Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1746: Sự Thật Đằng Sau Huyền Thoại: Bài Học Của Lịch Sử

Ánh bình minh đầu tiên của một ngày mới khe khẽ len lỏi qua ô cửa sổ bằng gỗ đã bạc màu, rải những vệt vàng nhạt lên nền gạch cũ kỹ của Quán Trọ Tam Giang. Dòng sông An Bình, tựa như một dải lụa bạc uốn lượn, phản chiếu những tia nắng yếu ớt, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng đến nao lòng. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng ấy chỉ tồn tại bên ngoài bức tường phòng trọ của Lâm Hiểu. Bên trong, một cuộc vật lộn âm thầm đang diễn ra, dữ dội không kém những cơn sóng ngầm cuộn trào dưới đáy sông.

Lâm Hiểu ngồi đối diện với khung cửa sổ, tấm lưng gầy gò hơi còng xuống trên chiếc bàn gỗ đơn sơ. Chiếc bàn phủ đầy những chồng sách cổ đã ngả vàng, những cuộn giấy da cũ kỹ với nét chữ đã phai mờ theo thời gian, và những trang ghi chép chi chít chữ của chính anh. Mái tóc đen nhánh của anh, vốn được búi gọn gàng, giờ đã hơi xõa ra, vài sợi lòa xòa trước trán, che đi một phần đôi mắt vốn sáng ngời nhưng lúc này lại đong đầy sự bối rối và mệt mỏi. Anh đã thức trắng đêm. Mùi giấy cũ, mực khô và cả mùi ẩm mốc đặc trưng của những vật phẩm cổ xưa hòa quyện trong không khí, tạo nên một thứ hương vị đặc biệt, vừa quen thuộc vừa xa lạ, kích thích đến tận cùng những tế bào tư duy trong đầu anh.

Trên trang giấy trước mặt, một dòng chữ lớn được anh ghi vội bằng bút lông: "Ý nghĩa của huyền thoại?" Câu hỏi của Tạ Trần từ đêm qua v���n luẩn quẩn trong tâm trí anh, như một bóng ma dai dẳng, không ngừng xoáy sâu vào mọi ngóc ngách của nhận thức. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc tranh luận về tính xác thực của các câu chuyện, về logic, về những chứng cứ vật chất. Nhưng Tạ Trần lại không đi theo lối mòn đó. Tạ Trần đã đẩy anh vào một vực sâu của triết lý, buộc anh phải tự vấn về cái giá trị cốt lõi đằng sau những lớp vỏ bọc huyền ảo của lịch sử tu tiên.

Lâm Hiểu day day trán, một thói quen cố hữu mỗi khi anh rơi vào trạng thái suy tư cực độ. Tiếng gà gáy vang vọng từ một ngôi nhà xa xa, tiếng người nói chuyện rì rầm từ sảnh dưới quán trọ, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, và cả tiếng nước vỗ mạn thuyền nhè nhẹ từ bến sông gần đó, tất cả đều hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của cuộc sống đời thường. Thế nhưng, trong tâm trí Lâm Hiểu, những âm thanh ấy dường như bị bóp méo, xa cách, nhường chỗ cho tiếng vọng của hàng ngàn câu chữ cổ xưa đang tranh nhau gào thét.

Anh lật một trang giấy da đã sờn rách, trên đó có đoạn ghi chép về "Tiên Tôn Phi Hà", một vị đại năng được cho là có thể "cải thiên hoán địa", dời núi lấp biển chỉ bằng một niệm. Ngay bên cạnh, trong một cuốn biên niên sử khác, lại là những dòng kể về nạn đói triền miên, về những cuộc chiến tranh giành tài nguyên khốc liệt, về sự bóc lột cùng cực của kẻ mạnh đối với kẻ yếu, tất cả đều diễn ra vào cùng một thời đại được cho là "huy hoàng" của tu tiên. Anh gãi đầu, mái tóc rối bù càng thêm rối. "Liệu những câu chuyện về bay lượn trên trời, trường sinh bất lão chỉ là sự thêu dệt quá mức? Hay có một sự thật khác, ẩn giấu đằng sau những phép thuật đó?" Anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc vì thiếu ngủ và suy nghĩ.

