Nhân gian bất tu tiên - Chương 1748: Huyền Thoại Mới: Tiếng Vỗ Tay Từ Trái Tim Nhân Gian
Hoàng hôn buông dần trên Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và con đường lát đá cổ kính. Không khí buổi chiều tà mang theo hơi mát của gió, luồn lách qua những con hẻm nhỏ, xua đi cái nóng oi ả ban ngày. Tại quảng trường trung tâm, nơi cách đây không lâu vẫn còn vang vọng tiếng kể chuyện và những tràng vỗ tay thưa thớt, giờ đây bỗng chốc bùng nổ trong một làn sóng cảm xúc mãnh liệt. Vở kịch "Những Anh Hùng Bình Dị" của đám trẻ vừa kết thúc, để lại một dư âm khó tả trong lòng mỗi người dân chứng kiến.
Tiếng vỗ tay không ngớt, hòa cùng tiếng hò reo vang dội, lan tỏa khắp quảng trường, vọng vào từng ngóc ngách của thị trấn. Những khuôn mặt lấm lem bùn đất và phấn son tự chế của các diễn viên nhí giờ đây rạng rỡ niềm vui, chúng cúi chào khán giả một cách nghiêm trang, nhưng đôi mắt long lanh lại không giấu được vẻ hãnh diện. Mỗi cái cúi đầu đều nhận được sự đáp lại nồng nhiệt, như thể chúng vừa chinh phục một ngọn núi cao, vừa đánh bại một kẻ thù hùng mạnh. Chúng không cần đến kiếm phép hay pháp thuật, chỉ bằng sự ngây thơ, trí tưởng tượng và lòng dũng cảm của mình, chúng đã tạo nên một điều kỳ diệu.
Tạ Trần đứng lẫn trong đám đông, thân hình gầy gò của hắn dường như tan vào bóng chiều đang đổ xuống. Hắn không vỗ tay ầm ĩ như những người khác, nhưng khóe môi lại khẽ nở một nụ cười, một nụ cười an yên và mãn nguyện. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tĩnh tại, như nhìn thấu cả dòng chảy của thời gian và số phận. Hắn nhìn những đứa trẻ, nhìn những khuôn mặt rạng rỡ của người dân, và cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Đây không phải là sự vui sướng nhất thời, mà là sự xác nhận cho một triết lý, một con đường mà hắn đã kiên định theo đuổi.
Bên cạnh hắn, Tiểu An vẫn đang vỗ tay không ngớt, đôi mắt toát lên vẻ thông minh giờ đây sáng rỡ như những vì sao đầu tiên của đêm. Cậu bé không ngừng lẩm bẩm: "Hay quá! Hay quá!" Cảm xúc của cậu bé thuần khiết như dòng suối trong, không chút vẩn đục, chỉ đơn thuần là sự hân hoan trước một câu chuyện đẹp, một màn trình diễn chạm đến trái tim. Cậu bé ngưỡng mộ những người bạn của mình, những anh hùng trên sân khấu, những người đã chứng minh rằng sức mạnh thật sự không nằm ở những điều siêu phàm, mà ở chính bản chất của con người.
Trong đám đông đang dần tản ra, tiếng người xì xào bàn tán không ngớt. Một người dân trung niên, với khuôn mặt chất phác, hớn hở nói với người bên cạnh: "Hay quá! Hay quá! Chưa bao giờ xem vở kịch nào mà lại ý nghĩa đến vậy! Chúng nó kể chuyện mà cứ như thật, như thể anh hùng là những người bình thường chúng ta đây vậy!" Lời nói đó vang lên, không phải chỉ là một lời khen, mà là một sự chuyển đổi trong nhận thức, một sự lật đổ những hình mẫu cũ kỹ về anh hùng.
