Nhân gian bất tu tiên - Chương 1736: Tự Do Chân Ngã: Lời Giải Từ Quán Sách An Bình
Bình minh lên, những tia nắng đầu tiên như những sợi chỉ vàng óng ả, từ từ dệt nên tấm thảm rực rỡ trên mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa vọng lại, đánh thức phố phường sau một giấc ngủ dài. Dần dần, những âm thanh quen thuộc của một ngày mới bắt đầu cựa mình: tiếng lạch cạch của những chiếc gánh hàng rong, tiếng rao lảnh lót của người bán bánh, tiếng bước chân vội vã của những người dậy sớm mưu sinh. Mùi hương của bánh mới nướng, của trà sớm, của đất ẩm sau đêm sương quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động, chân thực đến lạ thường. Khác xa với những đô thị phồn hoa, An Bình vẫn giữ được vẻ mộc mạc, yên ả, một nhịp sống chậm rãi nhưng không kém phần náo nhiệt theo cách riêng của nó.
Ngay trước hiên quán sách nhỏ của Tạ Trần, nơi đêm qua ánh nến còn lung linh soi rọi những gương mặt trẻ tuổi đầy trăn trở, ba bóng dáng vẫn còn đứng đó. Lý Minh, Trần Thư, và Mai Linh. Cả ba dường như bị đóng băng trong dòng suy tư miên man, tách biệt khỏi sự ồn ào đang dần bao trùm thị trấn. Khuôn mặt Lý Minh vẫn còn vương vẻ bối rối, ánh mắt cậu ta không ngừng dò xét khoảng không trước mặt, như thể đang cố gắng nắm bắt một điều gì đó vô hình. Cậu ta khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự bế tắc của tuổi trẻ.
“Nhưng nếu không được làm điều mình muốn, thì còn gì là tự do?” Lý Minh lẩm bẩm, giọng nói khẽ đến mức gần như chìm nghỉm trong tiếng gió sớm. Ánh mắt cậu ta thất thần, nhìn vào những gánh hàng rong đang lục tục dọn hàng, nhìn những người dân đang hối hả bước đi. Trong tâm trí cậu, tự do là sự giải phóng hoàn toàn khỏi mọi ràng buộc, là khả năng tự quyết định mọi hành động mà không cần bận tâm đến bất cứ điều gì. Lời của Tạ Trần đêm qua, rằng "hành trình đó, nếu chỉ đi một mình, liệu có thể đi xa? Và liệu nó có ý nghĩa gì, nếu không có người đồng hành để chia sẻ, để cùng nhau vun đắp?", đã gieo vào lòng cậu một hạt giống nghi ngờ, khiến toàn bộ quan niệm về tự do của cậu lung lay tận gốc rễ. Cậu luôn tin rằng tự do phải là một quyền năng tuyệt đối, một sức mạnh để tự do bay lượn trên bầu trời rộng lớn, không bị bất kỳ sợi dây nào níu giữ. Nhưng giờ đây, sợi dây vô hình của "đồng hành" và "chia sẻ" lại đang nhẹ nhàng quấn quanh tâm trí cậu, khiến cậu cảm thấy ngột ngạt nhưng cũng không thể phủ nhận.
Trần Thư đứng cạnh Lý Minh, vẻ điềm tĩnh thường ngày của cô cũng đã nhường chỗ cho sự trầm tư. Cô không nói nhiều như Lý Minh, nhưng ánh mắt cô lại sâu xa hơn, như đang cố gắng nhìn thấu bản chất của vấn đề. Cô khẽ lắc đầu, mái tóc đen mượt khẽ lay động trong làn gió sớm. “Tự do tuyệt đối sẽ dẫn đến hỗn loạn, chẳng phải chúng ta đã thấy nhiều ví dụ rồi sao?” Giọng cô nói nhỏ nhẹ nhưng kiên định, như một lời nhắc nhở không chỉ cho Lý Minh mà còn cho chính bản thân cô. Trần Thư luôn là người thực tế, luôn nhìn nhận m��i vấn đề dưới góc độ của cộng đồng và trách nhiệm. Trong những trang sách cô từng đọc, những câu chuyện về các đế chế sụp đổ vì sự phóng túng của vua chúa, những xã hội tan rã vì sự ích kỷ của cá nhân, luôn là minh chứng rõ ràng nhất cho cái giá của một thứ tự do không có giới hạn. Cô tin rằng, nhân đạo phải được xây dựng trên nền tảng của sự tôn trọng và hòa hợp, và tự do, nếu muốn bền vững, phải là một phần của sự hài hòa đó.
