Nhân gian bất tu tiên - Chương 1741: Hòa Điệu Kiến Trúc: Đô Thị Hài Hòa Cùng Thiên Nhiên
Hương trầm vẫn còn vương vấn trong không khí tĩnh lặng của quán sách, hòa quyện cùng mùi trà thảo mộc thoang thoảng. Ánh trăng thanh khiết từ ngoài cửa sổ đã thay thế cho ánh hoàng hôn rực rỡ, chiếu rọi những vệt sáng bạc lên nền gỗ cũ kỹ, tạo nên một không gian huyền ảo, như một tấm màn nhung phủ lên những suy tư thâm trầm. Tạ Trần ngồi đó, bất động, như một pho tượng tạc từ đá, nhưng đôi mắt hắn lại sâu thẳm như hồ nước mùa thu, phản chiếu vạn vật mà không chút gợn sóng. Hắn biết, lời nói về tình yêu thương như nền tảng của vạn vật không chỉ là một triết lý trừu tượng, mà là một hạt giống, cần được gieo vào từng ngóc ngách của nhân gian, từ mái ấm gia đình nhỏ bé cho đến những công trình kiến tạo vĩ đ���i của cộng đồng.
Thư Đồng Tiểu An, sau khi ghi chép cẩn thận những lời Tạ Trần, vẫn chưa thể rời mắt khỏi vị tiên sinh của mình. Cậu bé cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình, không phải linh khí hùng hậu của tiên nhân, mà là một sự tĩnh tại, một trí tuệ vượt thoát, bao trùm lên khắp không gian này. Mỗi lời Tạ Trần nói ra đều như một tia sáng, thắp lên ngọn đèn soi rọi những góc khuất trong tâm hồn non nớt của cậu. Cậu bé tin rằng, những bài học này, không chỉ là kiến thức, mà là con đường, là lẽ sống.
Sáng hôm sau, Thị Trấn An Bình lại bừng tỉnh trong một ngày mới, mang theo hơi thở của sự sống động và không ngừng biến chuyển. Nhưng sự biến chuyển lần này không chỉ dừng lại ở những câu chuyện gia đình hay những mối giao hảo hàng ngày, mà là một bước ngoặt lớn hơn, định hình diện mạo tương lai của cả thị trấn.
Trung Tâm Giao Lưu Cộng Đồng, một công trình kiến trúc đơn giản nhưng rộng rãi ở rìa thị trấn, vốn được xây dựng từ những thân gỗ lim già cỗi và đá ong vững chắc, hôm nay lại tấp nập hơn ngày thường. Các ngôi nhà gỗ và gạch san sát hai bên đường dẫn đến đó, những quán trọ và cửa hàng nhỏ bày bán đủ loại hàng hóa, từ vải vóc thô mộc đến gốm sứ tinh xảo, tất cả đều toát lên vẻ dung dị, chân thật của cuộc sống phàm nhân. Tiếng nói cười xôn xao, tiếng rao hàng vang vọng, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đất nện, cùng với tiếng bước chân vội vã của những người dân đang đổ về trung tâm, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng không kém phần hài hòa, thân thiện. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán hàng, mùi gỗ mục và đất ẩm hòa quyện với mùi mồ hôi thoảng nhẹ, vẽ nên một bức tranh sống động về một thị trấn đang trỗi dậy, tràn đầy sức sống. Bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của An Bình. Trời trong xanh, nắng nhẹ vàng ươm như rắc mật lên những mái nhà, gió mát thổi qua những hàng cây, mang theo hương đồng nội, báo hiệu một buổi chiều tà an lành.
Hôm nay, một sự kiện trọng đại đang diễn ra. Bên trong Trung Tâm Giao Lưu Cộng Đồng, một nhóm kiến trúc sư trẻ tuổi, với những gương mặt tràn đầy nhiệt huyết và khao khát, đang đứng trước một tấm bản đồ khổ lớn và một mô hình dự án được chế tác tinh xảo. Mô hình là một tổng hòa của những tòa nhà kiến trúc độc đáo, những con đường uốn lượn, những khu vườn xanh mướt, và đặc biệt là một hệ thống kênh dẫn nước khéo léo, dường như muốn ôm trọn dòng suối Thanh Khê hiền hòa chảy qua rìa thị trấn. Họ là những người tiên phong, mang theo tri thức và hoài bão của một thế hệ mới, muốn kiến tạo nên một không gian sống lý tưởng cho cư dân An Bình.
