Nhân gian bất tu tiên - Chương 1747: Vở Kịch Của Những Anh Hùng Bình Dị: Nơi Huyền Thoại Tái Sinh
Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Màu đỏ rực rỡ ấy không còn gợi cho Lâm Hiểu liên tưởng đến những trang sử nhuốm màu máu, mà thay vào đó là màu của hy vọng, của sự khởi đầu mới. Sự thay đổi trong phương pháp nghiên cứu của Lâm Hiểu chắc chắn sẽ dẫn đến những khám phá sâu sắc hơn về 'mất người' và sự sụp đổ của Thiên Đạo, từ đó củng cố triết lý 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới. Việc anh tập trung vào 'bài học' từ lịch sử sẽ giúp thế hệ mới xây dựng một nền văn minh vững chắc hơn, không lặp lại sai lầm của quá khứ. Lời khuyên của Tạ Trần về việc tìm kiếm 'ý nghĩa' trong lịch sử đã trở thành kim chỉ nam cho anh, và có lẽ, sẽ là kim chỉ nam cho nhiều nhân vật khác trong arc này khi họ đối mặt với những vấn đề mới. Anh biết mình sẽ phải dành nhiều thời gian hơn ở Thị Trấn An Bình này, không chỉ để đọc sách, mà còn để quan sát, để lắng nghe, để hiểu rõ hơn về 'Nhân Đạo' đang dần hình thành. Anh sẽ không còn là một nhà nghiên cứu lịch sử đơn thuần, mà sẽ trở thành một người kể chuyện, kể về những bài học, những ý nghĩa, chứ không phải chỉ là những sự kiện. Đây chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi từ quá khứ để kiến tạo tương lai.
***
Lâm Hiểu đứng dưới tán cây cổ thụ, hít thở làn gió mát lành của buổi chiều tà, cảm nhận sự thanh thản chưa từng có len lỏi khắp châu thân. Tâm trí anh vẫn còn vương vấn những suy tư sâu sắc về ý nghĩa của lịch sử và bản chất của "sự thật". Khi những tia nắng cuối cùng của ngày dần lùi về phía chân trời, Thị Trấn An Bình dường như bừng tỉnh một lần nữa, không phải bởi sự hối hả của cuộc mưu sinh, mà bởi một thứ năng lượng tươi mới, trong trẻo hơn.
Anh ngẩng đầu, nhìn về phía quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, nơi mà chỉ một khắc trước còn là một dòng chảy hỗn tạp của người qua lại. Giờ đây, một khung cảnh náo nhiệt nhưng đầy ý vị đang dần hiện ra. Một nhóm trẻ con, khoảng chừng năm sáu đứa, đang hăng say bày biện thứ mà chúng gọi là "sân khấu". Chúng dùng những tấm vải cũ sờn màu, có lẽ là từ những bộ y phục đã qua sử dụng của người lớn, để làm phông nền. Những cành cây khô, nhặt nhạnh từ ven đường, được biến hóa thành những thanh kiếm mục nát hoặc những cây gậy phép đơn sơ. Những chiếc mặt nạ, vẽ nguệch ngoạc bằng than củi và nước màu từ đất sét, mang hình thù ngộ nghĩnh của "Ma Vương" hay "Tiên Nữ" trong trí tưởng tượng non nớt của chúng. Tiếng cười trong trẻo, tiếng hò reo, tiếng tranh cãi líu lo về việc ai sẽ đóng vai chính, ai sẽ làm người hầu, vang vọng khắp quảng trường, lấn át cả tiếng rao hàng thưa thớt của vài gánh hàng rong còn sót lại.
Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ tĩnh tại, đang tựa mình bên khung cửa quán sách cũ kỹ của mình. Bên cạnh hắn, thư đồng Tiểu An, đôi mắt tinh anh, đang nhảy nhót đầy hiếu kỳ. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà nóng, làn khói mỏng manh vấn vít quanh tách ngọc bích. Hắn nhìn đám trẻ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Cuộc đời này, dẫu có bao biến động, bao thăng trầm, nhưng những đứa trẻ vẫn vậy, vẫn hồn nhiên, vẫn sáng tạo, vẫn không ngừng kể những câu chuyện của riêng mình. Đây chẳng phải là sự tiếp nối, sự luân hồi mà hắn vẫn hằng chiêm nghiệm đó sao?
