Nhân gian bất tu tiên - Chương 1755: Giai Điệu Chân Thành: Vượt Qua Ám Ảnh Phán Xét
Trong không khí chiều tà của Thị Trấn An Bình, những bóng đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, rải rác trên các con phố, báo hiệu một đêm văn nghệ sắp sửa bắt đầu. Quảng trường trung tâm, vốn ngày thường chỉ là nơi diễn ra các cuộc trao đổi hàng hóa hay những cuộc trà đàm giản dị, giờ đây được trang hoàng lộng lẫy hơn với những dải lụa màu và hoa cỏ dại ven đường. Tiếng người xôn xao, tiếng cười nói rộn ràng hòa lẫn với tiếng rao hàng của những gánh quà vặt, tạo nên một bản hòa âm sống động, chất phác của cuộc sống phàm trần. Mùi hương của bánh nướng, của trà sen, và cả mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều đọng lại trong không khí, quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Đám đông d���n tụ tập, từng tốp người từ già đến trẻ, ai nấy đều mang vẻ háo hức, chờ đợi. Họ bàn tán sôi nổi về những tiết mục sắp diễn, về tài năng của những người con trong trấn. Giữa những câu chuyện ấy, cái tên Linh Lan được nhắc đến nhiều nhất, nhưng kèm theo đó là những tiếng thở dài tiếc nuối.
"Tiểu thư Linh Lan thật tài hoa, nhưng tiếc là nàng quá nhút nhát," một giọng nói quen thuộc vang lên, đó là Người Kể Chuyện, lão gầy gò, tay vẫn phe phẩy chiếc quạt giấy sờn cũ, đứng trên một tảng đá cao để dễ bề thu hút sự chú ý. "Tiếng hát nàng có thể lay động cả mây trời, nhưng lòng nàng lại yếu mềm như cánh hoa trước gió. E rằng đêm nay, ta lại chẳng được nghe nàng cất lời rồi."
Những lời của lão như dầu đổ vào lửa, khiến đám đông càng thêm xôn xao.
"Liệu tối nay nàng có dám hát không nhỉ? Nghe nói nàng run lắm," một bà lão bán nước, lưng còng tóc bạc, hiền từ nói với người ngồi cạnh, tay vẫn thoăn thoắt rót trà. Bà vừa bán nước, vừa thích thú hóng chuyện. "Ta nghe nói, có lần nàng vừa bước ra sân khấu đã xanh mặt chạy mất."
"Thật đáng tiếc! Tiếng hát nàng như tiên âm, nhưng lại chỉ cất lên trong góc khuất," một thư sinh trẻ tuổi, ôm trong tay một cuốn sách cũ, lắc đầu thở dài.
Ẩn mình sau tấm màn nhung thô sơ của sân khấu tạm, Linh Lan đứng đó, từng câu nói, từng ánh nhìn vô hình từ đám đông như những mũi kim châm thẳng vào tim cô. Lòng cô thắt lại, cảm giác lo lắng, sợ hãi dâng lên như một cơn thủy triều, nhấn chìm mọi dũng khí. Cô cố gắng hít thở thật sâu, nắm chặt vạt áo đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, nhưng hơi thở vẫn cứ gấp gáp, cổ họng khô khốc.
"Phải làm sao đây? Ta không thể làm được..." cô thì thầm, giọng run rẩy, nghe như tiếng gió thoảng qua. Đôi mắt thanh tú của cô lướt qua những khuôn mặt đang chờ đợi ngoài kia, mỗi khuôn mặt như một ánh mắt phán xét, một kỳ vọng nặng nề. Chúng đè nén cô, khiến cô cảm thấy mình nhỏ bé và vô dụng đến lạ thường. Toàn thân cô như bị một xiềng xích vô hình trói buộc, đôi chân muốn lùi lại, trốn chạy khỏi ánh đèn, khỏi những đôi mắt đang hướng về phía này.
Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt sáng, đứng bên cạnh Linh Lan, lo lắng không yên. Cậu nhóc nhìn cô với vẻ thương cảm, không biết phải làm gì để an ủi. Cậu đã chứng kiến Linh Lan luyện tập miệt mài, từng nốt nhạc đều được trau chuốt tỉ mỉ, nhưng khi đối mặt với đám đông, tài năng ấy dường như tan biến vào hư không, nhường chỗ cho nỗi sợ hãi tột cùng. "Cô Linh Lan... cô không sao chứ?" Tiểu An nhẹ nhàng hỏi, bàn tay nhỏ bé của cậu khẽ chạm vào cánh tay lạnh ngắt của Linh Lan. Cô chỉ khẽ lắc đầu, không nói nên lời, cố gắng nuốt nước bọt để làm dịu cổ họng khô rát, nhưng vô ích. Cảm giác nghẹt thở mỗi lúc một dâng cao, như thể có một tảng đá lớn đang đè nặng lên lồng ngực cô. Cô cảm thấy mình không thể nào cất tiếng hát được nữa, dù chỉ là một âm điệu nhỏ.
