Nhân gian bất tu tiên - Chương 1745: Sự Thật Bị Phong Bụi: Vết Nứt Lịch Sử
Thị Trưởng Thành nhìn những gương mặt nhiệt huyết trước mắt, lòng ông tràn đầy sự hài lòng và tin tưởng. "Rất tốt! Những ý tưởng này thật sự tuyệt vời và thiết thực. Chúng ta sẽ bắt tay vào thực hiện ngay lập tức. Đây không chỉ là việc xây dựng một hệ thống an toàn, mà còn là việc củng cố thêm niềm tin vào chính chúng ta, vào 'Nhân Đạo' mà Tạ công tử đã chỉ ra." Ông vung tay, ánh mắt quét qua từng người, như nhìn thấy một tương lai rạng rỡ của Thị Trấn An Bình, một hình mẫu cho các cộng đồng khác trên khắp Nhân Gian.
Không có xung đột đối kháng trực tiếp, mà chỉ là một thách thức chung của cộng đồng, một thử thách về việc làm thế nào để xây dựng và duy trì một hệ thống hỗ trợ xã hội vững chắc, đảm bảo an toàn cho mọi người trong kỷ nguyên không tiên đạo. Đó là một cuộc chiến không tiếng súng, mà bằng trí tuệ, bằng lòng nhân ái, và bằng sự gắn kết không gì phá vỡ của con người. Tạ Trần, suy tư về sự cân bằng giữa tự do cá nhân và sự an toàn của cộng đồng, về cách 'Nhân Đạo' có thể tự điều chỉnh và phát triển để đối phó với những thách thức mới. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự phát triển và nâng cấp của mạng lưới an toàn và liên lạc cộng đồng này sẽ là nền tảng cho việc giải quyết các vấn đề xã hội phức tạp hơn, đồng thời thúc đẩy sự tiến bộ của văn minh phàm nhân. Tinh thần tự chủ và tương trợ của Thị Trấn An Bình sẽ không chỉ dừng lại ở đây, nó sẽ trở thành hình mẫu, lan tỏa ra các cộng đồng khác trên khắp Nhân Gian, củng cố triết lý 'Nhân Đạo'. Và sự nhiệt huyết, cùng với khả năng lãnh đạo của thế hệ trẻ như Lâm Phong và Mộc Lan, cho thấy họ sẽ tiếp tục là những trụ cột quan trọng trong việc định hình tương lai của kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người không cần thành tiên vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn và ý nghĩa trong cuộc sống bình thường của mình.
***
Trong sâu thẳm Thành Vô Song, nơi những công trình kiến trúc đồ sộ vươn mình sừng sững, tường thành cao vút được khắc đầy trận pháp cổ xưa như những mạch máu ngầm bảo vệ toàn bộ thành trì, ánh nắng trưa vẫn rực rỡ chiếu rọi. Những cung điện hoàng gia lộng lẫy ẩn mình sau lớp lớp tường thành, xa hoa tráng lệ, nhưng không còn là tâm điểm của quyền năng như thuở Thiên Đạo còn thịnh. Thay vào đó, sự sống động tụ hội về các khu phố thương mại sầm uất, nơi dòng người hối hả qua lại như những dòng chảy bất tận, và những ngôi nhà cao tầng san sát mọc lên, mang một vẻ đẹp phàm tục nhưng đầy sinh khí. Âm thanh nơi đây là một bản giao hưởng phức tạp của nhân gian: tiếng rao hàng lanh lảnh của thương nhân, tiếng bước chân hối hả của kẻ vội vã, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường lát đá, tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu và cả tiếng người nói chuyện ồn ào như ong vỡ tổ. Mùi hương cũng muôn màu muôn vẻ, từ mùi đồ ăn thơm lừng của các quán ăn đường phố, mùi hương liệu quý hiếm, mùi thảo dược thoang thoảng từ các tiệm thuốc cho đến mùi hương hoa từ các khu vườn nhỏ xen kẽ trong phố phường. Bầu không khí sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy sức sống. Ban ngày, Thành Vô Song rực rỡ trong ánh nắng, ban đêm lung linh ánh đèn và những pháp thuật bảo vệ vẫn còn sót lại, tạo nên một vẻ huyền ảo đặc trưng, dù sâu thẳm bên trong, người ta vẫn cảm nhận được một sự căng thẳng ngầm giữa các thế lực đang tranh giành quyền định hình kỷ nguyên mới.