Tiểu An, không thể kìm nén sự tò mò, giật nhẹ tay áo Tạ Trần, đôi mắt to tròn long lanh hướng về phía quảng trường. "Tiên sinh, các bạn ấy đang diễn trò gì vậy ạ?" Giọng nói non nớt, trong trẻo như tiếng chim hót giữa buổi chiều yên ả.
Tạ Trần đưa mắt nhìn theo hướng Tiểu An chỉ, làn gió nhẹ lay động vài sợi tóc mai của hắn. Hắn khẽ thở dài một tiếng, không phải vì mệt mỏi, mà là một tiếng thở của sự thấu hiểu, của nỗi niềm thế sự. "Họ đang kể một câu chuyện cũ, theo cách của riêng mình." Hắn đáp, giọng trầm ấm, chứa đựng một triết lý sâu xa mà Tiểu An lúc này chưa thể nào lĩnh hội hết. Trong câu nói của Tạ Trần, có sự tôn trọng dành cho trí tưởng tượng của trẻ thơ, nhưng cũng có một sự thừa nhận về sức mạnh của việc kể chuyện, của việc truyền đạt những giá trị cốt lõi, dù cho câu chuyện ấy đã cũ mèm qua bao thế hệ. Những câu chuyện cũ, dù là huyền thoại về tiên nhân hay sử thi về anh hùng, khi được kể lại bằng lăng kính của thế hệ mới, bằng cái nhìn không c��n bị ràng buộc bởi 'Thiên Đạo' hay 'tiên pháp', sẽ mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó là cách mà 'Nhân Đạo' đang dần định hình, không phải bằng sự thay đổi đột ngột, mà bằng sự chuyển hóa tinh tế từ bên trong, từ những hạt mầm nhỏ bé nhất.
Tiểu An nghe vậy, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ băn khoăn. "Cách của riêng mình... là sao ạ?"
Tạ Trần đặt tách trà xuống bàn nhỏ bên cạnh, ánh mắt vẫn dõi về phía quảng trường, nơi một đứa trẻ đang hăng say chỉ đạo, tay múa máy như một vị đạo diễn thực thụ. "Mỗi câu chuyện đều có nhiều cách để được kể. Một câu chuyện có thể là về sức mạnh phi phàm, về thần thông quảng đại. Nhưng cũng có thể là về lòng dũng cảm, về trí tuệ, về sự đoàn kết của những con người bình thường. Cái gọi là 'cách của riêng mình' chính là lột bỏ đi những lớp áo hào nhoáng, những phép màu viển vông, để tìm thấy hạt nhân chân thực nhất của câu chuyện, cái mà con người có thể cảm nhận, có thể học hỏi và áp dụng vào cuộc sống của chính mình." Hắn khẽ nhắm mắt, như đang chiêm nghiệm. "Đôi khi, sự thật không nằm ở những điều lớn lao, mà ở những điều giản dị nhất, những điều mà ta dễ dàng bỏ qua trong cuộc đời này."
Lâm Hiểu, đứng cách đó không xa, lắng nghe lời Tạ Trần, như có một luồng điện xẹt qua tâm trí. Lời nói của Tạ Trần không chỉ giải thích cho Tiểu An, mà còn là một sự xác nhận cho những gì anh đang dần nhận ra. Anh nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói về việc tìm kiếm "ý nghĩa" thay vì "sự thật" trong lịch sử. Và giờ đây, những đứa trẻ này, bằng vở kịch thô sơ của chúng, đang minh chứng cho điều đó. Chúng không cố gắng tái hiện phép thuật hay thần thông. Chúng đang kể một câu chuyện về con người, về những giá trị vĩnh cửu.
Anh tiến lại gần hơn, ánh mắt không rời khỏi đám trẻ. Quảng trường Thị Trấn An Bình lúc này, dưới ánh nắng chiều tà vàng dịu, bỗng trở nên thật sống động và đầy màu sắc. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản xung quanh, những quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, tất cả như đang lặng lẽ chứng kiến sự phát triển của một thế hệ mới, một thế hệ không còn bị trói buộc bởi những huyền thoại xa vời, mà đang tự mình kiến tạo nên những huyền thoại của riêng mình, bằng chính sức mạnh của nhân tính. Mùi thức ăn từ các quán hàng rong lan tỏa trong không khí, quyện lẫn với mùi gỗ mục của các đạo cụ, mùi đất ẩm ướt sau một ngày nắng, tạo nên một bản hòa tấu khứu giác đặc trưng của Thị Trấn An Bình, một bản hòa tấu của cuộc sống bình thường, giản dị. Tiếng cười của trẻ con, tiếng nói chuyện râm ran của người lớn, tiếng rao hàng của vài tiểu thương còn nán lại, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sinh động, đầy sức sống.