Thị Trưởng Thành, một người đàn ông béo tốt, phúc hậu, mặc bộ quan phục sang trọng, ngồi ở hàng ghế đầu, vẻ mặt vừa trang nghiêm vừa có chút lo âu. Bên cạnh ông là những vị trưởng lão trong thị trấn, những người đã chứng kiến bao thăng trầm của An Bình, ánh mắt họ đầy suy tư khi nhìn vào mô hình.
Tạ Trần, cùng Thư Đồng Tiểu An, vẫn giữ thói quen của mình, lặng lẽ ngồi ở một góc khuất, không mấy ai để ý. Tạ Trần tựa lưng vào cột gỗ, một tay nâng chén trà nóng, ánh mắt hắn lướt qua từng đường nét trên mô hình, rồi lại dừng lại trên gương mặt của những người trình bày và cả những người lắng nghe. Hắn không nói một lời, chỉ tĩnh lặng quan sát, như một dòng sông ngầm chảy xiết, nhưng mặt nước vẫn phẳng lặng. Tiểu An ngồi ngay ngắn bên cạnh, cây bút và cuốn sổ vẫn là vật bất ly thân của cậu bé, ánh mắt chăm chú theo dõi mọi diễn biến, không bỏ sót một chi tiết nào.
Lâm Phong, kiến trúc sư trưởng, một thanh niên khoảng hai mươi lăm tuổi, dáng người cao ráo, đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết, là người đầu tiên lên tiếng. Giọng anh ta vang dội, đầy tự tin và lý tưởng: "Kính thưa Thị Trưởng, quý vị trưởng lão và toàn thể bà con. Dự án 'Vĩnh Sinh Thự' của chúng tôi không chỉ mang đến những tiện ích hiện đại nhất cho Thị Trấn An Bình, mà còn là một tuyên ngôn về sự hài hòa giữa con người và tự nhiên. Chúng tôi tin rằng, trong kỷ nguyên mới của Nhân Gian, khi Thiên Đạo không còn là giới hạn, con người có quyền mơ ước về một cuộc sống trọn vẹn, nơi sự tiện nghi không đánh đổi bằng vẻ đẹp nguyên sơ của tạo hóa."
Anh ta dùng một cây gậy nhỏ chỉ vào mô hình, nơi những tòa nhà được thiết kế theo phong cách vừa cổ điển vừa hiện đại, với mái ngói cong cong và cửa sổ lớn đón nắng, xen kẽ với những mảng xanh của cây cối và hồ nước. "Chúng tôi đã dành nhiều năm nghiên cứu, không chỉ về kiến trúc, mà còn về khí hậu, thổ nhưỡng, và cả những câu chuyện, truyền thuyết của vùng đất này. Mục tiêu của chúng tôi là tạo ra một không gian sống bền vững, nơi mỗi cư dân đều có thể cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với thiên nhiên, với nguồn cội."
Tiếp lời Lâm Phong là Mộc Lan, một cô gái trẻ, khuôn mặt thanh tú, mái tóc đen dài búi cao gọn gàng, ánh mắt thông minh nhưng cũng lộ vẻ trầm tư. Trang phục của nàng đơn giản, màu sắc gần gũi với thiên nhiên, gợi lên một sự tinh tế mà không phô trương. Giọng nàng nhẹ nhàng hơn Lâm Phong, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định lạ thường. "Thưa quý vị, chúng tôi đã nghiên cứu kỹ lưỡng dòng chảy của suối Thanh Khê, hệ sinh thái phong phú c���a khu rừng cổ thụ bao quanh thị trấn. Để đảm bảo mỗi công trình đều là một phần hữu cơ của cảnh quan, không phải là sự xâm lấn thô bạo. Chúng tôi muốn xây dựng những con đường lát đá, những cây cầu gỗ cong mềm mại bắc qua suối, những khu vườn cộng đồng nơi mỗi người dân có thể tự tay trồng trọt, thu hoạch. Mọi thiết kế đều hướng đến việc bảo tồn đa dạng sinh học, sử dụng vật liệu tự nhiên và tái tạo, giảm thiểu tối đa tác động đến môi trường." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những gương mặt đang lắng nghe, tìm kiếm sự đồng cảm.
