Nhân gian bất tu tiên - Chương 1751: Mùa Vàng Trĩu Hạt: Trái Ngọt Từ Đất Và Lòng Người
Dưới ánh bình minh đầu hạ, sương sớm còn lãng đãng vương trên ngọn cỏ, phủ một lớp bạc mỏng lên những mái nhà tranh vách đất của Thôn Vân Sơn. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven suối, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh tĩnh. Đâu đó, tiếng gà gáy giòn giã vọng lại từ phía xa, đánh thức một ngày mới. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và thoang thoảng mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà đã thức giấc, đang chuẩn bị bữa sáng.
Trên thửa ruộng nằm ngay sát con suối nhỏ, Lão Cương đã có mặt từ rất sớm. Thân hình gầy gò, làn da rám nắng của anh nổi bật trên nền xanh mướt của những luống mạ non. Ngoại hình anh vẫn là một nông dân chất phác, nhưng thần thái đã hoàn toàn thay đổi. Không còn vẻ tuyệt vọng, nét mặt khắc khổ hay ánh mắt hoài nghi như vài tuần trước đó. Thay vào đó, là sự tập trung cao độ, sự tỉ mỉ trong từng cử chỉ và một niềm tin vững chắc, gần như là một sự mãn nguyện, hiển hiện rõ ràng trên gương mặt. Anh cúi người, đôi tay chai sạn lướt nhẹ qua từng thân mạ, cẩn trọng kiểm tra từng chiếc lá, từng gốc rễ. Đôi mắt anh ánh lên sự cẩn trọng và thấu hiểu, như thể anh đang trò chuyện không lời với từng sinh linh bé nhỏ kia.
"Lần này, nhất định phải thành công!" Lão Cương lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, như một lời thề với chính mình, với đất đai, và với những hạt giống đang nảy mầm. "Mỗi hạt giống này là hy vọng của ta... Hy vọng về một mùa màng bội thu, hy vọng về một phương pháp mới, và cũng là hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn cho gia đình, cho thôn làng." Anh nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, những lời gợi mở đầy trí tuệ đã giúp anh vượt qua vực thẳm của sự thất bại. Thất bại không phải là dấu chấm hết, mà là một bài học, một chất xúc tác để anh đào sâu hơn, thấu hiểu hơn về quy luật của đất trời, về sự sống của cây cỏ.
Lão Cương không ngừng ghi chép vào cuốn sổ nhỏ đã cũ kỹ, từng chi tiết về độ ẩm của đất, màu sắc của lá, tốc độ sinh trưởng của cây. Anh tỉ mỉ hơn, kiên nhẫn hơn, và quan trọng nhất, anh đã học được cách lắng nghe đất, lắng nghe cây. Phương pháp canh tác mới của anh, dựa trên sự thử nghiệm và cải tiến không ngừng, đã bắt đầu hé lộ những dấu hiệu tích cực. Những cây lúa trên ruộng của anh không chỉ xanh hơn, mà thân cây cũng mập mạp hơn, lá dày hơn so với những ruộng kề bên vẫn đang canh tác theo lối cũ. Sự khác biệt ấy, ban đầu chỉ là tinh tế, nhưng qua từng ngày, từng tuần, nó dần trở nên rõ ràng hơn, khiến những người nông dân khác, vốn dĩ đã quen với lối canh tác truyền thống, không thể không chú ý.
Tạ Trần và Thư Đồng Ti���u An, như thường lệ, thỉnh thoảng lại đi ngang qua cánh đồng trên đường đến chợ huyện hoặc thu thập sách cũ. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm đạm, thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm luôn ẩn chứa vẻ suy tư, nhưng thỉnh thoảng lại hiện lên một tia hài lòng khi nhìn về phía Lão Cương. Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đã sớm nhận ra sự khác biệt. Cậu bé chạy đến bên Tạ Trần, kéo vạt áo hắn.
