bền vững.
***
Hoàng hôn đã dần buông, kéo theo những vệt màu tím than và cam đỏ lên nền trời xanh thẫm, như một bức họa sống động đang chậm rãi thay đổi. Ánh nắng đã tắt hẳn, chỉ còn lại chút ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà len lỏi qua những tán cây, tạo nên những bóng đổ dài, u tịch. Tiếng ve râm ran cũng dần ngớt, nhường chỗ cho tiếng côn trùng đêm và tiếng gió nhẹ nhàng lướt qua hiên quán sách. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều vẫn còn vương vấn, quyện cùng hương thơm dịu nhẹ của hoa nhài từ khu vườn nhỏ cạnh trường, mang đến một cảm giác yên bình đến lạ.
Tạ Trần, sau khi để Tiểu An gieo một hạt mầm tư duy vào cuộc tranh luận, đã chậm rãi bước đến gần nhóm học sinh. Hắn không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ, một nụ cười ấm áp nhưng cũng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Ngoại hình thư sinh gầy gò của hắn, cùng với chiếc áo vải bố đơn giản, khiến hắn trông không khác gì một người phàm bình thường. Thế nhưng, khi ánh mắt của các em học sinh hướng về hắn, một sự tôn kính và lắng nghe tự nhiên bỗng hiện rõ trên gương mặt họ. Có lẽ, đó là bởi khí chất trầm tĩnh, sâu sắc toát ra từ Tạ Trần, hay bởi những lời nói tưởng chừng đơn giản nhưng đầy triết lý mà hắn đã gieo vào tâm trí họ từ lâu.
Trong ánh sáng nhập nhoạng của hoàng hôn, khi mọi lời lẽ dường như đã cạn, và chỉ còn lại sự suy tư nặng trĩu trong không gian, Tạ Trần mới nhẹ nhàng cất tiếng. Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không chút vội vã, như đang gieo từng hạt ngọc quý vào lòng người nghe. "Tự do, không phải là một đích đến, mà là một hành trình," hắn nói, ánh mắt hắn dõi về phía chân trời, nơi những tia nắng cuối cùng đang lụi tàn. "Một hành trình không ngừng tìm kiếm, không ngừng định nghĩa. Nhưng hành trình đó, nếu chỉ đi một mình, liệu có thể đi xa? Và liệu nó có ý nghĩa gì, nếu không có người đồng hành để chia sẻ, để cùng nhau vun đắp?"
Lý Minh, người ban nãy còn hăng hái tranh luận về tự do tuyệt đối, giờ đây ngẩn người. Ánh mắt cậu ta nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn những người bạn xung quanh. Câu nói của Tạ Trần không phải là một lời phản bác, mà là một câu hỏi mở, một cánh cửa dẫn đến một chiều sâu mới của khái niệm "tự do". "Đồng hành... và chia sẻ?" Lý Minh lẩm bẩm, như đang tự hỏi chính mình. Ý niệm về tự do tuyệt đối của cậu ta bỗng trở nên trống rỗng, vô vị khi đứng một mình giữa khoảng không rộng lớn.
Trần Thư, với vẻ mặt điềm tĩnh thường ngày, đôi mắt cô gái chợt bừng sáng như vừa vỡ lẽ điều gì. Cô khẽ nắm chặt quyển sách trên tay, như thể đang tìm kiếm sự vững vàng trong những con chữ quen thuộc. "Ý tiên sinh là... tự do của mỗi người phải gắn liền với sự tồn tại của người khác?" Cô h��i, giọng nói chứa đựng sự bối rối và khao khát được thấu hiểu. "Rằng chúng ta không thể thực sự tự do nếu sự tự do đó làm tổn hại đến người khác, hay khiến họ mất đi sự tự do của chính mình?"
Mai Linh, cô bé luôn tìm kiếm sự cân bằng, giờ đây lại là người đưa ra câu hỏi mang tính tổng kết. Ánh mắt lanh lợi của cô bé nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Lý Minh và Trần Thư. "Vậy thì, trách nhiệm chính là cây cầu nối những hành trình tự do lại với nhau sao?" Cô bé hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể đã nhìn thấy được sợi dây vô hình kết nối mọi thứ.
Tạ Trần lắng nghe các câu hỏi và suy tư của học sinh, không đưa ra bất kỳ câu trả lời trực tiếp nào. Hắn chỉ khẽ gật đầu, một cử chỉ khích lệ nhẹ nhàng, nhưng đủ để khẳng định rằng họ đang đi đúng hướng, đang chạm đến những chân lý cốt lõi. Ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt trẻ, nhìn thấy sự bùng cháy của trí tuệ, sự khao khát được tìm hiểu và định nghĩa thế giới xung quanh. Hắn không cần phải giải thích cặn kẽ, bởi vì bản chất của triết lý không nằm ở lời giải, mà nằm ở quá trình tự vấn, tự khám phá.
Các học sinh bắt đầu nhìn nhau, suy ngẫm về những lời Tạ Trần nói. Cuộc tranh luận gay gắt ban nãy đã lắng xuống, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đầy suy tư. Họ hiểu rằng, khái niệm "tự do" không hề đơn giản như họ nghĩ. Nó không phải là một món quà được ban tặng, mà là một giá trị cần được vun đắp, cần được bảo vệ, và quan trọng hơn cả, cần được thực hành một cách có trách nhiệm. Sự trưởng thành về mặt tư duy của thế hệ trẻ này, những mầm non của kỷ nguyên Nhân Gian, đang dần định hình. Họ sẽ là những người định hình tương lai của xã hội dựa trên các giá trị nhân văn, không còn dựa vào quyền năng siêu phàm hay những quy tắc cứng nhắc của Thiên Đạo xưa cũ.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự yên bình của Thị Trấn An Bình đang bao trùm. Tầm ảnh hưởng của hắn không nằm ở quyền năng hay phép thuật, mà ở khả năng gieo mầm triết lý, định hướng tư tưởng cho các th��� hệ kế cận. Hắn đang chuẩn bị cho một "Nhân Đạo" vững chắc, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Cuộc tranh luận về tự do và trách nhiệm này, dù chỉ là một phần nhỏ trong vô vàn những câu hỏi mà họ sẽ phải đối mặt, sẽ tiếp tục là một chủ đề xuyên suốt, phản ánh sự phức tạp trong việc xây dựng một xã hội công bằng và nhân văn. Ánh nến lung linh từ bên trong quán sách hắt ra, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên nền trời đêm đang dần buông. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, một nụ cười của sự mãn nguyện. Hạt mầm đã được gieo, và giờ đây, chúng đang bắt đầu nảy mầm, đơm hoa kết trái, chậm rãi nhưng kiên định, vẽ nên một bức tranh về sự luân hồi của vạn vật, về một kỷ nguyên mới nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hành trình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại đã bắt đầu, và những mầm non tư duy ấy chính là những người sẽ tiếp tục hành trình khám phá ấy, không ngừng nghỉ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.