Nhân gian bất tu tiên - Chương 1756: Tiếng Hát Vang Vọng: Khúc Ca Của Sự Chân Thành
Trên sân khấu tạm bợ của Thị Trấn An Bình, ánh đèn lồng còn vương chút hơi ấm, Linh Lan vẫn đứng đó, thân hình khẽ run rẩy nhưng không phải vì sợ hãi mà vì xúc động tột độ. Tràng pháo tay kéo dài không ngớt, hòa cùng tiếng hò reo và những lời khen ngợi chân thành, như những đợt sóng vỗ bờ, xua tan đi màn sương mờ của nỗi e dè từng bủa vây cô. Cô gái nhút nhát ngày nào, với đôi mắt thường cúi gằm, giờ đây đã rạng rỡ, đôi mắt long lanh ướt đẫm nhưng lại tràn đầy ánh sáng của sự tự do và hạnh phúc. Ánh trăng đã vượt qua đỉnh đầu, vương bạc xuống mái tóc đen của cô, khiến cô như một tiên tử lạc bước giữa phàm trần, nhưng lại quá đỗi chân thực.
Khán giả không chỉ vỗ tay, họ còn lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má, họ cảm nhận được từng nốt nhạc, từng câu hát đã chạm đến sâu thẳm tâm hồn họ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi khói bếp vương vấn đâu đó, và cả mùi mồ hôi mặn chát của những người lao động chân tay, tất cả như hòa quyện vào không khí thiêng liêng ấy, minh chứng cho một khoảnh khắc chân thật, không chút giả dối.
Người Kể Chuyện, sau một thoáng sững sờ, giờ đây đã phục hồi lại vẻ tinh quái thường ngày, nhưng ánh mắt lão lại lấp lánh một thứ ánh sáng khác, sâu sắc hơn. Lão khẽ khàng phe phẩy chiếc quạt giấy đã quên bẵng đi từ lúc nào, rồi cất giọng trầm bổng, không phải để thu hút sự chú ý, mà như một lời thì thầm cho riêng mình và những ai đủ tinh tế để lắng nghe.
“Tiếng hát ấy… không chỉ là giai điệu, mà là cả một trái tim được cất lên. Chân thật đến mức làm tan chảy mọi hoài nghi, khiến người ta quên đi mọi sự giả dối của thế gian. Nó là minh chứng cho cái gọi là ‘Nhân Đạo’ vậy.” Lão Kể Chuyện chậm rãi nói, ánh mắt lướt qua đám đông đang vỡ òa, rồi dừng lại ở dáng vẻ thanh thoát của Linh Lan. Lão đã từng đi khắp Thập Phương Nhân Gian, nghe qua không biết bao nhiêu khúc ca, từ tiên âm huyền diệu đến phàm ca tục tĩu, nhưng chưa từng có một tiếng hát nào lại dung dị mà lay động đến vậy.
Giữa đám đông, một người dân làng, dáng người chất phác, gương mặt hằn những nếp nhăn của tháng năm dãi dầu sương gió, khẽ lau nước mắt bằng mu bàn tay thô ráp. “Ta chưa từng nghe ai hát mà cảm động đến vậy! Như thể cô ấy hát về chính cuộc đời ta vậy, về những nỗi sợ hãi, những dằn vặt mà ta đã giấu kín bấy lâu.” Giọng ông ta nghẹn lại, chứa đựng nỗi niềm không nói thành lời.
Một người khác, trẻ tuổi hơn, ánh mắt vẫn còn đỏ hoe vì xúc động, gật đầu lia lịa. “Phải, không cần tiên thuật, không cần sức mạnh, không cần những phép màu diệu kỳ của tiên nhân, chỉ cần tấm lòng chân thành là đủ rồi. Cô ấy đã dạy cho chúng ta một bài học quý giá.” Anh ta nói, giọng đầy khâm phục, nhìn Linh Lan bằng một ánh mắt ngưỡng mộ chưa từng có. Đối với những người phàm trần như họ, tiên cảnh hay tu tiên đều quá xa vời, quá mơ hồ. Nhưng bài hát của Linh Lan lại gần gũi, chân thực đến tận cùng, nói lên được nỗi lòng của chính họ.
