Nhân gian bất tu tiên - Chương 1737: Dòng Nước Lũ và Sức Mạnh Cộng Đồng
Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ, chiếu thẳng vào những trang sách cũ trên giá, làm nổi bật lên những nét chữ cổ kính. Mùi giấy cũ và mùi trà thanh khiết vẫn thoang thoảng trong không khí, tạo nên một sự hài hòa kỳ lạ giữa quá khứ và hiện tại. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự yên bình sâu thẳm trong tâm hồn mình. Hắn biết, hành trình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại đã bắt đầu, và những mầm non tư duy ấy chính là những người sẽ tiếp tục hành trình khám phá ấy, không ngừng nghỉ. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và quán sách nhỏ này, với những triết lý sâu xa của Tạ Trần, sẽ mãi là một ngọn hải đăng dẫn lối cho họ trên con đường tìm kiếm "tự do chân ngã" trong kỷ nguyên Nhân Gian.
***
Sáng hôm sau, một màn mưa xối xả bất ngờ ập xuống Thị Trấn An Bình, như thể bầu trời đã mở toang cánh cửa của một đại dương vô tận. Tiếng mưa đập lộp bộp trên mái ngói, ào ào trên những tán cây xanh rì, và xiết mạnh vào mặt đường đá cuội, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào và dồn dập. Gió rít từng cơn, mang theo hơi lạnh thấm buốt, khiến không khí trong quán sách nhỏ của Tạ Trần cũng trở nên ẩm ướt và se sắt hơn. Hắn, với thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn bình thản ngồi bên cửa sổ, tay lật giở từng trang sách cổ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như chẳng hề bận tâm đến cơn thịnh nộ của thiên nhiên bên ngoài. Một tách trà nóng nghi ngút khói đặt cạnh bên, hương trà thanh tao lan tỏa, xua đi phần nào cái ẩm lạnh của buổi sớm. Hắn nhấp một ngụm, vị chát nhẹ và hậu ngọt len lỏi nơi đầu lưỡi, trong khi tai vẫn lắng nghe tiếng mưa rơi như trút, đôi mắt dõi theo từng dòng nước chảy xiết trên con đường đá.
Tiểu An, cậu thư đồng gầy gò với đôi mắt thông minh, ngồi đối diện, nhưng không còn vẻ tĩnh tại như Tạ Trần. Nét mặt cậu bé lộ rõ vẻ lo lắng. Cậu không ngừng ngó ra ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn về phía Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời trấn an. Tiếng mưa càng lúc càng lớn, cuộn lên thành những âm thanh gầm gừ như tiếng thú dữ. Cậu bé hiểu rằng, với cường độ mưa như thế này, chỉ trong chốc lát, mực nước sông Vọng Xuyên chắc chắn sẽ dâng cao. Cậu nhớ lại những câu chuyện về lũ lụt mà người lớn vẫn thường kể, những cánh đồng lúa xanh mướt bị nhấn chìm, những ngôi nhà bị cuốn trôi, và bao nhiêu sinh mạng bị mất đi. Lòng cậu bỗng nặng trĩu.
Bất chợt, một bóng người hớt hải lao vào quán, áo quần ướt sũng, nước mưa nhỏ giọt từ chiếc nón lá cũ kỹ. Đó là Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn vì lao động. Ông thở hồng hộc, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi và vội vã.
“Tiên sinh, Tiểu An! Sông Vọng Xuyên dâng nước rồi, e là có lũ lớn!” Lão Nông thều thào, giọng nói khản đặc vì hơi lạnh và sự lo lắng. Ông run rẩy chỉ tay ra phía ngoài, nơi dòng nước mưa đang cuộn chảy như thác đổ. Nỗi sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo của ông. Đối với những người dân sống dựa vào ruộng đồng như ông, lũ lụt không chỉ là thiên tai, mà là mối đe dọa trực tiếp đến sinh kế, đến sự sống còn. "Năm nay mưa lớn quá, mấy hôm trước đã rả rích, nay lại như trút nước. Mấy năm rồi mới thấy cảnh này!"
