Nhân gian bất tu tiên - Chương 1752: Hồi Ức Cân Não: Lợi Ích Hay Tai Họa?
Ánh trăng non đã lặn, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của một ngày mới. Hơi sương còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, nhưng không khí đã bắt đầu rộn ràng bởi tiếng bước chân hối hả và những âm thanh quen thuộc của một buổi chợ sớm. Sau đêm hội mừng mùa màng bội thu, tinh thần hân hoan vẫn còn đọng lại, pha lẫn sự tò mò và phấn khích trước những điều mới mẻ mà cuộc sống bình thường này đang dần hé mở.
***
Quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình, nơi mà đêm qua còn vang vọng tiếng cười nói và những bài ca ngợi mùa vàng trĩu hạt, giờ đây lại tấp nập một vẻ khác. Ánh nắng ban mai như rót mật xuống những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát, len lỏi qua những mái hiên, phủ lên những qu��y hàng đang dần bày biện. Tiếng nói chuyện xôn xao, tiếng rao hàng the thé, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đất, cùng với tiếng bước chân vội vã của dân làng đổ ra quảng trường, tạo nên một bản giao hưởng đời thường, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình cố hữu của một trấn nhỏ. Không khí đặc quánh mùi thức ăn mới nấu, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm sau sương đêm và cả mùi mồ hôi mằn mặn của những người lao động sớm, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự sống.
Ở giữa quảng trường, nơi thường là chỗ để các gánh hát rong hay những người kể chuyện dừng chân, một đám đông đã tụ tập. Tiếng xì xào, bàn tán ngày càng lớn, thu hút thêm những người hiếu kỳ. Tâm điểm của sự chú ý là một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, trên đó đặt một vật phẩm kỳ lạ, lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Đó là một thiết bị bằng kim loại tinh xảo, với những đường nét phức tạp được khắc chạm tỉ mỉ, trông vừa cổ điển lại vừa mang vẻ tân kỳ. Nó không lớn lắm, chỉ bằng một bàn tay người lớn, nhưng lại t���a ra một thứ từ trường khó tả, khiến người ta phải nán lại nhìn ngắm. Lão Cương, người nông dân chất phác giờ đây đã trở thành "kỳ nhân" của Thôn Vân Sơn, đứng cạnh chiếc bàn, vẻ mặt hân hoan nhưng cũng không giấu được sự lúng túng, bẽn lẽn trước mọi ánh nhìn đổ dồn về mình. Đôi tay thô ráp của anh, từng quen với việc cầm cuốc, cầm cày, giờ đây lại có vẻ không biết đặt vào đâu cho phải. Khuôn mặt hằn rõ nét lao động và những đêm trăn trở, nhưng ánh mắt lại bừng sáng một niềm tự hào không thể che giấu.
Bên cạnh Lão Cương là Dương Quân. Vị thư sinh tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng lại mang vẻ anh tuấn của một người luyện võ, đang nói chuyện với đám đông bằng một giọng điệu dứt khoát, tràn đầy nhiệt huyết. Đôi mắt sáng của hắn lấp lánh lý tưởng, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, càng tôn lên vẻ thanh thoát của hắn. Hắn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, không quá xa cách mà lại rất đỗi gần gũi. Hắn phất tay, chỉ vào thiết bị trên bàn, giọng nói vang vọng khắp quảng trường:
"Chư vị hương thân, đây chính là thành quả của sự kiên trì, là minh chứng cho trí tuệ của con người chúng ta! Lão Cương huynh đệ, sau bao đêm miệt mài không ngủ, đã sáng tạo ra một vật phẩm có thể thay đổi nhân gian, một 'Thiết Bị Ghi Nhớ Hồi Ức'!"
Dân làng ồ lên, nhiều người đẩy nhau xích lại gần hơn. Một lão bà tóc bạc phơ, lưng còng, đôi mắt đục mờ vì tuổi tác, cố gắng vươn cổ nhìn, giọng run run hỏi: "Thiết Bị Ghi Nhớ Hồi Ức ư? Là cái gì vậy, tiểu ca?"