Hạo Thiên, chàng trai trẻ nhất trong nhóm kiến trúc sư, gương mặt tươi sáng, cử chỉ nhanh nhẹn, luôn mang theo cuốn sổ tay và bút chì, nhiệt tình hỗ trợ Lâm Phong và Mộc Lan. Anh ta chạy tới chạy lui, điều chỉnh ánh sáng trên mô hình, chỉ dẫn người xem đến những chi tiết nhỏ nhất. Sự nhiệt huyết của tuổi trẻ dường như bùng cháy trong ánh mắt anh.
Người dân lắng nghe, đôi khi xì xào bàn tán. Có người gật gù tán thành, có người lại tỏ vẻ hoài nghi. Trong số đó, Lão Khách Trọ, với bộ râu tóc bạc trắng, vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, khẽ nhíu mày. Ông đã sống ở Thị Trấn An Bình này cả đời, đã chứng kiến biết bao sự đổi thay, nhưng có những thứ, đối với ông, là bất biến, là linh hồn của nơi này. Khi Lâm Phong nói về những "tiện ích hiện đại" và Mộc Lan nói về "công trình là một phần của cảnh quan," ông vẫn không khỏi lo lắng.
Khi Lâm Phong vừa kết thúc phần trình bày, Lão Khách Trọ không kìm được nữa, ông đứng dậy, giọng nói trầm khàn nhưng rõ ràng vang lên khắp gian phòng. "Tiện nghi là tốt, nhưng con suối Thanh Khê này là nguồn sống của làng ta bao đời nay. Nước của nó tưới tắm cho ruộng đồng, nuôi dưỡng cây cối, là nơi trẻ con tắm mát, là nơi ta ngồi câu cá mỗi buổi chiều. Liệu những tòa nhà cao tầng kia, dù có đẹp đến mấy, có làm mất đi linh hồn của nó không? Liệu tiếng ồn ào của sự phát triển có xua đi tiếng chim hót, tiếng suối chảy róc rách, những âm thanh đã gắn liền với An Bình bao đời nay?"
Câu hỏi của Lão Khách Trọ không chỉ là một sự băn khoăn đơn thuần, mà là một lời nhắc nhở, một lời cảnh báo về cái giá phải trả cho sự tiến bộ. Cả Lâm Phong và Mộc Lan đều khựng lại, ánh mắt họ giao nhau, lộ rõ vẻ ngập ngừng. Họ đã chuẩn bị rất nhiều cho buổi trình bày này, nhưng câu hỏi về "linh hồn" của con suối, về "tiếng ồn ào của sự phát triển," lại là điều họ chưa thực sự lường trước được.
Thị Trưởng Thành ngồi bên cạnh, khẽ vuốt râu, ánh mắt ông nhìn Tạ Trần ở góc phòng, rồi lại nhìn về phía Lão Khách Trọ. Ông biết, những lo lắng của người dân là chính đáng. Ông cũng là người đã chứng kiến bao thăng trầm, và hơn ai hết, ông hiểu rằng "Hòa bình là trên hết!" – hòa bình không chỉ giữa người với người, mà còn là sự hòa bình giữa con người với thiên nhiên, với quá khứ.
Tạ Trần vẫn tĩnh lặng, nhưng hắn đã nắm bắt được toàn bộ mạch cảm xúc và suy tư đang cuộn chảy trong căn phòng này. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, hương thơm lan tỏa trong khoang miệng. Tiểu An, với đôi mắt tinh anh, đã kịp ghi lại câu hỏi của Lão Khách Trọ vào cuốn sổ của mình. Cậu bé cảm nhận được một sự căng thẳng vô hình đang bao trùm, một sự xung đột không lời giữa cái mới và cái cũ, giữa ước mơ và hiện thực.
***
Đêm buông xuống, Thị Trấn An Bình chìm trong một màn sương mờ ảo, được thắp sáng bởi ánh trăng tròn vành vạnh cùng những ngọn đèn lồng ấm áp. Tiếng gió heo may xào xạc qua những hàng cây cổ thụ, mang theo hơi lạnh của đêm. Dòng suối Thanh Khê vẫn miệt mài chảy, tiếng nước róc rách như một bản nhạc ru ngủ cho vạn vật.
