Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1753: Triết Lý Sáng Tạo: Phục Vụ Hay Thống Trị?

Đêm buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo những vì tinh tú lấp lánh như vô số con mắt đang dõi theo nhân thế. Câu hỏi của Tạ Trần, tựa như một hạt giống triết lý gieo vào mảnh đất tâm hồn cằn cỗi, đã nảy mầm trong sự tĩnh lặng của màn đêm, khuấy động những tầng sâu ký ức và bản chất con người. Khi vầng dương đầu tiên ló rạng, những tia nắng vàng óng ả xua đi màn sương mỏng manh, nhưng không thể xua tan đi những suy tư còn vương vấn trong lòng người dân.

Quảng trường Thị Trấn An Bình, nơi đêm qua còn chìm trong những tranh luận ồn ào và hỗn loạn, giờ đây đã thức giấc với một nhịp điệu mới. Tiếng rao hàng của những người bán bánh mì mới ra lò, mùi thơm của đậu phụng rang quyện với hương trà thảo mộc từ các quán ven đường, tiếng xe ngựa lộc cộc trên nền đá cuội, tất cả tạo nên một bức tranh sinh hoạt bình dị, quen thuộc. Tuy nhiên, nếu lắng tai nghe kỹ, người ta vẫn có thể nhận ra những tiếng xì xào bàn tán không dứt, những cụm từ "ký ức", "sự thật", "lợi hay hại" vẫn văng vẳng trong không khí, như những âm vang còn sót lại từ trận bão đêm qua.

Một nhóm những người phụ nữ trung niên, tay xách giỏ tre đi chợ, tụm lại bên hàng rau xanh, nhưng ánh mắt họ không dán vào mớ rau tươi mà lại hướng về phía trung tâm quảng trường, nơi Lão Cương đã giới thiệu "Thiết Bị Ghi Nhớ Hồi Ức". "Nghe nói cái máy đó có thể cho ta xem lại tất cả mọi thứ đã qua," một bà lão thì thầm, nếp nhăn trên trán hằn sâu thêm. "Nếu ta có thể xem lại những lời trăng trối của chồng ta trước khi ông ấy mất, liệu ta có còn đau khổ như bây giờ không?"

"Đau khổ thì vẫn đau khổ thôi, bà ơi," một người phụ nữ khác đáp, giọng đầy bi ai. "Nhưng ít ra, ta sẽ không còn phải tự dằn vặt liệu mình có quên đi giọng nói của ông ấy, quên đi hình bóng của ông ấy nữa. Đó cũng là một an ủi."

Tuy nhiên, ở một góc khác, gần quầy bán thịt, những người đàn ông lại có những lo lắng khác. "Nếu ký ức có thể bị ghi lại, vậy ai sẽ là người giữ nó? Ai sẽ đảm bảo rằng nó không bị sửa đổi, bị bóp méo?" một lão nông to lớn, cánh tay gân guốc, lên tiếng, giọng nói chất phác nhưng đầy sự cảnh giác. "Ta từng nghe kể về những câu chuyện, rằng có những kẻ lợi dụng ký ức để thao túng người khác. Nếu lỡ nó rơi vào tay kẻ xấu, thì chẳng phải cả Thị Trấn An Bình này sẽ bị họ điều khiển sao?"

"Chính xác! Liệu sự thật có còn là sự thật nữa không, hay chỉ là những gì người ta muốn chúng ta tin?" một học giả trẻ tuổi, với vẻ ngoài thư sinh, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy băn khoăn, chen vào. "Nếu có thể tạo ra ký ức giả, thì lịch sử sẽ viết lại như thế nào? Những tấm gương anh hùng, những kẻ phản bội, tất cả đều có thể bị thay đổi chỉ bằng một cái nhấp tay. Đó không phải là tiến bộ, đó là một tai họa!"