Bà Chủ Quán Trà, với vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, đặt tay lên ngực, cảm động nói: "Thế hệ trẻ bây giờ khôn lanh thật! Chúng nó biết cách kể chuyện của chúng nó rồi! Không cần thần tiên, không cần phép thuật, mà vẫn làm người ta rưng rưng nước mắt." Bà nhìn về phía đám trẻ, ánh mắt tràn đầy yêu thương và niềm tin vào tương lai. Hương trà thoang thoảng từ quán của bà quyện vào mùi đồ ăn đường phố, mùi hương hoa từ các gánh hàng rong, tạo nên một không khí sầm uất, náo nhiệt, nhưng cũng rất đỗi ấm cúng.
Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò nhưng ánh mắt tinh anh, vẫn đứng trên một bục đá nhỏ, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, giọng nói vang vọng khắp quảng trường: "Vâng, không cần thần thông phép thuật, chỉ cần trí tuệ và lòng dũng cảm, con người vẫn là anh hùng! Huyền thoại không nằm ở đỉnh núi cao chót vót, mà ở chính lòng người. Anh hùng không phải là kẻ bay lượn trên mây, mà là kẻ dám đối mặt với hiểm nguy, dám hy sinh vì đồng loại!" Lời của ông như một lời bình luận cuối cùng, kết thúc màn kịch, đồng thời mở ra một suy nghĩ mới trong lòng người nghe.
Lão Gia Phủ, với vẻ ngoài béo tốt và trang phục sang trọng, ban đầu đến xem chỉ vì tò mò, thậm chí có chút hoài nghi và hống hách. Ông ta không tin những vở kịch của lũ trẻ lại có thể mang lại điều gì đáng giá. Nhưng giờ đây, đôi lông mày rậm của ông ta đã giãn ra, đôi mắt nheo lại, và ông ta khẽ gật gù: "Thú vị... rất thú vị. Một lối suy nghĩ mới mẻ." Dù chưa hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng sự tò mò của ông đã được thay thế bằng sự bất ngờ, và cuối cùng là một sự tán thưởng thầm kín. Ngay cả một người với tư tưởng bảo thủ như ông cũng không thể không thừa nhận sức lay động của vở kịch.
Bà Lão Bán Nước, lưng còng, tóc bạc, vẻ mặt hiền từ, cầm chiếc gáo gỗ nhỏ, đôi mắt đục mờ ngấn lệ. Bà không nói gì, chỉ khẽ lau khóe mắt, rồi lại mỉm cười. Nước mắt của bà không phải là sự buồn bã, mà là sự xúc động chân thành trước những giá trị nhân văn được lũ trẻ thể hiện. "Nước mát đây! Uống vào giải khát!" Giọng bà khàn khàn nhưng chứa đầy sự ấm áp, như muốn xoa dịu những cảm xúc đang dâng trào trong lòng mọi người.
Nhóm trẻ em diễn viên, sau khi cúi chào khán giả lần cuối, bắt đầu chạy ào xuống sân khấu, tiếng cười đùa vang vọng. Chúng không chỉ vui vì đã hoàn thành vở kịch, mà còn vui vì đã truyền tải được thông điệp của mình. Chúng ôm chầm lấy nhau, mặt mày hớn hở, tràn đầy năng lượng sáng tạo và niềm tự hào. Chúng là thế hệ mới, thế hệ đang tự xây dựng những giá trị và hình mẫu của riêng mình, không theo lối mòn của những truyền thuyết cũ kỹ về tiên đạo.
Trong lúc đám đông dần tản đi, tiếng ồn ào cũng lắng xuống, nhường chỗ cho những tiếng trò chuyện râm ran và tiếng bước chân nhẹ nhàng. Ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng khắp nơi, hắt lên những bóng người qua lại, tạo nên một bức tranh lung linh và ấm áp. Mùi hương thức ăn vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời mời gọi cuối ngày. Không khí trở nên trầm tĩnh hơn, nhưng vẫn mang vẻ ấm cúng và thân thuộc của một buổi tối cộng đồng.