Mai Linh, cô bé với gương mặt thông minh và ánh mắt lanh lợi, dường như là người ít bối rối nhất, nhưng cũng là người khao khát tìm ra lời giải đáp nhất. Cô bé quay sang nhìn hai người bạn, rồi lại nhìn về phía cánh cửa quán sách vẫn đang khép hờ. “Tiên sinh Tạ Trần nói rằng tự do không phải là làm bất cứ điều gì mình muốn. Vậy thì nó là gì?” Giọng cô bé trong trẻo, mang theo một sự tò mò thuần khiết, không chút định kiến. Cô bé là người cởi mở nhất trong số ba người, luôn sẵn lòng tiếp thu những quan điểm mới mẻ, và đó là lý do tại sao cô bé lại có thể đặt câu hỏi một cách trực diện và cốt lõi đến vậy. Đối với Mai Linh, lời của Tạ Trần không phải là một sự phủ nhận, mà là một lời mời gọi khám phá, một cánh cửa mở ra một thế giới quan hoàn toàn mới về tự do.
Tiểu An, thư đồng của Tạ Trần, đang cần mẫn quét dọn những chiếc lá vàng rơi vương vãi trước hiên quán. Thân hình cậu gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, không ngừng liếc nhìn ba người bạn đang đứng trầm tư. Cậu hiểu rõ nỗi bối rối của họ, bởi chính cậu cũng từng có những câu hỏi tương tự khi mới bắt đầu theo Tạ Trần học hỏi. Mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của Tạ Trần đều hàm chứa những đạo lý sâu xa, đòi hỏi người nghe phải suy ngẫm thật kỹ. Cậu biết, Tạ Trần sẽ không bao giờ đưa ra một lời giải đáp đơn thuần, mà sẽ dẫn dắt họ tự tìm thấy câu trả lời cho chính mình. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười thấu hiểu, rồi tiếp tục công việc của mình, tiếng chổi tre sột soạt nhẹ nhàng trên nền đất. Trong lòng cậu, một niềm tin vững chắc đã hình thành: rằng dưới sự dẫn dắt của Tiên sinh, những hạt mầm tri��t lý này sẽ bén rễ sâu sắc trong tâm hồn những người bạn của cậu, và rồi sẽ đơm hoa kết trái, tạo nên một tương lai khác biệt cho Nhân Gian.
Từ trong quán sách, Tạ Trần vẫn lặng lẽ quan sát. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như hai hồ nước tĩnh lặng phản chiếu vạn vật, đã nhìn thấu những đấu tranh nội tâm của ba học sinh. Hắn không vội vàng can thiệp, bởi hắn biết rằng sự giác ngộ thực sự không thể đến từ một lời giáo huấn đơn phương, mà phải đến từ quá trình tự vấn, tự khám phá. Hắn để họ tự vật lộn với những câu hỏi, để những hạt mầm nghi vấn được gieo xuống và nảy mầm trong tâm trí họ. Hắn thấy được sự bùng cháy của trí tuệ trong ánh mắt Lý Minh, sự kiên định trong lập luận của Trần Thư, và sự cởi mở trong khao khát của Mai Linh. Đó chính là những nền tảng vững chắc cho một thế hệ mới, một thế hệ sẽ định hình "Nhân Đạo" trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu". Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh thoát lan tỏa trong khoang miệng. Hắn biết, đã đến lúc mở cánh cửa, không chỉ của quán sách, mà còn của những chân lý sâu xa hơn.