Trong quán sách của Tạ Trần, không gian vẫn tĩnh lặng và ấm cúng như mọi khi. Mùi giấy cũ, mực và trà thảo mộc quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng của tri thức. Sau buổi họp đầy những tranh luận và băn khoăn, Tạ Trần đã trở về với thế giới riêng của mình. Hắn ngồi bên cửa sổ, ánh mắt nhìn ra ngoài đêm, nơi ánh trăng vàng vọt trải một tấm thảm lụa bạc lên con đường vắng. Hắn suy ngẫm về những gì đã diễn ra, về những câu hỏi chưa có lời đáp, về những lý tưởng và những lo lắng đan xen.
Tiểu An vẫn ngồi bên bàn, dưới ánh đèn dầu mờ ảo, miệt mài chép lại những điều cậu bé đã nghe và thấy. Cậu bé đã ghi chép cẩn thận từng lời nói của Lâm Phong, Mộc Lan, và đặc biệt là câu hỏi chất chứa nỗi niềm của Lão Khách Trọ. Cậu bé biết, tiên sinh không chỉ dạy cậu cách đọc sách, viết chữ, mà còn dạy cậu cách đọc nhân tâm, cách thấu hiểu thế giới xung quanh.
Sau một lúc im lặng, Tiểu An đặt bút xuống, ngước nhìn Tạ Trần. Ánh mắt cậu bé lấp lánh sự tò mò và một chút băn khoăn. "Tiên sinh, con thấy dự án 'Vĩnh Sinh Thự' đó rất tốt, nó sẽ mang lại nhiều tiện ích cho thị trấn. Nhưng tại sao Lão Khách Trọ lại có vẻ lo lắng đến vậy? Ông ấy không muốn thị trấn phát triển sao?" Giọng cậu bé khẽ khàng, chất chứa sự ngây thơ nhưng cũng vô cùng sâu sắc, đúng như những gì cậu bé đã học được từ Tạ Trần – không ngừng đặt câu hỏi, không ngừng tìm kiếm lời giải đáp.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ấy ấm áp như ánh lửa đèn dầu, xua tan đi một phần khí lạnh của đêm khuya. Hắn quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Tiểu An, như nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng cậu bé. "Mỗi kiến trúc là một câu chuyện, Tiểu An. Câu chuyện đó kể về sự chiếm hữu hay sự hòa hợp, đều nằm ở ý niệm của người tạo ra nó. Lâm Phong và Mộc Lan, họ mang theo khát vọng kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn, một cuộc sống tiện nghi hơn. Đó là một ý niệm cao đẹp."
Hắn nhâm nhi chén trà, hương trà lan tỏa, làm dịu đi không khí. "Nhưng Lão Khách Trọ, ông ấy lại nhìn thấy một câu chuyện khác. Câu chuyện về dòng suối đã chảy qua bao thế hệ, về những cây cổ thụ đã chứng kiến bao thăng trầm, về những giá trị vô hình đã ăn sâu vào tâm hồn người dân. Ông ấy lo sợ rằng, trong hành trình tìm kiếm sự tiện nghi, chúng ta có thể đánh mất đi những giá trị thiêng liêng ấy, đánh mất đi 'linh hồn' của vùng đất này. Bởi lẽ, kiến trúc sư chỉ xây nhà, xây nên những bức tường, những mái che, nhưng người dân mới là người xây nên linh hồn của nơi đó, bằng tình yêu, bằng ký ức, bằng những câu chuyện họ đã sống và gắn bó."
Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự thấu hiểu cho cả hai phía. "Cái mới và cái cũ, sự tiện nghi và sự nguyên sơ, chúng không nhất thiết phải đối lập nhau, Tiểu An. Vấn đề nằm ở chỗ, chúng ta có đủ trí tuệ và lòng nhân ái để tìm thấy điểm cân bằng hay không. Chúng ta có sẵn lòng lắng nghe tiếng nói của thiên nhiên, tiếng nói của những người đã gắn bó với vùng đất này từ bao đời hay không."
Hắn lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn chiếu rọi, tĩnh lặng và thanh khiết. "Khi con người chỉ chạy theo cái mới, theo sự tiện nghi mà quên đi cội nguồn, quên đi sự kết nối với thiên nhiên, họ sẽ dễ dàng 'mất người' trong chính tâm hồn mình. Một ngôi nhà đẹp, một thị trấn hiện đại có thể mang lại sự thoải mái về vật chất, nhưng nếu nó không có linh hồn, không có ký ức, không có tình yêu thương của con người, thì nó cũng chỉ là những khối đá, khối gỗ vô tri. Cái giá của sự phát triển, đôi khi không nằm ở tiền bạc hay công sức, mà nằm ở những giá trị vô hình mà chúng ta có thể đánh mất."