Lâm Hiểu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn được chứng kiến vở kịch này, muốn được nhìn thấy "câu chuyện cũ" được "kể theo cách của riêng mình" ấy sẽ như thế nào. Anh không còn mang theo vẻ băn khoăn, mệt mỏi của một nhà nghiên cứu lịch sử đang vật lộn với mớ tài liệu cổ. Thay vào đó, anh mang vẻ háo hức, mong chờ của một người đang đứng trước ngưỡng cửa của một khám phá mới, một sự giác ngộ mới. Anh nhận ra rằng, đây chính là "Nhân Đạo" mà Tạ Trần vẫn thường nhắc đến, một con đường không cần đ��n tiên pháp, không cần đến thần thông, mà chỉ cần đến trái tim, trí tuệ và sự đoàn kết của con người.
***
Khi những vệt nắng cuối cùng của buổi hoàng hôn bắt đầu tan chảy vào màn đêm, bầu trời phía Tây chuyển từ sắc cam rực rỡ sang tím than huyền ảo, quảng trường Thị Trấn An Bình đã chật kín những người dân hiếu kỳ. Họ không đến để xem một buổi biểu diễn hoành tráng với pháp thuật lung linh, mà chỉ để tận hưởng sự trong trẻo, hồn nhiên từ vở kịch của lũ trẻ. Bà Chủ Quán Trà, với khuôn mặt phúc hậu luôn tươi cười, cũng đã rời khỏi quầy hàng của mình, mang theo một ấm trà nóng hổi và vài chiếc chén nhỏ để mời mọi người xung quanh. Bà đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi nhìn những đứa trẻ.
Vở kịch bắt đầu trong tiếng vỗ tay rào rào và những tiếng reo hò phấn khích. Một đứa trẻ gầy gò, đôi mắt sáng như sao, khoác lên mình chiếc áo vải sờn màu được thêu vội bằng vài sợi chỉ đỏ, tự nhận mình là "Dũng Sĩ". Đối diện với nó là "Ma Vương", một đứa trẻ khác mập mạp hơn một chút, đang đội chiếc thùng carton vẽ mặt quỷ bằng than củi, với hai chiếc sừng làm từ cành cây khô gắn lên. Thay vì những lời thần chú hay phép thuật giao tranh, "Dũng Sĩ" và "Ma Vương" chỉ đứng đối mặt nhau. "Ma Vương" gầm gừ, đôi khi phát ra những tiếng kêu đáng sợ, nhưng không hề có một tia pháp lực nào.
Người dân làng, do những đứa trẻ khác thủ vai, không hề hoảng sợ mà xúm lại bàn bạc. Tiếng xì xào, tiếng thì thầm vang lên, giả như đang thảo luận một kế sách. "Dũng Sĩ" ra hiệu cho "người dân" lùi lại, rồi sau đó, thay vì rút kiếm lao vào đánh, nó lại... bắt đầu vẽ một cái bẫy đơn giản trên mặt đất bằng một cành cây. Những đứa trẻ khác nhanh chóng hiểu ý, chúng dùng những hòn đá nhỏ, những cành cây khô, và thậm chí cả những chiếc khăn vải vụn để tạo ra một cái "bẫy" giả định, một mê cung nhỏ hẹp.
Lâm Hiểu đứng lẫn trong đám đông, ban đầu anh hơi khó hiểu. Anh đã quen với những câu chuyện về tiên nhân vung tay tạo ra núi lửa, chân đạp lôi đình, hay những anh hùng sử dụng thần binh vạn năng để chiến đấu với yêu ma. Nhưng vở kịch này, nó hoàn toàn khác. Không có phép thuật, không có thần thông, chỉ có sự đơn sơ đến lạ lùng. Anh nhìn "Dũng Sĩ" tỉ mỉ đặt bẫy, nhìn "người dân" đoàn kết lại, mỗi đứa một tay, cùng nhau thực hiện kế hoạch. Sự ngây thơ của chúng, cùng với sự chân thật trong cách chúng tái hiện câu chuyện, dần dần cuốn hút anh.