Không gian bên trong quán sách của Tạ Trần luôn mang một vẻ tĩnh lặng và thiêng liêng, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Những bức tường gỗ đã ngả màu thời gian, những giá sách cao ngất chất đầy những cuốn kinh thư cổ kính, phát ra một mùi hương đặc trưng của giấy cũ, mực và thảo dược khô. Ánh sáng mặt trời dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà, nơi những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Tiếng lật sách khe khẽ đâu đó, tiếng nước trà nhẹ nhàng từ ấm đồng đang sôi liu riu trên bếp lò nhỏ, tất cả tạo nên một bầu không khí trầm lắng, mời gọi sự suy tư và khám phá. Đây không chỉ là một nơi để đọc sách, mà còn là một thánh đường của tri thức, nơi tâm hồn con người có thể tìm thấy sự bình yên và giác ngộ.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố giản dị, đang nhẹ nhàng pha một ấm trà nóng. Đôi tay hắn uyển chuyển, động tác thanh thoát, mỗi bước đều mang theo một sự điềm tĩnh và tập trung tuyệt đối. Hắn không vội vã, không sốt ruột, như thể thời gian đã ngưng đọng trong từng cử chỉ của hắn. Mùi hương thanh khiết của trà hoa cúc lan tỏa khắp căn phòng, xua tan đi sự ẩm mốc của những trang sách cũ, mang lại một cảm giác thư thái, dễ chịu. Khi ấm trà đã sẵn sàng, hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng, rồi từ từ mở cánh cửa quán sách. Tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng của cánh cửa gỗ cũ vang lên, như một lời mời gọi thì thầm.
“Các trò vẫn còn bận tâm về chữ ‘tự do’ ư?” Giọng Tạ Trần trầm ấm, điềm tĩnh, không mang theo bất kỳ sự phán xét nào, chỉ là một câu hỏi gợi mở. Hắn nhìn ba học sinh đang đứng trước hiên, ánh mắt đầy vẻ bối rối. “Hãy vào đây, chúng ta cùng thưởng trà và trò chuyện. Có lẽ, trong những chén trà nóng này, các trò sẽ tìm thấy một phần câu trả lời cho những vướng mắc trong lòng.” Hắn khẽ gật đầu, một cử chỉ mời mọc đầy trang trọng.
Lý Minh, Trần Thư và Mai Linh ngập ngừng một lát, rồi như bị cuốn hút bởi một lực vô hình, h�� bước vào quán sách. Không gian yên bình và mùi hương trà ấm áp lập tức xoa dịu những căng thẳng trong tâm trí họ. Tiểu An đã nhanh chóng đặt thêm ba chiếc ghế gỗ nhỏ quanh chiếc bàn gỗ lớn giữa quán, nơi Tạ Trần đang rót trà vào những chén sứ mỏng. Các học sinh ngồi xuống, cảm nhận hơi ấm từ chén trà truyền qua lòng bàn tay, một cảm giác quen thuộc nhưng đêm nay lại mang một ý nghĩa khác.
“Thưa Tiên sinh, con nghĩ tự do là khả năng làm bất cứ điều gì mình muốn, không bị ai cấm cản, không bị bất cứ quy tắc nào ràng buộc.” Lý Minh là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Cậu ta vẫn giữ nguyên quan điểm của mình, nhưng trong giọng nói đã không còn sự hăng hái tuyệt đối như đêm qua, thay vào đó là một chút do dự, một chút tìm kiếm sự xác nhận. Cậu ta nhìn Tạ Trần với ánh mắt khẩn cầu, như muốn tìm một lời giải thích, một sự đồng tình. Lý Minh tin rằng, nếu không có quyền năng để thực hiện mọi ý muốn, thì đó không phải là tự do thực sự. Cậu ta đã từng chứng kiến những tu sĩ ngày xưa, họ có thể bay lượn trên trời, di chuyển vạn dặm chỉ trong chớp mắt, họ có thể hô mưa gọi gió, sức mạnh của họ dường như không có giới hạn. Đối với Lý Minh, đó mới là đỉnh cao của tự do, một sự giải phóng hoàn toàn khỏi những ràng buộc vật chất và quy tắc phàm trần.