Linh Lan cúi đầu thật sâu, nhận lấy những bó hoa dại được kết vội vàng, những cánh hoa còn vương sương đêm, và những ánh mắt trìu mến từ khán giả. Cô cảm nhận được hơi ấm từ những bàn tay thô ráp chạm nhẹ vào mình khi họ trao hoa, cảm nhận được sự chân thành trong từng ánh nhìn, từng lời khen ngợi. Không còn sự dè bỉu, không còn sự phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và sẻ chia. Cô ngước nhìn về một góc khuất, nơi Tạ Trần vẫn đứng đó, dáng vẻ gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh trăng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, gần như không thấy rõ, nhưng lại chứa đựng tất cả sự mãn nguyện. Một nụ cười của người gieo hạt đã thấy mầm xanh nảy nở. Cô biết ơn anh, biết ơn triết lý "Vô Vi Chi Đạo" và "Nhân Đạo" mà anh đã chỉ lối, giúp cô tìm thấy tiếng lòng của chính mình. Gió đêm mơn man mái tóc, mang theo mùi hương hoa cỏ, và cả tiếng vỗ tay không dứt, như một lời khẳng định cho sự khởi đầu mới.
***
Đêm đã về khuya, ánh trăng vắt ngang qua mái ngói rêu phong, Tạ Trần trở về quán sách của mình, một nơi yên tĩnh và trầm mặc, đối lập hoàn toàn với sự sôi động vừa rồi của quảng trường. Anh ngồi xuống bên bàn trà quen thuộc, nhấm nháp một ngụm trà nóng. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, xua đi cái se lạnh của đêm khuya. Tiếng vang của buổi biểu diễn vẫn còn vương vấn trong không khí, không phải là âm thanh ồn ào, mà là một dư âm của cảm xúc, của sự giải thoát. Anh có thể cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong bầu không khí của Thị Trấn An Bình, một sự ấm áp, một niềm hy vọng vừa được nhen nhóm.
Thư Đồng Tiểu An, với vẻ mặt hưng phấn, ngồi đối diện. Đôi mắt toát lên vẻ thông minh của cậu bé giờ đây lấp lánh như những vì sao đêm, miệng không ngừng kể lại những gì đã chứng kiến với giọng nói đầy hào hứng. “Tiên sinh! Cô Linh Lan hát hay lắm! Ai cũng khóc hết đó! Cô ấy không còn sợ nữa rồi!” Cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn, như thể chính cậu bé vừa làm nên một điều kỳ diệu.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản, không chút khoa trương. Ánh mắt anh sâu thẳm, chứa đựng sự mãn nguyện mà không cần bất kỳ lời lẽ nào diễn tả. Anh đặt chén trà xuống, khẽ nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh. “Đúng vậy. Khi trái tim cất tiếng, thì mọi nỗi sợ hãi đều tan biến. Đó là sức mạnh của sự chân thành, Tiểu An ạ.” Anh không cần những lời khoa trương, không cần sự công nhận từ thế gian. Anh chỉ cần nhìn thấy sự chân thật, niềm vui và sự kết nối giữa người với người là đủ. Anh đã gieo một hạt giống, một hạt giống của triết lý "Vô Vi Chi Đạo" và "Nhân Đạo", và giờ đây, anh đang chứng kiến nó nảy mầm tươi tốt, đâm chồi, và hứa hẹn sẽ đơm hoa kết trái.
Đúng lúc đó, Lão Quán Chủ, dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu, nụ cười hiền từ, khẽ đẩy cánh cửa quán sách, bước vào. Lão trên tay vẫn cầm chén trà nghi ngút khói, đôi mắt tinh tường, nhìn rõ sự đời nhưng không phán xét, lướt qua Tạ Trần và Tiểu An. Lão dừng lại bên kệ sách cũ kỹ, khẽ đưa tay vuốt ve gáy sách, rồi chậm rãi cất lời, giọng nói ấm áp, đầy kinh nghiệm sống.