Những tiếng vỗ tay, những lời reo hò cổ vũ cho tiết mục vừa kết thúc như một hồi trống dồn, thúc giục cô. Đến lượt cô rồi. Nhưng cô không thể. Cô cảm thấy như mình sắp ngã quỵ. Cái ý nghĩ phải đ��i mặt với hàng trăm ánh mắt, phải chịu đựng sự đánh giá, phán xét của họ, khiến cô muốn tan biến vào không khí. Tiếng lòng cô gào thét, muốn chạy trốn, muốn tìm một nơi nào đó thật yên tĩnh, nơi cô có thể hát một mình, không bị ai nghe, không bị ai phán xét. Nỗi sợ hãi này không phải là mới mẻ, nó đã đeo bám cô từ khi cô còn bé, mỗi khi cô cố gắng thể hiện mình. Nó lớn dần, trở thành một con quái vật vô hình, nuốt chửng mọi khát khao, mọi niềm vui ca hát của cô. Cô biết mình yêu ca hát, yêu cái cảm giác những giai điệu thoát ra từ lồng ngực, nhưng cô sợ hãi cái giá phải trả cho niềm đam mê ấy: ánh mắt của người đời.
"Con không thể... con không thể..." cô lại thì thầm, lần này giọng cô đã vỡ òa thành tiếng nấc nhẹ. Thư Đồng Tiểu An nhìn cô bằng ánh mắt thương cảm tột độ, nhưng cũng bất lực. Cậu biết, đây là cuộc chiến mà Linh Lan phải tự mình vượt qua, nếu cô muốn thực sự cất tiếng hát của mình. Nhưng liệu cô có đủ dũng khí để làm điều đó không? Trong lòng cậu nhóc, nỗi lo lắng cho Linh Lan lớn hơn cả sự tò mò về buổi diễn. Cậu mong cô tìm thấy sự bình yên, dù là bằng cách nào đi chăng nữa.
***
Trong khi ánh đèn lồng vẫn rực rỡ và tiếng nhạc vẫn vang vọng từ quảng trường, một bóng người mảnh mai lướt đi trong bóng đêm, ẩn mình trong những con hẻm nhỏ, như một chiếc lá khô bị gió cuốn đi. Đó là Linh Lan. Cô đã bỏ chạy. Nỗi sợ hãi đã thắng thế, nhấn chìm mọi quyết tâm yếu ớt còn sót lại. Nước mắt không ngừng tuôn rơi trên khuôn mặt thanh tú, hòa lẫn với mồ hôi lạnh toát. Cô cảm thấy xấu hổ, thất bại, nhưng trên hết là một sự giải thoát kỳ lạ khi thoát khỏi áp lực vô hình ấy. Cô không biết mình sẽ đi đâu, chỉ biết rằng mình cần một nơi an toàn, một nơi có thể trút bỏ mọi gánh nặng. Và nơi đầu tiên cô nghĩ đến, là quán sách nhỏ nằm khuất mình trong một con phố vắng.
Quán sách của Tạ Trần, như mọi khi, vẫn chìm trong sự yên tĩnh lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào của thị trấn. Ánh đèn dầu hắt ra từ bên trong, vàng vọt và ấm áp, tựa như một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Mùi giấy cũ, m���c và hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, tạo nên một bầu không khí bình yên, triết lý, tĩnh tại. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên bàn trà quen thuộc, tay cầm một cuốn sách cổ, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ. Hắn không ngẩng đầu lên ngay cả khi cánh cửa khẽ mở ra, chỉ như đã đoán trước được sự xuất hiện của vị khách không mời mà đến. Tiếng lật sách xào xạc là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch.
Linh Lan bước vào, đôi chân run rẩy, toàn thân như mất hết sức lực. Cô nhìn thấy Tạ Trần, và ngay lập tức, một cảm giác an toàn quen thuộc bao trùm lấy cô, như thể mọi gánh nặng vừa trút xuống. Nước mắt lại trào ra, cô không kiềm được tiếng nấc nghẹn ngào. "Tiên sinh... ta... ta không thể làm được. Nỗi sợ hãi quá lớn... họ sẽ cười nhạo ta." Giọng cô vỡ òa trong tuyệt vọng, như một con chim non bị gãy cánh. Cô ngồi sụp xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, không còn giữ được chút gì của vẻ e dè thường ngày.