"Cố lên, Dũng Sĩ!" Một vài người dân trong khán giả bắt đầu reo hò, tiếng nói đầy hào hứng, như thể họ đang thực sự chứng kiến một trận chiến sinh tử.
"Ma Vương" bị dẫn dụ vào "mê cung" do lũ trẻ tạo ra, và rồi, với một tiếng hô vang, "Dũng Sĩ" cùng "người dân" đồng loạt dùng những chiếc chậu, những mảnh gỗ, tạo ra một trận ồn ào inh tai nhức óc. "Ma Vương" hoảng sợ, loạng choạng, và cuối cùng bị "Dũng Sĩ" dùng một sợi dây thừng rách buộc lấy. Không có chiêu thức hoa mỹ, không có ánh sáng kỳ ảo, chỉ là một sợi dây thừng đơn giản, nhưng nó lại mang một ý nghĩa sâu sắc.
Sau khi "Ma Vương" bị khống chế, "Dũng Sĩ" không hề ra tay sát hại. Thay vào đó, nó lại... mang một đĩa bánh nướng và một bát nước đến. "Ma Vương," sau khi tháo bỏ chiếc thùng carton, lộ ra khuôn mặt lấm lem nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hiếu kỳ, ngập ngừng ăn bánh. Một đứa trẻ khác, đóng vai "người già thông thái," tiến lên, dùng giọng điệu trịnh trọng giải thích rằng "Ma Vương" vốn dĩ không hề độc ác, nó chỉ vì quá đói khát, vì bị lạc đường mà gây ra những phiền toái. Nó bị hiểu lầm, và chính sự hiểu lầm ấy đã tạo nên nỗi sợ hãi.
Lâm Hiểu đứng lặng người, cảm thấy như có một tia sét vừa đánh trúng tâm trí mình. "Không có phép thuật... vậy mà vẫn đánh bại được. À, thì ra là vậy..." Anh lẩm bẩm, giọng nói run run, nhưng ánh mắt lại sáng lên rực rỡ, như thể vừa xuyên thủng một tầng mây mù dày đặc. Anh vội vàng rút ra cuốn sổ nhỏ và cây bút chì, bắt đầu ghi chép lia lịa những suy nghĩ đang tuôn trào trong đầu. Anh gật gù, nhận ra bài học sâu sắc mà vở kịch này truyền tải: sức mạnh thực sự không nằm ở quyền năng siêu phàm, mà ở lòng dũng cảm đối mặt với sự thật, ở trí tuệ để hóa giải hiểu lầm, và ở sự đoàn kết để vượt qua mọi khó khăn.
Bà Chủ Quán Trà, thấy Lâm Hiểu chăm chú đến vậy, khẽ mỉm cười, đưa cho anh một chén trà nóng. "Công tử xem say sưa quá. Trà ngon sẵn sàng đây, xin mời."
Lâm Hiểu nhận lấy chén trà, khẽ cúi đầu cảm ơn. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, xua đi chút lạnh lẽo của buổi tối chớm xuống. Anh đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm. Mùi trà thơm dịu, vị chát nhẹ nhàng lan tỏa nơi đầu lưỡi, như đang xoa dịu những băn khoăn cuối cùng trong tâm trí anh. Vở kịch của lũ trẻ không chỉ là một trò chơi, nó là một minh chứng sống động cho cái "ý nghĩa" mà Tạ Trần đã gợi mở. Nó cho thấy, những câu chuyện về anh hùng, về thiện ác, không cần đến pháp thuật vẫn có thể chạm đến lòng người, vẫn có thể dạy cho con người những bài học quý giá.
Anh nhìn những đứa trẻ đang vui vẻ cúi chào khán giả, khuôn mặt lấm lem mồ hôi nhưng rạng rỡ niềm vui. Những người dân vỗ tay nhiệt liệt, tiếng cười nói rộn ràng. Nắng vàng dịu đã hoàn toàn nhường chỗ cho ánh trăng bàng bạc và những ngọn đèn lồng ấm áp được thắp lên khắp quảng trường. Khung cảnh thanh bình, ấm áp này bỗng trở nên vô cùng quý giá trong mắt Lâm Hiểu. Anh đã từng bị cuốn vào những câu chuyện huyền ảo về tiên nhân, về phép thuật, về những sức mạnh vượt xa tầm với của phàm nhân. Anh đã từng nghĩ rằng, chỉ những điều phi thường ấy mới đáng để ghi vào sử sách. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, những điều bình thường này, những câu chuyện về trí tuệ, về lòng tốt, về sự đoàn kết của con người, mới chính là nền tảng vững chắc nhất cho một tương lai, cho một "Nhân Đạo" thực sự.
