Nhân gian bất tu tiên - Chương 1743: Lạc Giữa Rừng Sâu: Mạng Lưới Nhân Ái
Vầng trăng rằm treo lơ lửng giữa bầu trời đen thẳm, rải ánh sáng bạc xuống vạn vật, như một chứng nhân thầm lặng cho lời hứa về một kỷ nguyên mới. Trong quán sách nhỏ nằm khuất mình giữa lòng Thị Trấn An Bình, Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà cuối cùng, hơi ấm lan tỏa trong vòm miệng, xua đi chút lạnh lẽo của màn đêm. Anh từ từ đặt cuốn sách đã ngả màu thời gian xuống bàn, một tập cổ thư viết về triết lý an nhiên của bậc ẩn sĩ đời trước. Thân hình gầy gò của anh ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, chứa đựng cả một đại dương trí tuệ và sự thấu hiểu nhân gian.
Đối diện anh, Thư Đồng Tiểu An vẫn chưa chịu đi ngủ. C��u bé vừa ghi chép xong những dòng cuối cùng vào cuốn sổ của mình, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên sự tò mò và ngưỡng mộ. Cậu đặt bút xuống, hít một hơi sâu, phá vỡ sự im lặng trong căn phòng. “Tiên sinh,” Tiểu An khẽ gọi, giọng nói líu lo nhưng đầy vẻ nghiêm túc, “con vẫn không hiểu sao một lời nói của người, chỉ là một câu hỏi gợi mở, lại có thể khiến mọi người thay đổi ý kiến nhanh đến vậy. Từ một dự án đầy tranh cãi, bỗng chốc lại nhận được sự ủng hộ nhiệt liệt của cả Thị Trưởng lẫn Lão Khách Trọ.”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, đặt cuốn sách xuống bàn. Anh nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy vẻ bao dung. “Không phải lời nói của ta, Tiểu An,” anh chậm rãi nói, giọng trầm ấm, vang vọng nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch. “Mà là hạt giống của sự thấu hiểu đã có sẵn trong lòng mỗi người. Ta chỉ là người tưới thêm chút nước, giúp nó nảy mầm, giúp họ nhìn thấy ánh sáng. Con người, khi được trao cơ hội để nhìn thấy giá trị thực sự, giá trị của sự hài hòa, của lòng nhân ái, của sự kết nối với cội nguồn, sẽ t��� biết cách lựa chọn con đường đúng đắn. Vấn đề không phải là ai nói gì, mà là điều được nói ra có chạm đến được cái phần lương tri sâu thẳm nhất trong mỗi người hay không.”
Tiểu An gật gù, đôi mắt vẫn mở to, như đang cố gắng thấu hiểu từng lời của Tạ Trần. “Vậy ra, ‘Vô Vi Chi Đạo’ mà tiên sinh thường nói... không phải là không làm gì cả, mặc kệ mọi sự diễn ra sao? Mà là làm sao để mọi việc tự nhiên thành công, bằng cách khơi gợi cái tốt đẹp trong lòng người khác, để họ tự đưa ra quyết định đúng đắn?” Cậu bé hỏi, giọng nói đầy vẻ suy ngẫm, như một người đã lớn.
Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười trên môi anh càng sâu hơn. “Đúng vậy, Tiểu An. Thuận theo lẽ tự nhiên, không cưỡng cầu, không áp đặt ý chí của mình lên người khác. Để mọi thứ phát triển theo đúng bản chất của nó, theo dòng chảy của nhân quả. Nhưng không phải là buông xuôi, mà là định hướng bằng trí tuệ, bằng lòng nhân ái, bằng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người và thế giới. Như một người làm vườn tài ba, h�� không ép buộc hạt giống phải nảy mầm, mà họ tạo ra môi trường tốt nhất, chăm sóc từng chút một, để hạt giống tự vươn lên đón nắng, đón gió. Cái thành công của ‘Vĩnh Sinh Thự’ hôm nay, không phải là thành công của riêng Lâm Phong, Mộc Lan hay Hạo Thiên, mà là thành công của cả cộng đồng, thành công của hạt giống nhân ái và trí tuệ đã được ươm mầm.”