Những cuộc tranh luận nhỏ nổ ra khắp nơi, như những đốm lửa li ti, chực chờ bùng lên thành đám cháy lớn. Mỗi người một ý, mỗi người một nỗi lo, mỗi người một niềm hy vọng. Sự hoang mang, chia rẽ hiện rõ trên từng gương mặt. Có người khao khát được níu giữ những khoảnh khắc đã qua, được sống lại những kỷ niệm đẹp. Lại có người e sợ một tương lai nơi ranh giới giữa thật và giả bị xóa nhòa, nơi quyền riêng tư bị xâm phạm, và bản chất con người bị tha hóa.

Giữa những ồn ào và tranh cãi ấy, Lão Cương đứng lặng lẽ ở một góc khuất của quảng trường, tựa lưng vào một gốc cây cổ thụ. Thân hình anh vẫn còn nét mệt mỏi sau những ngày lao tâm khổ tứ, nhưng điều đáng chú ý hơn cả là ánh mắt anh. Nó không còn vẻ tự hào rạng rỡ của một nhà phát minh vừa gặt hái thành công, mà thay vào đó là sự bối rối, sự lạc lõng, xen lẫn một nỗi sợ hãi mơ hồ. Khuôn mặt anh tái nh��t, như thể anh đã trải qua một đêm không ngủ, vật lộn với những câu hỏi mà chính mình không thể giải đáp. Anh lắng nghe những lời bàn tán xung quanh, từng câu, từng chữ như những mũi kim châm vào tâm can.

"Ta... ta chỉ muốn giúp mọi người lưu giữ những điều tốt đẹp," Lão Cương lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, lạc đi trong tiếng ồn ào của buổi chợ. Anh siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh nhớ lại những ngày đêm miệt mài trong xưởng, những tia sáng lóe lên trong đầu khi ý tưởng về thiết bị này hình thành. Anh chỉ thấy những lợi ích, những khả năng vô hạn mà nó có thể mang lại: ghi lại bài giảng của những bậc thầy đã khuất, lưu giữ những ký ức gia đình quý giá, thậm chí là giúp những người mất trí nhớ tìm lại được bản thân. Nhưng giờ đây, những viễn cảnh tươi đẹp ấy đã bị che mờ bởi bóng tối của sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi.

Anh nhìn những gương mặt chất phác của người dân An Bình, những người đã từng tung hô anh, đã từng coi anh là niềm hy vọng của Thị trấn. Giờ đây, trong mắt họ, anh th��y sự hoang mang, sự chia rẽ. Anh cảm thấy như mình đã tạo ra một con quái vật thay vì một công cụ hữu ích, một công cụ có thể xé toạc tấm màn che giữ những bí mật thầm kín nhất của nhân loại, phơi bày những vết sẹo mà mỗi người đều muốn giấu kín. Niềm tự hào của một nhà phát minh đã nhường chỗ cho gánh nặng của trách nhiệm, và anh cảm thấy nó đè nặng lên đôi vai gầy gò của mình. Anh không biết phải làm gì, không biết phải nói gì để xoa dịu những nỗi lo lắng ấy, để giải đáp những câu hỏi đạo đức gai góc mà đêm qua, Tạ Trần chỉ bằng một câu nói đã gieo vào lòng mỗi người.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lão Cương. Anh cần một lời khuyên, một sự chỉ dẫn. Anh cần tìm đến Tạ Trần. Chỉ có vị thư sinh uyên bác ấy, với đôi mắt sâu thẳm có thể nhìn thấu nhân tâm, mới có thể giúp anh gỡ rối mớ bòng bong này. Anh hít một hơi thật sâu, rồi lách mình qua đám đông, hướng về phía con đường quen thuộc dẫn đến quán sách nhỏ của Tạ Trần, nơi luôn tràn ngập sự tĩnh lặng và trí tuệ.