Vở kịch của lũ trẻ, tưởng chừng đơn giản, lại là một tuyên ngôn mạnh mẽ, một sự 'phản biện' nhẹ nhàng đối với những câu chuyện 'tiên hiệp' cũ kỹ. Nó thể hiện sự chuyển mình của xã hội, từ việc sùng bái sức mạnh huyền bí sang việc trân trọng những giá trị nhân sinh. Anh biết rằng, những ghi chép trong cuốn sổ của mình hôm nay sẽ là những viên gạch đầu tiên, đặt nền móng cho một cách nhìn mới về lịch sử, một cách nhìn nhân bản hơn, sâu sắc hơn.
***
Sau vở kịch, Thị Trấn An Bình dần trở lại vẻ yên tĩnh vốn có của nó. Những người dân tản mát về nhà, tiếng cười nói vẫn còn vương vấn trong không khí se lạnh của đêm. Ánh trăng đã lên cao, rọi sáng từng con hẻm nhỏ, từng mái ngói cổ kính. Lâm Hiểu, với tâm trạng hồ hởi chưa từng có, đi thẳng về phía quán sách của Tạ Trần. Anh cần phải chia sẻ những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí mình. Ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn lồng treo trước cửa quán sách như một ngọn hải đăng mời gọi, xua tan đi sự lạnh lẽo của đêm khuya.
Khi Lâm Hiểu gõ cửa, tiếng "cộc cộc" vang lên khẽ khàng trong tĩnh lặng. Tạ Trần đang ngồi bên bàn trà nhỏ, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ suy tư nhưng gương mặt lại hiện hữu một sự bình yên sâu sắc. Thư Đồng Tiểu An đã dọn dẹp xong xuôi, đang cuộn tròn trên chiếc gối nhỏ bên góc phòng, say sưa ngủ. Mùi sách cũ, mùi mực và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh và ấm cúng.
"Mời công tử vào," Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm, không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Lâm Hiểu. Hắn đã lường trước được điều này. Hắn khẽ đưa tay chỉ vào chiếc ghế đối diện, mời Lâm Hiểu an tọa.
Lâm Hiểu bước vào, ánh mắt anh vẫn sáng rực sự giác ngộ, khuôn mặt thanh tú giờ đây không còn nét băn khoăn hay mệt mỏi mà thay vào đó là sự thanh thản và niềm phấn khởi. Anh ngồi xuống, khẽ thở ra một hơi dài, như trút bỏ gánh nặng cuối cùng. Tạ Trần pha thêm một ấm trà mới, làn khói trắng mỏng manh bốc lên từ vòi ấm, mang theo hương thơm dịu nhẹ của trà Phổ Nhĩ cổ thụ. Hắn đặt một chén trà nóng hổi trước mặt Lâm Hiểu.
"Tiên sinh, vở kịch của lũ trẻ hôm nay... đã cho ta một cái nhìn hoàn toàn mới," Lâm Hiểu mở lời, giọng anh vẫn còn sự ngập ngừng, nhưng từng câu chữ lại chứa đựng sự chắc chắn, sự thấu triệt. "Không cần tiên pháp, không cần thần thông, lòng dũng cảm và trí tuệ của con người vẫn có thể tạo nên huyền thoại. Ta đã quá chấp niệm vào việc tìm kiếm 'sự thật' về phép thuật, về những quyền năng siêu phàm mà bỏ qua những giá trị thực sự. Ta đã quên đi rằng, 'ý nghĩa' của một câu chuyện, của một giai đoạn lịch sử, không nằm ở những điều hoa mỹ, mà ở những bài học nhân sinh sâu sắc mà nó truyền tải."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự thấu hiểu. Hắn nhấp một ngụm trà, nhìn thẳng vào mắt Lâm Hiểu. "Chẳng phải đó là cái 'thật' mà ngươi vẫn tìm kiếm sao?" Giọng hắn không chất vấn, mà là một lời khẳng định, một sự xác nhận cho những gì Lâm Hiểu đã tự mình khám phá. Cái 'thật' mà hắn nói đến không phải là sự tồn tại của phép thuật, mà là sự thật về bản chất con người, về khả năng tự vượt lên chính mình mà không cần đến bất kỳ sự ban ơn nào từ 'Thiên Đạo'.