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, một hành động chậm rãi, điềm tĩnh, như thể không có gì trên ��ời có thể làm hắn xao động. Hắn không vội vàng an ủi, cũng không phán xét. Ánh mắt hắn vẫn giữ vẻ tĩnh tại, nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể đã nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm hồn cô. Hắn rót một chén trà nóng hổi, hơi khói trắng bốc lên lượn lờ trong ánh đèn dầu, rồi đặt trước mặt Linh Lan. Mùi trà thơm nhẹ nhàng xộc vào khứu giác, có chút gì đó làm dịu đi sự căng thẳng trong cô.
"Hát là để làm gì, Linh Lan?" Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm đạm, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn đang khô cằn của cô. "Là để làm hài lòng người khác, hay là để chính mình được cất tiếng?" Hắn không nhìn cô vồ vập, mà ánh mắt chỉ lướt nhẹ qua, rồi lại quay về nhìn chén trà, như thể câu hỏi ấy không phải dành riêng cho cô, mà là một câu hỏi triết lý muôn thuở mà vạn vật đều phải đối mặt.
Linh Lan ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngơ ngác nhìn Tạ Trần. Cô chưa từng nghĩ đến điều đó một cách sâu sắc như vậy. Cô luôn hát vì cô yêu âm nhạc, nhưng rồi những lời khen ngợi, sự công nhận từ bên ngoài đã dần biến thành một gánh nặng, một áp lực vô hình. Cô hát không còn vì chính mình, mà vì những ánh mắt, những lời phán xét.
"Con người thường bám víu vào những chấp niệm," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn đều đều, không nặng nề nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh lay động. "Chấp niệm về sự hoàn hảo, chấp niệm về lời khen chê, chấp niệm về cái tôi trong mắt người khác. Nhưng thế gian vô thường, lời khen hôm nay có thể là lời chê bai ngày mai. Ánh mắt ngưỡng mộ hôm nay có thể là ánh mắt thờ ơ ngày sau. Nếu con xây dựng giá trị của mình trên nền tảng của những điều vô thường ấy, thì con mãi mãi sẽ không tìm thấy sự bình yên."
Hắn nhấp một ngụm trà, rồi lại nhìn Linh Lan, ánh mắt sáng lên một tia trí tuệ. "Giai điệu chân thật nhất không nằm ở sự hoàn hảo, mà ở cảm xúc mà nó mang lại. Khi ngươi hát bằng cả trái tim, niềm vui và nỗi buồn của ngươi, sự chân thật trong từng nốt nhạc của ngươi sẽ chạm đến trái tim người nghe, không cần một lời phán xét nào. Bởi vì, sự chân thật là thứ có thể xuyên thấu mọi rào cản, mọi định kiến."
Những lời của Tạ Trần như một luồng gió mát lành, thổi bay đi những đám mây u ám trong tâm trí Linh Lan. Cô bắt đầu hiểu. Cô nhớ lại những lời hắn nói hôm trước, về loài chim hót không vì sợ lá cây chê dở, về dòng suối chảy không vì sợ đá tảng chế giễu. Chúng sống trọn vẹn với bản chất của mình. Và tiếng hát của cô cũng vậy, nó là một phần của cô, là bản chất của cô. Nếu cô giấu nó đi vì sợ hãi, thì cô không chỉ đánh mất tiếng hát, mà còn đánh mất đi chính mình.
"Thiên Đạo đang suy kiệt, Nhân Gian đang chuyển mình," Tạ Trần khẽ nói, ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã bắt đầu lên cao, soi rọi vạn vật bằng thứ ánh sáng bạc. "Trong kỷ nguyên mới này, cái mà con người cần tìm kiếm không phải là sức mạnh thần thông, không phải là sự trường sinh bất lão, mà là sự trọn vẹn của cái 'người'. Sự trọn vẹn ấy đến từ việc sống thật với chính mình, dám đối diện với nỗi sợ hãi, dám cất lên tiếng lòng, dám lan tỏa những cảm xúc chân thật nhất. Đó chính là 'Nhân Đạo'."
Hắn quay lại nhìn Linh Lan, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên khóe môi. "Con không cần phải là một tiên nhân để chạm đến trái tim người khác, Linh Lan. Con chỉ cần là chính con, một phàm nhân với một trái tim chân thành, một giọng hát đến từ sâu thẳm tâm hồn. Hãy để tiếng hát của con là một phần của sự luân hồi vĩnh cửu, là một giai điệu chân thành, không cần sự hoàn hảo, mà chỉ cần sự trọn vẹn của cảm xúc. Các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những giai điệu chân thành như của con sẽ là nguồn cảm hứng bất tận."