Dương Quân mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng vào phát minh này. "Nó có thể ghi lại và phát lại mọi ký ức của chúng ta, chư vị! Không chỉ là hình ảnh, mà cả âm thanh, mùi vị, cảm xúc... tất cả đều có thể được lưu giữ, như thể chúng ta đang sống lại khoảnh khắc đó!"
Lão Cương, được Dương Quân khích lệ, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí, hơi lắp bắp nói: "Vâng... vâng, đây... đây là thành quả của bao đêm trăn trở... ta... ta đã cố gắng để nó có thể giúp chúng ta giữ lại mọi khoảnh khắc quý giá... những điều mà thời gian thường làm phai mờ..." Anh chỉ vào một khe nhỏ trên thiết bị, giải thích một cách nhiệt tình nhưng vẫn còn chút e dè. "Chỉ cần... chỉ cần đặt tay lên đây, và nghĩ về ký ức mình muốn ghi lại... nó sẽ được lưu giữ vĩnh viễn."
Dương Quân tiếp lời, giọng càng thêm hùng hồn: "Thiết bị này sẽ thay đổi cách chúng ta học hỏi, cách chúng ta ghi nhớ! Một kỷ nguyên mới của tri thức, của sự chân thật sẽ mở ra! Tưởng tượng mà xem, chư vị, con cháu chúng ta có thể học hỏi từ kinh nghiệm của tổ tiên không chỉ qua sách vở, mà qua chính ký ức sống động của họ! Một kỷ nguyên mới của tri thức, của sự chân thật, của sự minh bạch sẽ mở ra!" Hắn phất tay lên cao, ánh mắt rực sáng. "Đây không chỉ là một phát minh, đây là một cuộc cách mạng! Nó sẽ là nền móng cho một xã hội tốt đẹp hơn, nơi mọi điều quý giá đều được bảo tồn, nơi trí tuệ được truyền lại không giới hạn!"
Đám đông bắt đầu trở nên náo nhiệt hơn. "Thật sao? Ta có thể xem lại ký ức về mẹ ta ư?" một phụ nữ trẻ có vẻ mặt ưu tư hỏi, đôi mắt ngấn nước. "Điều này thật kỳ diệu!" một thanh niên khác thốt lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc. "Ta có thể nhìn lại khuôn mặt con gái ta khi nó còn bé, trước khi bệnh tật cướp đi nó sao?" một lão ông rưng rưng nước mắt hỏi, giọng nói đầy xúc động và hi vọng. Những câu hỏi, những tiếng thán phục cứ thế nối tiếp nhau, tạo thành một làn sóng cảm xúc lan tỏa khắp quảng trường.
Tạ Trần đứng ở rìa đám đông, thân hình gầy gò của hắn như bị nuốt chửng giữa biển người. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Bên cạnh hắn, Tiểu An, thư đồng nhỏ bé với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang tròn xoe mắt nhìn chiếc "Thiết Bị Ghi Nhớ Hồi Ức" với một sự tò mò vô hạn. Cậu bé nắm chặt vạt áo của Tạ Trần, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn sư phụ, như muốn hỏi điều gì đó nhưng lại không dám cất lời.
Lão Cương, được sự động viên của Dương Quân, quyết định trình diễn khả năng của thiết bị. Anh đặt tay lên mặt kim loại tinh xảo, nhắm mắt lại, dường như đang tập trung vào một ký ức cụ thể. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ phát ra từ thiết bị, và trên một màn hình nhỏ, mơ hồ như sương khói, dần hiện ra cảnh tượng quen thuộc: cánh đồng lúa vàng óng dưới nắng, những bông lúa trĩu hạt nặng cong, và hình ảnh anh cùng dân làng đang hân hoan gặt hái. Hình ảnh ấy sống động đến nỗi người ta có thể nghe thấy tiếng gió xào xạc trên cánh đồng, tiếng cười nói vui vẻ của những người nông dân, và thậm chí là cảm nhận được mùi hương của lúa chín. Đó chính là ký ức về vụ mùa bội thu vừa qua, một thành quả lao động mà anh vô cùng tự hào.