Tiểu An đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, lắng nghe từng lời. Cậu bé cảm nhận được một sự thật sâu sắc đang được khai mở. Tạ Trần không chỉ nói về kiến trúc, mà nói về triết lý sống, về mối quan hệ giữa con người và thế giới xung quanh. Cậu bé ghi lại những câu nói của Tạ Trần vào sổ, những dòng chữ ấy không chỉ là ghi nhớ, mà là sự khắc sâu vào tâm khảm. "Tiên sinh, vậy làm thế nào để tìm được sự cân bằng đó ạ?" cậu bé hỏi, giọng đầy suy tư.
Tạ Trần khẽ vuốt mái tóc của Tiểu An, ánh mắt đầy trìu mến. "Đó là một hành trình, Tiểu An, một hành trình của sự thấu hiểu và lòng bao dung. Nó đòi hỏi chúng ta phải không ngừng học hỏi, không ngừng lắng nghe, không ngừng suy ngẫm. Nó đòi hỏi chúng ta phải đặt tình yêu thương lên trên tất cả, yêu thương thiên nhiên, yêu thương con người, yêu thương cả những giá trị cũ và những ước mơ mới. Chỉ khi tình yêu thương là nền tảng, chúng ta mới có thể kiến tạo nên một thế giới thực sự trọn vẹn, nơi con người và vạn vật cùng tồn tại trong hòa hợp."
***
Đêm khuya càng lúc càng sâu, tiếng côn trùng đêm bắt đầu hòa nhịp với tiếng nước suối Thanh Khê chảy róc rách, tạo nên một bản nhạc giao hưởng của thiên nhiên. Tại một góc yên tĩnh trong Trung Tâm Giao Lưu Cộng Đồng, nơi có vài băng ghế đá được bao quanh bởi cây cảnh, và một tầm nhìn tuyệt đẹp ra khu rừng cổ thụ cùng dòng suối, Lâm Phong, Mộc Lan và Hạo Thiên vẫn còn ngồi lại. Không khí se lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng tâm trí họ lại đang bận rộn với những suy tư nóng bỏng.
Họ đã trải qua một buổi tối đầy biến động, từ sự h��o hức ban đầu khi trình bày dự án, đến sự bối rối trước những câu hỏi chất chứa nỗi niềm của Lão Khách Trọ, và đặc biệt là câu nói đầy ẩn ý của Tạ Trần, vị tiên sinh bí ẩn ở quán sách, người mà Thị Trưởng Thành đã giới thiệu như một bậc trí giả. Lời nói của ông, tuy không trực tiếp, nhưng lại gieo vào lòng họ những hạt giống của sự băn khoăn, khiến họ phải nhìn nhận lại toàn bộ công trình của mình dưới một góc độ hoàn toàn mới.
Lâm Phong lật đi lật lại bản thiết kế trên tay, ánh mắt đăm chiêu, không còn sự tự tin rạng rỡ như ban chiều. "Lời của vị tiên sinh kia... 'Mỗi kiến trúc là một câu chuyện. Câu chuyện đó kể về sự chiếm hữu hay sự hòa hợp, đều nằm ở ý niệm của người tạo ra nó. Kiến trúc sư chỉ xây nhà, nhưng người dân mới là người xây nên linh hồn của nơi đó.' Khiến ta phải suy nghĩ rất nhiều, Mộc Lan. Chúng ta đã quá tập trung vào 'xây dựng' những công trình vật chất mà quên đi 'hòa hợp' với linh hồn của vùng đất này, với những giá trị đã tồn tại từ bao đời." Giọng anh ta trầm xuống, mang theo một chút tự trách.
Mộc Lan ngồi cạnh, ánh mắt nàng nhìn về phía con suối đang chảy, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ suy tư. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cây cỏ tươi mát và mùi đất ẩm từ khu rừng. "Chính xác. Chúng ta có thể kiến tạo những công trình vĩ đại, nhưng chúng ta không thể tạo ra linh hồn của con suối Thanh Khê, không thể tạo ra linh hồn của khu rừng cổ thụ kia. Linh hồn ấy đã được hình thành qua hàng ngàn năm, được nuôi dưỡng bởi những câu chuyện, những ký ức của bao thế hệ đã sống ở đây. Chúng ta cần lắng nghe tiếng nói của chúng, lắng nghe tiếng nói của những người đã sống ở đây bao đời, như Lão Khách Trọ. Họ là người hiểu rõ nhất linh hồn của An Bình."