Trần Thư, như thường lệ, lại có một quan điểm hoàn toàn đối lập. Cô đặt chén trà xuống bàn một cách nhẹ nhàng, ánh mắt cương nghị nhìn thẳng vào Tạ Trần. “Con thì nghĩ tự do phải có giới hạn, phải có trách nhiệm với cộng đồng, nếu không sẽ làm hại người khác.” Giọng cô trầm tĩnh, lý trí, không chút dao động. Trần Thư không phủ nhận khao khát tự do của Lý Minh, nhưng cô tin rằng một thứ tự do vô hạn sẽ chỉ dẫn đến sự hủy diệt. Cô đã đọc rất nhiều sách về lịch sử, về những bài học đắt giá mà nhân loại đã phải trả cho sự ích kỷ và vô trách nhiệm. Cô tin rằng, sự tồn tại của một cộng đồng, của một xã hội, phụ thuộc vào sự cân bằng giữa quyền lợi cá nhân và nghĩa vụ tập thể. Tự do của một người không thể được xây dựng trên sự chà đạp lên tự do của người khác. Đó là một đạo lý mà cô luôn khắc cốt ghi tâm.
Mai Linh lắng nghe hai người bạn tranh luận, đôi mắt cô bé lanh lợi chuyển động giữa Lý Minh và Trần Thư. Cô bé không vội vàng đưa ra ý kiến của mình, mà chỉ chăm chú lắng nghe, cố gắng thấu hiểu từng lập luận. Đối với cô, cả hai quan điểm đều có lý lẽ riêng, và điều quan trọng là làm thế nào để dung hòa chúng, để tìm ra một định nghĩa về tự do có thể áp dụng cho tất cả mọi người, trong một kỷ nguyên mà Thiên Đạo đã suy tàn và con người phải tự định đoạt vận mệnh của mình. Cô bé khẽ nhấp một ngụm trà, vị trà ấm nóng lan tỏa trong miệng, mang theo một chút đắng chát nhưng cũng đầy ngọt ngào, như chính hành trình tìm kiếm chân lý này.
Tiểu An ngồi cạnh Tạ Trần, cậu bé im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Tiên sinh. Cậu biết rằng Tiên sinh sẽ không trực tiếp phản bác bất kỳ ai, mà sẽ dẫn dắt họ bằng những câu chuyện, những ví dụ đời thường, để họ tự mình nhận ra sự thật. Cậu đã quen với phong cách giảng giải của Tạ Trần, một phong cách không áp đặt nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người sâu sắc. Cậu cũng đang tự suy ngẫm về những lời tranh luận của bạn mình, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ hỗn độn trong tâm trí để chuẩn bị cho những lời giảng giải sắp tới của Tạ Trần. Cậu bé khẽ nhấp một ngụm trà, cảm thấy tâm hồn mình dần trở nên tĩnh lặng hơn, sẵn sàng tiếp thu những triết lý sâu xa.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, một tiếng chạm nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh mịch của quán sách. Ánh mắt hắn nhìn sâu vào từng học sinh, không chút phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và lòng từ bi. Hắn không trực tiếp phản bác Lý Minh hay Trần Thư, bởi hắn biết rằng mỗi ngư���i đều có lý lẽ riêng dựa trên những gì họ đã trải nghiệm và nhận thức. Thay vào đó, hắn bắt đầu từ những điều giản dị nhất, những câu chuyện quen thuộc mà ai cũng có thể hình dung.
"Một người thợ gốm," hắn nói, giọng chậm rãi, trầm ấm, như tiếng suối chảy róc rách giữa núi rừng thanh vắng. Hắn khẽ đưa tay lên, những ngón tay thon dài uyển chuyển mô phỏng động tác nặn gốm. "Anh ta có thể tự do nặn ra bất cứ hình dáng nào mình muốn, từ chiếc bình thanh thoát cho đến tượng phật uy nghiêm. Đó là tự do của đôi tay, của trí óc." Ánh mắt hắn lướt qua Lý Minh, người đang chăm chú lắng nghe. "Nhưng nếu anh ta chỉ muốn tạo ra vật phẩm đắt giá nhất để khoe khoang với đời, để nhận được lời khen ngợi và sự ngưỡng mộ, anh ta có thực sự tự do không?" Tạ Trần ngừng lại một chút, để câu hỏi lơ lửng trong không khí, buộc các học sinh phải suy ngẫm. "Hay anh ta bị trói buộc bởi tham vọng, bởi sự công nhận của người đời? Mỗi vết nứt nhỏ trên sản phẩm, mỗi lời chê bai từ người khác, đều có thể khiến tâm trí anh ta rối bời, không còn tìm thấy niềm vui trong công việc mình làm. Khi đó, liệu anh ta còn có thể tự do sáng tạo, hay chỉ đang là nô lệ cho những kỳ vọng và dục vọng của chính mình?"