Đám đông ồ lên kinh ngạc và thán phục. Nhiều người giơ tay dụi mắt, không tin vào những gì mình đang thấy. "Thật sự là có thể!" một thanh niên reo lên. "Ta cảm thấy như mình đang đứng trên cánh đồng vậy!" một lão nông khác thốt lên, đôi mắt mờ đục bỗng sáng rực lên. Sự vui mừng, sự kinh ngạc lan tỏa khắp nơi, như một làn sóng thủy triều cuốn phăng mọi nghi ngờ.
Tạ Trần vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo màn trình diễn. Hắn thấy rõ niềm hân hoan trên gương mặt của Lão Cương, sự nhiệt huyết của Dương Quân, và cả sự kinh ngạc, ngưỡng mộ của dân làng. Hắn cũng nhận ra, trong những ánh mắt đó, có cả một chút khao khát, một sự mong chờ về một tương lai mà thiết bị này có thể mang lại. Một thiết bị có thể lưu giữ vĩnh viễn những điều quý giá, những ký ức không muốn phai mờ, những khoảnh khắc mà thời gian tàn nhẫn cướp đi. Hắn khẽ nhíu mày. Mọi phát minh, mọi sự tiến bộ đều có hai mặt của nó. Giống như nước, vừa có thể nuôi dưỡng sự sống, lại vừa có thể hủy diệt tất cả. "Thiết Bị Ghi Nhớ Hồi Ức" này, có lẽ cũng không ngoại lệ. Nó không chỉ là một công cụ để lưu giữ ký ức, mà còn là một tấm gương phản chiếu những khao khát sâu thẳm nhất của con người, những chấp niệm về quá khứ, về những điều đã mất. Và liệu, khi mọi ký ức đều có thể được tái hiện, con người có còn biết cách chấp nhận sự vô thường, chấp nhận quy luật tự nhiên của sự phai nhạt và lãng quên? Hay họ sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong những vòng lặp của quá khứ, không thể bước tiếp? Ánh nắng buổi sớm vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng Tạ Trần, một đám mây suy tư đã bắt đầu che phủ.
***
Buổi chiều hôm đó, trong quán sách của Tạ Trần, không khí tĩnh lặng hơn hẳn so với sự náo nhiệt của quảng trường ban sáng. Ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ bằng gỗ, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên nền nhà và những kệ sách cao chất đầy những cuốn sách cũ. Tiếng lật sách khe khẽ của Tiểu An, tiếng gió nhẹ thoảng qua cửa sổ, và mùi giấy cũ, mực, gỗ, cùng với mùi trà thoang thoảng từ ấm trà trên bàn, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, tri thức và đầy suy tư.
Tạ Trần đang pha trà. Động tác của hắn chậm rãi, khoan thai, mỗi cử chỉ đều toát lên một sự điềm tĩnh lạ thường. Hắn đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt sâu thẳm của hắn lướt qua ba vị khách đang ngồi đối diện: Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Lăng Nguyệt Tiên Tử. Tiểu An ngồi ở một góc bàn, chăm chú ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ, thỉnh thoảng lại ngẩng lên lắng nghe câu chuyện, đôi mắt to tròn vẫn còn vương vấn sự tò mò từ buổi sáng.
Dương Quân vẫn giữ nguyên vẻ nhiệt huyết từ buổi sáng. Hắn không ngừng ca ngợi phát minh của Lão Cương, đôi mắt sáng rực lý tưởng. "Chư vị thấy đấy," hắn nói, giọng vẫn dứt khoát, nhưng có phần trầm hơn so với lúc ở quảng trường, "Thiết Bị Ghi Nhớ Hồi Ức này không chỉ là một công cụ. Nó là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, là chìa khóa mở ra cánh cửa tri thức vô tận. Nó sẽ giúp chúng ta xây dựng một xã hội minh bạch hơn, nơi mọi sự thật đều được ghi lại, không thể bị bóp méo hay lãng quên. Những sai lầm trong lịch sử sẽ không còn lặp lại, những công lý bị chôn vùi sẽ đư���c phơi bày. Tưởng tượng xem, các thế hệ mai sau sẽ không chỉ đọc về lịch sử, mà còn được 'sống' trong đó, được cảm nhận mọi thứ như chính người xưa đã cảm nhận. Đó chẳng phải là một bước tiến vĩ đại cho Nhân Đạo hay sao?"