Linh Lan im lặng, cô cúi đầu, không còn nức nở. Những lời của Tạ Trần không chỉ là an ủi, mà là một kim chỉ nam, một ánh sáng dẫn lối. Cô nhận ra rằng, nỗi sợ hãi của cô không phải đến từ đám đông, mà đến từ chính cái chấp niệm về sự hoàn hảo, về sự công nhận trong cô. Cô đã quên mất niềm vui thuần túy khi ca hát, niềm vui của sự giải phóng cảm xúc. Cô đã để những thứ vô thường chi phối bản thân. Bây giờ, cô đã nhìn thấy con đường. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn vương lệ nhưng đã ánh lên một tia sáng của sự quyết tâm mãnh liệt. Cô hiểu rằng, không phải mọi vấn đề đều cần sức mạnh hay pháp thuật để giải quyết. Đôi khi, chỉ cần một lời nói, một triết lý sâu sắc, có thể lay chuyển cả một tâm hồn.
***
Quảng trường Thị Trấn An Bình vẫn rực rỡ dưới ánh đèn lồng, nhưng không khí đã có chút thay đổi. Sau sự bỏ chạy đột ngột của Linh Lan, một vài tiếng xì xào, bàn tán lại nổi lên. Người Kể Chuyện cố gắng xoa dịu đám đông bằng một câu chuyện phiếm, nhưng dường như sự chú ý của mọi người vẫn hướng về phía sân khấu trống vắng.
"Chà, xem ra tiểu thư Linh Lan lại e thẹn rồi," Bà Lão Bán Nước thở dài, nhưng trong giọng nói không có sự chê trách, chỉ có một chút tiếc nuối.
"Tiếc quá, ta đã mong được nghe nàng hát lắm," một thư sinh khác phụ họa.
Đúng lúc ấy, một bóng người mảnh mai lại xuất hiện từ phía sau cánh gà. Cả quảng trường dường như nín thở. Đó là Linh Lan. Vẻ mặt cô vẫn còn đôi chút tái nhợt, đôi mắt hơi sưng húp, nhưng ánh mắt ấy không còn là sự sợ hãi tột cùng nữa, mà thay vào đó là một tia sáng của sự quyết tâm, của một ý chí kiên định. Cô hít thở thật sâu, cảm nhận làn gió đêm mát lành phả vào mặt, xua đi chút hơi nóng và sự căng thẳng còn sót lại. Mùi hoa cỏ trang trí, mùi đồ ăn vặt từ các gánh hàng rong xung quanh, và cả mùi đất ẩm đêm nay, tất cả đều trở nên quen thuộc, chân thật đến lạ thường. Chúng không còn là áp lực, mà là một phần của cuộc sống, của khoảnh khắc này.
Cô bước lên sân khấu, ánh đèn lồng chiếu rọi vào dáng hình mảnh mai của cô. Đám đông im lặng, những tiếng xì xào tắt hẳn, nhường chỗ cho sự mong đợi, và cả sự tò mò. Linh Lan nhắm mắt lại, cô không nhìn vào đám đông, không nhìn vào những ánh mắt phán xét, mà nhìn vào khoảng không vô định, tìm kiếm sự kết nối với chính trái tim mình. Cô nhớ lại lời Tạ Trần: "Giai điệu chân thật nhất không nằm ở sự hoàn hảo, mà ở cảm xúc mà nó mang lại." Cô sẽ không hát để làm hài lòng ai cả, cô sẽ hát vì chính cô, hát lên ti���ng lòng chân thật nhất.
Một giai điệu chậm rãi, da diết cất lên từ miệng Linh Lan. Ban đầu, giọng hát còn hơi run, như một sợi tơ mỏng manh giữa không trung, nhưng từng nốt, từng chữ thoát ra, nó dần trở nên mạnh mẽ hơn, chân thật hơn, đầy cảm xúc đến lạ thường. Đó không phải là một bài ca ngợi ca tiên cảnh, cũng không phải là khúc nhạc hùng tráng. Đó là một bài ca về sự đấu tranh, về nỗi sợ hãi, về sự chấp nhận và giải thoát.