"Tiên sinh, ruộng của Lão Cương trông khác hẳn rồi!" Tiểu An reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chim non. "Xanh mướt hơn nhiều! Có phải phương pháp mới của Lão Cương đã thành công rồi không?" Cậu bé chỉ tay về phía cánh đồng, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và hy vọng.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn dừng lại bên bờ ruộng, ngắm nhìn những luống mạ đang vươn mình trong nắng sớm. "Hạt giống đã đâm chồi, cần thêm thời gian để kết trái," hắn nói, giọng điềm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng mỗi lời đ���u như ẩn chứa một triết lý sâu xa. "Sự sống vốn dĩ là một quá trình, Tiểu An. Từ hạt giống đến cây non, rồi đến mùa thu hoạch, đều cần sự kiên trì và thấu hiểu. Cũng như con người, từ ý chí đến hành động, rồi đến thành quả, không thể vội vàng mà thành."
Những lời của Tạ Trần không chỉ là câu trả lời cho Tiểu An, mà còn là một sự xác nhận cho chính những suy nghĩ của hắn. Hắn thấu hiểu rằng, thành công của Lão Cương không phải là phép màu, mà là kết quả của một quá trình dài hơi, từ thất bại, hoài nghi, đến kiên trì, học hỏi và không ngừng cải thiện. Đó chính là biểu hiện rõ ràng nhất của "Nhân Đạo," nơi trí tuệ con người được đề cao hơn mọi thứ linh khí hay tiên pháp. Hắn tin rằng, những hạt giống suy nghĩ mà hắn đã gieo, giờ đây đã bén rễ và đang từng bước nảy mầm trong tâm hồn Lão Cương và cả cộng đồng. Những hạt giống ấy, một khi đã trưởng thành, sẽ mang lại những trái ngọt không chỉ cho mùa màng, mà còn cho cả ý thức hệ của một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu".
Một v��i nông dân khác, vốn dĩ đã quen với lối canh tác cũ, ban đầu chỉ là liếc nhìn với ánh mắt hoài nghi, thậm chí là chế giễu. "Lại bày trò gì nữa đây không biết," một lão nông râu tóc bạc phơ từng lẩm bẩm khi Lão Cương bắt đầu thử nghiệm. Nhưng giờ đây, ánh mắt họ đã chuyển dần sang tò mò, xen lẫn một chút kinh ngạc. Họ thấy rõ sự khác biệt giữa ruộng của Lão Cương và ruộng của chính họ. Những cây mạ của Lão Cương xanh non mơn mởn, thân thẳng tắp, dường như tràn đầy sức sống. Điều đó khiến họ không khỏi tự vấn, liệu có phải họ đã bỏ lỡ điều gì đó.
Tạ Trần, với tầm nhìn sâu sắc của mình, không khỏi suy tư. Hắn không cần dùng đến bất kỳ phép thuật nào, không cần linh khí hay sự can thiệp của Thiên Đạo. Chỉ bằng những lời gợi mở, bằng sự tin tưởng vào tiềm năng của con người, hắn đã khơi dậy trong Lão Cương một ngọn lửa của sự kiên trì và trí tuệ. Đó chính là "Vô Vi Chi Đạo" mà hắn hằng theo đuổi – không can thiệp trực tiếp, nhưng lại tạo ra sự thay đổi sâu sắc nhất từ bên trong. Hắn tin rằng, thành công này của Lão Cương sẽ không chỉ là một vụ mùa bội thu, mà sẽ là một minh chứng sống động, một ngọn hải đăng dẫn lối cho những người khác, khuyến khích họ dũng cảm thử nghiệm, không ngừng học hỏi và tin tưởng vào khả năng của chính mình.
Tiểu An vẫn đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt ngập tràn sự vui vẻ khi chứng kiến sự chuyển biến tích cực trên ruộng lúa. Cậu bé không hiểu hết những triết lý sâu xa mà tiên sinh mình đang nghĩ, nhưng cậu cảm nhận được một niềm vui thuần khiết, một sự mãn nguyện khi thấy những nỗ lực của Lão Cương đang dần được đền đáp. Cậu bé tin rằng, một khi Lão Cương đã kiên trì đến vậy, thì thành công chỉ là vấn đề thời gian. Và niềm tin ấy, cũng chính là một hạt giống quý giá, đang được gieo vào tâm hồn non trẻ của cậu bé, hạt giống của hy vọng và sự kiên định. Tạ Trần nhìn Tiểu An, rồi lại nhìn Lão Cương, trong lòng hắn ngầm hiểu rằng, đây chính là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi giá trị nhân sinh, trí tuệ và sự kiên trì của con người sẽ định hình tương lai, chứ không phải Thiên Đạo hay sự khao khát thành tiên hư ảo.