Mộ Dung Tuyết, với y phục màu xanh ngọc thanh lịch của một y sư, ngồi đối diện Dương Quân. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Nàng lắng nghe Dương Quân một cách trầm tư, đôi lúc khẽ nhíu mày. Khi Dương Quân dứt lời, nàng nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, giọng nói dịu dàng nhưng lại ẩn chứa sự thận trọng và lo lắng. "Dương Quân huynh đệ nói không sai, phát minh này có thể mang lại nhiều lợi ích to lớn. Nhưng chúng ta có thật sự hiểu hết được hậu quả của nó không? Minh bạch là tốt, nhưng sự thật nào? Liệu có phải sự thật từ một góc nhìn duy nhất? Mỗi ký ức, mỗi hồi ức đều mang đậm dấu ấn cá nhân, mang theo cảm xúc và chủ quan của người trải nghiệm. Liệu một ký ức được ghi lại có hoàn toàn là 'sự thật' khách quan, hay chỉ là 'cách chúng ta nhớ' về sự thật đó? Và đâu là ranh giới giữa việc ghi nhớ và xâm phạm quyền riêng tư? Liệu con người có quyền được quên, được buông bỏ những ký ức đau buồn, những lỗi lầm đã qua? Hay họ sẽ mãi mãi bị ràng buộc bởi những gì đã xảy ra, không thể gột rửa, không thể tái sinh?"
Nàng thở dài, ánh mắt xa xăm. "Thiên Đạo suy kiệt, linh khí mỏng dần, chúng ta đang tìm cách tự cường, tự phát triển. Nhưng sự phát triển này, nếu không đi đôi với sự cân nhắc đạo đức, có thể dẫn đến những hệ lụy khó lường. Phàm nhân chúng ta, vốn trọng chữ 'sống', trọng nhân tính. Liệu khi mọi ký ức đều bị phơi bày, bị phân tích, bị lợi dụng, thì cái gọi là 'nhân tính' ấy, cái riêng tư thiêng liêng ấy có còn được bảo toàn? Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?"
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ và vẻ lạnh lùng như băng tuyết, ngồi yên lặng từ nãy đến giờ. Nàng mặc bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh l���o. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng lướt qua từng người, như đang phân tích từng lời nói, từng biểu cảm. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi khi cất lời, lời lẽ đều ngắn gọn, dứt khoát và mang tính chất chất vấn sâu sắc. Nàng khẽ nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống bàn một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
"Mộ Dung Tiên tử nói không sai," Lăng Nguyệt Tiên Tử cất giọng, trong trẻo nhưng lạnh lùng, "Bản chất của ký ức vốn dĩ đã là một sự tái tạo, một sự diễn giải của tâm trí. Nếu ký ức có thể được ghi lại và phát lại một cách hoàn hảo, liệu bản chất của con người, của cảm xúc, có còn là độc nhất và bất biến? Liệu con người có còn khả năng trải nghiệm cuộc sống một cách trọn vẹn, hay chỉ đơn thuần là một cỗ máy thu phát thông tin? Cái 'mất người' mà chúng ta vẫn thường nói, chẳng phải là khi con người đánh mất đi những cảm xúc chân thật, những ký ức riêng tư, những phần hồn cốt tạo nên bản thể của họ hay sao? Phát minh này có thể là một bước tiến, nhưng cũng có thể là một con dao hai lưỡi, đẩy con người vào một vực thẳm của sự đồng hóa, nơi mọi cá tính, mọi sự khác biệt đều bị xóa nhòa." Nàng khẽ cau mày, đôi mắt ẩn chứa một sự mệt mỏi sâu sắc. "Trật tự của nhân gian, của Thiên Đạo, vốn dĩ đã được định hình bởi sự luân chuyển, bởi sự vô thường. Ký ức cũng vậy. Giữ lại mọi thứ, liệu có phải là đang chống lại quy luật tự nhiên?"