*"...Đêm nay trăng lên cao, lòng ta vương sầu muộn,*
*Sợ chi lời thế gian, sợ chi bóng mờ ảo.*
*Tiếng chim hót tự do, suối reo không bận lòng,*
*Ta cũng muốn cất tiếng, hồn nhiên như trăng rằm.*
*Giai điệu này, là tiếng lòng của ta, không vì ai, chỉ vì chính ta.*
*Hồi ức buồn tan biến, niềm vui lại đong đầy.*
*Nhân gian đâu cần tiên, chỉ cần trái tim chân thành,*
*Hát lên khúc ca này, dẫu có sóng gió vây quanh..."*
Giọng hát của Linh Lan, không còn sự hoàn hảo kỹ thuật của một ca nương được đào tạo bài bản, mà tràn đầy sự chân thật, mộc mạc, chạm đến tận đáy lòng người nghe. Từng lời hát, từng nốt nhạc như một lời tự sự, một sự giải thoát. Cô hát bằng cả trái tim, bằng niềm vui và nỗi buồn của mình, không chút che giấu. Cảm xúc ấy mạnh mẽ đến mức, cả quảng trường chìm vào sự im lặng tuyệt đối. Không một tiếng xì xào, không một tiếng bàn tán. Chỉ có tiếng hát của Linh Lan, hòa cùng tiếng gió đêm xào xạc, và tiếng tim của những người đang lắng nghe.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Bà Lão Bán Nước. Bà không hiểu hết lời ca, nhưng bà cảm nhận được nỗi lòng trong đó. "Ôi, nghe nàng ấy hát đi! Thật sự khác biệt!" bà lão thì thầm, giọng run run vì xúc động.
Người Kể Chuyện, vốn là người chuyên đi khắp nơi để nghe ngóng, kể lể, giờ đây chiếc quạt giấy trên tay đã ngừng phe phẩy. Lão đứng bất động, đôi mắt híp lại, chăm chú lắng nghe, như thể đang được chứng kiến một điều kỳ diệu. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên gương mặt gầy gò của lão, không phải nụ cười châm biếm thường thấy, mà là nụ cười của sự thấu hiểu và ngưỡng mộ.
"Cái cảm xúc này... nó thật đến lạ thường!" một dân làng khác nói, giọng trầm xuống, như sợ làm vỡ tan bầu không khí thiêng liêng.
Khi bài hát kết thúc, một sự im lặng kéo dài, không phải vì sự khó hiểu, mà vì sự choáng ngợp. Rồi đột nhiên, một tiếng vỗ tay vang lên, rồi hai, rồi ba, và nhanh chóng lan ra khắp quảng trường, vỡ òa thành một tràng pháo tay như sấm dậy. Tiếng reo hò, tiếng tán thưởng vang lên không ngớt, hòa cùng tiếng vỗ tay cuồng nhiệt. Đó không chỉ là sự tán thưởng cho một giọng hát hay, mà là sự công nhận cho một trái tim dũng cảm, cho một tinh thần đã vượt qua nỗi sợ hãi để cất lên tiếng lòng chân thật.
Linh Lan mở mắt, nhìn vào đám đông đang vỡ òa trong cảm xúc. Cô thấy những giọt nước mắt trên má Bà Lão Bán Nước, thấy vẻ mặt xúc động của Người Kể Chuyện, thấy những nụ cười rạng rỡ của những người dân thị trấn. Cô không còn cảm thấy sợ hãi, không còn cảm thấy bị phán xét. Thay vào đó, là một cảm giác nhẹ nhõm, hạnh phúc lan tỏa khắp cơ thể. Cô đã hát bằng cả trái tim mình, và trái tim ấy đã chạm đến trái tim của những người khác. Cô đã tìm thấy sự trọn vẹn trong chính bản thân, không cần đến sự hoàn hảo, không cần đến danh vọng hay quyền năng.
Sự kiện này không chỉ là một đêm văn nghệ thành công, mà nó còn củng cố niềm tin vào triết lý 'Nhân Đạo' và 'Vô Vi Chi Đạo', cho thấy giá trị của sự chân thật và lòng dũng cảm cá nhân trong kỷ nguyên mới. Những câu chuyện nhỏ như của Linh Lan sẽ tiếp tục là nền tảng để xây dựng một cộng đồng vững mạnh, nơi mỗi cá nhân tìm thấy giá trị của mình mà không cần đến sức mạnh hay quyền lực. Sự chân thành trong nghệ thuật, trong từng hành động đời thường, sẽ trở thành một yếu tố quan trọng trong văn minh phàm nhân đang phát triển, nơi con người không cần thành tiên, mà vẫn có thể sống một đời trọn vẹn, chân thực. Dưới ánh trăng và đèn lồng, Linh Lan cúi đầu, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Cô đã tìm thấy giai điệu chân thành của cuộc đời mình.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.