Anh liên tục đối chiếu các truyền thuyết về 'tiên nhân' với các ghi chép khác về sự tàn phá, mất mát trong thời kỳ đó. Mỗi lần như vậy, sự bối rối trên nét mặt anh lại càng hằn sâu. Một bên là những lời ca tụng về quyền năng vô hạn, về những kỳ tích siêu phàm. Một bên là thực tế phũ phàng về sự thống khổ của nhân gian, về những kiếp người lầm than. Anh muốn tìm một lời giải thích hợp lý cho những điều phi lý này, một sợi dây liên kết giữa hai thái cực tưởng chừng như không thể dung hòa.

Anh lật sang một cuốn sách khác, bìa ngoài bằng gỗ mục nát, bên trong là những bức vẽ minh họa về các loại linh dược, linh thú. Kèm theo đó là những câu chuyện về các tu sĩ vì tranh giành một viên đan dược mà đồ sát cả một dòng tộc, vì một bí pháp mà phản bội sư môn, vì một cơ duyên mà tàn sát chúng sinh. Anh nhớ lại những dòng cổ thư mà Tạ Trần từng nhắc đến, về cái giá của sự "mất người", về sự tha hóa của nhân tính khi càng tiến gần đến "Tiên Đạo". Phải chăng, những "huyền thoại" này không phải là lời nói dối, mà chỉ là một góc nhìn phiến diện, một tấm màn che đậy sự thật trần trụi và đau lòng hơn?

Lâm Hiểu thở dài thườn thượt. Cảm giác ấm áp của chén trà đêm qua vẫn còn đọng lại trong lòng bàn tay, nhưng cái lạnh lẽo của sự thật tiềm ẩn đang dần bao trùm tâm trí anh. Anh day day huyệt thái dương, cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang xâm chiếm. "Ý nghĩa... Tạ tiên sinh nói đúng, phải chăng ta đã quá chấp niệm vào việc phân định thật giả, mà quên mất đi bài học ��n chứa trong đó?" Anh ghi chép vội vã vào sổ tay, những nét chữ run rẩy nhưng đầy quyết tâm. "Lịch sử không chỉ là những sự kiện đã xảy ra, mà còn là những bài học được đúc kết từ những sự kiện ấy. Và có lẽ, bài học lớn nhất của thời kỳ tu tiên không phải là cách để đạt được quyền năng, mà là cái giá phải trả cho quyền năng đó."

Tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm. Anh ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Mặt trời đã lên cao hơn, những tia nắng vàng óng ả trải dài trên mặt sông, làm tan đi màn sương mờ ảo. Cảnh vật bên ngoài vẫn bình yên như vậy, không hề bị ảnh hưởng bởi những suy tư trăn trở của anh. Điều đó khiến anh nhận ra, dù lịch sử có huy hoàng hay bi tráng đến đâu, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, và điều quan trọng là cách thế hệ sau tiếp nhận và ứng xử với nó. Anh cần một lời giải đáp, không phải cho sự tồn tại của phép thuật, mà cho "ý nghĩa" đằng sau những phép thuật ấy, cho bài học của sự "mất người" mà Thiên Đạo đã phải trả. Với quyết tâm mới, Lâm Hiểu thu dọn những cuốn sách, gom lại những ghi chép, và hướng về quán sách của Tạ Trần, nơi anh hy vọng sẽ tìm thấy thêm những mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh lịch sử phức tạp này. Anh biết, con đường anh đang đi sẽ không dễ dàng, nhưng có lẽ, nó sẽ dẫn anh đến một sự thật sâu sắc hơn, một sự thật về "Nhân Đạo", về cái giá của sự tồn tại và về ý nghĩa của việc "sống một đời bình thường" trong một thế giới đầy biến động.