Tạ Trần, sau khi lắng nghe tất cả, cuối cùng cũng đặt chén trà xuống bàn. Hắn nhìn từng người một, ánh mắt bình tĩnh nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Một dòng sông có thể mang phù sa bồi đắp," hắn nói, giọng trầm ấm và điềm tĩnh, "nhưng cũng có thể cuốn trôi tất cả. Vấn đề không phải ở dòng sông, mà là ở cách chúng ta dựng đê và dẫn nước. Phát minh này cũng vậy. Nó không tự nó là tốt hay xấu, mà nằm ở cách con người sử dụng nó, cách chúng ta thiết lập những giới hạn, những quy tắc đạo đức để điều hướng dòng chảy của tri thức và ký ức. Chúng ta phải học cách nắm giữ, nhưng cũng phải học cách buông bỏ. Phải biết đâu là giới hạn của sự minh bạch, đâu l�� ranh giới của quyền riêng tư. Bởi lẽ, cái giá của quyền năng, đôi khi lại chính là sự đánh đổi nhân tính."
Hắn nhấp một ngụm trà nữa, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vàng nhạt đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho bóng tối chập choạng. Tiểu An, vẫn chăm chú ghi chép, ngẩng đầu lên nhìn Tạ Trần, đôi mắt lộ rõ vẻ bối rối trước những khái niệm phức tạp này. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày suy nghĩ về câu nói của Tạ Trần, dường như bị lời lẽ ẩn dụ của hắn chạm đến một tầng suy tư sâu hơn. Mộ Dung Tuyết gật đầu đồng tình, vẻ lo lắng trên gương mặt càng hiện rõ. Còn Dương Quân, dù vẫn còn vẻ hăng hái và tin tưởng vào lý tưởng của mình, nhưng trong ánh mắt hắn đã bắt đầu xuất hiện một chút hoài nghi, một chút trầm tư, như thể những lời lẽ của Mộ Dung Tuyết và Lăng Nguyệt, cùng với ẩn dụ của Tạ Trần, đã gieo vào lòng hắn những hạt mầm của sự cân nhắc. Cuộc trà đàm kết thúc, nhưng những câu hỏi triết lý mà nó đặt ra thì vẫn còn vang vọng, như những làn sóng lan tỏa trong tâm trí mỗi người.
***
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, ánh trăng bạc vằng vặc treo trên nền trời thăm thẳm, soi rọi xuống quảng trường lớn Thị Trấn An Bình. Gió đêm mơn man, mang theo hơi lạnh của những cánh đồng xa. Dù trời đã tối, quảng trường vẫn đông nghịt người, thậm chí còn đông hơn cả buổi sáng. Hàng trăm dân làng, các học giả từ các vùng lân cận, và cả những tu sĩ ẩn mình trong lốt phàm nhân đều tập trung về đây, tạo nên một không khí vừa trang trọng lại vừa căng thẳng. Một vài ngọn đuốc được thắp sáng, ánh lửa bập bùng, nhảy múa trong gió, hắt bóng những hình người khổng lồ lên các bức tường, khiến khung cảnh càng thêm phần kịch tính. Mùi hương liệu thoang thoảng từ những am thờ nhỏ, mùi giấy mới từ những cuộn văn tự mà các học giả mang theo, mùi mồ hôi của đám đông chen chúc, và cả mùi khói bếp từ xa, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa âm của cảm giác.
Lão Cương ngồi ở vị trí danh dự trên một chiếc bục gỗ tạm bợ, cạnh chiếc "Thiết Bị Ghi Nhớ Hồi Ức" lấp lánh dưới ánh đuốc. Gương mặt anh lộ rõ vẻ lo lắng, không còn sự hân hoan như buổi sáng. Anh liên tục đưa mắt nhìn xuống đám đông, lắng nghe những tiếng xì xào bàn tán, những lời thì thầm đầy ý kiến trái chiều. Phát minh của anh, từ một niềm tự hào, giờ đây đã trở thành tâm điểm của một cuộc tranh luận gay gắt, vượt xa những gì anh từng tưởng tượng.