Lâm Hiểu gật đầu lia lịa, như một đứa trẻ vừa tìm thấy lời giải cho một câu đố khó. "Đúng vậy, tiên sinh. Cái 'thật' không nằm ở những phép màu, mà ở những bài học về lòng tham, sự mất mát, và cái giá của quyền lực... Cái giá của việc 'mất người'. Những câu chuyện về tiên nhân có thể là huyền thoại, nhưng những bài học về nhân tính, về sự kiên cường của phàm nhân, thì lại là sự thật vĩnh cửu. Chúng đã được truyền lại qua bao thế hệ, không phải bằng những lời chú, mà bằng những câu chuyện cổ tích, bằng những vở kịch đơn sơ của lũ trẻ." Anh nhìn xuống tách trà, hơi ấm tỏa ra làm dịu đi những suy nghĩ còn đang ngổn ngang trong đầu. "Ta nhận ra rằng, việc nghiên cứu lịch sử không phải để chứng minh sự tồn tại của những điều phi thường, mà là để hiểu rõ hơn về con người, về những lựa chọn đã định hình nên thế giới này. Để chúng ta không lặp lại sai lầm của quá khứ, để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn, nơi 'Nhân Đạo' được đề cao và 'sống một đời bình thường' trở thành một lý tưởng cao cả."
Đúng lúc đó, Tiểu An, bị tiếng nói chuyện làm thức giấc, khẽ dụi mắt, ngơ ngác nhìn hai người. "Vậy ra, các anh hùng không nhất thiết phải bay lên trời, đánh nhau với rồng sao ạ?" Cậu bé hỏi, giọng ngái ngủ, nhưng câu hỏi lại chứa đựng một sự ngây thơ, một sự lật đổ những khái niệm cũ kỹ về anh hùng trong tâm trí trẻ thơ.
Tạ Trần nhìn Tiểu An, rồi lại quay sang Lâm Hiểu, khóe môi hắn cong lên rõ ràng hơn một chút. "Đúng vậy, Tiểu An. Có những anh hùng, họ chỉ cần trái tim dũng cảm, trí tuệ sắc bén, và sự đoàn kết của những người xung quanh. Họ không bay lên trời, nhưng họ lại nâng đỡ cả một bầu trời cho nhân gian." Lời nói của Tạ Trần không chỉ dành cho Tiểu An, mà còn là lời đáp cho Lâm Hiểu, và cả cho chính hắn. Hắn mãn nguyện khi thấy triết lý 'Vô Vi' của mình, triết lý về 'Nhân Đạo', đang được nuôi dưỡng một cách tự nhiên và sáng tạo trong thế hệ mới. Vở kịch của lũ trẻ, những câu hỏi ngây thơ của Tiểu An, và sự giác ngộ của Lâm Hiểu, tất cả đều là những bằng chứng sống động cho sự định hình mạnh mẽ của văn hóa 'Nhân Đạo' trong tương lai.
Lâm Hiểu cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Anh biết rằng, con đường nghiên cứu của mình đã tìm thấy một hướng đi mới, một ý nghĩa mới. Anh sẽ không còn là một nhà nghiên cứu lịch sử đơn thuần, mà sẽ trở thành một người kể chuyện, kể về những bài học, những ý nghĩa, chứ không phải chỉ là những sự kiện. Sự giác ngộ này báo hiệu rằng các thế hệ nhà nghiên cứu, triết gia mới sẽ tiếp tục khám phá và viết lại lịch sử theo góc nhìn nhân bản, củng cố thêm cho kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Tạ Trần nhìn Lâm Hiểu, ánh mắt hắn hiện lên vẻ bình yên sâu sắc, một sự mãn nguyện lặng lẽ. Hắn biết rằng mong muốn của mình đang dần thành hiện thực, rằng 'Thiên Đạo' đang dần nhường chỗ cho 'Nhân Đạo', một cách tự nhiên, không cần đến sự can thiệp của bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào. Đây chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi từ quá khứ để kiến tạo tương lai. Và trong đêm tĩnh mịch ấy, dưới ánh trăng bàng bạc, Thị Trấn An Bình, cùng với quán sách cũ kỹ của Tạ Trần, trở thành một điểm tựa vững chãi cho sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.