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà nữa, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vầng trăng rằm đang treo lơ lửng giữa bầu trời đen thẳm, rải ánh sáng bạc xuống vạn vật. “Thị Trưởng Thành đã nhìn ta một cái. Ông ấy hiểu. Ông ấy biết rằng, trong kỷ nguyên này, sức mạnh không còn nằm ở những phép thuật cao siêu hay những quyền năng siêu phàm, mà nằm ở chính sự gắn kết, sự thấu hiểu và lòng nhân ái của con người. Ta chỉ là một phàm nhân, nhưng ta là điểm neo nhân quả, là người kết nối những sợi dây vô hình ấy.”
Tiểu An gật đầu lia lịa, tay lại cầm bút ghi chép. Cậu bé hiểu rằng, những lời Tạ Trần nói không chỉ là bài học về kiến trúc, mà là bài học về cách sống, về cách kiến tạo một thế giới mà con người có thể sống trọn vẹn, không cần phải thành tiên. Cậu bé tin rằng, thành công của dự án ‘Vĩnh Sinh Thự’ sẽ không chỉ là một công trình kiến trúc đơn thuần, mà sẽ trở thành một hình mẫu, một minh chứng sống động cho những cộng đồng khác trong kỷ nguyên Nhân Gian. Nó sẽ là nền móng vững chắc cho một tương lai nơi sự phát triển không còn đồng nghĩa với sự đánh đổi, nơi con người và thiên nhiên hòa hợp, và nơi những hạt giống của sự thấu hiểu sẽ tiếp tục được gieo trồng, nảy mầm qua bao thế hệ. Cậu bé, một thư đồng nhỏ, đang ôm ấp trong mình một sứ mệnh lớn lao: ghi chép lại những triết lý này, để thế hệ mai sau có thể tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa sâu sắc của cuộc sống, trong một thế giới không còn Thiên Đạo, nhưng tràn đầy Nhân Đạo.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời Tây, hắt lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình một sắc màu bi tráng, hoài cổ. Trong quán sách, Tạ Trần vẫn trầm tư đọc sách, ánh mắt thâm thúy nh�� nhìn thấu vạn vật. Bên cạnh anh, Tiểu An đang miệt mài dọn dẹp, sắp xếp lại những chồng sách cũ kỹ, tiếng sột soạt của giấy và tiếng loảng xoảng của ấm trà tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, quen thuộc. Ngoài kia, tiếng nói chuyện rộn ràng của những người dân mua bán, tiếng rao hàng the thé, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đá cuội, và mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sinh động, ấm cúng của một buổi chiều tà bình dị. Không khí trong thị trấn luôn mang một vẻ thân thiện, ôn hòa, như chính bản chất của những người phàm nhân đang sống tại đây.
Bỗng, một âm thanh chói tai xé tan màn yên bình đó. *Keng! Keng! Keng!* Tiếng chuông báo động, không phải là tiếng chuông cổ kính của các tiên môn, mà là một âm thanh vang vọng, dứt khoát từ những cột loa phóng thanh được đặt rải rác khắp thị trấn – một phần của hệ thống liên lạc cộng đồng mới. Tiếng chuông báo hiệu sự khẩn cấp, một điều gì đó bất thường đã xảy ra.
Tạ Trần khẽ nhíu mày, từ từ đóng cuốn sách đang đ���c dở. Anh đặt nó xuống bàn một cách nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ an nhiên tự tại, mà thay vào đó là một tia suy tư sâu sắc.
Tiểu An, đang loay hoay với một chồng thư tịch cổ, giật mình đánh rơi vài cuốn. Cậu bé vội vàng chạy ra khỏi quán, gương mặt non nớt lộ rõ vẻ lo lắng. “Tiên sinh, có chuyện rồi!” cậu bé thốt lên, giọng nói líu lo thường ngày giờ đây đầy vẻ sốt ruột. “Lão Tiều, ông ấy đi hái thuốc trong rừng mà chưa về... Đã quá giờ rồi!”
Tiếng loa phóng thanh lại vang lên, lần này là giọng nói trầm ổn, đầy trách nhiệm của Thị Trưởng Thành, nhưng không giấu nổi sự lo âu. “Bà con cô bác Thị Trấn An Bình! Lão Tiều của chúng ta đã bị lạc trong Rừng Thanh Phong. Mọi người hãy giữ bình tĩnh! Chúng ta cần một đội tìm kiếm ngay lập tức! Ai có sức khỏe, kinh nghiệm đi rừng, xin hãy tập trung tại quảng trường!”