Lâm Hiểu, với vẻ mặt đầy suy tư nhưng ánh mắt sáng rõ hơn bao giờ hết, cuối cùng cũng tiến đến gần Tạ Trần. Anh vẫn giữ dáng vẻ thư sinh, nhưng ánh mắt đã bớt đi sự băn khoăn, thay vào đó là sự kiên định và thấu hiểu. Anh đã chứng kiến toàn bộ vở kịch, và mỗi lời thoại, mỗi cử chỉ của lũ trẻ đều như một tia chớp, soi rọi vào những góc khuất trong tâm trí anh. Vở kịch này đã hoàn toàn hóa giải mâu thuẫn trong nhận thức của anh, giúp anh tìm thấy con đường nghiên cứu mới, một ý nghĩa mới cho lịch sử.
"Tiên sinh Tạ Trần..." Lâm Hiểu khẽ gọi, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng chứa đựng một sự chắc chắn đến lạ. "Vở kịch này... đã cho ta thấy rõ hơn con đường của mình. Lịch sử không chỉ là những gì đã xảy ra, mà còn là cách chúng ta diễn giải nó, để rút ra bài học và xây dựng tương lai. Những 'huyền thoại' của chúng ta không cần phải có phép thuật, chỉ cần có 'người' thôi." Anh dừng lại, nhìn về phía những đứa trẻ đang vui vẻ ăn mừng, nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi. "Những câu chuyện về tiên nhân có thể là huyền thoại, nhưng những bài học về nhân tính, về sự kiên cường của phàm nhân, thì lại là sự thật vĩnh cửu. Chúng đã được truyền lại qua bao thế hệ, không phải bằng những lời chú, mà bằng những câu chuyện cổ tích, bằng những vở kịch đơn sơ của lũ trẻ."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn khẽ gật đầu, lời nói ngắn gọn nhưng đầy sức nặng: "Ngươi đã nhìn thấy điều cần thấy rồi." Giọng hắn trầm ấm, như một tiếng chuông ngân vang trong không gian tĩnh mịch. Hắn không cần phải nói nhiều, vì hắn biết Lâm Hiểu đã tự mình tìm thấy câu trả lời, tự mình giác ngộ. Đây chính là triết lý 'Vô Vi' của hắn, không can thiệp, không ép buộc, mà để vạn vật tự nhiên phát triển, tự tìm ra con đường của mình.
Lâm Hiểu gật đầu xác tín, như thể vừa trút bỏ được gánh nặng bao lâu nay. "Đúng vậy. Thế hệ này, chúng đang tự viết nên câu chuyện của chính mình, bằng những giá trị thực sự. Đó mới là vĩnh cửu. Họ không tìm kiếm sự bất tử trong thế giới hư ảo của tiên nhân, mà tìm kiếm sự trường tồn trong những giá trị nhân sinh, trong những câu chuyện được truyền lại từ đời này sang đời khác. Đó là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi từ quá khứ để kiến tạo tương lai." Ánh mắt anh tràn đầy hy vọng, một niềm tin mãnh liệt vào một kỷ nguyên mới, nơi 'Nhân Đạo' sẽ là ánh sáng dẫn đường.
Đúng lúc đó, Tiểu An, sau khi đã vỗ tay mỏi tay, chạy đến, kéo nhẹ vạt áo Tạ Trần. "Tiên sinh, chúng ta về thôi. Con buồn ngủ quá rồi!" Giọng cậu bé ngái ngủ, nhưng đôi mắt vẫn còn ánh lên sự háo hức. Cậu bé không hiểu hết những lời lẽ triết lý của Tạ Trần và Lâm Hiểu, nhưng cậu cảm nhận được sự ấm áp, sự đúng đắn trong những gì mình vừa trải nghiệm.