Cuộc tranh luận công khai bắt đầu. Một học giả cao tuổi, râu tóc bạc phơ, mặc áo dài màu lam, bước lên bục. Ông là Học giả A, người ủng hộ mạnh mẽ sự tiến bộ. Giọng ông vang dội, đầy khí phách: "Chư vị! Phát minh này không chỉ là một công cụ! Nó là ánh sáng dẫn lối cho công lý, là tấm gương phản chiếu sự thật! Phát minh này sẽ xóa bỏ mọi sự lừa dối, mang lại công bằng tuyệt đối cho nhân gian! Những kẻ gian trá sẽ không thể che giấu tội lỗi của mình, những vụ án oan khuất sẽ được lật lại. Nó sẽ là nền tảng cho một xã hội không còn bóng tối, nơi mọi người đều sống trong sự minh bạch, không còn sợ hãi sự dối trá! Đây là Thiên Đạo mới mà con người chúng ta tự kiến tạo!" Hắn phất tay, ánh mắt rực sáng. Nhi���u tiếng vỗ tay tán thành vang lên từ đám đông, chủ yếu là những người trẻ tuổi, những người tin vào sự đổi mới.
Tuy nhiên, ngay sau đó, một học giả khác, Học giả B, với vẻ mặt nghiêm nghị và đôi mắt sắc sảo, bước lên. Ông mặc áo dài màu nâu sẫm, giọng nói trầm hùng, đầy sức nặng. "Học giả A nói không sai, công bằng là điều chúng ta hằng mong ước. Nhưng liệu chúng ta có quyền được quên? Quyền được giữ bí mật? Liệu xã hội sẽ ra sao nếu mọi người đều có thể 'đọc' ký ức của nhau, phơi bày mọi suy nghĩ, mọi lỗi lầm, mọi khoảnh khắc yếu đuối của người khác? Con người vốn dĩ là một tổng hòa của ánh sáng và bóng tối, của thiện và ác. Chính sự che giấu, sự riêng tư mới tạo nên sự phức tạp, sự độc đáo của mỗi cá thể. Nếu mọi thứ đều bị phơi bày, liệu còn ai dám sống một cuộc đời trọn vẹn, dám mắc lỗi và dám sửa chữa? Chẳng phải điều đó sẽ biến nhân gian thành một nơi mà mọi người sống trong sự sợ hãi bị phán xét, bị soi mói, bị đánh giá hay sao? Liệu đây có phải là cái giá quá đắt cho sự 'minh bạch' mà chúng ta khao khát? Cái gọi là 'minh bạch' này, liệu có phải là một hình thức 'mất người' mới, nơi chúng ta đánh mất đi quyền được là chính mình, với những góc khuất riêng tư?"
Cuộc tranh luận trở nên sôi nổi hơn bao giờ hết. Tiếng tranh cãi, tiếng vỗ tay tán thành, tiếng xì xào bàn tán của đám đông hòa vào nhau, tạo thành một mớ âm thanh hỗn loạn. Nhiều dân làng bắt đầu bày tỏ những lo ngại của riêng mình.
"Nếu con cái có thể thấy ký ức của cha mẹ, liệu sự tôn kính có còn?" một người phụ nữ trung niên lo lắng hỏi, giọng đầy suy tư. "Liệu chúng có còn nhìn cha mẹ bằng ánh mắt kính trọng, hay chỉ nhìn thấy những lỗi lầm, những yếu đuối mà chúng ta đã cố gắng che giấu?"
"Nếu mọi tội lỗi đều bị phơi bày, liệu còn ai dám sống một cuộc đời bình thường, dám mạo hiểm, dám thử nghiệm?" một lão nông khác thở dài. "Chẳng phải con người chúng ta đều có những bí mật, những điều không muốn ai biết sao? Nếu chúng bị phơi bày, thì cuộc sống này còn gì là riêng tư, còn gì là ý nghĩa?"
"Nếu ta có thể xem lại ký ức của người đã khuất, liệu ta có còn chấp nhận sự vô thường, chấp nhận sự ra đi của họ?" một thanh niên khác hỏi, giọng đầy bi ai. "Hay ta sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong nỗi đau, trong sự tiếc nuối về những điều đã mất, không thể bước tiếp? Chẳng phải đó là một chấp niệm mới, một gánh nặng mới cho nhân loại hay sao?"