***

Khi Lâm Hiểu bước vào quán sách của Tạ Trần, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rải những vệt nắng vàng ươm xuống con đường đá lát. Không khí giữa trưa ở Thị Trấn An Bình trở nên ấm áp và dễ chịu, nhưng trong quán sách, một bầu không khí khác biệt ngự trị – tĩnh lặng, cổ kính, và đầy tri thức. Mùi giấy cũ, mực khô, hòa quyện với hương trầm thanh khiết và mùi trà thảo mộc thoang thoảng, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào bên ngoài.

Tạ Trần vẫn ngồi sau bàn, với vẻ điềm tĩnh và an nhiên thường thấy. Hắn đang pha một ấm trà thảo mộc, từng động tác đều chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể thời gian đã ngưng đọng lại trong khoảnh khắc ấy. Bàn tay thon dài của hắn khẽ nâng chén trà, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào làn hơi mỏng manh bốc lên từ chén, như đang chiêm nghiệm một điều gì đó vô cùng sâu sắc. Bên cạnh hắn, Thư Đồng Tiểu An đang chăm chú lau kệ sách gần đó, động tác dứt khoát nhưng không hề gây ra tiếng động lớn, như một cái bóng mờ hòa vào không gian cổ kính của quán. Đôi mắt toát lên vẻ thông minh của Tiểu An thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Hiểu với sự tò mò.

Lâm Hiểu bước vào, mang theo một chồng sách cổ dày cộp trên tay và vẻ mặt vẫn còn vương vấn sự suy tư từ đêm qua. Anh đặt chồng sách xuống chiếc bàn trống gần cửa sổ, nơi ánh nắng dịu nhẹ đang chiếu rọi. Tiếng "cộp" nhẹ của những cuốn sách cũ chạm vào mặt bàn dường như là âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên bình trong quán. Lâm Hiểu hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thanh tịnh đang lan tỏa, như muốn gột rửa đi những băn khoăn đang đè nặng trong lòng.

"Tiên sinh Tạ Trần," Lâm Hiểu bắt đầu, giọng nói vẫn còn chút khàn đặc, nhưng đã pha thêm sự kiên định. Anh không kiềm được, muốn đặt thẳng vấn đề v���i Tạ Trần, bởi những lời của hắn đêm qua đã mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới trong tâm trí anh. "Vãn bối đã suy nghĩ rất nhiều về lời tiên sinh nói. Về 'ý nghĩa' của những câu chuyện lịch sử. Nhưng vãn bối vẫn không thể không băn khoăn. Những ghi chép này nói về việc tiên nhân có thể dời núi lấp biển, trường sinh bất tử. Những phép thuật phi phàm, những thần thông quảng đại mà chỉ cần đọc qua cũng khiến người ta cảm thấy như đang lạc vào một giấc mộng. Tiên sinh, liệu chúng ta có nên tin vào những điều đó không? Hay đó chỉ là những ảo ảnh, những giấc mơ hão huyền của một thời đại đã qua? Những lời thêu dệt được tô vẽ lên để che đậy một sự thật trần trụi nào đó, một sự 'mất người' mà chúng ta không dám đối mặt?"

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, động tác chậm rãi và đầy ý vị. Hắn ngẩng đầu nhìn Lâm Hiểu, ánh mắt sâu thẳm không hề phán xét hay vội vã. "Lâm Hiểu công tử," Tạ Trần đáp, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, như dòng suối róc rách giữa rừng sâu. "Lịch sử không phải là một bộ sưu tập những sự kiện có thật hay giả. Nó là tấm gương phản chiếu những lựa chọn của con người, những khát vọng, những chấp niệm, và cả những cái giá phải trả cho những lựa chọn ấy. Những câu chuyện về phép thuật, dù có thật hay không, đều nói lên một điều cốt lõi: khát vọng của chúng ta về quyền năng, về sự bất tử, về việc vượt lên trên giới hạn của phàm trần."