Thông tin nhanh chóng lan truyền như một ngọn lửa, thổi bùng lên sự lo lắng trong lòng mỗi người dân. Tiếng bàn tán xôn xao, những lời hỏi han, những tiếng thở dài nặng trĩu bắt đầu nổi lên. Mùi thức ăn thơm lừng bỗng chốc trở nên nhạt nhẽo, thay vào đó là mùi đất ẩm và mùi mồ hôi thoang thoảng từ những người đang hối hả chạy về phía quảng trường trung tâm.
“Mẹ kiếp! Rừng Thanh Phong ban đêm nguy hiểm lắm!” Một giọng nói gằn gừ vang lên. Đó là Vương Đại Ngưu, thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác nay nhăn lại vì lo âu. Anh ta nắm chặt tay, vẻ quyết tâm hiện rõ. “Ta đi trước! Ai theo ta thì chuẩn bị đuốc, dây thừng, và thiết bị liên lạc!” Anh ta vận đồ thợ săn quen thuộc, vai đeo cung tên, tay lăm lăm cây rìu đã cùn mòn vì tháng năm.
Không chỉ có Vương Đại Ngưu, Lâm Phong, chàng kiến trúc sư trẻ tuổi với ánh mắt kiên nghị, cũng nhanh chóng xuất hiện, dáng vẻ năng động, tràn đầy nhiệt huyết. Anh ta cùng một nhóm người khác, bao gồm cả Mộc Lan với vẻ mặt tinh tế nhưng đầy kiên trì, đang tập hợp với những trang bị thô sơ nhưng đầy đủ: vài ngọn đuốc được tẩm dầu, những cuộn dây thừng chắc chắn, và vài chiếc thiết bị liên lạc cầm tay – những vật phẩm mới mẻ mà trước đây ch�� có tiên nhân mới có thể chế tạo, giờ đây đã trở thành công cụ đắc lực của phàm nhân.
Tạ Trần đứng ở cửa quán, lặng lẽ quan sát cảnh tượng trước mắt. Ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm. Tiếng chân người hối hả, tiếng gọi nhau í ới, tất cả hòa vào nhau tạo nên một âm hưởng lạ lùng, vừa huyên náo vừa bi tráng. Trong ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn lồng vừa được thắp sáng trong quán, anh thấy rõ sự đoàn kết, sự lo lắng chân thành trên gương mặt mỗi người dân An Bình. Họ không có pháp lực cao cường, không có thần thông quảng đại, nhưng họ có một thứ sức mạnh khác, một thứ sức mạnh vô hình, đó là lòng nhân ái và sự gắn kết cộng đồng. Trong giây phút đó, Tạ Trần thầm nghĩ, đây chính là "mạng lưới nhân ái", một lưới trời không phải do tiên đạo giăng ra, mà do chính con người tự mình dệt nên. Hạt giống của sự thấu hiểu mà anh từng nhắc đến với Tiểu An, dường như đang được thử thách, và nó đang nảy mầm mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
***
Đêm khuya buông xuống, không gian Rừng Thanh Phong chìm trong một màu mực đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng. Sương xuống dày đặc, tạo thành một màn khói trắng mờ ảo, lạnh lẽo, bao phủ lấy từng thân cây, từng ngọn cỏ. Không khí ẩm ướt thấm vào da thịt, buốt giá đến tận xương tủy. Tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng than khóc, tiếng côn trùng đêm kêu rả rích, đôi khi xen lẫn tiếng hú dài của một loài thú nào đó, càng làm tăng thêm vẻ âm u, đáng sợ của rừng sâu.
Đội tìm kiếm chia thành nhiều nhóm nhỏ, tỏa ra khắp Rừng Thanh Phong. Lâm Phong và Vương Đại Ngưu, hai người có kinh nghiệm đi rừng nhất, dẫn đầu các nhóm chính, cùng nhau vượt qua những lối mòn hiểm trở, những con suối cạn và những bụi rậm chằng chịt. Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đuốc tẩm dầu và những chiếc đèn lồng cầm tay lay động trong màn đêm, tạo ra những cái bóng ma quái nhảy múa trên vách đá, trên thân cây cổ thụ. Mỗi người đều đeo một chiếc thiết bị liên lạc cầm tay, một phát minh mới của kỷ nguyên Nhân Gian, dù còn đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả. Tiếng "xè xè" của tín hiệu thỉnh thoảng vang lên, nối liền những nhóm người đang bị màn đêm chia cắt.