Tiểu An giật mình, đứng bật dậy. “Sư phụ, mùa màng năm nay... liệu có giữ được không?” Cậu bé quay sang Tạ Trần, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự hoang mang. Cậu đã học được về "tự do chân ngã", về sự tự chủ và trách nhiệm, nhưng đối mặt với sức mạnh tàn phá của thiên nhiên, cậu vẫn còn cảm thấy nhỏ bé và bất lực.
Tạ Trần không vội trả lời. Hắn chỉ khẽ nhấp một ngụm trà nữa, hương trà ấm áp lan tỏa trong không khí se lạnh. Đôi mắt hắn vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi dòng nước mưa đang chảy xiết, cuốn theo những chiếc lá vàng và cành cây khô. Hắn nhìn thật lâu, như thể đang đọc vị dòng chảy của vạn vật, lắng nghe tiếng lòng của đất trời.
“Nước có chảy, đất có giữ,” Tạ Trần trầm giọng, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Tiểu An, rồi khẽ liếc qua Lão Nông đang đứng nín thở lắng nghe. Giọng hắn điềm tĩnh, không một chút bối rối hay vội vàng, nhưng mỗi từ ngữ lại mang một trọng lượng nhất định, khiến người nghe phải suy ngẫm. “Quan trọng là lòng người có thuận theo lẽ tự nhiên và chuẩn bị đủ đầy.”
Lời nói của Tạ Trần không phải là một lời trấn an suông, mà là một lời nhắc nhở sâu sắc về sự chủ động và khả năng thích ứng của con người. Hắn nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, khép lại trang sách bằng một cử chỉ chậm rãi và dứt khoát. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, đưa tay khẽ chạm vào lớp kính đã mờ hơi nước. Hơi lạnh từ bên ngoài phả vào, nhưng khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ thường. Hắn nhìn ra dòng nước mưa chảy xiết, nhìn những mái nhà tranh, những con đường vắng bóng người, và tưởng tượng ra dòng sông Vọng Xuyên đang cuồn cuộn dâng cao.
Tiểu An đứng đó, nhìn theo hướng Lão Nông vừa đi ra, nơi những tiếng gió rít và tiếng mưa đập mạnh vẫn không ngừng vang vọng. Trong tâm trí cậu bé, lời của Tạ Trần vang vọng: "tự do chân ngã" không chỉ là tự do khỏi dục vọng, mà còn là tự do khỏi sự sợ hãi, tự do để hành động có trách nhiệm. Cậu bé cảm thấy một dòng nhiệt huyết dâng trào. Không phải là sự bốc đồng, mà là một sự quyết tâm tĩnh lặng, được nuôi dưỡng từ những bài học triết lý sâu sắc. Cậu bé hiểu rằng, đây không phải là lúc để hoang mang hay chờ đợi một "tiên nhân" nào đó đến cứu vớt. Đây là lúc để những "nhân" chân chính, những người đã hiểu được giá trị của cuộc sống bình thường, đứng lên và hành động.
Lão Nông, sau một thoáng ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của Tạ Trần, cũng chợt nhận ra điều gì đó. Ông nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của vị thư sinh, nơi không có vẻ sợ hãi hay bất lực, mà chỉ có sự thấu hiểu và một niềm tin vững chắc vào con người. Ông gật đầu, như đã hiểu ra điều gì đó, rồi quay lưng b��ớc vội ra khỏi quán, hòa mình vào cơn mưa tầm tã, mang theo một tia hy vọng mới, một tinh thần mới. Có lẽ, những lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng ông một hạt mầm của sự chủ động và trách nhiệm.