Lý Minh khẽ giật mình, đôi mắt cậu ta mở to. Cậu chưa bao giờ nghĩ về tự do dưới góc độ đó. Đối với cậu, nếu có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, đó là tự do. Nhưng lời Tạ Trần nói lại chỉ ra một xiềng xích vô hình, mạnh mẽ hơn bất cứ cấm đoán nào từ bên ngoài: xiềng xích của lòng tham và sự chấp niệm.
Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt chuyển sang Trần Thư. "Hoặc một người thương nhân. Anh ta có thể tự do buôn bán, tự do lựa chọn mặt hàng, tự do định giá. Đó là sự tự do trong kinh doanh." Hắn khẽ gật đầu, thừa nhận tính hợp lý trong quan điểm của Trần Thư về tự do có trách nhiệm. "Nhưng nếu anh ta chỉ biết thỏa mãn dục vọng tiền bạc, không ngừng tìm cách kiếm lời bằng mọi giá, bất chấp đạo đức, bất chấp sự khổ sở của người khác, liệu anh ta có thực sự tự do khỏi nó không?" Hắn khẽ lắc đầu, một cử chỉ đầy tiếc nuối. "Hay anh ta lại càng bị nó dẫn dắt, bị nó biến thành một cỗ máy kiếm tiền không có linh hồn, không còn tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống ngoài những con số khô khan? Dục vọng đó, nó sẽ nuốt chửng anh ta, biến anh ta thành nô lệ của chính những ham muốn của mình, dù bề ngoài anh ta có vẻ như đang làm chủ tất cả."
Trần Thư lắng nghe, vẻ điềm tĩnh của cô dần nhường chỗ cho sự ngạc nhiên. Cô luôn tin rằng tự do cần có trách nhiệm để không làm hại người khác. Nhưng Tạ Trần lại chỉ ra một khía cạnh sâu sắc hơn: trách nhiệm với chính bản thân, với sự thanh tịnh của tâm hồn. Dục vọng và ảo tưởng, những thứ đó không bị ràng buộc bởi bất kỳ luật pháp hay quy tắc xã hội nào, nhưng chúng lại có thể xiềng xích con người còn chặt hơn cả những nhà tù bằng sắt thép.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nóng từ chén trà như tiếp thêm sự minh triết vào lời nói của hắn. "Tự do chân ngã," hắn nói, giọng vang vọng khắp gian phòng, như thể mỗi chữ đều mang theo sức nặng của ngàn năm triết lý. "Không phải là làm bất cứ điều gì mình muốn, mà là tự do khỏi những ràng buộc của dục vọng và ảo tưởng. Là khi tâm trí ta không còn bị tham, sân, si trói buộc, khi ta có thể nhìn rõ bản thân và thế giới, nhìn rõ bản chất của vạn vật mà không bị những lớp màn che phủ của ham muốn, sợ hãi, hay thành kiến làm mờ mắt." Hắn khẽ đưa tay lên, như thể đang gỡ bỏ những lớp màn vô hình. "Khi đó, lựa chọn của ta không xuất phát từ bản năng mù quáng, từ sự thôi thúc của dục vọng, mà xuất phát từ trí tuệ sáng suốt, từ lòng nhân ái bao la. Đó mới là cảnh giới cao nhất của tự do, nơi con người thực sự làm chủ được chính mình, làm chủ được cuộc đời mình, không cần đến quyền năng siêu phàm hay sự ban phát từ bất cứ Thiên Đạo nào."