“Nhóm ba, có thấy gì ở khu vực suối không? Chúng tôi phát hiện một chiếc giỏ đựng thảo dược bị rơi ở gần cây cổ thụ lớn, khoảng một canh giờ đi về phía Đông bắc!” Giọng Lâm Phong vang lên qua thiết bị, đầy vẻ căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. Anh ta đang cẩn thận kiểm tra một bụi cây rậm rạp, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào.
“Chưa thấy gì! Chỉ có vết chân động vật hoang dã thôi! Chúng tôi đang tiến về phía thượng nguồn suối!” Một giọng nói khác đáp lại, kèm theo tiếng thở dốc.
Vương Đại Ngưu, với thân hình vạm vỡ, đang dùng rìu chặt bớt những cành cây chắn lối. Khuôn mặt anh ta lấm lem mồ hôi và bùn đất, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Anh ta gào to, giọng nói khàn đặc vang vọng giữa rừng sâu, xé tan màn đêm tĩnh mịch: “Lão Tiều! Lão Tiều ơi! Ông nghe thấy không? Đừng bỏ cuộc! Mọi người đang tìm ông!” Tiếng gọi đó, như một sợi dây vô hình, cố gắng vươn tới người tiều phu già đang lạc lối.
Không ai biết rằng, cách đó không xa, trong một khe đá nhỏ, ẩm ướt và lạnh lẽo, Lão Tiều đang co ro, run rẩy. Chiếc rìu gỗ cũ kỹ của ông nằm lăn lóc bên cạnh, như một người bạn đồng hành đã kiệt sức. Lão Tiều, với dáng người gầy gò, lưng còng, giờ đây chỉ còn là một khối thân thể yếu ớt, bị cái lạnh và nỗi sợ hãi hành hạ. Mái tóc bạc phơ của ông dính bết vào trán, khuôn mặt nhăn nheo xanh xao như một tờ giấy trắng. Ông đã cố gắng tìm đường ra, nhưng màn đêm và sương mù dày đặc đã nuốt chửng mọi phương hướng.
“Lạnh quá... tối quá... có ai không... ta không nhìn thấy đường...” Lão Ti��u thều thào trong mê man, đôi mắt tinh anh thường ngày giờ đây mờ ảo, chỉ còn nhìn thấy những ảo ảnh chập chờn của bóng đêm. Ông cảm thấy cơ thể mình đang dần tê dại, hơi ấm cuối cùng đang bị màn đêm hút cạn. Nỗi sợ hãi cái chết, nỗi sợ hãi phải chết cô độc trong rừng sâu bủa vây lấy ông, như những con thú đói đang rình rập. Ông nhớ về ngôi nhà nhỏ của mình, nhớ về những người hàng xóm thân thiện ở Thị Trấn An Bình, nhớ về những đứa trẻ vẫn thường chạy ra chào ông mỗi khi ông đi hái củi về. Một giọt nước mắt lạnh buốt lăn dài trên gò má nhăn nheo, hòa vào sương đêm. Ông cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể không còn chút sức lực nào. Tiếng gọi của Vương Đại Ngưu, dù yếu ớt và xa xăm, cũng không thể chạm tới được ông, hay có chăng chỉ là một phần của những ảo giác đang dày vò. Ông chìm dần vào bóng tối, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, chỉ còn biết cầu nguyện một cách vô vọng, rằng sẽ có một phép màu nào đó, một bàn tay ấm áp nào đó đến kéo ông ra khỏi vực sâu của sự tuyệt vọng này. Cuộc đua với thời gian giữa sự sống và cái chết đang diễn ra, trong màn đêm u ám của Rừng Thanh Phong.
***
Rạng sáng, khi ánh bình minh đầu tiên bắt đầu len lỏi qua những tán lá rậm rạp của Rừng Thanh Phong, xua đi phần nào màn sương mù dày đặc, một tia hy vọng mới bùng lên. Không khí vẫn còn mát mẻ, nhưng không còn cái lạnh buốt giá thấu xương như đêm qua. Tiếng nước chảy róc rách từ Suối Nguồn Linh Tuyến nghe êm tai hơn, và mùi hương của linh thảo, của đất ẩm ướt sau một đêm dài càng trở nên rõ nét.