Giữa bức tranh sống động ấy, trong một thư phòng nhỏ nằm sâu trong một học viện cổ kính, Lâm Hiểu đang ngồi giữa một chồng sách cao ngất, ánh sáng mờ ảo từ khung cửa sổ cổ xưa chỉ đủ soi rõ khuôn mặt gầy gò, đôi mắt thâm quầng vì thức khuya nghiên cứu. Mái tóc anh hơi rối, quần áo giản dị nhưng gọn gàng, mang đậm vẻ trí thức. Anh là một nhà nghiên cứu lịch sử trẻ tuổi, khao khát tìm kiếm sự thật đằng sau những ghi chép cổ xưa. Ánh mắt anh dán chặt vào một trang cổ thư cũ kỹ, giấy đã ngả màu úa vàng, mực in đã phai nh��t theo thời gian, trên đó miêu tả chi tiết về một vị 'Tiên Tôn' với khả năng dời núi lấp biển, chỉ một cái phất tay đã có thể khiến biển cả dậy sóng, một tiếng quát đã có thể làm vỡ nát ngàn dặm không gian.
Anh lật sang những trang khác, những ghi chép về 'phi thăng', 'trường sinh bất tử', về những đại năng có thể vượt qua luân hồi, nghịch chuyển sinh tử. Mỗi câu chữ, mỗi hình vẽ minh họa đều tràn ngập sự thần bí và quyền năng vượt xa sức tưởng tượng của phàm nhân. Thế nhưng, anh lại cảm thấy một sự mâu thuẫn gay gắt, một vết nứt lớn trong nhận thức của mình khi so sánh với thế giới phàm nhân hiện tại. Nơi mà khoa học và triết học đang phát triển rực rỡ, nơi con người đang tìm kiếm những lời giải đáp hợp lý cho mọi hiện tượng, mà không có bất kỳ dấu hiệu nào của 'thần thông' hay 'tiên đạo' như những gì cổ thư đã ghi lại.
Trong đầu Lâm Hiểu vang vọng một tiếng thét nội tâm đầy bối rối: *'Làm sao có thể? Những ghi chép này quá hoang đường, không thể nào là sự thật. Dời núi lấp biển, trường sinh bất tử... những điều này chỉ tồn tại trong giấc mộng. Nhưng tại sao chúng lại được truyền lại kỹ lưỡng đến như vậy, qua hàng ngàn năm, như thể đó là chân lý không thể lay chuyển? Phải chăng chúng ta đang bỏ lỡ điều gì? Hay chính những người viết nên chúng đã che giấu một sự thật nào đó, hay chỉ đơn thuần là thêu dệt nên những câu chuyện để thỏa mãn một chấp niệm nào đó của bản thân?'*
Anh đưa tay, đặt bút xuống cuốn sổ tay cá nhân đã cũ sờn. Nét chữ anh viết ra vừa nhanh vừa mạnh, ghi lại những suy tư hỗn độn nhưng đầy logic của mình: *'Sự khác biệt giữa huyền thoại và lịch sử thực sự. Cần phải phân định rạch ròi. Huyền thoại có thể mang giá trị tinh thần, nhưng lịch sử cần sự thật và chứng cứ. Những ghi chép này thiếu đi sự logic của thế giới hiện tại. Hoặc là chúng là hư cấu hoàn toàn, hoặc là chúng ta đang hiểu sai về bản chất của 'sự thật' mà chúng muốn truyền tải. Cần tìm hiểu động cơ của những người đã viết nên chúng. Họ muốn gì? Họ tin vào điều gì? Và cái giá của những quyền năng đó là gì? Phải chăng có một sự 'mất người' nào đó mà họ không hề đề cập đến?'*
Lâm Hiểu gạch xóa một đoạn ghi chú vừa viết xong trong sổ tay, vò nát một tờ giấy nháp đầy những giả thuyết chưa được chứng minh, rồi thở dài, ngả lưng ra ghế. Chiếc ghế gỗ cũ kỹ kêu cót két dưới sức nặng của anh. Anh đưa tay xoa xoa thái dương, cảm giác mệt mỏi và bế tắc dâng trào. Mùi giấy cũ, mực và bụi bám lâu năm trong thư phòng bao trùm lấy anh, hòa quyện với mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ bên ngoài, tạo nên một sự tương phản lạ lùng giữa không gian tĩnh mịch và sự hỗn loạn trong tâm trí. Anh nhắm mắt, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin rời rạc, nhưng càng cố gắng, bức tranh về quá khứ tu tiên lại càng trở nên mờ ảo và khó hiểu hơn. Cái Thiên Đạo đang suy kiệt, cái "mất người" mà Tạ Trần từng nói đến, dường như có một mối liên hệ nào đó với những lời kể thần thánh hóa về tu tiên, nhưng anh vẫn chưa thể chạm tới được bản chất của nó.