Hạo Thiên, với cuốn sổ và cây bút trong tay, ngồi cạnh hai người, vừa ghi chép vừa thể hiện sự băn khoăn. Anh ta là người nhiệt huyết nhất, khao khát được thấy những ý tưởng của mình trở thành hiện thực, nhưng giờ đây, anh ta cũng bắt đầu cảm thấy một sự đấu tranh nội tâm. "Vậy chúng ta sẽ phải thay đổi thiết kế sao? Việc đó s�� tốn rất nhiều công sức và thời gian... và cả kinh phí nữa. Liệu có đáng không, thưa sư huynh, sư tỷ? Chúng ta đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết để hoàn thiện bản thiết kế này." Giọng anh ta có chút non nớt, nhưng cũng đầy chân thành.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, ánh mắt anh ta vẫn dán chặt vào bản thiết kế, nhưng tâm trí lại đang lướt qua những lời nói của Tạ Trần, những băn khoăn của Lão Khách Trọ. "Đáng hay không, Hạo Thiên, không phải là câu hỏi về công sức hay kinh phí. Mà là câu hỏi về giá trị. Nếu chúng ta xây dựng một thị trấn hiện đại, tiện nghi, nhưng lại đánh mất đi linh hồn của nó, đánh mất đi sự kết nối với thiên nhiên, với con người, thì cái giá đó có thực sự xứng đáng không? Chẳng phải vị tiên sinh kia đã nói, 'Khi con người chỉ chạy theo cái mới, theo sự tiện nghi mà quên đi cội nguồn, quên đi sự kết nối với thiên nhiên, họ sẽ dễ dàng "mất người" trong chính tâm hồn mình' hay sao?"
Mộc Lan gật đầu đồng tình. "Chúng ta không chỉ là những kiến trúc sư xây nhà, Hạo Thiên. Chúng ta là những người kiến tạo không gian sống, kiến tạo tương lai. Và tương lai đó, phải là một tương lai hài hòa, một tương lai mà con người có thể sống trọn vẹn, không cần phải đánh đổi bất cứ điều gì. Việc thay đổi thiết kế có thể tốn kém, nhưng nếu nó giúp chúng ta bảo tồn được linh hồn của An Bình, bảo tồn được sự bình yên của dòng suối Thanh Khê, của khu rừng cổ thụ, thì đó là một sự đầu tư xứng đáng, không chỉ cho hiện tại mà còn cho cả các thế hệ mai sau."
Ba kiến trúc sư trẻ chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng suối chảy róc rách làm nền. Họ đang đối mặt với một quyết định lớn, không chỉ về kỹ thuật xây dựng mà còn về triết lý sống. Lời nói của Tạ Trần, không phải một mệnh lệnh, mà là một lời gợi mở sâu sắc, đã thay đổi hoàn toàn góc nhìn của họ. Họ nhận ra rằng, việc kiến tạo một đô thị hài hòa với thiên nhiên không chỉ là một mục tiêu kiến trúc, mà còn là một hành trình khám phá ý nghĩa của sự tồn tại, của mối quan hệ giữa con người và thế giới. Sự trưởng thành của họ không chỉ nằm ở kỹ năng chuyên môn, mà còn ở chiều sâu của trí tuệ và lòng nhân ái.
Ánh trăng vẫn chiếu sáng vằng vặc, làm nổi bật những đường nét trên bản thiết kế mà Lâm Phong đang cầm. Trong ánh sáng bạc ấy, những tòa nhà, những con đường dường như không còn chỉ là những khối vật chất vô tri, mà bắt đầu mang theo một ý nghĩa sâu sắc hơn, một lời hứa với đất trời, với con người. Họ biết rằng, hành trình phía trước sẽ còn nhiều gian nan, nhưng với những gì họ đã học được, với những suy ngẫm sâu sắc này, họ tin rằng mình có thể tìm ra con đường để xây dựng một "Vĩnh Sinh Thự" thực sự, một nơi mà sự sống được tôn trọng, và linh hồn của An Bình sẽ mãi mãi được vẹn nguyên.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.