Sau một đêm tìm kiếm không ngừng nghỉ, đội tìm kiếm đã trở nên mệt mỏi, nhưng không ai bỏ cuộc. Mộc Lan, với sự tinh tế và lòng kiên trì đặc trưng, cùng với nhóm nhỏ của mình, đã không ngừng rà soát khu vực khe núi nhỏ gần Suối Nguồn Linh Tuyến – nơi mà theo kinh nghiệm của những người đi rừng lão luyện, thường có những loại thảo dược quý hiếm mà Lão Tiều hay tìm kiếm.
Khi ánh nắng yếu ớt đầu tiên chiếu rọi vào một khe đá khuất, Mộc Lan chợt nhìn thấy một bóng người co ro. Trái tim cô đập thình thịch. Cô vội vàng tiến đến, và rồi, một tiếng kêu vỡ òa vang lên, xé tan màn tĩnh mịch của rừng sớm.
“Lão Tiều! Chúng tôi tìm thấy ông rồi! Ông ấy còn sống!” Mộc Lan quỳ sụp xuống bên cạnh người tiều phu già, vội vàng đặt tay lên cổ tay ông. Dù cơ thể Lão Tiều lạnh ngắt, hơi thở yếu ớt, nhưng mạch đập vẫn còn. Nước mắt cô chảy dài trên má, không phải vì sợ hãi, mà vì niềm vui vỡ òa. Cô nhanh chóng cầm chiếc thiết bị liên lạc lên, giọng nói run rẩy nhưng đầy phấn khích: “Lâm Phong, Vương Đại Ngưu, chúng tôi tìm thấy Lão Tiều ở phía Tây suối, gần khe đá có cây liễu cổ!”
Từ trong mê man, Lão Tiều khẽ mở mắt. Ánh sáng lờ mờ của bình minh và gương mặt lo lắng nhưng đầy mừng rỡ của Mộc Lan dần hiện rõ. Ông cố gắng cử động môi, thều thào: “Các con... ta tưởng mình sẽ chết ở đây... Cảm ơn trời đất...” Nước mắt lưng tròng, ông cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Mộc Lan, một hơi ấm của sự sống, của tình người. Chiếc rìu gỗ cũ kỹ của ông vẫn nằm im lìm bên cạnh, giờ đây không còn mang theo vẻ cô độc n���a.
Tiếng đáp lời từ thiết bị liên lạc vang lên ngay lập tức, dồn dập và đầy mừng rỡ. Chỉ một loáng sau, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Vương Đại Ngưu, với thân hình vạm vỡ, chạy đến trước tiên, thở hổn hển, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt sáng ngời. “May quá! Lão Tiều vẫn ổn! Cứ tưởng... may mà có hệ thống liên lạc, nếu không thì...” Anh ta không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu ý anh. Nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng suốt đêm qua giờ đây đã tan biến như sương sớm.
Lâm Phong và các thành viên khác trong đội tìm kiếm cũng nhanh chóng hội tụ, ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng gương mặt rạng rỡ. Họ quây quần bên Lão Tiều, kiểm tra tình trạng của ông. Mộc Lan vội vàng lấy ra một bình nước ấm và chút lương khô từ túi lương thực đã chuẩn bị sẵn, cẩn thận đút cho Lão Tiều ăn uống. Từng chút hơi ấm và năng lượng được tiếp thêm, giúp ông lấy lại chút sức lực.
Với sự cẩn trọng và lòng nhân ái, các thành viên trong đội tìm kiếm cùng nhau dìu Lão Tiều ra khỏi rừng. Họ không vội vàng, mà nhẹ nhàng từng bước, như nâng niu một báu vật vừa tìm lại được. Ánh bình minh dần lên cao, chiếu rọi rực rỡ qua tán lá, dẫn lối cho đoàn người trở về thị trấn, mang theo niềm vui và sự nhẹ nhõm vô bờ. Cuộc đua với thời gian đã kết thúc, và lòng nhân ái đã giành chiến thắng.
***
Sáng muộn, khi ánh nắng đã lên cao, trải vàng khắp Thị Trấn An Bình, không khí trở nên trong lành và ấm áp lạ thường, như thể thiên nhiên cũng đang cùng chia sẻ niềm vui với con người. Tại quảng trường trung tâm, hàng trăm người dân An Bình đã tụ tập đông đúc, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ mong chờ và lo lắng. Tiếng nói chuyện xôn xao, tiếng trẻ con nô đùa, nhưng tất cả đều dừng lại khi một đoàn người lầm lũi xuất hiện từ con đường dẫn vào rừng.