***
Vài tháng sau, khi tiết trời chuyển sang thu, gió heo may se lạnh bắt đầu thổi, mang theo hương vị của mùa màng bội thu. Cả cánh đồng của Lão Cương, nằm yên bình dưới nắng vàng ươm, giờ đây ngập tràn trong sắc vàng óng ả. Những bông lúa nặng trĩu hạt cong oằn, uốn mình theo từng đợt gió nhẹ, tạo nên một bức tranh sống động, rực rỡ và đầy sức sống. Đây không còn là cảnh tượng đơn độc của Lão Cương, mà là một ngày hội của cả Thôn Vân Sơn. Dân làng tụ tập đông đúc, không chỉ để xem mà còn để phụ giúp. Tiếng cười nói hân hoan, tiếng trầm trồ kinh ngạc vang vọng khắp thôn, hòa cùng tiếng lưỡi hái xèn xẹt khi những người nông dân hăng hái gặt lúa.
Lão Cương đứng giữa ruộng, gương mặt rạng rỡ niềm vui và tự hào. Anh đích thân hướng dẫn mọi người, tay thoăn thoắt gặt những bông lúa vàng óng, miệng không ngừng nở nụ cười. Thân hình gầy gò của anh giờ đây dường như chứa đựng một nguồn năng lượng vô tận, một sự nhiệt huyết lan tỏa đến tất cả mọi người xung quanh. Dân làng, ai nấy đều kinh ngạc trước năng suất cao hơn hẳn của ruộng lúa Lão Cương so với những ruộng kề bên. Những bông lúa không chỉ nhiều hạt hơn, mà hạt lúa cũng chắc mẩy, vàng ươm hơn.
"Trời đất ơi! Ruộng của Lão Cương năng suất gấp đôi ruộng nhà tôi!" Lão Nông, với gương mặt da đen sạm và đôi tay chai sạn, thốt lên, giọng điệu ngập tràn sự kinh ngạc và khâm phục. Ông bỏ chiếc nón lá xuống, lấy tay quẹt ngang trán, mắt không rời khỏi những bó lúa trĩu nặng trong tay Lão Cương. "Quả là kỳ tích! Ai mà ngờ được chứ?"
Tiểu Lão Bà, lưng còng, tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, chống gậy đi từng bước chậm rãi đến gần, bà cũng không thể giấu nổi sự phấn khích. "Cái thằng Lão Cương này, đúng là có tài!" Bà nói to, giọng khàn khàn nhưng đầy vẻ tự hào. "Lúc trước ai cũng cười nó, bảo nó gàn dở, giờ thì xem! Nó đã làm được cái điều mà bao nhiêu đời nay chưa ai làm được!"
Lão Cương cười ngại ngùng, vội vàng gánh một gánh lúa nặng trĩu đặt xuống. "Tất cả là nhờ tiên sinh đã chỉ lối, và ta đã học được từ thất bại của mình!" Anh nói, ánh mắt lấp lánh sự biết ơn. "Không có những lời gợi mở của tiên sinh, ta đã bỏ cuộc rồi. Nhưng tiên sinh đã dạy ta rằng, mỗi thất bại là một bài học quý giá, và kiên trì mới là hạt giống chân chính."
Thư Đồng Tiểu An, thấy Lão Cương được mọi người khen ngợi, không giấu nổi sự vui mừng. Cậu bé chạy nhảy tung tăng quanh cánh đồng, vỗ tay reo hò: "Lão Cương giỏi quá! Lúa nhiều quá trời đất ơi!" Nụ cười tươi rói của cậu bé rạng rỡ dưới ánh nắng chiều, như một bông hoa nhỏ đang khoe sắc.
Tạ Trần và Tiểu An đứng từ xa, bên dưới một gốc cây cổ thụ lớn, lặng lẽ quan sát cảnh tượng hân hoan. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một tia hài lòng sâu sắc. Hắn mỉm cười nhẹ, khẽ gật đầu. Đây chính là những gì hắn muốn thấy – con người tự mình kiến tạo nên sự thịnh vượng, không cần đến sự can thiệp của tiên đạo hay linh khí. Sự thay đổi không đến từ bên ngoài, mà đến từ bên trong, từ ý chí, trí tuệ và sự kiên trì của chính họ.