Tạ Trần cúi xuống, xoa đầu Tiểu An, rồi quay sang nhìn Lâm Hiểu. "Vậy thì, ngày mai ngươi lại đến quán sách, chúng ta sẽ cùng nhau bàn về những điều 'vĩnh cửu' này." Hắn nói, với một sự mời gọi nhẹ nhàng, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc. Lâm Hiểu hiểu rằng, đây không chỉ là một lời mời đến quán sách, mà là một lời mời cùng nhau xây dựng, cùng nhau kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi trí tuệ và lòng nhân ái được đề cao.
Đêm đã về khuya, Thị Trấn An Bình chìm trong sự tĩnh mịch, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa. Trong quán sách nhỏ của mình, ánh nến lung linh hắt bóng lên những giá sách cao ngất, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy triết lý. Tiểu An đã ngủ gục trên bàn, đầu tựa vào một chồng sách cổ, hơi thở đều đều. Mùi giấy cũ, mực, gỗ đàn hương và mùi trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, an bình.
Tạ Trần ngồi đó, khẽ khàng vuốt ve bìa một cuốn sách cổ, tâm trí anh vẫn còn đọng lại hình ảnh vở kịch của lũ trẻ, tiếng reo hò của đám đông, và lời nói của Lâm Hiểu. Một cảm giác bình yên sâu sắc lan tỏa trong lòng anh – sự bình yên của một người đã tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống bình thường, của một người đã chứng kiến những hạt giống 'Vô Vi Chi Đạo' mình gieo trồng đang đơm hoa kết trái một cách tự nhiên trong xã hội.
Hắn nhìn ngọn nến đang cháy, ánh lửa nhảy múa nhẹ nhàng, như muốn kể lại những câu chuyện của riêng nó. Đã bao lâu rồi, hắn mới có được cảm giác mãn nguyện đến vậy? Mãn nguyện không phải vì quyền năng, không phải vì danh vọng, mà vì đã nhìn thấy những giá trị mà hắn tin tưởng đang dần định hình thế giới này.
"Không cần tiên đạo, không cần phép thuật..." Tạ Trần khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói thì thầm như hòa vào tiếng gió đêm. "Con người vẫn có thể tạo nên những huyền thoại của riêng mình, bằng chính trái tim và trí tuệ. Những anh hùng bình dị, những câu chuyện nhân văn, những bài học từ quá khứ... Đó mới là nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới." Hắn nghĩ về những tu sĩ từng khao khát thành tiên, về cái giá của việc "mất người", và về sự phù phiếm của sức mạnh siêu phàm. Tất cả những điều đó giờ đây dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một thực tại giản dị hơn, nhưng lại sâu sắc và bền vững hơn rất nhiều.
Tạ Trần khẽ khàng đặt cuốn sách xuống, đứng dậy một cách nhẹ nhàng để không đánh thức Tiểu An. Hắn thổi tắt ngọn nến, để bóng tối bao trùm căn phòng, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt hắt vào từ bên ngoài. Hắn bước đến cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm tĩnh mịch, nơi những vì sao lấp lánh như vô vàn con mắt đang dõi theo thế gian. Ánh trăng dịu dàng chiếu rọi khắp Thị Trấn An Bình, mang theo một vẻ đẹp thanh thoát và bình yên.
"Kỷ nguyên bình thường vĩnh cửu... đã thực sự bắt đầu." Hắn thì thầm, không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định đầy hy vọng. Thiên Đạo đang dần nhường chỗ cho Nhân Đạo, không phải bằng một cuộc chiến long trời lở đất, mà bằng sự chuyển biến tự nhiên trong lòng người, bằng những giá trị được vun đắp từ những điều giản dị nhất. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, với quán sách nhỏ của mình, đã trở thành điểm neo nhân quả, là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn nhìn ánh trăng, biết rằng hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống sẽ không bao giờ dừng lại, và mỗi thế hệ sẽ tiếp nối, viết nên những câu chuyện của riêng mình, trong cái vòng luân hồi bất tận của vạn vật.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.