***
Sau một hành trình dài từ Thành Vô Song, mang theo những trăn trở và hoài nghi về lịch sử, Lâm Hiểu cuối cùng cũng đặt chân đến Thị Trấn An Bình. Khác với sự náo nhiệt và phồn hoa của Thành Vô Song, An Bình mang một vẻ yên bình lạ thường, như một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng giữa cõi nhân gian huyên náo. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, mộc mạc san sát nhau, quán trọ và cửa hàng nhỏ xinh nằm dọc hai bên đường, tạo nên một không khí ấm cúng, thân thiện. Âm thanh nơi đây không ồn ào, mà là những tiếng nói chuyện trầm ấm, tiếng rao hàng vừa phải, tiếng xe ngựa lộc cộc chậm rãi, và tiếng bước chân đều đặn của người dân địa phương. Mùi hương của thức ăn mới nấu, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và thoang thoảng mùi mồ hôi lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị rất riêng của cuộc sống bình dị. Bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, không có sự vội vã hay áp lực vô hình như nơi đô thị lớn. Ánh nắng chiều mát mẻ buông xuống, nhuộm vàng con đường đá cuội, khiến cho tâm hồn Lâm Hiểu cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút sau những ngày dài vùi đầu v��o sách vở.
Trên đường, anh nghe ngóng về các tiệm sách, hy vọng tìm được những ghi chép dân gian hoặc những lời kể ít chính thống hơn về quá khứ. Người dân An Bình chất phác, nhiệt tình chỉ đường. Cuối cùng, anh được một Lão Bán Sách Cũ ở góc phố chỉ dẫn. Lão già gầy gò, đôi mắt cận thị ẩn sau cặp kính tròn dày cộp, vẻ mặt hiền lành, đang ngồi đọc sách dưới mái hiên cũ kỹ. Mùi giấy cũ và mực thấm đẫm không khí xung quanh lão.
"Xin hỏi, ở đây có tiệm sách nào có những ghi chép cổ về lịch sử không, thưa lão trượng?" Lâm Hiểu cất tiếng hỏi, giọng nói hơi khàn vì đường xa, nhưng vẫn giữ được sự lễ phép.
Lão Bán Sách Cũ chậm rãi ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách đang đọc dở, đẩy gọng kính trễ xuống sống mũi, nhìn Lâm Hiểu với ánh mắt hiền từ. "Ghi chép cổ ư? Cậu cứ đi thẳng con đường này, qua cây cầu đá nhỏ, đến cuối phố sẽ thấy một quán sách nhỏ. Đó là quán của Tạ tiên sinh. Nơi đó có đủ loại sách, từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây. Và Tạ tiên sinh... là người có thể giải đáp nhiều điều, không chỉ từ trong sách vở đâu." Lão nói, giọng trầm ấm, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều như chứa đựng một ẩn ý sâu xa. Lão lại cúi xuống cuốn sách của mình, như đã hoàn thành sứ mệnh của một người dẫn đường.