Hắn nhấp một ngụm trà, sau đó nhẹ nhàng rót thêm một chén khác, đưa về phía Lâm Hiểu. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, mang theo mùi hương dịu nhẹ của thảo mộc. Lâm Hiểu nhận lấy chén trà, cảm nhận sự ấm áp thấm vào lòng bàn tay, trong khi tâm trí anh vẫn đang tiếp nhận từng lời nói của Tạ Trần.

"Cái chúng ta gọi là 'huyền thoại'," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không phía trước, như thể đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian, "thực chất là những hình ảnh được phóng đại từ những gì con người đã từng trải qua, hoặc khát khao đạt được. Một người tu sĩ có thể bay trên không trung, có thể chỉ là một ẩn dụ cho khả năng vượt qua những giới hạn vật lý. Một người có thể dời núi lấp biển, có thể là biểu tượng cho quyền lực tối thượng, có thể là năng lực điều khiển vật chất, hay thậm chí là khả năng biến đổi xã hội, thay đổi vận mệnh của hàng triệu người."

Tạ Trần quay lại nhìn thẳng vào mắt Lâm Hiểu, ánh mắt sáng như sao đêm, xuyên thấu mọi băn khoăn. "Điều quan trọng không phải là họ có thực sự bay được hay không, hay họ có thể trường sinh bất tử theo nghĩa đen hay không. Mà là khi họ theo đuổi khả năng đó, họ đã đánh đổi điều gì? Chẳng phải những ghi chép cổ mà công tử dày công nghiên cứu, cũng đã nói về 'mất người', về sự tha hóa của nhân tính khi càng tiến gần đến 'Tiên Đạo' đó sao? Có những ghi chép miêu tả rõ ràng cảnh tượng các tu sĩ, vì theo đuổi sự bất tử hay sức mạnh, đã từ bỏ tình thân, quên lãng bạn bè, thậm chí tàn sát đồng loại để đạt được mục đích. Họ trở nên lạnh lùng, vô cảm, chỉ còn lại một chấp niệm duy nhất: tu hành."

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất khẽ, như gió thoảng. "Sự 'mất người' đó, mới là bài học sâu sắc nhất, công tử à. Nó không phải là một 'sự thật' cần được xác minh bằng phép thuật, mà là một 'bài học' cần được khắc cốt ghi tâm bằng nhân tính. Cái giá của quyền năng, đôi khi, là sự đánh đổi toàn bộ bản chất con người. Liệu một vị 'Tiên Tôn' dù có thể dời núi lấp biển, nhưng lại quên mất nụ cười của mẹ già, ánh mắt của người thương, tiếng khóc của con trẻ, thì vị 'Tiên Tôn' đó còn lại gì? Có đáng để chúng ta noi theo hay không?"

Lâm Hiểu ngồi đối diện, chén trà vẫn còn nóng hổi trong tay, nhưng anh dường như đã quên mất sự hiện diện của nó. Từng lời của Tạ Trần, trầm tĩnh và sâu sắc, gieo vào tâm trí anh như những hạt giống triết lý. Anh chăm chú lắng nghe, đôi khi gật gù như đã ngộ ra điều gì, đôi khi lại nhíu mày suy nghĩ, cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí mình. Vẻ bối rối trên khuôn mặt anh dần dần được thay thế bằng sự trầm tư. Anh bắt đầu hiểu rằng, điều anh đang tìm kiếm không phải là một câu trả lời đơn giản cho câu hỏi "thật hay giả", mà là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về "nhân quả" của lịch sử, về những hệ lụy của những lựa chọn đã qua.

Tạ Trần lại nói, giọng hắn như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, vang vọng và thanh thoát: "Lịch sử, suy cho cùng, là một tấm gương. Nó phản chiếu những sai lầm để chúng ta không mắc phải, phản chiếu những thành tựu để chúng ta kế thừa. Nếu chỉ nhìn vào những phép thuật huyền ảo mà bỏ qua cái giá của sự 'mất người', thì chúng ta chẳng khác nào những kẻ si mê quyền lực, dễ dàng lặp lại bi kịch của quá khứ. Ngược lại, nếu chúng ta nhìn vào đó như một lời cảnh tỉnh, một bài học về giá trị của nhân tính, của 'sống một đời bình thường', thì những 'huyền thoại' kia lại trở thành những ngọn đèn soi sáng con đường 'Nhân Đạo' cho thế hệ mai sau."