Hắn nhớ lại những lời hắn đã nói với Lão Cương, những lời mà thoạt nghe có vẻ đơn giản, nhưng lại chứa đựng cả một triết lý về cuộc sống. "Vô Vi Chi Đạo" của hắn không phải là sự thờ ơ, mà là sự tin tưởng vào khả năng tự thân của vạn vật, của con người. Hắn chỉ gieo hạt giống của tư tưởng, còn việc nuôi dưỡng và thu hoạch trái ngọt là của chính họ. Thành công của Lão Cương không chỉ là thành công của một cá nhân, mà là minh chứng cho sự phát triển của "Nhân Đạo," một kỷ nguyên mới nơi con người tự mình tìm kiếm giải pháp cho các vấn đề đời sống, không dựa dẫm vào sức mạnh siêu nhiên.
Cảnh tượng những người nông dân hăng hái gặt lúa, tiếng cười nói rộn ràng, mùi lúa chín thoang thoảng trong gió, tất cả tạo nên một bức tranh bình yên và tràn đầy hy vọng. Tạ Trần cảm nhận được sự ấm áp của ánh nắng chiều, sự mát mẻ của gió heo may lướt qua mặt. Hắn tin rằng, thành công của Lão Cương sẽ là ngọn lửa thắp sáng tinh thần đổi mới và thử nghiệm không chỉ trong nông nghi���p, mà còn trong các lĩnh vực khác của đời sống phàm nhân. Phương pháp canh tác mới này không chỉ dừng lại ở Thôn Vân Sơn, nó sẽ được lan rộng, trở thành một ví dụ điển hình cho việc con người tự mình tạo ra sự thịnh vượng mà không cần dựa dẫm vào tiên đạo.
Những khó khăn ban đầu, những thất bại tưởng chừng như vô vọng, hóa ra lại là chất xúc tác mạnh mẽ nhất để con người phát huy trí tuệ và sự sáng tạo. Tạ Trần, với vai trò là người quan sát và gieo mầm ý chí, thấu hiểu rằng những thành công nhỏ bé, đời thường này chính là nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu". Đây chính là cách con người viết nên huyền thoại của chính mình, không phải bằng những trận chiến long trời lở đất hay phép thuật kinh thiên động địa, mà bằng sự kiên trì, trí tuệ và lòng tin vào giá trị của cuộc sống bình thường. Hắn đứng đó, giữa cảnh sắc mùa thu hoạch, nhìn về phía Lão Cương và những người dân làng đang hân hoan, trong lòng tràn ngập một sự mãn nguyện sâu sắc.
***
Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng non vắt vẻo trên nền trời xanh thẫm, ngôi quán sách nhỏ của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình lại sáng đèn. Mùi trà thơm dịu dàng lan tỏa trong không gian quen thuộc, hòa quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và tĩnh lặng. Tuy nhiên, đêm nay, sự tĩnh lặng ấy bị phá vỡ bởi những tiếng nói chuyện râm ran, sôi nổi. Vài người dân làng từ Thôn Vân Sơn, trong đó có Lão Nông và Lão Ông Bán Đồ Cổ, đang ngồi uống trà, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ niềm vui và sự phấn khích. Lão Cương cũng có mặt, ngồi giữa vòng vây của mọi người, vẫn còn chút e dè, ngại ngùng nhưng không thể giấu nổi niềm tự hào khi liên tục nhận được những lời khen ngợi.
Tạ Trần ngồi sau quầy sách, thân hình gầy gò của hắn tựa vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ. Hắn nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo từng người, lắng nghe câu chuyện của họ. Hắn không nói nhiều, chỉ mỉm cười nhẹ, đôi khi khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt hắn ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn đã nhìn thấy trước tất cả. Tiểu An, với năng lượng dồi dào của tuổi trẻ, hào hứng kể lại những gì mình đã chứng kiến trên cánh đồng, giọng nói trong trẻo của cậu bé làm câu chuyện thêm phần sinh động.