“Một tiếng hát chân thành, đáng giá hơn vạn lời tiên ngôn, Tạ Trần ạ.” Lão Quán Chủ khẽ nói, ánh mắt đong đầy sự thấu hiểu. “Kỷ nguyên này… đang dần trở nên ấm áp hơn rồi, phải không, Tạ Trần? Ta cứ ngỡ, cái lạnh lẽo của linh khí suy kiệt, cái vô cảm của những kẻ ‘mất người’ sẽ mãi mãi bao trùm Nhân Gian này. Nhưng xem ra, vẫn còn những đốm lửa nhỏ, những ngọn lửa của nhân tính, đang âm thầm cháy bùng.” Lão khẽ thở dài, nhưng trong hơi thở ấy không phải là sự bi quan, mà là một niềm hy vọng mong manh.
Tạ Trần không đáp lời ngay. Anh đặt chén trà xuống, khẽ đưa tay lướt qua một cuốn sách cũ trên kệ, bìa sách đã bạc màu, nhưng những nét chữ Hán Việt cổ kính vẫn còn rõ nét, viết về ‘Vô Vi Chi Đạo’ và sự vận hành tự nhiên của vạn vật. Ánh mắt anh lướt qua những dòng chữ ấy, dường như đang tìm kiếm sự đồng điệu, sự khẳng định cho con đường mà anh đã chọn. Anh biết, con đường này không phải là con đường của sức mạnh, của quyền năng, mà là con đường của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận, và của sự sống trọn vẹn.
“Tiếng hát của Linh Lan… là một lời nhắc nhở rằng, cái giá của quyền năng không phải lúc nào cũng là sự mất mát. Đôi khi, cái giá của quyền năng lại là sự trọn vẹn của nhân tính.” Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, như thể đang chiêm nghiệm một chân lý sâu xa. “Người ta cứ mải miết đi tìm đạo ở những nơi xa xôi, những cảnh giới hư vô, mà quên mất rằng, đạo nằm ngay trong từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim chân thật.”
Tiểu An vẫn đang lắng nghe chăm chú, dù không hiểu hết những lời lẽ uyên thâm của Tạ Trần và Lão Quán Chủ. Nhưng cậu bé cảm nhận được sự an yên, sự bình dị toát ra từ hai người đàn ông này. Cậu tin vào Tạ Trần, tin vào những điều mà tiên sinh của cậu nói, bởi vì những lời ấy lu��n mang đến sự ấm áp, sự giải thoát cho những con người xung quanh. Trong không gian tĩnh lặng của quán sách, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, và hương trà thơm thoang thoảng. Đây chính là nơi mà những hạt giống của một kỷ nguyên mới đang được ươm mầm, một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại mà không cần thành tiên, không cần những phép tắc khắc nghiệt của Thiên Đạo suy tàn.
***
Sáng hôm sau, Thị Trấn An Bình dường như bừng tỉnh với một sức sống mới, khác hẳn vẻ trầm lắng thường ngày. Nắng ấm trải vàng trên những mái nhà ngói cũ, gió nhẹ mơn man qua những hàng cây xanh mướt, mang theo mùi hoa cỏ thoang thoảng và mùi khói bếp ấm nồng. Tiếng chim hót líu lo trên cành, hòa cùng tiếng rao hàng quen thuộc, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của cuộc sống phàm nhân. Người dân vẫn còn bàn tán xôn xao về buổi biểu diễn của Linh Lan tối qua. Tiếng hát của cô đã trở thành chủ đề chính, lan tỏa khắp ngõ ngách, mang theo một thông điệp mạnh mẽ về giá trị của sự chân thật và lòng dũng cảm. Không còn những ánh mắt dò xét, những lời xì xào nghi ngờ, thay vào đó là sự sẻ chia, sự đồng cảm và một niềm cảm hứng mới.
Bà Lão Bán Nước, lưng còng, tóc bạc, vẻ mặt hiền từ, vẫn ngồi bên gánh hàng nước chè xanh của mình, nhưng hôm nay, đôi môi bà không ngừng ngân nga một giai điệu quen thuộc. “Sáng nay ta còn ngân nga theo bài hát của con bé đó! Lòng thấy vui vẻ lạ thường, như thể được gột rửa hết những muộn phiền vậy.” Bà lão nói, giọng nói vẫn còn pha chút xúc động từ tối qua, nhưng gương mặt lại rạng rỡ một nụ cười hiền hậu. Bà không chỉ bán nước, mà còn bán đi cả những câu chuyện, những lời tâm sự, và hôm nay, câu chuyện về Linh Lan lại là đề tài nóng hổi nhất.