Khi Lão Tiều, gầy gò và yếu ớt, nhưng với nụ cười rạng rỡ trên môi, được Vương Đại Ngưu và Lâm Phong cẩn thận dìu bước, cả quảng trường như vỡ òa. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay vang dội như sấm, át cả tiếng chuông báo động vừa mới tắt. Những gương mặt lo âu suốt đêm qua gi��� đây rạng rỡ hẳn lên, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má của nhiều người. Tiểu Lão Bà, người hàng xóm của Lão Tiều, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, không kìm được xúc động, khóc òa lên như một đứa trẻ.
Tạ Trần và Tiểu An đứng ở cửa quán sách, lặng lẽ quan sát cảnh tượng cảm động đó. Tạ Trần vẫn trầm ngâm, ánh mắt tĩnh lặng, nhưng khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. Anh cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong không khí, một thứ hơi ấm không đến từ ánh nắng mặt trời, mà đến từ trái tim của mỗi con người nơi đây.
Tiểu An, không kìm được niềm vui, níu áo Tạ Trần, đôi mắt to tròn lấp lánh hạnh phúc. “Tiên sinh, mọi người thật tốt bụng! Lão Tiều đã an toàn rồi! Thật may mắn!” Cậu bé reo lên, giọng nói líu lo thường ngày giờ đây lại mang theo một sự hồn nhiên, trong trẻo đến lạ.
Thị Trưởng Thành, với thân hình béo tốt và vẻ mặt phúc hậu, đứng giữa đám đông, giọng nói của ông vang vọng khắp quảng trường, đầy tự hào: “Đây là minh chứng cho sức mạnh đoàn kết của chúng ta! Hệ thống liên lạc cộng đồng đã phát huy hiệu quả tuyệt vời! Mỗi người dân An Bình đều là một phần của mạng lưới nhân ái này!” Ông vung tay, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc, rồi dừng lại một thoáng ở Tạ Trần, một cái gật đầu hàm ý, như muốn nói rằng ông hiểu, ông biết ai là người đã gieo trồng những hạt giống này.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, vuốt nhẹ lên mái tóc của Tiểu An. “Phải, Tiểu An. Khi con người biết nương tựa vào nhau, tin tưởng vào nhau, không có gì là không thể vượt qua. Không cần tiên đạo, Nhân Gian vẫn có thể tạo ra những phép màu của riêng mình.” Lời nói của anh trầm ấm, mang theo một tầng ý nghĩa sâu sắc, không chỉ là lời an ủi, mà còn là một khẳng định mạnh mẽ cho triết lý mà anh đã theo đuổi bấy lâu nay.
Lão Tiều, yếu ớt nhưng nở nụ cười rạng rỡ, được dìu đi, ông cố gắng vẫy tay chào mọi người. Những tiếng reo hò, vỗ tay lại vang lên, xen lẫn những lời hỏi han, chúc mừng. Người dân An Bình không chỉ vui mừng vì Lão Tiều đã an toàn, mà còn tự hào về chính bản thân họ, về sức mạnh của cộng đồng mà họ đã cùng nhau xây dựng.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt anh hướng về phía quảng trường, nơi tình người đang tỏa sáng rực rỡ hơn bất kỳ phép thuật tiên gia nào. Anh nhìn thấy sự luân hồi của vạn vật, không phải trong hình hài của tiên nhân bất tử, mà trong sự kế thừa của những thế hệ phàm nhân, tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bằng trí tuệ, bằng lòng nhân ái, và bằng sự gắn kết không gì phá vỡ. Sự kiện này không chỉ là một câu chuyện cứu người đơn thuần, mà còn là một minh chứng sống động cho tương lai của Nhân Gian, nơi mà "mạng lưới nhân ái" sẽ là nền móng vững chắc cho mọi sự phát triển, nơi con người có thể sống một đời bình thường, nhưng trọn vẹn và ý nghĩa, không cần phải khao khát thành tiên. Và anh, một phàm nhân, một điểm neo nhân quả, sẽ tiếp tục lặng lẽ quan sát, để những hạt giống của sự thấu hiểu và lòng nhân ái tiếp tục nảy mầm, đơm hoa kết trái trong một thế giới không còn Thiên Đạo, nhưng tràn đầy Nhân Đạo.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.