Lâm Hiểu cúi đầu cảm ơn, rồi bước chậm rãi theo lời chỉ dẫn. Anh cảm nhận được sự yên bình đến kỳ lạ của nơi đây, nơi mà con người dường như đã tìm thấy một nhịp sống khác, không còn bị cuốn theo những tham vọng quyền năng hay sự truy cầu trường sinh như trong những cổ thư anh đã đọc. Mỗi bước chân của anh trên con đường lát đá đều mang theo một sự tò mò mới, một hy vọng mới về việc khám phá ra một khía cạnh khác của lịch sử, một khía cạnh mà những cuốn sách ở Thành Vô Song đã bỏ qua. Anh nhìn thấy những người dân lao động chân chất, những đứa trẻ cười đùa hồn nhiên, những cụ già ngồi đàm đạo bên chén trà. Tất cả đều toát lên một vẻ "bình thường" đến hoàn hảo, một sự bình thường mà anh chưa từng được cảm nhận trọn vẹn ở Thành Vô Song. Liệu đây có phải là "Nhân Đạo" mà anh đang t��m kiếm, một lời giải đáp cho sự mâu thuẫn giữa quá khứ và hiện tại?
Cuối cùng, anh cũng nhìn thấy một quán sách nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh. Cánh cửa gỗ cũ kỹ hé mở, để lộ ra một không gian ấm cúng, thoang thoảng mùi giấy cũ và gỗ. Anh bước vào, cảm nhận ngay một sự tĩnh lặng khác hẳn với sự ồn ào bên ngoài. Ánh sáng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ, rọi xuống những kệ sách cao chất ngất, tạo thành những vệt sáng vàng cam huyền ảo.
Đảo mắt quan sát, anh thấy Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò thư sinh, làn da trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ tỉnh táo và suy tư, đang lật giở một cuốn sách đã cũ. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không chút phô trương. Bên cạnh Tạ Trần, Thư Đồng Tiểu An, với vẻ ngoài gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chăm chú sắp xếp lại những cuốn sách trên kệ, đôi khi khẽ lật giở vài trang sách cũ. Họ trông như một bức tranh tĩnh vật yên bình giữa dòng đời hối hả. Lâm Hiểu bước chậm rãi vào sâu bên trong, dừng lại trước những cuốn sách cũ có vẻ ngoài phong trần, bìa đã sờn rách, gáy sách đã bạc màu theo thời gian. Anh nhẹ nhàng chọn vài cuốn, rồi tiến đến quầy, lòng đầy những câu hỏi chưa được giải đáp.
***
Chiều muộn, ánh hoàng hôn cam đỏ rọi qua khung cửa sổ của quán sách nhỏ, nhuộm vàng không gian, khiến mùi giấy cũ, mực và gỗ thoang thoảng thêm phần trầm mặc. Lâm Hiểu, sau khi mua vài cuốn sách, vẫn không thể rời đi. Trong lòng anh, những trăn trở về lịch sử, về những ghi chép tu tiên hoang đường vẫn cứ day dứt không ngừng. Anh cảm thấy như có một sợi dây vô hình níu giữ anh lại nơi đây, nơi có Tạ Trần, người mà Lão Bán Sách Cũ đã nói là "có thể giải đáp nhiều điều".
Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, đôi mắt sâu thẳm nhìn anh một cách bình tĩnh, không chút vội vã hay tò mò. Thư Đồng Tiểu An đã hoàn thành việc sắp xếp sách, giờ đang ngồi cạnh Tạ Trần, lẳng lặng đọc một cuốn sách nhỏ, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Lâm Hiểu với ánh mắt tò mò của một đứa trẻ. Không khí trong quán sách tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió kh��� lùa qua khe cửa và tiếng lật sách nhẹ của Tiểu An.
Lâm Hiểu hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm. Anh biết mình đang đối mặt với một người đặc biệt, một người có khả năng nhìn thấu nhân tâm như lời đồn đại. "Tạ tiên sinh," anh bắt đầu, giọng nói vẫn còn chút ngập ngừng, "vãn bối là Lâm Hiểu, một kẻ hậu sinh đang tìm hiểu về lịch sử. Vãn bối đã đọc rất nhiều cổ thư, đặc biệt là những ghi chép về thời kỳ tu tiên, về những sức mạnh vượt xa tưởng tượng của phàm nhân. Những câu chuyện về Tiên Tôn dời núi lấp biển, về phi thăng trường sinh bất tử... Chúng dường như không thể tồn tại trong thế giới hiện tại của chúng ta." Anh dừng lại, ánh mắt đầy bối rối nhìn Tạ Trần. "Vãn bối tự hỏi, liệu chúng có thật không? Hay chỉ là những ảo tưởng của một thời đại đã qua, những chấp niệm mà người xưa thêu dệt nên để che đậy một sự 'mất người' nào đó? Vãn bối... thực sự băn khoăn về tính xác thực của chúng."