Tiểu An, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt sáng lên vẻ thấu hiểu. Cậu bé nhanh chóng lấy ra một cuộn giấy nhỏ và cây bút lông, bắt đầu ghi chép cẩn thận từng lời của Tạ Trần. “Tự do khỏi dục vọng... tự do khỏi ảo tưởng…” Cậu lẩm bẩm, nét chữ tuy còn non nớt nhưng lại vô cùng nắn nót, như thể đang khắc ghi những lời vàng ngọc vào tâm trí. Cậu bé hiểu rằng, đây không chỉ là những bài học triết lý suông, mà là kim chỉ nam cho một cuộc sống trọn vẹn, một con đường để trở thành một "nhân" chân chính trong kỷ nguyên mới.
Lý Minh, Trần Thư và Mai Linh đều lặng người. Những lời của Tạ Trần như một luồng gió mát lành thổi bay đi những đám mây u ám trong tâm trí họ, mang lại một sự rõ ràng đến kinh ngạc. Quan niệm về tự do tuyệt đối của Lý Minh bỗng trở nên nông cạn, và sự tự do có trách nhiệm của Trần Thư lại được nâng lên một tầm cao mới. Họ nhận ra rằng, dù cho Thiên Đạo có suy tàn, dù cho tiên môn có không còn, nhưng những xiềng xích vô hình của dục vọng và ảo tưởng vẫn luôn tồn tại trong mỗi con người. Và cuộc chiến để giành lấy tự do, không phải là chiến đấu với thế giới bên ngoài, mà là chiến đấu với chính bản thân mình.
Mai Linh, cô bé luôn tìm kiếm sự cân bằng, giờ đây ánh mắt cô rạng rỡ. "Vậy thì, tự do không phải là một đích đến, mà là một hành trình liên tục thanh lọc tâm hồn, Tiên sinh?" Cô hỏi, giọng nói đầy sự giác ngộ. "Một hành trình tìm kiếm sự thật bên trong chính mình, để rồi từ đó, mọi hành động của chúng ta đều xuất phát từ lòng thiện lương và trí tuệ?"
Tạ Trần mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Hắn không cần phải trả lời trực tiếp câu hỏi đó, bởi vì Mai Linh đã tự tìm thấy câu trả lời cho chính mình. Sự chấp nhận và thấu hiểu định nghĩa "tự do chân ngã" của Tạ Trần bởi thế hệ trẻ này cho thấy nền tảng triết lý của kỷ nguyên Nhân Gian đang được xây dựng vững chắc, dựa trên sự tự chủ và nội tại, không cần đến quyền năng bên ngoài. Tầm ảnh hưởng sâu rộng của Tạ Trần không phải ở việc hắn rao giảng, mà ở khả năng hắn gieo mầm triết lý, định hình tư duy cho các thế hệ tương lai.
Các học sinh ngồi lại bên bàn trà, không khí tranh luận gay gắt ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đầy suy tư. Họ hiểu rằng, từ nay về sau, những lựa chọn của họ sẽ không chỉ bị chi phối bởi những quy tắc bên ngoài, mà còn bởi sự tự vấn nội tâm về "tự do chân ngã". Những mầm non tư duy này, sau khi hiểu được ý nghĩa sâu sắc của tự do, sẽ đưa ra những lựa chọn có trách nhiệm hơn trong cuộc sống, góp phần xây dựng một xã hội "bình thường vĩnh cửu" vững mạnh và nhân văn hơn.
Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ, chiếu thẳng vào những trang sách cũ trên giá, làm nổi bật lên những nét chữ cổ kính. Mùi giấy cũ và mùi trà thanh khiết vẫn thoang thoảng trong không khí, tạo nên một sự hài hòa kỳ lạ giữa quá khứ và hiện tại. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự yên bình sâu thẳm trong tâm hồn mình. Hắn biết, hành trình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại đã bắt đầu, và những mầm non tư duy ấy chính là những người sẽ tiếp tục hành trình khám phá ấy, không ngừng nghỉ. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và quán sách nhỏ này, với những triết lý sâu xa của Tạ Trần, sẽ mãi là một ngọn hải đăng dẫn lối cho họ trên con đường tìm kiếm "tự do chân ngã" trong kỷ nguyên Nhân Gian.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.