Tạ Trần vẫn đứng bên cửa sổ, đôi mắt hắn lướt qua những giọt mưa đang thi nhau đọng lại rồi trượt dài trên khung kính. Hắn không nói thêm lời nào, nhưng sự hiện diện của hắn, sự bình tĩnh của hắn, và những lời nói ẩn chứa triết lý sâu xa của hắn, đã đủ để gieo mầm một sự thay đổi trong tâm trí những người xung quanh. Cuộc chiến với thiên nhiên, không chỉ là cuộc chiến bằng sức lực, mà còn là cuộc chiến bằng trí tuệ và ý chí. Và trong kỷ nguyên Nhân Gian này, khi Thiên Đạo đã suy tàn, khi tiên môn không còn là chỗ dựa, thì chính những giá trị nhân sinh, chính sự tự chủ và đoàn kết của phàm nhân, mới là sức mạnh vĩ đại nhất. Hắn khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà như một hơi thở của sự thấu hiểu sâu sắc, của một kẻ đã nhìn thấu nhân quả, nhìn thấu sự vô thường của vạn vật, nhưng vẫn trân trọng từng khoảnh khắc "sống" và từng hành động "người" trong cái cõi nhân gian đầy biến động này.
***
Mưa vẫn nặng hạt, không ngừng trút xuống Thôn Vân Sơn, nhưng không khí nơi đây lại không hề u ám hay tuyệt vọng. Giữa trưa, dòng sông Vọng Xuyên đã dâng cao đến gần mép đê, nước cuồn cuộn chảy xiết, mang theo phù sa đỏ ngầu và những cành cây trôi dạt. Tiếng gió rít gào, tiếng nước va đập vào bờ tạo thành một âm thanh hỗn loạn, nhưng vẫn không thể át đi tiếng người hò reo, tiếng xẻng xúc đất, và tiếng những bao cát nặng trịch được chuyền tay nhau một cách nhịp nhàng.
Dọc theo con đê kiên cố của Thôn Vân Sơn, hàng trăm người dân đang hối hả làm việc, tất cả đều ướt sũng nhưng ánh mắt rực sáng sự quyết tâm. Họ không phải là những tu sĩ có thể hô phong hoán vũ, không có thần thông quảng đại để ngăn chặn dòng nước lũ. Họ chỉ là những phàm nhân, với sức người hữu hạn, nhưng lại sở hữu một thứ sức mạnh vô song: tinh thần đoàn kết và ý chí bảo vệ mái nhà, mùa màng của mình.
Ở trung tâm, Dương Quân, với v��� ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh, nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của một vị tướng lĩnh, đang dứt khoát chỉ huy. Mặc dù bộ đạo bào màu lam nhạt của hắn đã ướt sũng và lấm lem bùn đất, nhưng đôi mắt sáng của hắn vẫn tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Hắn không ngừng di chuyển dọc theo con đê, chỉ tay ra lệnh, động viên từng người. “Mọi người cố gắng lên! Hệ thống cống đập mới đã được gia cố, nhưng cần đảm bảo không có khe hở nhỏ nào! Lão Nông, đoạn này cần chú ý!” Giọng hắn rõ ràng, dứt khoát, vang vọng giữa tiếng gió và tiếng mưa, mang lại sự tin tưởng và định hướng cho những người xung quanh.
Lão Nông, người vừa báo tin cho Tạ Trần, giờ đây đang nhiệt tình hướng dẫn những người trẻ tuổi cách đắp bao cát sao cho thật chắc chắn, cách dùng cọc tre gia cố những đoạn đê xung yếu. Dù tuổi cao, da đen sạm, tay chân chai sạn, ông vẫn lăn xả làm việc không ngừng nghỉ. “Cứ theo lời lão phu mà làm, nước dù lớn cũng khó mà tràn qua!” Ông nói, giọng khàn khàn nhưng đầy tự tin, tay thoăn thoắt xúc đất, chất bao. Kinh nghiệm của bao đời chống chọi với thiên tai đã được truyền lại, và giờ đây, nó trở thành một bảo bối vô giá.