Một người trẻ tuổi, dáng vẻ nhanh nhẹn, đang vội vã đi làm đồng, bỗng dừng lại bên cạnh bà lão. “Ước gì mình cũng dũng cảm như Linh Lan, dám thể hiện điều mình muốn, dám sống thật với cảm xúc của mình!” Anh ta nói, ánh mắt đầy ngưỡng mộ, như thể đã nhìn thấy một con đường mới. Trước đây, mọi người th��ờng sống khép mình, sợ hãi những lời phán xét, sợ hãi sự khác biệt. Nhưng tiếng hát của Linh Lan đã đánh thức một điều gì đó sâu thẳm trong họ, một khao khát được là chính mình, được sống một đời trọn vẹn.
Linh Lan, giờ đây với vẻ tự tin rạng rỡ, đi lại trên phố. Cô không còn cúi gằm mặt hay né tránh ánh mắt người khác. Mỗi bước đi của cô đều nhẹ nhàng, thanh thoát, như thể đã trút bỏ được gánh nặng vô hình bấy lâu. Cô nhận được những nụ cười và lời chúc mừng từ mọi người, từ những người quen cho đến những gương mặt xa lạ. Mỗi lời chào hỏi, mỗi ánh mắt thiện cảm đều như một giọt nước mát lành, tưới tắm cho tâm hồn cô.
“Cảm ơn mọi người… Con chỉ hát bằng trái tim mình thôi.” Linh Lan khẽ đáp, nụ cười tươi tắn nở trên môi, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ long lanh, nhưng giờ đây là ánh sáng của niềm vui, của sự tự do. Cô biết rằng, sự chân thành của cô đã chạm đến trái tim của họ, và sự chân thành của họ cũng đang nuôi dưỡng tâm hồn cô.
Cô dừng lại bên một quán hàng nhỏ, mua một bó hoa tươi từ Bà Lão Bán Hoa, những bông hoa dại nhỏ bé, nhiều màu sắc, nhưng lại mang một vẻ đẹp mộc mạc, tinh khôi. Khi cô tiếp tục bước đi, trên đường đi, cô dừng lại bên một nhóm trẻ con đang tập hát một giai điệu quen thuộc, chính là bài hát mà cô đã trình bày tối qua. Tiếng hát non nớt, đôi chỗ còn lệch tông, nhưng lại tràn đầy sự hồn nhiên, trong trẻo. Linh Lan khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy yêu thương, rồi cô cũng khẽ ngân nga, tham gia cùng chúng, hòa mình vào khúc ca bình dị ấy.
Sự kiện này, không chỉ là một buổi biểu diễn thành công, mà nó còn là một lời khẳng định mạnh mẽ cho triết lý 'Nhân Đạo' và 'Vô Vi Chi Đạo'. Nó sẽ là tiền đề cho nhiều người khác trong cộng đồng dám thể hiện tài năng, cảm xúc và sống thật với chính mình, thúc đẩy sự phát triển của nghệ thuật và văn hóa chân chính trong kỷ nguyên Nhân Gian. Những câu chuyện về sự chân thành và kết nối con người sẽ tiếp tục là trọng tâm, minh chứng cho sức mạnh của 'Nhân Đạo' trong việc xây dựng một xã hội bình yên và trọn vẹn. Tạ Trần, người vẫn đang lặng lẽ quan sát từ quán sách của mình, sẽ tiếp tục là 'điểm tựa tinh thần' cho cộng đồng, không can thiệp bằng sức mạnh mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người.
Tiếng hát của Linh Lan, dù không mang theo linh lực hay phép thuật, nhưng lại vang vọng khắp Thị Trấn An Bình, trở thành khúc ca của sự chân thành, của niềm hy vọng, và của một kỷ nguyên mới đang dần hé mở. Nơi đây, dưới ánh nắng ban mai, mọi người không cần thành tiên, vẫn có thể sống một đời trọn vẹn, chân thực, và tìm thấy ý nghĩa trong từng khoảnh khắc bình dị của cuộc sống. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và Linh Lan, với tiếng hát của mình, đã thắp lên một ngọn hải đăng cho con đường ấy.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.