Đám đông càng lúc càng trở nên hỗn loạn. Những luồng ý kiến trái chiều va đập vào nhau, tạo ra một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Lão Cương ngồi trên bục, gương mặt tái nhợt, ánh mắt hoang mang nhìn xung quanh. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng phát minh của mình lại có thể gây ra một cuộc tranh cãi lớn đến vậy, chạm đến những giá trị sâu xa nhất của nhân tính. Anh chỉ muốn giúp mọi người lưu giữ những kỷ niệm đẹp, nhưng giờ đây, nó lại bị đặt lên bàn cân đạo đức, bị mổ xẻ từng chút một.
Tạ Trần, vẫn đứng lặng lẽ ở rìa đám đông, thân hình gầy gò của hắn như hòa vào bóng tối. Ánh mắt sâu thẳm của hắn quan sát từng biểu cảm, từng lời nói, từng cái nhíu mày, từng cái gật đầu của mọi người. Hắn thấy rõ sự lo lắng, sự bối rối, sự sợ hãi, nhưng cũng thấy cả sự khao khát, sự hi vọng đang len lỏi trong từng ánh mắt. Hắn lắng nghe tất cả, không phán xét, không biểu lộ cảm xúc. Hắn hiểu rằng, đây chính là lúc nhân loại phải tự mình đối mặt với những câu hỏi triết lý sâu sắc nhất về bản chất của sự tồn tại, về cái giá của quyền năng, và về ý nghĩa của nhân tính.
Khi cuộc tranh luận gần như trở thành một mớ hỗn độn của những tiếng nói, Tạ Trần khẽ bước lên một bước, chỉ một bước nhỏ, nhưng lại đủ để hắn lọt vào tầm mắt của một vài người gần đó. Hắn không nói lớn, giọng nói trầm ấm của hắn như một làn gió nhẹ, nhưng lại có một sức mạnh phi thường, xuyên thấu qua những ồn ào, những tranh cãi.
"Ký ức..." Tạ Trần cất tiếng, giọng nói không hề to nhưng lại như một tiếng chuông ngân vang trong đêm tĩnh lặng, "là thật, hay là cách chúng ta nhớ về sự thật?"
Chỉ một câu hỏi ngắn gọn, nhưng lại mang một sức nặng triết lý to lớn. Cả quảng trường bỗng chốc im bặt. Mọi tiếng tranh cãi ngừng lại, mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn, về phía bóng hình gầy gò đang đứng lặng lẽ dưới ánh trăng. Câu hỏi ấy như một nhát dao sắc bén, cắt đứt mọi lập luận, mọi ý kiến, và chạm thẳng vào bản chất của vấn đề. Ký ức, có thật sự là chân thật, hay chỉ là một phiên bản được chỉnh sửa, được tô vẽ bởi cảm xúc và thời gian? Và khi chúng ta ghi lại ký ức, chúng ta đang ghi lại cái gì? Sự thật trần trụi, hay chỉ là hình ảnh mà chúng ta muốn lưu giữ?
Tạ Trần không đợi câu trả lời. Hắn chỉ lặng lẽ quay đi, hòa vào bóng tối, như thể nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành. Câu hỏi của hắn như một hạt mầm, gieo vào lòng mỗi người một sự suy ngẫm sâu sắc hơn, vượt lên trên những lợi ích và tai họa bề ngoài. Nó buộc mỗi người phải tự mình định nghĩa lại mối quan hệ của bản thân với ký ức, với sự thật, với chính nhân tính của mình. Thiết Bị Ghi Nhớ Hồi Ức sẽ không chỉ mang lại lợi ích mà còn gây ra những vấn đề xã hội phức tạp, đòi hỏi Nhân Gian phải tìm cách c��n bằng giữa tiến bộ và đạo đức. Câu hỏi của Tạ Trần về "thật" và "cách chúng ta nhớ về sự thật" sẽ là chìa khóa để giải quyết những vấn đề đạo đức phát sinh từ thiết bị này. Sự phát triển của công nghệ trong kỷ nguyên mới sẽ liên tục đặt ra những thách thức triết lý mới cho "Nhân Đạo", buộc con người phải tự định nghĩa lại giá trị của mình. Đêm đã khuya, nhưng trong tâm trí mỗi người dân An Bình, một cuộc tranh luận mới, sâu sắc hơn, vừa mới bắt đầu.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.