***

Khi ánh n���ng chiều tà đổ vàng trên mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, nhuộm quán sách nhỏ của Tạ Trần trong một sắc màu ấm áp, Lão Cương rụt rè bước vào. Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ leng keng, phá vỡ sự tĩnh mịch thường ngày. Mùi giấy cũ, mực, và hương trầm thanh khiết thoang thoảng trong không khí, mang đến một cảm giác yên bình đến lạ. Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, vẫn ngồi bên cửa sổ quen thuộc, tay cầm một cuốn cổ thư đã ố vàng, đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt trên từng dòng chữ. Ánh nắng vàng hắt qua khung cửa sổ, vẽ lên mái tóc đen dài của hắn một quầng sáng mờ ảo, khiến hắn trông như một vị ẩn sĩ thoát tục. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt tinh anh, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách, động tác nhẹ nhàng, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.

Lão Cương đứng lặng một lúc, ngập ngừng không biết có nên quấy rầy không. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt điềm tĩnh của Tạ Trần, anh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa, như thể mọi lo lắng đều có thể được gột rửa trong không gian này. Tạ Trần khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn không hề ngạc nhiên khi thấy Lão Cương, như thể hắn đã biết trước sự xuất hiện của anh. Một nụ cười nhẹ, như làn gió thu, lướt qua khóe môi hắn.

"Lão Cương, mời ngồi," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, không hề to nhưng lại đủ sức xuyên thấu mọi lo toan. Hắn khẽ gật đầu về phía chiếc bàn gỗ nhỏ đặt ở giữa quán, rồi đứng dậy, tay cầm ấm trà đất nung đã cũ. Thư Đồng Tiểu An, thấy khách, nhanh chóng đặt miếng vải lau xuống, nhanh nhẹn mang đến hai chiếc chén sứ nhỏ, đặt lên bàn. Tạ Trần rót trà, làn khói trắng mờ ảo bốc lên, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của trà thảo mộc.

"Tiên sinh..." Lão Cương ngồi xuống, gương mặt vẫn còn vương vẻ ưu tư, nhưng đã bớt đi phần nào sự hoang mang. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ấm áp của chén trà trong tay. "Ta... ta đã tạo ra một thứ... một thứ có thể thay đổi mọi thứ. Nhưng liệu nó có phải là điều tốt đẹp?"

Tạ Trần không vội trả lời, hắn chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lão Cương, như thể đang thấu hiểu mọi suy nghĩ, mọi nỗi niềm chất chứa trong lòng anh. "Mọi sáng tạo đều mang hai mặt," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. "Một lưỡi dao sắc bén có thể dùng để cứu người, cũng có thể dùng để sát nhân. Một dòng nước có thể tưới mát vạn vật, cũng có thể cuốn trôi cả một ngôi làng. Điều quan trọng không phải là bản thân phát minh, mà là ý niệm đằng sau nó, và cách con người sử dụng nó."

Lão Cương gật đầu, ánh mắt anh ánh lên một tia hiểu biết mong manh. "Đêm qua, tiên sinh chỉ nói một câu, nhưng lại khiến cả thị trấn chìm vào suy ngẫm. 'Ký ức... là thật, hay là cách chúng ta nhớ về sự thật?' Câu hỏi đó... nó ám ảnh ta cả đêm." Anh dừng lại, đưa tay vuốt mái tóc rối bời. "Ta chỉ muốn giúp mọi người lưu giữ những kỷ niệm đẹp, những bài học quý giá. Nhưng giờ đây, mọi người lại lo sợ nó sẽ bị lợi dụng, bị biến thành công cụ thao túng, thậm chí là xóa bỏ sự thật."

"Và đó là một nỗi lo chính đáng," Tạ Trần khẽ đáp, đặt chén trà xuống bàn. "Con người, bản chất vốn phức tạp. Có thiện, có ác. Có khao khát được chữa lành, cũng có dục vọng muốn kiểm soát. Một phát minh càng mạnh mẽ, thì khả năng gây hại của nó càng lớn, nếu không được dẫn dắt bởi một 'đ���o' đúng đắn."

"Đạo... đúng đắn?" Lão Cương lặp lại, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy vẻ tìm tòi.