Tiểu An, với chiếc áo vải thô cũ kỹ đã dính đầy bùn, cũng lăn xả giúp sức. Cậu bé vác những bao cát nặng trịch chạy thoăn thoắt, đôi mắt sáng ngời vẻ quyết tâm. Mỗi khi mệt mỏi, lời dạy của Tạ Trần lại vang vọng trong tâm trí cậu: "tự do là đi đôi với trách nhiệm." Cậu bé hiểu rằng, đây chính là lúc để biến những triết lý cao siêu thành hành động cụ thể. Đây không chỉ là việc bảo vệ mùa màng, mà còn là việc thực hành "tự do chân ngã" – tự do để lựa chọn hành động có trách nhiệm, không bị ràng buộc bởi nỗi sợ hãi hay sự ích kỷ. “Chúng ta sẽ giữ được mùa màng! Sư phụ nói tự do là đi đôi với trách nhiệm, đây chính là lúc!” Cậu bé hô vang, giọng nói non nớt nhưng tràn đầy sức sống, tiếp thêm động lực cho những người xung quanh.
Tiểu Thư Ngọc Nhi, dù bề ngoài xinh đẹp và quý phái trong chiếc y phục lụa là đã bị bùn đất làm vấy bẩn, vẫn không hề quản ngại. Nàng không trực tiếp vác đất hay đắp đê, nhưng nàng lại là người tổ chức hậu cần, đảm bảo lương thực, nước uống và vật tư y tế được chuyển đến kịp thời. Nàng di chuyển nhanh nhẹn giữa đám đông, khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi và nước mưa, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ kiên cường. “Các vị cứ yên tâm, nguồn lương thực và vật tư đã được chuẩn bị đầy đủ!” Nàng trấn an mọi người, giọng nói dịu dàng nhưng đầy sức thuyết phục, mang lại sự an tâm cho những người đang dốc sức lao động. Sự chuẩn bị kỹ lưỡng này, chính là kết quả của nhiều ngày tháng làm việc không ngừng nghỉ, dựa trên những gợi ý tinh tế từ Tạ Trần về tầm quan trọng của việc chủ động đối phó với thiên tai.
Xa xa, dưới một gốc cây cổ thụ to lớn, rậm rạp lá xanh, Tạ Trần đứng đó, bình thản quan sát. Hắn không tham gia trực tiếp vào công việc lao động chân tay, bộ áo vải bố cũ kỹ của hắn vẫn khô ráo và sạch sẽ. Hắn đứng đó, như một người ngoài cuộc, nhưng ánh mắt hắn lại lướt qua từng chi tiết của công trình thủy lợi, từng động tác của người dân, từng lời chỉ huy của Dương Quân. Hắn nhìn thấy sự phối hợp nhịp nhàng giữa kinh nghiệm của Lão Nông và sự nhiệt huyết của Dương Quân, sự dũng cảm của Tiểu An và sự chu đáo của Tiểu Thư Ngọc Nhi. Đôi khi, hắn khẽ lắc đầu khi thấy một điểm nhỏ có thể cải thiện trong việc bố trí bao cát hay gia cố cọc. Nhưng ngay sau đó, một nụ cười nhẹ nở trên môi hắn khi thấy Dương Quân đã tự mình phát hiện ra điểm yếu đó và nhanh chóng chỉ đạo điều chỉnh.
Tạ Trần hiểu rằng, đây không phải là lúc để hắn can thiệp trực tiếp bằng lời nói hay hành động. Vai trò của hắn là một người gieo mầm triết lý, một người định hướng tư duy, chứ không phải là một cứu tinh ra tay giải quyết mọi việc. Hắn đã gieo vào lòng họ những hạt mầm của sự tự chủ, của trách nhiệm, của sự đoàn kết. Và giờ đây, những hạt mầm đó đang nảy nở, đâm chồi, kết trái trong hành động cụ thể của họ. Hắn thấy rõ sự trưởng thành của thế hệ trẻ, thấy được sức mạnh tiềm ẩn của phàm nhân khi họ không còn bị ràng buộc bởi những ảo tưởng về tiên đạo hay quyền năng siêu phàm.