Lâm Hiểu ngẩng đầu lên, ánh mắt anh sáng bừng như vừa khám phá ra một chân lý vĩ đại. Anh nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn những cuốn sách cũ trên bàn, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Sự nặng nề trong lòng anh đã vơi đi rất nhiều, nhường chỗ cho một cảm giác thanh thản và một hướng đi rõ ràng hơn. Anh không còn muốn tìm kiếm sự "thật" của phép thuật, mà muốn đi sâu vào "ý nghĩa" của nó, vào những bài học nhân sinh mà nó mang lại. Tạ Trần, với vai trò là người quan sát và gợi mở, đã gieo vào lòng Lâm Hiểu một hạt giống tư duy mới, biến anh thành một cầu nối quan trọng giữa tri thức cổ xưa và tư duy hiện đại, giúp thế hệ mới hiểu rõ hơn về quá khứ mà không bị ràng buộc bởi những quan niệm cũ, mà nhìn nó dưới lăng kính của 'Nhân Đạo', của con người. Anh đã tìm thấy thứ mình cần, không phải một câu trả lời, mà là một câu hỏi đúng đắn hơn.

***

Khi Lâm Hiểu rời khỏi quán sách của Tạ Trần, ánh nắng cuối chiều đã trải một màu vàng cam dịu ngọt lên khắp Thị Trấn An Bình. Gió nhẹ lay động những tán cây cổ thụ ven đường, tạo nên những điệu nhảy uyển chuyển của bóng lá trên mặt đất. Không khí không còn cái nóng gay gắt của buổi trưa mà thay vào đó là sự mát mẻ, trong lành, mang theo mùi hương của đất ẩm, của khói bếp từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa tối, và cả mùi hoa dại thoang thoảng từ những khu vườn nhỏ. Con đường đá lát của Thị Trấn An Bình tấp nập hơn buổi sáng, nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình và thân thiện vốn có.

Những lời Tạ Trần nói vẫn văng vẳng trong tâm trí Lâm Hiểu, như những âm vang của một tiếng chuông lớn vừa được gõ: "Điều quan trọng không phải là họ có thực sự bay được hay không, mà là khi họ theo đuổi khả năng đó, họ đã đánh đổi điều gì? Chẳng phải những ghi chép cũng nói về 'mất người', về sự tha hóa của nhân tính khi càng tiến gần đến 'Tiên Đạo' đó sao? Đó mới là bài học, công tử à."

Anh bước đi chậm rãi, đôi mắt lướt qua những cảnh vật xung quanh với một sự chú ý mới mẻ. Anh nhìn ngắm những người dân bình dị đang tấp nập mưu sinh: một bà lão bán nước với nụ cười hiền hậu, đang cẩn thận múc từng gáo nước trong vại đá; một người thợ rèn đang miệt mài bên bếp lửa, tiếng búa đập chan chát vang vọng, tạo ra những tia lửa rực rỡ; một gánh hàng rong với những món đồ thủ công tinh xảo, người bán hàng đang nhiệt tình giới thiệu sản phẩm của mình; và những đứa trẻ hồn nhiên chơi đùa trên quảng trường nhỏ, tiếng cười giòn tan vang vọng trong không gian. Tất cả những con người ấy, với những công việc đời thường, với những niềm vui và nỗi buồn giản dị, bỗng trở nên sống động và ý nghĩa hơn bao giờ hết trong mắt Lâm Hiểu.

Trước đây, anh chỉ tập trung vào những "vĩ nhân" trong lịch sử, vào những câu chuyện về các vị tiên nhân thần thông quảng đại, về những trận chiến long trời lở đất. Anh tin rằng sự vĩ đại nằm ở sức mạnh phi phàm, ở khả năng thay đổi thế giới bằng phép thuật. Nhưng giờ đây, anh bắt đầu nhận ra rằng lịch sử không chỉ là những câu chuyện về những người phi thường, mà còn là câu chuyện về những người bình thường, về những lựa chọn định hình nên thế giới hiện tại. Nó là câu chuyện về sự kiên cường của nhân loại, về khả năng tự hàn gắn và phát triển ngay cả khi không có bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào.