"Đúng vậy. Đạo của sự hài hòa, đạo của nhân tính," Tạ Trần chậm rãi nói, như thể đang gieo từng hạt giống trí tuệ. "Ngươi nghĩ xem, nếu một người chỉ ghi lại những ký ức tốt đẹp, liệu họ có còn khả năng học hỏi từ những sai lầm, từ những vấp ngã? Nếu một gia đình chỉ lưu giữ những khoảnh khắc hạnh phúc, liệu họ có còn hiểu được giá trị của sự tha thứ, của sự hy sinh trong những lúc khó khăn?"

Lão Cương suy nghĩ. "Vậy là... việc quên đi cũng là một phần của sự trưởng thành sao?"

"Quên không phải là xóa bỏ, mà là chấp nhận sự vô thường của thời gian, chấp nhận rằng mọi thứ đều biến đổi," Tạ Trần giải thích. "Ký ức là một phần của cuộc đời, nhưng không phải là toàn bộ cuộc đời. Chúng ta sống trong hiện tại, nhìn về tương lai, và học hỏi từ quá khứ. Nếu chúng ta chỉ mãi đắm chìm trong ký ức, dù là tốt đẹp hay đau khổ, thì chẳng phải chúng ta đã tự đóng khung mình vào một thời điểm đã qua hay sao? Chẳng phải đó là một chấp niệm mới?"

Lão Cương lặng thinh. Những lời của Tạ Trần như những dòng nước mát, từ từ gột rửa những ý nghĩ rối ren trong đầu anh. Anh bắt đầu nhận ra rằng, phát minh của mình không chỉ đơn thuần là một cỗ máy, mà là một cánh cửa mở ra vô vàn những câu hỏi triết lý, những vấn đề đạo đức mà anh chưa từng nghĩ tới. Anh đã quá tập trung vào "cái gì" mình có thể làm, mà quên mất "tại sao" mình làm, và "như thế nào" nó sẽ ảnh hưởng đến nhân loại.

"Ta... ta đã quá nông cạn," Lão Cương thì thầm, giọng nói đầy sự hối lỗi. "Ta chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt, mà không nhìn thấy những hệ lụy sâu xa. Vậy thì, tiên sinh, ta phải làm gì? Chẳng lẽ ta phải phá bỏ nó sao?"

Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Phá bỏ một phát minh không phải là giải pháp. Quan trọng là cách chúng ta định hướng nó, cách chúng ta đặt ra những giới hạn, những quy tắc cho nó. Một phát minh, dù là vĩ đại đến đâu, cũng chỉ là một công cụ. Công cụ phải phục vụ con người, chứ không phải con người phải làm nô lệ cho công cụ."

Hắn đứng dậy, bước đến một kệ sách cũ kỹ, lấy ra một cuốn sách bìa da đã sờn. "Ngươi nhớ chứ, Lão Cương, thuở ban đầu, con người chúng ta cũng từng sợ hãi lửa, sợ hãi sấm sét. Nhưng rồi chúng ta đã học cách chế ngự chúng, biến chúng thành công cụ phục vụ cuộc sống. Vấn đề không nằm ở bản chất của ngọn lửa, mà nằm ở ý chí và trí tuệ của kẻ sử dụng. Thiết Bị Ghi Nhớ Hồi Ức cũng vậy. Nó là một ngọn lửa mới, có thể sưởi ấm, cũng có thể thiêu rụi. Điều cần thiết là chúng ta phải trang bị cho mình 'đạo' để sử dụng ngọn lửa đó."

Lão Cương chăm chú lắng nghe từng lời của Tạ Trần, ánh mắt anh dần lấy lại được sự tập trung, nhưng giờ đây nó không còn vẻ tự mãn mà thay vào đó là sự trầm tư. Anh hiểu rằng, Tạ Trần không đưa ra câu trả lời trực tiếp, mà gợi mở một con đường, một tư duy. Đó là con đường của sự cân bằng, của trách nhiệm, của việc đặt nhân tính và hài hòa lên trên tất cả. Và anh, với tư cách là người tạo ra "ngọn lửa" này, phải là người tiên phong trong việc tìm kiếm "đạo" để chế ngự nó.