Tiếng mưa vẫn không ngừng rơi, nhưng cường độ đã bắt đầu giảm dần. Dòng nước lũ vẫn cuồn cuộn, nhưng con đê vẫn vững vàng, sừng sững đối mặt với thử thách. Những gương mặt lấm lem bùn đất, ướt đẫm mồ hôi và nước mưa, giờ đây không còn vẻ sợ hãi ban đầu, mà thay vào đó là sự kiên cường và niềm tin. Mùi đất ẩm nồng nặc hòa lẫn với mùi nước sông, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống và sự sinh tồn. Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Hắn biết, họ đã làm được. Họ đã tự mình bảo vệ lấy "cõi nhân gian" của mình, không cần đến sự phù hộ của bất kỳ Thiên Đạo nào, không cần đến quyền năng của bất kỳ tiên nhân nào. Sức mạnh của con người, khi được giải phóng khỏi những chấp niệm và ảo tưởng, là một sức mạnh vĩ đại, đủ để chống chọi với mọi bão tố của cuộc đời.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một vùng trời sau cơn mưa. Mưa đã tạnh hẳn, bầu trời quang mây tạnh, chỉ còn lại những vệt mây hồng rực rỡ, như một bức tranh thủy mặc diễm lệ. Ánh hoàng hôn dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ quán sách của Tạ Trần, rải vàng trên những trang sách cũ kỹ, làm nổi bật lên từng nét chữ cổ kính. Mùi đất ẩm nồng nặc từ bên ngoài vẫn thoang thoảng bay vào, hòa lẫn với mùi trà thơm thanh khiết và mùi giấy cũ trong quán, tạo nên một không khí vừa thanh bình, vừa ấm cúng lạ thường.
Trong quán, Dương Quân, Tiểu Thư Ngọc Nhi và Lão Nông, cùng với Tiểu An, đang ngồi quanh chiếc bàn trà. Tất cả đều thấm mệt sau một ngày dài lao động cật lực, nhưng trên khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ niềm vui và sự tự hào. Quần áo của họ vẫn còn lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt họ lại sáng ngời, phản chiếu ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn.
“Nhờ có hệ thống thủy lợi được tiên sinh gợi ý và sự đồng lòng của bà con, chúng ta đã vượt qua được hiểm nguy!” Dương Quân nói, giọng nói vẫn còn hơi khàn nhưng đầy phấn chấn. Hắn đưa tay chỉ vào bản đồ thủy lợi còn dang dở trên bàn, nơi những đường nét của cống đập, kênh mương được vẽ một cách tỉ mỉ. Hắn nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy sự kính trọng. Hắn biết, Tạ Trần không trực tiếp ra tay, nhưng những lời gợi mở, những câu hỏi sâu sắc của hắn đã khơi dậy trí tuệ và khả năng của cộng đồng.
Lão Nông gật đầu lia lịa, khuôn mặt nhăn nheo nở một nụ cười mãn nguyện. “Đúng vậy, đời nào nghĩ có ngày phàm nhân chúng ta không cần cầu tiên cũng tự mình bảo vệ được mùa màng như thế này.” Ông nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm lan tỏa trong cơ thể mệt mỏi. Lời nói của ông chứa đựng một sự ngạc nhiên và tự hào sâu sắc. Trong suốt cuộc đời mình, ông đã quen với việc cầu khẩn thần linh, cầu mong tiên nhân che chở mỗi khi thiên tai ập đến. Nhưng giờ đây, chính bàn tay của phàm nhân, chính trí tuệ và sự đoàn kết của họ, đã làm nên điều kỳ diệu.
Tiểu Thư Ngọc Nhi mỉm cười, vẻ yếu đuối thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự kiên cường toát ra từ nội tâm. “Chúng ta đã hành động vì trách nhiệm, vì tự do của chính mình và cộng đồng.” Nàng nói, đôi mắt lấp lánh như những vì sao đầu tiên của buổi tối. Nàng đã chứng kiến tận mắt sức mạnh của sự đoàn kết, và nàng hiểu rằng, "tự do chân ngã" không chỉ là một khái niệm triết lý, mà nó thực sự hiện hữu trong từng hành động có trách nhiệm, trong từng nỗ lực chung tay vì một mục đích cao cả.
Tạ Trần ngồi đối diện, lắng nghe câu chuyện của họ. Hắn không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ gật đầu, hoặc đưa tay nhấp một ngụm trà. Ánh mắt hắn vẫn sâu thẳm và tĩnh lặng, như một mặt hồ không gợn sóng. Khi mọi người đã nói xong, hắn mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ấm, mỗi từ đều chứa đựng một chiều sâu triết lý.