Anh dừng lại bên một gốc cây cổ thụ lớn, tán lá sum suê che phủ một phần con đường, rải bóng mát xuống những người qua lại. Cây cổ thụ này đã chứng kiến biết bao đổi thay của Thị Trấn An Bình, chứng kiến những thế hệ người dân đến rồi đi, nhưng vẫn sừng sững ở đó, như một biểu tượng cho sự bền bỉ và trường tồn. Lâm Hiểu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi những áng mây trắng trôi lững lờ. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống đang chảy tràn trong huyết quản mình.

"Tiên sinh Tạ Trần nói đúng," anh lẩm bẩm, như tự nói với chính mình. Giọng nói anh trầm ấm, mang theo sự thanh thản và một chút tiếc nuối cho những suy nghĩ sai lầm trước đây. "Sự thật không chỉ nằm ở phép thuật, mà còn nằm ở nhân tính, ở những cái giá phải trả. Mình đã quá chú tâm vào những điều phi thực tế, những quyền năng hão huyền mà bỏ qua những giá trị thực sự, những bài học sâu sắc từ sự 'mất người' của quá khứ. Mình đã quá chấp niệm vào việc truy tìm 'sự thật' về phép thuật, mà quên đi việc tìm kiếm 'ý nghĩa' của những câu chuyện đó đối với cuộc sống hiện tại."

Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi anh, một nụ cười không còn vẻ bối rối hay mệt mỏi, mà là sự thanh thản và giác ngộ. Anh cúi xuống nhìn những dòng người qua lại, những ánh mắt tràn đầy sức sống và sự bình yên. Anh nhận ra rằng, việc tìm kiếm 'bài học' và 'ý nghĩa' quan trọng hơn việc xác minh 'huyền thoại'. Lịch sử không phải là một chuỗi các sự kiện cần được ghi nhớ một cách máy móc, mà là một nguồn tri thức sống động, chứa đựng những kinh nghiệm quý báu để thế hệ sau có thể tránh đi vào vết xe đổ của quá khứ, để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn, nơi 'Nhân Đạo' được đề cao và 'sống một đời bình thường' trở thành một lý tưởng cao cả.

Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Màu đỏ rực rỡ ấy không còn gợi cho Lâm Hiểu liên tưởng đến những trang sử nhuốm màu máu, mà thay vào đó là màu của hy vọng, của sự khởi đầu mới. Sự thay đổi trong phương pháp nghiên cứu của Lâm Hiểu chắc chắn sẽ dẫn đến những khám phá sâu sắc hơn về 'mất người' và sự sụp đổ của Thiên Đạo, từ đó củng cố triết lý 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới. Việc anh tập trung vào 'bài học' từ lịch sử sẽ giúp thế hệ mới xây dựng một nền văn minh vững chắc hơn, không lặp lại sai lầm của quá khứ. Lời khuyên của Tạ Trần về việc tìm kiếm 'ý nghĩa' trong lịch sử đã trở thành kim chỉ nam cho anh, và có lẽ, sẽ là kim chỉ nam cho nhiều nhân vật khác trong arc này khi họ đối mặt với những vấn đề mới. Anh biết mình sẽ phải dành nhiều thời gian hơn ở Thị Trấn An Bình này, không chỉ để đọc sách, mà còn để quan sát, để lắng nghe, để hiểu rõ hơn về 'Nhân Đạo' đang dần hình thành. Anh sẽ không còn là một nhà nghiên cứu lịch sử đơn thuần, mà sẽ trở thành một người kể chuyện, kể về những bài học, những ý nghĩa, chứ không phải chỉ là những sự kiện. Đây chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi từ quá khứ để kiến tạo tương lai.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free