Tạ Trần lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt anh không một chút thay đổi, như mặt h�� thu không gợn sóng. Anh không vội trả lời. Thay vào đó, anh chậm rãi đặt cuốn sách đang đọc xuống, rồi đứng dậy, tiến đến chiếc bàn trà nhỏ bên cạnh. Anh nhẹ nhàng pha một ấm trà, từng động tác đều toát lên vẻ điềm tĩnh và an nhiên. Mùi trà thơm dịu lan tỏa khắp không gian, hòa quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một hương vị đặc trưng của quán sách. Tiếng nước sôi reo nhẹ, tiếng chén trà sứ va vào nhau khe khẽ, tạo nên một bản nhạc tĩnh mịch. Anh đưa cho Lâm Hiểu một chén trà nóng hổi, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay anh.
"Nếu không phải sự thật," Tạ Trần nhấp một ngụm trà, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, không nhìn thẳng vào Lâm Hiểu, mà như đang tự vấn chính mình, "vậy những câu chuyện đó có ý nghĩa gì với người kể? Và quan trọng hơn, với người nghe, với thế giới hiện tại của chúng ta?"
Một câu hỏi đơn giản, nhưng đầy sức nặng, như một tảng đá lớn ném vào mặt hồ đang yên ả trong tâm trí Lâm Hiểu. Anh sững sờ. Anh đã chuẩn bị cho một cuộc tranh luận về chứng cứ, về logic, về những điều hiển nhiên. Nhưng Tạ Trần lại không đi theo hướng đó. Tạ Trần không quan tâm đến việc những câu chuyện ấy có "thật" hay không "thật" theo cách mà Lâm Hiểu vẫn nghĩ, mà lại hỏi về "ý nghĩa" của chúng. Cái giá trị cốt lõi đằng sau những lớp vỏ bọc huyền ảo.
Lâm Hiểu nhận chén trà, hơi ấm từ chén sứ truyền vào lòng bàn tay, nhưng tâm trí anh lạnh ngắt. Anh nhìn vào chén trà nóng hổi, rồi nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhuộm đỏ cả một góc trời. Màu đỏ rực rỡ ấy khiến anh liên tưởng đến những trang sử cũ kỹ, nhuốm màu thời gian và máu. Anh lẩm bẩm, như tự hỏi chính mình: "Ý nghĩa...?"
Ánh mắt từ bối rối dần chuyển sang trầm tư. Tạ Trần không ép buộc anh phải chấp nhận hay bác bỏ điều gì, mà chỉ mở ra một cánh cửa khác, một góc nhìn mới về lịch sử. Có lẽ, "sự thật" về quá khứ tu tiên không chỉ là vấn đề "có thật" hay "không có thật" theo nghĩa đen, mà còn là vấn đề về cách diễn giải và ý nghĩa sâu xa của nó đối với sự phát triển của nhân loại. Sự tò mò của Lâm Hiểu không còn chỉ dừng lại ở việc truy tìm chứng cứ, mà đã chuyển sang một tầng sâu hơn: khám phá ra những khía cạnh ít được biết đến của lịch sử tu tiên, đặc biệt là những cái giá phải trả và sự 'mất người' mà nó mang lại, từ đó củng cố thêm triết lý 'Nhân Đạo' và 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Tạ Trần, với vai trò là người quan sát và gợi mở, đã gieo vào lòng Lâm Hiểu một hạt giống tư duy mới, biến anh thành một cầu nối quan trọng giữa tri thức cổ xưa và tư duy hiện đại, giúp thế hệ mới hiểu rõ hơn về quá khứ mà không bị ràng buộc bởi những quan niệm cũ, mà nhìn nó dưới lăng kính của 'Nhân Đạo', của con người.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.