***

Đêm đã về khuya, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi qua khung cửa sổ quán sách, vẽ lên nền nhà những vệt sáng bạc lung linh. Không khí trong quán sách trở nên trang nghiêm nhưng cũng đầy ấm cúng, như thể được bao bọc bởi một lớp màn vô hình của trí tuệ và sự suy tư. Mùi trà thơm vẫn còn vương vấn, quyện lẫn với hương trầm dịu nhẹ và mùi giấy cũ đặc trưng.

Bên chiếc bàn gỗ nhỏ, không chỉ có Tạ Trần và Lão Cương, mà còn có thêm Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Lăng Nguyệt Tiên Tử, và vài học giả uyên bác khác của Thị Trấn An Bình. Tất cả đều ngồi trầm tư, lắng nghe từng lời của Tạ Trần, người đang giữ vai trò trung tâm của buổi trà đàm.

"Thiên Đạo đang suy kiệt, linh khí mỏng dần," Tạ Trần mở đầu, giọng nói trầm bổng, như thể đang kể một câu chuyện cổ xưa. "Trong kỷ nguyên mới này, khi con người không còn phụ thuộc vào tiên đạo, chúng ta buộc phải tự mình kiến tạo tương lai. Và mọi sự kiến tạo, mọi phát minh, đều phải gắn liền với 'đạo'. Nếu không, chúng ta sẽ tự biến mình thành nô lệ của chính những sáng tạo của mình." Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Thiết Bị Ghi Nhớ Hồi Ức của Lão Cương là một minh chứng hùng hồn cho sự tiến bộ của nhân loại. Nhưng nó cũng là một phép thử lớn đối với 'nhân đạo' của chúng ta."

"Nếu một phát minh có thể làm chúng ta quên đi những đau khổ, liệu đó có phải là giải thoát, hay là sự chối bỏ sự trưởng thành?" Tạ Trần đặt câu hỏi, ánh mắt hắn như xuyên thấu tâm can mỗi người. "Nếu nó có thể thay đổi cách chúng ta nhớ về quá khứ, liệu 'sự thật' còn có ý nghĩa gì?"

Dương Quân, người đại diện cho lý tưởng của sự tiến bộ và chính nghĩa, nhíu mày. Anh vốn là người nhiệt huyết, luôn khao khát tìm kiếm những giải pháp để nâng cao đời sống phàm nhân. "Vậy, Tạ huynh, chúng ta nên ngừng phát triển sao? Ngừng khám phá những khả năng mới mà trí tuệ con người có thể đạt tới?" Giọng anh không giấu được vẻ băn khoăn và một chút bất mãn.

"Không. Tuyệt nhiên không," Tạ Trần đáp, giọng nói kiên định nhưng vẫn ôn hòa. "Chúng ta cần phát triển, cần tiến bộ. Nhưng với 'đạo' trong tâm. Mọi phát minh, từ cái cày thô sơ nhất đến thiết bị ghi nhớ phức tạp này, đều nên hướng tới việc giải phóng con người, giúp họ sống trọn vẹn hơn, chứ không phải để một kẻ nào đó thống trị hay khai thác kẻ khác. Nó không nên trở thành công cụ để thao túng lịch sử, để tạo ra những ký ức giả dối, để bóp méo sự thật, hay để hủy hoại sự hài hòa vốn có của vạn vật."

Mộ Dung Tuyết, người vẫn luôn ủng hộ quan điểm nhân đạo, nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, gương mặt dịu dàng của nàng toát lên vẻ suy tư. "Nhân Đạo... cần phải là kim chỉ nam. Khi một phát minh có thể can thiệp sâu vào bản chất của ký ức, vào cả 'hồn' của con người, thì ranh giới đạo đức càng cần phải được vạch rõ ràng. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng nhìn Lão Cương, ánh mắt đầy sự đồng cảm. "Lão Cương, phát minh của ngươi là một điều kỳ diệu, nhưng nó cần được bảo vệ bởi những quy tắc đạo đức nghiêm ngặt, để không bị lợi dụng cho những mục đích xấu."