“Tự do không phải là không bị ràng buộc bởi lũ lụt,” Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt lướt qua từng người, như thể đang gieo từng hạt mầm trí tuệ vào tâm hồn họ. “Mà là tự do khỏi sự sợ hãi, khỏi sự phụ thuộc vào những điều bên ngoài. Khi con người tự chủ và đoàn kết, mọi thách thức đều có thể vượt qua.” Hắn khẽ đưa tay lên, như đang vuốt ve những trang sách cũ, nơi chứa đựng bao nhiêu triết lý về sự tồn tại và bản chất của con người. "Các ngươi đã không trông chờ vào một phép màu, không cầu xin sự ban ơn từ Thiên Đạo đã suy tàn, mà các ngươi đã tự mình làm chủ vận mệnh của mình. Đó chính là sự thể hiện cao nhất của 'tự do chân ngã', của 'vô vi chi đạo' trong hành động."
Tiểu An, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt cậu bé sáng lên rực rỡ. Cậu bé hiểu rõ hơn ai hết những lời của Tạ Trần, bởi cậu chính là một trong những mầm non tư duy đã được hắn gieo trồng. Cậu nhanh chóng lấy ra cuốn sổ nhỏ và cây bút lông, bắt đầu ghi chép cẩn thận từng lời của sư phụ. “Con hiểu rồi, sư phụ! Đây chính là ‘tự do chân ngã’ mà người đã dạy!” Cậu bé reo lên, giọng nói tràn đầy sự giác ngộ. Cậu bé biết rằng, những gì Tạ Trần nói không chỉ là lý thuyết suông, mà là kim chỉ nam cho một cuộc sống trọn vẹn, một con đường để trở thành một "nhân" chân chính trong kỷ nguyên mới.
Mọi người cùng nhấp trà, ánh mắt hướng về Tạ Trần với sự kính trọng và thấu hiểu sâu sắc. Họ đã không còn bận tâm đến việc Thiên Đạo có suy tàn hay tiên môn có còn tồn tại nữa. Họ đã tìm thấy sức mạnh trong chính mình, trong cộng đồng của mình. Thành công trong việc kiểm soát lũ lụt không chỉ là một chiến thắng trước thiên nhiên, mà còn là một chiến thắng của tư duy, của triết lý "tự do chân ngã". Nó củng cố niềm tin vào khả năng tự chủ và phát triển của văn minh phàm nhân, báo hiệu một kỷ nguyên mà con người có thể tự mình giải quyết các vấn đề lớn mà không cần thần linh hay tu sĩ.
Việc Tạ Trần chỉ đưa ra gợi ý tinh tế thay vì can thiệp trực tiếp một lần nữa khẳng định vai trò 'vô vi' của anh, đồng thời ngụ ý rằng thế hệ mới đang dần trưởng thành và có thể tự mình gánh vác trách nhiệm. Họ đã học được cách tự tin đối mặt với thử thách, không còn phụ thuộc vào quyền năng siêu phàm hay những lời hứa hão huyền về sự bất tử. Cuộc sống bình thường, với những thử thách và chiến thắng của riêng nó, giờ đây trở nên trọn vẹn và ý nghĩa hơn bao giờ hết.
Hoàng hôn dần lặn hẳn, để lại phía sau một bầu trời đêm lấp lánh sao. Ánh đèn lồng ấm áp trong quán sách tỏa ra, chiếu sáng những gương mặt vẫn còn rạng rỡ niềm vui. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Hắn biết, những mầm non triết lý mà hắn đã gieo trồng đang lớn lên từng ngày, và chúng sẽ là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới của Nhân Gian, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và quán sách nhỏ này, với những triết lý sâu xa của Tạ Trần, sẽ mãi là một ngọn hải đăng dẫn lối cho họ trên con đường tìm kiếm "tự do chân ngã" trong kỷ nguyên Nhân Gian.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.