"Phương pháp của Lão Cương không có gì cao siêu, chỉ là hiểu đất, hiểu cây, và kiên trì không bỏ cuộc," Lão Nông nói, giọng đầy vẻ suy ngẫm. Ông đặt chén trà xuống, nhìn Lão Cương với ánh mắt tôn trọng. "Chúng tôi cứ nghĩ phải có phép thuật gì đó mới làm được, nhưng hóa ra, chỉ cần lòng kiên trì và trí tuệ của con người là đủ. Chúng tôi phải học hỏi, Lão Cương à. Thật sự phải học hỏi."
Lão Ông Bán Đồ Cổ, với bộ râu tóc bạc phơ và gương mặt hiền từ, khẽ đẩy gọng kính lên, trầm ngâm nói: "Phải, trí tuệ của con người, khi được mài giũa qua thất bại, còn quý giá hơn bất kỳ linh đan nào. Tạ tiên sinh từng nói, mỗi vấp ngã là một bài học. Lão Cương đã chứng minh điều đó bằng chính đôi tay và khối óc của mình." Ông nhìn về phía Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. "Tiên sinh nói, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ không ngừng học hỏi từ những bài học của quá khứ. Lão Cương chính là một minh chứng sống động cho lời nói đó."
Lão Cương, nghe những lời khen ngợi ấy, lại càng cúi đầu, mặt đỏ bừng. "Ta chỉ là làm theo những gì mình nghĩ, và nhớ lời tiên sinh dặn dò," anh nói, giọng vẫn còn chút ngại ngùng. "Thật ra, ban đầu ta cũng hoài nghi lắm. Nhưng lời tiên sinh đã giúp ta không bỏ cuộc, giúp ta tìm thấy con đường mới." Anh nhìn Tạ Trần, ánh mắt chất chứa đầy sự biết ơn.
Tạ Trần, sau khi nghe mọi người nói, cuối cùng cũng cất tiếng. Hắn đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng non đang chiếu rọi xuống những mái nhà lấp lánh. "Đất không phụ người, người không phụ đất," hắn nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sức mạnh triết lý phi thường. "Tinh thần đó, đáng quý hơn mọi phép màu. Con người, vốn dĩ đã có đủ trí tuệ và sự kiên trì để tạo ra cuộc sống của chính mình, không cần đến sự ban ơn của bất kỳ thế lực siêu nhiên nào."
Hắn nhấp một ngụm trà nữa, trong lòng hắn cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa. Thành công của Lão Cương không chỉ là một vụ mùa bội thu, mà còn là một bước ngoặt quan trọng trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu." Nó khẳng định rằng, trí tuệ con người, lòng kiên trì, và sự hợp tác của cộng đồng mới là nền tảng vững chắc nhất cho sự phát triển. Hắn biết rằng, phương pháp canh tác mới của Lão Cương sẽ được lan rộng, không chỉ ở Thôn Vân Sơn mà còn đến những làng mạc khác, trở thành một ví dụ điển hình cho việc con người tự mình tạo ra sự thịnh vượng mà không cần dựa dẫm vào tiên đạo.
Tạ Trần tin rằng, thành công của Lão Cương sẽ là ngọn lửa thắp sáng tinh thần đổi mới và thử nghiệm trong các lĩnh vực khác của đời sống phàm nhân, thúc đẩy sự phát triển của "Nhân Đạo." Hắn sẽ tiếp tục là người quan sát và gieo mầm ý chí, thấu hiểu rằng những thành công nhỏ bé, đời thường này là nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu." Bởi lẽ, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ không ngừng học hỏi từ những bài học của quá khứ, tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc s��ng, và kiến tạo nên một tương lai không cần tiên đạo, nhưng lại tràn đầy giá trị nhân văn sâu sắc. Đây mới chính là huyền thoại mới, được viết nên bằng chính trái tim và trí tuệ của nhân gian, từng chút một, từng hạt giống kiên trì nảy mầm trên mảnh đất khô cằn, và giờ đây, đã kết trái thành mùa vàng trĩu hạt. Ngồi giữa quán sách, hắn nhìn những người dân làng đang hân hoan, và trong lòng hắn, một niềm tin mãnh liệt vào nhân loại càng thêm củng cố.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.