Lão Cương gật đầu lia lịa, vẻ mặt anh đã bớt đi sự hoang mang, thay vào đó là sự quyết tâm. Anh bắt đầu hình dung ra những "quy tắc đạo đức" mà Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết đang nhắc đến.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, người vốn lạnh lùng như băng tuyết, vẫn giữ im lặng từ đầu buổi trà đàm. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại ánh lên một tia suy tư hiếm thấy. Nàng đã từng chứng kiến quá nhiều sự tha hóa của tu sĩ khi theo đuổi sức mạnh, khi đánh mất "người" trong mình. Những lời của Tạ Trần về "nhân tính", về "hài hòa", về "đạo" trong tiến bộ, dường như đang chạm đến những tầng sâu nhất trong tâm hồn nàng, nơi những giá trị mà nàng tưởng chừng đã đánh mất đang dần sống dậy. Nàng bắt đầu hiểu tại sao Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại có thể khiến cả Thiên Đạo phải dè chừng. Hắn không dùng sức mạnh, mà dùng trí tuệ, dùng triết lý để định h��nh lại thế giới. Nàng tự hỏi, liệu mình có thể tìm lại được "người" trong mình, giữa dòng chảy của kỷ nguyên mới này không?

Một học giả khác, râu tóc bạc phơ, chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ngâm. "Tiên sinh nói rất đúng. Nếu chúng ta chỉ chạy theo cái gọi là 'tiến bộ' mà không có 'đạo' dẫn lối, thì chúng ta sẽ lạc mất chính mình. Ký ức, dù là thật hay giả, đều có thể trở thành gông cùm, nếu chúng ta không biết cách đối diện với nó, không biết cách chấp nhận sự vô thường của vạn vật."

"Ký ức... cũng là một phần của sự luân hồi," Tạ Trần bổ sung, ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang dịu dàng ôm ấp vạn vật. "Các thế hệ kế tiếp sẽ không cần phải mang theo gánh nặng của những ký ức cũ kỹ, mà sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, xây dựng những ký ức mới của riêng mình. Phát minh của Lão Cương, nếu được sử dụng đúng đắn, có thể là một công cụ giúp thế hệ sau học hỏi từ kinh nghiệm của tiền nhân, nhưng không phải để bị trói buộc bởi chúng."

Không gian lại chìm vào im lặng, nhưng lần này, sự im lặng không phải là sự bối rối hay tranh cãi, mà là sự trầm tư sâu sắc. Mỗi người, từ Lão Cương đầy hối lỗi đến Dương Quân đầy nhiệt huyết, từ Mộ Dung Tuyết nhân hậu đến Lăng Nguyệt Tiên Tử lạnh lùng, đều đang tự mình định nghĩa lại mối quan hệ giữa tiến bộ và đạo đức, giữa ký ức và sự thật, giữa quyền năng và trách nhiệm.

Tạ Trần, vẫn điềm tĩnh như cũ, khẽ nhấp thêm một ngụm trà. Hắn biết rằng, hạt mầm triết lý đã được gieo. Giờ đây, nhiệm vụ của hắn là tiếp tục quan sát, tiếp tục dẫn dắt, để nhân loại có thể tự mình tìm ra một 'quy tắc đạo đức' mới, một 'kim chỉ nam Nhân Đạo' vững chắc để hướng dẫn sự phát triển công nghệ trong tương lai. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn nhiều chông gai, 'Thiết Bị Ghi Nhớ Hồi Ức' có thể sẽ bị lạm dụng, tạo ra các vấn đề xã hội phức tạp hơn. Nhưng hắn tin rằng, với sự tỉnh táo và trí tuệ của con người, 'Nhân Đạo' sẽ luôn tìm được con đường để cân bằng giữa tiến bộ và giá trị cốt lõi của mình. Đêm đã khuya, nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa triết lý vừa được thắp lên, soi sáng con đường phía trước của kỷ nguyên mới, nơi con người tự định nghĩa lại giá trị của mình, không cần đến tiên đạo, mà bằng chính nhân tính.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free